Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 163: Đối Đầu Tư Tưởng: Tiên Đạo và Nhân Gian

Ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa sổ, chiếu sáng thư phòng, xua đi những bóng tối còn sót lại của đêm khuya. Tiếng chim hót ngày càng rộn ràng hơn, như báo hiệu một khởi đầu mới, một kỷ nguyên mới đang dần hé mở. Tạ Trần biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến của những tư tưởng, những giá trị, nhưng nó sẽ quyết định vận mệnh của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian. Cuộc đối đầu với Liễu Thanh Phong không chỉ là giữa hai cá nhân, mà là giữa hai thế giới quan, giữa cái "Thiên Đạo" mục ruỗng và một "nhân gian" đang khao khát sự trọn vẹn. Và anh, một phàm nhân không tu hành, sẽ là điểm neo, là người phá cục, dẫn dắt con thuyền ấy qua giông bão.

***

Giữa trưa, Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song tấp nập như thường lệ. Dưới ánh nắng chói chang của buổi ban trưa, những mái ngói cong vút của các tòa nhà ba, bốn tầng lấp lánh như dát vàng, những biển hiệu lớn với nét chữ thư pháp bay bổng và những chiếc đèn lồng rực rỡ sắc màu đung đưa theo làn gió nhẹ. Con phố chật ních người qua lại, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống: tiếng rao hàng the thé của những người bán rong, tiếng mặc cả của các thương nhân, tiếng nói chuyện ồn ào từ các quán trà, quán rượu, và thỉnh thoảng là tiếng nhạc du dương vọng ra từ một khúc lầu nào đó. Mùi hương liệu quý phái hòa quyện với mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi vải vóc mới từ các tiệm may, và cả mùi kim loại đặc trưng từ các xưởng rèn, tạo nên một bức tranh sống động về sự phồn thịnh. Bầu không khí sầm uất, náo nhiệt và đầy vẻ xa hoa, như thể sự suy tàn của Thiên Đạo chưa từng chạm đến nơi này.

Thế nhưng, sự náo nhiệt ấy bỗng chốc bị xé toạc bởi một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo, bao trùm cả một quảng trường rộng lớn ở trung tâm con phố. Trên một đài cao tạm bợ được dựng lên vội vã, Liễu Thanh Phong, trong bộ đạo bào màu lam nhạt tinh xảo, thêu hình mây trời, đứng uy nghiêm như một vị thần giáng thế. Phất trần bạch ngọc trong tay hắn khẽ lay động, mỗi chuyển động đều mang theo một luồng linh lực nhẹ, khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề, đè nén lên từng lồng ngực của những phàm nhân tụ tập phía dưới. Đôi mắt hắn sáng như sao, nhưng lại ánh lên vẻ cao ngạo và khinh miệt rõ rệt khi nhìn xuống đám đông.

“Các ngươi, phàm nhân yếu kém, không hiểu được đại đạo,” giọng hắn vang vọng, mang theo chút uy áp của người tu tiên, dập tắt mọi tiếng xì xào bàn tán. “Hỗn loạn ở đây là do sự ngu muội của các ngươi. Các ngươi chỉ biết tranh giành lợi lộc nhỏ nhoi, không biết nhìn xa trông rộng, không biết tôn thờ trật tự mà tiên môn đã dày công thiết lập. Ta, thay mặt tiên môn, sẽ ‘chỉnh đốn’ trật tự, mang lại ‘bình yên’ theo cách mà các ngươi không thể hiểu.”

Hắn vung phất trần một lần nữa, một luồng linh lực thuần khiết lướt qua đám đông, khiến nhiều người rụt rè lùi lại. Hắn bắt đầu đọc một loạt các quy tắc mới, giọng nói vang vọng, dứt khoát, nhưng mỗi lời nói đều như một nhát dao khoét sâu vào lòng tự trọng của phàm nhân. Đó là những quy tắc cứng nhắc, bất công, nhằm kiểm soát mọi khía cạnh đời sống của bách tính, từ việc buôn bán đến việc tụ tập, tất cả đều phải thông qua sự cho phép của tiên môn. Đám đông phàm nhân đứng dưới, ánh mắt vừa tò mò, vừa sợ hãi, không dám phản kháng, chỉ dám xì xào lo lắng. Họ đã quen với sự áp bức, nhưng việc một tu sĩ cấp cao như Liễu Thanh Phong đích thân xuống đây ban bố, lại với thái độ khinh miệt đến vậy, vẫn khiến họ cảm thấy tủi nhục và phẫn nộ.

Một số tu sĩ trẻ từ các tông môn nhỏ, hoặc đệ tử ngoại môn của Thái Huyền Tông, cũng có mặt. Họ đứng xa xa quan sát với vẻ mặt tán đồng hoặc thờ ơ, một vài người thậm chí còn gật gù ra vẻ hiểu biết. Trong số đó, có cả Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết và Dương Quân. Bách Lý Hùng với thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, đứng thẳng lưng nhưng nét mặt lại căng thẳng. Ông đã từng là một dũng tướng, quen với chiến trường, nhưng đối diện với uy thế của người tu tiên, ông vẫn cảm thấy một áp lực vô hình. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng trong bộ y phục xanh ngọc, đôi mắt thông minh nhưng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, đang chăm chú lắng nghe, bàn tay nắm chặt. Còn Dương Quân, tuấn tú với khí chất nho nhã, nhưng đôi mắt lại tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, thì không thể kiềm được sự bực tức.

“Hắn lại quá đáng như vậy…” Dương Quân khẽ thì thầm, giọng nói nén xuống sự phẫn nộ, chỉ đủ cho Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết nghe thấy. Anh cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc khi chứng kiến vị tiền bối mà anh từng ngưỡng mộ lại hành xử ngang ngược và khinh miệt phàm nhân đến vậy. Niềm tin vào “đại đạo” trong lòng anh bắt đầu lung lay dữ dội. Mộ Dung Tuyết khẽ lắc đầu, ánh mắt thoáng buồn. “Đây không phải là lần đầu tiên, cũng sẽ không phải là lần cuối cùng, nếu chúng ta không làm gì đó.” Bách Lý Hùng không nói gì, chỉ thở dài một hơi, ánh mắt kiên nghị ẩn chứa sự bất lực và phẫn nộ.

***

Đúng lúc Liễu Thanh Phong kết thúc bài diễn thuyết của mình, chuẩn bị dùng linh lực để khắc ghi những quy tắc mới lên một tấm bia đá, một sự kiện không ai ngờ tới đã xảy ra. Từ trong đám đông đang xì xào bàn tán, một thân ảnh gầy gò, thư sinh, bước ra. Anh không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, trang phục là bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Đó chính là Tạ Trần.

Anh bước đi thong thả, không nhanh không chậm, xuyên qua đám đông đang sững sờ. Tiếng ồn ào của Phố Thương Mại Kim Long đột ngột chuyển sang sự im lặng đáng sợ. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía anh, về phía người phàm nhân dám đối mặt với một tu sĩ quyền năng. Mùi hương liệu và mùi đồ ăn vẫn thoảng nhẹ trong không khí, nhưng giờ đây chúng lại xen lẫn với một cảm giác căng thẳng tột độ. Ánh nắng chói chang của buổi trưa chiếu thẳng xuống, khiến những khuôn mặt lo lắng, tò mò của đám đông hiện rõ hơn bao giờ hết.

Tạ Trần dừng lại cách đài cao vài bước chân, đôi mắt không chút sợ hãi, nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong. Sự bình tĩnh đến lạ lùng của anh tạo nên một sự đối lập hoàn toàn với khí chất uy nghiêm, áp bức của tu sĩ. Đằng sau anh, Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết và Dương Quân cũng bước ra, đứng vững như những bức tường vô hình, ánh mắt tràn đầy sự ủng hộ và tin tưởng.

Liễu Thanh Phong nhíu mày, có vẻ khó chịu khi thấy một phàm nhân dám cả gan ngẩng cao đầu đối diện với mình. “Kẻ nào to gan, dám cản trở ta thi hành công vụ?” giọng hắn lạnh lùng, mang theo uy áp.

Tạ Trần không hề nao núng. Giọng anh trầm tĩnh, điềm đạm, nhưng lại mang theo một sức nặng khó cưỡng, xuyên thấu qua không khí căng thẳng: “Tiên trưởng nói hỗn loạn là do phàm nhân, nhưng ta lại thấy, hỗn loạn bắt nguồn từ chính những kẻ tự cho mình là ‘tiên’, khinh miệt ‘phàm’ mà quên đi gốc rễ của sự sống.”

Lời nói của Tạ Trần như một tiếng sét đánh ngang tai Liễu Thanh Phong, và cả đám đông. Các tu sĩ trẻ ban đầu thờ ơ giờ cũng ngẩng đầu, ánh mắt đầy kinh ngạc. Liễu Thanh Phong siết chặt phất trần bạch ngọc trong tay, ánh mắt bắt đầu lóe lên sự cáu kỉnh và tức giận. Hắn đã quen với sự phục tùng và kính sợ của phàm nhân, chưa từng có ai dám dùng những lời lẽ như vậy để đối đáp với hắn.

“Ngươi, một phàm nhân, dám chất vấn đạo lý của tiên nhân?” Liễu Thanh Phong gằn giọng, uy áp từ linh lực bắt đầu tăng lên, cố gắng đè bẹp ý chí của Tạ Trần. “Thiên Đạo là chân lý, kẻ yếu kém như các ngươi sao hiểu được? Sự tồn tại của các ngươi chỉ là phù du, làm sao có thể thấu tỏ đại cục của tu tiên giới?”

Tạ Trần vẫn đứng đó, bình thản như không. Giọng anh vẫn trầm ổn, nhưng mỗi câu chữ lại sắc bén như lưỡi dao, khoét sâu vào những lỗ hổng trong lý lẽ của Liễu Thanh Phong. “Chân lý có cần phải ‘mất người’ để đạt được? Chẳng lẽ, con đường càng cao, càng xa rời nhân tính, càng đánh mất cảm xúc, ký ức, thì đó mới là ‘đại đạo’ mà tiên trưởng vẫn hằng tôn thờ? Chẳng lẽ, để ‘vá trời’, để cứu vãn Thiên Đạo, các ngài lại phải đạp đổ nhân gian, chà đạp lên những giá trị cơ bản nhất của sự sống, của tình người?”

Lời nói của Tạ Trần chạm đúng vào chỗ đau. Liễu Thanh Phong, vốn tự phụ và kiêu ngạo, lại càng trở nên bối rối. Hắn chưa từng nghĩ đến việc “mất người” lại là một vấn đề. Với hắn, đó là sự siêu thoát, là cái giá phải trả để đạt được cảnh giới cao hơn. Giọng hắn bắt đầu run lên, không còn giữ được vẻ bình tĩnh cao ngạo ban đầu. “Đó là sự siêu thoát! Phàm nhân chỉ biết đến những cảm xúc tầm thường, những chấp niệm nhỏ bé! Các ngươi không hiểu được tầm quan trọng của việc gánh vác Thiên Đạo, của việc bảo vệ chúng sinh khỏi sự diệt vong!”

Tạ Trần khẽ cười nhạt, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc và một chút bi ai. “Siêu thoát hay là trốn tránh? Thiên Đạo suy yếu, linh khí khô cạn, đó là vô thường của vạn vật. Nhưng tại sao, để vá lại cái vô thường ấy, các ngài lại phải tạo ra những bi kịch mới, những bất công mới? Các ngài nói là bảo vệ chúng sinh, nhưng lại chính tay đẩy chúng sinh vào cảnh khốn cùng, cướp đoạt của cải, áp đặt luật lệ, khinh miệt sự sống của họ. Liệu đó có phải là ‘đại nghĩa’ mà tiên trưởng vẫn nói? Hay chỉ là sự bao biện cho những hành động trục lợi, cho những ‘chấp niệm’ quyền lực dưới danh nghĩa ‘cứu thế’?”

Những lời lẽ của Tạ Trần như những mũi tên độc, bắn trúng vào tâm can của Liễu Thanh Phong. Hắn cố giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trán đã lấm tấm mồ hôi, ánh mắt loạn xạ, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần. Các phàm nhân bên dưới, ban đầu còn sợ hãi, giờ đây đã bắt đầu lắng nghe một cách chăm chú, những hạt giống nghi ngờ và hy vọng bắt đầu nảy mầm trong lòng họ. Các tu sĩ trẻ cũng bắt đầu xì xào, một vài người nhìn Liễu Thanh Phong với ánh mắt dò xét, một vài người khác lại nhìn Tạ Trần với sự kinh ngạc pha lẫn ngưỡng mộ. Dương Quân, đứng sau Tạ Trần, nắm chặt tay, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Anh biết mình đã tìm đúng con đường.

***

Bị Tạ Trần dồn vào chân tường bằng những lý lẽ không thể chối cãi, Liễu Thanh Phong không còn giữ được vẻ cao ngạo ban đầu. Sự bối rối và tức giận đã bùng phát thành một cơn thịnh nộ không kìm nén được. Hắn gầm lên một tiếng, giọng nói chứa đầy sự phẫn uất và thất bại, vang vọng khắp Phố Thương Mại Kim Long, khiến mọi người giật mình. Cơn thịnh nộ của hắn không phải vì Tạ Trần dám đối đầu, mà vì những lời nói của Tạ Trần đã chạm đến nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong lòng hắn – nỗi sợ về một con đường đã chọn, về một lý tưởng mà hắn đã dành cả đời để theo đuổi, nay lại bị một phàm nhân chỉ ra những vết nứt đến không thể chối bỏ.

“Ngươi, phàm nhân! Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng này!” Liễu Thanh Phong gào lên, phất trần bạch ngọc trong tay hắn vung mạnh, một luồng linh lực cuồng bạo bùng phát, thổi tung bụi đất và lá khô trên mặt đất. “Thiên Đạo sẽ không dung thứ cho kẻ nghịch lý, cho kẻ dám phá vỡ trật tự mà tiên môn đã dày công duy trì! Chuyện này chưa kết thúc! Ngươi sẽ phải hối hận vì những lời nói ngày hôm nay!”

Sau lời đe dọa đầy oán hận, Liễu Thanh Phong không thèm đợi Tạ Trần đáp lời. Hắn phóng thẳng lên không trung, hóa thành một luồng sáng xanh, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt. Sự xuất hiện đường đột và sự rời đi đầy giận dữ của hắn để lại một không khí căng thẳng bao trùm, nhưng cũng có một sự giải phóng nhẹ nhõm lan tỏa trong đám đông. Tiếng ồn ào của phố xá không còn, chỉ còn lại tiếng xì xào bàn tán của hàng ngàn người.

Tạ Trần vẫn đứng đó, bình thản, nhìn theo bóng dáng của Liễu Thanh Phong khuất dần trên bầu trời. Một nụ cười nhạt hiện trên môi anh, không phải là nụ cười đắc thắng, mà là nụ cười của sự thấu hiểu, của người đã đạt được mục đích của mình. Anh khẽ nói, giọng đủ cho những người gần đó nghe thấy, nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân: “Chính là vậy. Chân lý không cần dùng uy áp để bảo vệ. Chỉ có kẻ sợ hãi chân lý mới cần đến quyền uy.”

Bách Lý Hùng thở phào một hơi, rồi nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy khâm phục. “Lần này, hắn thực sự đã bị Tạ Trần dồn vào đường cùng. Có lẽ, hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.” Giọng ông trầm hùng, chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng là sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của Tạ Trần. Ông biết rằng Liễu Thanh Phong sẽ không từ bỏ, và những hành động trả đũa của hắn có thể sẽ còn tàn nhẫn hơn.

Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng đầy thán phục và một tia hy vọng mới. Nàng hiểu rằng những lời đe dọa của Liễu Thanh Phong không phải là vô căn cứ. Cuộc tranh luận này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý rộng rãi hơn từ các tông môn khác, có thể dẫn đến việc các thế lực lớn hơn cử người đến can thiệp hoặc điều tra. Nàng quay sang Bách Lý Hùng, trao đổi ánh mắt đầy ý nghĩa. Cả hai đều thầm công nhận trí tuệ và dũng khí của Tạ Trần, và biết rằng con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai.

Dương Quân nhìn Tạ Trần với sự ngưỡng mộ sâu sắc, trong lòng anh đã có những quyết định rõ ràng hơn. Những lời lẽ của Tạ Trần đã tháo gỡ mọi nút thắt trong tâm trí anh, xóa tan những nghi ngờ và củng cố niềm tin vào một “Đạo” chân chính, một “Thiên Đạo” mà anh khao khát không phải là quyền năng siêu phàm, mà là giá trị của con người, của nhân tính. Anh biết rằng mình đã tìm thấy lý tưởng để chiến đấu, không phải cho một tông môn hay cho một cá nhân, mà là cho một kỷ nguyên mới nơi nhân tính được trân trọng. Anh cảm thấy một sự lay động mạnh mẽ trong tâm hồn, một sự thay đổi không thể đảo ngược. Anh sẽ ngày càng bị cuốn hút và ủng hộ Tạ Trần hơn khi chứng kiến trí tuệ và sự nhân văn của anh, trở thành một đồng minh vững chắc từ chính giới tu tiên.

Đám đông phàm nhân vẫn còn đứng đó, chưa tan. Họ xì xào bàn tán, những lời nói của Tạ Trần vang vọng trong tâm trí họ. Nhiều người bắt đầu trao đổi với nhau, những hạt giống nghi ngờ về sự ‘đại nghĩa’ của tu tiên, về cái giá của sự ‘thành tiên’, đã được gieo vào lòng họ. Sự ‘mất người’ trong tư tưởng của Liễu Thanh Phong, khi bị Tạ Trần dồn vào chân tường, đã trở thành một minh chứng sống động cho những điều Tạ Trần đã nói.

Trong một góc khuất của Thành Vô Song, cách đó rất xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang tĩnh tọa trong một thiền phòng yên tĩnh. Nàng cảm thấy một luồng chấn động vô hình lan tỏa khắp thành, một sự xáo trộn của nhân tâm và linh khí. Dù không có mặt trực tiếp, nàng vẫn cảm nhận được sự đối đầu tư tưởng vừa diễn ra. Hình ảnh Tạ Trần lại hiện lên trong tâm trí nàng, cùng với những lời nói của anh về "nhân quả," về "nhân tính." Khủng hoảng niềm tin của nàng, vốn đã sâu sắc, giờ lại càng bị khuấy động mạnh mẽ hơn. Nàng biết, cuộc chiến giữa "tiên" và "phàm" đã chính thức bắt đầu, và Tạ Trần, người phàm nhân ấy, đang đóng vai trò then chốt trong đó. Những lời đe dọa của Liễu Thanh Phong không phải là lời hù dọa suông, mà là báo hiệu cho những hành động trả đũa hoặc leo thang xung đột trong tương lai gần, đẩy cuộc giao tranh giữa Tiên và Phàm lên một nấc thang mới.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free