Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 162: Nhân Quả Chi Thức: Giải Mã Liễu Thanh Phong

Tiếng gió rít khẽ qua những mái nhà Thành Vô Song, mang theo hơi lạnh của đêm khuya và dư âm của một cuộc đối đầu đầy căng thẳng. Bóng dáng cao ngạo của Liễu Thanh Phong cùng đám đệ tử đã khuất dạng từ lâu, nhưng sự chấn động mà hắn để lại vẫn còn lơ lửng trong không khí, như một đám mây đen đang chực chờ giáng xuống. Phàm nhân xung quanh, sau khoảnh khắc kinh ngạc và khâm phục, giờ đây lại chìm vào nỗi lo âu vô định. Họ đã thấy một người dám đứng lên vì họ, nhưng cũng đã thấy sức mạnh áp đảo và sự cố chấp đến đáng sợ của giới tu sĩ.

Trong thư phòng của phủ Thành chủ, ánh nến lung linh như những linh hồn nhỏ bé đang run rẩy, cố gắng xua đi bóng tối bủa vây. Hương trà vừa pha thoang thoảng, mang theo chút vị chát dịu nhẹ, nhưng không thể xua tan bầu không khí nặng nề đang bao trùm. Tạ Trần ngồi trầm ngâm bên bàn, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư vô, dường như đang dõi theo một sợi chỉ vô hình nào đó trong không gian. Khuôn mặt thanh tú của anh vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng sự tĩnh lặng ấy lại ẩn chứa một dòng suy tư cuộn chảy không ngừng.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt phong trần, không giấu nổi sự phẫn nộ. Ông đập nhẹ tay xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên trong sự im lặng. “Cái tên tu sĩ kia quả thật ngông cuồng! Hắn xem phàm nhân chúng ta không bằng cỏ rác!” Giọng ông trầm hùng, chứa đựng sự bất bình sâu sắc, nhưng cũng pha lẫn chút bất lực trước sức mạnh tuyệt đối của đối phương. Ánh mắt kiên nghị của ông nhìn chằm chằm vào khoảng không, như muốn xuyên thủng lớp màn kiêu ngạo của Liễu Thanh Phong mà truy vấn. Râu quai nón rậm rạp của ông hơi rung lên theo từng nhịp thở dồn dập. Ông đã quá quen với sự áp bức từ tu sĩ, nhưng chứng kiến sự trắng trợn và khinh miệt đến vậy vẫn khiến ông sôi máu. Ông đã quyết tâm đứng về phía Tạ Trần, nhưng lòng ông vẫn còn một ngọn lửa bập bùng: làm sao để chống lại những kẻ có sức mạnh phi phàm ấy?

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, khẽ thở dài. Gương mặt nàng vẫn toát lên vẻ thông minh, nhưng giờ đây có thêm một nỗi buồn khó tả. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tha hóa trong giới tu sĩ, nhưng mỗi lần như vậy, lòng nàng lại càng thêm đau. “Hắn đại diện cho phần đông tu sĩ, Bách Lý Thành chủ,” nàng nói, giọng nói vẫn tự nhiên nhưng chứa đựng sự chua chát. “Sự tự phụ và khinh miệt phàm nhân đã ăn sâu vào cốt tủy họ. Họ tin rằng mình là những kẻ được Thiên Đạo chọn lựa, có quyền định đoạt số phận kẻ khác.” Nàng siết chặt bàn tay trên tách trà, như thể muốn bóp nát niềm tin sai lầm ấy. Nàng từng là một tu sĩ, hiểu rõ những lời răn dạy về đại đạo, về cứu độ chúng sinh. Nhưng cái "đại đạo" mà nàng chứng kiến lại là sự tàn bạo, là sự "mất người" đến tận cùng. Câu nói của Tạ Trần về một "kỷ nguyên mới nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên" đã gieo vào lòng nàng một hạt mầm hy vọng, nhưng con đường đến đó lại đầy chông gai.

Dương Quân, tuấn tú và nhiệt huyết, ánh mắt vẫn sáng rực sau cuộc đối đầu. Anh đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi Tạ Trần. “Nhưng lời lẽ của Tạ huynh… đã khiến hắn không nói nên lời. Hắn có vẻ bất ngờ, bị động trước những lý lẽ của Tạ huynh.” Giọng anh rõ ràng, dứt khoát, mang theo một niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh của trí tuệ và lẽ phải. Anh nhìn Tạ Trần với ánh mắt ngưỡng mộ không che giấu, như một học trò đang tìm thấy một minh sư chân chính. Anh đã từng hoài nghi về con đường tu tiên truyền thống, và giờ đây, Tạ Trần đã cho anh thấy một "Đạo" khác, một "Đạo" nhân văn hơn, gần gũi với con người hơn. Anh khao khát được cùng Tạ Trần tìm ra lẽ phải, cho dù điều đó có nghĩa là phải đối đầu với toàn bộ giới tu sĩ.

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay anh. Anh nhìn mọi người, đôi mắt thoáng qua một tia thấu hiểu. “Hắn không bất ngờ vì ta thông minh, Dương Quân,” anh nói, giọng vẫn trầm tĩnh, điềm đạm, như một dòng suối mát chảy qua khe đá. “Mà vì ta đã chạm vào một điểm yếu sâu xa hơn trong hắn. Một điểm mà có lẽ ngay cả bản thân hắn cũng không muốn thừa nhận.” Anh đặt chén trà xuống, rồi lấy ra một cuộn giấy cũ từ trong ngực áo, phác thảo vài nét bút đơn giản lên đó, những nét vẽ dường như không theo một quy tắc nào, nhưng trong tâm trí anh, chúng lại kết nối thành một mạng lưới phức tạp. “Ta cần thêm thời gian để ‘nhìn’ rõ hơn. ‘Nhân quả’ không chỉ là nhìn thấy kết quả, mà còn là truy tìm cái nhân sâu xa nhất đã gieo trồng nên cái quả ấy.” Anh cất cuộn giấy đi, như thể đã ghi lại một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn.

Bách Lý Hùng nóng ruột, đôi lông mày rậm cau lại. “Vậy ngươi định làm gì? Để hắn tiếp tục quấy nhiễu thành ta sao? Hắn đã nói Thanh Vân Môn sẽ không bỏ qua đâu. Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi được.” Ông là một tướng quân, quen với việc đối đầu trực diện, với những kế sách nhanh gọn và dứt khoát. Sự trầm tĩnh của Tạ Trần, dù ông tin tưởng, đôi khi vẫn khiến ông sốt ruột.

Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu. “Không phải ngồi yên, mà là chuẩn bị. Chuẩn bị cho một cuộc chiến không phải bằng gươm đao, mà bằng tâm trí. Chúng ta phải hiểu rõ đối thủ trước khi ra tay, Bách Lý Thành chủ.” Anh đứng dậy, ánh nến in bóng anh lên vách tường, cao gầy nhưng kiên định. “Xin lỗi, ta cần tĩnh tâm một chút. Mọi người cứ nghỉ ngơi đi.” Anh hướng về phía cửa, không gian xung quanh anh dường như càng trở nên tĩnh lặng hơn, như thể anh mang theo cả sự yên bình của một dòng sông trong đêm khuya. Mộ Dung Tuyết và Dương Quân trao đổi ánh mắt lo lắng, họ hiểu rằng Tạ Trần đang gánh vác một trọng trách lớn lao. Bách Lý Hùng nhìn theo bóng anh khuất dần, trong lòng đầy vẻ sốt ruột nhưng cũng không dám cản lời. Ông biết, Tạ Trần không phải là người hành động bốc đồng. Mỗi bước đi của anh đều được tính toán kỹ lưỡng, ẩn chứa trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm phi thường. Tiếng gió bên ngoài vẫn rít, như một lời nhắc nhở về những thử thách đang chờ đợi phía trước.

***

Đêm đã về khuya, vầng trăng sáng vành vạnh treo lơ lửng giữa nền trời đen thăm thẳm, rải ánh bạc xuống khắp Thành Vô Song. Gió đêm mơn man nhẹ nhàng, lùa qua những tán cây cổ thụ, mang theo hơi sương lạnh lẽo. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh sáng duy nhất le lói phát ra từ một ngọn nến nhỏ, đặt trên chiếc bàn gỗ sờn cũ kỹ. Mùi giấy cũ và mực tàu thoang thoảng, hòa quyện với hương trầm dịu nhẹ mà Tạ Trần đốt để tĩnh tâm, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm vừa an yên. Đây là nơi trú ẩn của anh, nơi anh tìm thấy sự tĩnh lặng để suy tư và nhìn thấu vạn vật.

Tạ Trần ngồi đối diện chiếc bàn, thân hình gầy gò của anh chìm trong bóng tối lờ mờ, chỉ có khuôn mặt thanh tú và đôi mắt sâu thẳm là được ánh nến chiếu rọi, càng làm nổi bật vẻ tỉnh táo và suy tư. Anh không vội vàng làm gì, chỉ nhắm mắt lại, điều hòa hơi thở, để tâm trí hoàn toàn tĩnh lặng. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn nhỏ phía sau, tất cả đều trở nên xa xăm, không thể chạm tới thế giới nội tâm của anh. Anh đang cố gắng gạt bỏ mọi tạp niệm, mọi lo âu về cuộc chiến sắp tới, để tâm hồn mình trở thành một mặt hồ phẳng lặng, sẵn sàng đón nhận những dòng chảy nhân quả.

Trong tay anh, một chiếc la bàn cũ kỹ, được gọi là 'Nhân Quả Luân Bàn', nằm yên vị. Nó không phát ra linh quang chói lọi hay bất kỳ năng lượng huyền ảo nào như những pháp khí của tu sĩ. Thay vào đó, nó chỉ rung động nhẹ nhàng, tinh tế, theo từng nhịp suy tưởng của Tạ Trần, như một tấm gương phản chiếu những gợn sóng trong tâm thức anh. Chiếc la bàn được làm từ gỗ trầm hương đã ngả màu thời gian, với những ký hiệu cổ xưa được khắc chạm tinh xảo, không phải là thứ để định hướng phương vị, mà là để định hướng dòng chảy của nhân quả.

Anh đặt Nhân Quả Luân Bàn lên bàn, rồi từ từ mở đôi mắt. Ánh nhìn của anh không tập trung vào vật thể cụ thể nào, mà như xuyên thấu qua mọi lớp vật chất, đi sâu vào bản chất của sự vật. Đây chính là lúc anh kích hoạt 'Nhân Quả Chi Nhãn' – một khả năng độc đáo không phải là phép thuật hay thần thông, mà là một sự mẫn cảm cực hạn với mối liên hệ giữa mọi hành động và hệ quả, một khả năng suy luận đến tận cùng của lý trí. Anh không nhìn thấy tương lai, không thể tiên đoán vận mệnh, mà là truy ngược lại dòng chảy của thời gian, phân tích những nguyên nhân sâu xa đã tạo nên những hiện tượng ở hiện tại.

"Liễu Thanh Phong... sự cao ngạo của ngươi không phải là tự nhiên..." Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng như thể có một người khác đang đối thoại. "Nó bắt nguồn từ đâu? Sự sợ hãi nào đã đúc nên vẻ ngoài kiên định đó?" Anh bắt đầu luồn sâu vào dòng chảy nhân quả của Liễu Thanh Phong. Hình ảnh, ký ức về tu sĩ trẻ tuổi tài năng này bắt đầu lướt qua tâm trí anh, không phải là những hình ảnh rõ ràng như xem phim, mà là những cảm giác, những sợi dây liên kết vô hình, những điểm nút quan trọng trong cuộc đời Liễu Thanh Phong.

Anh thấy những năm tháng Liễu Thanh Phong miệt mài tu luyện trong Thanh Vân Môn, sự tự hào khi được chọn là đệ tử chân truyền, niềm tin sắt đá vào giáo lý của tông môn và Thiên Đạo. Anh thấy khát vọng "thành tiên" không chỉ là của riêng Liễu Thanh Phong, mà là của cả một thế hệ tu sĩ đang đối mặt với sự suy kiệt của linh khí, sự lung lay của Thiên Đạo. Cái "nhân" của sự cao ngạo, Tạ Trần nhận ra, không phải là bản tính tự phụ bẩm sinh, mà là một sự tự vệ. Liễu Thanh Phong đã được dạy dỗ rằng tu sĩ là những người mang sứ mệnh cao cả, là trụ cột của Thiên Đạo, là những người duy nhất có thể "vá trời", cứu vãn sự suy tàn. Niềm tin ấy, khi bị lung lay, sẽ tạo ra một lớp vỏ bọc kiêu ngạo để bảo vệ bản ngã, bảo vệ lý tưởng đã được khắc sâu vào tâm trí.

"Mỗi hành động, mỗi lời nói đều là một quả, có nhân của nó... ta phải tìm ra cái nhân sâu xa nhất." Tạ Trần tiếp tục độc thoại. Anh nhận ra rằng Liễu Thanh Phong không phải là kẻ ác độc bẩm sinh. Hắn có thể tàn nhẫn, có thể khinh miệt phàm nhân, nhưng đó là kết quả của một quá trình giáo dục, của một hệ thống niềm tin đã bị bóp méo bởi sự tuyệt vọng của Thiên Đạo suy kiệt.

Anh bắt đầu "nhìn" thấy những "sợi dây" vô hình kết nối Liễu Thanh Phong với các tông môn lớn, với lý tưởng tu tiên đã được truyền từ đời này sang đời khác. Hắn không chỉ là một cá nhân, mà là một đại diện, một sản phẩm của một hệ thống. Hắn tin rằng việc thu gom linh tài, việc kiểm soát phàm nhân, thậm chí là việc hy sinh một vài cá thể nhỏ bé, đều là vì "đại cục", vì sự tồn vong của toàn b��� Thập Phương Nhân Gian. Niềm tin ấy, trong mắt Liễu Thanh Phong, là chân lý.

Nhưng sâu thẳm bên dưới lớp vỏ bọc kiên định ấy, Tạ Trần nhận ra, là một nỗi sợ hãi. Nỗi sợ hãi về sự sụp đổ. Liễu Thanh Phong đã được chứng kiến, hoặc ít nhất là được nghe kể về những dấu hiệu suy kiệt của Thiên Đạo, về sự mỏng manh của linh khí, về khả năng toàn bộ thế giới này có thể tan rã. Nỗi sợ hãi ấy đã biến thành một chấp niệm, một sự ám ảnh mãnh liệt vào việc duy trì trật tự cũ, vào việc tuân thủ mọi quy tắc của giới tu sĩ, bởi vì hắn tin rằng đó là con đường duy nhất để ngăn chặn sự diệt vong.

Tạ Trần chợt nhận ra điều then chốt. Điểm yếu của Liễu Thanh Phong không phải là sự thiếu sức mạnh, cũng không phải là nỗi sợ chết như phàm nhân. Hắn có thể sẵn sàng hy sinh bản thân vì cái "đại cục" mà hắn tin tưởng. Điểm yếu của hắn, chính là sự thiếu linh hoạt, sự mù quáng trước những giá trị khác ngoài tiên đạo. Hắn không thể chấp nhận một con đường khác, một khả năng khác, ngoài con đường đã được định sẵn bởi giáo lý tông môn. Hắn sợ hãi sự hỗn loạn, sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi rằng mọi niềm tin, mọi lý tưởng mà hắn đã dành cả đời để theo đuổi, có thể là sai lầm. Đó cũng là một dạng "mất người", nhưng không phải là mất đi cảm xúc hay ký ức, mà là mất đi khả năng nhìn nhận sự thật một cách khách quan, mất đi sự đồng cảm với những người bị gạt bỏ vì cái "đại cục" của hắn. Hắn sợ hãi mất đi chính niềm tin đã định hình hắn, mất đi ý nghĩa tồn tại của một tu sĩ chân chính.

Cái "quả" của sự khinh miệt phàm nhân, Tạ Trần suy luận, có cái "nhân" là sự nhìn nhận phàm nhân như những công cụ, những vật hy sinh cần thiết cho cái "đại cục". Liễu Thanh Phong không thể hiểu được giá trị của một cuộc sống bình thường, của những cảm xúc trần tục, bởi vì hắn đã tự tách mình ra khỏi những điều đó, xem chúng là thấp kém, là chướng ngại trên con đường tu tiên. Anh thấy rõ ràng sự cố chấp của Liễu Thanh Phong không phải đến từ sự độc ác, mà đến từ một niềm tin mãnh liệt, gần như là nỗi ám ảnh, vào việc duy trì trật tự cũ. Hắn tin rằng hắn đang hành động đúng, đang gánh vác trách nhiệm cao cả.

Tạ Trần thở ra một hơi thật dài, đôi mắt mở to, sáng rực trong ánh nến. Hình ảnh của Liễu Thanh Phong trong tâm trí anh trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, không phải là một đối thủ đơn thuần, mà là một con người phức tạp, mắc kẹt trong vòng xoáy của niềm tin và nỗi sợ hãi. Anh đã "nhìn" rõ, đã phân tích được những sợi dây nhân quả chồng chéo ấy. Anh biết rằng, để đối phó với Liễu Thanh Phong, không thể dùng vũ lực. Phải đánh vào tận gốc rễ của những sợi dây nhân quả ấy, vào chính niềm tin và nỗi sợ hãi đã tạo nên con người hắn. Tiếng gió đêm vẫn rít, nhưng trong lòng Tạ Trần, một kế sách đã dần thành hình.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của bình minh lan tỏa khắp Thành Vô Song, xua đi màn sương đêm và mang theo hơi ấm của một ngày mới. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây, tiếng rao hàng của thương nhân bắt đầu vang lên từ các khu phố, và mùi trà mới pha cùng hương bánh nóng hổi lan tỏa trong không khí, tạo nên một bức tranh sống động, tràn đầy sức sống của nhân gian. Dù thức trắng đêm, Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt anh dường như sâu thẳm hơn, chứa đựng một sự thấu hiểu vô biên.

Anh quay trở lại phủ Thành chủ, nơi Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết và Dương Quân đã chờ sẵn. Bầu không khí căng thẳng của đêm qua đã dịu đi phần nào, nhưng sự mong chờ và lo lắng vẫn hiện rõ trên gương mặt mọi người.

Vừa thấy Tạ Trần bước vào, Bách Lý Hùng lập tức sốt ruột hỏi, giọng trầm hùng không giấu được sự nôn nóng: “Thế nào rồi, Tạ Trần? Ngươi đã ‘nhìn’ thấy được gì? Có kế sách gì để đối phó với cái tên Liễu Thanh Phong ngông cuồng đó không?” Ông đứng phắt dậy, đôi mắt kiên nghị nhìn thẳng vào Tạ Trần, như muốn đọc thấu mọi suy nghĩ của anh.

Tạ Trần khẽ mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng mang theo sự trấn an lạ kỳ. Anh không vội trả lời, mà nhẹ nhàng đi đến bàn trà, tự tay pha một ấm trà mới. Hương trà thơm ngát lan tỏa, làm dịu đi sự căng thẳng trong phòng. Anh rót trà ra bốn chén, đặt trước mặt mỗi người, rồi mới từ tốn ngồi xuống. Hành động chậm rãi, điềm tĩnh của anh khiến mọi người cũng dần bình tâm trở lại, dù trong lòng vẫn tràn đầy thắc mắc.

“Liễu Thanh Phong không đơn thuần là kẻ cao ngạo,” Tạ Trần bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh, đều đều, như đang kể một câu chuyện cổ. “Hắn là một người bị mắc kẹt. Mắc kẹt giữa trách nhiệm ‘cứu thế’ mà hắn tin mình phải gánh vác, và sự sợ hãi của chính hắn.” Anh nhấp một ngụm trà, vị chát dịu lan tỏa trong khoang miệng. “Cái ‘đại cục’ mà hắn nói, cái ‘Thiên Đạo’ mà hắn muốn cứu vãn, đã trở thành một gánh nặng nghiền nát tâm trí hắn, biến hắn thành một con người cứng nhắc, mù quáng trước những giá trị khác.”

Mộ Dung Tuyết khẽ nhíu mày, gương mặt thông minh đầy suy tư. “Sợ hãi? Một tu sĩ cấp cao như hắn lại có nỗi sợ hãi nào mà phải che giấu sau vẻ cao ngạo đó?” Nàng từng nghĩ tu sĩ càng mạnh càng vô cảm, nhưng lời Tạ Trần nói lại mở ra một góc nhìn khác.

Tạ Trần gật đầu. “Đúng vậy. Điểm yếu của hắn không phải là sợ chết, Mộ Dung cô nương. Hắn có thể sẵn sàng hy sinh bản thân vì cái ‘đại cục’ ấy. Điểm yếu thực sự của hắn là sợ hãi sự hỗn loạn, sự sụp đổ của trật tự mà hắn tin tưởng, và sợ hãi mất đi ý nghĩa tồn tại của một tu sĩ chân chính.” Anh nhìn thẳng vào mắt mọi người, lời nói của anh không chỉ là phân tích, mà còn là một bài học triết lý sâu sắc. “Hắn sợ hãi rằng mọi nỗ lực của mình sẽ trở thành vô nghĩa, rằng cái ‘Thiên Đạo’ mà hắn tôn thờ sẽ tan rã, kéo theo sự sụp đổ của mọi niềm tin, mọi lý tưởng mà hắn đã dành cả đời để theo đuổi. Đó là một dạng ‘mất người’ khác, là đánh mất khả năng chấp nhận sự thay đổi, đánh mất sự linh hoạt trong tư duy.”

Dương Quân lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt sáng rực. Anh gật gù như đã hiểu ra điều gì đó. “Vậy ra, sự cao ngạo của hắn chỉ là một lớp vỏ bọc, một bức tường để bảo vệ niềm tin đã trở nên mong manh?”

“Chính xác,” Tạ Trần khẳng định. “Và vì vậy, chúng ta không thể đánh bại hắn bằng vũ lực, Dương Quân. Bởi vì vũ lực chỉ càng củng cố thêm niềm tin của hắn rằng hắn đang chiến đấu vì một mục đích chính nghĩa, rằng hắn đang bảo vệ trật tự khỏi sự hỗn loạn của phàm nhân. Điều đó chỉ khiến hắn càng thêm cố chấp.”

Mộ Dung Tuyết nhíu mày một lần nữa. “Vậy chúng ta có thể làm gì? Dùng lời lẽ thuyết phục hắn sao? E rằng hắn sẽ không nghe đâu. Niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy thì khó lòng thay đổi.” Nàng hiểu rõ sự cố chấp của giới tu sĩ, họ đã bị tẩy não bằng những giáo lý cao siêu đến mức không thể nhìn nhận sự việc một cách đơn giản, nhân văn.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, ánh mắt anh vẫn bình thản nhưng lại ẩn chứa sự kiên định lạ thường. “Không phải thuyết phục. Mà là cho hắn thấy. Cho hắn thấy cái giá của sự cố chấp, và cho hắn thấy một con đường khác, dù hắn không muốn thừa nhận.” Anh chậm rãi nói, từng lời như gieo một hạt mầm vào tâm trí mọi người. “Chúng ta không thể thay đổi niềm tin của hắn ngay lập tức, nhưng chúng ta có thể tạo ra những tình huống để hắn phải đối mặt với mâu thuẫn trong chính tư tưởng của hắn. Để hắn phải tự vấn.”

Dương Quân mở to mắt, giọng nói đầy nhiệt huyết. “Một con đường khác… không cần đến vũ lực?” Anh đã quá quen với những cuộc tranh giành sức mạnh trong giới tu sĩ, nơi ai mạnh hơn thì kẻ đó có lý. Ý tưởng về một cuộc chiến không dùng vũ lực khiến anh vừa tò mò vừa hưng phấn.

“Đúng vậy,” Tạ Trần trả lời, giọng anh vẫn trầm tĩnh nhưng mang theo một sức nặng khó cưỡng. “Chúng ta không thể đánh bại hắn bằng sức mạnh, nhưng có thể khiến hắn tự vấn. Khi một tu sĩ bắt đầu tự vấn niềm tin của mình, đó là khởi đầu của sự thay đổi. Đó là lúc những sợi dây nhân quả cũ bắt đầu lỏng lẻo, và những sợi dây mới có thể được gieo trồng.” Anh đặt chén trà xuống, nhìn mọi người với ánh mắt đầy thấu hiểu. “Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện với hắn, không khiêu khích hắn bằng những hành động bốc đồng. Thay vào đó, chúng ta sẽ tiếp tục vạch trần các hành vi sai trái của Thanh Vân Môn một cách công khai, minh bạch nhất. Chúng ta sẽ kiên định bảo vệ phàm nhân, xây dựng Thành Vô Song trở thành một biểu tượng của sự trật tự, của sự sống trọn vẹn mà không cần đến sự can thiệp của tu sĩ.”

Anh tiếp tục giải thích, ánh mắt anh như nhìn thấy cả một tương lai đang dần hiện ra. “Điều này sẽ buộc Liễu Thanh Phong phải đối mặt với sự thật rằng, chính hành động của các tu sĩ, của Thanh Vân Môn, mới đang gây ra sự hỗn loạn và đau khổ, chứ không phải phàm nhân yếu kém như hắn vẫn nghĩ. Hắn sẽ phải thấy rằng, cái ‘đại cục’ mà hắn đang cố sức bảo vệ, lại đang bị chính những người mang sứ mệnh bảo vệ nó hủy hoại. Hắn sẽ phải đối mặt với những bằng chứng không thể chối cãi, những tiếng kêu than của bách tính, và quan trọng hơn, là sự tương phản giữa cái ‘trật tự’ mà hắn đang cố duy trì và cái ‘hỗn loạn’ mà Thanh Vân Môn đang gây ra.”

Bách Lý Hùng lắng nghe một cách chăm chú. Ban đầu ông còn hoài nghi, nhưng khi nghe Tạ Trần phân tích sâu sắc đến vậy, ông dần gật đầu tán thành. “Một chiến lược ‘tâm công’ sao? Đánh vào tâm lý của hắn. Đúng là chỉ có ngươi mới nghĩ ra được cách này.” Giọng ông trầm hùng, chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. “Ta sẽ dốc hết sức mình để bảo vệ dân chúng Thành Vô Song, để nơi đây trở thành một pháo đài vững chắc của phàm nhân. Chúng ta sẽ cho hắn thấy, phàm nhân không cần tu sĩ vẫn có thể sống một đời bình thường, trọn vẹn.”

Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy thán phục và một tia hy vọng mới. Nàng hiểu rằng chiến lược này không dễ dàng, Liễu Thanh Phong sẽ không dễ dàng chấp nhận sự thật, có thể sẽ phản ứng dữ dội hơn. Nhưng ít nhất, đây là một con đường, một con đường nhân văn hơn là đối đầu trực diện bằng vũ lực. “Ta sẽ dùng những gì mình biết về giới tu sĩ, về các tông môn, để hỗ trợ ngươi, Tạ Trần. Chúng ta sẽ cùng nhau vạch trần bộ mặt thật của Thanh Vân Môn.”

Dương Quân nắm chặt tay, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Ta sẽ học hỏi từ Tạ huynh, và ta sẽ cùng các huynh chiến đấu cho một ‘Đạo’ chân chính, cho một kỷ nguyên mới nơi nhân tính được trân trọng.” Anh đã tìm thấy lý tưởng của mình, một lý tưởng không phải là quyền năng siêu phàm, mà là giá trị của con người.

Tạ Trần nhìn những người đồng minh của mình, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Anh biết rằng con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, Liễu Thanh Phong sẽ không dễ dàng khuất phục, và các tông môn khác cũng sẽ sớm can thiệp. Chiến lược ‘tâm công’ này đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự bền bỉ và một niềm tin sắt đá vào lẽ phải. Nhưng anh cũng biết rằng, chỉ khi con người dám nhìn thẳng vào sự thật, dám tự vấn những niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức, thì sự thay đổi mới có thể bắt đầu.

Ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa sổ, chiếu sáng thư phòng, xua đi những bóng tối còn sót lại của đêm khuya. Tiếng chim hót ngày càng rộn ràng hơn, như báo hiệu một khởi đầu mới, một kỷ nguyên mới đang dần hé mở. Tạ Trần biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến của những tư tưởng, những giá trị, nhưng nó sẽ quyết định vận mệnh của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian. Cuộc đối đầu với Liễu Thanh Phong không chỉ là giữa hai cá nhân, mà là giữa hai thế giới quan, giữa cái "Thiên Đạo" mục ruỗng và một "nhân gian" đang khao khát sự trọn vẹn. Và anh, một phàm nhân không tu hành, sẽ là điểm neo, là người phá cục, dẫn dắt con thuyền ấy qua giông bão.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free