Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 161: Hành Giả Cao Ngạo: Thách Thức Từ Thanh Phong

Hoàng hôn dần buông, tô điểm bầu trời Thành Vô Song bằng những mảng màu rực rỡ, nhưng trong thư phòng, một kỷ nguyên mới đã bắt đầu hé lộ, nhuốm màu bi tráng của một cuộc chiến sắp bùng nổ, một cuộc chiến để đòi lại "nhân tính" cho nhân gian.

Sáng hôm sau, ánh bình minh nhạt nhòa len lỏi qua ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Phủ Thành chủ, đổ những vệt vàng nhạt lên nền gạch bóng loáng. Trong thư phòng, mùi mực mới, mùi gỗ quý thoang thoảng hòa quyện cùng hương trà thanh khiết vừa được pha, tạo nên một không khí trang trọng nhưng cũng đầy lắng đọng. Tạ Trần, Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết, Dương Quân và Thủ Lĩnh Dân Quân đang quây quần bên chiếc bàn lớn, nơi một tấm bản đồ Thành Vô Song được trải rộng, cùng với những cuộn giấy ghi chép chi chít về Thanh Vân Môn. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng bị ngắt quãng bởi tiếng gió xào xạc qua khe cửa, hay tiếng bước chân đều đặn của lính canh tuần tra ngoài sân, càng làm nổi bật sự tập trung cao độ bên trong.

Tạ Trần chậm rãi đưa ngón tay gầy gò lướt trên bản đồ, điểm qua từng khu vực trọng yếu, từng con phố, từng ngõ hẻm của Thành Vô Song. Ánh mắt anh sâu thẳm, phản chiếu vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng ẩn sâu bên trong là sự tính toán tinh vi đến từng chi tiết. "Chúng ta cần một sự kiện đủ lớn, không chỉ để vạch trần tội ác của Thanh Vân Môn, mà còn để thức tỉnh. Một lời nói có thể thay đổi cục diện, nhưng một hành động có sức lan tỏa mới thực sự khắc sâu vào lòng người." Giọng anh trầm ổn, không nhanh không chậm, từng chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thốt ra. Anh ngẩng đầu nhìn những người đồng hành, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại ngồi thẳng tắp, vẻ mặt kiên nghị, râu quai nón rậm rạp khẽ rung lên theo từng hơi thở. Ông nắm chặt tay, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay thô ráp. "Tạ công tử nói chí phải. Ta sẽ dùng tất cả quyền lực của Thành chủ, dùng danh dự của kẻ đứng đầu Thành Vô Song này để bảo vệ bách tính. Dù phải đổ máu, ta cũng không lùi bước." Lời nói của ông trầm hùng, đầy khí phách, như một lời thề son sắt. Ông nhìn Tạ Trần với sự tin tưởng tuyệt đối, không một chút nghi ngờ. Bao năm qua, ông đã chứng kiến quá nhiều sự bất công, quá nhiều nỗi khổ của phàm nhân dưới bàn tay của tu sĩ, và giờ đây, ông đã tìm thấy một con đường, một niềm hy vọng để thay đổi.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch, gương mặt dịu dàng ẩn chứa một nỗi ưu tư. Nàng khẽ thở dài, ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng sớm đang rọi vào những cành cây cổ thụ. "Thái độ của Thanh Vân Môn đã đến cực điểm, sự ngạo mạn và khinh miệt phàm nhân của họ đã vượt quá giới hạn. Chúng ta không thể chờ đợi thêm. Mỗi ngày trôi qua, bách tính lại phải chịu thêm những áp bức vô lý. Những gì ta chứng kiến... đã khiến ta hiểu rằng, nếu không hành động, chính chúng ta sẽ 'mất người'." Nàng dừng lại, đôi mắt thông minh trở lại nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự xác nhận. Nàng biết, con đường này đầy nguy hiểm, nhưng nàng không còn lựa chọn nào khác. Trái tim nàng, từng chất chứa lý tưởng về tu tiên, giờ đây đã nghiêng hẳn về phía nhân gian.

Dương Quân, tuấn tú và nhiệt huyết, nét mặt anh đầy vẻ nghiêm trọng. Anh gật đầu đồng tình với lời của Mộ Dung Tuyết. "Đúng vậy. Dù Thanh Vân Môn là một trong những tông môn lớn, nhưng những gì họ đang làm đã đi ngược lại đạo lý tu tiên chân chính. Việc vạch trần họ không chỉ là bảo vệ phàm nhân, mà còn là bảo vệ cái gọi là 'chính đạo' khỏi sự tha hóa. Ta sẽ dùng kiến thức của mình về môn quy, về giới luật để chỉ ra sự sai trái của họ, khiến họ không thể ngụy biện." Giọng anh rõ ràng, dứt khoát, toát lên vẻ chính trực của một người trẻ đầy lý tưởng. Anh vẫn còn nhớ như in những lời dạy về lòng từ bi, về việc cứu vớt chúng sinh, và những hành động của Thanh Vân Môn đã hoàn toàn đi ngược lại những gì anh từng tin tưởng.

Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông trung niên với gương mặt khắc khổ, mái tóc lấm tấm bạc, ánh mắt kiên định. Ông không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của ông đã là một minh chứng hùng hồn. "Lời chứng của chúng tôi, nỗi thống khổ của bách tính sẽ là ngọn lửa thiêu rụi sự ngụy tạo của chúng." Giọng ông trầm đục, vang vọng sự đau khổ và căm phẫn của biết bao phàm nhân. Ông là đại diện cho hàng vạn người dân Thành Vô Song, những người đã phải chịu đựng sự áp bức của tu sĩ.

Tạ Trần quay lại nhìn bản đồ, phác thảo thêm vài nét mực trên cuộn giấy trắng. "Chúng ta sẽ không chỉ dừng lại ở việc công bố bằng chứng. Chúng ta sẽ tổ chức một đại hội trên Phố Thương Mại Kim Long, nơi đông đúc nhất, để tập hợp bách tính, để họ tự mình chứng kiến và phán xét. Chúng ta sẽ cho họ thấy rằng, sức mạnh không chỉ nằm ở pháp thuật, mà còn nằm ở sự đoàn kết, ở ý chí của con người. Ta sẽ phơi bày 'dự án bí mật' của Thanh Vân Môn, lột trần âm mưu thâm độc của chúng. Nhưng đồng thời, chúng ta cũng phải chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi."

Anh nhấn mạnh từng lời, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người. "Bách Lý huynh, ngài cần chuẩn bị tinh thần và lực lượng quân đội để bảo vệ Thành Vô Song. Mặc dù chúng ta không tu tiên, nhưng chúng ta có số lượng, có ý chí, và quan trọng nhất, chúng ta có chính nghĩa." Anh quay sang Mộ Dung Tuyết. "Mộ Dung tiên tử, kiến thức của nàng về nội tình các tông môn, về pháp thuật, và cả về những 'dự án bí mật' của Thanh Vân Môn sẽ vô cùng quan trọng. Chúng ta cần những thông tin chi tiết để đánh vào điểm yếu của chúng." Rồi đến Dương Quân. "Dương Quân huynh, ngươi là người am hiểu sâu sắc về đạo lý và môn quy tu tiên. Ngươi sẽ giúp chúng ta xây dựng luận điểm, vạch trần sự sai trái của chúng theo đúng chuẩn mực của giới tu sĩ, để chúng không thể dùng lời lẽ ngụy biện." Cuối cùng, anh nhìn Thủ Lĩnh Dân Quân. "Và Thủ Lĩnh, ông và bách tính sẽ là minh chứng sống động nhất cho tội ác của Thanh Vân Môn. Lời chứng của các ông sẽ là ngọn lửa thiêu rụi sự ngụy tạo của chúng."

Tạ Trần phác thảo từng bước, từng chi tiết của kế hoạch, từ việc thu thập thêm bằng chứng, việc lan truyền thông tin, đến việc chuẩn bị cho một cuộc đối đầu vũ trang nếu cần. Anh không quên nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc bảo vệ bách tính, tránh để họ trở thành bia đỡ đạn trong cuộc chiến này. Anh biết rõ, việc vạch trần Thanh Vân Môn sẽ không chỉ ảnh hưởng đến tông môn này mà còn có thể khiến các tông môn khác phải xem xét lại quan hệ với phàm nhân, hoặc thậm chí là Liễu Thanh Phong, tông chủ Thái Huyền Tông, sẽ phải can thiệp. Đây sẽ là một trận chiến cam go, không chỉ về sức mạnh mà còn về đạo lý, về nhân quả.

Trên cuộn giấy, những nét mực của Tạ Trần không chỉ là một kế hoạch tác chiến, mà còn là bản tuyên ngôn cho một kỷ nguyên mới, nơi phàm nhân không còn cúi đầu trước sự áp bức của "tiên". Bách Lý Hùng, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Thủ Lĩnh Dân Quân chăm chú lắng nghe, mỗi người đều đã tìm thấy vị trí và mục đích của mình trong cuộc chiến sắp tới. Ánh mắt họ giao nhau, ẩn chứa một sự đồng lòng sâu sắc, một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi.

Tạ Trần chậm rãi đặt bút xuống, nhìn những gương mặt đang tràn đầy quyết tâm. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh cũng tin tưởng rằng, bằng trí tuệ, bằng sự đồng lòng và bằng chính nghĩa, họ có thể phá tan cái "cục" này. Trong thư phòng, mùi trà mới pha từ ấm trà trên bàn lan tỏa, hòa cùng mùi giấy và mực, mang đến một cảm giác vừa thanh tịnh vừa nghiêm trọng. Mọi người đều cảm nhận được sự nặng nề của không khí, nhưng cũng cảm nhận được sự kiên quyết từ cái nắm tay của Bách Lý Hùng, từ ánh mắt của Mộ Dung Tuyết, và từ sự tĩnh lặng của Tạ Trần.

***

Đến giữa trưa, khi ánh nắng gắt đổ xuống Phố Thương Mại Kim Long, biến những mái ngói cong thành màu đỏ rực và khiến không khí trở nên oi ả, Phủ Thành chủ nhận được tin báo động. Một đoàn tu sĩ Thanh Vân Môn, do Liễu Thanh Phong dẫn đầu, đã xuất hiện tại trung tâm phố chợ, nơi vốn đang náo nhiệt và sầm uất nhất Thành Vô Song. Tạ Trần cùng Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết và Dương Quân lập tức rời khỏi thư phòng, dẫn theo một đội binh lính tinh nhuệ và Thủ Lĩnh Dân Quân cùng một số đại diện của bách tính, nhanh chóng tiến về phía Phố Thương Mại.

Phố Thương Mại Kim Long, vốn là huyết mạch của Thành Vô Song, nay lại chìm trong một sự im lặng bất thường. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng nói chuyện ồn ào và tiếng nhạc từ các quán rượu đã tắt ngúm, nhường chỗ cho một thứ uy áp lạnh lẽo đang lan tỏa khắp nơi. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong, trang trí lộng lẫy và những biển hiệu lớn, đèn lồng rực rỡ nay dường như cũng mất đi vẻ lộng lẫy vốn có, chỉ còn sự căng thẳng bao trùm. Mùi hương liệu, mùi thức ăn thơm lừng, mùi vải vóc và kim loại đặc trưng của phố chợ giờ đây bị pha loãng bởi một mùi vị khó tả của sự sợ hãi và lo lắng.

Giữa con phố rộng lớn, một luồng chân nguyên mạnh mẽ như sóng triều cuộn tới, khiến những người phàm nhân gần đó phải lùi lại theo bản năng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía trung tâm, nơi một nhóm tu sĩ trong bộ đạo bào màu xanh lam của Thanh Vân Môn đang đứng. Dẫn đầu là Liễu Thanh Phong, một nam tử tuấn tú, dáng người cao gầy, mắt sáng như sao, tay cầm thanh kiếm Bích Lạc. Vẻ ngoài hắn toát lên sự chính trực, thanh tao, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự tự phụ, kiêu ngạo đến khó chịu. Bộ đạo bào chỉnh tề, không một nếp nhăn, càng làm nổi bật khí chất siêu phàm thoát tục của hắn, một sự tương phản rõ rệt với những bộ áo vải bố cũ kỹ của người dân xung quanh.

Liễu Thanh Phong không che giấu vẻ khinh thường trên gương mặt. Hắn nhíu mày, mũi khẽ nhếch lên như ngửi thấy thứ gì đó ô uế. "Ồn ào, hôi hám. Đây chính là cái gọi là 'phàm trần' sao? Yếu đuối như vậy, còn không biết tự lượng sức mình, đòi tu sĩ che chở?" Giọng hắn trong trẻo nhưng lạnh lùng, âm thanh mang theo một chút chân nguyên, khiến những người phàm nhân gần đó cảm thấy khó chịu, như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Hắn lướt mắt qua đám đông, ánh nhìn giống như đang xem xét một bầy kiến, không một chút tôn trọng hay đồng cảm.

Một lão phu nhân bán rau gần đó, vì quá sợ hãi mà lùi vội, vô tình va phải một tu sĩ đệ tử của Liễu Thanh Phong. Lão phu nhân ngã khuỵu xuống, rổ rau củ văng tung tóe. Liễu Thanh Phong không hề liếc mắt nhìn, thậm chí còn hơi nhích chân, như thể tránh chạm vào thứ dơ bẩn. Hắn tiếp tục bước đi, ánh mắt chỉ hướng về phía trước, nơi Tạ Trần và những người khác đang tiến đến.

Bách Lý Hùng chứng kiến cảnh tượng đó, lửa giận bùng lên trong lòng ông. Khuôn mặt vuông vức của ông đỏ bừng, đôi mắt kiên nghị trợn trừng, bàn tay ông siết chặt chuôi kiếm bên hông, gần như muốn rút kiếm lao tới. Ông không thể chịu đựng được cảnh người dân của mình bị khinh miệt và chà đạp như vậy. Tuy nhiên, một bàn tay gầy gò, lạnh lẽo đã đặt nhẹ lên cánh tay ông, ngăn ông lại. Đó là Tạ Trần.

Tạ Trần, với vẻ mặt bình thản như mặt hồ thu, khẽ lắc đầu, ánh mắt ra hiệu cho Bách Lý Hùng giữ bình tĩnh. Anh biết, đây không phải lúc để hành động bộc phát. Mộ Dung Tuyết và Dương Quân đứng phía sau, nét mặt cũng không giấu được sự phẫn nộ. Đặc biệt là Dương Quân, thấy đồng môn mình cư xử tàn nhẫn như vậy, trái tim anh như bị một nhát dao cứa vào. Anh từng là một phần của thế giới đó, và giờ đây, anh cảm thấy hổ thẹn sâu sắc. Phàm nhân xung quanh, từ chỗ sợ hãi, dần chuyển sang phẫn nộ, nhưng sự hiện diện của tu sĩ khiến họ không dám cất lời. Họ chỉ có thể nhìn chằm chằm vào Liễu Thanh Phong, và nhìn về phía Tạ Trần, như đang chờ đợi một phép màu.

Tạ Trần bước lên, tiến thẳng về phía Liễu Thanh Phong. Bước chân anh nhẹ nhàng, không một chút vội vã, nhưng mỗi bước đi lại như chứa đựng một trọng lượng vô hình, thu hút mọi ánh nhìn. Ánh nắng gắt vẫn không thể làm tan đi sự lạnh lẽo giữa hai con người này. Một bên là tu sĩ siêu phàm, một bên là thư sinh phàm tục, nhưng khí chất đối đầu lại không hề kém cạnh.

***

Phố Thương Mại Kim Long, vốn đang náo nhiệt, giờ đây hoàn toàn chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng gió lướt qua những biển hiệu xào xạc và tiếng bước chân chậm rãi của Tạ Trần. Ánh nắng gắt của buổi trưa vẫn đổ xuống, tạo nên những vệt sáng chói chang trên nền đá xanh, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo bao trùm không gian khi hai nhân vật đối lập đứng đối mặt nhau. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, không chút phô trương, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Đối diện anh là Liễu Thanh Phong, tu sĩ cao ngạo trong bộ đạo bào tinh tươm, thanh kiếm Bích Lạc vẫn còn vương vấn hàn khí.

Liễu Thanh Phong nhìn Tạ Trần, ánh mắt hắn lướt qua một cách khinh miệt. "Ồ, chẳng phải Tạ Trần công tử đây sao? Kẻ đã từ bỏ con đường tiên đạo, tự nguyện chìm đắm trong bùn lầy phàm tục. Ngươi còn dám xuất hiện trước mặt ta, một tu sĩ chân chính sao? Chẳng lẽ ngươi đã quên mất thân phận thấp hèn của mình rồi?" Giọng hắn cao ngạo, mang theo một chút mỉa mai, như thể đang nói chuyện với một kẻ hạ đẳng không đáng bận tâm. Khí tức chân nguyên từ người hắn khẽ tỏa ra, tạo thành một áp lực vô hình, khiến những người phàm nhân đứng xa xa phải lùi thêm một bước, ngay cả Bách Lý Hùng cũng cảm thấy hơi khó thở.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản, không một chút dao động trước uy áp hay lời lẽ miệt thị. Anh chậm rãi đưa tay vuốt nhẹ vạt áo, giọng nói trầm tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng lại như mang theo một sức nặng vô hình, đánh thẳng vào tâm trí người nghe. "Hành giả cao ngạo xem thường vạn vật, nhưng lại quên rằng chính vạn vật mới là cội nguồn của mọi đạo lý. Sức mạnh có thể hủy diệt, nhưng lòng nhân mới giữ gìn. Liễu tiên sinh nhìn ta là phàm nhân, nhưng ta nhìn Liễu tiên sinh lại thấy một người đang dần 'mất người'." Anh dừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua đám đệ tử của Thanh Vân Môn đang đứng sau Liễu Thanh Phong, rồi quay trở lại đối diện với ánh mắt kinh ngạc của hắn.

Liễu Thanh Phong nhíu mày, vẻ tự phụ trên gương mặt hơi biến mất, thay vào đó là một chút bực bội. "Mất người? Ngươi, một phàm nhân thấp hèn, sao dám luận đạo với ta? Ngươi đã từ bỏ con đường tiên đạo, chẳng qua là một kẻ hèn nhát mà thôi! Con người, phàm trần này, vốn yếu đuối, ngu muội, chỉ biết tranh giành lợi lộc nhỏ nhoi. Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa của tu tiên? Chúng ta tu luyện là để siêu thoát, để bảo vệ Thiên Đạo, để vĩnh hằng. Còn các ngươi, chỉ là những hạt bụi trong dòng thời gian vô tận!" Hắn nói lớn, giọng điệu đầy vẻ khinh thường, như muốn dùng lời lẽ để đè bẹp Tạ Trần. Uy áp chân nguyên cũng theo đó mà mạnh mẽ hơn, khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề.

"Từ bỏ con đường vô nhân tính, không phải là hèn nhát, mà là giữ lại cái tôi chân thật nhất." Tạ Trần khẽ cười, nụ cười nhạt nhưng lại như một mũi kim châm vào sự tự mãn của Liễu Thanh Phong. "Nếu tu tiên là để từ bỏ cảm xúc, từ bỏ ký ức, từ bỏ nhân tính, thì đó chẳng phải là một hành trình 'mất người' sao? Một kẻ cường đại đến đâu mà không còn biết cảm thông, không còn lòng trắc ẩn, thì có khác gì một cỗ máy vô tri? Sức mạnh ấy, dù có thể 'vá trời', liệu có thể vá lại những vết nứt trong lòng người, những vết sẹo trong nhân gian?"

Lời nói của Tạ Trần như một tiếng sét đánh ngang tai Liễu Thanh Phong. Hắn vốn quen được người đời tôn sùng, được các tu sĩ khác kính nể, chưa từng có ai, đặc biệt là một phàm nhân, dám chỉ trích hắn một cách thẳng thừng và sâu sắc đến vậy. Sự bực bội trong lòng hắn dâng lên, nhưng đồng thời, một hạt mầm nghi ngờ nhỏ bé cũng bắt đầu gieo rắc. "Ngươi... Ngươi dám nói ta 'mất người'?" Liễu Thanh Phong siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt sắc lạnh như dao, sát ý thoảng qua.

"Liễu tiên sinh đã bao giờ tự hỏi, vì sao giới tu sĩ lại ngày càng xa cách phàm nhân không?" Tạ Trần không nao núng trước sát ý của đối phương. "Vì sao một khi tu vi càng cao, con người lại càng dễ quên đi cội nguồn, quên đi những giá trị làm nên một con người? Là vì linh khí cạn kiệt, hay vì chính cái 'chấp niệm' thành tiên đã biến chúng ta thành những kẻ xa lạ với chính mình?"

Mộ Dung Tuyết đứng sau Tạ Trần, đôi mắt nàng ánh lên vẻ tán đồng. Nàng đã chứng kiến quá nhiều, đã trải nghiệm quá nhiều sự 'mất người' trong giới tu sĩ, và những lời Tạ Trần nói ra đã chạm đến sâu thẳm tâm can nàng. Nàng thầm nghĩ, chính những kẻ như Liễu Thanh Phong, với sự kiêu ngạo và vô cảm, đã khiến nàng nghi ngờ con đường tu tiên. Dương Quân, chứng kiến thái độ khinh miệt phàm nhân của Liễu Thanh Phong, đồng môn của mình, và nghe những lời Tạ Trần nói, mâu thuẫn nội tâm của anh càng trở nên sâu sắc. Anh bắt đầu tự vấn, liệu con đường tu tiên mà anh đang theo đuổi có thực sự là con đường chính đạo, hay chỉ là một ảo ảnh dẫn đến sự cô độc và vô cảm?

Bách Lý Hùng, dù không hiểu hết những triết lý sâu xa mà Tạ Trần nói, nhưng ông cảm nhận được sự chính nghĩa trong từng lời. Ông thấy Tạ Trần không hề run sợ trước một tu sĩ mạnh mẽ như Liễu Thanh Phong, thậm chí còn khiến đối phương phải lúng túng. Lòng ông dâng lên một sự ngưỡng mộ và tin tưởng vô hạn. Phàm nhân xung quanh, ban đầu sợ hãi đến mức không dám thở mạnh, giờ đây, khi nghe Tạ Trần nói, họ dần dần cảm thấy một sự ấm áp, một niềm hy vọng nhen nhóm. Họ thấy một thư sinh phàm tục đang đứng ra bảo vệ họ, đang dùng lời lẽ để đối đầu với uy quyền của tu sĩ. Ánh mắt họ từ sợ hãi chuyển sang kinh ngạc, rồi thành khâm phục, thậm chí là ngưỡng mộ.

Liễu Thanh Phong tức giận đến cực điểm. Hắn không thể chấp nhận được việc một phàm nhân lại dám "giáo huấn" hắn, lại dám chỉ ra những điều mà hắn cho là thiển cận. "Ngươi đừng hòng dùng những lời lẽ phàm tục đó để làm lung lay đạo tâm của ta! Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?" Hắn lặp lại câu nói quen thuộc, như một lời tự trấn an chính mình. "Thành Vô Song này, vốn là vùng đất mà Thanh Vân Môn quản lý. Việc chúng ta thu gom linh tài, vật liệu là vì đại cục, là vì sự tồn vong của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian. Các ngươi chỉ là những con ếch ngồi đáy giếng, không thấy được trời cao biển rộng!"

"Đại cục gì khi phải đánh đổi bằng xương máu và sự khốn cùng của bách tính?" Tạ Trần phản biện, giọng anh vẫn điềm tĩnh. "Nếu Thiên Đạo cần được vá bằng sự bất nhân, thì chi bằng hãy để nó tan rã. Một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, có lẽ còn tốt đẹp hơn một 'Thiên Đạo' mục ruỗng bởi sự vô cảm. Đây là nhân quả, Liễu tiên sinh, nhân quả mà Thanh Vân Môn và cả giới tu sĩ đang gieo trồng."

Lời nói của Tạ Trần như một đòn giáng mạnh vào tâm trí Liễu Thanh Phong. Hắn cảm thấy đầu óc choáng váng, không phải vì phép thuật, mà vì những lý lẽ sắc bén, những câu hỏi triết lý mà hắn chưa từng nghĩ tới. Hắn nhìn Tạ Trần, đôi mắt lộ rõ vẻ bực bội và khó chịu. Hắn không thể phản bác lại một cách thỏa đáng, bởi vì những lời Tạ Trần nói ra, dù hắn không muốn thừa nhận, lại có một phần sự thật đau lòng.

Cuộc đối đầu giữa Tạ Trần và Liễu Thanh Phong đã trở thành một điểm tựa cho tất cả những người chứng kiến. Mộ Dung Tuyết càng củng cố niềm tin vào con đường nhân văn mà Tạ Trần đang theo đuổi, dù nàng biết những đối thủ như Liễu Thanh Phong sẽ là thử thách khôn lường. Dương Quân, sau cuộc tranh luận này, đã hoàn toàn nghiêng về phía Tạ Trần, quyết tâm cùng anh đấu tranh cho một cái "Đạo" nhân văn hơn.

Liễu Thanh Phong không thể chịu đựng thêm sự thách thức này. Hắn hừ lạnh một tiếng, khí tức chân nguyên bùng phát mạnh hơn, thổi bay bụi đất trên mặt đường. "Phàm nhân cuồng ngôn! Ta không có thời gian tranh luận với một kẻ thấp hèn như ngươi. Hãy nhớ kỹ, Thanh Vân Môn sẽ không dễ dàng bỏ qua những hành động ngông cuồng của các ngươi. Và ngươi, Tạ Trần, kẻ phá cục, sẽ phải trả giá!" Hắn quay người, không thèm nhìn lại, dẫn theo đám đệ tử của mình, nhanh chóng biến mất vào đám đông, để lại phía sau một luồng chân nguyên lạnh lẽo và sự im lặng đến đáng sợ. Tiếng gió rít khẽ qua những mái nhà, như một lời cảnh báo.

Sự xuất hiện chớp nhoáng và thái độ của Liễu Thanh Phong đã để lại một vết hằn sâu trong lòng người dân Thành Vô Song, và cũng là một lời khẳng định về mức độ can thiệp của các tông môn lớn vào "sự hỗn loạn" ở đây. Tạ Trần nhìn theo bóng dáng Liễu Thanh Phong khuất dần, ánh mắt anh vẫn bình thản, nhưng trong tâm trí, anh biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go, không chỉ với Thanh Vân Môn, mà còn với cả cái "Thiên Đạo" đang trên bờ suy kiệt, và những kẻ vẫn còn chấp niệm với quyền lực và sự bất tử vô nhân tính. Cuộc đối đầu này đã gieo mầm nghi ngờ vào lòng Liễu Thanh Phong, và cũng đã củng cố quyết tâm của những người đứng về phía Tạ Trần, cho một kỷ nguyên mới nơi nhân tính sẽ được trân trọng.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free