Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 160: Bách Lý Quyết Tâm: Khi Ánh Sáng Vạch Trần Bóng Tối Tiên Môn

Màn đêm buông xuống Thành Vô Song, mang theo một nỗi cô đơn và bi tráng khôn tả, không chỉ bao trùm vạn vật mà còn gặm nhấm tận sâu trong tâm can Mộ Dung Tuyết. Nàng ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ lim, hương đàn hương từ lư hương đồng đã tắt từ lâu, nhưng mùi khói nhàn nhạt vẫn vương vấn, như một dải lụa mỏng tang quấn lấy tâm trí nàng. Ánh trăng hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc lạnh lẽo trên nền nhà, phản chiếu nỗi trống rỗng trong đôi mắt nàng.

Cảnh tượng tàn bạo ban trưa cứ như một thước phim kinh hoàng, tua đi tua lại không ngừng trong đầu Mộ Dung Tuyết. Khuôn mặt tu sĩ Thanh Vân Môn ngạo mạn đến tột cùng, ánh mắt khinh bỉ như nhìn xuống những con sâu cái kiến, và âm thanh chói tai của những món đồ gốm sứ vỡ vụn dưới chân pháp thuật – tất cả đều là những lưỡi dao sắc bén cứa vào niềm tin và lý tưởng mà nàng hằng theo đuổi. Tiếng rên rỉ đau đớn của người cha, tiếng khóc thét xé lòng của người mẹ và đứa con gái nhỏ, cùng với sự bất lực của chính nàng khi đứng nhìn mà không thể làm gì, tạo thành một bản giao hưởng của tuyệt vọng, vang vọng trong thinh không tịch mịch.

Nàng đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập hổn hển của trái tim. Nó không phải là nhịp đập của sự sợ hãi, mà là sự bùng cháy của phẫn nộ, của nỗi thất vọng khôn cùng. "Con đường ta đi... có thực sự là đạo? Hay chỉ là một ảo ảnh được dệt nên bởi những kẻ tự xưng là tiên nhân?" Giọng nói nội tâm của nàng run rẩy, yếu ớt đến thảm thương. "Sức mạnh này... liệu có phải là lời nguyền, thứ biến con người thành những cỗ máy vô cảm, thậm chí là quỷ dữ đội lốt?" Nàng đã từng tin rằng tu tiên là để đạt đến cảnh giới cao hơn, để bảo vệ những kẻ yếu thế, mang lại công bằng cho nhân gian. Nhưng những gì nàng thấy hôm nay lại hoàn toàn ngược lại. Sức mạnh trong tay những tu sĩ kia không phải là công cụ của chính nghĩa, mà là thứ vũ khí để bóc lột, để áp bức, để hủy hoại cuộc sống bình dị của phàm nhân, một cách trơ trẽn và tàn nhẫn.

Lời Tạ Trần từng nói về sự "mất người" khi tu hành càng cao, càng trở nên rõ ràng và ám ảnh hơn bao giờ hết. Những tu sĩ Thanh Vân Môn ấy, họ đã "mất người" rồi ư? Họ đã đánh mất cảm xúc, đánh mất ký ức về sự đau khổ, đánh mất nhân tính của chính mình để đổi lấy sức mạnh và sự trường sinh hư ảo? Cái giá của "tiên" là quá đắt, có lẽ Tạ Trần đã đúng. Đó không phải là một sự hy sinh cao cả, mà là một sự đánh đổi tàn nhẫn, biến con người thành những cỗ máy vô cảm. Ánh mắt nàng khẽ chuyển, nhìn chằm chằm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc mình. Ánh bạc dịu nhẹ của nó phản chiếu sự giằng xé trong nội tâm nàng, như một tia hy vọng mong manh trong màn đêm tuyệt vọng. Chiếc trâm này là biểu tượng cho lý tưởng trong sáng của nàng, cho cái "nhân tính" mà nàng luôn cố gắng giữ gìn. Nhưng giờ đây, nó có còn ý nghĩa gì nữa không, khi thế giới tu tiên mà nàng tin tưởng đang dần mục nát từ bên trong?

Nàng đã từng nghĩ, Tạ Trần là kẻ ngông cuồng, là dị loại, dám từ bỏ con đường tu tiên để chọn sống một đời phàm nhân tầm thường. Nhưng giờ đây, chính nàng lại nhận ra, có lẽ hắn mới là người nhìn thấu được bản chất của vấn đề, nhìn thấu được cái vòng xoáy nghiệt ngã của Thiên Đạo suy tàn và sự tha hóa của giới tu sĩ. Sự kiện này đã củng cố thêm quyết tâm của Mộ Dung Tuyết trong việc tìm kiếm một con đường khác, một con đường không chỉ dựa vào sức mạnh mà còn dựa vào sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Nàng sẽ phải ủng hộ Tạ Trần mạnh mẽ hơn trong cuộc chiến bảo vệ phàm nhân, không phải vì sức mạnh của hắn, mà vì những giá trị nhân sinh mà hắn đại diện.

Hành động tàn bạo của Thanh Vân Môn đã cho thấy sự coi thường phàm nhân ngày càng tăng, báo hiệu một cuộc xung đột lớn hơn sắp bùng nổ giữa phàm nhân và tu sĩ. Mộ Dung Tuyết biết, nàng không thể đứng ngoài cuộc. Nàng đưa tay lên, chạm nhẹ vào chiếc Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận sự mát lạnh của nó. Dù niềm tin bị lung lay, nàng sẽ không "mất người" hoàn toàn. Nàng sẽ tìm ra con đường của riêng mình, một con đường mà ở đó, sức mạnh không biến nàng thành quỷ dữ, mà giúp nàng bảo vệ những gì còn lại của nhân tính. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của nàng, một tia sáng của sự kiên định, dù vẫn còn ẩn chứa nỗi buồn khôn tả. Nàng đứng dậy, hít một hơi thật sâu, gạt bỏ những cảm xúc tiêu cực, thay vào đó là một ý chí sắt đá. "Không thể để điều này tiếp diễn..." Nàng thì thầm, giọng nói trầm khàn, nhưng ẩn chứa một sức mạnh không thể lay chuyển.

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua kẽ lá, đánh thức Thành Vô Song sau một đêm dài mộng mị, Mộ Dung Tuyết đã rời khỏi nơi trú ngụ. Nàng bước nhanh qua các con phố, né tránh ánh mắt tò mò của những người phàm nhân đang bắt đầu một ngày mới. Thành Vô Song buổi sáng sớm mang một vẻ đẹp tráng lệ nhưng cũng ẩn chứa sự xô bồ, náo nhiệt đặc trưng của một đô thị lớn. Các công trình kiến trúc đồ sộ, với những tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, sừng sững vươn mình đón nắng. Cung điện hoàng gia lộng lẫy ẩn mình sau những hàng cây cổ thụ xanh rì, còn các khu phố thương mại sầm uất đã bắt đầu tấp nập tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lộc cộc, và tiếng người nói chuyện ồn ào. Từ các tửu lầu đã vọng ra tiếng nhạc nhẹ, hòa cùng mùi đồ ăn thơm lừng từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ các tiệm hương dược, và mùi hương hoa dịu nhẹ từ các khu vườn nhỏ. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, tràn đầy sức sống.

Tuy nhiên, trong mắt Mộ Dung Tuyết, vẻ đẹp ấy lại mang một nỗi bi ai khó tả. Nàng nhìn thấy những gương mặt phàm nhân đầy lo âu, những ánh mắt chứa đựng sự mệt mỏi và cam chịu, những dấu vết của sự áp bức mà nàng đã tận mắt chứng kiến đêm qua. Một người phụ nữ trẻ đang cẩn thận bày bán những món đồ gốm sứ đơn sơ, nhưng đôi mắt nàng lại hiện rõ sự sợ hãi. Một thợ thủ công già nua ngồi bên vệ đường, vật lộn với những dụng cụ đã cùn mòn, thân hình gầy gò run rẩy. Những hình ảnh ấy càng khắc sâu thêm quyết tâm của Mộ Dung Tuyết. Nàng biết, sau ánh hào quang rực rỡ và sự phồn thịnh bề ngoài của Thành Vô Song, là một nỗi thống khổ âm ỉ, bị che giấu dưới bàn tay sắt của những kẻ tự xưng là tu sĩ.

Mỗi bước chân của nàng đều dứt khoát, hướng thẳng đến phủ Thành chủ. Mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng, chiếc Nguyệt Quang Trâm ánh lên tia bạc nhàn nhạt. Bộ y phục màu xanh ngọc thanh lịch, thường ngày mang lại cho nàng vẻ dịu dàng, giờ đây lại làm nổi bật lên vẻ kiên định đến lạnh lùng. Nàng không còn là một tiên tử chỉ biết mộng mơ về đạo pháp cao siêu, mà là một chiến binh, dù không cầm kiếm, nhưng đã sẵn sàng đối mặt với sự thật phũ phàng nhất. Trong khoảnh khắc ấy, nàng thấu hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết câu nói của Tạ Trần: "Sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình." Có lẽ, chính cái "bình thường" ấy, cái "nhân tính" ấy mới là thứ đáng giá nhất trong cái thế giới mà "tiên" đang dần "mất người". Nàng cần phải làm gì đó, không chỉ cho riêng mình, mà cho tất cả những con người đang bị chà đạp dưới danh nghĩa của "tiên đạo" mục nát.

***

Trong thư phòng rộng lớn của phủ Thành chủ, không khí đặc quánh sự nghiêm túc và căng thẳng. Tạ Trần, với thân hình gầy gò nhưng ánh mắt tỉnh táo, đang ngồi đối diện Bách Lý Hùng. Trên chiếc bàn gỗ mun chạm khắc tinh xảo, một chồng tài liệu dày cộp, bao gồm bản sao chép của cuốn sổ cái và nhiều manh mối khác, được Tạ Trần sắp xếp gọn gàng. Hương trầm thoang thoảng từ lư hương bằng ngọc bích đặt ở góc phòng, cùng với mùi giấy cũ và mực mới từ các tài liệu, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa đầy bí ẩn. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ giấy, rọi vào những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, như thể thời gian đang ngừng lại chờ đợi một điều gì đó trọng đại.

Dương Quân, với vẻ mặt anh tuấn nhưng đầy ưu tư, đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt anh dán chặt vào các tài liệu. Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và gương mặt cương nghị, đứng phía sau Bách Lý Hùng, sự lo lắng hiện rõ trong từng nét mặt, nhưng ông vẫn giữ thái độ sẵn sàng lắng nghe và hành động. Bách Lý Hùng, vị Thành chủ oai phong, phong trần, đang tựa lưng vào ghế, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào những con chữ trên giấy, râu quai nón rậm rạp khẽ rung lên theo từng nhịp thở dồn dập.

Cánh cửa thư phòng khẽ mở, Mộ Dung Tuyết bước vào, mang theo một làn gió lạnh lẽo. Vẻ mặt nàng căng thẳng, nhưng ánh mắt lại kiên định đến lạ lùng. Nàng không còn là tiên tử mơ mộng ngày nào, mà là một người phụ nữ đã nhìn thấu sự thật tàn khốc. Nàng khẽ gật đầu chào mọi người, rồi bắt đầu kể lại câu chuyện kinh hoàng mà nàng đã chứng kiến đêm qua, giọng nói ban đầu còn run rẩy, nhưng càng về sau càng trở nên đanh thép, chất chứa nỗi phẫn nộ không thể kìm nén.

"Ta đã tận mắt chứng kiến..." Mộ Dung Tuyết bắt đầu, đôi mắt nàng vẫn còn hằn lên hình ảnh kinh hoàng. "Sự tàn bạo và vô liêm sỉ của Thanh Vân Môn. Họ không còn là tu sĩ, mà là những kẻ cướp bóc nhân danh tiên đạo! Những người phàm nhân khốn khổ ấy... chỉ vì không đủ 'cúng dường' mà bị hủy hoại sinh kế, bị đánh đập, sỉ nhục ngay trước mặt con cái họ! Pháp thuật không được dùng để bảo vệ, mà là để áp bức, để hủy diệt!"

Không khí trong thư phòng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, như có tảng đá vô hình đè nặng lên lồng ngực mỗi người. Mộ Dung Tuyết nói xong, Tạ Trần khẽ ho khan một tiếng, thu hút sự chú ý. Anh từ tốn đặt tay lên chồng tài liệu trên bàn, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt.

"Mộ Dung tiên tử đã nói lên một phần của sự thật tàn khốc," Tạ Trần trầm giọng, giọng nói điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân. "Nhưng điều này không chỉ là những hành vi riêng lẻ của một vài tu sĩ thoái hóa. Cuốn sổ cái này, cùng với những manh mối khác mà chúng ta đã thu thập được từ các làng mạc và khu chợ, vạch trần một mạng lưới có hệ thống, một sự bóc lột được tổ chức bài bản, có quy mô kinh khủng."

Tạ Trần dừng lại một chút, để những lời của mình thấm vào tâm trí mọi người. Anh dùng ngón tay thon dài chỉ vào một trang giấy trong cuốn sổ cái, nơi những con chữ nhỏ li ti ghi chép tỉ mỉ. "Thanh Vân Môn không chỉ đòi hỏi linh thạch, mà còn là các sản vật quý hiếm từ đất đai cằn cỗi của phàm nhân, công sức lao động miễn phí dưới danh nghĩa 'bảo hộ' và 'ban phước'. Họ đặt ra hàng trăm loại 'cống nạp' và 'cúng dường' vô lý, biến mỗi giọt mồ hôi, mỗi hạt gạo của bách tính thành nguồn tài nguyên để nuôi dưỡng sự xa hoa và sức mạnh của họ."

Dương Quân gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy phẫn nộ. "Đúng vậy! Với sự am hiểu về quy tắc tu tiên, ta có thể khẳng định những đòi hỏi này đã vượt xa giới hạn của 'cúng dường' truyền thống. Đây là sự lợi dụng có chủ đích, một sự bòn rút tận cùng sức lực và sinh mạng của phàm nhân!"

Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt anh như nhìn thấu mọi ngóc ngách của bức tranh đen tối. "Và đáng sợ hơn, cuốn sổ cái này, cùng với những tài liệu bí mật khác mà chúng ta tìm thấy, đề cập đến một 'dự án bí mật' cần nguồn lực khổng lồ từ dân chúng. Không chỉ là tiền bạc hay vật chất, mà còn là việc cưỡng ép khai thác linh mạch dưới lòng đất, tận thu những tài nguyên quý giá mà phàm nhân không thể chạm tới. Nghiêm trọng hơn, có những manh mối cho thấy họ đang thu thập... sinh khí phàm nhân cho một loại nghi lễ hoặc luyện chế nào đó."

Lời nói của Tạ Trần như một tiếng sét đánh ngang tai. Bách Lý Hùng, người vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, bỗng vung tay đập mạnh xuống bàn gỗ mun. Cả căn phòng rung lên bần bật, và tiếng "RẦM!" vang vọng như một tiếng sấm giữa trời quang.

"Hỗn xược! Không thể tha thứ!" Bách Lý Hùng gầm lên, giọng nói trầm hùng vang vọng khắp thư phòng, chứa đầy sự phẫn nộ tột cùng. Mái tóc đen xen lẫn bạc của ông dường như muốn dựng ngược lên. "Chúng coi thường sinh mạng bách tính đến vậy sao?! Sinh khí phàm nhân... đây là ma đạo sao?!" Ánh mắt ông sắc lạnh như lưỡi kiếm vừa tuốt vỏ, đầy quyết đoán. Lòng kiên nghị của vị Thành chủ đã bị chạm đến tận cùng.

Dương Quân nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. "Dự án bí mật... thu thập sinh khí phàm nhân... điều này vượt quá giới hạn của bất kỳ môn quy nào, bất kỳ giới hạn đạo đức nào! Thanh Vân Môn đã đi quá xa. Đây không còn là tu tiên, mà là ma quỷ!"

Thủ Lĩnh Dân Quân, người vẫn giữ im lặng nãy giờ, bỗng run rẩy. Ông siết chặt nắm đấm, đôi mắt đỏ ngầu. Ông đã nghe những lời đồn đại về việc "mất người" của tu sĩ, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại tàn khốc đến mức này.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, rồi lại mở ra. "Và điều đáng nói hơn, mạng lưới tham nhũng này không chỉ dừng lại ở giới tu sĩ. Nó đã len lỏi vào cả chính quyền phàm nhân. Một số quan lại địa phương, vì tư lợi hoặc bị uy hiếp, đã tiếp tay cho Thanh Vân Môn, trở thành tay sai cho sự áp bức này. Họ là những kẻ đã bóc lột chính đồng bào của mình."

Sự thật phũ phàng này khiến mọi người trong phòng chìm vào im lặng. Bách Lý Hùng thở dài một hơi thật sâu, tiếng thở nặng nề như trút đi một gánh nặng vô hình, nhưng đồng thời cũng nạp thêm một ý chí mới. Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng như muốn nói: "Hắn đã đúng. Cái giá của 'tiên' quả thực quá đắt." Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ lay động, phản chiếu ánh sáng mờ ảo, như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của nàng. Lúc này, trong tâm trí nàng, không còn nghi ngờ gì nữa. Con đường của Tạ Trần, con đường của nhân tính, mới là con đường đúng đắn.

***

Sau khi Tạ Trần trình bày xong, sự im lặng bao trùm thư phòng, không còn là sự căng thẳng ngột ngạt mà là một sự tĩnh lặng đầy suy tư, tiềm ẩn sức mạnh bùng nổ. Ánh nắng buổi trưa gay gắt bên ngoài cửa sổ, chiếu thẳng vào, làm nổi bật những hạt bụi vàng óng lơ lửng trong không khí, như thể thời gian đang trôi đi một cách chậm rãi, chờ đợi một quyết định trọng đại. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo thành những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của trời đất.

Bách Lý Hùng, với gương mặt đầy kiên nghị, nhìn thẳng vào Tạ Trần. Ánh mắt ông không còn vẻ phẫn nộ bùng nổ như trước, mà thay vào đó là sự lạnh lùng, sắc bén của một vị tướng quân đã đưa ra quyết định cuối cùng. Ông đã trải qua sự đấu tranh nội tâm dữ dội, giữa việc duy trì hòa bình cho Thành Vô Song và việc đứng lên chống lại sự áp bức của một tông môn tu sĩ mạnh mẽ. Nhưng giờ đây, trước sự thật phũ phàng về bản chất mục nát của "tiên đạo" và sự tàn bạo không thể chấp nhận được của Thanh Vân Môn, ông đã không còn lựa chọn nào khác. Trái tim của một người bảo vệ bách tính đã được đánh thức hoàn toàn.

"Ta đã hiểu." Bách Lý Hùng trầm giọng, từng lời nói thoát ra như được đúc bằng thép, vang vọng khắp thư phòng. "Không thể khoan nhượng. Tạ Trần, ngươi có kế sách gì để vạch trần chúng và bảo vệ bách tính Thành Vô Song?"

Trước lời hỏi của Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết chủ động bước tới một bước, ánh mắt nàng kiên định như băng tuyết. "Ta sẽ dốc toàn lực hỗ trợ." Nàng tuyên bố, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sức mạnh không thể lay chuyển, như tiếng chuông ngân vang trong không gian tĩnh lặng. "Những gì ta chứng kiến... không thể chấp nhận được. Ta sẽ dùng kiến thức của mình về giới tu sĩ để giúp các người, để lật tẩy bộ mặt thật của Thanh Vân Môn. Dù có phải đối đầu với toàn bộ giới tu tiên, ta cũng không hối tiếc."

Sự cam kết của Mộ Dung Tuyết, một tiên tử từng là biểu tượng của Thanh Vân Môn, đã củng cố thêm niềm tin cho mọi người. Dương Quân gật đầu mạnh mẽ, vẻ mặt anh tràn đầy nhiệt huyết và quyết tâm. "Ta cũng nguyện theo Tạ huynh và Thành chủ! Chính nghĩa không thể bị chà đạp dưới chân những kẻ giả danh tu tiên!"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng đầy thâm ý. Anh biết, đây chính là lúc những sợi nhân quả được thắt chặt, những định mệnh được kết nối. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve cuộn giấy trắng tinh trên bàn, như thể đang nhìn thấy những con chữ của vận mệnh sắp được viết lên.

"Chúng ta cần một kế hoạch tỉ mỉ, không chỉ để vạch trần, mà còn để đối phó với phản ứng của họ." Tạ Trần bắt đầu, giọng nói anh trầm tĩnh, từng lời nói đều được cân nhắc kỹ lưỡng. Anh cầm bút lông, bắt đầu phác thảo trên cuộn giấy, những nét mực đen mảnh mai dần hiện rõ trên nền giấy trắng. "Thanh Vân Môn sẽ không dễ dàng buông tha khi bị đụng chạm đến lợi ích và danh dự. Chúng ta sẽ cần sự công khai, để phơi bày tội ác của chúng trước mắt toàn bộ Thập Phương Nhân Gian. Nhưng đồng thời, chúng ta cũng phải chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi."

Anh nhìn về phía Bách Lý Hùng, ánh mắt sắc bén. "Thành chủ, ngài cần chuẩn bị tinh thần và lực lượng quân đội để bảo vệ Thành Vô Song. Mặc dù chúng ta không tu tiên, nhưng chúng ta có số lượng, có ý chí, và quan trọng nhất, chúng ta có chính nghĩa."

Rồi anh quay sang Mộ Dung Tuyết. "Mộ Dung tiên tử, kiến thức của nàng về nội tình các tông môn, về pháp thuật, và cả về những 'dự án bí mật' của Thanh Vân Môn sẽ vô cùng quan trọng. Chúng ta cần những thông tin chi tiết để đánh vào điểm yếu của chúng."

"Dương Quân huynh, ngươi là người am hiểu sâu sắc về đạo lý và môn quy tu tiên. Ngươi sẽ giúp chúng ta xây dựng luận điểm, vạch trần sự sai trái của chúng theo đúng chuẩn mực của giới tu sĩ, để chúng không thể dùng lời lẽ ngụy biện."

"Và Thủ Lĩnh Dân Quân, ông và bách tính sẽ là minh chứng sống động nhất cho tội ác của Thanh Vân Môn. Lời chứng của các ông sẽ là ngọn lửa thiêu rụi sự ngụy tạo của chúng."

Tạ Trần phác thảo từng bước, từng chi tiết của kế hoạch, từ việc thu thập thêm bằng chứng, việc lan truyền thông tin, đến việc chuẩn bị cho một cuộc đối đầu vũ trang nếu cần. Anh không quên nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc bảo vệ bách tính, tránh để họ trở thành bia đỡ đạn trong cuộc chiến này. Anh biết rõ, việc vạch trần Thanh Vân Môn sẽ không chỉ ảnh hưởng đến tông môn này mà còn có thể khiến các tông môn khác phải xem xét lại quan hệ với phàm nhân, hoặc thậm chí là Liễu Thanh Phong, tông chủ Thái Huyền Tông, sẽ phải can thiệp. Đây sẽ là một trận chiến cam go, không chỉ về sức mạnh mà còn về đạo lý, về nhân quả.

Trên cuộn giấy, những nét mực của Tạ Trần không chỉ là một kế hoạch tác chiến, mà còn là bản tuyên ngôn cho một kỷ nguyên mới, nơi phàm nhân không còn cúi đầu trước sự áp bức của "tiên". Bách Lý Hùng, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Thủ Lĩnh Dân Quân chăm chú lắng nghe, mỗi người đều đã tìm thấy vị trí và mục đích của mình trong cuộc chiến sắp tới. Ánh mắt họ giao nhau, ẩn chứa một sự đồng lòng sâu sắc.

"Dự án bí mật" của Thanh Vân Môn, thứ cần nguồn lực khổng lồ từ phàm nhân, giờ đây đã được xác định là một âm mưu lớn hơn, có thể liên quan đến cơ duyên "vá trời" hoặc một mục đích đen tối khác, sẽ là cốt lõi của xung đột sau này. Sự tham gia của Mộ Dung Tuyết, một đồng minh mạnh mẽ và có kiến thức nội bộ về giới tu sĩ, sẽ là một yếu tố then chốt trong các cuộc đối đầu sắp tới. Quyết tâm của Bách Lý Hùng và Tạ Trần đã châm ngòi cho một cuộc xung đột trực diện và quy mô lớn hơn giữa Thành Vô Song và Thanh Vân Môn, thu hút sự chú ý của các đại tông môn khác.

Tạ Trần chậm rãi đặt bút xuống, nhìn những gương mặt đang tràn đầy quyết tâm. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh cũng tin tưởng rằng, bằng trí tuệ, bằng sự đồng lòng và bằng chính nghĩa, họ có thể phá tan cái "cục" này. Trong thư phòng, mùi trà mới pha từ ấm trà trên bàn lan tỏa, hòa cùng mùi giấy và mực, mang đến một cảm giác vừa thanh tịnh vừa nghiêm trọng. Mọi người đều cảm nhận được sự nặng nề của không khí, nhưng cũng cảm nhận được sự kiên quyết từ cái nắm tay của Bách Lý Hùng, từ ánh mắt của Mộ Dung Tuyết, và từ sự tĩnh lặng của Tạ Trần.

Hoàng hôn dần buông, tô điểm bầu trời Thành Vô Song bằng những mảng màu rực rỡ, nhưng trong thư phòng, một kỷ nguyên mới đã bắt đầu hé lộ, nhuốm màu bi tráng của một cuộc chiến sắp bùng nổ, một cuộc chiến để đòi lại "nhân tính" cho nhân gian.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free