Nhân gian bất tu tiên - Chương 159: Băng Giá Trong Lòng Tuyết: Khi Tiên Đạo Vấy Bẩn
Mùi ẩm mốc của căn phòng bí mật, mùi mực cũ từ cuốn sổ cái, và mùi mưa phùn từ bên ngoài, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một dấu ấn khó phai trong tâm trí Tạ Trần về khởi đầu của một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến vì công lý cho nhân gian.
***
Giữa trưa thanh thiên bạch nhật, Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song vẫn ồn ã, náo nhiệt như thường lệ. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, chạm khắc tinh xảo đứng sừng sững dọc hai bên đường, những tấm biển hiệu lớn bằng gỗ sơn son thếp vàng, những chiếc đèn lồng lụa đỏ rực rỡ treo cao, đung đưa theo làn gió nhẹ, tô điểm cho sự xa hoa, sầm uất của khu vực thương mại trọng yếu bậc nhất thành này. Tiếng rao hàng lanh lảnh của các tiểu thương, tiếng mặc cả oang oang của khách mua, tiếng lụa là xào xạc bay trong gió, tiếng chuông đồng leng keng từ một cửa hàng đồ cổ, và cả tiếng nhạc du dương từ một quán trà lầu nào đó, tất cả hòa tấu thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa tiệm thuốc bắc, mùi thức ăn thơm lừng từ những quán ăn vỉa hè, mùi vải vóc mới tinh từ các cửa hàng may mặc, và cả mùi kim loại lạnh lẽo từ một lò rèn gần đó, đan xen vào nhau, tạo nên một bức tranh hương vị đầy sống động.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ bạch y thanh thoát, không nhiễm một hạt bụi trần, mái tóc đen nhánh vấn cao, cài chiếc Nguyệt Quang Trâm bạc lấp lánh, đang bước đi chậm rãi trên con phố tấp nập. Nàng không có một mục đích cụ thể nào, chỉ đơn thuần quan sát cuộc sống phàm trần trôi chảy trước mắt. Cái vẻ bình dị, chân thật của nhân gian, cái sự hối hả vì miếng cơm manh áo, vì những ước vọng nhỏ nhoi, lại mang đến cho nàng một cảm giác lạ lẫm, một sự hấp dẫn khó cưỡng mà giới tu tiên ngày càng đánh mất. Nàng vốn là một thiên chi kiêu nữ, từ nhỏ đã được bồi đắp bằng những lý tưởng cao đẹp về con đường tu tiên, về việc tu hành để cứu vớt chúng sinh, để đạt tới cảnh giới vô thượng. Nhưng càng ngày, nàng càng cảm thấy một sự rỗng tuếch, một nỗi hoài nghi âm ỉ lớn dần trong tâm khảm. Những gì nàng nhìn thấy, những gì nàng trải nghiệm, dường như đang đi ngược lại hoàn toàn với những giáo điều mà nàng từng tin tưởng tuyệt đối.
Ánh mắt nàng sắc bén lướt qua đám đông, không bỏ sót một chi tiết nào. Nàng thấy những nụ cười giản dị, những giọt mồ hôi mặn chát, những ánh mắt chứa đựng hy vọng và lo toan. Tất cả đều rất thật, rất "người". Nàng tự độc thoại trong tâm khảm, giọng nói nội tâm trầm lắng như dòng suối ẩn mình dưới lớp băng giá: "Phàm nhân... Họ sống một đời bình thường, không tranh giành thiên địa, không mưu cầu trường sinh. Nhưng dường như, chính trong sự bình thường ấy, lại ẩn chứa một sức sống mãnh liệt hơn bất kỳ vị tiên nào ta từng biết."
Nàng nhớ về những lời Tạ Trần từng nói, về cái giá của sự thành tiên, về việc đánh mất nhân tính, đánh mất cái "người" trong "con người". Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, hắn chỉ trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Những tư tưởng ấy, ban đầu nàng cho là ngông cuồng, là trái với Thiên Đạo. Nhưng càng nhìn thấy sự tha hóa của giới tu sĩ, càng cảm nhận được sự mỏng manh của linh khí và sự suy kiệt của Thiên Đạo, nàng lại càng thấy những lời của Tạ Trần như một ánh sáng le lói trong màn đêm u tối.
Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, một làn hơi mỏng manh tan vào không khí ấm áp giữa trưa. Nàng cảm thấy một sự căng thẳng ngầm ẩn trong bầu không khí nhộn nhịp này, như một điềm báo chẳng lành. Dù dòng người vẫn hối hả, tiếng cười nói vẫn vang vọng, nhưng dưới lớp vỏ bọc phồn hoa ấy, nàng cảm nhận được một sự nặng nề, một áp lực vô hình đang đè nén lên từng phàm nhân. Đó là sự sợ hãi, sự bất lực trước một quyền lực tối cao mà họ không thể kháng cự. Giới tu sĩ, những người mà đáng lẽ ra phải bảo hộ chúng sinh, lại đang trở thành gánh nặng, thậm chí là nỗi kinh hoàng của họ. Nàng tự hỏi, liệu con đường tu tiên mà nàng đã lựa chọn, có thực sự là chính đạo? Hay đó chỉ là một con đường dẫn đến sự "mất người", nơi lý tưởng bị bóp méo bởi quyền lực và tham vọng? Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ lay động, như đang phản chiếu sự giằng xé trong tâm hồn nàng, giữa ánh sáng của lý tưởng và bóng tối của thực tại. Nàng bước đi chậm rãi, ánh mắt vẫn không ngừng quan sát, cố gắng thấu hiểu cái nhân gian phức tạp này, cố gắng tìm kiếm một câu trả lời cho những hoài nghi đang gặm nhấm lòng nàng.
***
Đột nhiên, tiếng ồn ào quen thuộc của Phố Thương Mại Kim Long bị xé toạc bởi một âm thanh chói tai, không hề hòa hợp với bản giao hưởng của cuộc sống. Tiếng khóc thét của một đứa trẻ con, tiếng quát tháo hung tợn của người lớn, và tiếng đổ vỡ loảng xoảng, tất cả dội vào tai Mộ Dung Tuyết, khiến bước chân nàng khựng lại. Một cảm giác bất an dâng lên, đẩy nàng rời khỏi dòng người đông đúc, rẽ vào một con hẻm nhỏ hẹp, ẩm thấp, cách biệt hoàn toàn với sự phồn hoa của phố lớn.
Tại đây, cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt nàng, khiến trái tim nàng như bị bóp nghẹt. Một nhóm ba tu sĩ Thanh Vân Môn, trong bộ đạo bào màu xanh lam đặc trưng, đang bao vây một gia đình tiểu thương gồm hai vợ chồng và một đứa bé gái chừng năm sáu tuổi. Không khí căng thẳng, u ám bao trùm, đối lập hoàn toàn với nắng gắt giữa trưa. Mùi thức ăn bị đổ nát, mùi đất ẩm ướt, và thoang thoảng đâu đó, một mùi máu tanh nhàn nhạt, xộc thẳng vào khứu giác nàng, gây ra một cảm giác buồn nôn.
Một tu sĩ trẻ tuổi, vẻ mặt ngạo mạn, đôi mắt lộ rõ vẻ khinh thường phàm nhân, đang giơ tay. Một luồng linh khí xanh biếc tuôn ra từ lòng bàn tay hắn, đánh thẳng vào những món đồ gốm sứ tinh xảo, những bức tượng nhỏ và những bình hoa trang trí mà gia đình tiểu thương bày bán. "Phụt! Phụt! Phụt!" từng tiếng nổ nhỏ nhưng chói tai vang lên, những món hàng gốm sứ vỡ vụn thành từng mảnh, rồi tan biến thành bụi mịn, như chưa từng tồn tại. Những tiếng nổ không lớn, nhưng lại gây chấn động mạnh mẽ trong lòng Mộ Dung Tuyết, như thể mỗi tiếng vỡ là một mảnh niềm tin của nàng đang tan tành. Người vợ, khuôn mặt khắc khổ, nước mắt giàn giụa, ôm chặt đứa con gái nhỏ vào lòng, khóc thét lên những tiếng tuyệt vọng. Đứa bé run rẩy, chôn mặt vào ngực mẹ, tiếng khóc nức nở như cứa vào lòng người.
Một tu sĩ khác, với ánh mắt lạnh lùng như băng, gương mặt không chút biểu cảm, lại điểm một ngón tay vào người người cha. Một luồng linh lực vô hình xuyên thấu, khiến ông ta co giật kịch liệt, toàn thân run rẩy như bị điện giật, miệng sùi bọt mép. Ông ta đau đớn gào lên những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, nhưng lại không thể ngất đi, chỉ có thể quằn quại trong sự hành hạ. Đó là một cách trừng phạt tàn nhẫn, không cho nạn nhân có cả quyền được bất tỉnh để thoát khỏi cơn đau đớn thể xác.
"Kẻ phàm trần các ngươi dám không nộp đủ cúng dường?" Tu sĩ trẻ tuổi ngạo mạn cất giọng, tiếng nói của hắn đầy khinh miệt và tàn nhẫn, vang vọng trong con hẻm hẹp. "Đây là cái giá cho sự ngu xuẩn của các ngươi! Đừng tưởng Thanh Vân Môn ta dễ bắt nạt! Một vài món đồ, một chút đau đớn này không là gì so với đại sự của tông môn!"
Người cha, dù đang quằn quại, vẫn cố gắng ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu xin xen lẫn tuyệt vọng: "Cầu xin tiên trưởng tha mạng! Chúng tôi đã cố hết sức rồi! Chúng tôi không còn gì nữa!" Tiếng nói của ông ta yếu ớt, lạc đi trong tiếng khóc của vợ và con.
Mộ Dung Tuyết, nấp mình trong bóng tối của con hẻm, cơ thể nàng cứng đờ, không thể cử động. Ánh mắt nàng từ lạnh lùng quan sát, chuyển sang kinh hãi tột độ, rồi cuối cùng là một sự phẫn nộ bùng cháy không thể kìm nén. Nàng đã từng chứng kiến nhiều cảnh sinh ly tử biệt, nhiều trận chiến đẫm máu. Nhưng cảnh tượng trước mắt lại khác. Nó không phải là một cuộc chiến công bằng, mà là sự áp bức trắng trợn của kẻ mạnh đối với kẻ yếu, sự tàn nhẫn vô cớ của những người tự xưng là "chính đạo".
"Đây là... chính đạo sao? Đây là cách họ 'bảo hộ' chúng sinh sao?" Giọng nói nội tâm của Mộ Dung Tuyết vang lên, đầy rẫy sự hoài nghi và cay đắng. Nàng nắm chặt hai bàn tay, móng tay sắc nhọn đâm sâu vào lòng bàn tay, gây ra một cơn đau nhói. Cơn đau thể xác ấy không là gì so với nỗi đau trong tâm hồn nàng, khi niềm tin vào con đường tu tiên mà nàng đã theo đuổi bấy lâu nay bị lung lay tận gốc rễ. Nàng cảm thấy một sự thất vọng tràn ngập, một cảm giác ghê tởm trước những hành động của tu sĩ Thanh Vân Môn. Những lời dạy về "nhân nghĩa", về "từ bi" mà nàng đã được học từ thuở nhỏ bỗng trở nên nực cười, vô nghĩa. Liệu sức mạnh mà họ theo đuổi, sự trường sinh mà họ khao khát, có đáng để đánh đổi bằng chính nhân tính của mình, bằng sự tàn bạo đối với những phàm nhân yếu thế? Nàng đứng đó, bất lực chứng kiến, và sự bất lực đó càng khiến ngọn lửa phẫn nộ trong nàng bùng cháy dữ dội hơn.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc Thành Vô Song, nhưng không thể xua đi cái bóng tối u ám trong tâm hồn Mộ Dung Tuyết. Nàng trở về phòng riêng tại Khách Điếm Lạc Thần, một căn phòng sang trọng, lịch sự và yên tĩnh bậc nhất. Mùi hương liệu cao cấp từ lư hương đồng, mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian, đáng lẽ phải mang lại sự thư thái, an yên. Nhưng đối với nàng, tất cả chỉ là sự ngột ngạt. Bên ngoài, tiếng ồn ào còn sót lại của Thành Vô Song vọng đến, giờ đây nghe thật chói tai, như những lời chế giễu cho sự bất lực của nàng.
Nàng ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ lim chạm trổ tinh xảo, cơ thể vẫn còn run rẩy nhẹ dù nàng đã cố gắng hết sức để giữ vẻ bình tĩnh. Đôi mắt nàng trống rỗng, vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Cảnh tượng tàn bạo ban trưa cứ ám ảnh tâm trí nàng, như một vết sẹo sâu hoắm không thể xóa nhòa. Khuôn mặt ngạo mạn của tu sĩ Thanh Vân Môn, ánh mắt khinh thường của hắn, tiếng nổ nhỏ nhưng ghê rợn của những món đồ gốm sứ tan thành bụi, tiếng rên rỉ đau đớn của người cha, tiếng khóc thét của người mẹ và đứa con gái nhỏ, và cả sự bất lực của chính nàng khi chứng kiến mà không thể can thiệp, tất cả hòa quyện thành một nỗi đau đớn khó tả, một sự giằng xé nội tâm đến cùng cực.
Nàng tự đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập hỗn loạn của trái tim. Nó không phải là nhịp đập của sự sợ hãi, mà là nhịp đập của sự phẫn nộ, của nỗi thất vọng, và của sự hoài nghi sâu sắc. "Con đường ta đi... có thực sự là đạo? Hay chỉ là một ảo ảnh?" Nàng tự hỏi, giọng nói nội tâm run rẩy, yếu ớt. "Sức mạnh này... liệu có phải là lời nguyền?" Nàng luôn tin rằng tu tiên là để đạt đến cảnh giới cao hơn, để có thể bảo vệ những kẻ yếu thế, để mang lại công bằng cho nhân gian. Nhưng những gì nàng thấy hôm nay lại hoàn toàn ngược lại. Sức mạnh trong tay những tu sĩ ấy không phải là công cụ của chính nghĩa, mà là thứ vũ khí để bóc lột, để áp bức, để hủy hoại cuộc sống bình dị của phàm nhân.
Nàng nhắm mắt lại, cố xua đi những hình ảnh kinh hoàng, nhưng chúng cứ bám riết lấy tâm trí nàng. Những lời Tạ Trần từng nói, về sự "mất người" khi tu hành càng cao, càng trở nên rõ ràng và ám ảnh hơn bao giờ hết. Những tu sĩ kia, họ đã "mất người" rồi ư? Họ đã đánh mất cảm xúc, đánh mất ký ức về sự đau khổ, đánh mất nhân tính của chính mình để đổi lấy sức mạnh và sự trường sinh hư ảo? Cái giá của "tiên" là quá đắt, có lẽ hắn đã đúng. Đó không phải là một sự hy sinh cao cả, mà là một sự đánh đổi tàn nhẫn, biến con người thành những cỗ máy vô cảm, thậm chí là quỷ dữ đội lốt.
Mộ Dung Tuyết khẽ mở mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc mình. Ánh bạc dịu nhẹ của nó phản chiếu sự giằng xé trong nội tâm nàng. Chiếc trâm này là biểu tượng cho lý tưởng trong sáng của nàng, cho cái "nhân tính" mà nàng luôn cố gắng giữ gìn. Nhưng giờ đây, nó có còn ý nghĩa gì nữa không, khi thế giới tu tiên mà nàng tin tưởng đang dần mục nát từ bên trong? Nàng đã từng nghĩ, Tạ Trần là kẻ ngông cuồng, là dị loại. Hắn từ bỏ con đường tu tiên, chọn sống một đời phàm nhân. Nhưng có lẽ, chính hắn mới là người nhìn thấu được bản chất của vấn đề, nhìn thấu được cái vòng xoáy nghiệt ngã của Thiên Đạo suy tàn và sự tha hóa của giới tu sĩ.
Sự kiện này đã củng cố thêm quyết tâm của Mộ Dung Tuyết trong việc tìm kiếm một con đường khác, một con đường không chỉ dựa vào sức mạnh mà còn dựa vào sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Có lẽ, nàng sẽ phải ủng hộ Tạ Trần mạnh mẽ hơn trong cuộc chiến bảo vệ phàm nhân, không phải vì sức mạnh của hắn, mà vì những giá trị nhân sinh mà hắn đại diện. Hành động tàn bạo của Thanh Vân Môn tu sĩ đã cho thấy sự coi thường phàm nhân ngày càng tăng, báo hiệu một cuộc xung đột lớn hơn sắp bùng nổ giữa phàm nhân và tu sĩ. Mộ Dung Tuyết biết, nàng không thể đứng ngoài cuộc. Nàng đưa tay lên, chạm nhẹ vào chiếc Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận sự mát lạnh của nó. Dù niềm tin bị lung lay, nàng sẽ không "mất người" hoàn toàn. Nàng sẽ tìm ra con đường của riêng mình, một con đường mà ở đó, sức mạnh không biến nàng thành quỷ dữ, mà giúp nàng bảo vệ những gì còn lại của nhân tính. Nàng ngồi bất động, đôi mắt nhìn xa xăm, vẻ mặt thất thần. Hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm bao trùm Thành Vô Song, mang theo một nỗi cô đơn và bi tráng khôn tả.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.