Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 158: Bóc Trần Lưới Nhện: Điều Tra Hắc Thủ Tiên Môn

Ánh bình minh dần rực rỡ, nhuộm vàng Thành Vô Song, nhưng trong thư phòng của Bách Lý Hùng, một thứ ánh sáng khác còn chập chờn le lói, đó là ánh nến hắt lên những cuộn giấy cũ kỹ, chất chồng trên bàn. Cái lạnh buốt của đêm đã lùi xa, nhường chỗ cho sự ấm áp của một ngày mới, song bầu không khí vẫn đặc quánh một nỗi ưu tư nặng nề. Hơi tàn của nến vẫn vương vấn mùi sáp ong và chút khói, hòa lẫn với hương mực trầm ổn và mùi gỗ quý từ giá sách, tạo nên một sự tĩnh mịch, gần như trang trọng.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại hiện rõ vẻ mỏi mệt, không còn cái khí phách oai phong thường ngày. Đôi mắt hắn trũng sâu dưới vầng trán nhăn lại, chứa đựng nỗi lo lắng cho bách tính và sự bất lực của một người đứng đầu. Hắn ngồi đối diện với Tạ Trần, bên cạnh là Dương Quân, vẻ mặt vẫn còn đọng lại sự kiên định từ đêm qua. Thủ Lĩnh Dân Quân, với bộ giáp sắt thô sơ và gương mặt cương nghị, đứng nghiêm trang ở một góc phòng, đôi mắt cảnh giác không ngừng quét qua các góc tối, như một cái bóng trung thành bảo vệ chủ nhân.

“Tạ công tử, sau vụ án lần trước,” Bách Lý Hùng khẽ khàng mở lời, giọng trầm đục như thể đang nén lại một tiếng thở dài, “lòng dân có chút yên ổn, họ đã phần nào tin tưởng vào công lý. Nhưng giờ đây, những lời kêu than lại rộ lên, thậm chí còn dữ dội hơn. Thanh Vân Môn… họ đang đi quá giới hạn.” Hắn đưa tay chỉ vào những cuộn giấy đang chất đống, một tập hợp những lời khiếu nại, những bản tố cáo được ghi lại vội vã trên giấy thô, có cái đã ố vàng, có cái còn mới tinh, cho thấy một vấn đề đã kéo dài từ lâu và đang ngày càng trầm trọng. Hắn không khỏi cảm thấy ngột ngạt, như có một tảng đá vô hình đè nặng lên lồng ngực.

Dương Quân không giấu nổi sự phẫn nộ. Đôi mắt sáng của hắn trừng lên, hai nắm tay siết chặt đến mức xương ngón tay nổi trắng bệch. Hắn đã chứng kiến sự ngạo mạn của tu sĩ Thanh Vân Môn trong vụ tranh chấp cửa hàng, nhưng những gì Bách Lý Hùng đang bày ra đây lại là một cấp độ khác của sự tha hóa. "Không thể nào... tông môn lại có thể làm những chuyện như vậy. Đây không phải đạo lý tu tiên! Một môn phái chính đạo, một trong những trụ cột của Thập Phương Nhân Gian, lẽ ra phải là chỗ dựa cho chúng sinh, chứ không phải kẻ bóc lột!" Giọng hắn không còn giữ được sự điềm tĩnh của một tu sĩ nho nhã, mà ẩn chứa một sự đau đớn, một nỗi thất vọng sâu sắc. Hắn từng tin tưởng vào sự cao cả của con đường tu tiên, vào sự thanh khiết của các tông môn, nhưng thực tế phũ phàng đang dần xé nát những ảo tưởng đó.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, không một chút biểu cảm thừa thãi trên khuôn mặt thanh tú. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua những cuộn giấy, không chỉ đọc từng dòng chữ mà còn như đang nhìn xuyên qua chúng, thấu hiểu những nỗi khổ đau ẩn chứa sau mỗi nét mực. Hắn hít một hơi thật chậm, cảm nhận mùi hương của sự lo lắng và tuyệt vọng đang lan tỏa trong căn phòng. “Xin Thành chủ hãy trình bày chi tiết,” Tạ Trần nói, giọng hắn điềm đạm, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của sự suy tư. "Càng nhiều đầu mối, càng dễ tìm ra bản chất của vấn đề. Chúng ta cần hiểu rõ 'lưới nhện' này đã giăng ra như thế nào, và nó đang siết chặt nhân gian ra sao." Hắn nhấn mạnh cụm từ "lưới nhện", một hình ảnh ẩn dụ cho sự phức tạp và tinh vi của hệ thống bóc lột, không chỉ đơn thuần là hành vi cá nhân mà là một cơ cấu được thiết lập. Hắn hiểu rằng, để 'phá cục' này, không thể chỉ dựa vào sức mạnh vũ lực, mà phải tháo gỡ từng sợi tơ, từng nút thắt của nhân quả.

Bách Lý Hùng gật đầu, bắt đầu kể lể. Hắn thuật lại những vụ việc đau lòng: những nông dân bị ép cống nạp những sản vật quý hiếm với lý do "bồi bổ linh khí cho tiên môn", những thương nhân bị buộc phải "cúng dường" linh thạch để "tránh tà ma quấy nhiễu", những thợ thủ công tài ba bị ép làm việc không công cho các công trình bí mật của Thanh Vân Môn. Hắn cũng nhắc đến những vụ án nhỏ, tương tự như vụ tranh chấp cửa hàng mà Tạ Trần đã giải quyết, nhưng với quy mô lớn hơn, được lặp đi lặp lại ở nhiều nơi trong Thành Vô Song và các vùng lân cận. "Họ không chỉ lấy đi tài vật, Tạ công tử," Bách Lý Hùng nói, giọng hắn nghẹn lại. "Họ còn lấy đi niềm tin, lấy đi hy vọng của bách tính. Họ nói rằng đây là 'thiên ý', là 'đạo lý tu tiên', là 'bổn phận' của phàm nhân để cúng dường cho kẻ mạnh."

Tạ Trần lắng nghe không sót một lời, ánh mắt hắn như ngọn đèn soi rọi vào từng ngóc ngách của câu chuyện. Hắn không ngắt lời Bách Lý Hùng, mà để hắn trút hết những gánh nặng trong lòng. Hắn quan sát cách Bách Lý Hùng siết chặt tay, cách đôi môi hắn run rẩy khi kể về những nỗi khổ của dân chúng, và cách Thủ Lĩnh Dân Quân, người vẫn đứng yên như tượng, thỉnh thoảng lại thở dài khe khẽ. Sự phẫn nộ và bất lực của những người xung quanh Tạ Trần không phải là ngọn lửa bùng lên rồi tắt, mà là một dòng dung nham âm ỉ, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Hắn biết, cảm xúc này chính là thứ vũ khí vô hình mà Thanh Vân Môn đã coi thường.

"Thành chủ, những điều ngài kể, liệu có bằng chứng cụ thể không?" Tạ Trần hỏi, giọng vẫn bình thản, không một chút dao động. Hắn không nghi ngờ lời Bách Lý Hùng, nhưng hắn cần những chứng cứ xác thực, những đầu mối để lần theo.

Bách Lý Hùng gật đầu lia lịa, rút ra từ một ngăn kéo bí mật một xấp giấy tờ khác, được cất giữ cẩn thận hơn. "Đây là những lời khai của những người đã dám lên tiếng, những người đã bị họ bóc lột đến khánh kiệt. Có cả những giấy tờ ghi chép, dù là gián tiếp, về những khoản thu mà Thanh Vân Môn đã áp đặt lên các tiểu thương, các làng mạc." Hắn đặt chúng trước mặt Tạ Trần, từng tờ giấy như nặng trĩu những lời oán thán.

Dương Quân vội vã cầm lấy, đôi mắt hắn lướt qua từng dòng chữ, từng cái tên, từng con số. Hắn càng đọc, vẻ mặt càng tối sầm. "Đây không phải là hành vi của một vài cá nhân. Đây là một hệ thống! Các khoản thu được ghi chép rõ ràng, có cả quy định về 'lệ phí' cho từng loại sản vật, từng loại hình kinh doanh. Họ đã biến việc bóc lột thành một quy trình hợp pháp hóa bởi chính họ!" Hắn ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt vừa kinh hoàng vừa kiên quyết. Sự tức giận của hắn không chỉ dừng lại ở việc Thanh Vân Môn làm điều sai trái, mà còn ở việc họ làm điều đó một cách trơ trẽn, công khai, và dùng danh nghĩa "tiên môn chính đạo" để che đậy. Hắn cảm thấy một sự hổ thẹn sâu sắc cho chính giới tu sĩ, cho những lý tưởng mà hắn từng theo đuổi.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, hình ảnh những khuôn mặt lam lũ, những đôi mắt sợ hãi, những bàn tay chai sạn của phàm nhân hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn chạm nhẹ vào vai Dương Quân, một cử chỉ trấn an thầm lặng. "Họ đã coi thường những thứ dung dị nhất của phàm trần," hắn nhắc lại câu nói của Dương Quân từ đêm trước, giọng đầy suy tư. "Và chính sự coi thường đó sẽ trở thành nhược điểm chí mạng của họ. Giờ đây, chúng ta cần phải xuống tận nhân gian, lắng nghe tận cùng nỗi đau của những người dân, để thấy rõ hơn bức tranh toàn cảnh, để vạch trần bộ mặt thật của những kẻ nhân danh Thiên Đạo."

Hắn đứng dậy, nhìn ra cửa sổ nơi ánh nắng ban mai đã tràn ngập, xua tan bóng đêm. "Thành chủ, ngày hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu cuộc điều tra. Chúng ta sẽ đi sâu vào những nơi mà những cuộn giấy này đã chỉ ra, để xác thực, để thu thập thêm chứng cứ. Và ngài, Thành chủ," Tạ Trần quay lại nhìn Bách Lý Hùng, ánh mắt kiên định, "hãy tiếp tục tập hợp lòng người. Hãy cho họ thấy rằng họ không cô độc, rằng có người đang đứng về phía họ. Lòng người, chính là sức mạnh lớn nhất mà không một tiên pháp nào có thể lay chuyển." Bách Lý Hùng gật đầu mạnh mẽ, cảm thấy một luồng năng lượng mới dâng trào trong huyết quản. Hắn đã hiểu, con đường này không phải là một cuộc chiến bằng vũ lực, mà là một cuộc chiến của nhân tâm.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua các rặng cây, đánh thức Thôn Vân Sơn, Tạ Trần và Dương Quân đã xuất hiện giữa làng, ăn mặc giản dị như những thư sinh du hành. Áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn của Tạ Trần hài hòa một cách lạ lùng với vẻ đẹp mộc mạc của làng quê. Dương Quân cũng đổi sang bộ y phục màu xám tro, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, cố gắng hòa mình vào khung cảnh. Thủ Lĩnh Dân Quân, cải trang thành một người dân địa phương với chiếc nón lá rộng và bộ quần áo nâu sồng, dẫn đường, đôi mắt hắn không ngừng quan sát xung quanh với vẻ cảnh giác thường trực.

Thôn Vân Sơn, một bức tranh yên bình đến nao lòng. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nép mình dưới chân núi, đường đất ngoằn ngoèo dẫn qua những cánh đồng lúa xanh mướt. Một con suối nhỏ chảy róc rách qua làng, tiếng nước chảy hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng gà gáy thong dong, tạo nên một bản hòa ca của thiên nhiên. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi cỏ cây xanh tươi và thoang thoảng mùi khói bếp từ những ngôi nhà đang bắt đầu nấu bữa sáng, tất cả tạo nên một bầu không khí trong lành, thanh tĩnh. Những đứa trẻ con nô đùa bên hiên nhà, tiếng cười giòn tan vang vọng.

Tuy nhiên, đằng sau vẻ đẹp bình dị ấy, một nỗi lo âu vô hình đang bao trùm. Khi họ đi sâu vào làng, một khung cảnh quen thuộc nhưng đau lòng đập vào mắt: một nhóm tu sĩ Thanh Vân Môn đang đứng giữa sân đình, xung quanh là những người nông dân gầy gò, hốc hác, ánh mắt đầy sợ hãi và cam chịu. Các tu sĩ này không còn là "Tiểu Trưởng Lão" cao ngạo như ở Phố Thương Mại Kim Long, mà là những đệ tử ngoại môn, hoặc thậm chí là những tu sĩ cấp thấp hơn, nhưng thái độ khinh khỉnh, coi thường của họ thì không hề thay đổi, thậm chí còn có phần trơ trẽn hơn. Họ mặc đạo bào màu lam nhạt, nhưng lại toát ra một thứ khí chất lạnh lẽo, xa cách, đối lập hoàn toàn với vẻ chất phác, lam lũ của những người dân.

Một tu sĩ trẻ tuổi, mặt mày vênh váo, tay cầm một cuốn sổ mỏng, đang lớn tiếng quát tháo. "Năm nay vụ mùa thất bát? Các ngươi nghĩ ta sẽ tin lời đó sao? Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, các ngươi còn muốn được bảo hộ mà không chịu cúng dường sao? Đừng quên, mạng sống của các ngươi, sự bình yên của làng này là do tiên môn che chở! Mỗi năm một đấu linh mễ, ba cân linh dược, mười cân linh quả, không thiếu một hạt, thiếu một lạng!" Giọng hắn khinh khỉnh, từng lời như những nhát dao cứa vào lòng người nông dân.

Một lão nông, lưng còng gập, đôi tay run rẩy, bước tới trước. Khuôn mặt nhăn nheo của ông ta hằn sâu những vết thời gian và nỗi lo âu, đôi mắt đục ngầu nhìn lên tu sĩ với vẻ van lơn. "Tiên nhân, vụ mùa năm nay thực sự thất bát, trời hạn hán kéo dài, rồi lại mưa lũ bất chợt. Hoa màu chết non, linh mễ thu hoạch được chỉ đủ ăn qua ngày. Có thể... có thể giảm bớt một chút không ạ? Dân làng chúng tôi sẽ cố gắng bù đắp vào năm sau." Giọng ông ta yếu ớt, cầu khẩn, như một con côn trùng nhỏ bé trước mũi giầy.

Tu sĩ kia cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh lướt qua đám đông như thể họ là những con kiến. "Giảm bớt? Các ngươi nghĩ tiên môn là từ thiện đường sao? Nếu không có linh khí cúng dường, làm sao chúng ta có thể duy trì đại trận bảo vệ? Làm sao chúng ta có thể trấn áp yêu ma quỷ quái đang rình rập ngoài kia? Đừng có kiếm cớ! Nếu không đủ, ta sẽ đến từng nhà mà xem xét!" Hắn vung tay, thái độ trịch thượng, không một chút lòng trắc ẩn.

Dương Quân siết chặt nắm tay, hàm răng nghiến ken két. Hắn thì thầm với Tạ Trần, giọng run rẩy vì phẫn nộ: "Họ đang dùng nỗi sợ để bóc lột! Đây không phải cách hành xử của chính đạo! Họ lợi dụng sự thiếu hiểu biết và lòng tin của dân chúng, lợi dụng danh nghĩa bảo hộ để vơ vét của cải!" Hắn cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên trong lòng. Những lời nói của tu sĩ kia, những lý do ngụy biện kia, đã xé toạc tấm màn che đậy sự thối nát của tông môn mà hắn từng kính trọng. Hắn nhìn những khuôn mặt hốc hác của người nông dân, những ánh mắt tuyệt vọng của trẻ nhỏ, và cảm thấy một nỗi đau xót vô bờ.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ mặt không đổi, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên một tia sắc lạnh. Hắn quan sát tỉ mỉ từng chi tiết: từ ánh mắt khinh miệt của tu sĩ, đến sự cam chịu gần như vô hồn của người nông dân; từ những bàn tay gầy guộc của lão nông, đến cách tu sĩ dùng đầu ngón tay khinh bỉ chạm vào những bó linh mễ cúng nạp. Hắn không chỉ nhìn thấy hành động bóc lột, mà còn nhìn thấy sợi dây nhân quả đang được thắt chặt. Sự ngạo mạn của tu sĩ gieo rắc oán hận, sự tuyệt vọng của nông dân sẽ sinh ra biến loạn. Hắn thấy rõ, đây không phải là một sự việc đơn lẻ, mà là một phần của một hệ thống, một chính sách được áp đặt từ trên xuống. Thủ Lĩnh Dân Quân chỉ tay về phía một ngôi nhà mái rạ xập xệ, thì thầm: "Gia đình nhà lão Trương, đã ba đời cống nạp cho Thanh Vân Môn. Giờ con trai lão bị bệnh nặng, không có tiền chữa trị, đã mấy lần xin hoãn cúng nạp nhưng đều bị từ chối."

Tạ Trần khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận được cái lạnh buốt của sự bất công, dù đang đứng dưới ánh nắng ban mai. Hắn không nói gì, chỉ tiếp tục quan sát, ghi nhớ. Trong đầu hắn, "lưới nhện" ấy đang dần hiện rõ hơn, từng sợi tơ được kéo ra, nối kết các sự kiện tưởng chừng rời rạc. Hắn chạm nhẹ vào tay Thủ Lĩnh Dân Quân, ra hiệu đi tiếp, không muốn gây sự chú ý. Hắn biết, lúc này, hành động nóng vội chỉ làm mọi việc thêm phức tạp. Điều cần làm là thu thập đủ bằng chứng, hiểu rõ quy luật của trò chơi này, trước khi ra tay "phá cục".

***

Buổi chiều, Tạ Trần và Dương Quân lại xuất hiện tại Phố Thương Mại Kim Long, nơi sự xa hoa và náo nhiệt đối lập hoàn toàn với sự lam lũ của Thôn Vân Sơn. Những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong và trang trí lộng lẫy nối tiếp nhau, các biển hiệu lớn rực rỡ sắc màu, và những chiếc đèn lồng treo cao lung linh trong gió. Tiếng rao hàng ồn ã, tiếng mặc cả xôn xao, tiếng nói chuyện rôm rả và tiếng nhạc từ các quán rượu vang vọng khắp phố, tạo nên một bầu không khí sầm uất, sôi động. Mùi hương liệu quý hiếm, mùi thức ăn thơm lừng, mùi vải vóc mới và mùi kim loại từ các cửa hàng đúc vũ khí hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Nhưng ngay cả trong sự phồn hoa này, bóng dáng của Thanh Vân Môn vẫn hiện diện, như một đám mây đen che phủ. Tạ Trần và Dương Quân đi qua các cửa hàng, quan sát tỉ mỉ. Họ thấy những tu sĩ Thanh Vân Môn, ăn mặc chỉnh tề hơn, nhưng vẫn giữ vẻ cao ngạo, bước vào các tiệm buôn bán sầm uất.

Tại một tiệm vàng bạc, nơi ánh sáng xanh mờ của linh thạch phát ra lấp lánh, một nữ tu sĩ Thanh Vân Môn, dung mạo khá thanh tú nhưng ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng, đang đứng trước một thương nhân trung niên. "Gia chủ Lý, linh khí ở cửa hàng của ngài có vẻ đang bị nhiễu loạn. Chắc hẳn là có tà khí ẩn nấp. Tiên môn chúng tôi đã cử người đến 'trừ tà' định kỳ, nhưng xem ra vẫn cần thêm sự 'cúng dường' để tăng cường pháp trận bảo vệ." Giọng nàng ta ngọt ngào như đường mật, nhưng hàm ý uy hiếp lại rõ như ban ngày.

Thương nhân Lý, một người đàn ông mập mạp với khuôn mặt phúc hậu nhưng đang toát mồ hôi hột, vội vàng cúi đầu. "Vâng, vâng, đa tạ tiên tử đã quan tâm. Tiểu nhân đã chuẩn bị xong 'lễ vật' tháng này." Hắn run rẩy đặt lên bàn một túi vải nhỏ, bên trong có tiếng linh thạch va vào nhau lách cách. Ánh sáng xanh mờ của linh thạch phản chiếu lên khuôn mặt đầy lo âu của hắn.

Tạ Trần đứng cách đó không xa, ánh mắt hắn lướt qua túi linh thạch, rồi dừng lại trên khuôn mặt của thương nhân Lý. Hắn thấy rõ sự cam chịu, sự sợ hãi ẩn giấu dưới nụ cười gượng gạo. Dương Quân lại một lần nữa siết chặt nắm tay, vẻ mặt u ám. Hắn đã từng nghĩ rằng Thanh Vân Môn chỉ bóc lột những người yếu thế ở làng quê, nhưng giờ đây, ngay cả những thương nhân giàu có cũng không thoát khỏi nanh vuốt của họ.

Khi nữ tu sĩ rời đi, Tạ Trần khẽ bước đến gần thương nhân Lý. Hắn nhặt một viên linh thạch nhỏ bị rơi vãi trên đất, đưa cho ông ta. "Gia chủ, linh thạch này rơi rồi." Giọng hắn trầm ấm, thân thiện, không một chút áp đặt.

Thương nhân Lý giật mình, vội vàng đón lấy viên linh thạch, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy nghi hoặc. "Đa tạ... đa tạ công tử."

"Gia chủ Lý," Tạ Trần tiếp lời, giọng nói vẫn điềm đạm, "có vẻ như việc kinh doanh ở đây không được thuận lợi cho lắm. Ta thấy ngài có vẻ ưu tư."

Thương nhân Lý thở dài, nhìn xung quanh, rồi hạ giọng thì thầm: "Mấy 'thượng tiên' đó... họ nói là để 'trừ tà' cho cửa hàng, nhưng mỗi tháng đều phải có 'lễ vật'. Không đưa thì... thì làm ăn không yên. Hàng hóa bị 'thất lạc', khách hàng bị 'quấy nhiễu', thậm chí còn có 'yêu ma' xuất hiện làm hỏng cửa hàng." Hắn nói ra những lời này với vẻ mặt sợ hãi, như thể đang kể một câu chuyện cấm kỵ. "Họ bảo là Thiên Đạo đang suy yếu, cần nhiều tài nguyên để 'vá trời', nên phàm nhân chúng tôi phải có trách nhiệm 'cống hiến'."

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu. Trong lòng hắn, "lưới nhện" đã hiện rõ hơn bao giờ hết. Đây không phải là sự cố đơn lẻ. Có một bàn tay đứng sau giật dây, một hệ thống đã được thiết lập. Những lời lẽ "trừ tà", "bảo hộ", "vá trời" chỉ là vỏ bọc cho sự tham lam vô độ. "Nhân Quả Chi Nhãn" của hắn không phải là khả năng nhìn thấy ma quỷ hay linh khí, mà là khả năng suy luận cực hạn, kết nối các mảnh ghép thông tin, nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa những lời nói, hành động và hệ quả của chúng. Hắn nhận ra, sự bóc lột này được thực hiện một cách có tổ chức, có mục đích, không phải chỉ vì lợi ích cá nhân của một vài tu sĩ, mà dường như có một mục tiêu lớn hơn, phức tạp hơn đằng sau.

Dương Quân đặt câu hỏi khéo léo hơn, hỏi về tần suất các khoản cúng dường, về cách thức thu gom, và về những tu sĩ nào thường xuyên đến. Thương nhân Lý, dù vẫn còn e dè, nhưng trước thái độ chân thành của hai người, cũng dần hé lộ thêm nhiều chi tiết. Hắn kể rằng không chỉ mình hắn, mà hầu hết các thương nhân lớn nhỏ trong phố đều phải chịu cảnh tương tự, và các khoản "cúng dường" này dường như được ghi chép cẩn thận ở một nơi nào đó.

Tạ Trần cảm nhận được mùi ẩm mốc và sợ hãi đang lan tỏa từ những lời kể của thương nhân. Hắn khẽ chạm vào chiếc bàn gỗ, cảm nhận sự lạnh lẽo của vật chất, nhưng lại cảm thấy sự nóng bức của nỗi căm phẫn đang âm ỉ. Hắn biết, những thông tin này, tuy nhỏ bé, nhưng lại là những mảnh ghép quan trọng để hoàn thiện bức tranh về sự tha hóa của Thanh Vân Môn.

***

Đêm dần buông xuống, mang theo một cơn mưa phùn lất phất. Không khí trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo. Dưới ánh trăng mờ nhạt bị che khuất bởi mây đen, Thành Vô Song chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách trên mái ngói và những vũng nước nhỏ trên đường. Tạ Trần và Dương Quân, với sự dẫn đường của Thủ Lĩnh Dân Quân, đã theo dõi một tu sĩ Thanh Vân Môn quen thuộc từ vụ án cửa hàng và một quan lại phàm nhân cấp thấp, người mà Tạ Trần đã chú ý trong lúc điều tra ở Phố Thương Mại Kim Long.

Họ len lỏi qua những con hẻm tối tăm, ẩm ướt, mùi bùn đất và rêu phong bốc lên nồng nặc. Tiếng bước chân khẽ khàng của họ hòa vào tiếng mưa, không để lại dấu vết. Cuối cùng, hai bóng người kia dừng lại trước một ngôi nhà cũ kỹ, xập xệ ở một con hẻm cụt khuất nẻo. Sau một hồi lén lút, họ mở một cánh cửa bí mật dưới lòng đất, ẩn giấu khéo léo dưới một tấm ván gỗ mục nát.

Tạ Trần ra hiệu cho Dương Quân và Thủ Lĩnh Dân Quân chờ ở bên ngoài, bản thân hắn, với thân hình gầy gò và khả năng ẩn mình tài tình, nhẹ nhàng lách mình theo sau. Căn phòng dưới lòng đất nhỏ hẹp, ẩm thấp và bốc lên mùi ẩm mốc khó chịu. Ánh nến leo lét trên bàn chiếu rọi lên một cuốn sổ cái cũ kỹ, bìa da đã sờn rách, mực chữ đã phai mờ theo thời gian. Bên cạnh cuốn sổ là những viên linh thạch lớn nhỏ, ánh sáng xanh mờ của chúng hắt lên không gian u ám, tạo nên một vẻ huyền ảo nhưng cũng đầy ám ảnh.

Hai kẻ vừa vào phòng đang cẩn thận kiểm tra những con số trong cuốn sổ. Tu sĩ Thanh Vân Môn thì thầm: "Khoản thu tháng này đã đủ. Tướng quân Liễu muốn đảm bảo 'dự án' không bị chậm trễ." Quan lại phàm nhân gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy nịnh nọt. "Vâng, vâng, Tiên trưởng cứ yên tâm. Hạ quan đã đốc thúc các tiểu thương và làng mạc phải hoàn thành 'nghĩa vụ' đúng hạn. Không một ai dám chậm trễ."

Tạ Trần, ẩn mình trong bóng tối, đã nghe rõ từng lời. Hắn biết, đã đến lúc hành động. Hắn khẽ bước ra, giọng nói trầm tĩnh vang lên trong căn phòng nhỏ: "Xem ra, 'nghĩa vụ' này đã trở thành 'nghĩa vụ' của cả giới phàm nhân và tu sĩ."

Hai kẻ kia giật mình, hoảng hốt quay lại. Vị tu sĩ Thanh Vân Môn rút kiếm, ánh mắt lóe lên vẻ hung ác. "Ngươi là ai? Dám đột nhập vào đây!" Nhưng chưa kịp hành động, Dương Quân và Thủ Lĩnh Dân Quân đã xông vào, bao vây lấy họ.

"Dương Quân! Ngươi dám phản bội tông môn!" Tu sĩ kia kinh hãi kêu lên khi nhìn thấy Dương Quân.

Dương Quân không đáp lời, ánh mắt hắn chỉ tập trung vào cuốn sổ cái trên bàn. Hắn run rẩy cầm lấy, từng trang giấy cũ kỹ như đang kể lại những câu chuyện đau lòng. Hắn lướt qua từng dòng chữ, từng con số, từng cái tên của những nạn nhân bị bóc lột. "Đây... đây là bằng chứng! Tất cả đều là sự thật! Chúng không chỉ bóc lột, mà còn có âm mưu! Một dự án bí mật? Là gì chứ?" Giọng hắn vừa run rẩy vừa đầy phẫn nộ, không chỉ vì những hành vi tham lam, mà còn vì sự phản bội niềm tin vào chính đạo. Hắn cảm thấy bàn tay mình lạnh toát khi chạm vào từng trang giấy, nhưng trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa dữ dội.

Tạ Trần bước đến, ánh mắt sắc bén lướt qua cuốn sổ. Hắn thấy rõ ràng các khoản thu "cống nạp" và "cúng dường" từ khắp Thành Vô Song, không thiếu một xu, một hạt. Danh sách những kẻ hưởng lợi được ghi chú cẩn thận, cùng với mục đích chi tiêu, bao gồm cả một khoản lớn được dành cho một "dự án bí mật" của Thanh Vân Môn.

"Đây mới chỉ là bề nổi của tảng băng chìm, Dương Quân," Tạ Trần nói, giọng hắn vang vọng trong căn phòng ẩm thấp, mang theo một sự lạnh lùng khó tả. Hắn khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ cũ kỹ, cảm nhận sự mục nát của nó, nhưng cũng cảm nhận được sự tinh vi của hệ thống mà nó đại diện. "Nhưng nó đủ để chúng ta thấy rõ bộ mặt thật của Thanh Vân Môn. Lưới nhện này không chỉ bắt một con ruồi, mà là cả một đàn ong. Và điều đáng sợ hơn, chính là sự tham gia của những quan lại phàm nhân như hắn ta." Tạ Trần chỉ vào viên quan lại đang run rẩy, cho thấy vấn đề không chỉ nằm ở giới tu sĩ mà còn len lỏi vào cả chính quyền phàm nhân.

Hắn nhìn sâu vào đôi mắt Dương Quân, như muốn truyền cho hắn sức mạnh và sự kiên định. "Cuốn sổ cái này... nó không chỉ là bằng chứng về sự tham lam. Nó còn là chìa khóa để chúng ta hiểu được 'dự án bí mật' kia. Một dự án đòi hỏi sự cống nạp lớn đến vậy, chắc chắn không phải là chuyện nhỏ. Nó có thể liên quan đến việc tranh giành cơ duyên 'vá trời', hoặc một âm mưu đen tối hơn mà chúng ta chưa thể hình dung."

Tạ Trần biết, việc phát hiện ra cuốn sổ cái này không chỉ là một chiến thắng nhỏ, mà còn là một bước ngoặt. Nó sẽ đặt hắn và Dương Quân vào tầm ngắm của những kẻ đứng sau Thanh Vân Môn, làm tăng mức độ nguy hiểm của cuộc đối đầu sắp tới. Nhưng ánh mắt hắn không hề nao núng, mà càng trở nên kiên định hơn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng khi đã nhìn thấy rõ "lưới nhện" của nhân quả, hắn sẽ không bao giờ lùi bước. Hắn sẽ dùng trí tuệ và nhân tâm để phá tan cái cục diện mà Thanh Vân Môn đã giăng ra, bất chấp cái giá phải trả. Mùi ẩm mốc của căn phòng bí mật, mùi mực cũ từ cuốn sổ cái, và mùi mưa phùn từ bên ngoài, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một dấu ấn khó phai trong tâm trí Tạ Trần về khởi đầu của một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến vì công lý cho nhân gian.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free