Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 157: Thiên Cơ Nhân Gian: Vạch Trần Màn Sương Ngạo Mạn

Ánh hoàng hôn đã tắt lịm ngoài khung cửa sổ thư phòng, nhường chỗ cho màn đêm đen đặc bao trùm Thành Vô Song. Chỉ có vầng trăng thượng huyền treo lơ lửng giữa tầng không, đổ thứ ánh sáng bạc lạnh lẽo lên những mái ngói rêu phong, những con phố vắng lặng. Trong phủ Thành chủ, không khí tĩnh mịch đến lạ. Gió đêm khe khẽ lùa qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh ẩm ướt của đất trời cuối thu, khiến ngọn nến trên bàn lung lay, hắt những bóng hình chao đảo lên vách tường. Mùi mực, giấy cũ và gỗ đàn hương thoang thoảng trong không gian, quyện lẫn với mùi thảo dược nhè nhẹ từ một lò hương nhỏ đặt ở góc phòng, tạo nên một sự tĩnh mịch mang hơi hướng cổ xưa, nặng nề.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại hiện rõ vẻ mệt mỏi cùng cực, ngồi đối diện Tạ Trần. Ánh mắt kiên nghị của hắn vẫn còn đó, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi bất lực đã gặm nhấm hắn suốt bao năm qua. Bộ giáp trụ nhẹ đã được cởi bỏ, thay vào đó là một bộ áo bào đơn giản, càng làm nổi bật sự phong trần và những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt vuông vức. Hắn thở dài, tiếng thở mang nặng gánh lo và cả sự hổ thẹn, phá tan đi cái im lặng vốn có.

"Tạ công tử, trí tuệ của tiên sinh thật khiến Hùng này hổ thẹn," Bách Lý Hùng mở lời, giọng trầm hùng của hắn giờ đây lại pha chút suy sụp. "Hùng này đã sống gần trọn một đời, tự xưng là Thành chủ một phương, nhưng lại chẳng thể bảo vệ được bách tính của mình trước sự cường quyền của tu sĩ. Vụ việc hôm nay, tuy được công tử giải quyết êm đẹp, nhưng nó chỉ là một giọt nước trong biển cả. Cái gốc rễ của sự áp bức này, của sự ngạo mạn từ Thanh Vân Môn... Hùng này thật sự không biết phải làm sao."

Dương Quân đứng ở một góc khuất, lặng lẽ quan sát. Ánh mắt hắn hướng về Tạ Trần với sự kính trọng và ngưỡng mộ ngày càng sâu sắc. Hắn đã thấy Tạ Trần không dùng một chút linh lực nào, không một lời đe dọa, chỉ bằng trí tuệ và lẽ phải đã khiến một trưởng lão tu sĩ phải khuất phục. Điều đó vượt xa mọi định nghĩa về sức mạnh mà hắn từng biết. Trong lòng Dương Quân, hình ảnh về con đường tu tiên chân chính, không "mất người", ngày càng hiện rõ nét, và Tạ Trần chính là người dẫn đường cho con đường ấy.

Tạ Trần vẫn điềm tĩnh như mặt hồ thu. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ suy tư, dường như đang nhìn thấu vào tận cùng tâm can của Bách Lý Hùng. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nguội, động tác nhẹ nhàng, thong dong đến lạ, như thể mọi sự xô bồ của thế gian chẳng thể chạm đến hắn.

"Thành chủ đã nghĩ rằng kẻ mạnh luôn thắng, đúng không?" Tạ Trần cất giọng, trầm bổng nhưng đầy nội lực, không cần lớn tiếng nhưng lại vang vọng trong thư phòng. "Nhưng sức mạnh có nhiều loại. Sức mạnh của tu sĩ là linh khí, của phàm nhân là nhân tâm. Tu sĩ có thể dễ dàng kiểm soát thân thể, giáng xuống những đòn sấm sét, nhưng chưa chắc đã hiểu được lòng người. Mà đạo lý nhân gian, chính là do nhân tâm mà thành."

Bách Lý Hùng nhíu mày, trầm ngâm suy nghĩ. Hắn đã quen với việc đo lường sức mạnh bằng công pháp, bằng linh khí, bằng binh đao. Lời nói của Tạ Trần như một tia sét đánh thẳng vào nhận thức cố hữu của hắn. "Nhân tâm...?" Hắn lặp lại, như nếm trải một từ ngữ xa lạ.

"Đúng vậy, nhân tâm," Tạ Trần khẳng định. "Thành chủ đã kể cho ta nghe về sự áp bức của Thanh Vân Môn. Họ chiếm đoạt tài nguyên, bắt nạt dân chúng, thậm chí còn muốn biến Thành Vô Song thành một cứ điểm tu luyện. Họ cho rằng, với sức mạnh tuyệt đối, họ có thể làm bất cứ điều gì. Họ tin rằng phàm nhân yếu ớt sẽ mãi mãi cúi đầu."

Thủ Lĩnh Dân Quân, người vẫn đứng lặng lẽ phía sau Bách Lý Hùng, siết chặt tay. Khuôn mặt cương nghị của hắn thoáng qua vẻ phẫn nộ. Hắn đã tận mắt chứng kiến những sự bất công đó, và những lời Tạ Trần nói đã chạm đúng vào nỗi đau chung của phàm nhân.

"Vậy thì Hùng này phải làm sao?" Bách Lý Hùng hỏi, giọng hắn lại một lần nữa trở nên bất lực. "Chúng ta không có linh khí, không có pháp bảo. Những đội quân của Hùng này, dù dũng mãnh đến mấy, cũng không thể địch lại một vị tu sĩ Tiên Thiên cảnh."

Tạ Trần lắc đầu nhẹ. "Thành chủ đã nhầm lẫn giữa sự 'đối địch' và 'phản kháng'. Chúng ta không cần đối địch trực diện bằng vũ lực. Chúng ta cần hiểu rõ kẻ thù, hiểu rõ bản chất của cái gọi là 'sức mạnh tu sĩ', và tìm ra điểm yếu của họ."

Hắn đứng dậy, bước đến một tấm bản đồ Thành Vô Song trải rộng trên bàn, ánh nến lung linh hắt lên những con đường và khu dân cư được vẽ chi tiết. Tạ Trần đưa tay chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. "Thành chủ, trong những ngày qua, ta đã quan sát kỹ lưỡng Thành Vô Song. Ta nhận thấy, dù Thanh Vân Môn có vẻ mạnh mẽ, nhưng sự hiện diện của họ tại đây lại rất phân tán và thiếu tổ chức."

"Phân tán?" Bách Lý Hùng ngạc nhiên. "Họ chiếm giữ Phố Thương Mại Kim Long, kiểm soát các mỏ linh thạch ở phía Tây, và còn lập nhiều trạm gác quanh thành. Chẳng lẽ đó không phải là một sự kiểm soát chặt chẽ sao?"

"Đó là kiểm soát vật chất, không phải kiểm soát nhân tâm," Tạ Trần đáp, giọng vẫn điềm tĩnh. "Họ chỉ tập trung vào những nơi có tài nguyên, những nơi có linh khí. Còn những khu dân cư sầm uất, những con hẻm nhỏ, những khu chợ bình dân... họ lại bỏ qua. Họ coi thường phàm nhân, cho rằng chúng ta không đáng để họ bận tâm."

Dương Quân khẽ gật đầu. Điều này hoàn toàn phù hợp với những gì hắn đã chứng kiến về sự ngạo mạn của các tu sĩ Thanh Vân Môn. Họ sống trong thế giới của mình, tách biệt khỏi nhân gian, và cho rằng mọi thứ dưới chân họ đều thấp kém.

"Sự ngạo mạn đó chính là điểm yếu chết người của họ," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn sắc như dao cạo, như nhìn xuyên thấu vào bản chất của vấn đề. "Họ không hiểu rằng, một tòa thành không phải là những viên đá hay những con đường, mà là những con người đang sinh sống trong đó. Lòng người ly tán, thành sẽ tan. Lòng người đoàn kết, thành sẽ vững. Thanh Vân Môn đang phá hoại nền tảng của Thành Vô Song, chứ không phải xây dựng nó. Họ đang tự tay tạo ra một hố sâu ngăn cách giữa mình và dân chúng."

"Nhưng những hố sâu đó có thể lấp đầy bằng vũ lực," Bách Lý Hùng trầm giọng, sự tuyệt vọng vẫn còn vương vấn trong ánh mắt. "Họ có thể đàn áp bất cứ lúc nào."

"Đúng vậy, họ có thể đàn áp bằng vũ lực," Tạ Trần thừa nhận. "Nhưng một sự đàn áp chỉ có thể duy trì trong chốc lát. Nó tạo ra oán hận, chứ không tạo ra sự phục tùng chân chính. Hơn nữa, Thành chủ có biết, tại sao Thanh Vân Môn lại cần Thành Vô Song đến vậy không?"

Bách Lý Hùng lắc đầu. "Hùng này chỉ biết họ nói rằng nơi đây có linh mạch ẩn, có thể giúp họ vá trời, cứu vãn Thiên Đạo."

Tạ Trần cười nhạt, nụ cười mang chút châm biếm. "Vá trời? Cứu vãn Thiên Đạo? Đó chỉ là những lý do cao cả mà họ tự đặt ra để che đậy dục vọng của chính mình. Thiên Đạo đang suy kiệt, đúng. Nhưng không phải vì thiếu linh khí, mà vì nhân tâm ly tán, vì tu sĩ 'mất người'. Họ tìm kiếm linh khí để kéo dài cái chết, chứ không phải tìm cách chữa lành tận gốc rễ."

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Bách Lý Hùng. "Thành chủ, ngài có biết, các tông môn tu tiên thường cạnh tranh lẫn nhau như thế nào không? Thanh Vân Môn mạnh, nhưng họ không phải là duy nhất. Sự tham lam của họ, sự ngạo mạn của họ, có thể sẽ khiến họ vấp phải sự phản ứng từ các tông môn khác, hoặc ít nhất là từ phàm nhân. Họ muốn vắt kiệt Thành Vô Song, nhưng họ lại không muốn nó sụp đổ hoàn toàn. Bởi vì, nếu nó sụp đổ, họ cũng sẽ mất đi 'cơ duyên' mà họ đang tìm kiếm."

Tạ Trần quay lại với tấm bản đồ. "Bách Lý Thành chủ, ngài đã cung cấp cho ta rất nhiều thông tin quý giá về cách Thanh Vân Môn đang vận hành tại đây, về những mục tiêu bề mặt của họ. Nhưng điều ta muốn biết sâu hơn, là những thông tin nhỏ nhặt nhất về họ. Những thói quen của các tu sĩ, những quy định nội bộ của Thanh Vân Môn, những mối quan hệ giữa các trưởng lão, thậm chí là những lời đồn đại trong nội bộ tông môn. Những thứ mà một tu sĩ sẽ cho là vô nghĩa, nhưng với phàm nhân chúng ta, lại có thể là chìa khóa để 'phá cục'."

Bách Lý Hùng ngẩn người. Hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc phải quan tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt như vậy. Hắn luôn nhìn vào sức mạnh tổng thể, vào linh khí hùng hậu. Nhưng Tạ Trần lại đang chỉ ra một con đường hoàn toàn khác, một con đường mà hắn, một phàm nhân, có thể đi. Hắn bắt đầu trút hết nỗi lòng, kể về những áp bức từ Thanh Vân Môn, sự bất lực của mình, và cả những thông tin mà hắn thu thập được qua mạng lưới của mình về cách Thanh Vân Môn vận hành, mục tiêu của họ tại Thành Vô Song, những lời than phiền của dân chúng về các tu sĩ cụ thể. Từng chút một, bức tranh về Thanh Vân Môn dưới góc độ phàm nhân hiện ra rõ nét hơn, không phải là một khối sắt thép bất khả xâm phạm, mà là một tổ chức với những điểm yếu tiềm ẩn, những vết nứt mà Tạ Trần có thể khai thác.

"Quả nhiên, sư huynh Tạ Trần nhìn thấu mọi sự," Dương Quân thầm nghĩ, lòng hắn tràn đầy sự thán phục. Hắn đã từng sống trong Thanh Vân Môn, nhưng chưa bao giờ có được cái nhìn sâu sắc và toàn diện như Tạ Trần. Hắn nhận ra, sự "mất người" của các tu sĩ đã khiến họ trở nên mù quáng trước những giá trị nhân gian, trước cả những mối nguy tiềm ẩn từ chính sự ngạo mạn của mình.

Bách Lý Hùng lắng nghe Tạ Trần phân tích, từng lời nói của Tạ Trần như gỡ bỏ những lớp sương mù dày đặc trong tâm trí hắn. Hắn cảm thấy một tia hy vọng mong manh, một con đường mới mà hắn chưa từng dám nghĩ tới. Tạ Trần không hứa hẹn chiến thắng bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu. Hắn không nói về việc lật đổ tu sĩ, mà nói về việc bảo vệ nhân gian, giữ vững đạo lý. Điều đó, đối với Bách Lý Hùng, lại càng đáng tin cậy hơn bất kỳ lời hứa hão huyền nào về sức mạnh.

"Tạ công tử, ngươi đã cho Hùng này thấy một hướng đi," Bách Lý Hùng nói, giọng hắn đã bớt đi phần nào sự nặng nề. "Hùng này sẽ dốc hết sức mình để hợp tác với ngươi. Ngươi cần gì, cứ nói. Ta sẽ cung cấp tất cả những thông tin mà Thành Vô Song có được." Hắn nhìn Tạ Trần, ánh mắt đã không còn vẻ bất lực, thay vào đó là sự tin tưởng và một quyết tâm mới. Sự hiện diện của Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành nhưng lại sở hữu trí tuệ siêu phàm, đã trở thành một "điểm neo nhân quả" vững chắc, không chỉ cho riêng Bách Lý Hùng mà còn cho cả Thành Vô Song. Đêm đã khuya, nhưng trong thư phòng Thành chủ, một kế hoạch lớn lao, thầm lặng, đã bắt đầu nhen nhóm.

***

Đêm dần tàn, nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của rạng đông. Gió đêm v���n se lạnh, mang theo chút hơi sương bảng lảng, nhưng trên đỉnh tường thành Thành Vô Song, không khí lại mang một sắc thái khác, căng thẳng mà cũng đầy hy vọng. Tạ Trần và Bách Lý Hùng đứng tựa vào lan can đá xám cũ kỹ, nhìn xuống Thành Vô Song vẫn còn chìm trong giấc ngủ, chỉ những ánh đèn lồng lẻ loi còn le lói ở một vài con phố. Dương Quân đứng cách đó vài bước, lặng lẽ lắng nghe từng lời Tạ Trần nói, lòng hắn tràn đầy những suy tư.

Từ trên cao nhìn xuống, Thành Vô Song hiện ra như một tấm bản đồ sống động, với những đường nét kiến trúc cổ kính, những mái nhà xếp lớp, và xa xa là những khu rừng núi ẩn hiện trong màn sương mờ. Tiếng gió đêm vi vút bên tai, mang theo chút hơi lạnh buốt da, nhưng không thể làm lay chuyển sự tập trung của ba người. Xa xa, tiếng bước chân đều đặn của lính gác tuần tra vọng lại, nhắc nhở về sự hiện diện của một trật tự mong manh đang bị đe dọa.

"Thành chủ, ngài nhìn xem," Tạ Trần chỉ tay xuống phía dưới, ánh mắt hắn dõi theo những con đường vắng lặng. "Thanh Vân Môn mạnh. Đó là sự thật không thể chối cãi. Nhưng họ ngạo mạn. Họ coi thường phàm nhân, không hiểu luật pháp thế tục, không hiểu lòng người. Đó chính là điểm yếu lớn nhất của họ."

Bách Lý Hùng, với vẻ mặt mệt mỏi đã giảm bớt, nhưng sự hoài nghi vẫn còn hiển hiện trong đôi mắt, khẽ hừ một tiếng. "Điểm yếu sao? Hùng này chỉ thấy sức mạnh vô biên của họ. Hùng này thấy sự áp bức, sự cướp bóc, sự coi thường sinh mạng. Họ có thể tùy ý tàn sát, chẳng ai dám ho he. Đó là sức mạnh, không phải điểm yếu."

Tạ Trần quay sang nhìn Bách Lý Hùng, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên một vẻ thấu hiểu lạ lùng. "Sức mạnh là một con dao hai lưỡi, Thành chủ. Sức mạnh càng lớn, càng dễ khiến kẻ sở hữu nó mất đi sự cảnh giác, sự khiêm tốn. Khi một tu sĩ đã quen với việc dùng linh khí để giải quyết mọi vấn đề, họ sẽ quên mất cách tư duy của một phàm nhân. Họ sẽ không hiểu được giá trị của một lời hứa, của một bản khế ước, của một giọt nước mắt, hay của một nụ cười. Họ sẽ không hiểu được tại sao phàm nhân lại cố chấp bảo vệ những thứ mà trong mắt họ là vô giá trị, như một mảnh đất cằn cỗi hay một món đồ gia truyền cũ kỹ."

Hắn dừng lại, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Bách Lý Hùng. Dương Quân thì gật đầu liên tục. Hắn đã từng là một tu sĩ, đã từng sống trong cái vòng xoáy ngạo mạn đó. Hắn hiểu rõ Tạ Trần đang nói gì. Các tu sĩ coi phàm nhân như kiến, coi thế gian như một nơi thấp kém. Họ không còn kết nối với cội nguồn của mình, với nhân tính. Đó chính là sự "mất người" mà Tạ Trần luôn nhắc đến.

"Sức mạnh lớn thì mục tiêu cũng lớn," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn trầm bổng như một điệu nhạc triết lý. "Thanh Vân Môn muốn gì ở Thành Vô Song? Linh khí? Tài nguyên? Hay chỉ là sự khuất phục? Bất kể là gì, họ sẽ hành động theo logic của tu sĩ, không phải logic của nhân gian. Và đó chính là cơ hội của chúng ta."

Bách Lý Hùng nhíu mày, ánh mắt hắn thoáng qua vẻ khó hiểu. "Logic của tu sĩ? Logic của nhân gian? Chúng có gì khác biệt?"

"Khác biệt rất lớn, Thành chủ," Tạ Trần đáp. "Logic của tu sĩ là 'mạnh được yếu thua', 'thiên địa bất nhân'. Họ tin rằng kẻ mạnh có quyền định đoạt tất cả. Họ tìm kiếm sự bất tử, sự siêu thoát, và coi thường sinh mệnh phàm trần. Còn logic của nhân gian là 'nhân quả tuần hoàn', 'đạo lý công bằng'. Chúng ta tin rằng mỗi hành động đều có hậu quả, và rằng ngay cả khi không có sức mạnh, chúng ta vẫn có quyền được sống, được yêu thương, được bảo vệ."

Tạ Trần chỉ tay xuống những con phố vẫn còn chìm trong bóng tối. "Thanh Vân Môn đang vắt kiệt linh khí của Thành Vô Song. Họ đang chiếm đoạt tài sản của dân chúng. Họ đang gieo rắc sự sợ hãi và oán hận. Nhưng họ lại không hiểu rằng, mỗi một hành động đó đều là một hạt giống nhân quả được gieo xuống. Hạt giống này không phải là linh khí, mà là sự căm phẫn, là sự đoàn kết trong tuyệt vọng."

"Sự đoàn kết trong tuyệt vọng," Bách Lý Hùng lẩm bẩm, ánh mắt hắn bỗng sáng lên một chút. Hắn nhớ lại những lần chứng kiến dân chúng âm thầm giúp đỡ lẫn nhau, những ánh mắt căm hờn mà họ dành cho tu sĩ.

"Sư huynh nói đúng. Họ đã quá lâu không bước chân vào nhân gian, không còn hiểu được," Dương Quân lên tiếng, giọng hắn đầy vẻ kiên định. "Họ đã coi thường những thứ dung dị nhất của phàm trần, và chính sự coi thường đó sẽ trở thành nhược điểm chí mạng của họ."

"Chính xác," Tạ Trần gật đầu. "Một tu sĩ có thể dễ dàng giết chết một trăm, một nghìn phàm nhân. Nhưng một tu sĩ không thể giết chết lòng người. Thanh Vân Môn đang xây dựng một bức tường ngăn cách giữa họ và dân chúng, và bức tường đó sẽ ngày càng cao, ngày càng vững chắc hơn. Đến một lúc nào đó, khi lòng người đã hoàn toàn ly tán, khi oán hận đã chất chồng, thì ngay cả sức mạnh linh khí cũng không thể trấn áp được."

"Vậy chúng ta nên làm gì?" Bách Lý Hùng hỏi, giọng hắn đã không còn vẻ bất lực mà thay vào đó là một sự khẩn thiết, một niềm hy vọng vừa chớm nở. "Chúng ta không thể chống lại họ bằng vũ lực. Nhưng chúng ta cũng không thể ngồi yên nhìn họ tàn phá Thành Vô Song."

Tạ Trần quay lại nhìn về phía Đông, nơi những vệt nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua rặng núi, nhuộm hồng cả một góc trời. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của gió đêm và mùi hương của đất trời chuyển mình. "Chúng ta sẽ không chống lại họ bằng vũ lực, Thành chủ. Chúng ta sẽ chống lại họ bằng trí tuệ, bằng nhân tâm, bằng đạo lý. Chúng ta sẽ khiến họ phải đối mặt với những vấn đề mà linh khí không thể giải quyết. Chúng ta sẽ khiến họ phải nhìn nhận lại bản chất của cái gọi là 'Thiên Đạo', và cái giá của sự 'thành tiên' mà họ đang theo đuổi."

Hắn nói thêm, giọng mang chút triết lý sâu xa. "Sự ngạo mạn và coi thường phàm nhân của Thanh Vân Môn sẽ là yếu tố cốt tử dẫn đến thất bại hoặc tổn thất lớn cho họ. Bởi vì, họ không bao giờ nghĩ rằng phàm nhân có thể làm được điều gì đó. Họ sẽ luôn hành động theo bản năng của kẻ mạnh, và chúng ta sẽ lợi dụng điều đó."

Tạ Trần chỉ vào một khu chợ đang bắt đầu nhộn nhịp dưới chân tường thành, nơi những người bán hàng đã thức dậy sớm để chuẩn bị cho một ngày mới. "Thành chủ, ngài phải trở thành điểm tựa cho những con người này. Ngài phải tập hợp lòng người, bảo vệ đạo lý. Chúng ta sẽ dùng những phương pháp phi truyền thống, dựa vào trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm, để đối phó với Thanh Vân Môn. Chúng ta sẽ không chiến đấu bằng kiếm pháp, mà bằng khế ước. Không bằng pháp thuật, mà bằng lẽ phải. Không bằng linh khí, mà bằng nhân quả."

Bách Lý Hùng nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn xuống Thành Vô Song đang dần thức giấc. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang trỗi dậy trong lòng mình, không phải là sức mạnh của linh khí, mà là sức mạnh của niềm tin, của ý chí. Hắn đã từng cảm thấy mình cô độc trên con đường chống lại tu sĩ, nhưng giờ đây, hắn đã có Tạ Trần. Một phàm nhân, nhưng lại mang trong mình trí tuệ và tầm nhìn vượt xa mọi tu sĩ mà hắn từng gặp.

"Hùng này đã hiểu," Bách Lý Hùng nói, giọng hắn trầm hùng và kiên định. "Hùng này sẽ tin tưởng vào ngươi, Tạ công tử. Ngươi đã cho Hùng này thấy một con đường, một hy vọng mà Hùng này đã đánh mất từ rất lâu rồi."

Dương Quân mỉm cười. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng với Tạ Trần dẫn lối, mọi thứ đều có thể. Hắn nhìn ánh bình minh đang dần rực rỡ trên bầu trời, nhuộm vàng cả Thành Vô Song. Một kỷ nguyên mới, nơi trí tuệ phàm nhân sẽ thách thức uy quyền của tiên môn, đang thực sự bắt đầu. Bách Lý Hùng sẽ trở thành một đồng minh vững chắc, cung cấp thông tin và nguồn lực. Tạ Trần sẽ sử dụng các phương pháp phi truyền thống. Và Dương Quân, hắn sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc thấu hiểu và tác động đến giới tu sĩ từ bên trong, như một cầu nối.

Thiên Đạo vẫn đang suy kiệt, nhưng một ngọn lửa của nhân tính, của trí tuệ phàm nhân đã được nhen nhóm. Tạ Trần nhìn về phía chân trời, ánh mắt hắn sâu thẳm, chứa đựng cả sự suy tư lẫn một quyết tâm không lay chuyển. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường "phá cục" còn dài, nhưng hắn đã sẵn sàng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free