Nhân gian bất tu tiên - Chương 156: Phàm Trần Đoạn Án: Trí Tuệ Lập Uy
Tạ Trần và Dương Quân bước đi trong bóng tối mờ ảo của Thành Vô Song, ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời đêm chiếu rọi một vệt sáng bạc lên những con đường lát đá cổ kính. Cả thành phố chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ, nhưng bên dưới vẻ tĩnh lặng ấy, những dòng chảy ngầm đang bắt đầu cuộn xiết. Lời thề của Tạ Trần không phải là một lời nói suông, mà là một hạt giống nhân quả đã được gieo xuống, và nó sẽ nảy mầm, tạo nên một sự thay đổi chấn động toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.
Họ không trực tiếp đến phủ thành chủ ngay trong đêm, mà nghỉ chân tại một quán trọ nhỏ do một người phàm nhân có mối liên hệ với Thủ Lĩnh Dân Quân điều hành. Tạ Trần muốn có thời gian để suy xét kỹ lưỡng hơn về tình hình, không chỉ là những gì mắt thấy tai nghe mà còn là những luồng nhân quả đan xen chằng chịt ẩn sâu bên dưới. Đêm ấy, Thành Vô Song chìm trong sự ngột ngạt của những số phận bị đè nén, nhưng cũng le lói những tia hy vọng mong manh. Dương Quân, sau khi trút bỏ gánh nặng của sự bất lực, đã chìm vào giấc ngủ nặng nề, nhưng Tạ Trần vẫn thức, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn cô đơn soi rọi những mái nhà. Hắn biết, một cuộc chiến không tiếng súng, một trận chiến của trí tuệ và nhân quả, sắp sửa bắt đầu.
Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u ám. Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, phủ lên Thành Vô Song một lớp áo vàng nhạt, Tạ Trần và Dương Quân đã được Thủ Lĩnh Dân Quân, người đàn ông với vẻ ngoài thô kệch nhưng ánh mắt sắc bén mà Tạ Trần đã chú ý đêm qua, đích thân dẫn vào phủ Thành chủ. Con đường đến phủ Thành chủ không quá xa, nhưng mỗi bước chân của họ dường như đều dẫm lên những nỗi lo toan, những hy vọng mỏng manh của bách tính. Dọc đường, những ánh mắt tò mò, xen lẫn sợ hãi và một chút mong đợi, dõi theo họ. Người dân Thành Vô Song đã quá quen thuộc với sự áp bức, nhưng họ cũng không ngừng tìm kiếm một điểm tựa, một tia sáng giữa đêm tối.
Phủ Thành chủ hiện ra trước mắt họ, một kiến trúc uy nghi nhưng không quá xa hoa, mang đậm phong cách của một tướng phủ. Những cây cổ thụ xanh tốt bao quanh, tạo nên một không gian thoáng đãng, nhưng cũng không thể xua đi cái không khí nặng nề, lo âu đang bao trùm. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của thị vệ tuần tra vang vọng trong sân, đều đặn và có phần mệt mỏi. Khi họ bước vào đại sảnh, một mùi hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên vọng đến, xen lẫn mùi giấy mực cũ từ thư phòng, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng không kém phần u buồn.
Bách Lý Hùng, thành chủ Thành Vô Song, đã chờ sẵn. Hắn ngồi trên ghế chủ tọa, thân hình vạm vỡ nhưng lại toát lên vẻ mệt mỏi, đôi mắt kiên nghị hằn rõ những nếp nhăn của lo âu. Mái tóc đen xen lẫn bạc của hắn được búi cao gọn gàng, nhưng vài sợi tóc mai vẫn vương xuống, phản ánh sự bất an trong lòng. Khi thấy Tạ Trần và Dương Quân bước vào, ánh mắt hắn sáng lên một chút, như thể nhìn thấy một tia hy vọng mong manh trong đêm tối vô tận.
"Tạ công tử, Dương công tử, đã để hai vị phải nhọc lòng." Bách Lý Hùng đứng dậy, giọng trầm hùng nhưng chất chứa sự tự trách. Hắn tiến lại gần, chắp tay, hành lễ một cách trọng thị, không hề có chút thái độ của một thành chủ đối với phàm nhân. Sự tôn trọng này không đến từ địa vị, mà đến từ sự thấu hiểu và kỳ vọng.
Dương Quân vội vã chắp tay đáp lễ, "Thành chủ quá lời rồi. Chúng ta đến đây là để giúp sức, không dám nói là nhọc lòng." Hắn nhìn Bách Lý Hùng, trong ánh mắt có sự kính trọng và cả sự đồng cảm sâu sắc. Hắn đã hiểu được gánh nặng trên vai vị thành chủ này.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt tĩnh lặng như hồ thu, quét một lượt qua đại sảnh, rồi dừng lại trên khuôn mặt của Bách Lý Hùng. Hắn không nói nhiều, chỉ một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Cái nhìn ấy dường như đã nhìn xuyên qua vẻ ngoài kiên cường của Bách Lý Hùng, chạm đến nỗi bất lực và sự mệt mỏi tận cùng trong tâm khảm hắn.
"Xin mời ngồi." Bách Lý Hùng mời hai người vào bàn trà trung tâm. Sau vài lời xã giao ngắn gọn, hắn đi thẳng vào vấn đề, không muốn lãng phí thời gian. Hắn biết, thời gian đối với Thành Vô Song lúc này là vô cùng quý giá. "Tạ công tử, Dương công tử, tình hình trong thành đang rối ren. Một vụ việc nhỏ nhưng lại liên quan đến Thanh Vân Môn, khiến ta vô cùng đau đầu."
Dương Quân nghe vậy, lông mày nhíu lại. "Có chuyện gì mà Thành chủ lại phải nhức đầu đến vậy? Chẳng lẽ tu sĩ lại ngang ngược đến mức đó sao?" Giọng hắn không giấu nổi sự phẫn nộ. Kể từ khi theo Tạ Trần, hắn đã chứng kiến quá nhiều sự tàn bạo của giới tu sĩ, lý tưởng trong lòng hắn đã vỡ vụn thành từng mảnh.
Bách Lý Hùng thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả gánh nặng của Thành Vô Song. "Không chỉ là ngang ngược, Dương công tử. Bọn chúng... bọn chúng đã vượt quá giới hạn của luân thường đạo lý. Vụ việc lần này liên quan đến một thương nhân họ Lý, người đã có một cửa hàng vải lụa trên Phố Thương Mại Kim Long suốt ba đời. Mấy ngày trước, một Tiểu Trưởng Lão của Thanh Vân Môn đột nhiên xuất hiện, đòi chiếm đoạt cửa hàng của ông ấy, lấy lý do nơi đó có 'linh khí vượng' mà muốn dùng làm động phủ."
Tạ Trần vẫn lặng lẽ lắng nghe, bàn tay gầy gò của hắn khẽ vuốt nhẹ thành chén trà. Ánh mắt hắn quan sát từng biểu cảm nhỏ trên khuôn mặt Bách Lý Hùng, từng nét mệt mỏi, từng tia phẫn uất bị kìm nén. Hắn cũng nhận ra sự dao động trong tâm lý của Dương Quân, thấy được ngọn lửa chính nghĩa vẫn đang bùng cháy trong trái tim vị tu sĩ trẻ. Hắn khẽ liếc nhìn Dương Quân, ánh mắt như ra hiệu cho hắn bình tĩnh, không nên để cảm xúc chi phối.
Bách Lý Hùng tiếp tục, giọng hắn càng lúc càng nặng nề. "Ta đã cố gắng hòa giải, đưa ra những thỏa thuận bồi thường hợp lý, nhưng Tiểu Trưởng Lão kia lại không chịu. Hắn nói rằng phàm nhân không có quyền sở hữu 'linh địa', và rằng luật pháp thế tục không áp dụng cho tu sĩ. Hắn thậm chí còn dùng uy áp tu vi để đe dọa, khiến gia đình họ Lý sống trong sợ hãi tột cùng."
Tạ Trần khẽ nhắm mắt. Hắn đã thấy quá nhiều những vụ việc tương tự, nơi quyền năng tuyệt đối của tu sĩ đè bẹp mọi đạo lý, mọi lẽ phải của phàm nhân. Đây không chỉ là một vụ tranh chấp tài sản đơn thuần, mà là một cuộc chiến giữa hai thế giới, giữa quy tắc của phàm trần và sự ngông cuồng của tiên môn. Hắn biết, đây là cơ hội để gieo một hạt giống nhân quả, một hạt giống công lý, để chứng minh rằng ngay cả một phàm nhân cũng có thể dùng trí tuệ để thách thức uy quyền.
"Thành chủ, xin dẫn chúng ta đến hiện trường." Tạ Trần cuối cùng cũng mở lời, giọng hắn trầm tĩnh nhưng lại mang một sức nặng không thể chối từ. "Ta muốn tận mắt chứng kiến, tận tai lắng nghe."
Bách Lý Hùng ngước nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt không giấu nổi sự kinh ngạc. Hắn đã chuẩn bị cho một cuộc thảo luận dài hơi, một kế hoạch phức tạp, nhưng Tạ Trần lại chọn cách trực tiếp nhất. Tuy nhiên, sự bình tĩnh và tự tin toát ra từ Tạ Trần đã trấn an hắn. Hắn gật đầu kiên quyết, "Được! Ta sẽ cùng hai vị đi. Dù sao, đây cũng là trách nhiệm của ta." Hắn đứng dậy, khí thế thành chủ lại trỗi dậy, mặc dù trong lòng vẫn còn đầy rẫy lo âu. Hắn biết, một hy vọng mới đã được đặt vào đôi vai gầy gò của vị thư sinh này.
* * *
Phố Thương Mại Kim Long, giữa trưa, nắng gắt như đổ lửa xuống từng mái ngói cong, từng biển hiệu lộng lẫy. Dù vậy, phố xá vẫn sầm uất, náo nhiệt. Tiếng rao hàng trộn lẫn tiếng mặc cả, tiếng nói chuyện ồn ào của người qua lại, và tiếng nhạc từ các quán rượu vọng ra, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống phàm trần. Mùi hương liệu thoang thoảng quyện với mùi thức ăn, mùi vải vóc mới, và mùi kim loại từ các tiệm rèn, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về sự phồn thịnh của Thành Vô Song. Tuy nhiên, cái không khí sôi động và xa hoa ấy lại không thể che giấu đi sự căng thẳng, sự lo âu âm ỉ trong lòng những người dân nơi đây.
Tạ Trần, Dương Quân và Bách Lý Hùng, cùng với một vài thị vệ, men theo dòng người, hướng về phía cửa hàng vải lụa họ Lý. Khi họ đến gần, một đám đông đã tụ tập dày đặc trước cửa hàng, những tiếng xì xào bàn tán xen lẫn tiếng thở dài bất lực. Giữa đám đông ấy, một cảnh tượng đầy phẫn nộ đang diễn ra.
Một Tiểu Trưởng Lão Thanh Vân Môn, mặc đạo bào màu xanh lam đặc trưng, vẻ mặt kiêu căng, ánh mắt sắc bén như chim ưng, đang đứng sừng sững trước cửa hàng. Hắn ta có thân hình khá vạm vỡ, khí tức tu vi ẩn hiện, khiến những phàm nhân xung quanh không dám đến gần. Hắn ta đang lớn tiếng quát tháo, giọng nói chứa đầy sự khinh miệt và uy áp của kẻ bề trên.
"Kẻ phàm nhân các ngươi dám chống đối Thiên Đạo sao? Mảnh đất này có linh khí vượng, xứng đáng để ta dùng làm động phủ, không phải nơi buôn bán bẩn thỉu của các ngươi!" Tiểu Trưởng Lão hất hàm, ánh mắt quét qua những người dân xung quanh như thể họ là những con kiến. Hắn ta vung tay, một luồng linh lực vô hình lan tỏa, khiến những tấm vải lụa treo trong cửa hàng khẽ rung rinh, một vài chiếc đèn lồng bị gió cuốn bay, rơi xuống đất vỡ tan tành. Đó là một sự thị uy trắng trợn.
Trước mặt hắn, một gia đình thương nhân với quần áo giản dị, nét mặt khắc khổ, đang quỳ lạy van xin. Người đàn ông trung niên, chủ cửa hàng, đầu tóc bù xù, đôi mắt đỏ hoe, cố gắng giữ chặt khế ước quyền sở hữu trong tay, nhưng lại run rẩy không ngừng.
"Đại nhân, cửa hàng này là mồ hôi nước mắt của gia đình tiểu nhân bao đời, có khế ước rõ ràng, xin đại nhân rủ lòng thương!" Người thương nhân nức nở, giọng lạc đi vì sợ hãi. Bên cạnh ông, vợ và con gái ông cũng đang quỳ gối, run rẩy không dám ngẩng đầu. Nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trên khuôn mặt họ, ánh mắt tuyệt vọng như những con cá mắc cạn.
Dương Quân chứng kiến cảnh tượng đó, lửa giận bùng lên trong lòng hắn. Hắn siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay. Hắn đã cố gắng kìm nén sự tức giận của mình suốt những ngày qua, nhưng cảnh tu sĩ Thanh Vân Môn ngang ngược cướp bóc trắng trợn một cách vô lý như vậy đã vượt quá giới hạn chịu đựng của hắn. Linh lực trong cơ thể hắn khẽ dao động, như muốn bùng nổ. "Quá đáng! Quá đáng thật!" Hắn nghiến răng, suýt chút nữa đã lao lên can thiệp.
Nhưng Tạ Trần đã khẽ đặt tay lên vai hắn, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Ánh m��t Tạ Trần bình tĩnh, sâu thẳm, như một biển hồ không đáy, dường như đang nói với Dương Quân rằng, "Chưa phải lúc." Dương Quân hít một hơi thật sâu, kìm nén sự phẫn nộ, nhưng đôi mắt hắn vẫn đỏ hoe, đầy sự căm phẫn.
Tạ Trần không vội vàng hành động. Hắn đứng giữa đám đông, ánh mắt quét qua toàn bộ sự việc một cách tỉ mỉ. Hắn quan sát vẻ mặt kiêu ngạo của Tiểu Trưởng Lão tu sĩ, sự sợ hãi tột cùng của gia đình thương nhân, sự bất lực của Bách Lý Hùng đang đứng cạnh hắn, và cả sự phẫn nộ ngầm trong ánh mắt của những người dân xung quanh. Hắn không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào: từ cấu trúc cổ kính của cửa hàng, đến những tấm biển hiệu đã bạc màu vì thời gian, đến cả khế ước giao dịch đang run rẩy trong tay người thương nhân. Hắn thậm chí còn chú ý đến những vết nứt trên tường, những viên đá lát đường đã mòn vẹt, tất cả đều kể một câu chuyện về thời gian, về sự gắn bó.
Hắn khẽ nhắm mắt lại, như đang sắp xếp những mảnh ghép nhân quả. Trong đầu hắn, một bức tranh lớn hơn đang dần hình thành. Đây không chỉ là một vụ án tranh chấp, mà là một biểu tượng cho sự suy đồi của Thiên Đạo, cho cái giá của việc "mất người" trong tu luyện, và cho sự mâu thuẫn không thể dung hòa giữa quyền năng tu sĩ và đạo lý nhân gian. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, cái nắng gắt của buổi trưa dường như cũng trở nên oi ả hơn bởi sự bất công này. Mùi hương liệu và thức ăn giờ đây cũng mang theo vị chát của sự tủi nhục.
Bách Lý Hùng đứng cạnh Tạ Trần, vẻ mặt hắn đầy bất lực. Hắn đã quá quen thuộc với những cảnh tượng này, nhưng mỗi lần chứng kiến, trái tim hắn lại quặn thắt. Hắn đã dùng mọi cách, nhưng sự ngạo mạn của tu sĩ dường như không có giới hạn. Hắn chỉ còn biết đặt hy vọng vào vị thư sinh phàm nhân này, người mà lời nói và ánh mắt đều chứa đựng một sự thấu hiểu phi thường. Hắn lặng lẽ chờ đợi, tin rằng Tạ Trần sẽ tìm ra một lối thoát, một con đường mà hắn, một người đứng giữa hai thế giới, chưa bao giờ thấy.
* * *
Chiều muộn, nắng đã dịu, những tia nắng vàng cam cuối cùng hắt lên những mái ngói cổ kính của phủ Thành chủ. Trong sảnh đường xử án tạm thời, không khí căng thẳng đến nghẹt thở, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng thở dốc nặng nề của Tiểu Trưởng Lão Thanh Vân Môn là phá vỡ sự im lặng bao trùm. Mùi hương trầm và mùi giấy mực vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây chúng không còn tạo nên sự trang nghiêm mà thay vào đó là một cảm giác nặng nề, chờ đợi một phán quyết công bằng.
Tạ Trần đứng ở vị trí trung tâm, không có áo bào quan chức, không có uy nghi của bậc bề trên, chỉ là một thư sinh gầy gò trong bộ áo vải bố đơn giản. Nhưng khí chất của hắn, sự trầm tĩnh và ánh mắt thấu triệt, lại khiến cả sảnh đường phải nín thở. Đối diện hắn là Tiểu Trưởng Lão Thanh Vân Môn, vẻ mặt hắn ta đã không còn vẻ kiêu căng như buổi trưa, mà thay vào đó là sự tức giận xen lẫn bối rối. Bên cạnh Tạ Trần là Bách Lý Hùng, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt đầy hy vọng, và Dương Quân, người đã hoàn toàn tập trung vào Tạ Trần, sẵn sàng bảo vệ hắn bằng mọi giá. Gia đình thương nhân họ Lý đứng ở một góc, vẫn còn run rẩy, nhưng trong ánh mắt đã le lói tia hy vọng.
Tạ Trần khẽ ho một tiếng, giọng hắn trầm tĩnh, vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. "Đại nhân tu sĩ." Hắn không dùng danh xưng 'Tiểu Trưởng Lão' mà dùng 'Đại nhân tu sĩ', một cách xưng hô vừa khách khí, vừa giữ khoảng cách, nhưng lại mang một sự châm biếm ngầm. "Ngài nói mảnh đất này linh khí vượng? Vậy ngài có biết, linh khí vốn là vô chủ, nhưng đạo lý nhân gian lại có quyền sở hữu. Ngài muốn chiếm đoạt, vậy ngài có cái gì để đổi lại? Tu vi của ngài, nếu dùng để áp bức kẻ yếu, thì khác gì ma đạo?"
Câu nói của Tạ Trần như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào tâm khảm Tiểu Trưởng Lão. Hắn ta giật mình, sắc mặt đỏ bừng. "Hỗn xược! Ngươi là một phàm nhân mà dám dùng 'ma đạo' để nói về ta sao? Linh khí là của trời đất, kẻ có năng lực thì chiếm lấy, đó là lẽ tự nhiên của tu hành!" Hắn ta gầm lên, một luồng linh lực vô hình bùng nổ, khiến những ngọn nến trong sảnh đường khẽ chao đảo.
Tạ Trần không hề nao núng, ánh mắt hắn vẫn bình thản. "Lẽ tự nhiên? Lẽ tự nhiên của loài hổ là ăn thịt thỏ, nhưng lẽ tự nhiên của con người là bảo vệ kẻ yếu. Ngài nói linh khí là của trời đất, vậy ngài có biết, để có được cái 'linh khí vượng' đó, phải trải qua bao nhiêu năm tháng bồi đắp, bao nhiêu mồ hôi nước mắt của bách tính? Cửa hàng này, ba đời họ Lý đã kinh doanh, đã tạo ra của cải, đã đóng góp vào sự phồn vinh của Thành Vô Song. Sự phồn vinh ấy, chính là 'nhân khí'. Nơi nào có nhân khí thịnh vượng, nơi đó mới là chân chính linh địa. Ngài phá hoại sinh kế của bách tính, chính là đang tự cắt đứt 'nhân khí' của vùng đất này, làm sao có thể nói là 'linh khí vượng'?"
Những lời nói của Tạ Trần không phải là lý lẽ suông, mà là sự tổng hòa của nhân quả, đạo lý và cả triết học. Hắn không chỉ phản bác cái lý do "linh khí vượng" của tu sĩ, mà còn chỉ ra sự thiếu hiểu biết sâu sắc của họ về mối liên hệ giữa con người và thiên địa. Tu sĩ coi thường phàm nhân, nhưng lại không hiểu rằng, chính sự sống của phàm nhân mới là nền tảng cho sự tồn tại của "linh khí" mà họ theo đuổi.
Tiểu Trưởng Lão Thanh Vân Môn há hốc miệng, hắn ta muốn phản bác nhưng lại không tìm được từ ngữ nào. Hắn ta đã quen với việc dùng sức mạnh để áp đặt, dùng uy quyền để ra lệnh, chứ chưa bao giờ phải đối mặt với một lý lẽ sắc bén, sâu sắc đến như vậy. Hắn ta nhìn Tạ Trần, ánh mắt từ kiêu ngạo chuyển sang tức giận, rồi bối rối, cuối cùng là một sự câm nín nhục nhã. Hắn ta cảm thấy như thể bị một cây kim tàng hình đâm vào sâu trong linh hồn, vạch trần sự nông cạn và ngạo mạn của chính mình.
Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn vẫn bình thản nhưng lại mang theo một sức ép vô hình. "Hơn nữa, đại nhân tu sĩ, ngài nói luật pháp thế tục không áp dụng cho tu sĩ? Vậy ngài có biết, khế ước của người phàm, dù chỉ là một tờ giấy, nhưng lại là nền tảng của trật tự xã hội. Nếu ai cũng có thể tùy tiện phá bỏ, vậy thì thế gian này còn gì là công lý, còn gì là đạo lý? Một khi đạo lý nhân gian bị hủy hoại, nhân tâm ly tán, thì ngay cả Thiên Đạo cũng sẽ suy kiệt. Ngài tự xưng là tu sĩ, phụng sự Thiên Đạo, nhưng lại phá hoại nền tảng của Thiên Đạo, chẳng phải là tự mâu thuẫn sao? Đây không phải là tu hành, mà là tự hủy hoại."
Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một phán quyết cho vụ án, mà là một lời cảnh tỉnh, một sự vạch trần sâu sắc về sự "mất người" của giới tu sĩ. Hắn đã chạm đến điều cấm kỵ, đặt câu hỏi về bản chất của tu luyện và Thiên Đạo. Cái giá của việc tu hành càng cao, con người càng dễ "mất người", đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính, và ngay cả sự hiểu biết về những đạo lý căn bản nhất của nhân gian.
Bách Lý Hùng đứng bên cạnh, đôi mắt hắn rạng rỡ. Hắn nhìn Tạ Trần với vẻ kinh ngạc và thán phục sâu sắc. Hắn đã sống cả đời mình với gánh nặng của sự bất lực trước tu sĩ, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể dùng lời lẽ để khiến một tu sĩ phải câm nín, phải khuất phục như vậy. Tạ Trần không dùng một chút linh lực nào, chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả, hắn đã lập nên một uy thế không thua kém bất kỳ cường giả tu tiên nào. Đây là hy vọng, là con đường mà hắn đã tìm kiếm bấy lâu.
Dương Quân thì gật đầu liên tục, ánh mắt hắn đầy ngưỡng mộ và một sự kiên định mới. Hắn đã từng hoài nghi về con đường của Tạ Trần, nhưng giờ đây, mọi hoài nghi đã tan biến. Tạ Trần không chỉ là một người thầy, một người bạn, mà còn là ngọn hải đăng chiếu sáng con đường cho hắn, con đường của một tu sĩ có lương tri, một tu sĩ không "mất người". Hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt.
Cuối cùng, Tiểu Trưởng Lão Thanh Vân Môn không còn lời nào để biện minh. Hắn ta nghiến răng ken két, khuôn mặt tái xanh vì nhục nhã, nhưng không thể phản bác lại bất kỳ luận điểm nào của Tạ Trần. Hắn ta biết, hắn đã thua. Thua một phàm nhân, thua bằng trí tuệ, thua bằng đạo lý mà hắn luôn cho là thấp kém. Hắn ta chỉ có thể hừ lạnh một tiếng, "Hừ! Lời lẽ sắc bén, coi như ngươi thắng. Cửa hàng này, ta không cần nữa!" Hắn ta quay lưng bỏ đi, nhưng trước khi rời khỏi sảnh đường, hắn ta liếc nhìn Tạ Trần một cái, ánh mắt chứa đầy sự oán hận và một lời đe dọa ngầm. Hắn sẽ không quên mối nhục này.
Tạ Trần chỉ khẽ thở dài, hắn biết, sự việc này chưa kết thúc. Đây chỉ là khởi đầu của một cuộc đối đầu lớn hơn nhiều. Nhưng ít nhất, công lý đã được thực thi cho gia đình họ Lý. Người thương nhân và gia đình vội vàng quỳ xuống, dập đầu lạy Tạ Trần và Bách Lý Hùng, nước mắt biết ơn lăn dài trên má. Sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp sảnh đường, như một luồng gió mát xua tan đi cái không khí ngột ngạt.
Bách Lý Hùng bước tới, đặt tay lên vai Tạ Trần, ánh mắt đầy sự tin tưởng và tôn trọng. "Tạ công tử, ngươi đã cho ta thấy một con đường mới. Ngươi đã chứng minh rằng, ngay cả trong thời loạn lạc này, đạo lý nhân gian vẫn có thể đứng vững." Hắn biết, Tạ Trần không chỉ giải quyết một vụ án, mà còn gieo một hạt giống hy vọng vào lòng người dân Thành Vô Song, và cả vào chính hắn. Tạ Trần không dùng vũ lực, nhưng uy thế của hắn lại vượt xa mọi tu sĩ. Đây chính là "điểm neo nhân quả" mà thế gian đang cần.
Ngoài kia, ánh hoàng hôn đã tắt, màn đêm buông xuống. Nhưng bên trong sảnh đường, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, soi sáng con đường chông gai phía trước. Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm. Hắn biết, đây chỉ là một vụ tranh chấp nhỏ, nhưng nó đã mở ra một kỷ nguyên mới, nơi trí tuệ phàm nhân sẽ thách thức uy quyền của tiên môn, nơi Thiên Đạo sẽ được định nghĩa lại, không phải bằng sức mạnh, mà bằng nhân tính. Con đường phía trước còn dài, nhưng Tạ Trần đã sẵn sàng để "phá cục".
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.