Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 155: Vô Song Loạn: Lời Thề Can Thiệp

Đêm dần buông xuống hoàn toàn, bao trùm Rừng Thanh Phong trong một màn đen u tối. Tiếng gió lạnh vẫn rít qua những tán cây, mang theo hơi sương và cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương. Tạ Trần khẽ gật đầu, thầm tán thưởng sự thay đổi trong ánh mắt của Dương Quân. Hắn biết, hạt giống nhân tính và lương tri đã được gieo vào lòng vị tu sĩ trẻ này, và nó sẽ nảy mầm, đâm chồi, tạo nên một sức mạnh không thể đo lường được trong cuộc chiến sắp tới.

Họ tiếp tục lặng lẽ tiến sâu hơn vào rừng, hướng về phía Thành Vô Song, nơi mà vận mệnh của tiên phàm đang chờ đợi họ. Chặng đường này, Tạ Trần hiểu, mới chỉ là khởi đầu của một cuộc phá cục vĩ đại, nơi mà mọi chấp niệm về thành tiên, về Thiên Đạo, sẽ bị đặt dấu hỏi, để tìm ra con đường 'sống một đời bình thường' chân chính nhất. Dương Quân đi bên cạnh hắn, không còn vẻ hăm hở hay nóng vội, mà thay vào đó là sự trầm tĩnh, kiên định. Hắn đã chấp nhận con đường gian nan này, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

***

Bình minh hé rạng, chiếu rọi những tia sáng vàng nhạt đầu tiên lên Cổng Thành Vọng Nguyệt, cánh cửa lớn dẫn vào Thành Vô Song. Cổng thành sừng sững, cao ngất như một bức tường thành kiên cố giữa nhân gian và cõi hư vô, được kiến tạo từ những khối đá xanh khổng lồ, vững chãi, nhuốm màu thời gian. Hai bên là những tháp canh uy nghi, trên đó khắc vô số phù văn trận pháp cổ xưa, lấp lánh dưới ánh bình minh, tạo nên một vẻ trang nghiêm nhưng cũng đầy áp lực. Cánh cổng sắt khổng lồ, nặng nề, dường như ẩn chứa vô vàn bí mật, giờ đây đã mở rộng, nhưng không phải để đón chào sự thịnh vượng, mà là để phơi bày một hiện thực phũ phàng.

Không khí nơi đây không mang vẻ tấp nập, huyên náo thường thấy của một thành trấn lớn vào buổi sáng sớm, mà thay vào đó là sự căng thẳng, ngột ngạt. Tạ Trần và Dương Quân đứng lẫn trong dòng người mệt mỏi, bụi bặm, từ từ tiến đến cổng thành. Trên con đường đất đá lổn nhổn, tiếng vó ngựa lộp cộp, tiếng xe ngựa kẽo kẹt và tiếng người nói chuyện thì thầm hòa lẫn vào nhau, nhưng tất cả đều bị át đi bởi những tiếng hô hoán thô bạo của lính gác và các tu sĩ Thanh Vân Môn. Một mùi bụi đất nồng nặc xen lẫn mùi ngựa và mùi kim loại từ vũ khí vương vấn trong không khí, càng khiến cho cảm giác khó chịu thêm phần rõ rệt.

Điều đập vào mắt họ đầu tiên là một hàng dài phàm nhân đang bị kiểm tra một cách khắc nghiệt. Những gương mặt hốc hác, quần áo cũ kỹ, ánh mắt đầy sự lo âu, sợ hãi. Họ là những người dân chạy nạn, những thương nhân nhỏ lẻ, hay chỉ đơn giản là những kẻ mưu sinh vất vả, đang cố gắng vào thành để tìm kiếm chút hy vọng mong manh. Nhưng hy vọng ấy lại bị dập tắt ngay từ ngưỡng cửa. Các tu sĩ Thanh Vân Môn, với đạo bào màu xanh biếc mang phù hiệu mây trắng, đứng dàn hàng ngang, vẻ mặt kiêu ngạo, ánh mắt khinh thường quét qua từng người một. Linh khí hùng hậu từ bọn chúng tỏa ra, áp bức những phàm nhân yếu ớt, khiến họ phải cúi đầu rụt rè.

Tạ Trần quan sát tỉ mỉ. Hắn thấy một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt thư sinh nhưng ánh mắt đầy vẻ ngạo mạn, đột nhiên giáng một cú đá mạnh vào một lão nông tóc bạc. Lão nông đang run rẩy cố gắng kéo chiếc xe thô sơ chở vài món đồ cũ kỹ, vô tình làm rơi một túi khoai lang. Tu sĩ kia quát tháo ầm ĩ: "Đồ phàm tục bẩn thỉu! Dám làm bẩn mắt bổn tọa sao? Không biết kính cẩn là gì à?!" Cú đá mạnh khiến lão nông ngã lăn ra đất, túi khoai văng tứ tung. Những tiếng rên rỉ đau đớn của lão hòa cùng tiếng khóc thút thít sợ hãi của một đứa trẻ con đang bám vào vạt áo mẹ. Những người lính gác phàm nhân của thành, mặc giáp trụ thô sơ, đứng nép mình bên cạnh, ánh mắt bất lực và sợ hãi, không dám hó hé nửa lời. Họ là những người bảo vệ thành, nhưng giờ đây lại trở thành những kẻ chứng kiến sự áp bức mà không thể làm gì.

Dương Quân chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì phẫn nộ. Hắn siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Hắn đã thấy sự tàn bạo của tu sĩ ngoại môn ở rừng, nhưng đây là ngay giữa chốn thị thành, công khai và trắng trợn hơn gấp bội. "Họ... họ dám làm vậy sao? Đây là phàm nhân, đâu phải súc vật!" Hắn nghiến răng, giọng nói đầy căm phẫn, gần như gầm lên. Trong khoảnh khắc ấy, lý trí của hắn dường như bị nhấn chìm bởi cơn thịnh nộ. Hắn khao khát vung kiếm, trừng trị những kẻ đã chà đạp lên nhân phẩm con người.

Nhưng Tạ Trần vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, không chút biểu cảm thừa thãi. Hắn khẽ nắm lấy cổ tay Dương Quân, lực nắm không mạnh nhưng đủ để giữ chặt, như một sợi dây vô hình níu kéo hắn lại khỏi vực thẳm của sự nóng vội. Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần nhìn thẳng vào Dương Quân, không có chút dao động nào, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh trấn an kỳ lạ, đồng thời cũng là một lời nhắc nhở không lời. "Dương huynh, vội vàng không giải quyết được vấn đề. Hãy nhìn rõ bản chất của sự việc." Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Dương Quân như một tiếng chuông cảnh tỉnh. "Họ không thấy khác biệt. Giữa phàm nhân và súc vật, trong mắt kẻ tự cho mình là cao thượng, đôi khi chỉ là một ranh giới mờ nhạt."

Tạ Trần không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều như một nhát dao sắc bén, cứa vào tận cùng tâm can của Dương Quân. Hắn muốn Dương Quân không chỉ nhìn thấy hành động bề mặt, mà còn thấu hiểu được gốc rễ của sự tàn bạo này. Hắn để Dương Quân tự cảm nhận cái nóng bức của ánh nắng ban mai chói chang, cái lạnh lẽo của sự khinh miệt, cái vị đắng chát của nỗi sợ hãi và bất lực đang tràn ngập không khí. Hắn muốn Dương Quân hiểu rằng, đây không chỉ là sự suy đồi của một vài cá nhân, mà là một căn bệnh đã ăn sâu vào cốt tủy của cái gọi là "đạo tu tiên" khi nó xa rời nhân tính.

Dương Quân hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén sự giận dữ đang bùng cháy. Hắn nhìn những gương mặt sợ hãi, những ánh mắt tuyệt vọng của người dân, và rồi lại nhìn lên những tu sĩ Thanh Vân Môn đang vênh váo, khinh khỉnh. Một sự thật trần trụi, đau đớn hiện ra trước mắt hắn, bóp nghẹt lý tưởng thanh cao mà hắn từng theo đuổi. Hắn bắt đầu nghi ngờ mọi thứ hắn từng tin tưởng, mọi lời dạy về "hành hiệp trượng nghĩa", về "cứu thế độ nhân" của giới tu tiên. Hắn cảm nhận được sự ngột ngạt của linh khí thô bạo do các tu sĩ tỏa ra, nó không chỉ áp chế phàm nhân, mà còn như đang bóp nghẹt chính lương tri của hắn.

Tạ Trần vẫn nắm nhẹ cổ tay hắn, không phải để kiểm soát, mà như một điểm neo, giữ hắn lại trong thực tại cay đắng này. Hắn không cần phải nói thêm. Sự im lặng của Tạ Trần, cùng với ánh mắt sâu thẳm của hắn, đã nói lên tất cả. Nó thúc đẩy Dương Quân phải tự mình đối diện với những câu hỏi khó khăn nhất: liệu cái gọi là "sức mạnh" có phải lúc nào cũng mang lại "chính nghĩa"? Liệu con đường tu tiên, con đường để đạt tới sự trường sinh và quyền năng, có đáng để đánh đổi bằng nhân tính, bằng đạo lý làm người?

Dương Quân cúi đầu, mi mắt khẽ run rẩy. Hắn đã thấy, đã cảm nhận. Cái cảm giác nóng bức của ánh nắng gay gắt trên da thịt, cái mùi bụi đất và mồ hôi của những người khốn khổ, cùng với cái nắm tay kiên định của Tạ Trần, tất cả khắc sâu vào tâm trí hắn. Hắn không còn là một tu sĩ đơn thuần nữa, mà là một người đang đứng giữa ranh giới của hai thế giới, nhìn thấy rõ sự mục nát ở một bên và sự kiên cường ở bên còn lại.

Họ tiếp tục tiến vào thành, hòa mình vào dòng người mệt mỏi. Mỗi bước đi, Dương Quân đều cảm thấy nặng trĩu, như đang gánh trên vai một gánh nặng vô hình. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thành Vô Song, cái tên nghe thật kiêu hãnh, nhưng giờ đây lại ẩn chứa một nỗi đau vô song. Tạ Trần vẫn bước đi trầm tĩnh bên cạnh, đôi mắt hắn không ngừng quan sát, thu nạp mọi chi tiết, mọi biểu cảm, mọi sự bất công, như một thư sinh đang đọc một cuốn sách cổ, từng trang, từng chữ, không bỏ sót điều gì. Hắn đang ghi nhớ, hắn đang phân tích, và hắn đang chuẩn bị cho một sự can thiệp mà không ai có thể ngờ tới.

***

Khi nắng đã lên đến đỉnh đầu, rọi những tia chói chang xuống Phố Thương Mại Kim Long, Tạ Trần và Dương Quân đã đi sâu vào lòng Thành Vô Song. Con phố này vốn nổi tiếng là sầm uất, là huyết mạch giao thương của cả vùng, với những cửa hàng ba, bốn tầng được xây dựng công phu, mái ngói cong vút, chạm trổ tinh xảo, những biển hiệu lớn và đèn lồng rực rỡ treo cao, hứa hẹn một cuộc sống xa hoa, nhộn nhịp. Tuy nhiên, cái vẻ ngoài tráng lệ ấy giờ đây chỉ còn là một lớp vỏ bọc mỏng manh, che đậy một sự suy tàn và ảm đạm.

Không khí trên phố vẫn còn tiếng rao hàng yếu ớt, tiếng mặc cả thì thầm và thỉnh thoảng là tiếng nhạc ai oán từ một quán rượu khuất nẻo, nhưng tất cả đều thiếu đi sự sôi động, náo nhiệt thường thấy. Các cửa hàng vẫn mở, nhưng lại vắng bóng khách mua, những người bán hàng ngồi sau quầy, ánh mắt dò xét, sợ sệt, như thể đang chờ đợi một tai ương bất chợt ập đến. Mùi hương liệu, mùi thức ăn quen thuộc của phố thị giờ đây dường như cũng nhạt nhòa, xen lẫn với một mùi ẩm mốc khó tả, của sự trì trệ và sợ hãi.

Tạ Trần và Dương Quân chậm rãi bước đi, hòa mình vào dòng người thưa thớt, không nói lời nào. Ánh nắng gắt gao giữa trưa đổ xuống, nung nóng mặt đường và những mái ngói, càng làm tăng thêm cảm giác oi bức, ngột ngạt. Bỗng, từ một tiệm vải lớn nằm ở khúc quanh phố, vang lên những tiếng quát tháo. Một nhóm tu sĩ Thanh Vân Môn, vẫn là những gương mặt ngạo mạn ấy, đang ngang nhiên 'thu thuế'.

Chúng không chỉ đòi hỏi một số tiền lớn gấp bội so với mức thuế thông thường, mà còn tùy tiện, thô bạo vơ vét những tấm lụa quý giá nhất, những cuộn gấm thêu rồng phượng mà chủ tiệm phải cất công sưu tầm. Chủ tiệm là một phụ nữ trung niên, gương mặt hiền lành giờ đây trắng bệch vì sợ hãi, chỉ biết cúi đầu run rẩy, không dám kháng cự. Nàng ta cố gắng thốt lên vài lời van xin yếu ớt, nhưng lập tức bị một tu sĩ quát nạt, dùng pháp lực trấn áp, khiến nàng ta ngã quỵ xuống đất.

Dương Quân nhìn cảnh tượng đó, nắm đấm siết chặt đến mức móng tay gần như đâm vào da thịt. Hắn cảm thấy một cơn buồn nôn dâng trào trong cổ họng. Hắn từng được dạy rằng tu sĩ phải bảo vệ bách tính, phải giữ gìn đạo lý. Nhưng những gì hắn đang thấy lại hoàn toàn ngược lại. Đây không phải là thu thuế, đây là cướp bóc, là chà đạp trắng trợn. Hắn cảm nhận được cái nóng của cơn phẫn nộ đang sôi sục trong lồng ngực, thiêu đốt mọi lý trí.

Chưa dừng lại ở đó, ngay sau đó, một cảnh tượng khác còn đau lòng hơn đập vào mắt Dương Quân. Một đứa trẻ gầy gò, khoảng chừng năm, sáu tuổi, quần áo rách rưới, ánh mắt đói khát, đang cố gắng bò tới nhặt một miếng bánh bao nhỏ vừa bị một tu sĩ làm rơi vãi. Miếng bánh bẩn thỉu, nhưng với đứa bé đói khát ấy, nó là cả một bữa ăn. Nhưng chưa kịp chạm tay vào, một tên tu sĩ khác đã giáng một cú đạp mạnh vào lưng đứa bé, hất nó lăn ra vỉa hè. "Đồ ăn xin bẩn thỉu! Dám động vào đồ của bổn tọa sao? Cút!" Hắn gầm lên, vẻ mặt khinh bỉ. Đứa bé ngã sõng soài, tiếng khóc nghẹn ngào, đau đớn vang vọng giữa phố xá vắng lặng.

"Họ... họ làm sao có thể?!" Dương Quân thì thầm, giọng nói run rẩy, như không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. "Chẳng lẽ đạo lý của tu tiên là vậy sao? Khinh thường sinh mệnh, cướp đoạt của kẻ yếu?" Hắn quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự hoang mang, đau đớn và một nỗi thất vọng tột cùng. Lý tưởng của hắn, niềm tin của hắn, đang sụp đổ từng chút một.

Tạ Trần không nói nhiều, chỉ khẽ lắc đầu. Đôi mắt hắn sắc lạnh như băng, nhưng lại ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. "Đạo lý của kẻ mạnh. Nhưng không phải đạo lý của con người." Hắn thì thầm, đủ để Dương Quân nghe thấy. "Ngươi đã thấy rõ rồi chứ, Dương Quân? Những gì chúng ta nghe chỉ là bề nổi. Lòng tham và chấp niệm về quyền lực có thể làm mục ruỗng cả một đạo lý, biến tiên thành quỷ." Hắn không cần phải giải thích thêm. Sự tàn bạo này, cái giá của quyền năng khi không có sự ràng buộc của nhân tính, đã tự nói lên tất cả.

Dương Quân siết chặt nắm đấm, khao khát ra tay, khao khát trừng trị những kẻ đã chà đạp lên nhân phẩm và sinh mệnh. Hắn cảm nhận được cái nóng bức của nắng gắt, nhưng còn nóng hơn là ngọn lửa phẫn nộ trong lòng. Hắn muốn hét lên, muốn chiến đấu. Nhưng ánh mắt kiên định của Tạ Trần, cái nhìn sâu thẳm ẩn chứa sự thấu suốt mọi nhân quả, một lần nữa giữ hắn lại. Tạ Trần không dùng lời nói, chỉ dùng ánh mắt để Dương Quân tự cảm nhận và thấu hiểu, để nỗi đau này không chỉ là cơn giận bộc phát mà là một sự thức tỉnh sâu sắc.

Tạ Trần không chỉ quan sát những tu sĩ kiêu ngạo và những phàm nhân sợ hãi. Đôi mắt hắn tinh tường lướt qua đám đông, chú ý đến những ánh mắt căm phẫn lén lút của một vài phàm nhân, những tia lửa nhỏ của sự phản kháng đang âm ỉ cháy. Thỉnh thoảng, hắn thoáng thấy bóng dáng những người đàn ông vạm vỡ, vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, lén lút ẩn mình trong các con hẻm nhỏ, ánh mắt cảnh giác quét qua lại. Đó là Thủ Lĩnh Dân Quân, những người đang cố gắng duy trì một lực lượng phản kháng ngầm, những tia hy vọng nhỏ bé giữa màn đêm tuyệt vọng.

Hắn cảm nhận được cái cảm giác ngột ngạt của không khí bị áp bức, nó nặng nề đè lên mọi sinh linh trong thành. Mùi thức ăn ôi thiu xen lẫn hương liệu nhạt nhòa từ các cửa hàng, tất cả đều bị vấy bẩn bởi sự căng thẳng và sợ hãi. Dương Quân bước đi bên cạnh Tạ Trần, khuôn mặt hắn tái mét, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ hoang mang tột độ như lúc trước. Thay vào đó, là một sự kiên định mới, một quyết tâm im lặng, nhưng mạnh mẽ hơn gấp bội. Hắn đã thấy rõ bản chất của sự "mất người", và hắn biết mình phải làm gì. Hắn sẽ đứng về phía nhân tính, không phải vì sức mạnh, mà vì lương tri.

Tạ Trần khẽ gật đầu, thầm tán thưởng sự chuyển biến trong lòng Dương Quân. Hắn biết, hạt giống đã được gieo, và nó sẽ nảy mầm trong một mảnh đất màu mỡ của sự phẫn nộ và chính nghĩa. Con đường phá cục không phải chỉ có mình hắn đi. Giữa những phàm nhân khốn khổ và những tu sĩ suy đồi, vẫn còn đó những ngọn lửa lương tri, những trái tim chưa hoàn toàn "mất người". Và Dương Quân chính là một trong những ngọn lửa ấy, một cây cầu nối quan trọng giữa hai thế giới đang đối đầu.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn dần tắt, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây, Tạ Trần và Dương Quân tìm đến một quán trà vắng khách ven sông. Dòng sông Kim Long chảy qua Thành Vô Song, mang theo tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, nhưng tiếng nước ấy cũng không thể xua đi cái không khí trầm lắng, nặng nề bao trùm quán trà. Quán nhỏ, chỉ có vài ba bàn khách ngồi rải rác, ai nấy đều mang vẻ mặt lo âu, thấp thỏm, đôi khi lại liếc nhìn ra cửa như thể sợ hãi một điều gì đó vô hình.

Mùi trà thơm thoảng nhẹ trong không gian, hòa lẫn với mùi ẩm ướt của sông nước, tạo nên một cảm giác yên bình giả tạo, bị vấy bẩn bởi sự căng thẳng và ẩn ức. Tạ Trần chọn một bàn nhỏ khuất góc, từ đó có thể quan sát cả quán và nhìn ra dòng sông. Hắn và Dương Quân gọi hai chén trà nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút, làm dịu đi cái nóng bức còn vương vấn của ban ngày và cái lạnh lẽo đang bắt đầu len lỏi khi đêm về.

Dương Quân uống một ngụm trà, hơi nóng làm ấm cổ họng, nhưng không xua tan được cái lạnh trong lòng hắn. Hắn lắng nghe những câu chuyện thì thầm từ các bàn bên cạnh. Những người khách, có vẻ là thương nhân hoặc những người dân có chút địa vị trong thành, đang lo lắng trao đổi thông tin. Họ nói về Bách Lý Hùng, thành chủ anh minh, chính trực, người đã nhiều lần cố gắng phản kháng lại sự áp bức của Thanh Vân Môn, nhưng mọi nỗ lực đều bị dập tắt một cách tàn nhẫn. Lời nói của họ tràn đầy sự kính trọng dành cho Bách Lý Hùng, nhưng cũng chất chứa nỗi tuyệt vọng khi thấy vị thành chủ anh dũng ấy cũng bất lực trước quyền uy của tiên môn.

"Thanh Vân Môn lại đòi cống nạp thêm mười vạn linh thạch nữa, còn đòi ba mươi thiếu nữ trẻ đẹp để làm 'lò luyện' cho các trưởng lão." Một người đàn ông trung niên thì thầm, giọng run rẩy, "Lần này, e rằng Thành chủ cũng không thể chịu đựng nổi nữa rồi."

"Nghe nói... nghe nói có một 'sự kiện lớn' sắp diễn ra. Thanh Vân Môn đang ráo riết chuẩn bị, điều động thêm nhiều tu sĩ tinh nhuệ đến đây." Một người khác tiếp lời, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi, "Không biết là lành hay dữ, nhưng cứ cái đà này, Thành Vô Song chúng ta rồi cũng sẽ thành một phế tích thôi."

Những lời thì thầm ấy, dù cố gắng giữ nhỏ tiếng, nhưng vẫn lọt vào tai Tạ Trần và Dương Quân, càng làm sâu sắc thêm bức tranh u ám về tình cảnh của Thành Vô Song. Dương Quân siết chặt chén trà trong tay, ánh mắt đỏ hoe. Hắn đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận. Sự tàn bạo của Thanh Vân Môn không chỉ dừng lại ở những hành động nhỏ lẻ, mà là một sự áp bức có hệ thống, một sự bóc lột đến tận xương tủy.

"Không thể... không thể tiếp tục như thế này được." Dương Quân đột nhiên lên tiếng, giọng hắn khản đặc vì xúc động. "Chúng ta phải làm gì đó, Tạ Trần!" Hắn nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự cầu xin, sự bất lực và một niềm hy vọng mong manh. Hắn đã hoàn toàn từ bỏ lý tưởng cũ, giờ đây chỉ còn khao khát một sự thay đổi, một sự giải thoát cho những người dân khốn khổ này.

Tạ Trần không vội trả lời. Hắn khẽ đặt Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' lên bàn, bàn tay gầy gò của hắn vuốt nhẹ lên bìa sách cổ kính, như thể đang tìm kiếm một lời giải đáp từ những trang giấy đã ngả màu. Đôi mắt hắn nhìn thẳng ra dòng sông Kim Long đang chảy xiết, ánh hoàng hôn cuối cùng hắt lên mặt nước, tạo nên một dải màu đỏ thẫm như máu. Hắn đang suy nghĩ, đang tính toán, đang nhìn xuyên thấu qua những lớp vỏ bọc, những chấp niệm, để tìm ra một con đường, một lối thoát.

Hắn cảm nhận được sự lo lắng, sợ hãi trong không khí của quán trà, mùi trà và nước sông dường như cũng nhuốm màu bi thương. Hắn nhớ lại những gương mặt hốc hác, những ánh mắt sợ hãi của phàm nhân ở cổng thành, những ánh mắt căm phẫn lén lút trên Phố Thương Mại Kim Long. Hắn biết, đã đến lúc phải hành động.

"Ta đã thấy." Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm tĩnh, nhưng lại mang theo một sức nặng không thể lay chuyển. "Và ta sẽ không đứng nhìn." Câu nói ấy không phải là một lời hứa hẹn bồng bột, mà là một lời tuyên bố kiên định, một lời thề được khắc sâu vào trái tim của một người phàm nhân đã nhìn thấu nhân thế. Ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư suy nghĩ, mà thay vào đó là sự kiên định hơn bao giờ hết, một sự quyết đoán lạnh lùng nhưng đầy nhân tính.

Hắn thoáng thấy một người đàn ông với vẻ ngoài thô kệch nhưng ánh mắt sắc bén, đang lén lút quan sát tình hình từ góc quán, rồi khẽ gật đầu với Tạ Trần trước khi lặng lẽ rời đi. Đó chính là một Thủ Lĩnh Dân Quân, một ngọn lửa nhỏ của sự phản kháng ngầm mà Tạ Trần đã chú ý từ Phố Thương Mại Kim Long. Sự xuất hiện của hắn báo hiệu rằng, lực lượng phàm nhân không hề hoàn toàn cam chịu, và đó là một nhân tố quan trọng cho kế hoạch của Tạ Trần.

Tạ Trần khẽ ra hiệu cho Dương Quân. Vị tu sĩ trẻ hiểu ý, gật đầu, sự lo lắng trong ánh mắt hắn đã được thay thế bằng một niềm tin tuyệt đối vào Tạ Trần. Hắn biết, Tạ Trần sẽ không để mọi chuyện tiếp diễn như vậy. Tạ Trần sẽ "phá cục".

Họ đứng dậy, không ai trong quán trà chú ý đến hai vị khách im lặng này. Khi họ bước ra khỏi quán, bóng tối đã bao trùm hoàn toàn Thành Vô Song. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời đêm, chiếu rọi một vệt sáng bạc lên những con đường lát đá cổ kính. Cả thành phố chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ, nhưng bên dưới vẻ tĩnh lặng ấy, những dòng chảy ngầm đang bắt đầu cuộn xiết.

Tạ Trần và Dương Quân bước đi trong bóng tối mờ ảo của Thành Vô Song, hướng về phía phủ thành chủ, nơi Bách Lý Hùng đang chờ đợi, và cũng là nơi mà một cuộc giao tranh không tiếng súng, một trận chiến của trí tuệ và nhân quả, sắp sửa bắt đầu. Lời thề của Tạ Trần không phải là một lời nói suông, mà là một hạt giống nhân quả đã được gieo xuống, và nó sẽ nảy mầm, tạo nên một sự thay đổi chấn động toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free