Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 154: Bóng Đêm Tiền Tuyến: Dấu Hiệu Suy Đồi

Ánh trăng cuối cùng của đêm đã lu mờ, nhường chỗ cho rạng đông mỏng manh xé toạc màn đêm phía chân trời. Trong căn phòng nhỏ của Quán Sách Cũ, Tạ Trần khẽ gập lại quyển cổ thư 'Vô Vi Chi Đạo', đặt nó cẩn trọng lên chiếc bàn gỗ đã sờn cũ. Ánh nến đã tàn lụi, chỉ còn lại sợi khói mỏng manh vấn vít, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường. Kế hoạch đã được phác thảo, những sợi nhân quả phức tạp đã được định hình trong tâm trí hắn. Cuộc đối đầu không phải bằng bạo lực, mà bằng sự thật, bằng lương tri, đã bắt đầu. Mộ Dung Tuyết, ở một nơi xa xôi, giờ đây cũng đã nắm giữ một phần của ý chí đó.

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên lướt qua những mái nhà rêu phong của Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng con đường lát đá dẫn vào trung tâm. Không khí trong lành mang theo hơi sương đêm còn vương vấn, quyện lẫn mùi khói bếp bay lên từ những căn nhà nhỏ, nơi người dân bắt đầu một ngày mới. Tiếng rao hàng của một bà lão bán bánh bao vang vọng, xen lẫn tiếng lách cách của xe ngựa thồ hàng, và tiếng bước chân vội vã của những người dậy sớm mưu sinh. Dù không quá ồn ào như những đô thị lớn, nhưng An Bình vẫn giữ được vẻ nhộn nhịp vừa phải, một nét thanh bình hiếm hoi giữa thế giới đang dần chìm vào hỗn loạn. Các ngôi nhà gỗ và gạch san sát, những quán trọ nhỏ và cửa hàng tạp hóa mở cửa đón khách, tạo nên một bức tranh sinh hoạt đời thường ấm áp.

Tại một quán trọ nhỏ nằm nép mình bên góc phố, Tạ Trần và Dương Quân đang kiểm tra lại hành trang. Dương Quân, vẫn mang vẻ tuấn tú của một thư sinh nhưng ẩn chứa khí chất anh tuấn của người luyện võ, đôi mắt sáng ngời tràn đầy nhiệt huyết. Bộ đạo bào lam nhạt của hắn đã được giặt sạch, không còn vương bụi đường, nhưng ánh lên vẻ sốt sắng, hăm hở khó che giấu. Hắn siết chặt thanh kiếm bên hông, cảm giác như đã sẵn sàng lao vào một cuộc chiến chính nghĩa. Từ khi nhận được tin tức về sự tàn bạo của Thanh Vân Môn và nghe những phân tích sâu sắc của Tạ Trần, lý tưởng về tu tiên trong lòng hắn đã bị lung lay dữ dội, nhưng đồng thời, một ngọn lửa mới đã bùng cháy – ngọn lửa của sự bảo vệ lẽ phải, bảo vệ nhân tính.

"Tạ huynh, chúng ta đi đường nào đây? Ta đã sẵn sàng để phò trợ huynh, chấn chỉnh lại những kẻ đã làm ô danh tiên môn!" Dương Quân nói, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, mang theo sự nóng lòng muốn hành động. Hắn tin rằng, chỉ cần đủ sức mạnh và ý chí, mọi sự sai trái đều có thể được sửa chữa. Hắn nhìn Tạ Trần, đôi mắt tràn đầy sự tin tưởng và ngưỡng mộ. Người thư sinh gầy gò này, không có pháp lực, không có tu vi, nhưng lại sở hữu một trí tuệ sâu sắc và một cái nhìn thấu đáo mà ngay cả những trưởng lão trong tông môn hắn cũng khó lòng sánh bằng.

Tạ Trần, với thân hình thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, chỉ khẽ lắc đầu. Hắn chỉnh lại dải lụa đơn giản buộc mái tóc đen dài của mình, rồi khoác lên người chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn. Hắn không có vẻ vội vã, không có sự phấn khích, chỉ có sự trầm tĩnh đến lạ thường. Hắn lướt mắt qua những người dân địa phương đang đi lại trên phố. Hầu hết đều bận rộn với công việc của mình, nhưng trong đôi mắt của một vài người bán rau quả, một người thợ thủ công già, hay một phụ nữ trẻ đang bế con, hắn nhận thấy một nét lo lắng, sợ hãi ngầm. Nỗi sợ hãi đó không bộc lộ ra ngoài thành tiếng, nhưng lại âm ỉ như một đám cháy dưới lớp tro tàn, chỉ chờ một cơn gió là có thể bùng lên.

"Dương huynh, con đường phía trước không chỉ là chấn chỉnh," Tạ Trần trầm giọng đáp, âm thanh điềm tĩnh, không chút dao động. "Nó là một cuộc chiến của nhân tâm, của những giá trị đã bị lãng quên. Hãy nhìn kỹ, cảm nhận kỹ, đừng vội phán xét." Hắn không nói thẳng ra sự thật tàn khốc, mà chỉ gợi mở, để Dương Quân tự mình cảm nhận, tự mình thấu hiểu. Hắn biết, con đường mà Dương Quân đang đi, từ một tu sĩ tin vào chính nghĩa đến một người chứng kiến sự suy đồi, cần phải có những trải nghiệm thực tế để củng cố niềm tin và lý tưởng mới.

Hắn chậm rãi bước ra khỏi quán trọ, đôi chân mang dép vải nhẹ nhàng lướt trên mặt đường. Dương Quân đi theo sau, sự hăm hở ban đầu đã giảm đi đôi chút, thay vào đó là một sự tò mò và một chút bối rối. Hắn không hiểu hết ý của Tạ Trần, nhưng hắn tin tưởng vào người thư sinh này. Hắn cũng cố gắng quan sát xung quanh, nhưng những gì hắn thấy chỉ là sự yên bình giả tạo của một thị trấn nhỏ, không có dấu hiệu nào của một cuộc chiến nhân tâm mà Tạ Trần vừa nhắc đến. Dù vậy, hắn vẫn giữ vững quyết tâm. Hắn đã từ bỏ con đường tu luyện để đi theo Tạ Trần, hắn sẽ không hối hận. Hắn sẽ dùng đôi mắt của mình để nhìn, dùng trái tim của mình để cảm nhận, như Tạ Trần đã căn dặn.

Họ tiếp tục cuộc hành trình, rời xa sự yên bình của Thị Trấn An Bình. Con đường dần trở nên vắng vẻ hơn, hai bên là những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài, xen kẽ là những hàng cây cổ thụ cao vút. Ánh nắng mặt trời đã lên cao, chiếu thẳng xuống đỉnh đầu, khiến không khí trở nên nóng bức hơn. Nhưng trong lòng Dương Quân, cảm giác nóng bức đó không phải do thời tiết, mà là do sự háo hức xen lẫn một chút lo lắng về những gì đang chờ đợi họ phía trước. Hắn vẫn còn giữ một niềm hy vọng mong manh rằng những thông tin mà Dạ Lan cung cấp, dù rúng động đến mấy, có thể chỉ là những trường hợp cá biệt, những sai lầm của một vài tu sĩ thoái hóa, chứ không phải là bản chất chung của giới tu tiên.

Sau nhiều ngày đường, ánh nắng gay gắt giữa trưa bao trùm lên mọi vật, nhưng không khí lại nặng nề đến lạ thường. Họ đặt chân đến một ngôi làng nhỏ nằm sâu trong vùng núi, đó là Thôn Vân Sơn. Theo thông tin từ Thiên Cơ Các mà Dạ Lan đã cung cấp, nơi đây từng là một vùng đất trù phú, với những cánh đồng lúa bạt ngàn và dòng suối trong lành chảy qua. Tiếng chim hót ríu rít, tiếng suối chảy róc rách, tiếng gà gáy eo óc và tiếng trẻ con nô đùa từng là bản giao hưởng quen thuộc của nơi đây. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nép mình bên sườn đồi, khói bếp lượn lờ trong không gian, mang theo mùi đất, mùi cỏ, mùi khói quen thuộc của cuộc sống thôn dã.

Thế nhưng, cảnh tượng hiện ra trước mắt họ giờ đây lại hoàn toàn trái ngược. Thôn Vân Sơn như một bóng ma của chính nó. Những ngôi nhà xiêu vẹo, tường đổ nát, cửa ngõ bật tung, để lộ ra khoảng không trống hoác bên trong. Không còn tiếng chim hót, chỉ có tiếng gió rít qua những khe cửa mục nát, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thở dài của đất trời. Mùi khói bếp đã biến mất, thay vào đó là một mùi mục nát, ẩm mốc nồng nặc. Những cánh đồng lúa từng xanh mướt giờ đây khô cằn, cỏ dại mọc um tùm, những thân cây lúa trơ trụi như những bộ xương khô khốc vươn lên giữa không trung.

Dương Quân sững sờ. Đôi mắt hắn mở to, vẻ mặt tuấn tú giờ đây tràn đầy sự kinh hoàng và hoang mang. Hắn không tin vào những gì mình đang thấy. "Đây... đây là Thôn Vân Sơn sao? Sao có thể ra nông nỗi này? Thanh Vân Môn... họ đã làm gì?" Giọng hắn run rẩy, từng lời nói như bị mắc kẹt trong cổ họng. Lý tưởng về một thế giới tu tiên chính trực, cao đẹp mà hắn hằng tin tưởng đang vỡ vụn từng mảnh.

Tạ Trần không nói gì, chỉ chậm rãi bước đi, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách của ngôi làng hoang tàn. Hắn dừng lại bên một đống tro tàn còn ám mùi khét lẹt, tro bụi bay lên theo từng làn gió lạnh. "Nhìn xem, dấu vết của hỏa pháp." Hắn chỉ tay vào những vệt cháy đen sẫm trên nền đất, những mảng tường gạch còn sót lại cũng ám màu than. "Nhìn xem, những cánh đồng bị bỏ hoang, không phải vì thiên tai, mà vì không còn ai gieo trồng." Hắn lại chỉ về phía những cánh đồng đã chết, nơi từng là nguồn sống của cả một cộng đồng.

Dương Quân quỳ gục xuống bên đống tro tàn, bàn tay run rẩy chạm vào những mảnh gỗ cháy dở. Lòng hắn thắt lại, một nỗi phẫn nộ dâng lên ngùn ngụt, trộn lẫn với sự tuyệt vọng tột cùng. Hắn đã nghe về sự tàn bạo, nhưng chứng kiến tận mắt lại là một điều hoàn toàn khác. Đây không phải là một cuộc chiến chính tà, đây là sự hủy diệt tàn nhẫn, vô nhân đạo. Những hình ảnh về Thanh Vân Môn oai nghiêm, lẫm liệt trong tâm trí hắn đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là hình ảnh của những kẻ cuồng vọng, độc ác.

Đột nhiên, từ phía một căn nhà đổ nát, một tiếng nức nở yếu ớt vọng ra. Một lão phụ nhân gầy gò, lưng còng, khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt trống rỗng bước ra. Bà nhìn họ với ánh mắt đầy sợ hãi và hoài nghi, như thể họ cũng là một phần của đám quỷ dữ đã tàn phá ngôi làng này. Nhưng rồi, khi nhìn thấy vẻ mặt đau đớn của Dương Quân và ánh mắt điềm tĩnh của Tạ Trần, bà như tìm thấy một tia hy vọng mong manh.

"Họ... họ bắt tất cả đàn ông trai tráng đi rồi," bà lão thều thào, giọng nói khản đặc vì khóc lóc quá nhiều. Nước mắt bà lại trào ra, chảy dài trên những nếp nhăn sâu hoắm. "Nói là để 'tầm bảo', để 'cống nạp'... Chỉ còn lại người già và trẻ con... Cả con trai ta, cháu trai ta... tất cả đều bị bắt đi. Chúng nó... chúng nó không phải là người..."

Tạ Trần chỉ lắng nghe, đôi mắt hắn lướt qua vẻ mặt của lão phụ nhân, nhìn thấu nỗi đau tột cùng, sự tuyệt vọng và cả sự căm phẫn âm ỉ trong đáy mắt bà. Hắn không nói một lời an ủi sáo rỗng, bởi lẽ hắn biết, trong tình cảnh này, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa. Chỉ có hành động mới có thể mang lại công lý. Hắn chạm khẽ vào quyển Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' được cất kỹ trong tay áo, cảm nhận sự lạnh lẽo của giấy cũ. Triết lý 'vô vi' không phải là không làm gì, mà là làm đúng lúc, làm đúng cách, không để chấp niệm hay cảm xúc cá nhân làm mờ đi bản chất của sự việc.

Dương Quân, bên cạnh, không thể kìm nén được nữa. Hắn đứng phắt dậy, siết chặt nắm đấm, đôi mắt đỏ ngầu. "Thanh Vân Môn... bọn chúng... bọn chúng sẽ phải trả giá!" Hắn thốt lên, giọng nói khạc ra lửa giận. Hắn nhìn những dấu vết pháp thuật tàn phá, những linh dược bị vứt bỏ không thương tiếc, và đặc biệt là ánh mắt sợ hãi tột độ của những người dân còn sót lại. Hắn hiểu rằng, đây không phải là những kẻ tu tiên vì đạo, mà là những kẻ cướp bóc, giết chóc đội lốt chính nghĩa. Niềm tin của hắn đã hoàn toàn sụp đổ, và thay vào đó là một ý chí kiên định hơn bao giờ hết: hắn sẽ đứng về phía phàm nhân, đứng về phía lẽ phải.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Gió lạnh buốt rít qua những tán lá cây cổ thụ trong Rừng Thanh Phong, tạo nên những âm thanh xào xạc ghê rợn. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục nát và mùi hoa dại quyện lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí u ám, lạnh lẽo. Tạ Trần và Dương Quân đã tiếp tục hành trình, chọn con đường tắt xuyên qua khu rừng rậm rạp này để nhanh chóng đến Thành Vô Song. Họ biết rằng mỗi khoảnh khắc trôi qua, phàm nhân ở đó lại càng chìm sâu hơn vào địa ngục.

Đang đi sâu vào trong rừng, tiếng chim hót bỗng im bặt, thay vào đó là tiếng bước chân vội vã, tiếng hò hét và tiếng pháp thuật va chạm. Tạ Trần khẽ nắm lấy cổ tay Dương Quân, ra hiệu ẩn mình vào sau một bụi cây rậm rạp. Hắn không muốn lộ diện quá sớm, đặc biệt là khi tình hình chưa rõ ràng.

Trước mắt họ, một cảnh tượng đau lòng hiện ra. Khoảng một chục người phàm nhân, thân hình gầy gò, quần áo rách rưới, vẻ mặt tiều tụy, đang cố gắng chạy trốn. Họ là những dân quân tị nạn, những người đã may mắn thoát khỏi sự tàn sát của Thanh Vân Môn, đang tìm đường đến Thành Vô Song để tìm kiếm sự bảo vệ từ Bách Lý Hùng. Nhưng phía sau họ, ba gã tu sĩ ngoại môn của Thanh Vân Môn đang truy đuổi, không ngừng dùng pháp thuật để cản đường và trêu đùa.

"Ha ha, lũ phàm nhân bẩn thỉu này! Chạy đi đâu cho thoát?" Một tu sĩ có vẻ ngoài thô kệch, râu ria xồm xoàm, cười vang, tay vung một đạo hỏa cầu, không nhắm thẳng vào dân quân mà chỉ đánh vào một thân cây gần đó, tạo ra một tiếng nổ lớn và làm văng tung tóe những mảnh gỗ cháy. Hắn rõ ràng không muốn giết người ngay, mà muốn tận hưởng trò chơi săn bắt đầy tàn nhẫn này. "Lão tử chỉ muốn xem các ngươi chạy được bao xa thôi!"

Hai tu sĩ còn lại cũng hùa theo, một kẻ dùng phong pháp tạo ra những cơn gió mạnh hất ngã những người dân yếu ớt, kẻ kia lại dùng thủy pháp tạo ra những dòng nước lạnh buốt dội thẳng vào người họ, khiến họ run rẩy vì lạnh và sợ hãi. Chúng không hề có chút lương tâm hay lòng trắc ẩn nào, coi sinh mạng phàm nhân như cỏ rác, như những con thú mua vui. Sự khinh miệt và bỡn cợt hiện rõ trên khuôn mặt chúng, một sự mất nhân tính đến ghê tởm.

Dương Quân chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì phẫn nộ. Hắn siết chặt thanh kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. "Quá đáng! Đây là những gì các người gọi là 'hành hiệp trượng nghĩa' sao?!" Hắn gầm lên, giọng nói đầy căm phẫn, và định xông ra. Hắn không thể chịu đựng được nữa, lý trí của một tu sĩ chân chính đã hoàn toàn bị lấn át bởi lòng phẫn nộ trước sự bất công tột cùng.

Nhưng ngay lập tức, Tạ Trần khẽ nắm chặt lấy cổ tay hắn. Lực nắm không mạnh, nhưng lại kiên quyết một cách lạ thường, như một sợi dây vô hình trói buộc Dương Quân lại. Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Dương Quân, đôi mắt sâu thẳm của hắn không có chút dao động nào, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh trấn an kỳ lạ. "Dương huynh, vội vàng không giải quyết được vấn đề. Hãy nhìn rõ bản chất của sự việc. Quyền lực làm tha hóa con người, không phân biệt tiên phàm." Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Dương Quân như một tiếng chuông cảnh tỉnh.

Tạ Trần không trực tiếp can thiệp, không phải vì hắn thờ ơ, mà vì hắn hiểu rằng, đây là một bài học đắt giá mà Dương Quân cần phải tự mình trải qua, tự mình cảm nhận. Hắn muốn Dương Quân nhìn thấu sự thật trần trụi của thế giới tu tiên, không phải qua lời kể hay sách vở, mà qua chính đôi mắt của mình. Hắn muốn Dương Quân tự hỏi: liệu tu vi cao cường, pháp thuật vô biên có thực sự là mục đích cuối cùng, hay chỉ là một công cụ, và nếu công cụ ấy rơi vào tay kẻ bất nhân, nó sẽ trở thành tai họa tột cùng?

Dương Quân khẽ run rẩy. Lời nói của Tạ Trần như một gáo nước lạnh tạt vào ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng hắn, nhưng không phải để dập tắt, mà để làm dịu đi sự mù quáng của cơn giận. Hắn vẫn căm phẫn, nhưng đã bắt đầu nhìn nhận sự việc một cách sâu sắc hơn. Hắn nhìn những gã tu sĩ Thanh Vân Môn kia, những kẻ lẽ ra phải là người bảo vệ bách tính, giờ đây lại trở thành những kẻ săn mồi tàn bạo. Hắn nhìn những phàm nhân đang chạy trốn, ánh mắt họ đầy sự tuyệt vọng và sợ hãi, nhưng cũng thấp thoáng một tia kiên cường, một ý chí sống sót.

Sự tàn bạo và mức độ suy đồi của Thanh Vân Môn mà hắn vừa chứng kiến, chỉ là bề nổi của một tảng băng chìm. Hắn hiểu rằng tình hình ở Thành Vô Song, nơi mà Thanh Vân Môn đang tập trung lực lượng để áp bức, sẽ còn tồi tệ hơn gấp vạn lần. Nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy hắn, nhưng sau đó, một sự kiên định mới dần hình thành. Hắn không còn là Dương Quân của ngày xưa, một tu sĩ chỉ biết tin vào những lý tưởng giáo điều. Hắn đã thấy sự mục nát, đã cảm nhận được nỗi đau.

Ánh mắt hắn dần chuyển từ căm phẫn sang một sự kiên quyết vững vàng. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, hiểm nguy, nhưng hắn không còn do dự nữa. Hắn sẽ đứng về phía Tạ Trần, không phải vì sức mạnh pháp thuật, mà vì sự thật, vì nhân tính. Hắn sẽ trở thành cây cầu nối giữa Tạ Trần và những tu sĩ có lương tri, những người vẫn còn chưa hoàn toàn 'mất người'. Hắn sẽ dùng sức mạnh của mình, không để chấn chỉnh tông môn, mà để bảo vệ những giá trị mà Tạ Trần đang cố gắng giữ gìn.

Đêm dần buông xuống hoàn toàn, bao trùm Rừng Thanh Phong trong một màn đen u tối. Tiếng gió lạnh vẫn rít qua những tán cây, mang theo hơi sương và cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương. Tạ Trần khẽ gật đầu, thầm tán thưởng sự thay đổi trong ánh mắt của Dương Quân. Hắn biết, hạt giống nhân tính và lương tri đã được gieo vào lòng vị tu sĩ trẻ này, và nó sẽ nảy mầm, đâm chồi, tạo nên một sức mạnh không thể đo lường được trong cuộc chiến sắp tới.

Họ tiếp tục lặng lẽ tiến sâu hơn vào rừng, hướng về phía Thành Vô Song, nơi mà vận mệnh của tiên phàm đang chờ đợi họ. Chặng đường này, Tạ Trần hiểu, mới chỉ là khởi đầu của một cuộc phá cục vĩ đại, nơi mà mọi chấp niệm về thành tiên, về Thiên Đạo, sẽ bị đặt dấu hỏi, để tìm ra con đường 'sống một đời bình thường' chân chính nhất. Dương Quân đi bên cạnh hắn, không còn vẻ hăm hở hay nóng vội, mà thay vào đó là sự trầm tĩnh, kiên định. Hắn đã chấp nhận con đường gian nan này, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free