Nhân gian bất tu tiên - Chương 153: Thông Tin Chảy Ngầm: Khởi Đầu Liên Kết Dị Số
Trong quán sách cũ, buổi sớm tinh mơ, ánh nắng vàng nhạt lướt qua khung cửa sổ gỗ mục, nhuộm vàng những chồng sách cao ngất, những giá tre đã sờn màu thời gian. Mùi giấy cũ, mực tàu, cùng chút hương thảo dược thoang thoảng từ góc phòng nơi Tạ Trần thường pha trà, tạo nên một không gian yên tĩnh đến lạ lùng. Không khí trầm lắng, bao trùm một sự tĩnh mịch mà chỉ những tâm hồn sâu sắc mới cảm nhận được, một sự cô độc thanh tao giữa biển tri thức. Tạ Trần ngồi bên bàn, tay cầm cuốn Cổ Thư "Vô Vi Chi Đạo" đã ố vàng, nhưng đôi mắt anh không thực sự đọc những dòng chữ cổ xưa. Ánh nhìn của anh xuyên qua từng trang sách, vượt qua những bức tường gỗ, bay về phương xa, nơi Thành Vô Song đang chìm trong u tối.
Tâm trí anh là một bức họa lớn đang được phác thảo, không phải bằng màu sắc hay nét bút, mà bằng những sợi chỉ nhân quả vô hình. Anh cố gắng nhìn thấu những nút thắt rối ren, những điểm yếu tiềm ẩn trong sự áp bức tàn bạo của Thanh Vân Môn. Những dòng suy nghĩ cứ thế chảy trôi, tựa như dòng suối ngầm len lỏi qua tầng địa chất, tìm kiếm mạch nguồn của vấn đề. Anh biết, bạo lực chỉ là một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Nó chỉ giải quyết được ngọn, chỉ dập tắt được ngọn lửa trước mắt, nhưng lại gieo mầm cho những hận thù mới, những chấp niệm mới, khiến vòng luân hồi của nghiệp chướng ngày càng siết chặt. Muốn diệt tận gốc rễ của cái ác, phải từ nhân tâm mà ra, phải gỡ bỏ những nút thắt trong chính tâm hồn con người, trong những chấp niệm của kẻ gây ra tội ác, và ở niềm tin của những kẻ bị áp bức. Chỉ có như vậy, mới thực sự phá được cái cục diện thối nát này, mới có thể tái định nghĩa lại cái gọi là Tiên Phàm.
Anh đưa ngón tay gầy gò lướt nhẹ trên trang giấy đã úa màu thời gian, cảm nhận sự thô ráp của chất liệu, tựa như đang chạm vào dòng chảy vô thường của lịch sử. Cuốn "Vô Vi Chi Đạo" này, ẩn chứa những triết lý sâu xa về sự thuận theo tự nhiên, về việc dùng nhu khắc cương, dùng tĩnh chế động. Nó không dạy anh cách sử dụng pháp lực cường đại, mà dạy anh cách dùng trí tuệ để xoay chuyển cục diện, để nhìn thấu bản chất của vạn vật và định luật nhân quả. Trong thế giới mà Thiên Đạo suy yếu, mà linh khí cạn kiệt, sức mạnh của tu vi không còn là câu trả lời duy nhất, hay thậm chí là câu trả lời đúng đắn nhất. Chính sự tha hóa của tu sĩ, sự đánh mất nhân tính của họ, mới là căn nguyên của mọi bi kịch.
"Anh Tạ Trần lại thức khuya rồi phải không?" Một giọng nói trong trẻo, non nớt vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm. Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, bước vào, trên tay là một chén trà nóng hổi, nghi ngút khói. Mùi hương thanh mát của trà hoa cúc lan tỏa, xua đi phần nào sự nặng nề trong không khí. Cô bé đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt đầy lo lắng nhìn Tạ Trần. "Uống trà đi, giữ sức khỏe! Anh cứ thức khuya mãi thế này, người sẽ gầy thêm đấy."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, nhưng đủ làm ấm lòng người đối diện. Nụ cười ấy không mang vẻ sắc sảo hay trầm tư thường thấy, mà chất chứa sự dịu dàng, một tia nhân tính thuần khiết. "Cảm ơn Tiểu Hoa. Ta không sao." Anh đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc mềm của cô bé. Tiểu Hoa là một điểm sáng nhỏ bé, một mảnh ghép của cuộc sống bình thường mà anh luôn khao khát gìn giữ. Sự vô tư, lòng tốt bụng của cô bé, chính là những giá trị mà anh đang cố gắng bảo vệ trong cái thế giới đầy rẫy tranh giành, đấu đá này.
Anh nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ và hương thơm tinh khiết lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang dần rực rỡ hơn, soi rõ từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Đó là một buổi sáng đẹp trời, nhưng anh biết, bầu trời ở Thành Vô Song đang bị che phủ bởi một tầng mây đen u ám. Anh không thể tiếp tục chìm đắm trong suy tư. Đã đến lúc phải hành động, không phải bằng pháp lực, mà bằng trí tuệ và sự kiên định của một phàm nhân.
Anh cẩn thận gấp lại cuốn "Vô Vi Chi Đạo", đặt nó trở lại giá sách. Ngón tay anh lướt qua những cuốn sách khác, những ghi chép về lịch sử các triều đại, về những cuộc khởi nghĩa của phàm nhân chống lại sự áp bức, về những sai lầm lặp đi lặp lại của quyền lực. Mỗi cuốn sách đều là một mảnh ghép, một bài học, một lời nhắc nhở về bản chất của con người. Anh đã từng từ bỏ con đường tu đạo, không phải vì không có khả năng, mà vì không muốn đánh mất đi chính mình, đánh mất đi nhân tính của mình. Giờ đây, anh sẽ dùng chính sự lựa chọn đó, dùng chính con đường phàm nhân này để đối mặt với cái gọi là "chính đạo" đã mục ruỗng.
"Tiểu Hoa, hôm nay ta có việc phải ra ngoài một chuyến." Tạ Trần nói, giọng anh vẫn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán rõ ràng. "Con cứ ở đây trông quán, có chuyện gì cứ gọi hàng xóm giúp đỡ."
Tiểu Hoa gật đầu, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ hiểu chuyện. "Anh Tạ Trần đi cẩn thận nhé!"
Tạ Trần khẽ gật đầu, rồi quay người bước ra khỏi quán sách, bỏ lại phía sau mùi giấy cũ, hương trà thanh khiết và sự ngây thơ của Tiểu Hoa. Bước chân anh không vội vã, nhưng mỗi bước đều mang theo một sự kiên định, một quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Anh biết, con đường phía trước đầy chông gai, nhưng anh không hề nao núng. Bởi vì, anh không đơn độc. Anh có trí tuệ, có sự thấu hiểu nhân quả, và quan trọng nhất, anh có niềm tin vào nhân tính, niềm tin vào sự sống trọn vẹn của một phàm nhân.
***
Khi màn đêm buông xuống, phủ lên Thành Vô Song một tấm màn nhung đen kịt, Tạ Trần đã len lỏi đến một góc khuất của thành thị, nơi một điểm giao dịch bí mật của Thiên Cơ Các tọa lạc. Không gian nơi đây khác hẳn với sự ấm cúng của quán sách. Tiếng thì thầm khe khẽ, tiếng lật sách nhẹ nhàng, cùng mùi giấy cũ, mực tàu và một chút hương trầm thanh khiết hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí bí ẩn, tĩnh mịch nhưng lại tràn ngập thông tin. Cảm giác nguy hiểm tiềm tàng, sự giám sát vô hình lơ lửng trong từng ngóc ngách, khiến mỗi hơi thở cũng trở nên thận trọng hơn.
Dạ Lan, trong bộ y phục đen tuyền che khuất hình dáng mảnh mai, chiếc mạng che mặt kín đáo, đã chờ sẵn trong căn phòng nhỏ, ánh sáng mờ ảo từ một chiếc đèn lồng cổ treo lơ lửng giữa phòng. Ánh mắt nàng sắc sảo, ẩn chứa nhiều bí mật, không một chút dao động. Nàng là một trong số ít người Tạ Trần tin tưởng tuyệt đối, không chỉ vì sự chuyên nghiệp mà còn vì sự thấu hiểu của nàng về những điều đang xảy ra trong thế giới này.
Tạ Trần bước vào, không một tiếng động. Giữa hai người không cần những lời chào hỏi xã giao rườm rà. Họ hiểu nhau qua ánh mắt, qua sự im lặng.
"Ta cần một bức tranh rõ ràng về cơn bão đang nổi lên ở Vô Song," Tạ Trần mở lời, giọng anh trầm tĩnh, nhưng từng từ đều mang theo một sức nặng nhất định. "Từng chi tiết nhỏ nhất, từng mối liên hệ, từng con người."
Dạ Lan không đáp lời ngay. Nàng đưa tay lên, một cuộn giấy nhỏ được làm từ da thú tinh xảo, đã được niêm phong cẩn thận, được đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn. "Cơn bão ấy, đã nhuốm màu máu và nước mắt," nàng nói, giọng nàng trầm thấp, không biểu lộ cảm xúc, nhưng lại chất chứa một sự chua xót khó tả. "Thanh Vân Môn, đã vượt quá giới hạn của 'chính đạo'. Chúng đã biến Thành Vô Song thành một địa ngục trần gian, nơi phàm nhân không còn bất kỳ hy vọng nào."
Tạ Trần đưa tay nhận lấy cuộn giấy. Anh không vội mở ra, mà cảm nhận sự nặng trĩu của nó trên lòng bàn tay, như thể nó đang chứa đựng không chỉ những dòng chữ, mà còn là nỗi đau, sự tuyệt vọng của hàng vạn sinh linh. "Nói ta nghe đi."
Dạ Lan khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn khói, nhưng lại mang theo nỗi phẫn uất âm ỉ. "Thanh Vân Môn không chỉ đơn thuần là thu thập linh thạch hay cướp bóc của cải. Chúng còn bắt những thanh niên trai tráng làm nô lệ khổ sai, khai thác các mỏ linh khoáng cạn kiệt, đẩy họ đến chỗ chết. Phụ nữ, trẻ em bị ngược đãi, sỉ nhục. Những ai chống đối, dù chỉ là một lời than vãn, đều bị trừng phạt dã man, thậm chí là bị tước đoạt sinh mạng trước mắt người thân. Chúng dùng hình ảnh tu sĩ để gieo rắc nỗi sợ hãi, để bóp nghẹt mọi ý chí phản kháng. Chúng đã quên mất, cái gọi là tu đạo, ban đầu là để bảo vệ chúng sinh, chứ không phải để giày xéo lên họ."
Từng lời nói của Dạ Lan, dù lạnh lùng và khách quan, nhưng lại khắc sâu vào tâm trí Tạ Trần, tựa như những nhát dao khoét vào nhân tính anh. Anh tưởng tượng ra cảnh tượng khốn khổ ấy, những gương mặt phàm nhân hốc hác, đôi mắt vô hồn chứa đầy sự tuyệt vọng, những tiếng kêu than bị dập tắt trong im lặng. Sự tàn bạo của Thanh Vân Môn không chỉ là hành động của một tông môn nhỏ bé, mà nó còn là biểu hiện rõ nét nhất của sự suy tàn đạo đức trong giới tu tiên, là cái giá phải trả cho một Thiên Đạo đang hấp hối. Tu sĩ càng tu luyện cao, càng dễ "mất người", đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Thanh Vân Môn chính là minh chứng sống cho nghịch lý đau lòng ấy.
"Vậy còn những tông môn khác?" Tạ Trần hỏi, giọng anh vẫn bình tĩnh, nhưng đôi mắt đã ánh lên một tia lạnh lẽo. "Họ làm ngơ ư?"
Dạ Lan cười khẩy, một tiếng cười mang đầy vẻ châm biếm. "Họ bận rộn với cuộc tranh giành cơ duyên cuối cùng để 'vá trời' và cứu vãn Thiên Đạo. Họ coi những gì xảy ra ở Thành Vô Song chỉ là 'chuyện nhỏ', là 'nghiệp chướng' của phàm nhân. Hoặc, họ cũng đang chờ đợi, chờ xem ai sẽ là người tiên phong để họ có thể học hỏi, hoặc để họ có thể hưởng lợi." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Tạ Trần. "Chỉ có một vài tiếng nói yếu ớt, nhưng chúng nhanh chóng bị dập tắt bởi sự 'chính nghĩa' giả tạo của số đông."
Điều này không nằm ngoài dự đoán của Tạ Trần. Anh đã lường trước được sự thờ ơ và mục nát của giới tu tiên. Đó là lý do anh phải tự mình hành động, không dựa vào bất kỳ thế lực tu tiên nào. Anh đặt cuộn giấy lên bàn, mở ra. Bên trong là những ghi chép tỉ mỉ về cấu trúc Thanh Vân Môn, danh sách các trưởng lão, đệ tử cốt cán, các điểm yếu về phòng ngự, các tuyến đường vận chuyển linh thạch, thậm chí là cả những thói quen sinh hoạt của những kẻ cầm quyền. Kèm theo đó là những câu chuyện bi thương được thu thập từ chính miệng những phàm nhân khốn khổ, những bằng chứng sống động về sự tàn bạo của Thanh Vân Môn.
"Dạ Lan," Tạ Trần nói, tay anh lướt nhẹ trên những dòng chữ, "ngươi đã làm rất tốt." Anh rút ra một phong thư đã được niêm phong cẩn thận. Bên ngoài không có bất kỳ ký hiệu nào, chỉ là một phong thư trắng tinh. "Cái này, hãy gửi đến Mộ Dung tiểu thư. Chỉ giao tận tay, không được để lọt vào tay kẻ khác."
Dạ Lan nhìn phong thư, rồi lại nhìn Tạ Trần. Nàng không hỏi bất kỳ câu nào. Sự chuyên nghiệp và tin tưởng tuyệt đối đã ăn sâu vào trong nàng. "Thuộc hạ đã rõ."
"Cái giá cho những thông tin này...?" Tạ Trần hỏi.
Dạ Lan khẽ lắc đầu. "Không cần. Đây là một phần của cái giá mà Thiên Cơ Các phải trả cho sự mục nát của thế giới này. Hơn nữa, ta tin rằng, công tử sẽ là người thay đổi được cục diện." Nàng dừng lại, nhìn sâu vào đôi mắt của Tạ Trần. "Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Và ta tin, công tử sẽ là người vén màn sự thật đó."
Tạ Trần gật đầu, một sự thấu hiểu ngầm không cần lời nói. Anh biết, Dạ Lan không chỉ là người cung cấp thông tin, mà nàng còn là một đồng minh thầm lặng, một người đang cùng anh đặt cược vào một tương lai khác, một tương lai không cần đến sự bất tử giả tạo của Tiên Đạo, mà là sự trọn vẹn của nhân tính. Anh quay lưng, bước ra khỏi căn phòng nhỏ, để lại phía sau bóng tối bao trùm và những lời thì thầm của Dạ Lan, lời thì thầm về một cơn bão lớn hơn, một cuộc giao tranh của lý trí và nhân tâm đang dần hình thành.
***
Đêm khuya, trong một phủ đệ nhỏ nằm sâu trong Thành Vô Song, tiếng gió lùa qua khung cửa sổ gỗ khẽ rít lên, mang theo hơi lạnh se se và mùi hương hoa dạ lý hương thoang thoảng từ khu vườn nhỏ. Ánh trăng sáng vằng vặc, nhưng chỉ soi rõ vẻ u uất, tĩnh mịch của căn phòng, không thể xua đi cái bầu không khí căng thẳng, sự lo âu đang đè nén lên tâm hồn Mộ Dung Tuyết. Nàng ngồi bên bàn, ánh nến lung lay, đổ bóng xuống gương mặt mệt mỏi và đôi mắt chất chứa nỗi buồn. Nàng vừa chứng kiến thêm những hành vi tàn bạo của Thanh Vân Môn: một gia đình phàm nhân bị đuổi khỏi nhà chỉ vì không đủ khả năng cống nạp linh thạch, những tiếng khóc ai oán của trẻ thơ bị cướp mất cha mẹ. Từng cảnh tượng ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí nàng, gặm nhấm niềm tin của nàng vào cái gọi là "chính đạo" tu tiên.
"Con đường tu tiên này... rốt cuộc là vì cứu thế hay hủy diệt thế gian?" Nàng tự hỏi mình, giọng nói khẽ khàng, lạc lõng trong không gian yên tĩnh. Cụm từ "cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo" mà nàng từng tâm niệm, nay lại trở thành một câu hỏi đầy bi ai. Tu sĩ đã đánh mất nhân tính, đã quên đi bản chất của tu luyện, chỉ còn lại sự tham lam, quyền lực và sự thờ ơ đến ghê rợn. Nàng đã từng khao khát thành tiên, từng tin rằng đó là con đường để cứu vớt chúng sinh. Nhưng giờ đây, trước mắt nàng là một bức tranh tăm tối về sự suy đồi của giới tu sĩ, về những kẻ nhân danh "chính đạo" để giày xéo lên phàm nhân.
Mộ Dung Tuyết đưa tay day day thái dương, cảm giác bất lực bao trùm lấy nàng. Nàng là một y sư, một tu sĩ có lương tri, nhưng sức mạnh của nàng quá nhỏ bé trước sự càn rỡ của Thanh Vân Môn. Nàng đã cố gắng giúp đỡ những phàm nhân khốn khổ, nhưng những gì nàng làm chỉ như muối bỏ biển. Càng cố gắng, nàng càng nhận ra sự thật phũ phàng: những tu sĩ khác, những tông môn danh tiếng, đều làm ngơ trước nỗi đau của phàm nhân. Họ bịt tai, bịt mắt, hoặc tệ hơn, họ coi đó là một "trật tự" cần thiết để duy trì quyền lực của mình.
Đúng lúc đó, một thị vệ bí mật, người mà nàng đã cài cắm để liên lạc với những nguồn tin đáng tin cậy, khẽ gõ cửa. Hắn bước vào, cúi đầu kính cẩn, trên tay cầm một phong thư trắng tinh, không dấu hiệu, không ký hiệu. "Tiểu thư, thư này là từ một người bí ẩn vừa nhờ Thiên Cơ Các chuyển đến. Dặn dò phải giao tận tay cho người."
Mộ Dung Tuyết ngạc nhiên. Trong tình cảnh loạn lạc này, một phong thư không dấu hiệu lại được gửi đến một cách bí mật như vậy, chắc chắn không phải là chuyện tầm thường. Nàng đưa tay nhận lấy, cảm giác phong thư nhẹ tênh nhưng lại mang một sức nặng kỳ lạ. Nàng mở phong thư, ánh nến lung lay soi rõ nét chữ ngay ngắn, quen thuộc đến bất ngờ. Đó là nét chữ của Tạ Trần.
Nàng bắt đầu đọc, từng dòng chữ như những giọt sương mát lành nhỏ xuống tâm hồn đang khô cằn của nàng. Tạ Trần không kể lể, không than vãn, mà chỉ tập trung vào việc phân tích tình hình, phác thảo một chiến lược. Anh không hứa hẹn về một cuộc chiến thắng bằng pháp lực, mà nói về việc "phá cục" bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu nhân quả, bằng chính nhân tính mà Thiên Đạo đã cố gắng xóa bỏ.
"Mộ Dung tiểu thư, sự tha hóa của Thanh Vân Môn không phải là ngẫu nhiên, mà là hệ quả tất yếu của một Thiên Đạo đang suy yếu, nơi quyền năng được tôn thờ hơn nhân tính. Chúng ta không thể dùng bạo lực để đối phó với bạo lực, bởi lẽ đó chỉ là vòng luẩn quẩn không lối thoát. Con đường duy nhất để thực sự 'cứu' thế gian này, không phải là 'vá trời' theo cách của tu sĩ, mà là tái định nghĩa lại giá trị của sự sống, của nhân tính."
Mộ Dung Tuyết đọc đến đây, ánh mắt nàng đột nhiên bừng sáng. Nàng nhớ lại lời nói của Tạ Trần trong quán sách: "Người không tu tiên, lại là người duy nhất nhìn rõ nhân tâm." Đúng vậy, Tạ Trần không có pháp lực, không có tu vi, nhưng anh lại nhìn thấu bản chất của vấn đề, nhìn thấu sự mục nát của giới tu sĩ một cách sâu sắc hơn bất kỳ ai. Anh không bị ràng buộc bởi những chấp niệm về "chính đạo", về "thiên mệnh" như những tu sĩ khác.
"Chúng ta cần thu thập bằng chứng cụ thể, không chỉ là những lời đồn đại. Chúng ta cần những nhân chứng sống, những câu chuyện bi thương nhất, những vết sẹo không thể xóa nhòa trên thân thể và linh hồn của phàm nhân. Những điều đó, mới là vũ khí mạnh nhất của chúng ta. Bởi lẽ, nó chạm đến lương tri, chạm đến nhân tính, thứ mà ngay cả những tu sĩ đã 'mất người' cũng khó lòng hoàn toàn chối bỏ."
Nàng đọc tiếp, càng đọc, niềm hy vọng trong lòng nàng càng bùng cháy mạnh mẽ. Tạ Trần không chỉ đưa ra một kế hoạch, mà anh còn đưa ra một triết lý sống, một con đường đi mới giữa bối cảnh hỗn loạn này. Anh không hề hạ thấp sức mạnh của tu sĩ, mà chỉ ra rằng sức mạnh đó cần phải được đặt dưới sự kiểm soát của nhân tính, của lương tri.
"Sự thật, Mộ Dung tiểu thư, có sức mạnh hơn vạn pháp thuật. Và chúng ta, sẽ dùng sự thật để đánh thức những lương tri còn sót lại, để vạch trần sự mục nát, để lay chuyển cả một kỷ nguyên."
Mộ Dung Tuyết gấp phong thư lại, bàn tay nàng khẽ run lên. Nỗi tuyệt vọng đang gặm nhấm tâm hồn nàng đã tan biến, thay vào đó là một ngọn lửa kiên quyết, một sự quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Nàng ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, nhưng giờ đây nó không còn mang vẻ u buồn nữa, mà là một ngọn hải đăng dẫn lối cho nàng. Một liên minh vô hình đã được hình thành, giữa một phàm nhân trí tuệ và một tu sĩ có lương tri.
Nàng biết, con đường phía trước vẫn đầy chông gai, thậm chí là nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng nàng không còn cô độc nữa. Có Tạ Trần, có những phàm nhân khốn khổ đang cần được cứu rỗi, và có cả những lương tri vẫn còn tiềm ẩn trong giới tu sĩ. Nàng sẽ không từ bỏ. Nàng sẽ đứng về phía Tạ Trần, dùng y thuật của mình để cứu giúp, dùng sự hiểu biết của mình để hỗ trợ. Bởi lẽ, nàng hiểu rằng, cái giá của sự thờ ơ là sự hủy diệt. Và nàng, không muốn nhìn thấy thế giới này chìm vào bóng tối vĩnh viễn. Ánh mắt nàng ánh lên một tia sáng mới, một sự kiên định vững vàng. Nàng sẽ cùng Tạ Trần, cùng nhau "phá cục".
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.