Nhân gian bất tu tiên - Chương 152: Nút Thắt Nhân Quả: Kế Hoạch Của Dị Số
Tạ Trần, đứng bên cửa sổ, nhìn thấy bóng dáng Mộ Dung Tuyết vội vã băng qua con phố, những bước chân thoạt nhìn dồn dập nhưng lại mang một sự kiên quyết kỳ lạ. Anh không cần nghe lời nàng nói, không cần nàng phải kể lể, bởi anh đã cảm nhận được những gợn sóng nhân quả đang cuộn trào dữ dội từ phương xa, những oán khí ngút trời đang tích tụ, bao trùm lên Thành Vô Song. Lời tiên tri về "Dị Số Khai Nguyên" đã hé lộ, không còn là những hình ảnh mơ hồ hay một ý niệm xa vời trong cổ thư, mà đã hóa thành thực tại lạnh lẽo, hằn sâu vào từng thớ thịt, từng mạch suy tư của anh. Thiên Đạo Phù Ấn đang rạn nứt, không chỉ trên tầng không vô tận mà ngay cả trong tâm tưởng của những kẻ còn ôm giữ chút nhân tính. Nhân Quả Luân Bàn đang xoay chuyển, không phải theo quy luật tự nhiên mà bị bẻ cong bởi những chấp niệm tăm tối, bởi sự tha hóa đến tận cùng. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, giờ đây không chỉ là điểm neo, mà đã trở thành người phải quyết định hướng đi của tất cả, bằng chính trí tuệ và nhân tính của mình, trong một kỷ nguyên mà mâu thuẫn Tiên-Phàm đã lên đến đỉnh điểm, không thể dung hòa.
***
Sáng sớm, mặt trời vừa lên, ánh sáng vàng dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ nhỏ của quán sách, vẽ nên những vệt dài trên nền gạch cũ kỹ. Không khí trong phòng mát mẻ, mang theo mùi giấy cũ và mực tàu thoang thoảng, một mùi hương quen thuộc đã gắn bó với Tạ Trần từ thuở thiếu thời. Anh ngồi bên bàn đọc sách quen thuộc, cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' trên tay, nhưng ánh mắt lại nhìn xa xăm qua khung cửa sổ, nơi những tia nắng đầu ngày đang mơn man trên tán lá xanh rì. Anh không thực sự đọc, từng con chữ, từng nét vẽ cổ xưa trong sách dường như chỉ là một cái cớ để tâm trí anh được tự do phiêu du, tìm kiếm lời giải đáp cho những vấn đề vượt quá tầm hiểu biết của phàm nhân.
Trong tâm trí Tạ Trần, những hình ảnh hỗn độn về Thiên Đạo khai sinh, về sự phân chia Tiên Phàm từ thời Thượng Cổ cứ thế nối tiếp nhau hiện lên, tựa như những mảnh vỡ của một tấm gương bị đánh vỡ từ lâu. Anh thấy những dòng năng lượng cuộn xoáy, tạo nên trật tự và quy tắc, nhưng cũng đồng thời tạo ra những vết nứt, những lỗ hổng không thể hàn gắn. "Dị Số Khai Nguyên"... không phải là một danh xưng, mà là một gánh nặng, một lời nguyền ẩn chứa trong nó một sứ mệnh. Gánh nặng của sự thật, và sự thật này, đòi hỏi một hành động khác biệt, một cách tiếp cận không thể dựa vào sức mạnh thông thường, không thể dựa vào những phép tắc cũ kỹ đã mục ruỗng.
Anh vuốt ve bìa sách sờn cũ, cảm nhận từng vết hằn của thời gian trên đó. Cuốn sách này, chứa đựng triết lý về sự thuận theo tự nhiên, về việc buông bỏ chấp niệm, dường như đang thì thầm vào tâm trí anh về một con đường khác, một lối thoát khỏi vòng xoáy của oán hận và quyền lực. "Thiên Đạo suy yếu, nhân tính tha hóa." Tạ Trần thầm nhủ, đôi môi khẽ mấp máy. "Sự giao tranh này, không thể tránh khỏi. Nhưng cách thức... phải là của ta. Phải là của một phàm nhân, không bị ràng buộc bởi luật lệ của tiên đạo, không bị vấy bẩn bởi tham vọng của quyền năng."
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự kết nối giữa lời tiên tri đã vọng về từ ngàn xưa và thực tại đang diễn ra ngay trước mắt. Anh là một phần của cái vòng xoáy nhân quả ấy, một điểm neo bất đắc dĩ, một mắt xích trong chuỗi sự kiện được Thiên Đạo và vô số sinh linh hữu hình, vô hình giăng mắc. Nhưng anh cũng là một dị số, một biến số mà cả Thiên Đạo cũng không thể hoàn toàn kiểm soát. Trách nhiệm đó, gánh nặng đó, từ lâu đã không còn là một khái niệm trừu tượng, mà đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời anh.
Một làn gió nhẹ lướt qua khung cửa sổ, mang theo tiếng rao hàng xa xăm từ chợ sớm, tiếng lách cách của những chiếc xe đẩy. Những âm thanh đời thường ấy, vốn dĩ là thứ mà Tạ Trần khao khát được đắm mình vào trọn đời, giờ đây lại trở thành lời nhắc nhở về sự mong manh của cuộc sống phàm nhân, về những thứ đang bị đe dọa bởi sự tàn bạo của kẻ tự xưng là tiên. Anh không sợ hãi. Nỗi sợ hãi đã bị thay thế bằng một sự bình tĩnh đến lạnh lùng, một sự quyết đoán ẩn sâu dưới vẻ ngoài thư sinh yếu ớt.
Tạ Trần mở mắt. Đôi mắt anh, vốn đã sâu thẳm, giờ đây ánh lên một tia sáng kiên định, tựa như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối. Anh đã sẵn sàng. Không phải là sẵn sàng để vung kiếm giết chóc, hay vận dụng pháp thuật phi phàm. Mà là sẵn sàng để sử dụng trí tuệ, để nhìn thấu nhân quả, để vén màn bí mật của Thiên Đạo, và để bảo vệ cái gọi là "nhân tính" - điều mà tiên nhân đã đánh mất, và phàm nhân đang gồng mình giữ lấy. Cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' vẫn nằm trong tay anh, nhưng giờ đây, anh đã nhìn thấy một con đường mới, không phải là con đường vô vi của sự buông bỏ hoàn toàn, mà là con đường "vô vi" trong hành động, không chấp niệm vào kết quả, mà chỉ tập trung vào việc gieo trồng những hạt mầm thiện lương, những nhân quả đúng đắn. Một cuộc "phá cục", theo cách của riêng anh, một phàm nhân giữa cõi nhân gian.
***
Thời gian trôi qua chầm chậm trong quán sách tĩnh lặng. Ánh nắng đã lên cao hơn, xuyên qua những tán lá xanh um tùm bên ngoài, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên sàn gỗ. Mùi hương của trà thanh đạm mà Tạ Trần vừa pha vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một không gian vừa yên bình vừa cổ kính. Bên ngoài, phố phường đã bắt đầu nhộn nhịp hơn, tiếng người nói chuyện, tiếng vó ngựa lóc cóc, tiếng rao hàng xen lẫn vào nhau, tựa như bản nhạc đời thường mà Tạ Trần vẫn luôn trân quý.
Đột nhiên, cánh cửa quán sách khẽ cọt kẹt, rồi mở ra một cách vội vã, phá tan sự yên bình trong phút chốc. Mộ Dung Tuyết bước vào, dáng vẻ nàng không còn sự thanh lịch, dịu dàng thường ngày. Y phục màu xanh ngọc của nàng vẫn tinh tươm, nhưng trên gương mặt nàng lộ rõ vẻ mệt mỏi, phẫn nộ và tuyệt vọng. Đôi mắt nàng đỏ hoe, mái tóc có chút rối bời, như thể nàng đã trải qua một đêm dài không ngủ, hoặc đã phải chạy vội vã một quãng đường xa. Một mùi bụi đường và mồ hôi thoang thoảng từ nàng lan ra, hòa vào mùi trà và giấy cũ.
Nàng gần như ngã quỵ xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, thở dốc, từng hơi thở nặng nhọc như cố gắng nén lại những cảm xúc đang cuộn trào bên trong. Cả người nàng run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì một sự căm phẫn tột độ, một nỗi đau xót không thể kìm nén. Nàng đưa tay lên ôm lấy ngực, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng đôi mắt nàng vẫn không ngừng nhìn Tạ Trần, như thể anh là tia hy vọng cuối cùng trong màn đêm đen tối.
"Tạ Trần..." Giọng nàng thốt ra khàn đặc, run rẩy, không còn chút dịu dàng nào của một y sư bình thường. "Tình hình ở Thành Vô Song đã đến mức không thể cứu vãn. Thanh Vân Môn... bọn chúng coi phàm nhân như cỏ rác, như những con vật để tùy ý chà đạp, giết chóc. Bách Lý Hùng đang cố gắng chống đỡ, bằng tất cả những gì y có, nhưng... chúng ta không thể chịu đựng thêm nữa."
Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy nước, nhìn thẳng vào Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một sự an ủi. "Ngươi có biết không, Tạ Trần? Bọn chúng giết người vô tội, cướp bóc trắng trợn giữa ban ngày. Không chỉ vậy, chúng còn bắt cóc, thậm chí còn dùng phàm nhân để làm vật thí nghiệm cho những tà thuật ghê rợn của chúng. Ta đã tận mắt thấy, những đứa trẻ ngây thơ bị biến thành những cỗ máy vô hồn, những người phụ nữ bị hủy hoại thân thể và tâm trí. Cả thành trì đang chìm trong tuyệt vọng, trong nỗi sợ hãi đến tột cùng. Ngài có thể làm gì đó, không phải sao? Ngài là người hiểu rõ nhân quả, ngài là người duy nhất mà ta tin tưởng có thể 'phá cục' này!"
Mộ Dung Tuyết kể lại những gì nàng chứng kiến và nghe ngóng được, từng lời nói đều nhuốm màu căm phẫn và đau xót, như những nhát dao cứa vào trái tim. Nàng không bỏ sót một chi tiết nào, từ những vụ cướp bóc nhỏ lẻ đến những vụ tàn sát dã man, từ lời đe dọa của tu sĩ Thanh Vân Môn đến sự tuyệt vọng của những người dân vô tội. Nàng mô tả cách tu sĩ Thanh Vân Môn dùng pháp thuật để tra tấn, để ép buộc phàm nhân phải cống nạp, để biến họ thành những kẻ nô lệ không hơn không kém. Giọng nàng lúc thì trầm thấp, run rẩy, lúc lại cao vút, đầy phẫn uất, như muốn xé toạc không khí.
Tạ Trần lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt anh không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng sâu thẳm trong đó, một dòng suy tư phức tạp đang vận hành. Anh phân tích từng lời nói, từng cử chỉ, từng biểu cảm của Mộ Dung Tuyết. Anh cảm nhận được sự chân thành trong nỗi đau của nàng, sự phẫn uất trong từng hơi thở của nàng. Anh cũng cảm nhận được những luồng nhân quả đang quấn lấy Thành Vô Song, những sợi chỉ oán hận đang ngày càng thắt chặt, đe dọa nhấn chìm tất cả.
Anh hiểu rằng Mộ Dung Tuyết không chỉ đơn thuần là một người mang tin tức. Nàng là một điểm tựa của nhân tính, một trong số ít những người còn giữ được sự lương thiện thuần khiết trong một thế giới đang dần mục ruỗng. Sự tuyệt vọng của nàng không chỉ là của cá nhân, mà là tiếng kêu cứu của cả nhân gian đang lâm nguy.
"Nói rõ hơn đi, Mộ Dung tiểu thư," Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng lại có sức trấn an kỳ lạ, tựa như một dòng suối mát lành xoa dịu ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng nàng. "Từng chi tiết nhỏ nhất. Đừng bỏ sót điều gì. Ta cần hiểu rõ ngọn ngành, cần nhìn rõ từng sợi chỉ nhân quả đang quấn lấy nơi đó."
Anh không ngắt lời nàng, chỉ lặng lẽ lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm dần trở nên sắc bén hơn, như một con đại bàng đang thu vào tầm nhìn những chi tiết dù là nhỏ nhất. Từng lời Mộ Dung Tuyết nói ra, từng hình ảnh nàng miêu tả, đều được Tạ Trần thu nạp, phân tích, và sắp xếp vào một bức tranh lớn hơn trong tâm trí anh, bức tranh về sự suy tàn của Thiên Đạo, về cái giá của quyền năng, và về sự "mất người" đang gặm nhấm thế giới này.
***
Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, ánh nắng trưa gay gắt chiếu xiên qua khung cửa sổ, tạo thành một dải sáng vàng rực rỡ trên sàn nhà. Không khí trong quán sách trở nên tĩnh lặng hơn sau những lời kể đầy bi thương của Mộ Dung Tuyết. Nàng đã nói xong, giọng nàng khản đặc, đôi mắt sưng húp, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi nhẹ nhõm kỳ lạ, như thể đã trút được một gánh nặng khổng lồ. Nàng nhìn Tạ Trần, chờ đợi, trong lòng vừa lo lắng vừa dấy lên một niềm hy vọng mong manh.
Tạ Trần đặt cây bút lông xuống bàn, tiếng gõ nhẹ của nó vang lên rõ ràng trong không gian yên ắng. Anh nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt không còn vẻ trầm tư suy tư thường ngày, mà thay vào đó là sự kiên định, một quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Gương mặt anh vẫn thư sinh, trắng nhợt, nhưng khí chất toát ra lại khiến người đối diện cảm thấy một sự vững chãi lạ thường.
Anh khẽ đứng dậy, đi đến giá sách cũ kỹ, nơi những cuốn sách cổ xếp chồng lên nhau. Ngón tay anh lướt nhẹ qua từng gáy sách, tựa như đang tìm kiếm một lời giải đáp, một sự gợi mở từ kho tàng tri thức của nhân loại. Giữa những cuốn sách về lịch sử, triết học, thi ca, anh dừng lại trước một cuốn binh thư đã ố vàng, không phải để tìm kiếm kế sách chiến tranh, mà để tìm kiếm những nguyên tắc về chiến lược, về cách thức xoay chuyển cục diện mà không cần dùng đến vũ lực.
"Ta không tu tiên, Mộ Dung tiểu thư." Giọng Tạ Trần trầm tĩnh, vang vọng trong không gian quán sách, tựa như một lời tuyên bố không thể chối cãi. "Ta không có pháp lực để san bằng Thanh Vân Môn, không có khả năng hô phong hoán vũ để giải cứu Thành Vô Song trong một đêm. Nhưng ta có trí tuệ, và ta hiểu rõ nhân quả. Ta hiểu rằng vũ lực chỉ sinh ra thêm oán hận, thêm chấp niệm, và cuối cùng, kẻ thua cuộc vẫn là phàm nhân, vẫn là những người vô tội đang gánh chịu hậu quả."
Anh quay lại, ánh mắt chạm vào Mộ Dung Tuyết, sâu thẳm và đầy uy lực. "Chúng ta không thể dùng bạo lực để chống lại bạo lực. Chúng ta không thể dùng sự tàn bạo để đổi lấy công bằng. Cách đó chỉ khiến chúng ta trở thành những kẻ giống như Thanh Vân Môn, chỉ khiến vòng luân hồi của oán hận và nghiệp chướng ngày càng siết chặt. Chúng ta cần tìm ra nút thắt của nhân quả, không phải chém đứt nó một cách thô bạo. Nút thắt đó, thường nằm ở chính tâm hồn con người, ở những chấp niệm của kẻ gây ra tội ác, và ở niềm tin của những kẻ bị áp bức."
Tạ Trần trở lại bàn, lấy ra một mảnh giấy cũ đã ố vàng và một lọ mực tàu. Anh cầm bút lông, bắt đầu phác thảo những đường nét đơn giản nhưng đầy ẩn ý trên giấy. Đó không phải là một bản đồ chiến lược quân sự, cũng không phải là một sơ đồ trận pháp phức tạp. Đó là những hình vẽ trừu tượng, những mũi tên chỉ dẫn, những ký hiệu khó hiểu, tựa như một bản đồ về dòng chảy của nhân quả, về những điểm yếu trong hệ thống mục ruỗng của giới tu tiên, về những đòn bẩy có thể lay chuyển cả một cục diện.
"Nếu 'Dị Số Khai Nguyên' là để tái định nghĩa Tiên Phàm," anh nói tiếp, giọng anh mang theo một sự chắc chắn tuyệt đối, "vậy thì đây chính là lúc để ta bắt đầu. Đây chính là khởi đầu của cuộc giao tranh mà lời tiên tri đã báo hiệu, nhưng nó sẽ không phải là cuộc giao tranh bằng máu và nước mắt, mà là cuộc giao tranh của lý trí và nhân tâm."
Tạ Trần ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Mộ Dung Tuyết, ánh mắt anh lấp lánh một tia sáng kỳ lạ, như thể anh đã nhìn thấy con đường phía trước, dù nó còn mờ mịt và đầy chông gai. "Hãy chuẩn bị, Mộ Dung tiểu thư. Chúng ta sẽ đến Thành Vô Song. Nhưng không phải để chiến đấu bằng đao kiếm, không phải để đối đầu trực diện bằng pháp lực. Chúng ta sẽ đến đó bằng lý lẽ, bằng sự thấu hiểu nhân tâm, và bằng chính nhân tính mà Thiên Đạo đã cố gắng xóa bỏ khỏi thế gian này. Chúng ta sẽ 'phá cục' này, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và sự kiên định của một phàm nhân."
Mộ Dung Tuyết nhìn anh, trong lòng nàng dâng lên một sự hỗn độn của nhiều cảm xúc. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, bởi lời nói của Tạ Trần nghe có vẻ quá viển vông khi đối mặt với sức mạnh tuyệt đối của tu sĩ. Nhưng cùng lúc đó, một niềm hy vọng mới bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Niềm tin vào Tạ Trần, vào trí tuệ phi phàm của anh, vào sự thấu hiểu nhân quả của anh, đã hóa giải đi phần nào sự tuyệt vọng đang gặm nhấm tâm hồn nàng. Nàng gật đầu, khuôn mặt vẫn còn mệt mỏi nhưng ánh mắt đã ánh lên một ngọn lửa kiên quyết, sẵn sàng cùng Tạ Trần đối mặt với mọi thử thách. Kế hoạch của Tạ Trần, dù còn mờ mịt, đã thắp lên tia sáng đầu tiên cho Thành Vô Song, cho cả nhân gian đang chìm trong đêm tối.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.