Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 151: Hồi Ức Thượng Cổ: Lời Tiên Tri Vọng Và Khởi Đầu Của Giao Tranh

Trăng tà vẫn còn vương vấn nơi chân trời phía tây, nhưng ánh bình minh đã bắt đầu rạng rỡ phía đông, len lỏi qua những kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền đất còn ẩm sương. Trong quán sách nhỏ nằm khuất mình trên con phố vắng, Tạ Trần ngồi bên ô cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm dõi về nơi xa xăm, nơi những tia nắng đầu tiên đang xua tan màn đêm. Bàn tay anh khẽ vuốt ve bìa cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đã ố vàng theo năm tháng, nhưng tâm trí anh lại đang trôi dạt về những chân trời xa xôi hơn, về khởi nguyên của vũ trụ và cái gọi là "Thiên Đạo Phù Ấn" đang rạn nứt trong ảo ảnh của lời tiên tri.

Lời tiên tri về "Dị Số Khai Nguyên" vẫn còn vang vọng trong tâm khảm, một luồng tri thức hỗn độn nhưng mãnh liệt, như thể cả vũ trụ đã mở toang cánh cửa tâm linh anh, phơi bày những bí mật bị che giấu từ buổi sơ khai. Anh không còn đơn thuần là một thư sinh phàm tục, một kẻ "dị số" trong mắt Thiên Đạo, mà là một "khởi nguyên" khác, một biến số được định sẵn, một điểm neo có thể thay đổi hướng xoay của "Nhân Quả Luân Bàn". Gánh nặng của sự thấu hiểu ấy đè nặng lên vai anh, nhưng kỳ lạ thay, nó không làm anh sợ hãi, mà chỉ càng củng cố thêm sự kiên định trong trái tim. Cái khao khát "sống một đời bình thường", giờ đây, không còn là một ước nguyện nhỏ bé, mà đã biến thành một trọng trách, một con đường mà anh phải đi, không phải để thành tiên, mà để giữ trọn cái "người" trong nhân gian này.

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận rõ rệt sợi dây vô hình kết nối giữa anh và Thiên Đạo. Nó không còn là một ý niệm trừu tượng, mà là một luồng năng lượng sống động, một ánh mắt không ngừng dõi theo, dò xét, tìm cách hiểu rõ bản chất của cái "dị số" mà nó không thể kiểm soát. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc đối đầu không tiếng súng, một cuộc chiến của tư tưởng và ý chí, nơi Thiên Đạo sẽ dùng mọi cách để "uốn nắn" anh, hoặc loại bỏ anh khỏi vòng xoay của nó.

Đúng lúc đó, một tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng từ cánh cửa gỗ cũ kỹ phá vỡ sự tĩnh lặng. Ông Lão Tiều Phu bước vào, dáng người gầy gò, lưng hơi còng nhưng đôi mắt tinh anh như sao. Trên tay ông là một bình rượu nhỏ và vài chiếc bánh bao nóng hổi, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ, đánh thức khứu giác đang chìm đắm trong suy tư của Tạ Trần. Ông mỉm cười hiền hậu, hàm râu bạc phơ khẽ rung rinh, rồi chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc đối diện Tạ Trần, đặt bình rượu và bánh bao lên chiếc bàn gỗ đơn sơ.

"Sáng sớm đã ngồi thiền định sao, tiểu huynh?" Ông lão chất phác hỏi, giọng nói chậm rãi, từ tốn, mang theo chút gió núi và sương sớm.

Tạ Trần mở mắt, ánh mắt đã trở lại vẻ trầm tĩnh thường ngày, nhưng sâu bên trong vẫn ẩn chứa một sự thấu hiểu mà người thường khó lòng nhận ra. Anh khẽ gật đầu, môi mấp máy: "Tiểu huynh chỉ đang suy ngẫm về những điều xưa cũ, về khởi nguyên của vạn vật và bản chất của Thiên Đạo."

Ông Lão Tiều Phu nhấp một ngụm rượu gạo ấm nóng, hương thơm nồng nàn lan tỏa trong không khí. Ông nhìn Tạ Trần bằng ánh mắt đầy thấu hiểu, như thể đã nhìn thấy được phần nào gánh nặng trong lòng anh. "Cái gì có khởi đầu, ắt có kết thúc. Vạn vật trên đời đều nằm trong vòng tuần hoàn ấy, dù là cỏ cây, sinh linh, hay cả những điều vĩ đại như Thiên Đạo. Cái gì là dị số, ắt là mầm mống cho sự biến đổi, cho một sự khởi đầu mới. Mà biến đổi thì thường kèm theo đau đớn, hỗn loạn." Ông lão nói, lời lẽ giản dị nhưng chứa đựng đạo lý sâu xa, như thể mỗi từ đều đã được đúc kết từ hàng ngàn năm phong sương. "Con người ta, ai cũng muốn tìm kiếm sự vĩnh hằng, sự bất tử, nhưng lại quên mất rằng chính sự vô thường mới là bản chất của tồn tại. Cố chấp níu giữ một điều gì đó đã mục nát, chỉ khiến cho nó càng thêm thối rữa mà thôi."

Tạ Trần lắng nghe, bàn tay vẫn khẽ vuốt ve trang sách cũ. Anh đã ghi chép vài dòng vào sổ tay, những nét chữ thanh mảnh nhưng đầy kiên định. "Ông lão nói chí phải. Sự vô thường là lẽ tự nhiên. Nhưng khi sự vô thường ấy bị cưỡng ép, bị níu kéo bởi những chấp niệm của kẻ mạnh, thì nó sẽ sinh ra nghiệp chướng, sinh ra bi kịch."

Ông Lão Tiều Phu khẽ gật đầu, ánh mắt ông chợt lóe lên một tia tinh anh khác, như thể ông vừa nhớ ra điều gì đó. "À phải rồi, gần đây có tin đồn từ Thành Vô Song, hình như cái tông môn Thanh Vân gì đó lại gây sự với Bách Lý Hùng..." Ông lão dừng lại, nhấp thêm một ngụm rượu, rồi chậm rãi kể tiếp, giọng nói pha chút lo lắng. "Người ta đồn rằng, Thanh Vân Môn đó vốn là một tông môn nhỏ, nhưng gần đây lại càng ngày càng ngạo mạn. Họ đòi hỏi Bách Lý Hùng phải cống nạp linh thạch, linh dược với số lượng lớn, vượt xa khả năng của một thành trì phàm nhân. Khi Bách Lý Hùng từ chối, họ liền phái đệ tử xuống quấy phá, cướóc bóc, thậm chí còn ra tay sát hại vài phàm nhân vô tội chỉ vì dám chống đối."

Mùi rượu và bánh bao vẫn còn thoang thoảng, nhưng trong không khí quán sách chợt nhuốm một vẻ nặng nề. Tạ Trần ngưng lại động tác vuốt ve cuốn sách, ánh mắt anh lóe lên tia sáng thấu hiểu, không phải là sự bất ngờ, mà là một sự xác nhận cho những gì anh đã linh cảm. Đây chính là những gợn sóng đầu tiên của "Nhân Quả Luân Bàn" đang bị lay chuyển, những vết nứt đầu tiên của "Thiên Đạo Phù Ấn" đang hiện rõ trên nhân gian. Cái mâu thuẫn Tiên-Phàm, vốn đã âm ỉ từ lâu, giờ đây đã bắt đầu bùng phát thành ngọn lửa, và Thành Vô Song của Bách Lý Hùng chính là nơi ngọn lửa ấy được châm lên. Anh biết, cái mong muốn "sống một đời bình thường" của anh sẽ không dễ dàng thực hiện, bởi lẽ, cuộc "phá cục" của anh, giờ đây, đã không còn là một ý niệm, mà là một định mệnh.

***

Cùng lúc đó, tại Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, không khí lại hoàn toàn trái ngược. Ánh nắng giữa trưa gay gắt xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc, rọi thẳng vào sảnh lớn, nơi hàng trăm đệ tử đang ngồi ngay ngắn, lắng nghe lời giảng của Liễu Thanh Phong. Giảng đường được xây bằng gỗ quý, kiến trúc uy nghi, với những hàng cột chạm trổ tinh xảo, dù là ngoại môn nhưng vẫn toát lên vẻ trang nghiêm của một đại tông môn. Tiếng giảng bài đều đều, tiếng ghi chép sột soạt, tiếng thảo luận nhỏ nhẹ của các đệ tử hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự học hỏi và tu luyện. Mùi giấy, mực, gỗ và đôi khi là mùi hương trầm nhẹ vương vấn trong không khí, cùng với luồng linh khí cuồn cuộn được thu hút về đây, tạo cảm giác thanh tịnh nhưng cũng không kém phần cạnh tranh ngầm giữa các đệ tử.

Liễu Thanh Phong, dáng người thanh tú, ánh mắt sắc như kiếm, đứng trên bục giảng cao, tay cầm phất trần, vẻ mặt lạnh lùng và uy nghiêm. Hắn đang diễn giải về "trật tự tiên phàm", về sự cần thiết của sự phân chia ranh giới giữa tu sĩ và phàm nhân, giữa người có đạo và kẻ vô đạo. Giọng nói của hắn vang vọng, đầy tự phụ và kiên định, không chút nghi ngờ.

"...Phàm nhân vốn dĩ là kẻ yếu đuối, ngu muội, cần được cai trị, cần được dẫn dắt để giữ gìn trật tự. Thiên Đạo an bài, tiên nhân tu luyện để cường hóa bản thân, để thay trời hành đạo, cai quản chúng sinh. Những hành động của các tông môn khác, dù có phần quá đáng, như Thanh Vân Môn chẳng hạn, thì xét cho cùng, cũng là để răn đe, để duy trì uy thế của tiên đạo. Nếu không có sự e sợ, phàm nhân sẽ làm loạn, sẽ phá vỡ trật tự đã được Thiên Đạo an bài từ ngàn xưa. Đó là điều không thể chấp nhận được!" Liễu Thanh Phong nói, ánh mắt quét qua hàng đệ tử, tìm kiếm sự đồng tình. Hắn tin vào lời mình nói, tin vào cái "chính đạo" mà hắn đã theo đuổi từ thuở thiếu thời, một chính đạo đã trở nên cứng nhắc và giáo điều.

Trong số các đệ tử, Dương Quân ngồi im lặng, ánh mắt tuấn tú ẩn chứa sự bối rối và giằng xé. Y vẫn giữ dáng vẻ nho nhã của một thư sinh, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Những lời của Liễu Thanh Phong sư huynh, một người y vốn kính trọng, giờ đây lại nghe thật chói tai. Y nhớ lại những lời của Tạ Trần, những câu hỏi về bản chất của "mất người", về cái giá của sức mạnh, về ý nghĩa của việc "thành tiên". Liệu cái "trật tự tiên phàm" này có thật sự là lẽ phải? Hay chỉ là một tấm màn che đậy cho sự ngạo mạn và ích kỷ của những kẻ tự xưng là tiên nhân? Y nắm chặt bàn tay dưới gấu áo đạo bào màu lam nhạt, nội tâm giằng xé giữa lòng trung thành với tông môn và lý tưởng chính nghĩa đang dần hình thành trong y. "Liệu đây có phải là 'chính đạo' mà mình theo đuổi? Hay chỉ là sự ích kỷ nhân danh trật tự?" Câu hỏi ấy xoáy sâu vào tâm trí Dương Quân, khiến y không thể nào tập trung vào bài giảng.

Đúng lúc đó, một bóng dáng thanh thoát bước vào giảng đường. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, bạch y không chút họa tiết, càng tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng xa cách của nàng. Nàng bước đi nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, trên tay cầm một cuộn thư được niêm phong cẩn mật. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua một lượt giảng đường, rồi dừng lại ở Liễu Thanh Phong, nhưng không giấu nổi sự mệt mỏi và ưu tư ẩn sâu bên trong.

Nàng trao đổi nhanh với Liễu Thanh Phong bằng vài lời thì thầm, nhưng gương mặt nàng vẫn giữ vẻ nghiêm trọng. Sau đó, nàng đưa cuộn thư cho hắn, rồi cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng, giọng nói vang vọng khắp giảng đường, thu hút mọi ánh nhìn.

"Sư huynh, ta vừa nhận được tin báo khẩn từ Hạ Giới. Thanh Vân Môn đã không chỉ quấy phá, mà còn thẳng tay sát hại hơn chục phàm nhân tại Thành Vô Song, nơi Bách Lý Hùng đang cai quản. Họ ngang nhiên cướp bóc, phá hoại mùa màng, đẩy phàm nhân vào cảnh lầm than. Sư huynh nói, đây là để duy trì uy thế tiên đạo sao? Ta e rằng, sự tàn bạo này sẽ gây ra nghiệp chướng lớn, sẽ tích tụ oán khí ngút trời, đe dọa trực tiếp đến sự cân bằng mong manh của Thiên Đạo. Đây không phải là duy trì trật tự, mà là phá hoại niềm tin, là tự tay chúng ta đẩy nhân gian vào hỗn loạn!"

Lời nói của Lăng Nguyệt Tiên Tử như một luồng gió lạnh thấu xương, thổi bay đi những lời biện hộ đầy tính giáo điều của Liễu Thanh Phong. Hắn cau mày, ánh mắt kiêu ngạo thường ngày giờ đây pha chút bất mãn. Hắn vốn dĩ không tin vào những lời của Tạ Trần, không tin rằng tu sĩ sẽ "mất người" hay Thiên Đạo sẽ suy yếu. Nhưng những hành động tàn bạo của Thanh Vân Môn, và lời khẳng định đanh thép của Lăng Nguyệt, lại khiến hắn phải miễn cưỡng đối mặt với một sự thật mà hắn không muốn thừa nhận.

Lăng Nguyệt Tiên Tử giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt nàng lại thoáng nhìn về phía Dương Quân, như thể đang tìm kiếm một sự đồng cảm, hoặc ít nhất là một sự thấu hiểu. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi lời nàng thốt ra đều là một mũi dao đâm thẳng vào những lý lẽ biện hộ của Liễu Thanh Phong. Nàng đã chứng kiến sự tha hóa của quá nhiều tu sĩ, đã cảm nhận được sự mệt mỏi của Thiên Đạo, và giờ đây, mỗi sự kiện như thế này lại càng củng cố thêm những hoài nghi đang gặm nhấm nội tâm nàng. Nàng vẫn là một tiên tử nghiêm khắc, lý trí, nhưng trái tim nàng đã không còn hoàn toàn tin tưởng vào con đường mà nàng đã chọn.

Dương Quân cảm nhận được ánh mắt của Lăng Nguyệt Tiên Tử, y ngẩng đầu lên, ánh mắt y giao nhau với nàng. Trong đôi mắt nàng, y thấy sự băn khoăn, sự ưu tư, và cả một nỗi thất vọng sâu sắc. Y biết, nàng cũng đang đứng trước một ngã rẽ lớn, một sự lựa chọn giữa lý tưởng và thực tế phũ phàng. Y nắm chặt tay hơn nữa, mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay. Liễu Thanh Phong tiếp tục lớn tiếng phản bác, nhưng những lời lẽ của hắn giờ đây chỉ như tiếng trống thùng rỗng, không còn đủ sức nặng để lay chuyển niềm tin đang lung lay của y. Mâu thuẫn Tiên-Phàm, giờ đây, không còn là những câu chuyện xa xôi, mà đã trở thành hiện thực đau đớn, hiện hữu ngay trước mắt y.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả Thành Vô Song, quán trọ Tam Giang trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Quán trọ được xây bằng gỗ, ba tầng, có một sân rộng rãi để thuyền bè cập bến và ngựa nghỉ ngơi. Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nước vỗ mạn thuyền nhè nhẹ, tiếng hát hò ngẫu hứng từ một góc nào đó, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí ấm cúng, đầy sức sống của nhân gian. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn, khói bếp cay nồng và mùi nước sông thoang thoảng bay lượn trong không khí, kích thích mọi giác quan.

Trong một góc khuất của sảnh lớn, nơi ánh nắng vàng nhẹ chiếu xuyên qua khung cửa sổ, Mộ Dung Tuyết ngồi đó, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc của một y sư. Nàng nhâm nhi chén trà nóng hổi, đôi mắt thông minh nhưng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, lắng nghe những câu chuyện phiếm từ các thương nhân vãng lai và Tiểu Nhị Quán Trọ đang tất bật phục vụ. Nàng đã đến đây từ sớm, không phải để thưởng thức món ngon, mà để thu thập tin tức.

Tiểu Nhị Quán Trọ, một chàng trai gầy gò, nhanh nhẹn, luôn miệng cười nói, đang lo lắng kể lại những gì hắn vừa nghe được từ một đoàn thương nhân mới tới. Hắn cúi người xuống, thì thầm với một vị khách quen, nhưng giọng nói vẫn đủ lớn để Mộ Dung Tuyết có thể nghe thấy rõ ràng.

"Khách quan à, nghe nói Thanh Vân Môn bên Thành Vô Song lại quá đáng lắm rồi. Mấy hôm trước, bọn chúng ngang nhiên xông vào chợ, cướp đoạt hàng hóa, còn đánh đập mấy tiểu thương không dám chống đối. Thành chủ Bách Lý Hùng đã cố gắng hòa giải, cử người đến thương lượng, nhưng bọn họ không hề nể nang, còn lớn tiếng dọa dẫm sẽ đốt trụi Thành Vô Song nếu không được đáp ứng yêu cầu. Thật là... thật là quá đáng! Thiên Đạo còn ra thể thống gì nữa!" Tiểu Nhị nói, vẻ mặt đầy phẫn nộ và lo lắng, bàn tay hắn run rẩy khi đặt chén rượu xuống bàn.

Một thương nhân già ngồi gần đó, thở dài thườn thượt, ánh mắt đầy cam chịu. "Đúng vậy đó! Đời sống phàm nhân khổ cực đã đành, lại còn bị tiên nhân chèn ép. Cứ cái đà này, không biết chúng ta còn có thể sống yên ổn được bao lâu nữa. Thiên Đạo còn ra thể thống gì nữa, khi mà những kẻ được gọi là 'tiên nhân' lại hành xử tàn bạo hơn cả cường đạo?"

Những lời than thở, những câu chuyện chi tiết và kinh hoàng về sự áp bức của Thanh Vân Môn cứ thế đổ dồn vào tai Mộ Dung Tuyết. Nàng nghe về những người dân vô tội bị đánh đập, về những gia đình bị cướp bóc, về nỗi sợ hãi đang bao trùm Thành Vô Song. Mỗi câu chuyện như một nhát dao cứa vào trái tim nhân hậu của nàng. Gương mặt nàng vốn dịu dàng, giờ đây ánh lên vẻ phẫn nộ và một quyết tâm sắt đá. Nàng nhớ lại những lời của Tạ Trần, về sự "mất người" của tu sĩ, về cái giá của quyền năng. Nàng cũng nhớ lời mình từng nói với Tạ Trần: "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?"

Chén trà trong tay nàng đã nguội lạnh từ lúc nào. Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng buông chén xuống bàn, một tiếng va chạm nhỏ xíu nhưng dứt khoát. Ánh mắt nàng, vốn đầy ưu tư, giờ đây lại sáng rực lên một ngọn lửa kiên định. Nàng đứng dậy, không chần chừ một giây nào. Tạ Trần cần biết chuyện này. Chắc chắn anh ấy sẽ có cách. Nàng không tin vào bạo lực, nàng tin vào trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả của Tạ Trần. Anh ấy là "điểm neo" của nhân gian, là hy vọng cuối cùng của phàm nhân. Nàng nhanh chóng rời khỏi quán trọ Tam Giang náo nhiệt, bước đi vội vã nhưng đầy kiên quyết, hướng thẳng về phía quán sách nhỏ của Tạ Trần, nơi ngọn đèn vẫn còn le lói trong màn đêm dần buông. Cuộc "phá cục" của Tạ Trần, giờ đây, không chỉ là một định mệnh cá nhân, mà đã trở thành tiếng gọi khẩn thiết của cả nhân gian đang lâm nguy.

Tạ Trần, đứng bên cửa sổ, nhìn thấy bóng dáng Mộ Dung Tuyết vội vã băng qua con phố. Anh không cần nghe lời nàng nói, anh đã cảm nhận được những gợn sóng nhân quả đang cuộn trào, những oán khí ngút trời đang tích tụ từ Thành Vô Song. Lời tiên tri về "Dị Số Khai Nguyên" đã hé lộ. Thiên Đạo Phù Ấn đang rạn nứt. Nhân Quả Luân Bàn đang xoay chuyển. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, giờ đây không chỉ là điểm neo, mà đã trở thành người phải quyết định hướng đi của tất cả, bằng chính trí tuệ và nhân tính của mình, trong một kỷ nguyên mà mâu thuẫn Tiên-Phàm đã lên đến đỉnh điểm.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free