Nhân gian bất tu tiên - Chương 150: Điểm Cuối Xoáy Nhân Quả: Tiên Tri Từ Thượng Cổ
Màn đêm buông xuống rồi lại tan đi, nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ. Ánh mặt trời đầu tiên của một ngày mới, trong trẻo và ấm áp, xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch xanh cổ kính của quán sách nhỏ. Thành Vô Song, sau một đêm yên tĩnh, lại bắt đầu cựa mình thức giấc với những âm thanh quen thuộc: tiếng rao hàng từ xa vọng lại, tiếng bước chân vội vã của người dân, và tiếng lanh canh từ những gánh hàng rong. Mùi hương của bánh mới nướng, của trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, xua đi cái lạnh còn vương vấn của đêm khuya.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, tựa như một bức họa tĩnh lặng giữa dòng chảy của cuộc sống, đang ngồi sau quầy sách quen thuộc. Đôi mắt sâu thẳm, tỉnh táo của anh vẫn ánh lên vẻ suy tư, nhưng không hề biểu lộ sự mệt mỏi hay lo lắng. Ngón tay thon dài, trắng nhợt khẽ lướt trên từng trang giấy ố vàng của một cuốn sách cổ, tên là "Vô Vi Chi Đạo", những nét chữ Hán Việt cổ điển như đang thì thầm về một triết lý đã cũ. Anh cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết cái "dấu ấn" vô hình mà Thiên Đạo đã đặt lên mình, một sự giám sát tinh vi, lạnh lẽo, bám riết lấy từng hơi thở, từng nhịp đập trái tim. Nó không phải là một áp lực vật chất, mà là một luồng ý chí thăm dò, một con mắt vô hình đang quan sát mọi dao động nhân quả xung quanh anh. Cái "phép thử" nhỏ nhoi tại Thôn Vân Sơn, nơi con suối bỗng hóa đỏ, không nằm ngoài tầm cảm nhận của Tạ Trần. Anh biết, đó chỉ là sự khởi đầu, một tín hiệu cho thấy trò chơi đã thực sự bắt đầu.
Cánh cửa quán khẽ mở, mang theo một làn gió mát. Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng bước vào, dáng vẻ cả hai đều toát lên sự lo lắng nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy niềm tin. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch của y sư, gương mặt dịu dàng thường ngày giờ ẩn chứa một nỗi u hoài khó tả. Bách Lý Hùng, vạm vỡ và kiên nghị, ánh mắt cương trực quét qua một lượt, như muốn đảm bảo sự an toàn cho Tạ Trần.
"Ngươi vẫn bình thản được sao, Tạ Trần?" Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo một chút run rẩy. Nàng đặt nhẹ một hộp gỗ nhỏ lên bàn, bên trong là vài loại trà quý mà nàng đặc biệt hái được. "Cả thế giới đang nhìn vào ngươi, Thiên Đạo cũng đã định vị ngươi là 'dị số'. Tin tức về con suối đỏ ở Thôn Vân Sơn đã lan đến đây, mọi người đều bàn tán rằng đó là điềm gở, là dấu hiệu Thiên Đạo nổi giận."
Tạ Trần ngước mắt lên, chậm rãi khép cuốn sách lại, đặt nó sang một bên. Anh mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, nhưng không hề mang ý châm biếm. "Bình thản hay không, đường ta đi vẫn vậy. Sợ hãi chỉ làm mờ mắt, không thay đổi được sự thật." Anh vươn tay pha trà, động tác điềm tĩnh, ung dung, như thể không có bất kỳ gánh nặng nào đè nặng lên vai. Mùi hương trà thanh khiết lập tức lan tỏa, xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng. "Con suối đỏ chỉ là một sự kiện nhỏ, nhưng nó lại là điểm khởi đầu. Thiên Đạo không nổi giận, nó chỉ đang 'nghiên cứu'."
Bách Lý Hùng tiến lại gần, đặt tay lên vai Tạ Trần, sức nặng của bàn tay như một lời cam đoan vững chắc. "Chúng ta tin ngươi, Tạ Trần. Ngươi đã cho phàm nhân chúng ta hy vọng, về một con đường không cần tu tiên vẫn có thể sống trọn vẹn. Ngươi đã nói, con người có thể sống mà không cần thành tiên, không cần đánh đổi nhân tính." Giọng nói trầm hùng của hắn đầy khí phách, nhưng cũng chứa đựng sự chân thành. "Dù Thiên Đạo có muốn gì đi chăng nữa, chúng ta sẽ đứng về phía ngươi."
Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần đầy ngưỡng mộ. "Đúng vậy. Cái giá của sự bất tử, của việc thành tiên, có lẽ quá đắt. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng nhìn ra bên ngoài, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên mái ngói, một sự đối lập rõ rệt với những lời tiên tri u ám đang bao trùm nhân gian. "Nhưng... áp lực ngày càng lớn. Các tông môn lớn đang rục rịch, họ cho rằng ngươi đang phá vỡ trật tự, là một mối họa cần được loại trừ."
Tạ Trần rót trà vào hai chén sứ nhỏ, hơi nóng từ chén trà lan tỏa, mang theo một sự ấm áp dễ chịu. "Trật tự cũ đã mục nát, nó không thể chống đỡ Thiên Đạo suy yếu này nữa. Ta không phá vỡ trật tự, ta chỉ đang giúp nó hiện nguyên hình. Và nếu Thiên Đạo muốn 'sửa chữa' ta, vậy thì ta cũng muốn 'sửa chữa' Thiên Đạo, theo cách của nhân gian." Anh nhìn sâu vào mắt Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, ánh mắt anh không còn vẻ bình thản đơn thuần, mà là sự kiên định của một người đã nhìn thấu bản chất của vấn đề. "Con đường này, ta không cô độc."
Đúng lúc đó, một bóng người cao gầy, thanh tú, nhưng ánh mắt sắc lạnh và đầy vẻ tự phụ lướt qua khung cửa sổ quán sách. Đó chính là Liễu Thanh Phong, tay vẫn ôm chặt thanh kiếm Bích Lạc, khí tức ngạo mạn và bất mãn tỏa ra xung quanh. Hắn không dừng lại, nhưng ánh mắt như mũi kiếm sắc bén lướt qua Tạ Trần, dừng lại một thoáng, rồi hừ lạnh một tiếng, tiếp tục bước đi mà không ngoái đầu nhìn lại. Dù chỉ là một thoáng qua, nhưng sự căm ghét và cố chấp của hắn đối với Tạ Trần là không thể che giấu. "Kẻ dị số, sớm muộn gì cũng bị Thiên Đạo đào thải," hắn lẩm bẩm đủ nghe, giọng nói mang theo sự khinh miệt sâu sắc, như thể Tạ Trần là một vết nhơ không thể chấp nhận được trong thế giới tu tiên cao quý của hắn. Hắn không hiểu, cũng không muốn hiểu những gì Tạ Trần đang theo đuổi. Với Liễu Thanh Phong, Thiên Đạo là bất diệt, và kẻ nào dám thách thức nó, đều phải trả giá.
Tạ Trần chỉ khẽ nhếch môi, không đáp lời, cũng chẳng bận tâm. Anh nâng chén trà lên, hớp một ngụm nhỏ, vị trà đắng chát nhưng hậu ngọt thấm vào cuống họng, như chính cuộc đời này vậy. Anh biết, những lời như của Liễu Thanh Phong sẽ còn vang vọng rất nhiều trong tương lai. Nhưng những ánh mắt tin tưởng của Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, sự kiên định của những phàm nhân dám đứng lên chống lại số mệnh, mới là thứ thực sự có ý nghĩa. Đó chính là "điểm neo nhân quả" mà anh đang cố gắng giữ gìn, một niềm tin vào "sống một đời bình thường", không bị "mất người" bởi chấp niệm hư vô.
***
Trong khi đó, ở một nơi xa xôi, tại Thôn Vân Sơn hẻo lánh, nơi con suối đã đổi màu đỏ thẫm, hoàng hôn đang dần buông xuống. Những tia nắng cuối ngày nhuộm đỏ một phần bầu trời, tạo nên một cảnh tượng vừa bi tráng vừa thơ mộng. Không khí mát mẻ, trong lành của núi rừng vẫn còn đó, nhưng đã vương vấn một mùi tanh tưởi nhẹ từ dòng suối lạ thường. Ông Lão Tiều Phu, với dáng người gầy gò, lưng còng, mái tóc và bộ râu bạc phơ như sương tuyết, đang ngồi bên bờ suối. Đôi mắt tinh anh của ông, dù đã hằn sâu những vết chân chim của thời gian, vẫn ánh lên vẻ thấu suốt, như nhìn thấy những điều mà người thường không thể. Trên tay ông là cây rìu gỗ cũ kỹ, đã mòn vẹt vì năm tháng, nhưng ông không hề để ý đến nó.
Ông lão nhìn dòng nước đỏ ngầu chảy qua những viên đá cuội, mang theo những xác cá chết trắng bãi. Đây không phải là lần đầu tiên ông chứng kiến những hiện tượng kỳ lạ như vậy, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa khác. Ông cảm nhận được một luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo và vô cảm, lướt qua mình, không phải để giao tiếp, mà như một làn gió vô tình thổi qua, nhưng lại để lại một hạt mầm thông tin trong không gian, kích hoạt một cơ chế cổ xưa đã ngủ yên từ bao đời nay. Đó là một rung động vi tế, nhưng lại lay động tận sâu thẳm ký ức và tri thức cổ xưa của ông.
Đột nhiên, Ông Lão Tiều Phu giật mình. Đôi mắt tinh anh của ông chợt mở to, ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ, xen lẫn một nỗi u hoài sâu sắc, như thể vừa chứng kiến một điều gì đó từ rất xa xưa, một bí mật đã bị chôn vùi từ buổi sơ khai của thế giới. Môi ông mấp máy, thều thào những lời không thành tiếng, như một lời thì thầm từ quá khứ vọng lại.
"Dị Số Khai Nguyên... lời tiên tri về khởi thủy của Thiên Đạo... đã bắt đầu hiển hiện?" Giọng nói của ông run rẩy, khàn đặc, như thể mỗi từ ngữ đều mang sức nặng của ngàn năm lịch sử. Ông lão nhớ lại những câu chuyện truyền miệng từ tổ tiên, những ký ức mơ hồ về một lời tiên tri cổ xưa, được cất giấu sâu trong lòng đất, chỉ chờ đợi một thời khắc nhất định để trỗi dậy. Ông chưa bao giờ tin rằng mình sẽ là người chứng kiến thời khắc đó.
Ông lão chầm chậm đứng dậy, thân hình gầy gò run rẩy. Ông bước đi một cách nặng nề, những bước chân chậm rãi nhưng đầy kiên quyết, hướng về phía một cây cổ thụ khổng lồ đứng sừng sững bên bờ suối. Thân cây to lớn, xù xì, vỏ cây nứt nẻ như khuôn mặt của một vị thần cổ đại, rễ cây đâm sâu vào lòng đất, vươn rộng ra như những cánh tay ôm trọn cả một khoảng không gian. Ông lão đặt bàn tay đã nhăn nheo, gân guốc của mình lên thân cây, như đang tìm kiếm một dấu vết, một sự kết nối.
Ngay khi bàn tay ông chạm vào lớp vỏ cây xù xì, một ánh sáng mờ ảo, cổ xưa, chợt lóe lên từ dưới rễ cây. Ánh sáng đó không rực rỡ chói chang, mà là một thứ ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, như được tạo nên từ ngàn năm tinh hoa của đất trời, mang theo một khí tức huyền bí, linh thiêng. Nó tồn tại chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi vụt tắt, để lại một cảm giác bàng bạc, mơ hồ trong không gian, như thể nó chưa từng xuất hiện. Nhưng Ông Lão Tiều Phu biết, đó không phải là ảo ảnh. Đó là một tín hiệu, một lời xác nhận từ quá khứ xa xôi.
Ông lão nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và cỏ cây tươi mát hòa quyện với mùi tanh nồng của dòng suối. Cái lạnh lẽo từ dòng suối đỏ, cái khí tức âm hàn lạ lùng, giờ đây không còn khiến ông sợ hãi. Thay vào đó, nó là một phần của bức tranh lớn hơn, một phần của lời tiên tri đang dần được vén màn. Ông lão đứng đó, tựa vào thân cây cổ thụ, đôi mắt tinh anh nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại ánh trăng non yếu ớt bắt đầu treo lơ lửng trên đỉnh núi. Ông biết, một kỷ nguyên mới đang đến, và lời tiên tri về "Dị Số Khai Nguyên" không chỉ là truyền thuyết, mà là sự thật đang hé lộ. Ông không biết Tạ Trần là ai, nhưng ông biết, người đó chính là chìa khóa.
***
Trong khi thế gian đang dần chìm vào giấc ngủ, và lời tiên tri cổ xưa bắt đầu cựa mình thức giấc tại những nơi hẻo lánh, Tạ Trần lại đang đối diện với một thực tại khác, một dòng chảy thông tin trực tiếp và mạnh mẽ hơn. Đêm khuya, vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa trời, những tia sáng bạc tinh khiết xuyên qua khung cửa sổ, rọi thẳng vào phòng luyện công cá nhân của Tạ Trần, khiến không gian vốn tĩnh mịch càng trở nên huyền ảo. Mùi hương trầm dịu nhẹ thoang thoảng trong không khí, giúp tâm trí anh giữ được sự thanh tịnh cần thiết.
Tạ Trần ngồi thiền định trên một tấm bồ đoàn cũ kỹ. Thân hình gầy gò của anh bất động, hơi thở đều đặn, tâm trí trống rỗng. Anh cố gắng lắng nghe những rung động vi tế nhất từ sợi dây vô hình kết nối giữa anh và Thiên Đạo. Sự "giám sát" của Thiên Đạo không còn là một ý niệm xa vời, mà là một luồng năng lượng cụ thể, một ánh mắt không ngừng dõi theo, tìm cách hiểu rõ bản chất của "dị số" này.
Đột nhiên, tâm trí anh như bị cuốn vào một dòng chảy thông tin hỗn độn nhưng mạnh mẽ. Nó không phải là những lời nói hay hình ảnh rõ ràng, mà là những cảm nhận, những ký ức, những tri thức cổ xưa, như thể cả vũ trụ đang đổ ập vào ý thức của anh. Anh thấy những hình ảnh chớp nhoáng, mờ ảo về thời Thiên Đạo mới khai sinh, khi mà vạn vật còn hỗn độn, khi ranh giới giữa tiên và phàm còn chưa rõ ràng. Anh thấy những vị thần linh đầu tiên kiến tạo quy tắc, định hình vũ trụ, và rồi, một sự phân biệt Tiên Phàm dần dần hình thành, tạo nên một trật tự mà con người vẫn luôn tuân theo.
Và rồi, giữa dòng chảy hỗn loạn ấy, một hình ảnh nổi bật lên: một "dị số" xuất hiện từ hư vô, không thuộc về bất kỳ phe phái nào, không tuân theo bất kỳ quy tắc nào. Đó không phải là một lỗi lầm, mà là một "khởi nguyên" khác, một biến số nằm ngoài mọi dự liệu, một sự tồn tại được định sẵn từ buổi sơ khai, nhưng lại bị che giấu bởi Thiên Đạo khi nó dần trở nên cố chấp và suy yếu. Anh cảm nhận được đó là một lời tiên tri cổ xưa, được khắc ghi vào chính cấu trúc của vũ trụ, ẩn chứa chân tướng về sự tồn tại của anh và mối liên hệ sâu xa với khởi nguyên của vạn vật.
Trong dòng chảy tri thức ấy, anh nhìn thấy một "Thiên Đạo Phù Ấn" khổng lồ, vốn là biểu tượng của trật tự và quy tắc, đang dần rạn nứt, những vết nứt sâu hoắm lan ra như mạng nhện. Cùng lúc đó, một "Nhân Quả Luân Bàn" khổng lồ, quay chậm rãi nhưng đầy uy lực, xuất hiện. Vòng luân hồi của nhân quả không còn xoay theo một quỹ đạo cố định, mà đang bị một lực lượng vô hình, nhưng cực kỳ mạnh mẽ, lay chuyển, tạo ra những gợn sóng lan tỏa khắp vũ trụ. Tạ Trần cảm nhận được mình chính là trung tâm của những gợn sóng ấy, là "điểm neo" đang giữ cho Nhân Quả Luân Bàn không bị vỡ tan, nhưng cũng là người có thể thay đổi hướng xoay của nó.
Tạ Trần không hề tỏ ra sợ hãi hay choáng ngợp. Anh đón nhận tất cả những thông tin đó bằng một sự bình thản đến khó tin, nhưng sâu bên trong là sự thấu hiểu và chấp nhận. Anh đã luôn nghi ngờ về bản chất của Thiên Đạo, về con đường tu tiên, và giờ đây, những nghi ngờ đó đã được xác nhận, và còn được mở rộng ra một tầm vóc vĩ đại hơn.
"Ta không phải là một lỗi lầm... ta là một 'khởi nguyên' khác, một 'điểm neo' được định sẵn từ buổi sơ khai?" Anh tự vấn trong nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, không phải là một câu hỏi mà là một lời khẳng định đầy sức nặng. Cái mong muốn "sống một đời bình thường" của anh, giờ đây, không còn là một khát vọng cá nhân đơn thuần, mà đã trở thành một gánh nặng, một sứ mệnh được định sẵn từ khởi thủy của vũ trụ. Anh chợt hiểu, cái "vô vi" mà anh theo đuổi không phải là sự không làm gì cả, mà là làm theo lẽ tự nhiên, làm theo bản chất của con người, không bị những "chấp niệm" về sức mạnh hay bất tử làm cho "mất người".
Tạ Trần mở mắt. Ánh sáng từ đôi mắt anh không còn chỉ là sự tỉnh táo, mà là một sự thấu hiểu vạn vật, như thể anh đã nhìn xuyên qua bức màn của thời gian và không gian. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ngắm vầng trăng sáng vằng vặc trên cao, rọi chiếu một màu bạc lên mái ngói của Thành Vô Song đang chìm trong bóng tối. Khuôn mặt anh, vốn thanh tú và thư sinh, giờ đây không còn vẻ bình thản đơn thuần, mà là sự kiên định vững vàng của một người đã tìm thấy con đường của mình, dù nó gập ghềnh và đầy rẫy thử thách, dù nó mang theo gánh nặng của một lời tiên tri từ Thượng Cổ.
Anh biết, cuộc đối đầu này không chỉ là giữa anh và Thiên Đạo suy yếu, mà là giữa một "khởi nguyên" mới với một trật tự đã mục nát. Lời tiên tri về "Dị Số Khai Nguyên" đã hé lộ. Thiên Đạo Phù Ấn đang rạn nứt. Nhân Quả Luân Bàn đang xoay chuyển. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại chính là điểm neo, là người quyết định hướng đi của tất cả. Cuộc "phá cục" của anh, giờ đây, đã không còn là một ý niệm, mà là một định mệnh.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.