Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 149: Điểm Neo Định Mệnh: Vết Khắc Của Dị Số

Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua những lớp sương mỏng, len lỏi vào từng góc nhỏ của Thành Vô Song, đánh thức vạn vật sau một đêm dài đầy biến động. Tiếng rao hàng của những thương nhân vội vã, tiếng bước chân hối hả trên phố lát đá, tiếng xe ngựa lộc cộc xa xa, và cả tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu vẫn còn vương vấn hơi men đêm qua, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, náo nhiệt. Mùi đồ ăn sáng từ những quán hàng rong, mùi hương liệu từ các cửa tiệm sang trọng, mùi thảo dược thoang thoảng từ Dược Phường, cùng với mùi đất ẩm và hơi nước đọng trên lá cây sau một đêm se lạnh, len lỏi vào từng ngóc ngách, tràn ngập không gian. Thành Vô Song, một lần nữa, lại khoác lên mình vẻ sầm uất, tràn đầy sức sống, dù đêm qua, lời tuyên bố chấn động của một phàm nhân đã gieo rắc sự hoang mang sâu sắc, khiến không ít kẻ thao thức.

Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần vẫn ngồi yên vị bên bàn trà, đôi mắt sâu thẳm khẽ nhắm hờ. Hắn đã ngồi như vậy từ lúc luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo thấu xương kia quét qua, xác nhận hắn là một "dị số" cần được giám sát. Cái cảm giác bị "định vị" ấy, ban đầu như một sợi tơ vô hình, lạnh lẽo quấn quanh linh hồn, giờ đây đã trở nên kỳ lạ, không còn là áp lực hay sự đe dọa, mà là một sự kết nối vi tế, một dấu ấn không thể chối bỏ. Nó như một vết khắc vô hình trên vận mệnh của hắn, xác nhận vị thế mới, gánh nặng mới mà hắn phải gánh chịu. "Dị số đã định," hắn thầm nhủ, giọng nội tâm trầm lắng như dòng suối chảy qua đá cuội. "Vậy ra, đây chính là cái giá của sự 'minh bạch' và 'tái định nghĩa'. Thiên Đạo không trừng phạt, mà là ghi nhận... và giám sát." Hắn đã dự liệu được điều này, từ khoảnh khắc hắn quyết định nói ra sự thật về sự suy tàn của Thiên Đạo, về cái giá "mất người" của con đường tu tiên.

Mở mắt ra, ánh nhìn của Tạ Trần dường như thấu triệt hơn bao giờ hết, không còn bị giới hạn bởi những gì mắt thường có thể thấy. Hắn không có năng lực tu luyện, nhưng khả năng thấu hiểu nhân quả của hắn đã đạt đến một cảnh giới mà ngay cả các Tiên Vương cũng khó lòng bì kịp. Hắn đưa tay, rót một chén trà nóng hổi, hơi ấm từ chén sứ truyền vào lòng bàn tay, xua đi chút dư âm se lạnh của đêm qua. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi hương trà thanh khiết, thoang thoảng chút hương hoa cúc khô, lan tỏa trong khoang mũi, mang lại sự tĩnh tâm hiếm có. Giữa cái bộn bề, lo toan của thế giới bên ngoài, quán sách nhỏ này vẫn là chốn bình yên, là nơi hắn có thể giữ lại được chút "nhân tính" cuối cùng, thứ mà Thiên Đạo muốn xóa bỏ, thứ mà các tu sĩ sẵn lòng đánh đổi để đổi lấy sức mạnh.

Kéo một cuốn sổ cũ kỹ, bìa da đã sờn bạc, ra trước mặt, Tạ Trần đặt bút lông lên giấy. Cuốn sổ này không ghi chép kinh thư hay đạo pháp, mà là những suy tư, những quan sát của hắn về dòng chảy nhân quả, về sự tương tác giữa con người và thế giới. Hắn cầm Nhân Quả Luân Bàn, một vật phẩm cổ xưa mà hắn tìm thấy trong một chuyến ngao du, đặt nhẹ lên bàn. Bề mặt luân bàn bằng đồng xanh, chạm khắc những phù văn cổ xưa, khẽ rung động vi tế, một sự rung động mà chỉ Tạ Trần mới có thể cảm nhận được. Nó là sự xác nhận cho một sự thay đổi lớn trong dòng chảy vận mệnh, một phản ứng dây chuyền từ lời tuyên bố của hắn. Đây không còn là cuộc chơi của những kẻ mạnh, mà là cuộc đấu trí, đấu lý, đấu nhân quả.

Ngòi bút lông lướt nhẹ trên trang giấy đã úa màu thời gian. Từng nét chữ thanh mảnh, bay bổng nhưng đầy nội lực, dần hiện ra. Hắn không ghi lại sự kiện, mà là ghi lại những "dấu ấn nhân quả" mà sự kiện đó tạo ra, những sợi dây liên kết vô hình giữa quá khứ, hiện tại và tương lai. "Thiên Đạo, cuối cùng cũng không thể vô vi. Sự 'ghi nhận' này không phải là phán xét, mà là một sự thừa nhận. Thừa nhận rằng trên thế gian này, có một 'dị số' không thể bị đồng hóa, không thể bị xóa bỏ bằng quy tắc cũ. Mọi chuyện sẽ không còn đơn thuần là 'vá trời' nữa. Mà là 'tái định nghĩa'." Tạ Trần khẽ mấp máy môi, tự nhủ. Trong ánh mắt hắn, không có sự tự mãn, chỉ có một sự kiên định đến lạ lùng, một sự chấp nhận vận mệnh đã an bài, nhưng cũng là một lời tuyên chiến ngầm. Hắn biết, từ giờ trở đi, cuộc sống bình thường của hắn sẽ không còn nữa, nhưng chính sự bất bình thường này lại là con đường duy nhất để hắn giữ trọn vẹn "nhân tính" của mình, và có thể, là cả "nhân gian" này.

***

Cùng lúc đó, tại Thái Huyền Tông, giữa chốn non xanh nước biếc, mây mù bao phủ nhẹ, tạo nên một cảnh tượng tựa chốn bồng lai tiên cảnh. Tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ, mang theo sự thanh tịnh và uy nghiêm, hòa vào tiếng kiếm reo nhẹ nhàng trong các sân tập của đệ tử, và tiếng chim hót líu lo từ những rừng cây linh khí. Mùi hương trầm thanh khiết từ các đỉnh hương cổ kính, mùi thảo dược thoang thoảng từ Dược Viên, cùng với linh khí dồi dào khiến không khí luôn tươi mát và trong lành, tạo nên một vẻ đẹp thanh tao mà hùng vĩ.

Trong tĩnh thất của mình, Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi trên bồ đoàn bằng ngọc bích, ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu soi rõ khuôn mặt tuyệt mỹ nhưng đầy suy tư của nàng. Chiếc Nguyệt Quang Trâm bằng bạch ngọc cài trên mái tóc đen nhánh khẽ rung động nhè nhẹ, như phản ánh sự dao động trong tâm trí nàng. Từ đêm qua, khi lời của Tạ Trần còn văng vẳng bên tai, và luồng ý chí vô hình của Bạch Vô Thường quét qua, nàng đã cảm nhận được một sự biến động kỳ lạ trong Thiên Đạo. Không phải là sự suy yếu, mà là một sự "tái tập trung" năng lượng, như thể một điểm mới đã được đánh dấu trong mạng lưới vận mệnh rối rắm của thiên địa. Điểm đó, nàng biết, chính là Tạ Trần.

"Thiên Đạo đã phản ứng... Hướng về hắn." Lăng Nguyệt thầm thì, giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng sự băn khoăn sâu sắc. "Tạ Trần, hắn rốt cuộc là kẻ địch hay là... một con đường khác? Cái giá của sự 'dị số' là gì?" Nàng nhớ lại ánh mắt thấu triệt của Tạ Trần, nhớ lại những lời hắn nói về sự "mất người" khi tu tiên, về sự suy tàn của Thiên Đạo không phải vì sức mạnh yếu đi, mà vì nhân tâm đã đổi khác. Những lời đó, như những lưỡi dao sắc bén, cứa vào niềm tin bấy lâu nay của nàng, vào con đường tu tiên mà nàng đã lựa chọn, vào cái gọi là "chính đạo" mà tông môn nàng hằng theo đuổi. Thái Huyền Tông luôn tự hào là một trong những tiên môn giữ gìn "nhân tính" tốt nhất, không để dục vọng làm mờ mắt, nhưng liệu đó có phải là sự thật trọn vẹn? Hay chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh dưới áp lực của Thiên Đạo đang suy yếu?

Từ ngày Tạ Trần xuất hiện, và đặc biệt là sau lời tuyên bố tại Thành Vô Song, mọi thứ nàng tin tưởng đều bị lung lay. Trước đây, nàng luôn nghĩ rằng tu tiên là con đường duy nhất để cứu vãn Thiên Đạo, để bảo vệ nhân gian. Nhưng Tạ Trần lại nói, Thiên Đạo đã chết, và con đường tu tiên truyền thống chỉ khiến con người ngày càng "mất người". Điều đó, với một tu sĩ như nàng, là một sự báng bổ, một lời nghịch thiên. Thế nhưng, Thiên Đạo lại không trừng phạt hắn, mà chỉ "giám sát", "ghi nhận". Điều này khiến Lăng Nguyệt cảm thấy một sự hoang mang lớn hơn bao giờ hết. Nếu Thiên Đạo thực sự đang thay đổi, thì những gì họ đang làm, liệu có còn đúng đắn?

Nàng đứng dậy, bước ra ban công, nơi không khí buổi sáng trong lành bao bọc lấy nàng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng nhìn về phía xa xăm, nơi Thành Vô Song ẩn hiện mờ ảo trong sương. Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lăng Nguyệt: "Nếu Thiên Đạo đang tìm cách 'sửa chữa' lỗi lầm của nó, và Tạ Trần là một 'lỗi' lớn, thì liệu việc giám sát hắn có phải là cách để Thiên Đạo hiểu rõ hơn về 'lỗi' này, hay để tìm cách 'đồng hóa' hắn vào hệ thống của nó?"

Nàng triệu tập một đệ tử. "Ngươi hãy bí mật xuống Thành Vô Song, theo dõi mọi động tĩnh của thư sinh Tạ Trần và những người xung quanh hắn. Không được gây sự chú ý, không được can thiệp vào bất kỳ chuyện gì, chỉ quan sát và báo cáo. Mọi chi tiết nhỏ đều phải được ghi lại rõ ràng." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm, không cho phép bất kỳ sự kháng cự hay chất vấn nào. Đệ tử cúi đầu tuân lệnh, nhanh chóng rời đi. Lăng Nguyệt biết, quyết định này có thể sẽ thay đổi rất nhiều thứ, nhưng nàng cần câu trả lời. Nàng cần biết, Tạ Trần có thực sự là mối đe dọa, hay là hy vọng, hay là một biến số mà ngay cả Thiên Đạo cũng đang phải học cách để hiểu.

***

Giữa trưa, Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Các tòa nhà ba, bốn tầng, mái ngói cong vút, được trang trí lộng lẫy bằng những biển hiệu lớn và đèn lồng rực rỡ, tạo nên một khung cảnh xa hoa, tráng lệ. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng khắp nơi, tiếng mặc cả sôi nổi, tiếng nói chuyện ồn ào của đám đông, và tiếng nhạc từ các quán rượu, tửu lầu hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản hợp xướng đặc trưng của một thành phố phồn hoa. Mùi hương liệu từ các cửa hàng tơ lụa, mùi thức ăn nóng hổi từ các quán ăn ven đường, mùi vải vóc mới và cả mùi kim loại từ các xưởng rèn, tất cả đều tạo nên một không khí sôi động, náo nhiệt, tràn ngập sức sống. Nắng nhẹ, không khí ấm áp lan tỏa, khiến mọi người càng thêm hăng hái giao thương.

Tại một quán trà đông đúc ven đường, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng đang ngồi đối diện nhau, thưởng thức trà và lắng nghe những lời bàn tán xôn xao xung quanh. Chủ đề chính của mọi cuộc trò chuyện không gì khác ngoài "dị số Tạ Trần" và lời tuyên bố chấn động của hắn đêm qua. Có kẻ hoảng sợ, có kẻ phẫn nộ, nhưng không ít người lại có vẻ mặt suy tư, thậm chí là mừng rỡ.

"Lời nói của Tạ Trần đã gieo hạt mầm trong lòng người." Mộ Dung Tuyết khẽ đặt chén trà xuống, ánh mắt thông minh nhưng ẩn chứa nỗi buồn nhìn Bách Lý Hùng. "Giờ đây, ngay cả Thiên Đạo cũng không thể phớt lờ hắn. Người người đều bàn tán, suy ngẫm về 'nhân quả', về 'mất người'. Đây là điều trước nay chưa từng có." Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong cái nhìn của phàm nhân đối với Tạ Trần. Trước đây, hắn có thể là một thư sinh kỳ lạ, một kẻ dám nói những điều khác biệt. Nhưng giờ đây, hắn đã trở thành một "điểm neo" cho những hy vọng, những hoài nghi, và cả những nỗi sợ hãi của cả nhân gian.

Bách Lý Hùng gật đầu tán thành, bàn tay vạm vỡ nắm chặt cán kiếm đặt bên cạnh. "Phàm nhân chúng ta cuối cùng cũng có một tiếng nói. Hắn không phải thần, nhưng hắn là hy vọng." Giọng nói trầm hùng của ông đầy kiên định. "Suốt bao đời, chúng ta bị các tu sĩ xem thường, bị Thiên Đạo bỏ quên. Mạng sống của phàm nhân mỏng như tờ giấy, tùy tiện bị chà đạp. Nhưng Tạ Trần, hắn đã chỉ ra con đường. Hắn cho chúng ta thấy, không cần thành tiên, chúng ta vẫn có thể sống một đời trọn vẹn." Ánh mắt ông quét qua đám đông, thấy được những ánh mắt ngưỡng mộ, những cái gật đầu đồng tình, nhưng cũng không thiếu những ánh nhìn hoài nghi và sợ hãi. Rõ ràng, con đường Tạ Trần mở ra không dễ dàng, nhưng nó đã bắt đầu.

Đúng lúc đó, một nhóm tu sĩ đi ngang qua, dẫn đầu là Liễu Thanh Phong. Hắn vẫn mang vẻ ngoài thanh tú, dáng người cao gầy, mắt sáng như sao, tay cầm thanh Bích Lạc Kiếm, nhưng khuôn mặt lại tràn ngập vẻ căm phẫn và tự phụ. Hắn nghe thấy những lời bàn tán của người dân, những lời ngợi ca Tạ Trần, và không khỏi hừ lạnh một tiếng.

"Dị số? Hừ! Chẳng qua là Thiên Đạo đang chờ thời cơ thanh trừ kẻ nghịch thiên đó!" Liễu Thanh Phong cao giọng, giọng nói pha lẫn sự khinh miệt và tức giận. Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào đám đông, đôi mắt sắc lạnh quét qua Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng. "Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Cái gọi là 'suy tàn' chỉ là một kiếp nạn nhỏ, Thiên Đạo sẽ tự có cách để tự vá lành. Kẻ gieo rắc tà đạo như Tạ Trần, sớm muộn cũng sẽ bị Thiên Đạo trừng phạt, hóa thành tro bụi!" Hắn vung tay áo, ý muốn bỏ đi, không thèm nghe thêm những lời "mê hoặc" đó.

Đi cùng Liễu Thanh Phong là Dương Quân. Anh tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây lại mang vẻ trầm tư, hoang mang. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe những lời bàn tán, những lời của Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, và cả sự căm phẫn của Liễu Thanh Phong. Anh nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, nhớ lại sự thay đổi trong Thiên Đạo mà chính anh cũng cảm nhận được.

"Nếu Thiên Đạo thực sự suy yếu, thì dị số này... có thể là cứu cánh cho cả hai giới hay sao?" Dương Quân tự hỏi trong lòng. Anh luôn tin vào chính đạo, tin vào sự tồn tại của Thiên Đạo và sứ mệnh của tu sĩ. Nhưng những gì Tạ Trần nói, và đặc biệt là cách Thiên Đạo phản ứng – không hủy diệt mà là "giám sát" – đã gieo vào lòng anh một hạt giống hoài nghi. Hạt giống ấy đang nảy mầm, khiến anh bắt đầu đặt câu hỏi về mọi thứ anh từng tin.

Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng trao đổi ánh mắt, ngầm hiểu sự đồng lòng. Họ không đáp lời Liễu Thanh Phong, bởi họ biết, có tranh cãi cũng vô ích. Sự thật sẽ chứng minh tất cả. Liễu Thanh Phong hừ một tiếng nữa, hất tay áo bỏ đi, nhóm tu sĩ của hắn cũng đi theo. Dương Quân nhìn theo bóng lưng Tạ Trần, ánh mắt phức tạp, vừa hoang mang vừa như đang tìm kiếm một câu trả lời. Anh biết, con đường phía trước sẽ không còn rõ ràng nữa.

***

Trong một không gian siêu việt, vượt ra ngoài mọi khái niệm về thời gian và vật chất, nơi chỉ có hư vô và ý chí thuần túy, Bạch Vô Thường đứng giữa mênh mông vũ trụ. Nơi đây không có âm thanh, không có mùi hương, không có ánh sáng, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối và một cái lạnh lẽo thấu xương, như thể mọi sự sống đều bị hút cạn. Thực thể vô hình này, không có khuôn mặt rõ ràng, đôi mắt trống rỗng nhưng lại thấu suốt vạn vật, như hai điểm sáng rực rỡ trên nền tối vô tận.

Y đã hoàn tất việc "đánh dấu" Tạ Trần. Giờ đây, Tạ Trần không còn là một cá nhân "vô vi" đơn thuần, một kẻ phàm nhân không đáng để Thiên Đạo bận tâm. Hắn đã trở thành một "điểm dữ liệu" quan trọng, một biến số không thể dự đoán, một "dị số" nằm ngoài mọi quy tắc mà Thiên Đạo đã đặt ra từ Thượng Cổ. Đối với Thiên Đạo, Tạ Trần là một "lỗi" lớn, một sự sai lệch trong mã nguồn của vũ trụ, nhưng đồng thời, hắn cũng là một đối tượng "nghiên cứu" đầy tiềm năng. Thiên Đạo không dễ dàng "sửa chữa" một lỗi mà nó không thể hiểu, không thể định nghĩa.

Bạch Vô Thường đưa tay ra, những ngón tay thon dài, hư ảo như sương khói. Từ đầu ngón tay y, một sợi chỉ đỏ vô hình, mỏng manh như tơ nhưng lại rắn chắc như kim cương, vươn dài ra, xuyên qua không gian và thời gian, vượt qua hàng vạn dặm xa xôi của nhân gian. Sợi chỉ đó không phải để trói buộc Tạ Trần, không phải để giam cầm hắn, mà là để "liên kết" với hắn, để thiết lập một cơ chế giám sát tinh vi. Nó là sợi dây nhân quả, là con mắt vô hình của Thiên Đạo, giờ đây đã được kết nối trực tiếp với "điểm neo nhân quả" mang tên Tạ Trần.

Một ý niệm lạnh lẽo, vang vọng trong hư vô, không thành lời nhưng lại thấu suốt vạn vật: "Dị số đã được xác nhận. Giám sát cấp độ một bắt đầu. Ghi nhận mọi dao động nhân quả. Phép thử ban đầu đã triển khai."

Ngay lập tức, như một sự phản ứng dây chuyền của vận mệnh, một "sự cố" nhỏ, tưởng chừng như ngẫu nhiên, xuất hiện tại một ngôi làng xa xôi, hẻo lánh ven rừng, cách Thành Vô Song hàng ngàn dặm. Tại đó, một con suối vốn trong lành, mát rượi, là nguồn sống của cả làng, bỗng nhiên đổi màu. Nước suối từ trong vắt bỗng hóa thành một màu đỏ sẫm, như máu, mang theo một mùi tanh tưởi khó chịu, và một luồng khí tức âm hàn lạ lùng bắt đầu lan tỏa. Những cây cỏ ven suối héo úa, chim chóc bay đi, cá tôm chết nổi trắng bờ. Đây không phải là một thiên tai lớn, không phải một sự kiện động trời, mà chỉ là một "phép thử" vi tế, một dấu hiệu của sự hỗn loạn bắt đầu từ một điểm nhỏ, được Thiên Đạo khéo léo sắp đặt.

Sợi chỉ đỏ vô hình từ Bạch Vô Thường khẽ rung lên, ghi nhận từng chi tiết của sự kiện. Thiên Đạo muốn xem, Tạ Trần, "điểm neo nhân quả" này, sẽ phản ứng như thế nào trước những dao động nhân quả mà chính hắn đã tạo ra. Nó không chỉ là giám sát, mà còn là một hình thức "nghiên cứu", một nỗ lực để hiểu rõ hơn về bản chất "phá cục" của hắn. Liệu Tạ Trần có thể "tái định nghĩa" quy tắc cho nhân gian, hay sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của sự hỗn loạn và bị Thiên Đạo "sửa chữa" theo cách của nó?

Màn đêm buông xuống lần nữa, Thành Vô Song lại lên đèn, rực rỡ và nhộn nhịp. Tạ Trần vẫn ngồi trong quán sách nhỏ, chén trà đã nguội, ngòi bút đã ngừng. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sợi dây vô hình kết nối giữa hắn và Thiên Đạo, cảm nhận những rung động vi tế từ xa xôi. Hắn biết, trò chơi đã bắt đầu. Cuộc đối đầu này không phải là một trận chiến giữa các pháp thuật, mà là một cuộc chiến của triết lý, của nhân quả, của sự tồn tại. Con mắt của Thiên Đạo đã mở, và ánh mắt của Tạ Trần cũng đã sẵn sàng để đối diện. Và trên con đường xa xôi, Ma Chủ Cửu U, có lẽ, cũng đã bắt đầu cảm nhận được sự hỗn loạn vi tế này, sự hỗn loạn mà hắn hằng mong đợi để phá vỡ hoàn toàn trật tự cũ, mở ra một kỷ nguyên mới của riêng mình.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free