Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 148: Thiên Đạo Phán Quyết: Dị Số Đã Định

Dưới vực sâu thăm thẳm của U Minh Địa Phủ, nơi thời gian dường như ngưng đọng, một sự lạnh lẽo thấu xương vĩnh cửu bao trùm mọi vật. Nơi đây không có ánh mặt trời, chỉ có thứ ánh sáng u ám, xanh xám tỏa ra từ những khối đá huyền bí và những dòng nham thạch âm u chảy lờ mờ. Kiến trúc của U Minh mang vẻ thô kệch, vĩ đại nhưng đầy rẫy sự mục ruỗng, như một lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật. Những cổng thành sừng sững, được đúc từ đá đen kịt và điểm xuyết bằng xương cốt của những sinh linh đã vĩnh viễn tan biến, đứng im lìm như những kẻ gác cổng của cõi vĩnh hằng. Cầu đá bắc qua dòng Vong Xuyên, nơi những linh hồn oan khuất trôi dạt vô định, gồ ghề và trơn trượt bởi mưa máu nhẹ không ngừng rơi, tạo nên những vệt loang lổ như nước mắt của cõi chết.

Trong sâu thẳm nhất của điện thờ Âm Phủ, một không gian rộng lớn được chạm khắc từ đá đen và xương cốt khổng lồ, Bạch Vô Thường đang ngự trên một ngai vàng được tạo thành từ vô số xương thú cổ xưa, uy nghi và lạnh lẽo. Hình hài của y vẫn là một cái bóng đen kịt, không rõ nét, đôi khi biến đổi mơ hồ thành hình dáng con người nhưng không có khuôn mặt cụ thể, chỉ có đôi mắt sáng rực như hai điểm lửa đỏ trên nền tối vô tận. Khí tức tỏa ra từ y là sự băng giá của hư vô, không một chút ấm áp, không một chút dao động. Tiếng gió hú ghê rợn, tiếng than khóc thảm thiết của vô vàn oan hồn, tiếng xiềng xích va chạm chan chát vang vọng từ những nhà ngục ngầm sâu thẳm, cùng với tiếng gõ mõ đều đều và tiếng nước chảy dưới sông Vong Xuyên, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của cái chết và sự tuyệt vọng. Mùi tử khí nồng nặc, mùi máu tanh thoang thoảng, xen lẫn mùi lưu huỳnh và mùi hương trầm lạnh lẽo bao trùm không gian, khiến bất kỳ sinh linh nào cũng phải rùng mình khi đặt chân đến đây.

Ý chí của Thiên Đạo, mà Bạch Vô Thường đại diện, giờ đây đang trải qua một sự "rung động" dữ dội, một trạng thái chưa từng có tiền lệ kể từ thuở hồng hoang. Ánh mắt trống rỗng của y, hay đúng hơn là những điểm lửa trên nền tối, phản chiếu vô số hình ảnh chớp nhoáng với tốc độ kinh hoàng: Thành Vô Song hỗn loạn, những gương mặt tu sĩ và phàm nhân hoang mang tột độ, tiếng la hét chất vấn và cả nỗi tuyệt vọng lan tràn. Và rõ nét nhất, vang vọng như sấm sét trong cái tĩnh lặng vĩnh cửu của U Minh, là lời nói của Tạ Trần. Từng câu, từng chữ của hắn, không phải phép thuật, không phải đạo pháp, nhưng lại có sức mạnh xoay chuyển tâm trí, phá vỡ niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy của muôn loài.

"Kẻ này... đã vượt quá giới hạn của 'biến số'," một luồng ý niệm vang vọng trong không gian trống rỗng, không phải giọng nói mà là một sự truyền tải trực tiếp vào tâm thức. Đó là ý chí của Thiên Đạo, thông qua Bạch Vô Thường, đang "suy nghĩ". "Là 'dị số'."

Thiên Đạo luôn có những "biến số", những sự kiện hoặc cá thể nằm ngoài dự liệu nhưng vẫn có thể được điều chỉnh, được định hướng để duy trì sự cân bằng chung. Nhưng Tạ Trần, với lời tuyên bố "Thiên Đạo đã chết", đã không còn là một biến số có thể kiểm soát. Hắn đã trở thành một "dị số", một sự tồn tại mà mọi quy tắc nguyên thủy, mọi định luật được thiết lập từ Thượng Cổ, đều không thể giải thích, càng không thể trói buộc.

Bạch Vô Thường "thấy" được quá khứ của Tạ Trần: một thư sinh nghèo với trí tuệ sắc bén, được tiên môn chọn trúng nhưng đã chủ động từ bỏ. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài. Hắn trọng chữ "sống", trọng "nhân tính". Hắn nhìn thấu "nhân quả" không phải bằng thần thông, mà bằng khả năng suy luận cực hạn, nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả. Tất cả những thông tin đó, từ khi Tạ Trần từ bỏ con đường tiên môn cho đến lời tuyên bố chấn động Thành Vô Song, đều được xử lý với tốc độ siêu việt, đối chiếu với các quy tắc nguyên thủy được khắc sâu vào nền móng vũ trụ.

"Lời nói của hắn, không phép thuật, nhưng lại có sức mạnh thay đổi vận mệnh hơn vạn đạo pháp," ý niệm tiếp tục vang vọng, lạnh lẽo nhưng ẩn chứa một sự "lo lắng" mà chỉ một thực thể vũ trụ mới có thể cảm nhận. "Một vết nứt mới, sâu thẳm hơn cả sự suy yếu của ta."

Thiên Đạo đã suy yếu, đó là một sự thật không thể chối cãi. Linh khí mỏng manh, tu sĩ "mất người", đó là những vết nứt đã cũ. Nhưng lời của Tạ Trần, là một vết nứt mới, một sự phá vỡ niềm tin từ tận gốc rễ, còn nguy hiểm hơn cả sự cạn kiệt linh khí. Nó thách thức sự tồn vong của Thiên Đạo không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự "thấu hiểu" và "từ bỏ". Nếu không còn ai khao khát thành tiên, nếu không còn ai tin vào Thiên Đạo, thì sự tồn tại của Thiên Đạo còn ý nghĩa gì?

Bạch Vô Thường, đại diện cho ý chí tối cao, đưa tay lên. Trong không gian u ám, một luồng tử khí vô hình, lạnh lẽo xoáy tụ lại, không phát ra âm thanh, không tạo ra ánh sáng, nhưng lại mang theo một áp lực khủng khiếp. Luồng tử khí đó ngưng tụ thành một phù ấn vô hình, một ký hiệu phức tạp và cổ xưa, khắc sâu vào hư không ngay trước ngai vàng xương cốt. Phù ấn đó không phải là một đòn tấn công, mà là một sự "đánh dấu", một "định vị" vĩnh viễn. Nó đánh dấu Tạ Trần là một "dị số", một đối tượng cần được giám sát chặt chẽ, từng hành động, từng lời nói của hắn sẽ được Thiên Đạo ghi nhận và phân tích. Đây là một sự tuyên án vũ trụ, một sự xác nhận rằng Tạ Trần đã trở thành một mối đe dọa, hay một cơ hội, mà Thiên Đạo không thể phớt lờ.

Phù ấn đó chìm vào hư không, nhưng sự hiện diện của nó vẫn lẩn quất trong U Minh Địa Phủ. Từ thời khắc này, Tạ Trần không còn là một phàm nhân đơn thuần, không còn là một thư sinh tự do, mà đã trở thành "điểm neo nhân quả" bị cả Thiên Đạo đặt dưới tầm mắt. Một kỷ nguyên mới của sự đối đầu âm thầm, không tiếng súng, nhưng lại là cuộc chiến của ý chí và triết lý, đã chính thức bắt đầu.

***

Trong phòng luyện công cá nhân tại Thái Huyền Tông, không khí tĩnh mịch bao trùm. Căn phòng được xây dựng từ những khối đá xanh kiên cố, bề mặt tường và sàn nhà được khắc những trận pháp cổ xưa, tỏa ra linh khí thanh khiết dồi dào, giúp người tu hành dễ dàng nhập định. Giữa phòng, trên một bồ đoàn làm từ cỏ linh thiêng, Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi xếp bằng, bạch y thuần khiết ôm lấy dáng người thanh thoát, mái tóc đen nhánh buông dài như thác nước. Đôi mắt phượng tuyệt mỹ thường ngày sắc bén, uy nghiêm, nay lại ẩn chứa một sự mệt mỏi sâu thẳm, một vẻ mông lung hiếm thấy. Nàng cố gắng nhập định, cố gắng thu liễm tâm thần, nhưng tâm trí nàng không thể nào yên tĩnh.

Lời nói của Tạ Trần về cái chết của Thiên Đạo, cùng với sự hỗn loạn sau đó tại Thành Vô Song, đã gieo một hạt mầm hoài nghi sâu sắc trong tâm hồn nàng. Nó không chỉ là một hạt mầm, mà như một cây đại thụ đang mọc rễ và đâm chồi, làm lung lay tận gốc rễ những niềm tin mà nàng đã xây dựng suốt cuộc đời tu hành. Linh khí thanh khiết trong phòng dường như không thể thanh lọc được sự hỗn loạn trong tâm trí nàng. Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, mùi linh khí tinh khiết tràn ngập, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự bất an nội tại.

Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, một biểu tượng của tông môn, của địa vị, của con đường tu tiên mà nàng đang đi, khẽ rung lên. Ánh sáng bạc yếu ớt từ chiếc trâm lấp lánh trong ánh đèn dầu mờ ảo, như phản chiếu sự giằng xé nội tâm của chủ nhân. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự "mất người" khi tu luyện. Những vị tiền bối của nàng, những người đã đạt đến cảnh giới cao thâm, dần trở nên vô cảm, lạnh lùng, xa cách với nhân gian. Họ coi sinh mạng phàm nhân như cỏ rác, coi cảm xúc như chướng ngại vật trên con đường trường sinh. Nàng đã từng nghĩ đó là sự siêu thoát, sự buông bỏ chấp niệm trần tục để đạt đến đại đạo. Nhưng giờ đây, lời của Tạ Trần như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí nàng, buộc nàng phải nhìn nhận lại.

"Thiên Đạo đã chết? Nếu vậy... con đường tu tiên của ta có ý nghĩa gì?" Một câu hỏi vang vọng trong tâm trí Lăng Nguyệt, không thành tiếng nhưng lại như tiếng chuông chùa ngân vang trong một đêm vắng. Nàng đã dành cả cuộc đời để truy cầu sức mạnh, để vươn tới cảnh giới bất tử, để bảo vệ nhân gian khỏi những tai ương. Nhưng nếu cái "Thiên Đạo" mà nàng tin tưởng, cái nền tảng của mọi quy tắc và mục đích tu luyện, đã thực sự suy kiệt, thậm chí là "chết", vậy thì mọi nỗ lực của nàng có còn ý nghĩa?

Cảm giác bất lực khi đối mặt với dị biến, khi linh lực trở nên vô dụng trước một tai ương vượt quá tầm kiểm soát; cảm giác trống rỗng trong tâm hồn khi đạt đến đỉnh cao tu vi, cái cảm giác cô độc và xa lạ với chính bản thân mình... Tất cả những điều đó giờ đây như được thắp sáng dưới một góc nhìn mới. Phải chăng, đó chính là sự "mất người" mà Tạ Trần đã nói? Cái giá của sự vĩ đại, sự bất tử, là đánh đổi bằng chính nhân tính của mình?

Nàng nhớ lại cái luồng ý niệm vô hình, lạnh lẽo lướt qua Thành Vô Song sau lời tuyên bố của Tạ Trần. Nó không mang sát ý, nhưng đầy áp lực, như một cái nhìn thấu suốt từ một thực thể không thể nhìn thấy. Giờ đây, trong phòng luyện công tĩnh lặng, nàng cảm thấy một sự thay đổi vi tế hơn trong linh khí trời đất, như có một con mắt vô hình nào đó vừa được mở ra, không phải để trừng phạt, mà để "giám sát", để "ghi nhận". Nó hướng thẳng vào Tạ Trần, nhưng cũng chạm đến mọi ngóc ngách của thế gian.

"Hắn... hắn thực sự đã làm được điều mà không ai dám nghĩ tới. Một phàm nhân... thay đổi cả thiên cơ." Lăng Nguyệt Tiên Tử thầm thì trong tâm trí, không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy của một tu sĩ cấp cao. Thay vào đó là sự mông lung, bối rối. Tạ Trần không có linh lực, không có thần thông, nhưng lời nói và trí tuệ của hắn lại có thể lay chuyển cả một thế giới. Đó là một sức mạnh mà nàng, với tu vi đỉnh cao của mình, cũng chưa từng thấy, chưa từng trải nghiệm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử chậm rãi mở mắt. Ánh nhìn của nàng xa xăm, xuyên qua những bức tường đá, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch, như muốn nhìn thấu số phận của nhân gian. Nàng đưa tay, cầm lấy chiếc Nguyệt Quang Trâm, vuốt ve nó như tìm kiếm một điểm tựa, một lời giải đáp cho những hoài nghi đang giày vò. Chiếc trâm ngọc giờ đây không còn mang vẻ rực rỡ như biểu tượng của quyền năng, mà trở thành một vật nặng trĩu trong tay nàng, như gánh nặng của cả một tín ngưỡng đang lung lay.

Nàng biết, con đường phía trước sẽ không còn rõ ràng. Những gì Tạ Trần đã nói, đã làm, đã mở ra một kỷ nguyên mới, một cuộc khủng hoảng niềm tin và triết lý. Và nàng, một tu sĩ từng đứng trên đỉnh cao, giờ đây cũng bị cuốn vào dòng chảy xiết của kỷ nguyên này, buộc phải lựa chọn giữa việc bám víu vào quá khứ hay dũng cảm bước đi trên một con đường chưa từng có. Sự giám sát của Thiên Đạo, sự "đánh dấu" dị số, sẽ không chỉ ảnh hưởng đến Tạ Trần, mà còn ảnh hưởng đến tất cả những ai dám hoài nghi, dám tìm kiếm một con đường khác.

***

Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần tại Thành Vô Song, không gian quen thuộc vẫn tĩnh lặng và ấm cúng như mọi khi. Nửa đêm, ánh đèn dầu leo lét tỏa ra quầng sáng vàng dịu, hắt lên những giá sách gỗ cũ kỹ chất đầy những cuốn kinh thư, cổ tịch. Mùi giấy cũ, mùi mực và một chút hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không khí an yên, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và hoang mang đang bao trùm bên ngoài. Tiếng côn trùng đêm rả rích từ khu vườn nhỏ phía sau, cùng với tiếng gió nhẹ lướt qua những ô cửa sổ, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch.

Tạ Trần ngồi bên bàn trà, không đọc sách, cũng không viết. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, thường ngày chứa đựng sự tinh anh và suy tư, giờ đây chỉ đơn thuần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi vết nứt mờ ảo trên bầu trời đêm vẫn hiện hữu. Vết nứt ấy, một dấu hiệu của Thiên Đạo suy tàn, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác, như một cánh cửa vừa hé mở ra một sự thật trần trụi.

Hắn cảm nhận rõ ràng. Một luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo thấu xương, đang bao phủ lấy mình. Nó không mang theo sát khí, không có bất kỳ biểu hiện hung hãn nào, nhưng lại đầy áp lực, như một sự "quét qua" tỉ mỉ, một sự "ghi nhận" và "định vị" đến từ một tồn tại siêu việt, một thực thể cổ xưa đang thức tỉnh. Đó là phản ứng của Thiên Đạo. Một phản ứng mà Tạ Trần đã dự liệu, một cái giá mà hắn biết mình phải trả khi dám tuyên bố sự thật, dám phá vỡ bức màn dối trá.

Một nụ cười khẽ, rất khẽ, xuất hiện trên môi Tạ Trần. Không phải nụ cười chế giễu, cũng không phải sự đắc thắng, mà là sự chấp nhận bình thản, một sự hiểu rõ về những gì đang diễn ra. Hắn đã biết, sớm muộn gì Thiên Đạo cũng sẽ "chú ý" đến hắn. Hắn, một phàm nhân không tu hành, không có sức mạnh, nhưng lại có khả năng nhìn thấu bản chất của nhân quả, bản chất của sự "mất người" khi tu tiên, và dám đưa ra lời phán quyết về sự suy tàn của Thiên Đạo. Hắn chính là một "dị số", một cá thể không thể tồn tại trong quy luật mà Thiên Đạo đã đặt ra.

"Cuối cùng... cũng đến lúc. Con mắt đã mở." Tạ Trần khẽ tự nhủ, giọng hắn trầm ấm, tĩnh lặng, hòa vào tiếng gió đêm. Câu nói ấy không chứa đựng sự sợ hãi, cũng không có vẻ kiêu ngạo, mà chỉ là một sự xác nhận, một lời chào đón định mệnh.

Hắn đưa tay, đặt nhẹ lên cuốn "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo" đang mở trên bàn. Ngón tay thon dài của hắn lướt nhẹ trên những dòng chữ cổ, những triết lý về sự thuận theo tự nhiên, về sự buông bỏ chấp niệm, về con đường tìm kiếm sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường. Cuốn sách này không phải là kinh điển tu luyện, nhưng lại chứa đựng chân lý sâu sắc hơn bất kỳ đạo pháp nào.

Tạ Trần nhắm mắt lại. Hắn không cần thần thức để cảm nhận, không cần linh lực để giao tiếp. Hắn cảm nhận sự kết nối vô hình giữa mình và "con mắt" đang giám sát, như thể đang đối thoại thầm lặng với một thực thể cổ xưa, một ý chí vũ trụ. Sự lạnh lẽo của luồng ý niệm vô hình kia giờ đây không còn mang lại cảm giác áp lực, mà như một phần của chính hắn, một phần của cái "nhân quả" mà hắn đã tạo ra. Hắn không phản kháng, không trốn tránh, mà bình thản đón nhận.

Đây là một cuộc đối đầu mới, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự tồn tại. Thiên Đạo muốn duy trì quy tắc của nó, còn Tạ Trần, một dị số, lại muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, và mở ra một con đường mới cho nhân gian. Sự "giám sát" của Thiên Đạo không chỉ là để kiểm soát, mà còn là một hình thức "nghiên cứu", một nỗ lực để hiểu rõ hơn về bản chất "nhân quả" của Tạ Trần, về khả năng "phá cục" của hắn.

Đêm dần trôi, vết nứt trên bầu trời vẫn hiện hữu, như một vết sẹo trên khuôn mặt của vũ trụ đang suy yếu. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bình yên trong quán sách của mình, giữa sự giám sát của Thiên Đạo, giữa những hoài nghi của tu sĩ, và giữa những nỗi sợ hãi của phàm nhân. Hắn biết, từ giờ trở đi, mỗi bước đi của hắn, mỗi lời nói của hắn, sẽ không còn là của riêng hắn nữa. Chúng sẽ là những viên gạch xây nên một kỷ nguyên mới, hoặc là những đợt sóng phá tan những gì còn sót lại của một thế giới cũ. Con mắt của Thiên Đạo đã mở, và ánh mắt của Tạ Trần cũng đã sẵn sàng để đối diện. Đây là khởi đầu của một cuộc chơi lớn hơn, phức tạp hơn, nơi số phận của Thập Phương Nhân Gian sẽ được định đoạt bởi một phàm nhân, một dị số, một "điểm neo nhân quả" giữa dòng chảy vô thường của vũ trụ.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free