Nhân gian bất tu tiên - Chương 147: Hồi Âm Của Lời Tiên Tri: Niềm Tin Lung Lay
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng Cổng Thành Vọng Nguyệt vào bóng tối thăm thẳm, nhưng không thể che lấp đi sự hỗn loạn đang cuộn trào nơi đây. Tiếng gió rít gào từng cơn, mang theo hơi lạnh thấu xương và những mảnh vụn sợ hãi, hoang mang, phẫn nộ từ đám đông đang vây kín quảng trường. Cánh cổng thành cao ngất, được đắp từ những tảng đá xanh kiên cố, giờ đây như một người khổng lồ câm lặng, đứng nhìn bi kịch của nhân gian. Những phù văn trận pháp khắc sâu trên tường đá, vốn dĩ để bảo hộ, nay dường như cũng run rẩy trước một sự thật quá đỗi tàn khốc. Mùi bụi đất hòa lẫn mùi mồ hôi của những thân người đang xô đẩy, chen chúc, cùng với mùi kim loại thoang thoảng từ giáp trụ của các binh lính, tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp của sự bất an.
Tạ Trần vẫn đứng đó, thân hình gầy gò của một thư sinh áo vải cũ kỹ, đối lập hoàn toàn với sự cuồng nộ đang dâng trào xung quanh. Đôi mắt anh sâu thẳm, vẫn giữ vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể đã nhìn thấu mọi ngọn nguồn nhân quả, mọi biến động của lòng người. Làn da trắng nhợt dưới ánh trăng mờ càng khiến anh trông thêm yếu ớt, nhưng không một ai dám nghi ngờ ý chí kiên định đang ẩn giấu bên trong con người này. Anh đã gieo xuống một hạt giống, không phải của sự sống, mà của sự thật, và giờ đây, nó đang nảy mầm trong cơn bão tố.
Liễu Thanh Phong, với gương mặt thanh tú giờ đây vặn vẹo vì phẫn nộ, bước ra từ đám đông tu sĩ. Ánh mắt hắn rực lửa, đầy vẻ tự phụ bị tổn thương, như muốn thiêu đốt kẻ dám báng bổ niềm tin ngàn đời. Hắn giơ tay vung kiếm Bích Lạc lên cao, mũi kiếm run rẩy chỉ thẳng vào Tạ Trần, một luồng linh lực cuồng bạo thoát ra từ thân thể hắn, tạo nên một chấn động không khí. "Kẻ phản nghịch! Ngươi dám gieo rắc tà đạo, làm lung lay căn cơ tu tiên của vạn vật! Ngươi muốn cả thế giới này sụp đổ sao?!" Giọng hắn trầm đục, vang vọng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, mang theo sự căm ghét sâu sắc. Hắn không thể chấp nhận. Làm sao một phàm nhân không tu hành, không linh lực, lại dám tuyên bố Thiên Đạo đã chết, lại dám phá vỡ ảo mộng trường sinh của hắn và của cả giới tu sĩ? Niềm tin của hắn, thứ hắn đã dùng cả đời để theo đuổi, nay lại bị giẫm đạp không thương tiếc.
Bên cạnh Liễu Thanh Phong, một tu sĩ trung niên khác, vẻ mặt tái mét vì sợ hãi nhưng cũng đầy vẻ cố chấp, run rẩy phụ họa: "Hắn nói láo! Thiên Đạo bất diệt, chúng ta vẫn còn hy vọng vá trời! Chẳng lẽ bao nhiêu công sức của tiền bối, của tông môn... đều đổ sông đổ bể sao?!" Hắn thà chết chứ không muốn tin vào sự thật phũ phàng ấy. Bởi vì, nếu Thiên Đạo đã chết, vậy thì con đường tu luyện của hắn, mục đích sống của hắn, tất cả đều trở thành trò hề.
Đám đông phàm nhân xô đẩy nhau, những tiếng la hét, khóc lóc đã biến thành những lời thì thầm đầy sợ hãi. Một người phụ nữ với mái tóc bù xù, ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, đôi mắt ngấn lệ nhìn Tạ Trần đầy tuyệt vọng: "Nếu Thiên Đạo đã chết... thì chúng ta sẽ ra sao? Ai sẽ che chở chúng ta khỏi những tai ương? Chúng ta sẽ chết hết sao?!" Nỗi sợ hãi bản năng về cái chết, về sự vô định, bủa vây lấy họ, khiến họ quên đi cả sự kính nể với tu sĩ.
Tạ Trần, mặc cho làn sóng linh lực của Liễu Thanh Phong đang chấn động không khí, vẫn đứng yên, không chút lay chuyển. Phía trước anh, Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc thanh lịch nhưng giờ đây đã lấm lem bụi đất, đứng chắn nửa thân hình anh. Nàng tiên tử y thuật, với gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy. Bên cạnh nàng là Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần như một bức tường thành, ánh mắt kiên nghị và đầy quyết tâm. Râu quai nón rậm rạp của hắn khẽ rung lên theo từng nhịp thở dồn dập, nhưng hắn không lùi bước. Hắn, một dũng tướng đã quen nhìn máu đổ, nay lại dùng thân mình bảo vệ một thư sinh yếu ớt trước bão tố.
"Thiên Đạo là quy tắc, không phải thần linh." Giọng Tạ Trần vang vọng, không hề cao, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi, xuyên thấu qua mọi tiếng ồn ào và sự phẫn nộ. "Khi quy tắc không còn phù hợp, nó sẽ suy tàn. Việc các ngươi cố chấp vá víu chỉ làm nó mục nát nhanh hơn mà thôi." Anh không nói với Liễu Thanh Phong, mà nói với tất cả mọi người, với cái Thiên Đạo vô hình đang hấp hối trên cao. "Sự sống không thể phụ thuộc vào một cái xác mục nát. Lối thoát duy nhất cho tất cả chúng ta... là chấp nhận sự thật đau lòng này, từ bỏ tất cả ảo vọng, và tự xây dựng tương lai của chính mình."
Bách Lý Hùng, giọng trầm hùng, đầy khí phách, vang lên ngay sau lời Tạ Trần: "Lời Tạ công tử nói không phải không có lý. Chúng ta đã thấy rõ sự bất lực của phép thuật trước tai ương. Những tu sĩ, những vị tiên nhân mà chúng ta từng ngưỡng vọng, cũng đã không thể ngăn chặn được dị biến, cũng đã không thể xoa dịu nỗi đau của nhân gian. Chẳng lẽ, chúng ta cứ mãi tin vào một thứ đã không còn hiệu nghiệm sao? Cái giá của sự chấp niệm này... là sinh mạng của biết bao nhiêu người!" Hắn, một phàm nhân, đã trải qua quá nhiều mất mát, đã chứng kiến quá nhiều sự bất lực của cả phàm lẫn tiên, nên hắn tin vào điều Tạ Trần nói.
Liễu Thanh Phong giận đến run người, linh lực trong cơ thể hắn cuồn cuộn dâng trào, như thể muốn xé nát Tạ Trần ra thành từng mảnh. Hắn không thể chịu đựng được lời lẽ ấy, lời lẽ phá vỡ mọi nền tảng lý tưởng của hắn. "Ngươi... Ngươi dám! Tu tiên là con đường vĩ đại nhất của nhân loại! Là sự thăng hoa của sinh mệnh! Làm sao có thể là một 'cái xác mục nát'?! Ngươi là dị số, là tai họa, là kẻ muốn kéo tất cả chúng ta xuống vực thẳm!" Hắn tin rằng, nếu từ bỏ tu tiên, nhân loại sẽ mãi mãi chìm trong yếu đuối, mãi mãi bị Thiên Đạo bỏ rơi. Đó là một ý nghĩ không thể chấp nhận.
Tạ Trần khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi, đầy vẻ châm biếm nhưng cũng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Vĩ đại đến đâu, thăng hoa đến đâu, nếu cái giá phải trả là đánh mất nhân tính? Nếu con đường đó dẫn đến sự 'mất người'? Các ngươi gọi đó là thăng hoa, ta gọi đó là tự hủy diệt." Anh không thèm để ý đến linh lực đang cuộn trào của Liễu Thanh Phong, bởi vì anh biết, cái sức mạnh đó, trong mắt anh, cũng chỉ là một thứ huyễn hoặc, một chấp niệm vô nghĩa mà thôi. "Thiên Đạo đã chết, nhưng nhân gian thì không. Vấn đề không phải là ai sẽ che chở chúng ta, mà là chúng ta sẽ che chở lẫn nhau như thế nào. Không phải là tìm kiếm một vị thần đã chết, mà là tìm thấy sức mạnh trong chính con người mình."
Những lời của Tạ Trần, như những mũi kim sắc nhọn, găm sâu vào lòng mỗi người. Một số tu sĩ bắt đầu chùn bước, ánh mắt họ dao động, không còn kiên định như trước. Họ cũng đã chứng kiến quá nhiều sự "mất người", quá nhiều sự vô cảm từ những kẻ tu luyện đỉnh cao. Liệu có thật sự là một con đường sai lầm? Liệu họ đã theo đuổi một ảo ảnh suốt bao năm tháng?
Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, nàng biết anh đã gánh chịu áp lực lớn đến nhường nào. Nàng đã chứng kiến anh thức trắng đêm, suy tư về bản chất của Thiên Đạo, về số phận của nhân gian. Nàng hiểu sự mệt mỏi trong ánh mắt anh, nhưng cũng cảm phục ý chí kiên định không gì lay chuyển đó. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng thì thầm, câu nói đó không phải dành cho ai khác, mà là cho chính nàng, cho lý tưởng y thuật của nàng, và cho sự ủng hộ không điều kiện của nàng dành cho Tạ Trần.
Tạ Trần khẽ gật đầu với Mộ Dung Tuyết, như một lời cảm ơn thầm lặng. Anh quay lại nhìn Liễu Thanh Phong, ánh mắt không còn chút châm biếm, chỉ còn sự thấu hiểu và một chút thương hại. "Ngươi không tin, đó là chấp niệm của ngươi. Nhưng sự thật không thay đổi vì niềm tin hay sự phủ nhận của bất kỳ ai. Đêm nay, các ngươi có thể dùng sức mạnh để áp chế ta, nhưng các ngươi không thể dùng sức mạnh để thay đổi một sự thật đã hiển nhiên. Thiên Đạo không cần được vá, nó cần được buông xuôi. Và chúng ta, cần phải học cách sống mà không có nó."
Lời tuyên bố cuối cùng của Tạ Trần không chỉ là một lời tuyên án cho Thiên Đạo, mà còn là một lời thách thức cho toàn bộ trật tự cũ. Hắn đã chấp nhận trở thành dị số, chấp nhận trở thành kẻ mà cả thế giới sẽ căm ghét, chỉ để gieo một hạt giống hy vọng cho một kỷ nguyên mới, nơi nhân tính được bảo toàn. Cổng Thành Vọng Nguyệt chìm trong sự hỗn loạn, tiếng gió vẫn rít gào, và trên cao, vết nứt đen ngòm trên bầu trời như một vết thương lòng của thế giới, vẫn còn hiện hữu, thách thức mọi niềm tin và lý tưởng.
***
Vài canh giờ sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xua đi màn sương mù dày đặc bao phủ Thành Vô Song, trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu vẫn leo lét, hắt lên những bóng hình dài ngoẵng trên tường. Sương sớm trắng xóa bên ngoài cửa sổ, giấu đi những hỗn loạn của đêm qua, nhưng không thể che lấp đi sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng. Tạ Trần ngồi trước bàn trà, bên cạnh là chồng sách cổ cao ngất, ánh mắt anh hơi mệt mỏi nhưng vẫn sắc sảo. Thân hình gầy gò của anh như hòa vào bóng tối, chỉ có đôi mắt là điểm sáng duy nhất.
Đối diện anh là Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, cả hai đều giữ vẻ mặt nghiêm trọng. Mộ Dung Tuyết khẽ vuốt lọn tóc mai lòa xòa, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo lắng. "Tạ Trần, lời nói của huynh đêm qua đã gây ra chấn động lớn. Cả Thành Vô Song, thậm chí là cả Thập Phương Nhân Gian, e rằng sẽ không ai còn có thể bình tâm được nữa. Huynh thực sự nghĩ, đây là thời điểm thích hợp để nói ra sự thật đau lòng đó sao?" Nàng vẫn tin tưởng vào Tạ Trần, nhưng sự lo lắng cho an nguy của anh, và cho tương lai của cả nhân gian, khiến nàng không khỏi băn khoăn.
Tạ Trần chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm lan tỏa trong cổ họng, xua đi chút lạnh giá của đêm khuya. "Sự thật không bao giờ là quá sớm, Mộ Dung cô nương. Nếu không đối mặt, chúng ta sẽ mãi chìm đắm trong ảo tưởng về một Thiên Đạo đã chết. Càng kéo dài sự giả dối, cái giá phải trả càng lớn. Vấn đề không phải là 'vá trời' theo cách mà các tu sĩ vẫn làm, mà là 'tái định nghĩa' quy tắc vận hành của thế giới này." Anh đặt chén trà xuống, tiếng va chạm nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh biết, tuyên bố của anh sẽ khiến anh trở thành kẻ thù của rất nhiều ngư��i, nhưng anh không thể lùi bước. Gánh nặng của nhân quả không cho phép anh làm điều đó.
Bách Lý Hùng, với khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp, gằn giọng: "Tái định nghĩa? Nghe có vẻ cao siêu. Nhưng chúng ta, những phàm nhân, có thể làm gì? Thiên Đạo chết, thì ma vật, yêu quái sẽ hoành hành. Các tu sĩ thì cố chấp bảo vệ cái niềm tin cũ nát của họ. Chúng ta... chúng ta còn lại gì?" Giọng hắn không còn vẻ hoang mang, mà thay vào đó là sự quyết tâm pha lẫn chút bất lực. Hắn đã sẵn sàng chiến đấu, nhưng hắn cần một phương hướng, một ngọn hải đăng trong màn đêm vô định.
Trưởng Lão Dược Phường, với tấm lưng còng và đôi kính đã cũ, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, khẽ thở dài. Vẻ uyên bác trên gương mặt già nua của ông giờ đây pha lẫn sự mệt mỏi sâu sắc. "Cái giá của trường sinh... là gì? Ta đã từng thấy nhiều người tu luyện đến mức quên đi gia đình, quên đi bằng hữu, quên đi cả chính bản thân mình. Họ trở thành những cỗ máy tu luyện vô tri, chỉ biết đến sức mạnh và quyền năng. Nếu đó là con đường trường sinh, thì ta thà chết đi còn hơn." Ông đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự "mất người" trong Dược Vương Cốc, nơi ông đã cống hiến cả đời mình. Lời của Tạ Trần không chỉ là một sự thật, mà còn là một sự giải thoát cho nỗi lòng của ông.
Tạ Trần nhìn Trưởng Lão Dược Phường, ánh mắt anh ánh lên vẻ cảm kích. "Chính là vậy, tiền bối. Con đường 'tái định nghĩa' này, không phải là tìm kiếm phép thuật cao siêu, cũng không phải là tranh giành linh khí đang cạn kiệt. Nó chính là sống. Sống một cuộc đời trọn vẹn, không dựa vào phép thuật hay sự ban ơn của Thiên Đạo. Tìm kiếm nhân tính, không phải tiên tính. Xây dựng lại từ những điều cơ bản nhất của con người: tình yêu thương, lòng trắc ẩn, sự sẻ chia, và ý chí tự cường." Anh đưa tay vuốt nhẹ cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đang nằm trên bàn. Bìa sách đã sờn cũ, nhưng những triết lý bên trong nó vẫn vẹn nguyên giá trị.
"Nhân gian, vốn dĩ không cần Thiên Đạo ban ơn. Nhân gian, vốn dĩ có thể tự mình đứng vững. Vấn đề là chúng ta đã bị ru ngủ quá lâu bởi ảo vọng về một vị thần, về một con đường tắt để đạt đến sự vĩ đại. Mà quên mất rằng, sự vĩ đại thực sự nằm trong chính những điều bình dị nhất của cuộc sống." Tạ Trần ngừng lại, ánh mắt anh xa xăm, như đang nhìn thấy một thế giới khác, một kỷ nguyên khác. "Ma Chủ Cửu U có thể trỗi dậy, bởi vì chúng ta đã tạo ra mảnh đất màu mỡ cho sự tuyệt vọng. Nhưng nếu con người tìm lại được nhân tính, tìm lại được ý nghĩa của cuộc sống, thì ngay cả ma cũng không thể lay chuyển được. Chúng ta phải học cách tự cứu lấy mình, tự vá lấy những vết thương trong tâm hồn, chứ không phải vá lấy bầu trời đã mục nát."
Mộ Dung Tuyết gật đầu, đôi mắt nàng sáng lên một tia hy vọng. "Vậy con đường của chúng ta, bắt đầu từ đâu?"
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Bắt đầu từ những việc nhỏ nhất. Từ việc chữa trị cho những người bệnh, từ việc dạy dỗ những đứa trẻ, từ việc xây dựng những mối quan hệ bền chặt giữa người với người. Từ việc học cách yêu thương, học cách tha thứ, học cách sống có trách nhiệm với chính mình và cộng đồng." Anh lấy ra một cuộn giấy đã chuẩn bị sẵn, không phải là công pháp tu luyện hay sách lược binh pháp, mà là những bản phác thảo chi tiết về các biện pháp tổ chức xã hội, y tế, và giáo dục. Những nét vẽ tỉ mỉ, những ghi chú cẩn thận, như thể đó là một bản thiết kế cho một thế giới mới, một nền móng vững chắc cho kỷ nguyên không tiên. "Chúng ta sẽ thành lập các học đường, các y quán, các phường hội. Chúng ta sẽ cùng nhau học hỏi, cùng nhau phát triển. Chúng ta sẽ chứng minh rằng, không cần đến tiên, nhân gian vẫn có thể phồn thịnh."
Trưởng Lão Dược Phường nhìn bản thiết kế của Tạ Trần, đôi mắt ông rưng rưng. "Lời này... rất sâu sắc. Nhưng sẽ có rất nhiều kẻ phản đối, và không phải ai cũng sẽ hiểu. Các tu sĩ sẽ không dễ dàng buông bỏ quyền năng của họ. Ma Chủ Cửu U cũng sẽ không ngồi yên nhìn chúng ta xây dựng."
"Ta biết." Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt anh kiên định. "Nhưng đó là con đường duy nhất. Có chấp nhận hy sinh, chấp nhận đấu tranh, chấp nhận sự cô độc, thì mới có thể mở ra một tương lai khác. Chúng ta sẽ là những người tiên phong, những người gieo hạt giống. Và rồi, nhân quả sẽ tự mình đơm hoa kết trái."
Một luồng khí tức vô hình, lạnh lẽo, chợt lướt qua quán sách, chỉ Tạ Trần mới có thể cảm nhận được rõ ràng. Đó không phải là sát ý, mà là một sự "đánh giá", một sự "ghi nhận" từ Bạch Vô Thường, từ ý chí của Thiên Đạo. Như thể, Thiên Đạo đang quan sát "dị số" này, xem liệu con đường mà Tạ Trần đang vạch ra, có thực sự là lối thoát cho sự suy tàn của chính nó hay không. Quán sách nhỏ chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của một kỷ nguyên đang chuyển mình, và hơi ấm của một lý tưởng đang nhen nhóm.
***
Khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng những mái ngói cổ kính của Thành Vô Song, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng trên một mái hiên cao vút, ánh mắt lạnh lùng quét qua quảng trường phía dưới. Nơi đó, dấu vết của cuộc hỗn loạn đêm qua vẫn còn hiện hữu: những vệt chân người hằn sâu trên đất, những mảnh vỡ từ những món đồ bị xô đổ, và dư âm của sự sợ hãi vẫn còn vương vấn trong không khí. Nàng mặc bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo của nàng. Khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng giờ đây không còn vẻ bình thản thường ngày, mà ẩn chứa một sự giằng xé nội tâm dữ dội. Vết nứt đen ngòm trên bầu trời, dù đã bị sương sớm che mờ phần nào, vẫn hiện hữu như một lời nhắc nhở đau đớn về những gì Tạ Trần đã tuyên bố.
Bên cạnh nàng, Dương Quân đứng lặng lẽ, đạo bào màu lam nhạt của anh khẽ lay động trong gió. Gương mặt tuấn tú, khí chất nho nhã của anh giờ đây phủ một lớp suy tư nặng nề. Anh đã chứng kiến tất cả. Lời nói của Tạ Trần, cái nhìn sắc bén của anh ta, sự phẫn nộ của Liễu Thanh Phong, và cả nỗi sợ hãi của phàm nhân. Tất cả như một cơn địa chấn, làm lung lay tận gốc rễ những niềm tin mà anh đã được dạy dỗ từ thuở nhỏ.
"Sư tỷ, huynh ấy... lời huynh ấy nói, liệu có phải là sự thật?" Giọng Dương Quân khẽ run, như một lời thì thào tự hỏi. Lý tưởng về chính nghĩa, về sự bảo hộ chúng sinh, về con đường tu tiên vĩ đại mà anh hằng theo đuổi, giờ đây như một lâu đài cát đang dần sụp đổ trước mắt.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không trả lời ngay. Nàng đưa tay khẽ siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc. Chiếc trâm ngọc, biểu tượng của tông môn, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai, nhưng trong mắt nàng, nó lại mang một vẻ nặng trĩu. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần nói về sự "mất người" khi tu luyện. Nàng đã chứng kiến điều đó quá nhiều. Những tiền bối của nàng, những người đã đạt đến cảnh giới cao thâm, dần trở nên vô cảm, lạnh lùng, xa cách với nhân gian. Họ coi sinh mạng phàm nhân như cỏ rác, coi cảm xúc như chướng ngại vật trên con đường trường sinh. Liệu đó có phải là cái giá của sự vĩ đại? Liệu đó có phải là con đường đúng đắn?
"Ta không biết..." Lăng Nguyệt Tiên Tử thì thầm, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy mệt mỏi, như một tiếng thở dài thảm thiết từ sâu thẳm linh hồn. "Nhưng những gì huynh ấy nói về sự 'mất người' khi tu luyện... ta đã thấy nó quá nhiều. Và Thiên Đạo... nó thực sự đã không còn như xưa." Nàng nhớ lại cảm giác bất lực của chính mình khi đối mặt với dị biến, khi linh lực trở nên vô dụng trước một tai ương vượt quá tầm kiểm soát. Nàng nhớ lại sự trống rỗng trong tâm hồn khi đạt đến đỉnh cao tu vi, cái cảm giác cô độc và xa lạ với chính bản thân mình. Phải chăng, đó chính là sự "mất người" mà Tạ Trần đã nói?
Dương Quân thở dài, nhìn lên vết nứt mờ ảo trên bầu trời. "Nếu vậy, con đường chúng ta đang đi... là vô ích sao? Hay còn có một con đường khác?" Anh nhìn về phía Thành Vô Song, nơi những làn khói bếp bắt đầu vươn lên, nơi cuộc sống của phàm nhân vẫn tiếp diễn, dù yếu ớt và đầy sợ hãi. Anh đã từng tin rằng, tu sĩ là những người bảo vệ, những người dẫn lối. Nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy mình đang lạc lối.
Lăng Nguyệt Tiên Tử quay đầu, ánh mắt phức tạp nhìn về phía quán sách nhỏ của Tạ Trần, nơi ánh đèn dầu đã tắt, nhưng một ánh sáng khác, vô hình, dường như đang được thắp lên. "Con đường khác... có lẽ Tạ Trần đang tìm kiếm nó. Hắn muốn chúng ta tự mình định đoạt vận mệnh, tự mình xây dựng một kỷ nguyên mới. Nhưng cái giá phải trả có thể rất lớn. Không phải ai cũng chấp nhận buông bỏ quyền năng, buông bỏ sự bất tử. Sẽ có rất nhiều tranh đấu, rất nhiều hy sinh." Nàng hình dung ra một tương lai hỗn loạn, nơi lý tưởng cũ và mới sẽ xung đột dữ dội, nơi nhân gian sẽ bị xé nát bởi những lựa chọn nghiệt ngã.
Đúng lúc đó, một luồng ý niệm vô hình, lạnh lẽo đến tận xương tủy, chợt lướt qua, chỉ Lăng Nguyệt và Dương Quân mới có thể cảm nhận được. Nó không mang theo sát ý, nhưng lại đầy áp lực, như một cái nhìn thấu suốt từ một thực thể không thể nhìn thấy. Đó là ý chí của Thiên Đạo, hay đúng hơn, là sự "ghi nhận" của Bạch Vô Thường đối với Tạ Trần. Như thể, một vị giám sát tối cao đang đánh giá "dị số" này, người đã dám tuyên bố cái chết của Thiên Đạo và vạch ra một con đường khác. Luồng ý niệm đó lướt qua, để lại trong lòng Lăng Nguyệt và Dương Quân một cảm giác bất an sâu sắc, nhưng cũng là một sự thôi thúc mạnh mẽ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử lại siết chặt Nguyệt Quang Trâm, đôi mắt phượng tuyệt mỹ của nàng nhìn chằm chằm vào quán sách của Tạ Trần, như thể muốn nhìn xuyên qua mọi bức tường, mọi khoảng cách để thấu hiểu con người bí ẩn đó. Dương Quân thở dài, ánh mắt anh vẫn nhìn lên vết nứt trên bầu trời, nơi một thế giới cũ đang tan rã và một thế giới mới đang dần thành hình. Cả hai đều cảm nhận được một sự thay đổi lớn đang diễn ra, một cuộc khủng hoảng niềm tin và triết lý, và họ, những tu sĩ đã từng đứng trên đỉnh cao, giờ đây cũng bị cuốn vào dòng chảy xiết của kỷ nguyên mới, buộc phải lựa chọn giữa việc bám víu vào quá khứ hoặc dũng cảm bước đi trên một con đường chưa từng có.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.