Nhân gian bất tu tiên - Chương 146: Thiên Ý Đau Lòng: Lựa Chọn Của Dị Số
Tiếng trà đã cạn, nhưng lời của Tạ Trần vẫn còn vang vọng, gieo vào lòng người nghe một hạt giống suy tư. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng ít nhất, họ đã có một hướng đi, một câu hỏi để tự mình kiếm tìm lời giải. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại đang gánh vác gánh nặng của cả một kỷ nguyên.
Sáng sớm, quán sách nhỏ của Tạ Trần chìm trong thứ ánh sáng rạng đông yếu ớt, chẳng đủ xua đi vẻ u ám còn vương vấn từ đêm qua. Mùi giấy cũ, mực và chút bụi thời gian hòa quyện, nhưng lẩn khuất đâu đó là một mùi tử khí thoang thoảng, một dư vị lạnh lẽo còn sót lại từ dị biến toàn cảnh. Nó nhắc nhở rằng thế giới vẫn chưa thoát khỏi cơn bạo bệnh, rằng mọi thứ vẫn đang hấp hối. Tạ Trần ngồi tĩnh lặng trước bàn, thân hình gầy gò của một thư sinh không tu luyện nay lại càng thêm vẻ mỏng manh dưới ánh sáng mờ nhạt. Đôi tay thon dài nhẹ nhàng đặt lên cuộn Cổ Thư "Vô Vi Chi Đạo" cũ nát, những trang giấy đã ngả màu ố vàng, hằn lên dấu vết của vô vàn năm tháng. Đôi mắt anh nhắm nghiền, không phải để nghỉ ngơi, mà để tập trung toàn bộ "Nhân Quả Chi Nhãn," thấu suốt ý niệm vô ngôn mà Bạch Vô Thường đã khắc sâu vào tâm trí anh.
Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần không còn là một phàm nhân ngồi giữa những trang sách cũ. Tâm trí anh hóa thành một dòng chảy vô tận, xuyên qua lớp lớp nhân quả, truy tìm tận cùng bản chất của Thiên Đạo. Anh nhìn thấy những chuỗi nhân quả phức tạp, chằng chịt như mạng nhện, nơi mỗi hành động, mỗi ý niệm của tu sĩ và phàm nhân đều tạo nên những gợn sóng, những biến động khôn lường. Anh thấy những nỗ lực "vá trời" của các đại tông môn, những trận pháp hùng vĩ, những tiên dược quý hiếm, những hy sinh to lớn... tất cả đều hiện ra như những mũi kim đâm vào một tấm áo đã mục nát. Mỗi mũi kim, thay vì hàn gắn, lại xé toạc thêm những vết rách mới, làm tổn thương thêm cái thể yếu ớt đang lung lay. Hoặc tệ hơn, nó chỉ đơn thuần là đẩy gánh nặng, cái giá phải trả của sự "vá trời" đó, lên đôi vai gầy guộc của hàng triệu phàm nhân vô tội.
Sự thật phũ phàng, trần trụi và tàn nhẫn nhất dần hiện rõ mồn một trong tâm trí Tạ Trần. Thiên Đạo không chỉ suy yếu, nó đang "chết" dần, từng chút một. Không phải là một cái chết đột ngột, mà là một quá trình suy kiệt kéo dài, một căn bệnh mãn tính đã ăn sâu vào cốt lõi của nó. Bất kỳ nỗ lực nào để níu giữ sự sống của nó, để ép buộc nó tiếp tục vận hành theo những quy tắc cũ kỹ, chỉ là kéo dài nỗi đau, hy sinh nhân tính của những kẻ khao khát thành tiên, và cuối cùng, dẫn đến một sự hủy diệt lớn hơn, một sự sụp đổ không thể vãn hồi. Ý chí của Thiên Đạo, mà Bạch Vô Thường là kẻ truyền đạt vô cảm, không phải là một mệnh lệnh "hãy vá ta" như các tu sĩ lầm tưởng. Thay vào đó, nó là một lời cầu hỏi câm lặng, một lời cảnh báo trầm mặc: "Hãy tìm một con đường mới, một lối thoát khác, trước khi ta kéo tất cả xuống vực thẳm cùng với sự mục nát của chính mình."
Nội tâm Tạ Trần độc thoại, một cuộc đấu tranh dữ dội diễn ra trong tĩnh lặng. Anh đã nhìn thấu, đã hiểu rõ, nhưng cái giá của sự thật này quá đắt đỏ. "Chết... không phải là kết thúc, mà là sự chuyển giao. Nhưng cái giá của sự chuyển giao này... liệu có ai chấp nhận?" Giọng nói thì thầm trong tâm trí anh, nặng trĩu gánh nặng của một quyết định định đoạt vận mệnh của cả một thế giới. Anh biết, khi công bố sự thật này, anh sẽ trở thành kẻ thù của nhiều người, kẻ phá vỡ niềm tin, kẻ hủy diệt ảo vọng. Nhưng anh không thể làm khác. Nhân Quả Luân Bàn trong tâm hải anh vẫn không ngừng quay, mỗi vòng quay lại khắc sâu hơn sự thật rằng không có con đường nào khác. Con đường "bất tu tiên" của anh, con đường giữ trọn nhân tính, chưa bao giờ lại trở nên cấp thiết và đau đớn đến vậy.
Vẻ mặt Tạ Trần dần trở nên kiên định, pha lẫn nỗi buồn sâu sắc đến tận cùng. Nỗi buồn không phải cho cá nhân anh, mà cho số phận của hàng triệu sinh linh, cho sự tan vỡ của một kỷ nguyên. Anh mở mắt, đôi mắt sâu thẳm, đen láy giờ đây ánh lên một vẻ tỉnh táo, một sự thấu suốt xuyên thấu qua vạn vật, xuyên qua cả những lớp màn ảo vọng. Anh đã đưa ra quyết định của mình. Nó không phải là một quyết định dễ dàng, mà là một sự lựa chọn đầy đau đớn, nhưng cần thiết.
***
Mùi thảo dược nồng nặc, mùi đan dược mới luyện tỏa ra từ lò sưởi nhỏ, bao trùm lấy căn phòng kín đáo trong Dược Vương Cốc. Không khí nơi đây nặng nề, căng thẳng, nhưng cũng có chút hơi ấm từ ngọn lửa bập bùng, như thể đang cố gắng xua đi cái lạnh lẽo thấu xương từ bên ngoài. Ánh nến leo lét trên bàn, run rẩy chiếu lên gương mặt lo lắng của Mộ Dung Tuyết, vẻ kiên nghị nhưng mệt mỏi của Bách Lý Hùng, cùng vẻ trầm tư sâu sắc của Trưởng Lão Dược Phường.
Tạ Trần bước vào, mang theo một làn gió lạnh lẽo vô hình, không phải từ bên ngoài, mà từ chính sự thật tàn khốc anh vừa thấu hiểu. Anh ngồi xuống, ánh mắt quét qua từng người, nhìn thấy sự mong chờ, sự hoang mang và cả nỗi sợ hãi ẩn sâu trong đáy mắt họ. Anh biết, những lời anh sắp nói ra sẽ lay chuyển tận gốc rễ niềm tin của họ, nhưng anh không thể giữ kín.
"Ta đã nhìn thấu," Tạ Trần trầm giọng, tiếng nói nhẹ nhàng nhưng vang vọng khắp căn phòng, mang theo một sức nặng không tưởng. "Thiên Đạo... nó đã không còn là một ý chí sống. Nó là một cỗ máy cũ kỹ đang mục nát, một bộ quy tắc đã trở nên lỗi thời và tự hủy hoại." Anh dừng lại, để những lời này thấm vào tâm trí những người xung quanh. Mộ Dung Tuyết hít một hơi thật sâu, đôi mắt ngọc khẽ nheo lại, linh cảm được điều gì đó khủng khiếp sắp được tiết lộ.
"Cứu vãn nó, vá víu nó," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Trưởng Lão Dược Phường, người đã chứng kiến bao thăng trầm của linh khí và nhân tính. "Là ép buộc nó tiếp tục tồn tại trong đau đớn, và kéo theo tất cả chúng ta, cả tu sĩ lẫn phàm nhân, xuống vực thẳm của sự hủy diệt. Các ngươi có thấy những dị biến không? Những cơn mưa máu, cây cỏ héo úa, linh khí biến thành tử khí? Đó không phải là dấu hiệu của sự giận dữ hay trừng phạt. Đó là tiếng rên siết của một sinh mệnh đang hấp hối, đang tự phân rã."
Mộ Dung Tuyết, vẻ mặt dịu dàng thường ngày nay tái đi vì kinh hãi. Nàng nắm chặt bàn tay thanh mảnh của mình, móng tay hằn sâu vào da thịt. "Vậy... không còn cách nào sao? Không thể vá trời? Chẳng lẽ chúng ta cứ đứng nhìn nó sụp đổ, nhìn thế giới này tan biến?" Giọng nàng run rẩy, câu hỏi đầy tuyệt vọng. Lý tưởng cứu thế, lý tưởng y thuật của nàng, dường như đang bị đe dọa.
Tạ Trần lắc đầu nhẹ, ánh mắt kiên định. "Không phải là không có cách. Nhưng cách đó không phải là vá víu một cái xác. Cách đó là buông bỏ."
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị thường ngày giờ đây lộ rõ sự hoang mang. Ông ta là một dũng tướng, quen với việc chiến đấu để bảo vệ, chứ không phải buông xuôi. "Nếu sự thật là vậy, thì chúng ta phải làm gì? Phàm nhân sẽ ra sao? Chúng ta không có linh lực, không có tiên pháp để tự bảo vệ!" Giọng ông trầm hùng, nhưng ẩn chứa nỗi lo lắng tột cùng cho bách tính của mình.
Trưởng Lão Dược Phường, mái tóc bạc trắng, lưng còng, đôi mắt thâm thúy dưới cặp kính đã ngả màu, chậm rãi đưa tay vuốt chòm râu bạc. Ông không nói gì, chỉ thở dài một tiếng, như thể ông đã lờ mờ đoán ra điều này từ rất lâu rồi. "Cái giá của trường sinh... của sự bất tử... cuối cùng lại là sự mất người, và giờ đây, là cái chết của cả Thiên Đạo." Ông khẽ thì thầm, như nói với chính mình, như một lời xác nhận cho những suy tư chất chứa trong lòng bao năm qua. Ông nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy tiếc nuối, nhưng cũng chứa đựng sự thấu hiểu và chấp nhận.
"Lối thoát duy nhất," Tạ Trần nói, giọng anh trở nên mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn. "Là chấp nhận sự thật đau lòng này, từ bỏ tất cả ảo vọng về một Thiên Đạo bất diệt, về một con đường tu tiên đã lầm lạc. Chúng ta phải buông bỏ. Và xây dựng một kỷ nguyên mới, một Thiên Đạo mới, nơi con người không còn 'mất người' vì khao khát quyền năng." Anh nhìn từng người trong số họ, ánh mắt đầy áp lực nhưng cũng tràn đầy hy vọng. "Bạch Vô Thường không ban cho ta một phép thuật, y chỉ cho ta thấy sự mục nát của nó, và hỏi ta, liệu chúng ta có đủ dũng khí để chấp nhận sự thật, để từ bỏ quá khứ, và tự mình kiến tạo tương lai?"
Mộ Dung Tuyết khẽ run rẩy, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nàng. Nỗi đau của sự tan vỡ niềm tin, sự mất mát của một lý tưởng đã ăn sâu vào nàng. Nhưng rồi, nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên cường hơn bao giờ hết. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Nếu Thiên Đạo này đã mục nát đến vậy, thì ta thà không có nó." Lời nói của nàng, như một lời thề, như một sự chấp nhận đau đớn nhưng đầy ý chí.
Bách Lý Hùng siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. "Nếu nó chết, thì nó chết đi! Phàm nhân chúng ta đã chịu đựng đủ rồi! Nếu không có cái gọi là Thiên Đạo kia trói buộc, biết đâu chúng ta lại có thể sống một đời bình thường, một đời chân thực hơn!" Giọng ông hùng hồn, thể hiện sự sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Ông không phải là kẻ yếu đuối, mà là một thủ lĩnh luôn tìm cách bảo vệ người dân của mình.
Trưởng Lão Dược Phường gật đầu, một nụ cười khổ hiện lên trên gương mặt già nua. "Một kỷ nguyên mới... nơi không còn tiên, cũng không còn những kẻ 'mất người' để thành tiên. Có lẽ, đó mới là ý nghĩa thực sự của sự sống."
Tạ Trần nhìn họ, một tia ấm áp hiếm hoi hiện lên trong đôi mắt sâu thẳm. Anh biết, anh không hề đơn độc. "Vậy thì," anh nói, "chúng ta phải công bố sự thật này cho toàn thế giới. Để họ biết, để họ lựa chọn. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng đó là con đường duy nhất để thoát khỏi vực sâu hủy diệt."
Quyết định đã được đưa ra. Một quyết định mang tính bước ngoặt, một sự lựa chọn đầy đau đớn, nhưng lại là hạt mầm cho một kỷ nguyên mới. Họ cùng nhau đứng dậy, cùng nhau bước ra khỏi căn phòng kín đáo, hướng về phía cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi ánh hoàng hôn đang nhuộm đỏ cả một vùng trời.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây bằng một màu đỏ cam ảm đạm, như máu. Gió lạnh luồn qua những con phố, mang theo mùi bụi, mùi ngựa, mùi kim loại thoang thoảng. Tại Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi được xây dựng từ đá xanh kiên cố, với những tháp canh sừng sững và cánh cổng sắt khổng lồ khắc phù văn trận pháp, một đám đông hỗn loạn đã tụ tập. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng khóc than và cả những lời nguyền rủa vang lên không ngớt, hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa thành.
Liễu Thanh Phong, với vẻ ngoài thanh tú nhưng ánh mắt đầy tự phụ, đứng nghiêm nghị phía trước nhóm tu sĩ Thái Huyền Tông. Bên cạnh hắn là Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây chứa đựng sự uy nghiêm xen lẫn mệt mỏi. Nàng mặc bạch y thuần khiết, nhưng lại không thể che giấu được sự dao động trong tâm hồn. Dương Quân, tuấn tú nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, đứng phía sau Lăng Nguyệt, vẻ mặt anh tuấn thường ngày giờ đây lộ rõ sự bàng hoàng và thất vọng. Họ đang cố gắng trấn an dân chúng, nhưng những dị biến liên tiếp và sự xuất hiện của tử khí từ vết nứt trên bầu trời đã khiến lời nói của họ trở nên vô nghĩa.
Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần xuất hiện. Anh bước ra từ đám đông, chậm rãi nhưng vững vàng, dáng người thư sinh gầy gò không hề bị lấn át bởi sự hỗn loạn xung quanh. Bên cạnh anh là Mộ Dung Tuyết, ánh mắt nàng kiên cường, trên môi vẫn còn vương vấn chút nước mắt. Bách Lý Hùng sải bước theo sau, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt phong trần đầy vẻ kiên nghị, ông ta đứng như một ngọn núi chắn gió cho Tạ Trần. Trưởng Lão Dược Phường khẽ khàng đi bên cạnh Bách Lý Hùng, vẻ mặt ông trầm tĩnh, như một cây cổ thụ đã thấu hiểu mọi sự vô thường của nhân thế.
Tiếng ồn ào chợt lắng xuống khi Tạ Trần bước lên phía trước, tiến đến một vị trí cao hơn, nơi mà tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy anh. Anh không hề sử dụng linh lực hay bất kỳ thần thông nào để trấn áp đám đông. Chỉ bằng sự hiện diện tĩnh lặng và đôi mắt sâu thẳm của mình, anh đã thu hút mọi ánh nhìn.
"Chư vị," Tạ Trần cất tiếng. Giọng nói anh trầm tĩnh, không hề có chút phô trương hay uy hiếp, nhưng nó vang vọng rõ ràng trong không gian rộng lớn, như một lời sấm truyền giữa cơn giông bão. "Ta đến đây để công bố một sự thật. Một sự thật đau lòng, nhưng cần thiết để tất cả chúng ta đối mặt."
Liễu Thanh Phong nhíu mày, ánh mắt tràn đầy vẻ hoài nghi và khinh miệt. "Kẻ phàm nhân như ngươi thì biết gì mà dám nói lời đại ngôn? Ngươi muốn gieo rắc sự hoang mang sao?"
Tạ Trần không nhìn Liễu Thanh Phong, ánh mắt anh quét qua từng gương mặt trong đám đông, từ những tu sĩ cao ngạo đến những phàm nhân sợ hãi. "Thiên Đạo... không cần được vá."
Lời nói của Tạ Trần như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả đám đông chợt im bặt. Các tu sĩ sững sờ, còn phàm nhân thì hoang mang tột độ.
"Nó cần được buông xuôi," Tạ Trần tiếp tục, giọng anh vẫn trầm tĩnh nhưng mỗi lời đều mang sức nặng ngàn cân. "Sự sống không thể phụ thuộc vào một cái xác mục nát. Lối thoát duy nhất cho tất cả chúng ta... là chấp nhận sự thật đau lòng này, từ bỏ tất cả ảo vọng, và tự xây dựng tương lai của chính mình." Anh giơ tay chỉ lên bầu trời đầy tử khí, nơi vết nứt đen ngòm vẫn còn hiện hữu. "Những dị biến, những tử khí này, không phải là sự trừng phạt. Đó là tiếng than khóc của một Thiên Đạo đã chết, đã mục nát, đang tan rã. Mọi nỗ lực để níu giữ nó, để vá víu nó, chỉ làm kéo dài nỗi đau, hy sinh thêm nhân tính và đẩy nhanh sự hủy diệt mà thôi."
Liễu Thanh Phong không thể kiềm chế được nữa. Hắn gầm lên, tiếng gầm chứa đầy phẫn nộ và sự cố chấp. "Vô lý! Ngươi dám phỉ báng Thiên Đạo! Ngươi là dị số, là tai họa! Ngươi muốn hủy diệt lý tưởng tu tiên của chúng ta sao?!"
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, toàn thân nàng như bị đóng băng. Đôi mắt phượng tuyệt mỹ mở to, nhìn Tạ Trần với vẻ bàng hoàng tột độ. "Không... không thể nào..." Giọng nàng thì thào, như một tiếng thở dài thảm thiết. Lý tưởng mà nàng theo đuổi, con đường mà nàng đã hy sinh cả tuổi xuân, nay lại bị một phàm nhân tuyên bố là vô nghĩa, là sai lầm. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ lóe sáng, phản chiếu sự giằng xé dữ dội trong nội tâm nàng. Dương Quân cũng chấn động đến tột độ, lý tưởng về chính nghĩa và sự bảo hộ chúng sinh của anh dường như đang sụp đổ.
Đám đông phàm nhân từ hoang mang chuyển sang tuyệt vọng. Tiếng xì xào lại nổi lên, nhưng giờ đây là những lời thì thầm đầy sợ hãi. "Vậy chúng ta phải làm gì? Chúng ta sẽ chết hết sao?!" Một người phụ nữ bật khóc nức nở, ôm chặt lấy đứa con nhỏ của mình.
Tạ Trần vẫn đứng vững giữa làn sóng phản ứng dữ dội, ánh mắt anh kiên định, không chút nao núng. Anh chấp nhận sự cô độc của mình, chấp nhận trở thành kẻ mà mọi người sẽ căm ghét, kẻ phá vỡ ảo mộng. "Thiên Đạo đã chết," anh nhắc lại, như một lời tuyên án cuối cùng. "Giờ đây, chúng ta phải tự mình định đoạt vận mệnh. Phải tìm ra một con đường khác, nơi nhân tính được bảo toàn, nơi sự sống không bị đánh đổi bằng quyền năng vô nghĩa. Một kỷ nguyên không tiên, không thần, chỉ có con người, biết yêu thương, biết sống một đời bình thường."
Lời của Tạ Trần vang vọng, gieo vào lòng người nghe một hạt giống hỗn loạn. Sự thật này quá tàn khốc, quá khó chấp nhận. Nó không chỉ thách thức niềm tin, mà còn phá vỡ mọi trật tự đã tồn tại hàng vạn năm. Ai sẽ chấp nhận cái chết của Thiên Đạo? Ai sẽ dám buông bỏ ảo vọng trường sinh để sống một đời bình thường?
Tạ Trần biết, quyết định này sẽ mở ra một kỷ nguyên hỗn loạn mới, nơi Ma Chủ Cửu U có thể trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, lợi dụng sự hoang mang và tuyệt vọng của chúng sinh. Nó sẽ tạo ra sự phân hóa sâu sắc hơn trong giới tu sĩ, buộc Lăng Nguyệt, Dương Quân và nhiều người khác phải lựa chọn giữa việc bám víu vào quá khứ hay đi theo con đường mới, con đường của Tạ Trần. Nhưng anh cũng biết, đây là con đường duy nhất để "vá trời" theo một nghĩa khác: vá một lỗ hổng trong "quy tắc vận hành" của thế giới, không phải bằng sức mạnh, mà bằng nhân tính và sự lựa chọn của chính con người. Vị thế "dị số" của anh giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, khiến anh trở thành mục tiêu của những kẻ muốn duy trì trật tự cũ và nguồn hy vọng cho những người muốn thay đổi.
Đêm đã xuống, bao trùm Cổng Thành Vọng Nguyệt trong màn đêm đen kịt. Tiếng gió rít gào, như tiếng khóc than của một thế giới đang hấp hối, và cũng là tiếng gọi của một kỷ nguyên mới, đầy thử thách và hy vọng, đang chờ đợi. Tạ Trần vẫn đứng đó, một phàm nhân gánh vác gánh nặng của cả một kỷ nguyên, giữa làn sóng phản ứng dữ dội của nhân gian.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.