Nhân gian bất tu tiên - Chương 145: Thiên Ý Vô Ngôn: Thử Thách Của Bạch Vô Thường
ánh đỏ rực rỡ thường thấy, mà là một màn đêm u ám, nặng trĩu bao phủ Thập Phương Nhân Gian. Cả không gian dường như ngưng đọng, tất cả âm thanh đều chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ. Rồi, một hiện tượng kỳ lạ, kinh hoàng đến tột độ xảy ra.
Trên bầu trời bao la, một vết nứt khổng lồ đột nhiên xuất hiện. Không phải là một vết rách không gian thông thường mà các tu sĩ có thể vá lại bằng phép thuật. Vết nứt này như một vết thương rách nát trên tấm màn trời, màu sắc đỏ sẫm, rực lên như một vết sẹo kinh hoàng giữa nền trời xám xịt. Nó lan rộng ra, tạo thành một khe hở khổng lồ, như thể bầu trời đang bị xé toạc. Từ vết nứt đó, không phải linh khí tinh khiết tuôn trào, mà là một luồng tử khí nồng đậm, đen kịt, mang theo mùi của sự mục ruỗng và hủy diệt. Tử khí này đổ xuống như một dòng thác vô hình, biến mọi thứ nó chạm vào thành tro bụi hoặc biến dị khủng khiếp. Những ngọn núi xa xa bị tử khí bao phủ, lập tức trở thành những khối đá đen kịt, cằn cỗi. Những con sông, hồ nước bị nhuộm đen, cá tôm chết nổi lềnh bềnh, nước bốc lên mùi hôi thối.
Tất cả mọi người, từ tu sĩ Thái Huyền Tông đang chìm trong cuộc họp khẩn cấp, đến phàm nhân Thành Vô Song đang cố gắng chống chọi với dị biến, đều đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
“Cái... cái gì thế này?” Liễu Thanh Phong lắp bắp, gương mặt hắn trắng bệch, nỗi sợ hãi tột độ cuối cùng cũng đánh gục vẻ cao ngạo của hắn. Hắn không thể tin vào mắt mình. Đây không phải là Thiên Phạt mà hắn từng nói, đây là sự sụp đổ.
Tại Thành Vô Song, Bách Lý Hùng đứng sững sờ, cây đao trong tay rơi xuống đất mà không hay biết. “Trời... trời sập thật rồi sao?” Giọng ông run rẩy, ánh mắt chứa đựng sự tuyệt vọng. Những người phàm nhân khác, đang cố gắng di tản, đều ngã quỵ xuống, ôm đầu khóc thét trong nỗi kinh hoàng tột độ.
Trong Dược Vương Cốc, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng bật dậy, đôi mắt nàng mở to. “Không phải Thiên Phạt... là Thiên Đạo đang tan rã...” Nàng thì thầm, giọng nói như tiếng vọng từ vực sâu của sự tuyệt vọng. Trưởng Lão Dược Phường, dù đã dự cảm được, nhưng cũng không khỏi chấn động. Ông nhìn lên vết nứt, một nỗi buồn sâu sắc hiện rõ trong đôi mắt già nua.
Giữa cảnh tượng hỗn loạn và kinh hoàng tột độ đó, một bóng hình trắng toát, vô cảm, đột nhiên hiện ra. Đó là Bạch Vô Thường. Y lơ lửng ngay phía trên vết nứt khổng lồ, hòa mình vào màn đêm u ám, nhưng sự hiện diện của y lại càng khiến không gian thêm phần lạnh lẽo và đáng sợ. Ánh mắt vô cảm của y quét qua toàn cảnh, lướt qua những tu sĩ đang hoảng loạn, lướt qua những phàm nhân đang tuyệt vọng, và cuối cùng, dừng lại ở Tạ Trần – người duy nhất vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, thấu hiểu.
Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của anh như một cây bút vẽ nên ranh giới giữa sự hỗn loạn và sự tĩnh lặng. Đôi mắt anh sâu thẳm, không một chút sợ hãi hay hoảng loạn, chỉ là một sự thấu hiểu sâu sắc đến tận cùng. Anh nhìn lên vết nứt trên bầu trời, nhìn vào luồng tử khí đang tuôn xuống, và anh hiểu. “Nhân quả... đã đến lúc phải trả,” Tạ Trần khẽ nói, giọng anh trầm tĩnh, như một lời độc thoại vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tâm hồn anh. “Sự đối kháng đã khiến Thiên Đạo không thể gánh vác nổi nữa. Nó đang gào thét... một lời cảnh báo cuối cùng. Một Thiên Đạo mục nát, một tiên môn giáo điều, một nhân gian bị chia rẽ... tất cả đang cùng nhau sụp đổ.”
Bạch Vô Thường không nói gì, nhưng ánh mắt vô cảm của y dừng lại ở Tạ Trần lâu hơn bất kỳ ai khác, như thể đang ghi nhận một “biến số” quan trọng, một dị số nằm ngoài mọi tính toán của Thiên Đạo. Sự hiện diện của y là lời cảnh báo rõ ràng nhất, rằng Thiên Đạo đã nhận diện Tạ Trần, và giờ đây, nó sẽ có những động thái trực tiếp hơn để “sửa chữa” hoặc “thử thách” anh. Cuộc chiến giành vận mệnh đã vượt ra ngoài mọi giới hạn, và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại đang trở thành điểm neo nhân quả cho tất cả. Khả năng thấu hiểu nhân quả của anh, tưởng chừng vô dụng trước sức mạnh của tu tiên, giờ đây lại là chìa khóa duy nhất để giải mã sự hỗn loạn này, và có lẽ, là hy vọng cuối cùng cho Thập Phương Nhân Gian.
***
Đêm khuya, tại Cổng Thành Vọng Nguyệt của Thành Vô Song, không khí đặc quánh sự hoảng loạn và tuyệt vọng. Cổng thành cao ngất, làm từ đá xanh kiên cố, với tháp canh hai bên và cổng sắt khổng lồ, nay như một bức tường bất lực trước cơn thịnh nộ của trời đất. Từng phù văn trận pháp khắc trên tường, vốn được cho là có thể chống đỡ vạn hiểm, giờ đây cũng lu mờ, run rẩy dưới áp lực vô hình từ luồng tử khí đang cuồn cuộn đổ xuống. Không còn tiếng vó ngựa lạch cạch hay tiếng xe ngựa kẽo kẹt, không còn tiếng người nói chuyện rộn ràng, cũng chẳng có tiếng lính gác hô hoán tuần tra. Tất cả chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió hú khẽ mang theo mùi mục nát của tử khí, mùi bụi đất ẩm ướt và mùi kim loại lạnh lẽo.
Thành Vô Song chìm trong bóng tối, không chỉ vì đêm đã về khuya, mà còn bởi màn tử khí đen kịt từ vết nứt trên bầu trời đã che khuất ánh trăng, nuốt chửng mọi thứ ánh sáng. Không khí trở nên lạnh lẽo và ngột ngạt đến khó thở, tựa như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt lồng ngực tất cả sinh linh. Tại Cổng Thành Vọng Nguyệt, hàng ngàn phàm nhân đang tụ tập, những khuôn mặt xám ngắt vì sợ hãi, ánh mắt dán chặt vào vết nứt khổng lồ trên bầu trời. Tử khí từ đó tuôn xuống, mỗi giọt như một lưỡi dao vô hình cứa vào cảnh vật. Cây cối vốn xanh tươi nay khô héo, lá rụng tả tơi rồi hóa thành tro bụi ngay khi chạm đất. Những khối đá kiên cố nhất cũng bắt đầu nứt vỡ, lộ ra những đường vân đen kịt như mạch máu chết.
Trong đám đông, Liễu Thanh Phong, với vẻ mặt tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt sáng như sao của hắn giờ đây chỉ còn lại sự hoảng loạn và một nỗi sợ hãi tột cùng. Vẻ cao ngạo thường ngày đã biến mất không dấu vết, thay vào đó là sự bất lực đến thảm hại. Hắn không ngừng lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, đầy phẫn uất: “Thiên Đạo... rốt cuộc muốn hủy diệt tất cả sao? Dị đoan! Những kẻ dị đoan này... đã chọc giận trời đất!” Hắn cố gắng giơ tay, định thi triển một phép thuật nào đó, nhưng linh khí trong cơ thể hắn dường như cũng bị tử khí bên ngoài nuốt chửng, không thể ngưng tụ thành pháp quyết.
Cách đó không xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây cũng không che giấu được sự kinh hoàng. Bạch y nàng mặc vẫn tinh khiết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén đã mất đi vẻ uy nghiêm thường thấy, thay vào đó là sự hoài nghi và tuyệt vọng sâu sắc. Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng run rẩy, như tiếng vọng từ vực sâu của sự trống rỗng: “Đây là... sự trừng phạt hay là... kết cục? Thiên Đạo... thực sự đang tan rã sao? Đạo của chúng ta... có ý nghĩa gì nữa?” Nàng nắm chặt chuôi kiếm Bích Lạc, nhưng lưỡi kiếm ánh lên sắc xanh lạnh lẽo dường như cũng mất đi sinh khí, chỉ còn là một vật trang trí vô dụng.
Dương Quân, tu sĩ trẻ với khí chất nho nhã, tuấn tú, giờ đây chỉ còn là một cái bóng của chính mình. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nay trống rỗng, vô định. Hắn đứng lặng, nhìn lên bầu trời như một kẻ mất hồn. Hắn đã từng tin vào đạo lý của sư môn, tin vào sức mạnh của tu sĩ, nhưng trước cảnh tượng này, tất cả niềm tin đó đều sụp đổ. Hắn thì thầm, giọng nói yếu ớt, đầy tự vấn: “Không lẽ... chúng ta thật sự vô dụng đến vậy sao? Sư phụ... Tiên tổ... lẽ nào tất cả những gì chúng ta theo đuổi đều là hư vô?”
Trong đám đông phàm nhân, Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, với khuôn mặt vuông vức và bộ râu quai nón rậm rạp, giờ đây cũng chỉ là một người đàn ông bất lực. Cây đao trong tay ông, biểu tượng cho sức mạnh và sự kiên cường của Thành Vô Song, đã rơi xuống đất từ lúc nào mà ông không hay biết. Ánh mắt kiên nghị thường ngày của ông giờ đây chứa đựng sự tuyệt vọng khôn cùng, nhìn những người dân của mình đang quỳ rạp, ôm đầu khóc thét. “Trời... trời sập thật rồi sao?” Giọng ông run rẩy, nghẹn ngào.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong y phục xanh ngọc của y sư, đang ôm chặt một đứa trẻ đang khóc nức nở vào lòng. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh nhưng giờ đây phủ đầy lo lắng và một nỗi buồn khó tả. Nàng cố gắng trấn an đứa trẻ, nhưng giọng nói của nàng cũng khản đặc vì sợ hãi, ánh mắt không ngừng tìm kiếm trong đám đông, rồi dừng lại ở Tạ Trần. “Tạ Trần... anh có nhìn thấy gì không? Có cách nào không?” Nàng hỏi, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi.
Giữa cảnh hỗn loạn đó, Tạ Trần vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đến lạ thường. Anh đứng tách biệt, thân hình gầy gò, thư sinh, nổi bật giữa những tu sĩ đang hoảng loạn và phàm nhân đang tuyệt vọng. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, như thể anh không phải là một phần của cảnh tượng kinh hoàng này mà là một nhà quan sát khách quan. Anh nhìn lên vết nứt trên bầu trời, nhìn vào luồng tử khí đang tuôn xuống, và anh hiểu. Không có gì bất ngờ trong ánh mắt anh, chỉ có sự chấp nhận và thấu triệt sâu sắc. Anh không sợ hãi, không hoảng loạn, mà đang phân tích, như thể đang đọc một cuốn sách vô hình, một ván cờ lớn đang diễn ra trên bàn cờ của Thiên Đạo. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy Nhân Quả Luân Bàn trong tâm trí mình đang quay tròn mãnh liệt, giải mã từng sợi dây liên kết vô hình.
Anh cảm nhận được sự gào thét của Thiên Đạo, không phải là một tiếng gầm giận dữ, mà là một tiếng rên rỉ đau đớn, một lời cảnh báo cuối cùng trước khi tự hủy diệt. Anh hiểu rằng sự đối kháng giữa tu sĩ và phàm nhân, giữa lý tưởng và nhân tính, đã đẩy Thiên Đạo đến bờ vực suy kiệt. “Một Thiên Đạo mục nát, một tiên môn giáo điều, một nhân gian bị chia rẽ... tất cả đang cùng nhau sụp đổ,” anh tự nhủ, giọng trầm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tâm hồn.
Bạch Vô Thường vẫn lơ lửng trên vết nứt, không hề dịch chuyển, nhưng sự hiện diện của y như một tảng băng khổng l��, tỏa ra khí tức lạnh lẽo, vô cảm. Đôi mắt y, sáng rực như những điểm lửa trên nền tối, quét qua tất cả, rồi dừng lại ở Tạ Trần, như thể anh là điểm hội tụ của mọi ánh nhìn, mọi ý chí trong vũ trụ này.
***
Ánh mắt vô cảm của Bạch Vô Thường, tựa như hai hố đen sâu thẳm, xuyên qua hàng vạn tu sĩ và phàm nhân đang hoảng loạn, xuyên qua cả những tu sĩ hùng mạnh với tu vi cao thâm, cuối cùng dừng lại và khóa chặt trên Tạ Trần. Một luồng áp lực vô hình, không phải của sức mạnh vật chất hay linh khí tu vi, mà là của ý chí và nhân quả, như một dòng thác khổng lồ, bao trùm lấy Tạ Trần. Nó không gây đau đớn thể xác, nhưng lại đè nặng lên tâm hồn, khiến mọi ý niệm, mọi suy nghĩ trong đầu Tạ Trần phải ngưng đọng, tập trung hoàn toàn vào thực thể vô cảm đang lơ lửng kia.
Tạ Trần không hề nhúc nhích, thân hình gầy gò của anh đứng vững như một ngọn núi nhỏ giữa biển cuồng phong. Đôi mắt sâu thẳm của anh, không chớp, đối diện trực tiếp với ánh mắt lạnh lẽo của Bạch Vô Thường. Không một lời nào được thốt ra từ cả hai phía, nhưng sự im lặng ấy lại chứa đựng vô vàn thông điệp, vô số triết lý sâu xa. Không gian xung quanh Tạ Trần và Bạch Vô Thường dường như bị tách rời khỏi thế giới bên ngoài, tạo thành một trường năng lượng vô hình mà không ai khác có thể chạm tới, hay thậm chí thấu hiểu. Tiếng gió hú khẽ từ vết nứt trên bầu trời dường như cũng im bặt, chỉ còn lại sự im lặng tuyệt đối, cùng với tiếng tim đập dồn dập của Tạ Trần trong vô thức, vang vọng như tiếng trống trận trong màng nhĩ anh. Mùi tử khí vẫn nồng nặc, mùi linh khí hỗn loạn vẫn vương vấn, nhưng tất cả đều trở nên thứ yếu trước bầu không khí căng thẳng tột độ, uy nghiêm và bí ẩn đang bao trùm lấy hai thực thể này.
Bạch Vô Thường vẫn giữ vẻ vô cảm, nhưng ánh mắt y như đang thăm dò, như đang cân nhắc, như đang truyền tải một ý niệm nào đó mà chỉ có Tạ Trần mới có thể cảm nhận và giải mã. Rồi, y chậm rãi đưa một bàn tay trắng nhợt, như được tạc từ băng giá, lên cao. Bàn tay đó không có đường nét rõ ràng, chỉ là một khối khí chất thuần khiết, lạnh lẽo. Y chỉ thẳng vào vết nứt đang nứt toác bầu trời, nơi Thiên Đạo đang gào thét trong câm lặng, nơi tử khí vẫn cuồn cuộn tuôn xuống, xé toạc tấm màn của hiện thực. Cử chỉ đó, không lời, nhưng lại rõ ràng như một lời tuyên bố. Sau đó, bàn tay trắng nhợt ấy khẽ vẫy một cái, không phải là một động tác xua đuổi, mà là một cử chỉ dường như mời gọi, giao phó, hoặc thách thức, hướng về phía Tạ Trần.
Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần cảm nhận được vô số sợi dây nhân quả phức tạp đang tuôn trào, không chỉ từ vết nứt trên bầu trời, mà còn từ Bạch Vô Thường, từ chính Thập Phương Nhân Gian đang mục nát. Nhân Quả Luân Bàn trong tâm trí anh quay tròn mãnh liệt hơn bao giờ hết, không ngừng phân tích, giải mã. Anh không nghe thấy lời nói, nhưng anh cảm nhận được ý chí. Đây không phải là một mệnh lệnh để tu tiên, để dùng sức mạnh vá trời. Đây là một 'phép thử' không phải về tu vi, mà về sự thấu hiểu và ý chí của anh đối với sự tồn vong của thế giới. Bạch Vô Thường đang hỏi, bằng chính sự tồn tại của mình, bằng sự sụp đổ của Thiên Đạo, liệu Tạ Trần có thể tìm ra con đường để cứu rỗi tất cả, mà không đánh mất chính mình, không trở thành một kẻ tu tiên vô cảm.
Anh hiểu rằng Thiên Đạo không cần một tu sĩ để vá những vết nứt vật lý. Nó cần một người hiểu được gốc rễ của sự suy tàn, hiểu được sự chia rẽ của nhân tâm, và tìm ra con đường để hàn gắn những vết rạn nứt trong chính bản chất của sự sống. Đó là một gánh nặng vô hình, một trách nhiệm khổng lồ, đặt lên vai một phàm nhân không tu hành.
Từ xa, Liễu Thanh Phong, dù bị áp lực vô hình từ Bạch Vô Thường đè nén, nhưng sự phẫn nộ và bất lực vẫn khiến hắn gào lên, phá vỡ sự im lặng: “Ngươi... ngươi đang làm gì vậy, dị số! Thiên Đạo đang giao phó gì cho ngươi?! Ngươi là một phàm nhân, ngươi dựa vào đâu mà dám đối diện với Thiên Đạo?!” Giọng hắn đầy ghen tị và căm ghét, hắn không thể chấp nhận cảnh tượng một kẻ phàm nhân lại được Thiên Đạo chú ý đến như vậy.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, nắm chặt kiếm Bích Lạc, cảm nhận được một luồng nguy hiểm vô hình nhưng lại không thể hiểu được bản chất của nó. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi nhìn Bạch Vô Thường, sự hoài nghi trong nàng càng sâu sắc hơn. “Tạ Trần... chuyện gì đang xảy ra? Thiên Đạo... muốn gì ở anh?” Giọng nàng không còn run rẩy vì sợ hãi, mà chuyển sang một tông điệu chất vấn, tìm kiếm sự thật. Nàng cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ giữa Tạ Trần và thực thể kia, một điều mà tất cả tu sĩ khác đều không thể cảm nhận.
Dương Quân đứng bên cạnh Lăng Nguyệt, ánh mắt vẫn trống rỗng nhưng giờ đây có thêm sự bối rối tột độ. Hắn chứng kiến cảnh tượng chưa từng có này, một kẻ phàm nhân lại đang 'đối thoại' với Thiên Đạo, dù là không lời. Niềm tin của hắn vào tiên đạo đã tan vỡ, giờ đây hắn bắt đầu hoài nghi cả về bản chất của vũ trụ, về vị trí của tu sĩ trong đó.
Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, cùng với những người phàm nhân khác, chỉ có thể đứng đó, cảm nhận sự lạnh lẽo và áp lực vô hình, chứng kiến một màn kịch câm đầy bí ẩn và uy nghiêm. Họ không hiểu, nhưng họ cảm thấy một điều gì đó trọng đại đang diễn ra, một điều có thể định đoạt vận mệnh của tất cả.
Tạ Trần vẫn trầm mặc, hấp thụ toàn bộ thông điệp. Anh biết, đây là một lời thách đố, không phải để anh trở thành tiên, mà là để anh dùng chính trí tuệ và nhân tính của mình để phá cục.
Dần dần, bóng hình trắng toát của Bạch Vô Thường bắt đầu mờ đi. Y không biến mất đột ngột, mà hòa tan vào màn đêm u ám, hòa vào luồng tử khí cuồn cuộn đang tuôn ra từ vết nứt. Ánh mắt vô cảm của y vẫn dừng lại ở Tạ Trần cho đến giây phút cuối cùng, như một lời nhắc nhở, một lời giao phó nặng nề. Khi y hoàn toàn biến mất, áp lực vô hình cũng tan biến, để lại một khoảng trống lạnh lẽo và đầy bí ẩn. Vết nứt trên bầu trời vẫn còn đó, tử khí vẫn tuôn xuống, nhưng đã dịu đi phần nào, như thể cơn thịnh nộ đã qua, chỉ còn lại sự đau đớn âm ỉ. Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn còn nguyên sự hoảng loạn và bối rối tột độ.
Tạ Trần vẫn đứng đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn lên vết nứt, rồi nhìn xuống những người đang hoảng loạn. Anh biết, cuộc chơi đã thay đổi.
***
Rạng sáng hôm sau, Thành Vô Song vẫn chìm trong không khí nặng nề và sự hoảng loạn chưa nguôi. Bầu trời vẫn còn u ám, vết nứt khổng lồ dù đã mờ đi phần nào nhưng vẫn như một vết sẹo kinh hoàng, nhắc nhở về cơn ác mộng đêm qua. Tử khí vẫn vương vấn trong không khí, se lạnh và ngột ngạt, nhưng đã không còn cuồn cuộn như dòng thác hủy diệt nữa.
Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, một ngọn đèn dầu leo lét thắp sáng không gian. Ánh sáng vàng dịu yếu ớt ấy dường như là điểm tựa duy nhất giữa một thế giới đang rung chuyển. Tạ Trần ngồi trầm ngâm bên bàn trà gỗ cũ kỹ, thân hình gầy gò của anh tựa vào lưng ghế, toát lên vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự tỉnh táo, suy tư. Anh thong thả pha trà, tiếng trà chảy nhẹ nhàng từ ấm xuống chén tạo nên một âm thanh êm dịu, phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm. Mùi giấy cũ, mực và thảo dược thoang thoảng trong không khí, xen lẫn chút mùi tử khí còn vương vấn từ bên ngoài, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ giữa tri thức và sự hủy diệt.
Mộ Dung Tuyết, Bách Lý Hùng và Trưởng Lão Dược Phường đã tìm đến, không hẹn mà gặp, như thể có một sợi dây vô hình nào đó đã dẫn dắt họ. Vẻ mặt họ đầy lo lắng và mong chờ, ánh mắt dán chặt vào Tạ Trần, hy vọng tìm thấy một lời giải đáp, một tia sáng giữa màn đêm dày đặc. Thành Vô Song bên ngoài, dù không còn tiếng khóc thét điên loạn, nhưng vẫn còn chìm trong sự xôn xao, lo sợ. Tiếng bước chân lo lắng của những người phàm nhân đi lại ngoài phố, cùng tiếng gió nhẹ từ khe cửa, cứ văng vẳng bên tai.
Mộ Dung Tuyết là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nàng ngồi đối diện Tạ Trần, đôi mắt thông minh nhưng giờ đây đầy vẻ bất an. “Tạ Trần, rốt cuộc thì Thiên Đạo muốn gì? Bạch Vô Thường đã nói gì với anh? Anh... anh có ổn không?” Nàng hỏi, giọng nói lo lắng, chứa đựng sự quan tâm chân thành. Nàng đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đêm qua, và sự tương tác bí ẩn giữa Tạ Trần và Bạch Vô Thường đã gieo vào lòng nàng một nỗi hoài nghi sâu sắc về bản chất của Thiên Đạo và vị trí của con người trong đó.
Bách Lý Hùng, đứng nghiêm nghị bên cạnh Mộ Dung Tuyết, khuôn mặt phong trần đầy vẻ kiên nghị, nhưng giờ đây lại lộ rõ sự mệt mỏi và lo lắng cho bách tính của mình. “Anh có vẻ đã hiểu được điều gì đó, Tạ Trần. Xin hãy nói cho chúng tôi biết, để bách tính không còn phải sống trong sợ hãi, để chúng tôi biết phải làm gì.” Ông nói, giọng trầm hùng nhưng chứa đựng sự khẩn cầu. Ông tin tưởng vào Tạ Trần, tin vào khả năng thấu hiểu khác biệt của anh.
Trưởng Lão Dược Phường, mái tóc bạc trắng, lưng còng, đôi mắt thâm thúy dưới cặp kính đã ngả màu, chậm rãi ngồi xuống, nhấp một ngụm trà Tạ Trần vừa pha. Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy suy tư. “Thiên Đạo suy yếu, hay nó đang tìm một lối thoát mới, một người dẫn dắt mới?” Ông đặt câu hỏi, không phải để đòi hỏi một câu trả lời trực tiếp, mà là để gợi mở, để xác nhận suy nghĩ của chính mình. Ông đã sống đủ lâu để chứng kiến sự thay đổi của linh khí, sự “mất người” của các tu sĩ, và ông hiểu rằng một kỷ nguyên mới đang đến.
Tạ Trần đặt chén trà xuống, tiếng va chạm nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh mịch. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời vẫn còn u ám, nơi những luồng tử khí vẫn vờn quanh những mái nhà. “Thiên Đạo... nó không nói. Nó chỉ... hỏi,” Tạ Trần trầm giọng nói, âm thanh vang vọng trong căn phòng nhỏ, như một lời sấm truyền. “Một câu hỏi mà mỗi chúng ta đều phải tự tìm câu trả lời. Về nhân tính, về sự tồn vong, và về con đường phía trước.” Anh quay lại nhìn ba người, ánh mắt sâu thẳm. “Sự sụp đổ của Thiên Đạo không phải là sự trừng phạt, mà là hậu quả tất yếu của sự chấp niệm. Chấp niệm vào sức mạnh, vào sự trường sinh, vào cái gọi là 'tiên đạo' mà quên đi giá trị thực sự của sự sống, của tình người.”
Anh dừng lại một chút, để những lời của mình thấm vào lòng người nghe. “Bạch Vô Thường, thực thể đại diện cho ý chí của Thiên Đạo, không đưa ra một nhiệm vụ tu luyện, không ban cho ta một phép thuật vá trời. Y chỉ cho ta thấy vết nứt, và hỏi ta, hỏi chúng ta, liệu có thể tìm ra con đường để hàn gắn không chỉ bầu trời, mà còn hàn gắn nhân tâm, hàn gắn sự chia rẽ giữa tu sĩ và phàm nhân.”
Trong nội tâm Tạ Trần, Nhân Quả Luân Bàn vẫn không ngừng quay. Anh biết, phép thử này không phải dành cho một kẻ tu tiên, một người có thể dùng sức mạnh để thay đổi càn khôn. Phép thử này là dành cho một phàm nhân, một người phải tìm cách cứu rỗi cả Thiên Đạo và nhân gian, mà không đánh mất chính mình, không bị cuốn vào vòng xoáy của quyền lực và chấp niệm. Đó là con đường khó khăn nhất, bởi nó không chỉ yêu cầu trí tuệ, mà còn yêu cầu một trái tim kiên định, một ý chí bất diệt để giữ trọn nhân tính trong thế giới đang dần trở nên vô cảm. Anh phải đối mặt với một lựa chọn khó khăn, buộc anh phải định hình lại lý tưởng 'bất tu tiên' của mình trong bối cảnh thế giới đứng trên bờ vực sụp đổ, không phải bằng cách từ bỏ nó, mà bằng cách chứng minh giá trị của nó.
Tạ Trần nhìn Mộ Dung Tuyết, Bách Lý Hùng và Trưởng Lão Dược Phường, những người đang lắng nghe anh với vẻ mặt đầy suy tư. Anh biết, bản chất thực sự của 'phép thử' từ Bạch Vô Thường sẽ dần được hé lộ, không phải là một nhiệm vụ sức mạnh mà là một vấn đề triết lý sâu sắc về sự cân bằng nhân quả và nhân tính. Anh sẽ trở thành cầu nối, người giải mã ý chí Thiên Đạo, trung tâm của mọi sự chú ý và tranh giành. Sự phân hóa trong giới tu sĩ sẽ tiếp tục sâu sắc, với Lăng Nguyệt và Dương Quân có thể sẽ tìm kiếm một con đường khác, có thể là liên minh với anh. Và trong khi đó, sự xuất hiện của tử khí và sự suy yếu của Thiên Đạo cũng là dấu hiệu cho sự trỗi dậy mạnh mẽ hơn của Ma Chủ Cửu U, người sẽ tìm cách lợi dụng tình hình hỗn loạn này.
Tiếng trà đã cạn, nhưng lời của Tạ Trần vẫn còn vang vọng, gieo vào lòng người nghe một hạt giống suy tư. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng ít nhất, họ đã có một hướng đi, một câu hỏi để tự mình kiếm tìm lời giải. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại đang gánh vác gánh nặng của cả một kỷ nguyên.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.