Nhân gian bất tu tiên - Chương 144: Thiên Sách Vô Danh: Dị Biến Toàn Cảnh
Ánh trăng non nửa vầng treo lơ lửng trên đỉnh Thái Huyền Tông, nhưng ánh sáng bạc của nó chẳng đủ xua tan đi bầu không khí nặng nề, u ám đang bao trùm đại điện. Mây mù dày đặc cuồn cuộn bên ngoài, thỉnh thoảng lại có tiếng sấm rền xa xăm vọng lại, như tiếng thở dài mệt mỏi của đất trời. Trong Đại Điện, Liễu Thanh Phong, gương mặt vốn đã uy nghiêm giờ đây đỏ bừng vì phẫn nộ và lo lắng, đang đập mạnh bàn đá cẩm thạch. Tiếng "rầm" khô khốc vang vọng khắp không gian rộng lớn, làm giật mình cả những trưởng lão vốn đã trầm tĩnh.
“Phàm nhân ngông cuồng!” Liễu Thanh Phong gằn giọng, ánh mắt lóe lên sự khinh miệt và quyết đoán. “Chúng dám công khai chống đối tiên môn, dám nghi ngờ Thiên Đạo! Kế hoạch trấn áp phải được thực thi ngay lập tức! Không thể để một đám ô hợp làm loạn trật tự của Thập Phương Nhân Gian!” Hắn nhìn quanh một lượt, ánh mắt sắc như dao lướt qua từng gương mặt trưởng lão, đệ tử.
Tuy nhiên, lời nói của Liễu Thanh Phong liên tục bị gián đoạn. Hết tốp đệ tử này đến tốp đệ tử khác hỏa tốc chạy vào đại điện, mỗi người mang theo một báo cáo kinh hoàng hơn người trước. “Bẩm Liễu Trưởng Lão! Tại vùng núi phía Đông, linh mạch đột nhiên khô cạn, cây cối héo úa trong một đêm! Linh khí biến mất hoàn toàn!” Một đệ tử áo lam hớt hải tâu.
Chưa dứt lời, một đệ tử khác đã quỳ xuống, giọng run rẩy: “Thưa trưởng lão! Tại hồ Bích Thủy, nước hồ đột ngột chuyển sang màu đỏ máu, cá tôm chết trắng! Có người nói đã thấy dị vật từ dưới đáy hồ trồi lên!”
Liễu Thanh Phong nhíu mày, sự tức giận ban đầu dần bị thay thế bởi một nỗi lo lắng khó diễn tả. Hắn cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi tay đặt trên bàn đã siết chặt đến trắng bệch. “Vớ vẩn! Đó chỉ là những hiện tượng ngẫu nhiên, hoặc do Ma Tộc giở trò quỷ! Chúng ta không thể vì những chuyện nhỏ nhặt này mà lơ là đại sự trấn áp phàm nhân!”
Trưởng Lão Dược Phường, mái tóc bạc trắng, lưng còng, đôi mắt đeo kính giờ đây không còn vẻ hiền từ mà chất chứa đầy ưu tư, khẽ ho khan một tiếng. “Khoan đã, Liễu Trưởng Lão. Những dị biến này... không phải ngẫu nhiên. Linh khí đang hỗn loạn, thậm chí có nơi bắt đầu hóa tử khí. Điều này chưa từng xảy ra trong ngàn năm qua, ngay cả khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, cũng chưa từng nghiêm trọng đến vậy.” Ông ngước đôi mắt già nua nhìn lên trần điện, nơi những bức họa cổ xưa về sự thịnh vượng của tiên môn giờ đây như đang chế nhạo hiện thực phũ phàng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại ánh lên một sự mệt mỏi khó che giấu. Nàng khẽ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tiếng sấm rền vang càng lúc càng gần, ánh chớp xé toạc màn đêm u ám. “Sấm chớp không ngừng, cây cổ thụ nghìn năm bỗng khô héo... Đây không còn là chuyện của phàm nhân hay tu sĩ nữa. Đây là dấu hiệu của sự hỗn loạn tột cùng. Liệu chúng ta có nên suy xét lại, có phải do chính sự đối kháng của chúng ta... đã làm Thiên Đạo suy yếu đến mức này?” Giọng nói nàng trong trẻo nhưng chứa đựng một sự hoài nghi sâu sắc, chạm đến tận cùng tâm can mỗi người.
Những lời của Lăng Nguyệt Tiên Tử như một gáo nước lạnh tạt vào sự cố chấp của Liễu Thanh Phong. Hắn cứng họng, ánh mắt đảo quanh, bắt gặp ánh mắt bối rối và chất vấn của Dương Quân. Dương Quân, vừa trở về từ Thành Vô Song, nỗi bàng hoàng về những gì chứng kiến vẫn còn hằn sâu trong tâm trí. Hắn nhớ lại lời nói của Trưởng Lão Dược Phường, nhớ lại ánh mắt kiên định của Tạ Trần, và sự đoàn kết của phàm nhân.
“Sư thúc,” Dương Quân cất tiếng, giọng hắn vẫn còn đôi chút run rẩy, nhưng sự kiên định đã bắt đầu nhen nhóm. “Liệu có phải... sự xung đột của chúng ta, sự cố chấp trong việc phân định cao thấp giữa tiên và phàm, đang đẩy Thiên Đạo đến giới hạn? Những dị biến này... chúng ta đã bỏ qua quá lâu rồi. Chúng có liên quan đến những gì đã xảy ra ở Thành Vô Song, đến lời kêu gọi của phàm nhân về 'nhân sinh bình đẳng' chăng?” Hắn không dám nói thẳng ra sự nghi ngờ về Thiên Đạo, nhưng lời nói của hắn đã đủ để gieo mầm vào tâm trí những tu sĩ trẻ khác, những người đang hoang mang trước sự bất lực của sư môn.
Liễu Thanh Phong giật mình, ánh mắt hắn tóe lửa nhìn Dương Quân. “Nghiệt súc! Ngươi dám nói những lời đại nghịch bất đạo đó sao? Thiên Đạo là chí cao vô thượng, làm sao có thể bị ảnh hưởng bởi phàm nhân hay những mâu thuẫn nhỏ nhặt của chúng ta! Đó là Thiên Phạt! Là sự trừng trị cho những kẻ nghịch lý như Tạ Trần!”
Nhưng giọng nói của hắn không còn sự tự tin tuyệt đối như trước. Các đệ tử trẻ tuổi trong điện bắt đầu bàn tán xôn xao, sự sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt. Một số người vốn sùng bái con đường tu tiên truyền thống, nay chứng kiến những hiện tượng kinh hoàng vượt quá mọi lý giải của sư môn, cùng với sự bất lực của các phép thuật trước linh khí hỗn loạn, bắt đầu lay động niềm tin. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy hoang mang. Nếu ngay cả Thiên Đạo cũng có thể suy yếu, nếu ngay cả linh khí cũng có thể biến thành tử khí, vậy con đường trường sinh bất tử mà họ theo đuổi rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Trưởng Lão Dược Phường thở dài một tiếng, đầy vẻ mệt mỏi. “Liễu Trưởng Lão, cái giá của sự cố chấp là sự hủy diệt. Chúng ta đã chứng kiến quá nhiều sự kiện dị thường trong vài ngày qua. Lời lẽ của Dương Quân tuy có chút ngông cuồng, nhưng lại chạm đến một vấn đề cốt lõi. Có lẽ, đã đến lúc chúng ta phải nhìn nhận lại mọi thứ. Không phải bằng sức mạnh, mà bằng 'nhân tính' mà chúng ta đã đánh mất dần trên con đường thành tiên.” Ông khẽ lắc đầu, như đang tiếc nuối cho một thời đại đã qua. Mây đen bên ngoài càng lúc càng dày đặc, tiếng sấm rền vang như một lời cảnh báo, báo hiệu một cơn bão tố lớn hơn đang đến. Liễu Thanh Phong, dù vẫn cố chấp, nhưng trong ánh mắt hắn đã lộ rõ sự dao động và bất lực.
***
Sáng hôm sau, bầu trời Thành Vô Song vẫn u ám, gió lớn thổi ào ạt, mang theo những cơn mưa dị thường. Không phải mưa nước, mà là những giọt chất lỏng đỏ sẫm như máu, rơi xuống làm ố đỏ mặt đất, nhuộm thẫm mái hiên nhà. Nơi đây, sự hỗn loạn đã lên đến đỉnh điểm. Những vết nứt lớn đột ngột xuất hiện trên mặt đất, nuốt chửng một vài căn nhà nhỏ. Cây cối hai bên đường, vốn xanh tươi mơn mởn, giờ đây khô héo chỉ sau một đêm, lá rụng tả tơi, thân cây nứt nẻ như những bức tượng gỗ mục nát. Mùi khói ám ảnh, mùi đất ẩm và mùi kim loại gỉ sét trộn lẫn vào nhau, tạo thành một không khí ngột ngạt đến khó thở. Tiếng kêu la hoảng loạn của người dân, tiếng đổ vỡ của nhà cửa, tiếng gió hú rít lên như những lời than khóc, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bi thương.
Giữa cảnh tượng hỗn loạn đó, Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, cùng Thủ Lĩnh Dân Quân, vẻ mặt cương nghị, đang dồn hết sức lực tổ chức người dân di tản. “Đừng hoảng sợ! Đừng hoảng sợ!” Bách Lý Hùng quát lớn, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách. “Theo chỉ dẫn! Những người già yếu, trẻ nhỏ vào hầm trú ẩn trước! Thanh niên trai tráng hỗ trợ đưa người bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm! Mọi người bám sát nhau, đừng để lạc mất!” Ánh mắt ông kiên nghị, quét qua từng gương mặt hoảng sợ của bách tính, cố gắng truyền đi sự bình tĩnh và ý chí sắt đá của mình.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng nhưng đầy quyết đoán, mặc y phục xanh ngọc của y sư, đang cẩn trọng chữa trị cho một người phụ nữ bị nhiễm độc bởi “mưa máu”. Nàng dùng một loại thảo dược đặc biệt, ép lấy dịch xanh biếc thoa lên vết thương, giúp da thịt dần lành lại. “Không sao đâu, chỉ là một loại độc tố trong mưa. Ta có thể giải quyết được. Hãy giữ vững tinh thần!” Nàng an ủi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. “Những ai bị ảnh hưởng bởi mưa, hãy đến đây! Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua!” Bàn tay nàng thoăn thoắt, đôi mắt thông minh lướt qua từng người bị thương, đưa ra những chỉ dẫn rõ ràng.
Một tu sĩ địa phương, vốn được phái xuống để “ổn định tình hình”, giờ đây đang đứng chết lặng, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi. “Phép thuật của ta vô dụng! Linh lực bị nhiễu loạn hoàn toàn! Ta không thể triệu hồi pháp khí, không thể thi triển bất kỳ thần thông nào!” Hắn lắp bắp, nỗi hoảng sợ tột độ khiến hắn mất đi vẻ uy nghiêm thường thấy. Hắn nhìn chằm chằm vào những vết nứt trên đất, vào những cây cối khô héo, vào những giọt mưa máu đang rơi, hoàn toàn bất lực. Sự giáo điều mà hắn được học về sức mạnh của tu sĩ giờ đây tan vỡ thành từng mảnh vụn.
Tạ Trần, trong một góc khuất, đứng tựa lưng vào bức tường đá còn sót lại của một cửa hàng đã đổ nát, lặng lẽ quan sát tất cả. Thân hình gầy gò của anh ẩn mình trong chiếc áo vải bố cũ kỹ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh không hoảng loạn, không sợ hãi, chỉ là một sự thấu hiểu sâu sắc, xen lẫn một nỗi nặng trĩu. Anh đã đoán trước được điều này. Sự đối kháng giữa tiên và phàm, sự cố chấp của tu sĩ, sự suy yếu của Thiên Đạo – tất cả đều là những sợi dây nhân quả đan xen, giờ đây đang đồng loạt bùng nổ.
Anh khẽ quay sang Mộ Dung Tuyết, khi nàng thoáng đi ngang qua để lấy thêm thảo dược từ túi càn khôn của mình. “Mộ Dung cô nương,” Tạ Trần nói nhỏ, giọng trầm tĩnh, chỉ đủ cho nàng nghe thấy giữa tiếng ồn ào hỗn loạn. “Đây là phản ứng của Thiên Đạo. Không phải sức mạnh, mà là sự cân bằng đang bị phá vỡ. Những thứ linh lực mà tu sĩ dựa vào để tồn tại, để thi triển phép thuật, giờ đây đang là thứ đầu tiên bị ảnh hưởng. Tu sĩ càng muốn dựa vào linh khí, càng dễ bị kẹt trong vòng xoáy hỗn loạn này.”
Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng vào Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến sự bất lực của các tu sĩ địa phương, trong khi chính những phương pháp dựa vào y thuật và sức người của nàng lại hiệu quả hơn. “Vậy chúng ta phải làm gì?” nàng hỏi, giọng nàng khẽ run lên.
“Cần phải dựa vào sức người, vào sự đoàn kết để vượt qua,” Tạ Trần đáp, ánh mắt anh hướng về phía Bách Lý Hùng, người đang hò hét chỉ đạo dân quân. “Phàm nhân không có linh lực để mất, không có chấp niệm vào Thiên Đạo để bị ràng buộc. Sức mạnh của họ nằm ở sự kiên cường, ở khả năng thích nghi, và ở chính nhân tính của họ. Hãy tập hợp mọi người lại, cùng nhau xây dựng lại, cùng nhau chống chọi. Những kiến thức về y thuật, về cách sinh tồn trong tự nhiên, những điều tưởng chừng nhỏ bé nhất, giờ đây lại là vũ khí sắc bén nhất.”
Bách Lý Hùng, dù không nghe rõ toàn bộ cuộc đối thoại, nhưng ông đã cảm nhận được sự bình tĩnh và chỉ dẫn vô hình từ Tạ Trần. Ông nhìn những người dân đang đoàn kết, cùng nhau di chuyển gạch đá, cùng nhau giúp đỡ những người yếu thế, và trong khoảnh khắc đó, ông nhận ra một sự thật đau lòng: Những tu sĩ tự xưng là bảo hộ chúng sinh, giờ đây lại hoàn toàn vắng bóng, hoặc bất lực. Chỉ có chính phàm nhân, bằng sức lực và ý chí của mình, mới có thể tự cứu lấy mình. Sự cố chấp của tu sĩ và sự suy yếu của Thiên Đạo đã đẩy nhân gian đến bờ vực, nhưng cũng chính từ đó, sức mạnh tiềm ẩn của phàm nhân bắt đầu bùng cháy.
***
Cùng lúc đó, cách xa Thành Vô Song hàng ngàn dặm, tại Dược Vương Cốc, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Nơi đây, các nhà gỗ đơn giản nhưng tinh xảo ẩn mình giữa rừng cây xanh tốt và thác nước rì rào. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, tiếng cối giã thuốc đều đặn và tiếng lò đan dược âm ỉ, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự yên bình, thanh tĩnh. Mùi thảo dược nồng nặc, mùi đan dược mới luyện, mùi đất ẩm và mùi hoa cỏ hòa quyện vào nhau, mang lại cảm giác an lành và chữa lành cho bất kỳ ai đặt chân đến. Tuy nhiên, buổi chiều hôm đó, một lớp sương mù dày đặc bỗng dưng bao phủ toàn bộ thung lũng, mang theo một làn không khí lạnh lẽo bất thường, phá vỡ sự yên bình vốn có.
Trưởng Lão Dược Phường, mái tóc bạc như sương, đang ngồi thiền trong một am nhỏ giữa vườn thảo dược. Dù cố gắng nhập định, nhưng tâm trí ông không thể an định. Những hình ảnh về các dị biến, về sự hoảng loạn của nhân gian, và đặc biệt là sự cố chấp của Liễu Thanh Phong, cứ luẩn quẩn trong tâm trí ông như những bóng ma. Ông thở dài một tiếng, đôi mắt già nua từ từ mở ra.
Ngay lúc đó, một bóng người thanh thoát, bạch y bay phấp phới trong làn sương mù, bước đến. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Gương mặt nàng vẫn tuyệt mỹ và lạnh lùng, nhưng vẻ mệt mỏi và sự hoài nghi đã hằn sâu trong đôi mắt. Nàng khẽ cúi đầu chào, không giấu được vẻ lo lắng. “Trưởng Lão Dược Phường, đệ tử xin mạn phép làm phiền.”
Trưởng Lão Dược Phường mỉm cười nhẹ, ánh mắt ông lộ rõ vẻ thấu hiểu. “Không sao, Lăng Nguyệt. Lão phu biết con sẽ đến. Tâm con bất an, cũng như tâm cảnh của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian lúc này.” Ông chỉ tay vào một chỗ trống đối diện, ý bảo nàng ngồi xuống.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ ngồi xuống, đôi mắt nàng nhìn xuyên qua làn sương mù, như đang cố gắng nhìn thấu những điều vô định. “Con đã chứng kiến sự bất lực của tông môn, của các sư huynh đệ. Những phép thuật mà chúng con đã tu luyện ngàn năm, giờ đây không thể làm gì trước những hiện tượng dị thường đó. Con đã nghe báo cáo từ Thành Vô Song, về mưa máu, về đất nứt, về sự hỗn loạn mà phàm nhân phải gánh chịu. Liễu Trưởng Lão vẫn cố chấp, cho rằng đó là sự 'trừng phạt' của Thiên Đạo dành cho kẻ nghịch lý. Còn con... con thấy sự bất lực của chính mình, và cả sự vô nghĩa của con đường tu tiên mà con đã theo đuổi.” Giọng nàng trầm xuống, chứa đựng sự dằn vặt sâu sắc.
Trưởng Lão Dược Phường khẽ nhắm mắt lại, một làn gió lạnh lẽo thổi qua, làm những lá cây thảo dược xào xạc. “Lăng Nguyệt, con có thấy không? Thiên Đạo đang gầm thét. Nó không còn là một thực thể im lặng, một quy tắc bất biến nữa. Nó đang bị tổn thương, bị xé rách bởi chính sự đối kháng, sự tham lam của chúng ta. Cuộc chiến giữa chúng ta và phàm nhân... đang xé rách nó.” Ông mở mắt, nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, ánh mắt đầy vẻ đau đáu. “Phàm nhân muốn được sống trọn vẹn, tu sĩ muốn trường sinh bất tử. Hai con đường ấy, vốn dĩ có thể song hành, lại bị chính chúng ta đẩy vào thế đối đầu không đội trời chung. Và cái giá phải trả... là sự suy vong của Thiên Đạo, của cả thế giới này.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử cúi đầu, bàn tay nàng siết chặt. “Nhưng phải làm sao? Liễu Trưởng Lão vẫn không chịu nhìn nhận, vẫn muốn đàn áp phàm nhân, muốn trừng trị Tạ Trần. Con đã cố gắng ngăn cản, nhưng không thể. Con đường tu tiên mà chúng con được dạy dỗ, là con đường để 'vá trời', để cứu vớt chúng sinh. Nhưng giờ đây, con lại thấy chính chúng con đang là nguyên nhân của sự hủy diệt. Con đường 'thành tiên' có phải chăng đang dẫn đến 'mất người'?”
Trưởng Lão Dược Phường gật đầu chậm rãi. “Cái giá của sự cố chấp là sự hủy diệt. Có lẽ, đã đến lúc chúng ta phải nhìn nhận lại mọi thứ, không phải bằng sức mạnh của linh lực, mà bằng 'nhân tính' đã mất. Thiên Đạo không cần những tu sĩ vô cảm, mà cần những con người biết trân trọng sự sống, biết sống trọn vẹn. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại đang cho chúng ta thấy điều đó. Hắn không theo đuổi sức mạnh, hắn chỉ theo đuổi sự chân thực của cuộc sống. Và chính điều đó, lại đang là điểm yếu chí mạng của chúng ta, và cũng là hy vọng duy nhất của Thiên Đạo.”
Sương mù bên ngoài càng lúc càng dày đặc, che khuất cả những ngọn núi xa xa. Không khí lạnh lẽo bao trùm Dược Vương Cốc, mang theo một nỗi lo lắng không tên. Cả hai đều chìm vào im lặng, những lời của Trưởng Lão Dược Phường như gõ vào cánh cửa tâm hồn Lăng Nguyệt Tiên Tử, khiến nàng phải suy nghĩ lại toàn bộ con đường mà mình đã chọn. Nàng nhận ra rằng, cuộc xung đột này không chỉ là giữa tiên và phàm, mà còn là cuộc chiến giữa những lý tưởng đã cũ và một chân lý mới đang dần hé lộ.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, không còn là ánh đỏ rực rỡ thường thấy, mà là một màn đêm u ám, nặng trĩu bao phủ Thập Phương Nhân Gian. Cả không gian dường như ngưng đọng, tất cả âm thanh đều chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ. Rồi, một hiện tượng kỳ lạ, kinh hoàng đến tột độ xảy ra.
Trên bầu trời bao la, một vết nứt khổng lồ đột nhiên xuất hiện. Không phải là một vết rách không gian thông thường mà các tu sĩ có thể vá lại bằng phép thuật. Vết nứt này như một vết thương rách nát trên tấm màn trời, màu sắc đỏ sẫm, rực lên như một vết sẹo kinh hoàng giữa nền trời xám xịt. Nó lan rộng ra, tạo thành một khe hở khổng lồ, như thể bầu trời đang bị xé toạc. Từ vết nứt đó, không phải linh khí tinh khiết tuôn trào, mà là một luồng tử khí nồng đậm, đen kịt, mang theo mùi của sự mục ruỗng và hủy diệt. Tử khí này đổ xuống như một dòng thác vô hình, biến mọi thứ nó chạm vào thành tro bụi hoặc biến dị khủng khiếp. Những ngọn núi xa xa bị tử khí bao phủ, lập tức trở thành những khối đá đen kịt, cằn cỗi. Những con sông, hồ nước bị nhuộm đen, cá tôm chết nổi lềnh bềnh, nước bốc lên mùi hôi thối.
Tất cả mọi người, từ tu sĩ Thái Huyền Tông đang chìm trong cuộc họp khẩn cấp, đến phàm nhân Thành Vô Song đang cố gắng chống chọi với dị biến, đều đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
“Cái... cái gì thế này?” Liễu Thanh Phong lắp bắp, gương mặt hắn trắng bệch, nỗi sợ hãi tột độ cuối cùng cũng đánh gục vẻ cao ngạo của hắn. Hắn không thể tin vào mắt mình. Đây không phải là Thiên Phạt mà hắn từng nói, đây là sự sụp đổ.
Tại Thành Vô Song, Bách Lý Hùng đứng sững sờ, cây đao trong tay rơi xuống đất mà không hay biết. “Trời... trời sập thật rồi sao?” Giọng ông run rẩy, ánh mắt chứa đựng sự tuyệt vọng. Những người phàm nhân khác, đang cố gắng di tản, đều ngã quỵ xuống, ôm đầu khóc thét trong nỗi kinh hoàng tột độ.
Trong Dược Vương Cốc, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng bật dậy, đôi mắt nàng mở to. “Không phải Thiên Phạt... là Thiên Đạo đang tan rã...” Nàng thì thầm, giọng nói như tiếng vọng từ vực sâu của sự tuyệt vọng. Trưởng Lão Dược Phường, dù đã dự cảm được, nhưng cũng không khỏi chấn động. Ông nhìn lên vết nứt, một nỗi buồn sâu sắc hiện rõ trong đôi mắt già nua.
Giữa cảnh tượng hỗn loạn và kinh hoàng tột độ đó, một bóng hình trắng toát, vô cảm, đột nhiên hiện ra. Đó là Bạch Vô Thường. Y lơ lửng ngay phía trên vết nứt khổng lồ, hòa mình vào màn đêm u ám, nhưng sự hiện diện của y lại càng khiến không gian thêm phần lạnh lẽo và đáng sợ. Ánh mắt vô cảm của y quét qua toàn cảnh, lướt qua những tu sĩ đang hoảng loạn, lướt qua những phàm nhân đang tuyệt vọng, và cuối cùng, dừng lại ở Tạ Trần – người duy nhất vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, thấu hiểu.
Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của anh như một cây bút vẽ nên ranh giới giữa sự hỗn loạn và sự tĩnh lặng. Đôi mắt anh sâu thẳm, không một chút sợ hãi hay hoảng loạn, chỉ là một sự thấu hiểu sâu sắc đến tận cùng. Anh nhìn lên vết nứt trên bầu trời, nhìn vào luồng tử khí đang tuôn xuống, và anh hiểu. “Nhân quả... đã đến lúc phải trả,” Tạ Trần khẽ nói, giọng anh trầm tĩnh, như một lời độc thoại vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tâm hồn anh. “Sự đối kháng đã khiến Thiên Đạo không thể gánh vác nổi nữa. Nó đang gào thét... một lời cảnh báo cuối cùng. Một Thiên Đạo mục nát, một tiên môn giáo điều, một nhân gian bị chia rẽ... tất cả đang cùng nhau sụp đổ.”
Bạch Vô Thường không nói gì, nhưng ánh mắt vô cảm của y dừng lại ở Tạ Trần lâu hơn bất kỳ ai khác, như thể đang ghi nhận một “biến số” quan trọng, một dị số nằm ngoài mọi tính toán của Thiên Đạo. Sự hiện diện của y là lời cảnh báo rõ ràng nhất, rằng Thiên Đạo đã nhận diện Tạ Trần, và giờ đây, nó sẽ có những động thái trực tiếp hơn để “sửa chữa” hoặc “thử thách” anh. Cuộc chiến giành vận mệnh đã vượt ra ngoài mọi giới hạn, và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại đang trở thành điểm neo nhân quả cho tất cả. Khả năng thấu hiểu nhân quả của anh, tưởng chừng vô dụng trước sức mạnh của tu tiên, giờ đây lại là chìa khóa duy nhất để giải mã sự hỗn loạn này, và có lẽ, là hy vọng cuối cùng cho Thập Phương Nhân Gian.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.