Nhân gian bất tu tiên - Chương 143: Thiên Sách Vô Danh: Nứt Rạn Trong Tiên Môn
Sương mù giăng mắc, phủ lên Thái Huyền Tông một tấm màn bạc mờ ảo, khiến những đỉnh núi hùng vĩ như chìm vào cõi hư vô. Tiết trời se lạnh, báo hiệu một ngày mới u ám, đúng như tâm trạng nặng trĩu đang bao trùm giảng đường Ngoại Môn. Bên trong tòa kiến trúc gỗ cổ kính, nơi thường ngày vang vọng tiếng giảng bài thanh thoát và tiếng ghi chép sột soạt, giờ đây lại bao trùm một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Mùi giấy, mực và gỗ mục lâu năm hòa lẫn với chút hương trầm thoang thoảng, không đủ để xua đi sự bức bối đang ngự trị.
Liễu Thanh Phong, với gương mặt đỏ gay vì giận dữ, đứng sừng sững giữa giảng đường, ánh mắt sắc như dao cau quét qua từng gương mặt đệ tử và trưởng lão đang tề tựu. Vị trưởng lão vốn nổi tiếng với vẻ thanh tú, dáng người cao gầy và đôi mắt sáng như sao, giờ đây lại hiện rõ vẻ cuồng nộ, sự kiêu ngạo thường trực đã biến thành sự sỉ nhục tột độ. Kiếm Bích Lạc trên lưng y như rung lên nhè nhẹ, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ những ô cửa sổ gỗ. Y triệu tập cuộc họp khẩn cấp này ngay khi tin tức về sự phản kháng táo tợn của đám phàm nhân tại Cổng Thành Vọng Nguyệt lan truyền đến tông môn, tựa như một đòn giáng nặng nề vào uy tín đã tồn tại hàng ngàn năm của Thái Huyền Tông.
Các trưởng lão khác ngồi hai bên, đa phần giữ im lặng, thần sắc âm trầm. Một số khẽ gật gù, ngầm đồng tình với sự tức giận đang bùng cháy trong Liễu Thanh Phong, coi hành động của phàm nhân là sự khiêu khích không thể dung thứ. Nhưng cũng có những ánh mắt thoáng hiện sự lo ngại, sự bối rối trước tình thế nan giải này. Linh khí trong giảng đường, vốn nên là dòng chảy hài hòa, giờ đây lại như bị khuấy động, mang theo sự bất an và căng thẳng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi ở một góc khuất, dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, bạch y thuần khiết không chút tì vết càng tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng xa cách. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng không biểu lộ cảm xúc, nhưng lại lướt qua từng người, như đang đánh giá, đang dò xét. Ánh mắt nàng dừng lại lâu hơn một chút trên Dương Quân, người đang đứng lẫn trong hàng đệ tử trẻ, gương mặt tuấn tú của hắn lộ rõ vẻ bối rối, ánh mắt dao động, nhiệt huyết ban đầu như bị một gáo nước lạnh dội vào.
Liễu Thanh Phong hít một hơi thật sâu, giọng nói của y vang vọng khắp giảng đường, mang theo sự phẫn nộ không thể kiềm chế, tựa như tiếng sấm rền giữa trời quang. "Những kẻ phàm nhân ngông cuồng! Dám công khai chống lại Thiên Điều của tiên môn! Dám xé bỏ sắc lệnh của Thái Huyền Tông ta tại Cổng Thành Vọng Nguyệt! Đây là sự sỉ nhục không thể tha thứ, một sự thách thức trắng trợn đến quyền uy của tu sĩ, đến trật tự của Thiên Đạo!" Y đập mạnh bàn, tiếng gỗ khô khốc vang lên chát chúa, khiến không ít đệ tử giật mình. Khí tức của một tu sĩ Nguyên Anh kỳ dao động dữ dội, thổi bay vài trang giấy trên bàn. "Chúng ta phải dùng lôi đình thủ đoạn để dập tắt ngọn lửa phản loạn này! Phải cho chúng biết, ai mới là chủ nhân của Thập Phương Nhân Gian, ai mới là người duy trì Thiên Đạo!"
Sự im lặng bao trùm sau lời tuyên bố đầy giận dữ của Liễu Thanh Phong. Các đệ tử trẻ tuổi đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt hoang mang, bối rối. Họ được dạy rằng tu sĩ có nhiệm vụ bảo vệ chúng sinh, duy trì Thiên Đạo, nhưng những gì đang diễn ra lại dường như đi ngược lại những lời giáo huấn đó. Sự "mất người" mà họ từng nghe nói, liệu có phải đang bắt đầu từ chính tông môn của họ?
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, một giọng nói ngập ngừng vang lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. "Kính thưa Liễu trưởng lão, đệ tử vừa từ Thành Vô Song trở về." Đó là Dương Quân. Hắn bước ra khỏi hàng, cúi đầu thật thấp, nhưng lời nói của hắn lại mang theo một sự kiên định yếu ớt. "Phàm nhân... họ cũng có nỗi khổ của riêng mình. Việc đàn áp liệu có... đẩy họ vào đường cùng? Đệ tử đã chứng kiến cảnh họ đoàn kết, sự kiên cường trong ánh mắt họ không phải là sự ngông cuồng, mà là sự bảo vệ những gì họ trân quý. Liệu có phải chúng ta đã bỏ qua điều gì đó?"
Lời nói của Dương Quân như một giọt nước lạnh làm sôi sục bầu không khí đã quá mức căng thẳng. Liễu Thanh Phong trừng mắt nhìn Dương Quân, ánh mắt y như muốn xuyên thủng tâm can của đệ tử trẻ. "Dương Quân! Ngươi dám nghi ngờ quyết định của tông môn? Ngươi dám bênh vực những kẻ phàm nhân thấp kém, những kẻ đang muốn phá hoại trật tự mà chúng ta đã vất vả duy trì?"
"Đệ tử không dám," Dương Quân vội vàng cúi đầu sâu hơn, nhưng ánh mắt hắn vẫn lộ rõ sự hoang mang. "Chỉ là... đệ tử cảm thấy, nếu Thiên Đạo suy yếu vì phàm nhân không còn sùng bái tiên nhân, thì việc chúng ta càng đàn áp, càng khiến họ rời xa chúng ta hơn, liệu có phải là... tự hủy hoại căn cơ?" Câu hỏi của hắn, dù ngập ngừng, lại chạm đến một trong những "taboo" lớn nhất của giới tu sĩ: chất vấn bản chất của Thiên Đạo và hành vi của tiên môn.
Trước khi Liễu Thanh Phong kịp phản ứng dữ dội hơn, một giọng nói trầm ổn, mang theo sự uyên bác của năm tháng vang lên. "Sự tức giận chỉ làm mờ mắt, Liễu huynh." Trưởng Lão Dược Phường, vị trưởng lão già nua với vóc dáng lưng còng, đôi mắt đeo kính đục mờ nhưng ẩn chứa sự minh triết, chậm rãi lên tiếng. Ông vuốt chòm râu dài bạc phơ, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, không chút e dè. Vẻ mặt ông trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt lại là nỗi lo ngại khôn cùng cho tiền đồ của tông môn và chúng sinh. "Chúng ta là tu sĩ, Liễu huynh, không phải kẻ đồ tể. Vạn vật sinh linh đều có quyền sống. Thiên Điều là để duy trì trật tự, không phải để áp bức. Hơn nữa, việc này liệu có làm rạn nứt thêm niềm tin của bách tính vào tiên môn? Chẳng phải Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt một phần vì sự xa lánh của phàm nhân hay sao? Cái giá của trường sinh... là gì, nếu chúng ta đánh đổi bằng nhân tính và sự tín nhiệm của chúng sinh?"
Lời nói của Trưởng Lão Dược Phường như một làn gió lạnh thổi qua giảng đường, khiến sự giận dữ của Liễu Thanh Phong như bị kìm hãm lại trong chốc lát. Câu hỏi về "cái giá của trường sinh" và sự "mất người" đã chạm đến một nỗi sợ hãi sâu thẳm trong tâm trí của nhiều tu sĩ, kể cả những người kiên định nhất. Họ bắt đầu nhìn nhau, sự hoài nghi len lỏi trong từng ánh mắt. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, khóe môi nàng hơi nhếch lên, như thể Trưởng Lão Dược Phường đã nói ra điều mà nàng vẫn luôn suy nghĩ. Sự chia rẽ trong Thái Huyền Tông, vốn đã âm ỉ từ lâu, giờ đây đã lộ rõ ràng, không còn là những tiếng thì thầm mà là sự chất vấn công khai. Tiếng chuông chùa xa xa vọng lại, nghe như tiếng thở dài của thời gian, như tiếng than khóc cho một kỷ nguyên đang tàn lụi.
***
Trong khi gió lạnh và sương mù bao trùm Thái Huyền Tông, thì tại Quán Trà Vọng Giang bên bờ sông Vong Xuyên, ánh nắng chiều dịu nhẹ lại trải vàng trên mặt nước, tô điểm cho khung cảnh yên bình. Tiếng nước sông chảy róc rách, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng lá cây xào xạc trong gió mát, tạo nên một bản nhạc êm đềm, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn đang diễn ra trên đỉnh núi xa xôi. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, quyện với mùi nước sông và hương hoa cỏ dại ven bờ, mang lại cảm giác thư thái, dễ chịu.
Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, thư thái nhấp một ngụm trà. Chiếc áo vải bố cũ kỹ của anh phất phơ trong gió nhẹ, thân hình gầy gò của một thư sinh không hề có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng khí chất trầm tĩnh, sâu sắc toát ra từ anh lại khiến người ta không thể xem thường. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, giờ đây như đang nhìn xuyên qua bức màn mờ ảo của thế sự, thấu suốt dòng chảy "nhân quả."
Đối diện anh là Mộ Dung Tuyết. Nàng vẫn giữ vẻ dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, nhưng ánh mắt thông minh của nàng lại ẩn chứa đầy lo âu. Nàng nắm chặt bàn tay đặt trên bàn, một cử chỉ vô thức phản ánh sự căng thẳng trong lòng. Cái nỗi buồn khó tả trên gương mặt nàng càng sâu đậm hơn khi nàng nghĩ đến những hậu quả sắp tới. Bên cạnh nàng, Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và phong trần, vẻ mặt kiên nghị nhưng cũng thoáng chút mệt mỏi. Râu quai nón rậm rạp của ông như nặng trĩu thêm, nhưng ánh mắt ông vẫn kiên định, không hề dao động. Họ đang bàn luận về những diễn biến mới nhất, đặc biệt là tin tức về phản ứng dữ dội từ Thái Huyền Tông sau sự kiện tại Cổng Thành Vọng Nguyệt.
"Liễu Thanh Phong chắc chắn sẽ không bỏ qua," Mộ Dung Tuyết khẽ nói, giọng nàng trong trẻo nhưng chất chứa sự nặng nề. "Ta e rằng sẽ có một cuộc đàn áp lớn, một cuộc thanh trừng nhắm vào những người phàm dám đứng lên. Y sẽ không chấp nhận sự sỉ nhục này."
Bách Lý Hùng gật đầu, tiếng thở dài của ông trầm đục như tiếng đá tảng lăn. "Bách tính đã lựa chọn. Dù khó khăn, dù phải đối mặt với lôi đình của tiên môn, chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta đã gieo mầm cho sự phản kháng, đã tuyên bố rằng chúng ta không phải là những con cừu cam chịu. Nhưng ta cần biết, Tạ huynh," ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ thăm dò và tin tưởng, "liệu chúng ta có thể đứng vững được không? Liệu cái liên minh phàm nhân của chúng ta, mới chớm nở, có thể chống lại được một đại tông môn như Thái Huyền Tông?"
Tạ Trần đặt chén trà xuống, một tiếng động nhẹ nhàng vang lên, nhưng lại thu hút mọi sự chú ý. Anh nhìn ra dòng sông Vong Xuyên đang lững lờ trôi, những con thuyền nhỏ bé xuôi ngược trên dòng nước, tựa như những số phận vô định giữa biển đời. "Sự phản kháng của các vị đã gieo một hạt giống," anh chậm rãi nói, giọng điệu trầm tĩnh, không chút dao động, như tiếng dòng nước chảy xuôi, nhưng lại mang theo một sức nặng của sự thấu hiểu sâu sắc. "Hạt giống đó không phải là bạo lực, mà là sự nghi ngờ. Và sự nghi ngờ, đôi khi còn mạnh hơn bất kỳ kiếm chiêu nào của tiên nhân, mạnh hơn bất kỳ thần thông nào của tu sĩ."
Anh quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên một tia sáng kỳ lạ, như thể anh đang nhìn xuyên qua thời gian, nhìn thấy những gì sẽ xảy ra. "Mâu thuẫn đã không còn chỉ là giữa phàm và tiên, mà đã len lỏi vào chính nội bộ tiên môn rồi. Các vị tu sĩ, họ đang đứng giữa ngã ba đường. Một số sẽ chọn con đường cũ, cố chấp, tiếp tục áp đặt cái 'trật tự' mà họ tin là đúng. Nhưng một số khác, những người còn giữ được chút nhân tính, sẽ bắt đầu chất vấn. Họ sẽ nghi ngờ cái 'đạo' mà họ đã theo đuổi bấy lâu, nghi ngờ cái giá của quyền năng mà họ đang nắm giữ."
Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng lắng nghe từng lời của Tạ Trần, như thể mỗi chữ đều là một chìa khóa mở ra những điều bí ẩn. Nàng nhớ lại câu nói của mình, "Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?", và chợt nhận ra, lời nói ấy không chỉ là sự chất vấn bên ngoài, mà còn là một câu hỏi đang âm ỉ trong lòng nhiều tu sĩ.
Tạ Trần tiếp tục, giọng nói của anh mang theo sự sắc sảo và trí tuệ, phân tích dòng chảy "nhân quả" một cách rành mạch. "Việc Liễu Thanh Phong tuyên bố đàn áp, việc ông ta khăng khăng bảo vệ 'Thiên Điều Cấm Kỵ Phàm Trần', chỉ càng làm rõ hơn sự giáo điều, sự 'mất người' của một bộ phận tu sĩ. Và chính điều đó sẽ tạo ra một vết nứt, một sự đối lập trong nội bộ tiên môn. Những người như Trưởng Lão Dược Phường, hay thậm chí là những tu sĩ trẻ như Dương Quân, những người đã chứng kiến tận mắt sự kiên cường của phàm nhân, sẽ không thể nhắm mắt làm ngơ. Cái 'nhân' của họ sẽ trỗi dậy, buộc họ phải đưa ra lựa chọn."
Anh khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu suy tư về "vô thường" của thế sự. "Chúng ta không cần phải trực tiếp đối đầu với toàn bộ Thái Huyền Tông. Chúng ta chỉ cần gieo rắc sự nghi ngờ, khơi gợi lương tri còn sót lại. Khi hạt giống đó nảy mầm, khi sự chất vấn lan rộng, chính bản thân tiên môn sẽ tự suy yếu, sẽ tự xé nát mình từ bên trong. 'Thiên Đạo' đã suy kiệt, và sự suy kiệt đó không chỉ thể hiện ở linh khí mỏng dần, mà còn ở sự rạn nứt trong niềm tin, trong cái 'đạo' mà tu sĩ theo đuổi."
Bách Lý Hùng nhìn Tạ Trần, ánh mắt ông lộ rõ sự thán phục. Kế sách của Tạ Trần không phải là dùng vũ lực đối chọi vũ lực, mà là dùng trí tuệ và sự thấu hiểu "nhân tâm" để phá tan sự kiêu ngạo của tiên môn. "Vậy ý của Tạ huynh là... chúng ta nên chờ đợi, và thúc đẩy sự chia rẽ trong nội bộ tiên môn?"
Tạ Trần khẽ gật đầu. "Không chỉ chờ đợi, mà còn phải củng cố 'Hội Phàm Nhân Vô Danh' của chúng ta. Biến nó thành một điểm tựa vững chắc cho những ai tin vào 'nhân tính', tin vào quyền được 'sống một đời bình thường'. Khi tiên môn rạn nứt, khi Thiên Đạo lung lay, những người phàm nhân sẽ là nền móng vững chắc nhất để xây dựng một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên không cần 'thành tiên', chỉ cần 'trọn vẹn nhân tính'."
Mộ Dung Tuyết nắm chặt bàn tay gầy guộc của Tạ Trần, cái nắm tay ấy không chỉ là sự ủng hộ, mà còn là sự sẻ chia gánh nặng, là lời khẳng định về một liên minh không thể phá vỡ. "Ta hiểu rồi. Vậy thì, ta sẽ tiếp tục dùng y thuật của mình để cứu giúp bách tính, để chứng minh rằng giá trị của sinh mạng phàm nhân không hề thua kém tiên nhân. Để những lời chất vấn của chúng ta không chỉ là lời nói suông, mà là hành động cụ thể." Nàng tin vào Tạ Trần, tin vào cái "đạo" mà anh đang theo đuổi, một cái "đạo" không cần pháp lực hay thần thông, nhưng lại có thể cứu rỗi nhân gian khỏi sự "mất người."
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt anh nhìn ra xa xăm, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt trên đỉnh núi Thái Huyền. "Đúng vậy. Cái giá đã được định đoạt từ khoảnh khắc ta chọn con đường này. Từ khi ta từ bỏ tiên môn, từ khi ta không sùng bái sức mạnh, mà chỉ trọng chữ 'sống' trọn vẹn nhân tính. Giờ đây, 'nhân quả' đã khai mở một chương mới. Những hành động của chúng ta, những lời nói của Bách Lý huynh, của Mộ Dung cô nương, của cả những phàm nhân vô danh ngoài kia, tất cả đều đang dệt nên một tấm thảm mới của vận mệnh."
Anh quay lại nhìn hai người bạn đồng hành, đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên một tia sáng kỳ lạ. "Chúng ta không 'nghịch thiên', mà chỉ 'thuận nhân'. Thiên Đạo, dù có mạnh mẽ đến đâu, dù có cố chấp vào cái 'trật tự' mà nó muốn duy trì, cũng không thể hoàn toàn phủ nhận cái 'nhân' của nó. Bởi lẽ, 'nhân' chính là cội nguồn của 'Thiên Đạo', là nền tảng của mọi sự tồn tại." Tạ Trần biết, Thiên Đạo đang tìm cách "sửa chữa" cái "lỗi lầm" mang tên Tạ Trần, nhưng anh cũng biết, "lỗi lầm" này lại chính là chìa khóa để "phá cục," để mở ra một kỷ nguyên mới. Liên minh phàm nhân vừa hình thành, dưới sự dẫn dắt vô hình của anh, sẽ không chỉ là một lực lượng đối kháng, mà sẽ là nền móng cho một "Hội Phàm Nhân Vô Danh" vĩ đại, một thế lực mới có thể định đoạt vận mệnh của cả Thập Phương Nhân Gian.
***
Đêm khuya buông xuống, mây mù đã tan, nhường chỗ cho ánh trăng sáng vằng vặc, soi rõ từng ngọn cây, từng phiến đá trên đỉnh Thái Huyền. Trong động phủ của Trưởng Lão Dược Phường, một lò đan nhỏ đặt ở góc phòng tỏa ra hơi ấm nhẹ, xua đi cái giá lạnh của đêm đông, đồng thời lan tỏa mùi thảo dược thoang thoảng, mang lại cảm giác an yên. Trưởng Lão Dược Phường ngồi đối diện với Dương Quân, trên bàn là một ấm trà đã nguội, nhưng không khí trong phòng lại ấm áp bởi sự chân thành và triết lý sâu sắc trong lời nói của vị trưởng lão.
Ánh mắt Trưởng Lão Dược Phường, dù đục mờ vì tuổi tác, lại ánh lên vẻ thất vọng sâu sắc khi nhắc đến hành động của Liễu Thanh Phong, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa một tia hy vọng mong manh. Dương Quân vẫn còn bối rối, những lời của Liễu Thanh Phong vẫn văng vẳng bên tai, lời đe dọa về sự trừng phạt nặng nề nếu không tuân theo. Tuy nhiên, qua cuộc nói chuyện với Trưởng Lão Dược Phường, niềm tin của hắn, vốn đã lung lay từ lâu, dần nghiêng về một hướng khác, một con đường mà hắn chưa từng dám nghĩ đến.
"Đạo của tiên môn là cứu vớt chúng sinh, Dương Quân, không phải là thống trị," Trưởng Lão Dược Phường chậm rãi nói, giọng ông trầm ấm như dòng suối chảy qua khe đá, nhưng lại đầy sức nặng của chân lý. "Nếu chúng ta dùng sức mạnh để áp bức, để dập tắt ngọn lửa của nhân tính, thì còn khác gì ma đạo? Ma Tộc tìm kiếm quyền lực bằng bạo lực, tiên môn cũng vậy sao? Chẳng phải chúng ta tự xưng là người duy trì Thiên Đạo, thì càng phải thấu hiểu lẽ trời, thấu hiểu nhân tâm hay sao?"
Ông nhìn thẳng vào Dương Quân, ánh mắt đầy sự kỳ vọng. "Ngươi đã thấy cảnh phàm nhân đoàn kết, Dương Quân. Sự kiên cường đó, sự kiên định vào quyền được 'sống một đời bình thường', vào việc bảo vệ những giá trị 'nhân tính' của họ... không thể bị dập tắt bằng vũ lực. Ngươi nghĩ rằng những lời lẽ của Liễu huynh, những mệnh lệnh của tông môn, có thể thực sự xóa bỏ được ngọn lửa ấy sao? Không, nó chỉ càng thổi bùng lên, càng khiến họ căm ghét chúng ta hơn mà thôi."
Dương Quân cúi đầu, trầm ngâm suy nghĩ. Hắn nhớ lại hình ảnh Bách Lý Hùng xé nát 'Thiên Điều Cấm Kỵ Phàm Trần', nhớ lại tiếng hô vang 'Phàm Trần Vô Tội! Nhân Sinh Bình Đẳng!' của hàng ngàn phàm nhân. Hắn nhớ lại ánh mắt kiên định của Tạ Trần, sự lo lắng nhưng đầy quyết tâm của Mộ Dung Tuyết. Những hình ảnh đó, những cảm xúc đó, đã in sâu vào tâm trí hắn, đối lập hoàn toàn với sự cao ngạo, lạnh lùng của giới tu sĩ.
"Con hiểu, Trưởng lão," Dương Quân khẽ đáp, giọng hắn vẫn còn chút lưỡng lự. "Nhưng nếu không làm theo lệnh của Liễu trưởng lão, chúng con sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc. Thậm chí có thể bị trục xuất khỏi tông môn, mất đi cơ hội tu luyện, trở thành phàm nhân."
Trưởng Lão Dược Phường mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiền hậu nhưng đầy ẩn ý. "Có những lúc, Dương Quân, đứng về phía lẽ phải mới là chân lý, dù phải trả giá. Thiên Đạo suy yếu, không phải vì phàm nhân không tu tiên, mà vì tu sĩ đã quên đi căn bản của nhân tính. Chúng ta bám víu vào quyền lực, vào sự trường sinh, mà quên mất lý do vì sao chúng ta tu luyện. Phải chăng, cái gọi là 'thành tiên' lại là con đường dẫn đến 'mất người'?"
Ông ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vừa ló dạng, chiếu rọi vầng sáng bạc lên những đỉnh núi. Bóng đêm tĩnh mịch, nhưng ông lại cảm nhận được sự rục rịch của một dòng chảy mới, một sự thay đổi đang dần thành hình. "Thiên Đạo đang tìm cách 'sửa chữa' lỗi lầm của nó, nhưng có lẽ lỗi lầm lớn nhất không phải là sự xuất hiện của những 'dị số' như Tạ Trần, mà là chính sự giáo điều, sự vô cảm của chúng ta. Ma Chủ Cửu U cũng bắt đầu rục rịch thông qua các dấu hiệu của ma khí, báo hiệu cho một cuộc tranh giành cơ duyên 'vá trời' sẽ ngày càng gay gắt. Và chính sự chia rẽ trong tiên môn sẽ khiến chúng ta yếu đi, dễ bị lợi dụng."
Ông quay lại nhìn Dương Quân, ánh mắt ông lộ rõ vẻ hy vọng. "Sự thay đổi... đã bắt đầu rồi, Dương Quân. Và nó sẽ không dừng lại ở phàm trần. Nó sẽ len lỏi vào từng ngóc ngách của giới tu sĩ, vào từng tông môn, vào từng trái tim còn vương vấn nhân tính. Ngươi đã chứng kiến Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại có thể khiến cả Thiên Đạo lẫn tiên môn phải lao đao. Bởi lẽ, hắn không sùng bái sức mạnh, hắn chỉ trọng chữ 'sống' trọn vẹn. Và đó chính là sức mạnh lớn nhất."
Dương Quân ngẩng đầu nhìn Trưởng Lão Dược Phường, ánh mắt hắn từ bối rối dần trở nên kiên định. Những lời của Trưởng Lão Dược Phường như gỡ bỏ những nút thắt trong lòng hắn, soi sáng con đường mà hắn đã luôn tìm kiếm. Hắn nhận ra rằng, lý tưởng tu tiên ban đầu của hắn, cái lý tưởng về việc cứu vớt chúng sinh, về sự chính nghĩa, đang dần bị bóp méo bởi sự giáo điều và quyền lực. Và Tạ Trần, một phàm nhân, lại đang là hiện thân của cái lý tưởng chân chính đó.
Trưởng Lão Dược Phường đặt tay lên vai Dương Quân, một nụ cười hiền hậu xuất hiện trên môi ông. Sức nặng của bàn tay già nua ấy như truyền thêm một phần ý chí, một phần niềm tin cho đệ tử trẻ. "Hãy nhớ lấy, Dương Quân, có những lúc, việc bảo vệ nhân tính còn quan trọng hơn việc bảo vệ tông môn, thậm chí là hơn cả việc 'thành tiên'. Ngươi có thể không trở thành một tu sĩ cao cường, nhưng ngươi có thể trở thành một con người chân chính. Và đó, có lẽ, mới là cái 'Đạo' mà Thiên Đạo thực sự cần."
Cùng lúc đó, trên bầu trời đêm, một bóng hình trắng toát, vô cảm, như một bóng ma của Thiên Đạo, lướt qua không một tiếng động. Đó là Bạch Vô Thường. Ánh mắt vô cảm của y lướt qua động phủ của Trưởng Lão Dược Phường, lướt qua gương mặt kiên định của Dương Quân, như một cái nhìn lạnh lẽo thấu suốt mọi ngóc ngách của thế giới. Y đã chứng kiến tất cả, sự rạn nứt trong tiên môn, sự chất vấn công khai về chính sách của tông môn, sự thức tỉnh của một tu sĩ trẻ. Thiên Đạo, thông qua Bạch Vô Thường, đang thu thập thông tin về 'biến số' Tạ Trần và những ảnh hưởng của anh, chuẩn bị cho một động thái lớn hơn để 'sửa chữa' hoặc 'thử thách' anh. Cuộc chiến giành vận mệnh, không chỉ diễn ra giữa phàm và tiên, giữa Thiên Đạo và Ma Tộc, mà còn đang bùng nổ ngay trong chính nội tâm của mỗi con người, mỗi tu sĩ. Sự chất vấn công khai chính sách của tông môn sẽ mở ra một làn sóng suy nghĩ mới trong giới tu sĩ, làm thay đổi cục diện thế giới tu tiên một cách sâu sắc và không thể đảo ngược.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.