Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1409: Lễ Hội Đắp Nặn: Hạt Mầm Nhân Đạo Vươn Mình

Ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ gỗ chạm khắc tinh xảo, rải những vệt nắng vàng nhạt lên sàn gỗ phủ đầy bụi thời gian của quán sách Tạ Trần. Hương mực cũ, mùi giấy ố vàng và chút hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, trầm lắng, khác biệt hoàn toàn với sự ồn ào đang dần thức giấc bên ngoài Thị Trấn An Bình. Tạ Trần vẫn ngồi yên vị sau bàn, tay lật từng trang sách cổ, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ thấu triệt vạn vật. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò với đôi mắt lanh lợi, đang cẩn thận lau chùi giá sách, thỉnh thoảng liếc nhìn tiên sinh của mình với vẻ ngưỡng mộ.

Chỉ ít phút sau, cánh cửa quán sách khẽ mở ra, mang theo luồng gió mát lành cùng hai bóng người trẻ tuổi, An và Mai. Gương m���t An bừng sáng vẻ hào hứng, quyết tâm, trong khi Mai thanh thoát, đôi mắt linh hoạt toát lên sự tinh tế. Họ không còn vẻ băn khoăn hay cô độc như những lần trước. Trong tay An là một cuộn giấy đã nhàu, có lẽ là bản phác thảo nào đó.

“Tiên sinh, chúng con đã nghĩ ra rồi!” An không giấu được sự phấn khích, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng, nhưng không hề phá vỡ sự yên bình vốn có. “Về lễ hội sắp tới của thị trấn, chúng con muốn làm một điều gì đó thật sự khác biệt, thật sự có ý nghĩa!”

Mai tiến lên một bước, ánh mắt lấp lánh ý tưởng. “Thay vì chỉ cúng bái theo lối cũ, chúng con muốn tổ chức một khu vực ‘Đắp nặn Ước mơ’ tại lễ hội, nơi mọi người, đặc biệt là trẻ nhỏ, có thể tự tay tạo ra những hình thù mình mong muốn từ đất sét, gửi gắm hy vọng và nguyện cầu vào đó, thay vì chỉ đốt vàng mã vô nghĩa, tiên sinh ạ.” Nàng giải thích, trong lời nói không chỉ có nhiệt huyết mà còn có cả sự tinh tế trong việc cảm thụ nhân tâm, một nét đặc trưng của Mai. Nàng mở ra một bản phác thảo đơn giản trên cuộn giấy An đang cầm, vẽ những hình thù ngộ nghĩnh, những dòng chữ tượng trưng cho những điều ước giản dị.

An tiếp lời, gương mặt đầy vẻ tự tin. “Và một ‘Góc kể chuyện Nhân gian’, nơi những người lớn tuổi sẽ chia sẻ những câu chuyện về cuộc sống, về lịch sử của thị trấn, về những điều đã qua và những ước vọng cho mai sau, để các thế hệ trẻ không quên đi cội nguồn, không lạc lối giữa những giá trị phù phiếm. Chúng con tin rằng, những câu chuyện ấy, những ước mơ do chính tay mình vun đắp ấy, mới là linh khí chân chính nhất, là nguồn lực thật sự nuôi dưỡng nhân tâm.”

Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, ngước mắt nhìn hai người trẻ tuổi, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Chàng không nói gì ngay, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà. Ánh mắt chàng lướt qua vẻ hưng phấn của An và Mai, rồi dừng lại ở cánh cửa quán sách, nơi hai bóng người khác đang ngập ngừng bước vào. Đó là An’s Phụ Thân và Mẫu Thân, cùng với Thủ Vệ Thành.

An’s Phụ Thân, với gương mặt chất phác của một người dân lao đ���ng, đầy những nếp nhăn vì lo toan, ánh mắt lộ rõ sự bất an. Mẫu Thân An, hiền lành phúc hậu, nhưng cũng không giấu được sự ưu phiền. Họ đứng hơi lùi lại, như thể đang cân nhắc liệu có nên chen vào cuộc nói chuyện này.

“An, Mai, hai đứa lại đến đây làm gì? Cha mẹ đã bảo rồi, lễ hội là việc của làng, của xã, theo truyền thống mà làm, đừng có bày vẽ những chuyện ‘khác người’ như vậy.” An’s Phụ Thân lên tiếng, giọng ông có chút lo lắng, xen lẫn sự cố chấp của người lớn tuổi. “Con ơi, lễ hội truyền thống là để cầu an, cầu mùa, cầu cho mưa thuận gió hòa, cho mùa màng bội thu. Những thứ con làm… liệu có bị coi là bất kính với thần linh không? Người ta sẽ nói gì về gia đình chúng ta, về con?”

An’s Mẫu Thân khẽ kéo tay con trai, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy van nài. “Con trai, mẹ chỉ mong con được sống an ổn, không cần phải làm những chuyện phi thường. Cứ làm theo những gì người ta đã làm bao đời nay, có phải hơn không? Đừng để người ta dị nghị.”

Thủ Vệ Thành, vạm vỡ trong bộ giáp sắt, gương mặt nghiêm nghị, cũng bước lên. “An công tử, Mai tiểu thư. Thành quy nghiêm ngặt, xin đừng làm khó. Lễ hội là một sự kiện trọng đại của thị trấn, có những quy tắc đã được đặt ra từ hàng trăm năm nay. Những ý tưởng của hai vị… quả thực chưa từng có tiền lệ. Điều này… cần phải xem xét kỹ lưỡng. E rằng sẽ gây ra sự xáo trộn không đáng có.” Giọng nói ông ta vang dội, đầy vẻ thận trọng và hoài nghi, phản ánh sự cứng nhắc của những quy củ cũ. Ông ta nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy ẩn ý, như muốn hỏi vị tiên sinh này có định ‘tiếp tay’ cho hai người trẻ này phá vỡ trật tự hay không.

Tạ Trần vẫn bình thản, đặt tách trà xuống. Chàng nhẹ nhàng nói, lời lẽ không cao giọng nhưng lại có sức nặng phi thường, như rót vào lòng người nghe từng giọt cam lồ triết lý. “Ước mơ và câu chuyện nhân gian… cũng là một cách để cầu an, cầu mùa. Cầu cho lòng người không khô héo, cầu cho trí tuệ con người được bồi đắp. Cầu cho nhân tâm không ‘mất người’, không bị đồng hóa bởi những tham vọng vô chừng.” Chàng khẽ dừng lại, đôi mắt sâu thẳm lướt qua An, Mai, rồi đến An’s Phụ Thân, Mẫu Thân, và cuối cùng là Thủ Vệ Thành. “Lễ hội là của nhân gian, vậy nên để nhân gian tự định hình nó, tự kiến tạo những giá trị mà họ tin là chân thật, là ý nghĩa. Chẳng lẽ, ‘thần linh’ mà các vị kính ngưỡng, lại chỉ muốn con người sống trong sự lặp lại vô nghĩa, đánh mất đi bản ngã và khao khát được vươn lên?”

Lời nói của Tạ Trần như một luồng gió vô hình, khiến tất cả mọi người có mặt đều phải suy ngẫm. An và Mai nhìn chàng, ánh mắt tràn đầy sự khích lệ. Cha mẹ An vẫn còn lo lắng, nhưng dường như trong lời nói của Tạ Trần, họ cũng cảm nhận được một điều gì đó sâu sắc, một sự an ủi nào đó cho tâm hồn vốn đang đầy ưu phiền của mình. Thủ Vệ Thành thì cau mày, vẻ mặt còn nghiêm nghị hơn, nhưng ông ta không phản bác, chỉ giữ im lặng. Những lời này đã chạm đến một ‘taboo’ mang tính triết lý, một câu hỏi về bản chất của ‘thần linh’ và ‘thiên đạo’ mà không phải ai cũng dám đối mặt. Tạ Trần không trực tiếp ủng hộ hay phản đối, chàng chỉ gieo một hạt giống suy tư, một góc nhìn mới về ý nghĩa của lễ hội, về giá trị của con người.

Thư Đồng Tiểu An, từ góc phòng, cũng lắng nghe từng lời, đôi mắt toát lên vẻ hiếu kỳ và sự hiểu biết non nớt. Cậu bé cảm thấy lời tiên sinh nói có một sức mạnh kỳ lạ, khác hẳn với những lời răn dạy khô khan thường ngày. Tiên sinh không dạy cách ‘tu tiên’, mà dạy cách ‘tu nhân’, cậu bé thầm nghĩ.

An và Mai như được tiếp thêm sức mạnh. “Chúng con sẽ chứng minh, thưa cha mẹ, thưa Thủ Vệ Thành, rằng đây không phải là ‘phá vỡ’, mà là ‘kiến tạo’,” An kiên định nói. “Chúng con muốn những thế hệ sau này khi nhắc đến lễ hội, không chỉ nhớ về những nghi thức cũ, mà còn nhớ về những ước mơ họ đã tự tay vun đắp, những câu chuyện họ đã được lắng nghe, và những giá trị nhân văn đã được truyền trao.”

Mai khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về Tạ Trần, như một lời cảm ơn thầm lặng. “Đó cũng là một cách để gìn giữ cội nguồn, để nhân gian không ‘mất người’ trong sự vội vã của thời cuộc, thưa tiên sinh. Chúng con tin tưởng vào ‘nhân quả’ mà các cháu sẽ gặt hái được.”

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, lại lật sang trang sách mới. Chàng không nói thêm gì nữa, nhưng lời nói của chàng, cùng với ánh mắt khích lệ, đã trở thành luồng gió mát lành, củng cố thêm niềm tin trong lòng An và Mai. Cả hai nhìn nhau, ánh mắt họ bừng sáng khi tìm thấy sự thấu hiểu và động lực từ nhau, và từ cả vị tiên sinh bình dị kia. Họ biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, còn nhiều chông gai, nhưng ít nhất, họ đã không còn đơn độc trên hành trình kiến tạo những điều mới mẻ cho nhân gian. An’s Phụ Thân và Mẫu Thân vẫn còn nặng trĩu ưu tư, nhưng không còn phản đối gay gắt như trước. Thủ Vệ Thành thì vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng ánh mắt ông ta cũng thoáng hiện lên một tia suy nghĩ.

***

Vài ngày sau đó, Thị Trấn An Bình trở nên náo nhiệt hơn hẳn. Những con đường lát đá dẫn vào trung tâm thị trấn, nơi có quảng trường nhỏ, tràn ngập tiếng nói cười, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng bước chân hối hả. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường đều đã được trang hoàng sơ sài bằng đèn lồng giấy và vải đỏ, chuẩn bị cho lễ hội sắp tới. Mùi thức ăn thơm lừng từ các hàng quán, mùi gỗ tươi từ những vật liệu đang được vận chuyển, mùi đất và cả mùi mồ hôi của những người đang hăng say chuẩn bị, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một thị trấn phàm nhân.

Giữa không khí ấy, An và Mai đang hăng say làm việc tại quảng trường. Họ đã quyết định tự tay thực hiện phần lớn công việc. An, dù thân hình không quá vạm vỡ, nhưng lại có một sức bền đáng kinh ngạc, di chuyển những khung gỗ, sắp xếp các vật liệu. Gương mặt anh lấm lem bụi bẩn, nhưng đôi mắt thì rạng rỡ niềm vui. Mai, dáng người thanh thoát, mái tóc búi gọn gàng, tỉ mẩn hướng dẫn một vài người trẻ khác cách chuẩn bị đất sét, cách tạo hình cho những vật trang trí nhỏ. Nàng cười nói vui vẻ, sự tự tin và nhiệt huyết của nàng như một ngọn lửa nhỏ, dần thắp sáng sự tò mò và hứng thú của những người xung quanh.

“Đắp nặn cái gì chứ? Lễ hội là phải trang nghiêm, không phải trò đùa trẻ con!” Một bà lão tóc bạc phơ, lưng còng, đang ngồi bán trầu cau bên vệ đường, lẩm bẩm với vẻ không hài lòng. Bà nhìn những người trẻ đang hì hụi với đất sét, gương mặt nhăn nheo đầy vẻ nghi ngại. “Tổ tiên truyền lại bao đời nay, chưa từng có cái kiểu lễ hội như vậy. Chỉ sợ làm mất lòng thần linh, mang họa vào thân.”

Một ông lão bán đồ cổ ngồi bên cạnh cũng gật gù đồng tình. “Đúng vậy, đúng vậy. Giới trẻ bây giờ, toàn những ý tưởng lạ lùng. Cứ làm theo cái cũ cho lành, cho ổn định.”

An nghe thấy những lời ấy, nhưng anh chỉ mỉm cười. Anh tiến đến gần hai ông bà, cúi đầu chào. “Không phải trò đùa đâu, thưa bác, thưa ông. Chúng con muốn mọi người cùng nhau tạo ra điều gì đó, để nhớ rằng chính bàn tay mình có thể định hình tương lai, định hình cuộc sống của mình. Mỗi viên đất sét này, mỗi hình thù được nặn ra, đều là một phần của sự sáng tạo, của ước mơ, của hy vọng. Chẳng lẽ, hy vọng và ước mơ lại là điều bất kính?” Anh nói, giọng điệu điềm đạm, không hề có chút phẫn nộ nào.

Mai cũng tiến lại, ánh mắt tinh tế của nàng nhìn thẳng vào ánh mắt hoài nghi của bà lão. “Mỗi bức tượng nhỏ, mỗi câu chuyện kể đều là một phần của nhân gian, đều đáng được trân trọng. Nó không chỉ là cách để cầu nguyện, mà còn là cách để chúng ta hiểu thêm về bản thân, về những người xung quanh. Đó là sự kế thừa, không phải sự phá hoại.”

Ban đầu, những lời ấy không thể xóa b��� hoàn toàn sự nghi ngại trong lòng những người lớn tuổi. An’s Phụ Thân và Mẫu Thân cũng đứng cách đó không xa, nhìn con trai mình bận rộn. Nét mặt họ vẫn còn ưu tư. An’s Mẫu Thân thở dài, khẽ nói với chồng. “Thôi thì, nó đã quyết rồi, mình cũng không ngăn được. Chỉ mong mọi chuyện suôn sẻ, đừng có ai nói ra nói vào.” An’s Phụ Thân chỉ im lặng, nhưng ánh mắt ông vẫn dõi theo từng cử chỉ của con trai, trong đó có sự lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa một tia tự hào khó nhận thấy.

Tuy nhiên, những ý tưởng mới mẻ của An và Mai không chỉ gặp phải sự phản đối. Nhiều người trẻ khác trong thị trấn, vốn đã chán ngán với những lễ hội rập khuôn, bắt đầu bị thu hút. Họ đến gần, tò mò hỏi han, và rồi dần dần, họ tự nguyện tham gia giúp đỡ. Một nhóm thợ thủ công địa phương, những người vốn bị xem là ‘thấp kém’ trong xã hội trọng văn chương, tu tiên, cũng bị cuốn hút bởi ý tưởng tôn vinh sự sáng tạo. Họ mang đến những dụng cụ, hướng dẫn An và Mai cách làm khung gỗ chắc chắn hơn cho ‘Góc kể chuyện’, cách trộn đất sét đ��� dễ nặn và bền hơn.

“Anh An, chị Mai, con tìm được những khúc gỗ này, có thể dùng để làm khung cho góc kể chuyện!” Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, chạy hăng hái đến, hai tay ôm một chồng gỗ nhỏ. Cậu bé, sau khi nghe lời tiên sinh Tạ Trần, đã càng thêm tin tưởng vào những điều An và Mai đang làm, và cậu bé muốn trở thành một phần của sự ‘kiến tạo’ ấy. Cậu bé chạy đi chạy lại không biết mệt, giúp vận chuyển vật liệu, truyền tin, gương mặt lấm tấm mồ hôi nhưng rạng rỡ niềm vui.

Dần dần, quảng trường nhỏ của Thị Trấn An Bình biến thành một công trường sáng tạo đầy sức sống. Tiếng búa gõ, tiếng cưa xẻ gỗ, tiếng cười nói rộn ràng của những người trẻ, tiếng xì xào bàn tán của những người lớn tuổi, tất cả hòa quyện vào nhau. An và Mai, đứng giữa những khung cảnh ấy, cảm nhận được sự ấm áp của tình người, sự lan tỏa của những ý tưởng chân thật. Họ biết rằng, dù còn nhiều khó khăn, nhưng hạt mầm ‘nhân đạo’ mà Tạ Trần đã gieo, giờ đây đã bắt đầu nảy mầm, vươn m��nh giữa lòng nhân gian. Sự kiên trì và sáng tạo của họ đang dần phá vỡ những bức tường định kiến, thay thế bằng những cây cầu của sự thấu hiểu và cộng đồng.

***

Cuối cùng, ngày lễ hội cũng đến. Trời trong xanh, nắng ấm áp rải vàng khắp Thị Trấn An Bình, như báo hiệu một ngày tốt lành. Toàn bộ thị trấn khoác lên mình một diện mạo mới, lấp lánh sắc màu của những dải lụa, những chiếc đèn lồng, và cả những nụ cười rạng rỡ trên gương mặt mỗi người dân. Tiếng trống hội dồn dập vang lên từ ngôi đền cổ, hòa cùng tiếng sáo trúc du dương và tiếng cười nói rộn ràng của đám đông, tạo nên một bản giao hưởng của niềm vui và sự sống. Mùi hương trầm thoảng nhẹ từ các nghi thức truyền thống, quyện với mùi đồ ăn lễ hội hấp dẫn, mùi đất sét tươi mát và mùi cỏ cây, tạo nên một bức tranh hương vị đầy sống động.

Bên cạnh các nghi thức truyền thống được tổ chức trang trọng, khu ‘Đắp nặn Ước mơ’ của An và ‘Góc kể chuyện Nhân gian’ của Mai lại trở thành tâm điểm thu hút đông đảo người dân. Khu vực ‘Đắp nặn Ước mơ’ tràn ngập trẻ con. Chúng reo hò thích thú, đôi tay nhỏ bé lấm lem đất sét, chăm chú nặn ra những con vật ngộ nghĩnh, những ngôi nhà mơ ước, những bông hoa sặc sỡ. Một đứa trẻ con đang nặn một hình thù kỳ lạ, gương mặt tập trung cao độ, đôi mắt sáng rỡ. “Con nặn con rồng!” nó reo lên, bàn tay nhỏ bé cố gắng tạo ra vảy rồng. “Con muốn bay thật cao như rồng, bay lên trời hái sao!” Tiếng cười giòn tan của chúng vang vọng khắp khu vực, mang đến một nguồn năng lượng thuần khiết và chân thật. Cảm giác đất sét mềm dẻo dưới đầu ngón tay, cảm giác tự do sáng tạo, đã đánh thức những ước mơ giản dị nhất trong lòng những đứa trẻ.

Không xa đó, ‘Góc kể chuyện Nhân gian’ cũng đông nghịt người. Những người lớn tuổi ngồi quây quần quanh Mai, đôi mắt lấp lánh khi được lắng nghe và chia sẻ những câu chuyện đời thường, ấm áp. Mai, với giọng kể trầm bổng, truyền cảm, đang tái hiện lại một giai thoại cũ về Thị Trấn An Bình. “Ngày xưa ấy, cái cầu này… ta còn nhớ rõ từng viên đá…” Một bà lão tóc bạc phơ, gương mặt đầy nếp nhăn của thời gian, khẽ khàng kể lại, giọng bà run run nhưng đầy hoài niệm. “Cầu này được xây từ thời ông cố của ta, để nối liền hai bờ sông, tiện cho việc giao thương và tình duyên của trai gái trong làng. Nhiều mối tình đẹp đã bắt đầu từ cây cầu ấy…” Tiếng cười vang lên khi bà lão kể về những kỷ niệm tình yêu thời trẻ của mình, những câu chuyện bình dị nhưng chứa đựng cả một kho tàng lịch sử và cảm xúc của nhân gian. Từng câu chuyện được kể, được lắng nghe, như những sợi chỉ vô hình, dệt nên tấm thảm ký ức chung, gắn kết các thế hệ lại với nhau.

An và Mai đứng cạnh nhau, nhìn ngắm khung cảnh ấy. Gương mặt họ lấm tấm mồ hôi, nhưng ánh mắt thì rạng rỡ niềm vui và sự mãn nguyện. “Chúng ta… đã làm được rồi,” An thì thầm với Mai, giọng anh khẽ run, không giấu được sự xúc động.

Mai gật đầu, đôi mắt nàng lấp lánh những giọt nước mắt hạnh phúc. “Hạt mầm đã nảy mầm, An ạ. Và chúng ta… chúng ta là những người chăm sóc nó.”

Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đứng từ xa quan sát toàn bộ lễ hội. Tạ Trần vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, trên tay cầm tách trà ấm. Ánh mắt chàng lướt qua từng gương mặt, từng nụ cười, từng cử chỉ của những người tham gia lễ hội. Trên gương mặt Tạ Trần, một nụ cười khó thấy, nhưng sâu sắc, hiện lên. Chàng khẽ nhấp một ngụm trà, rồi thì thầm một từ, giản dị nhưng đầy ý nghĩa, chứa đựng cả một triết lý về sự tồn tại: “Nhân gian…” Cái gọi là ‘nhân gian’ này, vốn là một thế giới tưởng chừng yếu ớt, tầm thường, giờ đây lại bừng sáng một cách mạnh mẽ, chân thật hơn bất kỳ tiên cảnh nào. Thư Đồng Tiểu An, đứng bên cạnh, cũng nở một nụ cười hồn nhiên. Cậu bé không hiểu hết được những triết lý sâu xa của tiên sinh, nhưng cậu cảm nhận được sự ấm áp, sự vui vẻ lan tỏa từ lễ hội, và cậu biết rằng mình đang chứng kiến một điều gì đó thật đặc biệt.

Không chỉ có An và Mai, Tạ Trần, hay Thư Đồng Tiểu An. Ngay cả An’s Phụ Thân và Mẫu Thân, ban đầu còn ngần ngại, giờ cũng đã hòa mình vào không khí lễ hội. An’s Mẫu Thân đang mỉm cười, trò chuyện với một bà lão khác về những vật nặn đất sét của con cháu. An’s Phụ Thân, với vẻ mặt đã giãn ra, đang thưởng thức một món ăn lễ hội, ánh mắt dõi theo con trai mình với niềm tự hào không thể che giấu. Thủ Vệ Thành, người từng cau mày vì ‘tiền lệ’, giờ đây cũng đang đứng giữa đám đông, gương mặt bớt nghiêm nghị hơn, thậm chí còn khẽ gật đầu khi nghe một câu chuyện vui từ ‘Góc kể chuyện Nhân gian’. Ông ta không còn cầm giáo, mà chỉ đứng đó, như một người dân bình thường, thưởng thức lễ hội. Tất cả đều là phàm nhân, nhưng niềm vui của họ chân thực và mạnh mẽ hơn bất kỳ linh khí nào Lăng Nguyệt Tiên Tử từng cảm nhận.

***

Cùng lúc đó, trên Thiên Đỉnh Cung, sự im lặng tuyệt đối của một thế giới xa rời phàm tục vẫn bao trùm. Các cung điện trắng muốt, mái ngói vàng óng, được xây dựng từ ngọc thạch và đá mây, chìm trong ánh trăng bạc và màn sương mờ ảo, nay lại tắm mình trong ánh sáng mặt trời rực rỡ, nhưng vẫn giữ vẻ thanh tịnh đến mức lạnh lẽo.

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi trong cung điện băng tuyết của mình, một mình. Pháp khí Nguyệt Quang Kính trước mặt nàng vẫn hiển thị rõ ràng hình ảnh lễ hội đang diễn ra náo nhiệt tại Thị Trấn An Bình. Nàng đã theo dõi toàn bộ diễn biến, từng nụ cười của trẻ thơ, từng câu chuyện của người già, từng ánh mắt rạng rỡ của An và Mai, từng cử chỉ của An’s Phụ Thân, Mẫu Thân, và cả Thủ Vệ Thành. Tất cả đều không lọt qua tầm mắt nàng.

Nàng khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay. Ánh sáng bạc dịu nhẹ từ chiếc trâm vẫn toát ra, nhưng sự ấm áp ngày nào dường như đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lẽo như băng tuyết, như chính trái tim nàng đang dần hóa đá. Cảm giác mát lạnh của Nguyệt Quang Trâm càng làm nổi bật sự mâu thuẫn đang giằng xé nội tâm nàng.

*Đây… đây mới là sống sao?* Nàng thầm hỏi, giọng nói nội tâm run rẩy. *Không cần sức mạnh, không cần trường sinh, chỉ cần sự chân thật này?* Những hình ảnh về lễ hội, về những con người bình dị đang sống một cách trọn vẹn, chân thật, đã tạo nên một cơn chấn động mạnh mẽ trong sâu thẳm tâm hồn nàng. Nàng đã từng khinh thường những phàm nhân yếu ớt, nhưng giờ đây, nàng lại thấy ở họ một sức sống, một sự kiên định, một niềm hạnh phúc mà nàng, một vị tiên tử trường sinh, chưa bao giờ thực sự nếm trải.

Lý tưởng của nàng là siêu thoát, là vô tình, là đưa Thiên Đạo trở lại thời kỳ cực thịnh. Nhưng cái giá của nó là gì? Là một trái tim hóa đá, là sự đánh mất mọi cảm xúc phàm tục, là sự ‘mất người’ mà Tạ Trần đã nhìn thấy và khước từ. Nàng đã có ‘trường sinh’, nàng đã có ‘sức mạnh’, nhưng nàng lại đang thiếu đi điều mà những phàm nhân kia đang sở hữu: sự trọn vẹn của một đời sống.

Nàng nhìn thấy An và Mai, những người trẻ đang kiến tạo một thế giới mới, một thế giới mà ‘nhân đạo’ được tôn vinh, nơi con người tìm thấy ý nghĩa trong những điều bình dị nhất. Nàng thấy An’s Phụ Thân và Mẫu Thân, những người từng lo lắng đến bạc tóc, giờ đây lại mỉm cười, hạnh phúc trước thành quả của con trai. Nàng thấy Thủ Vệ Thành, người tượng trưng cho quy tắc cũ, cũng đã bị cuốn hút bởi niềm vui chân thật của lễ hội. Sự thành công của lễ hội dưới sự dẫn dắt của An và Mai báo hiệu một thế hệ mới của nhân gian sẽ dần định hình lại các giá trị xã hội, đặt con người và sự sáng tạo làm trung tâm. Đây chính là ‘nhân quả’ mà Tạ Trần đã nhắc đến, một ‘nhân quả’ không phải từ luật trời, mà từ chính hành động của con người.

Sự trăn trở của Lăng Nguyệt Tiên Tử đã đạt đến đỉnh điểm. Nàng không còn tin tưởng tuyệt đối vào con đường tu tiên truyền thống, con đường của sự ‘vô tình’ mà nàng đã theo đuổi bấy lâu. Một hạt giống của sự thay đổi, của một ý niệm mới về sự tồn tại, về sự cân bằng giữa tiên giới và nhân gian, đã nảy mầm mạnh mẽ trong sâu thẳm tâm hồn nàng. Triết lý ‘Vô Vi Chi Đạo’ của Tạ Trần, được gieo mầm thông qua những hành động ‘bình thường’ nhưng ý nghĩa của An và Mai, đang dần lan tỏa và trở thành nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên mới, và nó đang làm lung lay tận gốc rễ niềm tin của nàng.

Nàng ngửa bàn tay ngọc ngà, để Nguyệt Quang Trâm nằm gọn trong lòng bàn tay. Ánh sáng bạc từ nó làm nổi bật vẻ u tư trên khuôn mặt tuyệt mỹ nhưng lạnh lẽo của nàng. Nàng biết rằng, một quyết định lớn lao đang chờ đợi, một quyết định có thể thay đổi hoàn toàn con đường tu tiên của nàng, và thậm chí, cả định mệnh của Thiên Đạo. Sự chấn động nội tâm này cho thấy nàng đang tiến rất gần đến một lựa chọn mang tính sống còn, một lựa chọn giữa sự trường sinh lạnh lẽo và một đời sống trọn vẹn, đầy ý nghĩa mà nàng vừa chứng kiến.

*Sự luân hồi của vạn vật và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, theo một cách khác biệt,* nàng thầm nghĩ, lặp lại những lời Tạ Trần đã gieo vào tâm trí nàng. *Và ta, có lẽ, cũng cần phải tìm ra con đường khác biệt cho chính mình.* Ánh mắt nàng vẫn dõi về phía nhân gian xa xăm, nơi những đốm lửa của sự sống đang bừng cháy rực rỡ, ấm áp đến lạ lùng.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free