Nhân gian bất tu tiên - Chương 1410: Dư Âm Lễ Hội: Mầm Sống Nhân Gian Nảy Nở
Buổi sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp trườn qua đỉnh núi, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, một không khí khác hẳn ngày thường đã bao trùm nơi đây. Không còn sự huyên náo ồn ã của lễ hội, thay vào đó là một sự tĩnh lặng dịu êm, phảng phất dư vị của niềm vui và sự hài lòng. Khắp nơi, vẫn còn vương vấn mùi đất sét mới nặn, mùi khói bếp phảng phất từ những căn nhà sớm dậy, hòa quyện với mùi đất ẩm còn đọng sương đêm, tạo nên một hương vị đặc trưng của vùng quê thanh bình. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng bước chân lộc cộc của những người dân sớm hôm đi chợ, tiếng rao hàng khe khẽ của bà lão bán bánh, tất cả tạo nên một bản hòa âm của sự sống, trầm bổng và chân thật.
Trên quảng trường nhỏ, nơi ngày hôm qua còn rộn ràng tiếng cười nói và những bàn tay nhỏ bé thoăn thoắt nhào nặn ước mơ, giờ đây An và Mai đang cùng Thư Đồng Tiểu An lặng lẽ dọn dẹp. An, với thân hình gầy gò thư sinh nhưng đôi mắt sáng ánh lên vẻ kiên định, nhẹ nhàng gom những mảnh vụn đất sét rơi vãi. Mai, nhanh nhẹn và thông minh, đôi mắt lanh lợi của nàng quét một lượt quanh quảng trường, nụ cười tươi tắn thường trực trên môi càng rạng rỡ hơn khi nàng cúi xuống nhặt một hình nặn đất sét nhỏ xíu, hình một ngôi nhà với mái cong và ống khói uốn lượn.
“Nhìn xem, An!” Mai reo lên, giọng nói trong trẻo mang theo niềm hân hoan không thể giấu giếm, “Bức nặn 'Ngôi nhà hạnh phúc' của cô bé Tiểu Hoa vẫn còn ở đây này. Mọi người thật sự thích nó. Lễ hội đã thành công rực rỡ hơn chúng ta nghĩ!” Nàng cẩn thận đặt bức nặn lên một phiến đá sạch sẽ, như thể đó là một tác phẩm nghệ thuật vô giá. Quả thật, dọc theo quảng trường và cả những con ngõ nhỏ dẫn vào thị trấn, rất nhiều hình nặn đất sét vẫn còn được đặt ở những vị trí trang trọng: trên bậc cửa, bên khung cửa sổ, hay thậm chí là được treo lủng lẳng trên các cành cây. Mỗi bức nặn, dù đơn sơ, đều hàm chứa một ước mơ, một khát vọng nhỏ bé của người dân, và chúng đã trở thành những chứng nhân sống động cho một lễ hội đầy ý nghĩa.
An quay lại, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn ngắm những bức nặn còn sót lại, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ấm áp. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ tiếp tục công việc của mình, nhưng trong lòng hắn, một dòng chảy của sự mãn nguyện và tự hào đang tuôn trào. Hắn đã từng đối mặt với sự nghi ngại, thậm chí là sự phản đối gay gắt từ những người lớn tuổi, những người luôn tin vào lối mòn cũ kỹ. Nhưng giờ đây, những thành quả này đã lên tiếng thay cho mọi lời giải thích. Sức mạnh của niềm vui chân thật, của sự sáng tạo xuất phát từ nội tâm, đã lan tỏa và chạm đến mọi trái tim.
Thư Đồng Tiểu An, dáng người gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh, cũng đang hăng hái giúp đỡ. Cậu bé cẩn thận dùng một chiếc chổi nhỏ quét dọn, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Tiên sinh Tạ Trần chắc chắn sẽ rất vui khi biết lễ hội thành công rực rỡ như vậy! Con thấy các bạn nhỏ nói rằng đây là lễ hội vui nhất từ trước đến nay!” Trong tâm trí non nớt của cậu bé, Tạ Trần luôn là một vị tiên sinh hiền triết, người mà mọi thành công đều nên được báo cáo để nhận lấy một nụ cười tán thưởng.
Đúng lúc đó, từ đầu con phố, An's Phụ Thân và Mẫu Thân đi ngang qua. Phụ thân An, với nét mặt khắc khổ của người nông dân quanh năm gắn bó với đồng ruộng, ban đầu vẫn giữ vẻ nghiêm nghị. Nhưng khi ánh mắt ông lướt qua những bức nặn đất sét, qua vẻ hân hoan của An và Mai, và qua những người dân đang mỉm cười nói chuyện về lễ hội, một nụ cười hiếm hoi đã hé nở trên khóe môi ông. Mẫu thân An, dáng người hiền lành và khuôn mặt phúc hậu, thì không giấu được vẻ tự hào trong ánh mắt. Bà vẫy tay nhẹ nhàng với An, rồi khẽ nói với chồng: “Xem kìa, con trai chúng ta… nó đã làm được rồi.”
An nhìn thấy cha mẹ, lòng hắn dâng lên một cảm xúc khó tả. “Cha mẹ cũng đã đến. Con thấy nét mặt cha bớt nặng nề rồi. Có lẽ họ đã bắt đầu hiểu,” An khẽ nói với Mai, giọng điệu xen lẫn chút nhẹ nhõm và hy vọng. Những nghi ngại, những lời trách móc của cha mẹ đã từng là gánh nặng lớn nhất trong tim hắn. Giờ đây, gánh nặng ấy dường như đã vơi đi rất nhiều.
Không chỉ có cha mẹ An, Bà Mối Mai với dáng người béo tròn, đeo kính và mái tóc búi cao, cũng đang nhiệt tình kể lể với Thủ Vệ Thành. Bà luôn tươi cười và nói nhanh như gió: “Ôi chao! Ngài Thủ Vệ có thấy không? Cái lễ hội này nó lạ mà hay ghê! Mấy đứa trẻ con thích mê, người lớn cũng được dịp ôn lại tuổi thơ. Tôi nói thật, cả đời tôi làm mối, chứng kiến bao nhiêu lễ hội rồi, mà chưa thấy cái nào mà lại khiến lòng người vui tươi, phấn khởi đến vậy!”
Thủ Vệ Thành, vẫn vạm vỡ trong bộ giáp sắt và khuôn mặt nghiêm nghị, nhưng khóe mắt ông cũng đã dịu đi rất nhiều. Ông gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự ấn tượng. “Quả thật, ta cũng không ngờ. Ban đầu ta còn lo lắng sẽ có náo loạn, hay phá vỡ thành quy. Nhưng xem ra, lễ hội này không những không gây rối, mà còn khiến người dân thêm gắn kết, thêm vui vẻ. Những thứ này… đúng là độc đáo.” Ông chỉ tay vào một bức nặn hình con rồng đất sét đang nằm chễm chệ trên một tảng đá, vẻ mặt có chút ngạc nhiên. Ông, người đại diện cho trật tự và quy tắc, cũng đã bị cuốn hút bởi cái “phi quy tắc” nhưng lại đầy sức sống này.
Sự thành công của lễ hội không chỉ dừng lại ở những nụ cười hay những lời khen ngợi. Nó còn nằm ở những điều vô hình, những hạt mầm niềm tin được gieo vào lòng người. Niềm tin vào sức mạnh của chính họ, vào khả năng kiến tạo hạnh phúc mà không cần đến những thứ siêu nhiên, không cần đến sự can thiệp của tiên đạo. An và Mai đã không chỉ tổ chức một lễ hội, họ đã khơi dậy một tia sáng mới trong tâm hồn những phàm nhân, một tia sáng của sự tự chủ, của niềm hân hoan khi được là chính mình, được tạo ra những giá trị bằng chính đôi tay và trí óc của mình. Đó là một khởi đầu nhỏ bé, nhưng lại mang ý nghĩa to lớn, định hình nên một kỷ nguyên mới, nơi con người là trung tâm của mọi giá trị.
***
Khi mặt trời đã lên cao, rải những vệt nắng vàng ươm qua tán lá cổ thụ, chiếu rọi vào bên trong quán sách của Tạ Trần, An và Mai đã có mặt. Họ không đợi đến lúc dọn dẹp xong hoàn toàn, mà đã vội vã đến đây, mang theo sự phấn khởi và những câu chuyện muốn kể. Quán sách vẫn giữ nguyên vẻ bình yên vốn có, tách biệt hoàn toàn với sự huyên náo bên ngoài. Tiếng lật sách nhẹ nhàng của một vài khách quen, tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ sau nhà, tiếng gió đưa lá cây xào xạc, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm ái, thanh tịnh. Mùi giấy cũ, mùi mực, mùi trà thanh đạm và hương gỗ tự nhiên tạo nên một không gian tràn ngập tri thức và sự an lạc, mời gọi con người ta lắng đọng.
Tạ Trần ngồi sau bàn trà, thư thái nhấp một ngụm trà nóng. Khuôn mặt thanh tú, gầy gò của hắn vẫn ẩn chứa vẻ tỉnh táo và suy tư sâu sắc, đôi mắt sâu thẳm dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn hòa mình vào không gian cổ kính của quán sách. Thấy An và Mai bước vào, ánh mắt hắn khẽ chuyển động, một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên khóe môi.
“Tiên sinh!” An lên tiếng trước, giọng nói mang theo sự hân hoan không thể kìm nén. Hắn và Mai, cả hai đều ánh mắt lấp lánh nhiệt huyết, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần. “Chúng con đã thành công! Lễ hội Đắp Nặn đã diễn ra vô cùng tốt đẹp. Mọi người, từ trẻ con đến người lớn, đều vui vẻ. Những bức nặn ước mơ được tạo ra, và chúng con thấy chúng không chỉ là những món đồ chơi, mà là những biểu tượng của niềm hy vọng, của sự sống động trong mỗi người.”
Mai tiếp lời, đôi mắt lanh lợi của nàng sáng rực: “Không cần phép thuật, không cần linh khí, chúng con vẫn tạo ra được một niềm vui lớn lao cho mọi người, một niềm vui chân thật và tự do. Cha mẹ của An ban đầu còn nghi ngại, nhưng hôm nay con đã thấy nụ cười trên môi họ. Ngay cả Thủ Vệ Thành cũng phải gật gù tán thưởng.” N��ng say sưa kể lại những câu chuyện nhỏ nhặt, những chi tiết thú vị về cách mọi người hào hứng tham gia, về những ước mơ ngây thơ được gửi gắm vào từng khối đất sét.
Tạ Trần tĩnh lặng lắng nghe, đôi khi khẽ gật đầu, tay vẫn chậm rãi nhấp trà. Hắn không ngắt lời họ, để họ thoải mái trút hết những cảm xúc và trải nghiệm của mình. Trong ánh mắt hắn, không có sự ngạc nhiên, chỉ có một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể hắn đã biết trước mọi chuyện sẽ diễn ra theo cách này.
“Và tiên sinh này,” Mai tiếp tục, ánh mắt nàng đột nhiên trở nên nghiêm túc hơn, “chúng con không chỉ muốn dừng lại ở một lễ hội. Chúng con còn định mở thêm các lớp học thủ công, để mọi người có thể tự tay tạo ra những điều đẹp đẽ, để cái đẹp không chỉ là của riêng ai, mà là của tất cả nhân gian. Chúng con muốn gieo những hạt giống sáng tạo này vào sâu hơn trong cộng đồng, để mọi người tự cảm nhận được giá trị của chính mình, tự kiến tạo nên cuộc sống của mình.”
An gật đầu đồng tình: “Chúng con tin rằng, khi mọi người có thể tự tay tạo ra giá trị, tự tay thể hiện ước mơ của mình, họ sẽ không còn bị ràng buộc bởi những thứ xa vời như ‘tiên’ hay ‘phép thuật’ nữa. Họ sẽ tìm thấy ý nghĩa ngay trong cuộc sống bình thường này.” Hắn nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ mong chờ một lời xác nhận, một sự định hướng từ người mà hắn luôn xem là minh sư trong tâm tưởng.
Tạ Trần đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ vang lên thanh thoát trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt thâm thúy của hắn lướt qua An và Mai, rồi dừng lại ở một điểm vô định phía xa, như thể đang nhìn thấu vào dòng chảy vô tận của thời gian. “Các con đã không chỉ tạo ra một lễ hội, mà là một hạt giống,” Tạ Trần chậm rãi nói, giọng điệu trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng từng lời đều mang sức nặng của triết lý, “Hạt giống của niềm tin vào giá trị của chính con người, vào sức mạnh của sự sáng tạo và hợp tác. Đó là ‘đạo’ mà nhiều người tu tiên cả đời cũng khó lòng chạm tới, bởi họ mải miết tìm kiếm sức mạnh bên ngoài mà quên đi sức mạnh từ nội tâm.”
Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn gió thoảng, mang theo chút suy tư về những con đường sai lầm mà nhiều tu sĩ đã đi qua. “Họ đuổi theo trường sinh, đuổi theo pháp lực, để rồi đánh mất đi cái ‘người’ trong chính mình. Họ trở nên ‘mất người’, như những pho tượng đá biết đi, chỉ còn lại vỏ bọc của sự bất tử mà thiếu đi sự trọn vẹn của một đời sống. Các con, bằng những hành động tưởng chừng như nhỏ bé, lại đang làm điều vĩ đại hơn bất kỳ pháp thuật nào.”
Tạ Trần lại nhấp một ngụm trà, vị đắng chát nhẹ lan tỏa trong khoang miệng, nhưng ánh mắt hắn lại tràn đầy sự ấm áp khi nhìn hai người trẻ tuổi trước mặt. “Chỉ cần lòng người còn hướng thiện, còn khao khát kiến tạo cái đẹp, thì Thiên Đạo sẽ tự nhiên được ‘vá’ lại, không phải bằng pháp lực, mà bằng nhân tâm. Các con đang kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi mỗi người phàm đều là một ‘viên gạch’ vững chắc, xây nên một tòa thành của nhân gian, nơi mọi người đều được sống trọn vẹn, chân thực. Đó mới chính là ý nghĩa đích thực của sự tồn tại.”
Lời của Tạ Trần không phải là một mệnh lệnh, cũng không phải là một lời khuyên đơn thuần. Đó là một sự gợi mở, một sự củng cố niềm tin, giúp An và Mai nhận ra tầm vóc thực sự của những việc làm “bình thường” mà họ đang thực hiện. Chúng không chỉ là những hoạt động giải trí, mà là những viên gạch đầu tiên cho một nền văn minh mới, một nền văn minh của ‘Nhân Đạo’ được xây dựng trên nền tảng của sự sáng tạo, tình yêu thương và sự hợp tác. Hai người trẻ tuổi lắng nghe, tâm hồn họ như được tưới mát, những ý tưởng mới mẻ bùng cháy mạnh mẽ hơn, niềm tin vào con đường mình chọn càng thêm kiên định.
***
Trong khi ánh tà dương yếu ớt đang cố gắng xuyên qua những tầng mây mù giăng lối, phủ lên Thiên Đỉnh Cung một màu vàng cam u tịch, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng trước lan can cung điện. Linh khí thanh khiết, lạnh lẽo bao trùm lấy nàng, hòa cùng mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển và tiếng chuông gió leng keng, tạo nên một bản nhạc siêu thoát nhưng cũng đầy cô độc. Nàng, dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết trong bộ bạch y thanh thoát, giờ đây lại mang vẻ u tư sâu thẳm.
Cảm giác mát lạnh của Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng vẫn hiện hữu, nhưng không còn sự lạnh lẽo đến hóa đá như lúc trước. Thay vào đó, nó mang một vẻ tĩnh lặng, như phản chiếu sự đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra bên trong nàng. Hình ảnh lễ hội Đắp Nặn ở Thị Trấn An Bình, những nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ, vẻ mặt hạnh phúc của những người phàm nhân khi tạo ra “ước mơ” bằng chính đôi tay mình, vẫn như thước phim quay chậm, in sâu vào tâm trí nàng. Nàng đã chứng kiến sự sống động, sự chân thật và niềm vui tự do mà nàng, một vị tiên tử trường sinh, chưa bao giờ thực sự nếm trải.
*Không cần phép thuật... không cần linh khí... mà vẫn có thể tạo ra những điều tuyệt đẹp, những giá trị trường tồn đến thế sao?* Nàng thầm hỏi, giọng nói nội tâm run rẩy. Lời tự vấn vang vọng trong tâm khảm, hòa cùng tiếng gió vi vút thổi qua biển mây bồng bềnh. *Vậy con đường ta đang đi... rốt cuộc là vì cái gì? Cái giá của sự bất tử... liệu có quá đắt?*
Nàng đã từng tin rằng, chỉ có sức mạnh và sự trường sinh mới là mục tiêu tối thượng. Nàng đã theo đuổi con đường tu tiên truyền thống, con đường của sự ‘vô tình’, tin rằng đó là cách duy nhất để cứu vãn Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt. Nhưng cái giá của nó là sự đánh mất mọi cảm xúc phàm tục, là sự ‘mất người’ mà Tạ Trần đã từng nhắc đến. Nàng đã có ‘trường sinh’, nàng đã có ‘sức mạnh’, nhưng nàng lại đang thiếu đi điều mà những phàm nhân kia đang sở hữu: sự trọn vẹn của một đời sống, một trái tim biết rung động vì những điều nhỏ bé nhất.
Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã gieo vào tâm trí nàng từ lâu, về ‘nhân tính’ và ‘vô vi’, về việc con người có thể tự định đoạt vận mệnh của mình mà không cần đến sự can thiệp của thần tiên. Lời của hắn, từng chút một, đã gặm nhấm niềm tin vững chắc của nàng, làm lung lay tận gốc rễ những gì nàng đã từng xem là lẽ sống.
*Liệu 'mất người' có phải là cái giá duy nhất để đạt tới Đại Đạo? Hay còn một con đường khác... con đường mà Tạ Trần đã chọn, con đường của 'người'?* Nàng thì thầm, ánh mắt dõi về phía nhân gian mờ ảo dưới biển mây. Nàng đã thấy An và Mai, những người trẻ tuổi không có chút pháp lực nào, vậy mà lại có thể kiến tạo nên một lễ hội đầy ý nghĩa, mang lại niềm vui và hy vọng cho cả một cộng đồng. Sự sáng tạo của họ, sự kết nối giữa người với người, đã tạo ra một thứ sức mạnh vô hình, mạnh mẽ hơn bất kỳ loại linh khí nào mà nàng từng biết.
Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ run lên, ánh sáng bạc từ nó làm nổi bật vẻ u tư trên khuôn mặt tuyệt mỹ. Nhưng giờ đây, trong ánh sáng ấy, không còn là sự lạnh lẽo đơn thuần, mà còn có một tia hy vọng mong manh, một sự quyết tâm vừa nhen nhóm. Nàng ngửa bàn tay ngọc ngà, để Nguyệt Quang Trâm nằm gọn trong lòng bàn tay, cảm nhận sự ấm áp dần lan tỏa từ vật phẩm thần thánh này, như thể nó đang đáp lại sự thay đổi trong tâm hồn nàng.
Nàng biết rằng, một quyết định lớn lao đang chờ đợi. Một quyết định có thể thay đổi hoàn toàn con đường tu tiên của nàng, và thậm chí, cả định mệnh của Thiên Đạo. Sự chấn động nội tâm này đã đạt đến đỉnh điểm. Nàng không còn có thể phớt lờ những câu hỏi đang gào thét trong lòng mình.
Lăng Nguyệt Tiên Tử chậm rãi quay người, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây đã dịu đi rất nhiều, nhìn vào bên trong cung điện lộng lẫy nhưng trống rỗng của mình. Nàng bước vào căn phòng thiền định, không phải để tu luyện pháp quyết, để ép buộc bản thân trở nên vô tình, mà là để đối diện với phần ‘người’ đang trỗi dậy mạnh mẽ trong nàng. Nàng không chọn những kinh thư tu luyện cao thâm, không chọn những pháp quyết trường sinh bất tử. Thay vào đó, nàng bước đến một góc khuất của thư khố, nơi những cuốn sách cũ kỹ đã bị lãng quên từ rất lâu. Bàn tay nàng lướt nhẹ qua những gáy sách phủ bụi thời gian, cuối cùng dừng lại ở một cuốn cổ thư đã ngả màu ố vàng, không có vẻ gì là quý giá.
Đó là một tập thơ cổ về nhân gian, có tên gọi ‘Nhân Gian Bách Thái’, chứa đựng những bài thơ về cuộc sống thường nhật, về tình yêu, nỗi buồn, niềm vui của những con người bình dị. Cuốn sách này, có lẽ đã bị cấm kỵ trong Thiên Đỉnh Cung từ lâu, bởi nó không nói về siêu thoát, không nói về bất tử, mà chỉ nói về ‘sự sống’. Nhưng giờ đây, nó lại mang một ý nghĩa mới mẻ đối với nàng. Nàng cầm lấy cuốn sách, cảm nhận sự nặng nề của giấy cũ và mùi hương thời gian.
*Sự luân hồi của vạn vật và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, theo một cách khác biệt,* nàng thầm nghĩ, lặp lại những lời Tạ Trần đã gieo vào tâm trí nàng, và giờ đây, chúng trở thành kim chỉ nam cho nàng. *Và ta, có lẽ, cũng cần phải tìm ra con đường khác biệt cho chính mình.* Ánh mắt nàng vẫn dõi về phía nhân gian xa xăm, nơi những đốm lửa của sự sống đang bừng cháy rực rỡ, ấm áp đến lạ lùng. Nàng ngồi xuống, mở trang sách đầu tiên, và bắt đầu đọc, không phải bằng ánh mắt của một tiên tử, mà bằng trái tim của một người đang tìm lại chính mình.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.