Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1408: Hành Trình Kiến Tạo: Giao Lộ Tri Âm

Màn đêm buông xuống Thị Trấn An Bình, nhưng ánh sáng từ những ngọn đèn lồng treo trước hiên nhà, từ những ô cửa sổ lấp lánh như sao sa, vẫn đủ sức xua đi màn đêm u tịch, vẽ nên một bức tranh sống động của sự an yên. Trong một góc khuất của con phố nhỏ, nơi tiếng rao hàng đã dần thưa thớt, tiếng bước chân đã vãng lai hơn, An vẫn miệt mài với khúc gỗ của mình. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn làm việc, hắt bóng chàng lên bức tường cũ kỹ, tạo nên một hình ảnh đơn độc nhưng đầy kiên định.

Chàng đang chạm khắc một con thuyền nhỏ, không phải loại thuyền buồm hùng vĩ từng vượt trùng dương, cũng không phải chiếc thuyền câu đơn sơ của ngư phủ. Đây là một con thuyền làm bằng những mảnh gỗ vụn ghép lại, mỗi mảnh mang một màu sắc, một vân gỗ khác nhau, nhưng lại hài hòa đến kỳ lạ. Từng đường nét được An gọt giũa tỉ mỉ, từng chi tiết nhỏ như cánh buồm xé rách, thân thuyền mòn vẹt, hay những ô cửa sổ nhỏ xíu đều được chàng thổi hồn vào, như thể kể một câu chuyện về những chuyến hải trình gian nan, về sự bền bỉ của một vật thể nhỏ bé trước phong ba bão táp. Ánh mắt chàng tập trung cao độ, đôi bàn tay thoăn thoắt nhưng cũng rất mực cẩn trọng, dường như chàng đang chạm khắc không chỉ một vật phẩm, mà là cả một giấc mơ, một lý tưởng về sự tồn tại.

Thỉnh thoảng, vài người qua đường vẫn nán lại nhìn chàng. Có người tò mò, có người khẽ lắc đầu, ánh mắt ẩn chứa sự tiếc nuối và hoài nghi. “Thằng An ngày xưa học hành giỏi giang là thế, giờ lại đi làm cái nghề thợ mộc vặt vãnh này,” một bà lão bán trầu khẽ nói với người hàng xóm, giọng đầy vẻ thông cảm pha lẫn thương hại. “Đáng lẽ ra phải thi cử làm quan, hoặc ít ra cũng học nghề y, nghề thuốc thì tương lai mới khá giả, mới có tiền đồ.” Lời nói của họ, dù không trực tiếp hướng về An, vẫn lọt vào tai chàng, như những hạt cát nhỏ li ti rơi trên lớp vải lụa, không gây đau đớn nhưng lại ám ảnh.

Giữa lúc đó, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cuối con hẻm. An's Mẫu Thân, với khuôn mặt hiền từ nhưng ẩn chứa nét ưu tư, và An's Phụ Thân, với vẻ khắc khổ và nghiêm nghị, đang bước về phía chàng, trên tay mang theo một giỏ thức ăn nghi ngút khói. Mùi hương của canh nóng và cơm gạo mới xộc vào mũi An, đánh thức chàng khỏi cõi mộng mị của riêng mình.

“An à, con làm gì mà say sưa đến quên cả ăn uống thế?” An's Mẫu Thân cất giọng dịu dàng, nhưng ánh mắt bà lại không giấu được nỗi lo lắng. Bà đặt giỏ thức ăn xuống bên cạnh chàng, nhìn những mảnh gỗ vụn và con thuyền đang dần thành hình, khẽ thở dài. “Con trai à, con làm cái này có ích lợi gì đâu? Sao không học làm kế toán như chú Ba, kiếm tiền nuôi thân cho đàng hoàng? Mấy cái thứ gỗ mục này, ai mà mua cho con?”

An's Phụ Thân thì không mềm mỏng như vậy. Ông đứng khoanh tay, ánh mắt quét qua những tác phẩm dang dở của con trai, rồi dừng lại ở gương mặt An, đầy vẻ thất vọng. “An, ta đã nói với con bao nhiêu lần rồi? Đừng phí hoài tuổi trẻ vào những thứ vô bổ như thế này. Con phải nghĩ đến tương lai! Cha mẹ đã già rồi, không thể lo cho con mãi được. Con nhìn xem, bạn bè con đứa nào cũng đã có công việc ổn định, có vợ có con, còn con thì…” Ông ngập ngừng, dường như không muốn nói ra từ “lêu lổng” hay “vô tích sự”, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.

An chậm rãi đặt dụng cụ chạm khắc xuống, ngẩng đầu nhìn cha mẹ. Đôi mắt chàng vẫn giữ vẻ tĩnh lặng, không chút dao động, nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi buồn khó tả. Chàng hiểu tình yêu thương và sự lo lắng của họ, nhưng chàng cũng không thể từ bỏ con đường mà chàng đã chọn. “Mẫu thân, Phụ thân,” chàng nói, giọng trầm ấm, “Con biết cha mẹ lo cho con, nhưng con không thấy việc con đang làm là vô bổ. Con đang kiến tạo, đang tìm kiếm một giá trị khác, một ý nghĩa khác cho cuộc sống của mình. Con thuyền này, nó không chỉ là gỗ, nó là một câu chuyện, một biểu tượng của sự kiên cường, của hành trình.”

An's Phụ Thân chau mày. “Giá trị gì? Ý nghĩa gì? Chẳng lẽ giá trị và ý nghĩa đó có thể nuôi sống con, có thể giúp con dựng vợ gả chồng sao? Con người ta sống ở đời, cần phải thực tế. Cần cơm ăn áo mặc, cần nhà cửa, cần danh vọng!”

An khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu cho nỗi lo của cha mẹ, nhưng cũng đầy sự kiên định của riêng chàng. “Phụ thân, con không cho rằng tiền bạc hay danh vọng là mục đích cuối cùng của cuộc đời. Con muốn sống một đời trọn vẹn, được làm điều mình yêu thích, được tạo ra những giá trị mà con tin tưởng. Điều đó, đối với con, còn quý giá hơn bất cứ vàng bạc châu báu nào.” Chàng đưa tay chỉ vào con thuyền gỗ, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết. “Mỗi đường chạm khắc này, mỗi mảnh gỗ được ghép nối này, đều chứa đựng tâm huyết của con. Nó không chỉ là một vật phẩm, nó là một phần linh hồn của con. Con tin rằng, sẽ có người hiểu được giá trị của nó, sẽ có người nhìn thấy câu chuyện mà con muốn kể.”

Cha mẹ An nhìn nhau, ánh mắt đầy bất lực. Họ đã quen với một thế giới mà giá trị được định đoạt bởi quyền lực, bởi tu vi, bởi sự thành công hiển hiện. Họ không thể hiểu được cái gọi là “giá trị tinh thần”, cái “ý nghĩa khác” mà con trai họ đang nói đến. Đối với họ, con đường của An giống như một sự lạc lối, một sự lãng phí tài năng. An's Mẫu Thân chỉ còn biết thở dài, đặt tay lên vai con trai. “Thôi được, con cứ ăn đi đã, đừng để đói. Mấy ngày nay con gầy đi nhiều rồi.” Bà quay sang chồng, khẽ ra hiệu. Dù không hiểu, không chấp nhận, nhưng tình thương của cha mẹ vẫn là một sợi dây vô hình níu giữ.

An biết, cuộc tranh luận này sẽ không có hồi kết. Chàng chỉ có thể dùng hành động để chứng minh con đường của mình. Chàng cúi đầu cảm ơn cha mẹ, rồi cầm đũa lên ăn cơm, nhưng ánh mắt vẫn thi thoảng lại liếc nhìn con thuyền gỗ, nơi giấc mơ của chàng đang dần hiện hữu. Nỗi buồn thoáng qua trên gương mặt chàng, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ kiên định. Chàng sẽ không từ bỏ, dù phải đi ngược lại với kỳ vọng của cả thế gian.

***

Khi những ánh đèn lồng trên phố bắt đầu thắp sáng rực rỡ hơn, An cất dọn đồ nghề, mang theo con thuyền gỗ dang dở, hướng về quán sách của Tạ Trần. Chàng cần một vài cuốn sách về kỹ thuật điêu khắc tinh xảo, những bản vẽ kiến trúc cổ, hoặc thậm chí là những triết lý về ý nghĩa của sự sáng tạo. Quán sách nằm khuất mình trong một con hẻm nhỏ, ánh sáng dịu nhẹ từ bên trong hắt ra, mời gọi những tâm hồn đang tìm kiếm tri thức.

Bước vào quán, mùi giấy cũ, mùi mực và một chút hương gỗ đàn hương thoang thoảng xộc vào mũi, tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ. Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài được buộc gọn, đôi mắt sâu thẳm nhìn thấu mọi sự vẫn đang chăm chú vào một quyển sách cổ. Thư Đồng Tiểu An đang ngồi trên một chiếc ghế thấp gần đó, cặm cụi nắn nót từng nét chữ trên một tấm thẻ tre, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

An khẽ gật đầu chào Tạ Trần, rồi bắt đầu đi giữa những kệ sách cao vút, lướt qua những tựa đề quen thuộc và những cái tên lạ lẫm. Chàng tìm kiếm một cách cẩn trọng, đôi khi lại dừng lại, đưa tay chạm vào bìa sách, như thể đang cảm nhận linh hồn của chúng.

Đúng lúc đó, chàng bắt gặp một bóng dáng quen thuộc. Một cô gái trẻ, với đôi mắt sáng, đầy tò mò và một nụ cười tươi tắn, đang say sưa đọc một cuốn sách. Trang phục của nàng giản dị nhưng tinh tế, phản ánh sự tự do trong tư tưởng. Đó là Mai, người mà An đã gặp thoáng qua vài lần ở chợ, cô gái được đồn là có sở thích kỳ lạ, chỉ thích vẽ những hình khối trừu tượng và nghiên cứu về cách xây dựng những kiến trúc "không tưởng".

Cuốn sách trên tay Mai không phải là kinh điển về thơ phú hay đạo lý truyền thống, mà là một tập bản vẽ kiến trúc với những đường nét táo bạo, những ý tưởng phá cách hoàn toàn khác biệt so với những mái đình, chùa tháp mà người ta vẫn thường thấy. An hơi bất ngờ, nhưng cũng cảm thấy một sự đồng điệu lạ kỳ.

An khẽ bước tới gần, cố gắng không làm phiền nàng. Nhưng Mai dường như cảm nhận được sự hiện diện của chàng, nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh như sao.

“Chào anh An,” Mai khẽ nói, nụ cười vẫn nở trên môi. “Không ngờ lại gặp anh ở đây. Anh cũng yêu thích những điều khác biệt sao?”

An mỉm cười đáp lại. “Không ngờ cô Mai cũng có hứng thú với những tác phẩm này. Tôi đang tìm một vài cuốn sách về kỹ thuật điêu khắc, và có lẽ, cả những triết lý về sự sáng tạo.”

Mai nhướn mày thích thú. “Triết lý về sự sáng tạo? Nghe có vẻ thú vị. Tôi đang đọc cuốn ‘Huyễn Tưởng Kiến Trúc Luận’, nó nói về cách chúng ta có thể xây dựng những thế giới mới không chỉ bằng gạch đá, mà bằng cả ý chí và trí tưởng tượng.” Nàng khẽ thở dài, ánh mắt thoáng chút ưu tư. “Nhưng mà, chẳng ai hiểu được. Ai cũng nói tôi phí hoài tài năng, nên học thêu thùa cho đàng hoàng, chứ vẽ mấy cái hình khối vô tri này thì được gì? Họ gọi tôi là ‘con bé điên rồ’ vì những ý tưởng của mình.”

An gật đầu, sự đồng cảm hiện rõ trong ánh mắt chàng. “Họ không hiểu được giá trị thực sự, Mai ạ. Họ quen với những khuôn mẫu cũ kỹ, những con đường đã được vạch sẵn. Chúng ta đang kiến tạo một cái gì đó mới mẻ, một tương lai không chỉ xoay quanh tiền bạc hay quyền lực, mà là về sự trọn vẹn của con người, về những giá trị tinh thần mà chúng ta muốn theo đuổi.”

Mai nhìn An, đôi mắt nàng bừng sáng. “Anh An cũng cảm thấy vậy sao? Tôi cứ nghĩ chỉ có mình tôi lạc lõng trong thế giới này.”

“Không,” An lắc đầu, “chúng ta không đơn độc. Có lẽ chỉ là chúng ta chưa tìm thấy nhau mà thôi. Con đường của những kẻ đi tiên phong luôn đầy chông gai, đầy sự nghi ngờ. Nhưng nếu chúng ta kiên định, nếu chúng ta tin vào những giá trị mình đang kiến tạo, thì rồi sẽ có người hiểu, sẽ có người đi theo.” Chàng đưa tay chỉ vào con thuyền gỗ nhỏ mà chàng vẫn đang ôm trong lòng. “Tôi đang chạm khắc một con thuyền. Nó không phải để ra khơi, mà là để kể một câu chuyện. Một câu chuyện về sự bền bỉ, về hy vọng, về việc tìm thấy ý nghĩa ngay cả trong những thứ nhỏ bé nhất.”

Mai đưa tay vuốt nhẹ lên thân thuyền, cảm nhận từng đường nét thô mộc nhưng đầy tinh xảo. “Thật đẹp! Nó chứa đựng một linh hồn. Tôi có thể nhìn thấy cả những con sóng dữ dội và ánh sáng bình minh trên biển cả qua nó.”

Cả hai say sưa trao đổi về những ý tưởng, những hoài bão của mình. Họ nói về cách họ muốn tạo ra những vật phẩm không chỉ có giá trị sử dụng, mà còn có giá trị tinh thần; về những công trình kiến trúc không chỉ là nơi ở, mà còn là biểu tượng của một triết lý sống. Họ nói về một thế giới mà ở đó, con người không còn chạy theo hư danh, không còn bị ám ảnh bởi việc thành tiên hay sức mạnh siêu phàm, mà tìm thấy niềm vui trong cuộc s��ng bình thường, trong việc kiến tạo những giá trị nhân văn.

Tạ Trần, ngồi sau quầy, vẫn chăm chú đọc sách, nhưng khóe môi chàng khẽ nhếch lên, ánh mắt ẩn chứa một nụ cười thấu hiểu. Chàng không can thiệp, không đưa ra lời khuyên trực tiếp, chỉ lắng nghe những lời đối thoại sôi nổi của hai người trẻ tuổi. Khi An và Mai có vẻ chìm đắm quá sâu vào những ý tưởng của mình, Tạ Trần mới nhẹ nhàng cất tiếng, phá vỡ sự im lặng của quán sách.

“Vậy, cái ‘mới mẻ’ mà các cháu muốn kiến tạo, là gì?” Giọng chàng trầm ấm, không quá lớn, nhưng đủ sức khiến An và Mai giật mình, quay lại nhìn.

An nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự tôn kính. Chàng hiểu rằng tiên sinh đang khơi gợi, đang muốn họ tự định nghĩa rõ ràng hơn về con đường của mình. “Thưa tiên sinh,” An đáp, “chúng con muốn kiến tạo một thế giới mà ở đó, con người không còn bị ràng buộc bởi những định kiến cũ, không còn chạy theo những phù du hư ảo. Một thế giới mà giá trị của một người không nằm ở tu vi hay tài sản, mà nằm ở những gì họ tạo ra, những câu chuyện họ kể, những giá trị nhân văn họ mang lại cho cuộc đời này.”

Mai tiếp lời, đôi mắt tràn đầy nhiệt huyết. “Chúng con muốn kiến tạo một cuộc sống mà mỗi người đều có thể sống trọn vẹn với bản ngã của mình, tìm thấy niềm vui trong những điều bình dị nhất, và cống hiến cho xã hội bằng chính những đam mê của mình. Không cần phải thành tiên, cũng không cần phải cường đại như những tu sĩ. Chỉ cần sống một đời thật sự, thật lòng.”

Tạ Trần khẽ gật đầu, nụ cười trên môi càng thêm sâu sắc. “Sống một đời thật sự, thật lòng... Đó là một hành trình dài và đầy thử thách. Nhưng, nếu các cháu đủ kiên định, đủ tin tưởng vào con đường mình đã chọn, thì đó chính là ‘nhân quả’ mà các cháu sẽ gặt hái được.” Chàng không nói thêm gì nữa, chỉ tiếp tục lật trang sách, nhưng lời nói của chàng như một luồng gió mát lành, củng cố thêm niềm tin trong lòng An và Mai.

Cả hai nhìn nhau, ánh mắt họ bừng sáng khi tìm thấy sự thấu hiểu và động lực từ nhau, và từ cả vị tiên sinh bình dị kia. Họ biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, nhưng ít nhất, họ đã không còn đơn độc.

***

Cùng lúc đó, trên Thiên Đỉnh Cung, đêm đã về khuya. Các cung điện trắng muốt, mái ngói vàng óng, được xây dựng từ ngọc thạch và đá mây, chìm trong ánh trăng bạc và màn sương mờ ảo. Tiếng gió thổi qua biển mây, tiếng chuông gió leng keng trên đỉnh tháp, và sự im lặng tuyệt đối của một thế giới xa rời phàm tục, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh đến mức lạnh lẽo.

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi trong cung điện băng tuyết của mình, một mình. Pháp khí Nguyệt Quang Kính trước mặt nàng vẫn hiển thị rõ ràng hình ảnh An và Mai đang say sưa trò chuyện tại quán sách của Tạ Trần. Nàng đã theo dõi toàn bộ cuộc đối thoại của họ, từng câu chữ, từng ánh mắt, từng biểu cảm của hai người trẻ tuổi đều không lọt qua tầm mắt nàng.

Nàng nhìn thấy sự nhiệt huyết không chút giả dối trong đôi mắt An và Mai, sự kiên định của họ khi đối mặt với những định kiến xã hội, và cả sự cô đơn ẩn sâu trong khao khát được thấu hiểu. Những lời nói của họ về ‘kiến tạo một cái gì đó mới mẻ’, về ‘một tương lai không chỉ xoay quanh tiền bạc hay quyền lực’, về việc ‘sống một đời thật sự, thật lòng’ vang vọng trong tâm trí nàng, đối lập hoàn toàn với lý tưởng ‘vá trời’ mà nàng đã theo đuổi suốt hàng ngàn năm.

Lý tưởng của nàng là siêu thoát, là vô tình, là đưa Thiên Đạo trở lại thời kỳ cực thịnh. Nhưng cái giá của nó là gì? Là một trái tim hóa đá, là sự đánh mất mọi cảm xúc phàm tục, là sự ‘mất người’ mà Tạ Trần đã nhìn thấy và khước từ. Nàng khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay. Ánh sáng bạc dịu nhẹ từ chiếc trâm vẫn toát ra, nhưng sự ấm áp ngày nào dường như đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lẽo như băng tuyết, như chính trái tim nàng.

*Kiến tạo tương lai... mà không cần sức mạnh? Là ta đã sai lầm sao? Con đường vô tình này... liệu có phải là tất cả?*

Câu hỏi này đã ám ảnh nàng từ khi nàng nghe Linh kể về quyết định của Tạ Trần, và giờ đây, nó càng trở nên rõ ràng và sắc nét hơn bao giờ hết khi nàng chứng kiến sự sống động, chân thật của hai phàm nhân trẻ tuổi. Nàng đã từng coi thường những kẻ phàm tục, coi họ là những sinh linh nhỏ bé, yếu ớt, chỉ biết chạy theo dục vọng. Nhưng giờ đây, chính những ‘phàm nhân’ này lại đang dạy cho nàng một bài học về ý nghĩa của sự tồn tại.

Lăng Nguyệt Tiên Tử chậm rãi đứng dậy, bước ra ban công rộng lớn của cung điện. Cơn gió lạnh lẽo lướt qua, làm tung bay mái tóc đen dài của nàng. Nàng nhìn về phía nhân gian xa xăm, nơi những tia sáng lấp lánh của Thị Trấn An Bình hiện lên như những đốm lửa nhỏ giữa màn đêm bao la. Đó là những đốm lửa của sự sống, của hy vọng, của những giấc mơ giản dị nhưng chân thật.

Nàng ngửa bàn tay ngọc ngà, để Nguyệt Quang Trâm nằm gọn trong lòng bàn tay. Ánh sáng bạc từ nó làm nổi bật vẻ u tư trên khuôn mặt tuyệt mỹ nhưng lạnh lẽo của nàng. Nàng đã có ‘trường sinh’, nàng đã có ‘sức mạnh’, nhưng nàng lại đang thiếu đi điều mà những phàm nhân kia đang sở hữu: sự trọn vẹn của một đời sống.

*Sự luân hồi của vạn vật và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, theo một cách khác biệt,* nàng thầm nghĩ. *Và ta, có lẽ, cũng cần phải tìm ra con đường khác biệt cho chính mình.*

Sự trăn trở của Lăng Nguyệt Tiên Tử đã đạt đến đỉnh điểm. Nàng không còn tin tưởng tuyệt đối vào con đường tu tiên truyền thống, con đường của sự ‘vô tình’ mà nàng đã theo đuổi bấy lâu. Một hạt giống của sự thay đổi, của một ý niệm mới về sự tồn tại, về sự cân bằng giữa tiên giới và nhân gian, đã nảy mầm mạnh mẽ trong sâu thẳm tâm hồn nàng. Nàng biết rằng, một quyết định lớn lao đang chờ đợi, một quyết định có thể thay đổi hoàn toàn con đường tu tiên của nàng, và thậm chí, cả định mệnh của Thiên Đạo.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free