Nhân gian bất tu tiên - Chương 1407: Hạt Mầm Bất Phàm: An Theo Đuổi Đam Mê
Ánh bình minh đầu tiên của một ngày mới lướt qua những tán cây cổ thụ, xuyên qua khung cửa sổ gỗ chạm trổ tinh xảo, rơi nhẹ xuống mặt bàn đầy sách vở trong quán sách của Tạ Trần. Không gian vốn đã tĩnh lặng nay càng thêm phần thanh thoát, chỉ còn nghe tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, khẽ lay động những trang giấy cũ đã ngả màu thời gian. Mùi giấy, mùi mực và thoang thoảng hương thảo dược khô quen thuộc vẫn quẩn quanh, tạo nên một bầu không khí vừa uyên thâm, vừa ấm cúng. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố giản dị, vẫn ngồi bên bàn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ triết lý dõi theo từng dòng chữ trong cuốn sách cổ. Nét mặt y bình thản, dường như đã siêu thoát khỏi mọi hỉ nộ ái ố của thế gian.
Chợt, cánh cửa gỗ khẽ mở, một luồng khí tươi mới ùa vào, mang theo chút hương đất ẩm và sương sớm. An bước vào, dáng người cao gầy nay không còn vẻ u sầu hay trầm tư như những ngày trước. Gương mặt thư sinh của chàng trai trẻ giờ đây ánh lên vẻ kiên định lạ thường, đôi mắt toát ra một nguồn năng lượng ngầm, một sự quyết tâm không gì lay chuyển. Chàng bước đi dứt khoát, không còn ngập ngừng như thể đang tìm kiếm một lối thoát. An tiến thẳng đến bàn của Tạ Trần, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, không cần Tạ Trần phải ngẩng đầu hay cất lời mời. Sự tự tin đó là điều mà Tạ Trần đã âm thầm gieo trồng trong tâm hồn chàng trai trẻ suốt những tháng ngày qua.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như làn gió thoảng, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ thấu hiểu. Y chậm rãi đặt cuốn sách đang đọc xuống, tạo ra một tiếng động rất khẽ trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt y như một hồ nước sâu không đáy, phản chiếu rõ nét sự thay đổi trong tâm hồn An.
"Tiên sinh," An cất tiếng, giọng nói trầm ấm mà tràn đầy nhiệt huyết. "Con đã suy nghĩ rất nhiều. Câu chuyện về người... về sự khước từ Thiên mệnh của người, đã khai sáng cho con. Con nhận ra rằng, dù cho thế gian này có kỳ vọng gì, dù cho cha mẹ con có mong muốn ra sao, con vẫn phải sống vì chính con. Con muốn theo đuổi thứ mà con thực sự khao khát, dù nó không đem lại danh vọng hay sự giàu có như người đời vẫn thường mưu cầu. Con không muốn 'mất người' trên chính con đường của mình."
Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt vẫn giữ vẻ bình thản nhưng khóe môi khẽ cong lên một chút. Y không vội vàng đáp lời, để cho những lời từ đáy lòng của An thấm đẫm vào không gian, thấm vào tâm hồn chàng trai trẻ thêm một lần nữa. Khi An kết thúc, Tạ Trần mới khẽ hắng giọng, giọng nói trầm tĩnh, đều đều như dòng nước chảy qua khe đá.
"Vậy ngươi đã tìm thấy 'thứ' đó là gì chưa, An?" Tạ Trần hỏi, câu hỏi không mang tính chất dò xét, mà là một lời gợi mở, một lời dẫn dắt để An tự nhìn sâu vào nội tâm mình. "Con người ta, đôi khi tưởng chừng đã tìm thấy con đường, nhưng liệu đó có phải là 'chân lộ' hay chỉ là một ảo ảnh chốc lát, một sự phản kháng nhất thời?"
An hít một hơi thật sâu, ánh mắt chàng đảo qua những giá sách cũ kỹ, như thể đang tìm kiếm một sự xác nhận từ chính những tri thức cổ xưa. "Con... con muốn trở thành một thợ thủ công làm đàn." An nói, giọng nói không còn chút ngập ngừng nào. "Một người có thể biến gỗ vô tri thành những khúc nhạc có hồn. Con muốn dành cả đời để chạm khắc, để đẽo gọt, để lắng nghe tiếng lòng của cây gỗ, để rồi từ đó tạo ra những thanh âm làm rung động lòng người. Nó có thể không ổn định, có thể không mang lại vinh hoa phú quý, nhưng con cảm thấy đó mới là con đường chân chính của con, con đường mà con có thể tìm thấy sự trọn vẹn, sự 'an yên' đích thực trong tâm hồn."
Ánh mắt Tạ Trần chợt lóe lên một tia sáng, như một vì sao vụt qua bầu trời đêm. Y gật đầu nhẹ, khẽ nhấp một ngụm trà thảo mộc đã nguội lạnh. "Trở thành thợ thủ công làm đàn? Một nghề nghiệp mà người đời thường coi là 'tiểu đạo', không sánh bằng con đường công danh hay tu luyện trường sinh." Tạ Trần nói, không phải để chê bai, mà để đặt ra một thử thách, một câu hỏi triết lý. "Đường đi của mỗi người đều do chính họ chọn. Nhưng con đường ngươi chọn, liệu có đủ sức nặng để chịu đựng gió sương, hay chỉ là nhất thời phù du? Liệu khi khó khăn ập đến, khi miếng cơm manh áo trở thành gánh nặng, khi tiếng đàn không thể lấp đầy chiếc bụng rỗng, ngươi có còn giữ vững được 'chân tâm' này không? Hay ngươi sẽ lại lạc lối, lại chạy theo những thứ phù du mà thế gian ban tặng, để rồi lại 'mất người'?"
Lời của Tạ Trần như những lưỡi dao vô hình, cắt sâu vào tận cùng tâm can An. Chàng trai trẻ không né tránh, không biểu lộ sự khó chịu, mà ngược lại, An đón nhận những lời ấy như một lời nhắc nhở quý giá. Chàng ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Tạ Trần. "Tiên sinh, con hiểu. Con biết con đường này sẽ không dễ dàng. Con biết sẽ có lúc con phải đối mặt với sự thiếu thốn, với sự khinh miệt của người đời, thậm chí là sự phản đối từ chính gia đình mình. Nhưng con tin rằng, nếu con không dũng cảm đi theo tiếng gọi từ sâu thẳm tâm hồn mình, con sẽ sống một cuộc đời vô vị, một cuộc đời không trọn vẹn. Và điều đó, đối với con, còn đáng sợ hơn cả đói nghèo hay thất bại. Con không muốn sống một kiếp nhân sinh mà đến cuối cùng, con lại không biết mình là ai, mình muốn gì, như những tiên nhân 'mất người' mà Linh đã kể. Con muốn giữ trọn 'nhân tính' của mình, dù cho đó là một 'phàm nhân' nhỏ bé, không tu vi."
Tạ Trần khẽ gật đầu, lần này nụ cười trên môi y rõ ràng hơn một chút, tựa như một đóa hoa sen thanh khiết vừa hé nở. "Tốt. Ngươi đã nhìn thấy 'nhân quả' của chính mình. Con đường đã chọn, ắt phải dũng cảm mà bước đi. Một khi đã quyết định, thì không hối hận, không dao động. Đó mới là 'chân nhân', dù là phàm hay tiên." Y vươn tay, khẽ xoa đầu Thư Đồng Tiểu An đang say sưa chép sách ở góc phòng, rồi lại nhìn về phía An, ánh mắt đầy sự kỳ vọng. "Thế gian này vốn dĩ vô thường. Đừng bám víu vào bất cứ 'chấp niệm' nào, dù là chấp niệm về danh vọng hay chấp niệm về sự an yên giả tạo. Hãy để tâm hồn ngươi tự do như mây trời, nhưng đôi chân ngươi phải vững chắc trên mặt đất. Chỉ khi đó, ngươi mới có thể 'sống một đời bình thường' mà lại 'trọn vẹn' nhất."
An đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, lòng chàng tràn ngập sự biết ơn và một nguồn sức mạnh mới. Chàng cảm thấy mình như một cây non vừa được tưới tắm, sẵn sàng vươn mình đón nắng gió. Những lời của Tạ Trần không chỉ là lời khuyên, mà còn là một lời cổ vũ, một lời chúc phúc cho con đường đầy thử thách phía trước. Chàng biết rằng, từ giờ phút này, cuộc đời chàng sẽ rẽ sang một lối khác, một lối đi do chính chàng lựa chọn, không còn là sự sắp đặt của bất kỳ ai. Chàng sẽ trở thành một minh chứng sống động cho thế hệ mới về việc theo đuổi đam mê và tìm thấy sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường, không cần sức mạnh siêu phàm, không cần tu luyện thành tiên. Chàng sẽ dùng chính cuộc đời mình để viết nên câu chuyện về "Nhân Đạo," về sự luân hồi của vạn vật và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, theo một cách khác biệt.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Thị Trấn An Bình. Mùi khói bếp thoang thoảng bay trong không khí, quyện lẫn với hương cơm gạo mới, tạo nên một cảm giác ấm cúng, quen thuộc. Trong căn nhà nhỏ của gia đình An, tiếng bát đũa lạch cạch xen lẫn tiếng nói chuyện ôn tồn của cha mẹ chàng. Đây là khung cảnh quen thuộc mỗi buổi tối, nơi gia đình sum vầy sau một ngày làm việc vất vả. An ngồi vào bàn ăn, gương mặt chàng vẫn giữ vẻ kiên định, nhưng trong lòng lại dâng lên một chút hồi hộp, một chút lo lắng. Chàng biết rằng, tối nay, chàng sẽ phải đối mặt với một thử thách lớn, không phải từ thế gian bên ngoài, mà từ chính những người thân yêu nhất của mình.
Bữa cơm trôi qua trong sự im lặng lạ thường. An ăn chậm rãi, cố gắng thu hết dũng khí. Mẹ chàng, An's Mẫu Thân, gương mặt phúc hậu nhưng có vẻ ưu tư, thỉnh thoảng lại liếc nhìn chàng với ánh mắt đầy lo lắng. Cha chàng, An's Phụ Thân, gương mặt khắc khổ của người lao động, dáng người chất phác, vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường ngày. Ông không nói nhiều, nhưng ánh mắt ông chất chứa biết bao kỳ vọng và áp lực vô hình.
Khi những món ăn được dọn dẹp, và chỉ còn lại hơi ấm của tình thân quẩn quanh trong gian phòng, An hít một hơi thật sâu. "Thưa cha mẹ, con có chuyện muốn nói." Giọng chàng trầm tĩnh, dứt khoát, khiến cha mẹ chàng chợt dừng lại mọi động tác.
An's Mẫu Thân đặt chiếc khăn lau bát xuống, nhìn chàng đầy lo lắng. "Con trai à, con có chuyện gì vậy? Sắc mặt con hôm nay có vẻ khác lạ."
An nhìn thẳng vào mắt cha mẹ, không né tránh. "Cha mẹ, con đã quyết định. Con muốn trở thành một thợ thủ công làm đàn, một người có thể tạo ra âm nhạc từ gỗ. Con biết nó không như mong muốn của cha mẹ, không phải là con đường công danh hiển hách hay một nghề nghiệp 'vững chắc' như cha mẹ vẫn thường nhắc nhở. Nhưng con tin đó là điều con cần làm, là con đường mà con có thể tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình."
Không khí trong phòng như ngưng đọng. Gương mặt An's Mẫu Thân từ vẻ ưu tư chuyển sang kinh ngạc, rồi từ từ hiện rõ sự thất vọng và lo lắng tột cùng. "Cái gì? Làm đàn? Con trai à, con đang nói gì vậy? Con đường đó đầy chông gai, không có tương lai ổn định. Gia đình ta đã mong con thi đậu công danh, hoặc ít nhất là một nghề nghiệp vững chắc, một tiểu thương buôn bán nhỏ cũng được. Sao con lại có thể nghĩ đến một việc... một việc không đâu vào đâu như vậy?" Giọng nàng run rẩy, ánh mắt đỏ hoe. Nàng đã dành cả đời để lo lắng cho tương lai của con, đã vẽ ra bao nhiêu viễn cảnh tươi sáng, nhưng giờ đây, tất cả dường như sụp đổ. Nàng không muốn con mình phải chịu khổ, phải sống một cuộc đời bấp bênh, bị người đời khinh thường.
An's Phụ Thân, sau giây phút im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng ông trầm và nghiêm nghị hơn. "An, con không thể tùy tiện như vậy được. Đam mê thì tốt, nhưng con người phải có thực tế. Con xem, những người theo nghề đó mấy ai thành công? Mấy ai có thể nuôi sống bản thân và gia đình một cách tử tế? Cha mẹ chỉ muốn tốt cho con, muốn con có một cuộc sống an yên, có một mái nhà vững chãi, một gia đình êm ấm. Con đã đọc sách nhiều năm, lẽ nào không thể thi một khoa cử nhỏ, tìm một chức quan lại? Hoặc ít ra, con có thể theo chú Ba học nghề mộc, nghề đó còn có đất dụng võ hơn là ngồi cả ngày đẽo gọt mấy khúc gỗ vô tri."
An lắng nghe những lời cha mẹ nói, từng lời như những nhát dao cứa vào lòng, nhưng chàng không hề nao núng. Chàng hiểu tình yêu thương và sự lo lắng ẩn chứa đằng sau những lời phản đối ấy. Nhưng chàng cũng hiểu rằng, nếu chàng thỏa hiệp, chàng sẽ đánh mất chính mình. "Cha mẹ, con hiểu tấm lòng của cha mẹ. Con biết cha mẹ chỉ muốn tốt cho con. Nhưng 'an yên' trong lòng con mới là điều quan trọng nhất. Con không muốn sống một cuộc đời mà con không phải là chính mình. Con không muốn đến cuối đời, nhìn lại mà thấy mình đã lãng phí cả một kiếp nhân sinh để chạy theo những kỳ vọng của người khác. Một cuộc sống không có ý nghĩa, dù có giàu sang đến mấy, đối với con cũng chỉ là sự trống rỗng. Con thà sống một đời bình thường, ngắn ngủi, nhưng trọn vẹn, được làm điều mình yêu thích, còn hơn là trường thọ mà 'mất người'."
Những lời cuối cùng của An vang vọng trong căn phòng. Đó không chỉ là lời của một đứa con nói với cha mẹ, mà còn là lời của một thế hệ mới, một thế hệ đang dần tìm thấy tiếng nói của mình trong kỷ nguyên mà Thiên Đạo đang suy yếu. An's Mẫu Thân bật khóc nức nở, nàng không thể chấp nhận được sự lựa chọn 'quá khác biệt' này của con trai mình. An's Phụ Thân siết chặt nắm tay, gương mặt ông đanh lại, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt lại hiện lên một nỗi buồn sâu sắc. Ông không thể hiểu được con mình. Trong thế giới của ông, ổn định là trên hết, an toàn là trên hết. Đam mê ư? Đó là thứ xa xỉ, là thứ chỉ có thể theo đuổi khi đã có mọi thứ trong tay.
An biết rằng, chàng sẽ không thể thuyết phục cha mẹ ngay lập tức. Con đường này sẽ cần sự dũng cảm và độc lập rất lớn. Chàng sẽ phải chứng minh bằng hành động, bằng chính cuộc đời mình, rằng sự lựa chọn của chàng là đúng đắn. Chàng sẽ phải đối mặt với sự phản đối, với sự thất vọng của cha mẹ, nhưng chàng không hối hận. Chàng biết rằng, đây là 'nhân quả' của chàng, và chàng phải gánh vác nó. Chàng sẽ trở thành một hình mẫu, một minh chứng sống động cho thế hệ mới về việc theo đuổi đam mê và tìm thấy sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường, không cần sức mạnh siêu phàm.
***
Trên đỉnh Thiên Đỉnh Cung, giữa biển mây bồng bềnh và những cung điện trắng muốt được xây từ ngọc thạch và đá mây, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, thân hình thanh thoát, lạnh lùng như một pho tượng. Đêm đã khuya, vầng trăng ẩn hiện sau lớp mây mù dày đặc, chỉ thỉnh thoảng mới hé rạng một vầng sáng bạc yếu ớt. Tiếng gió thổi qua biển mây rì rào như một bản nhạc ai oán, hòa cùng tiếng chuông gió leng keng treo trên mái hiên cung điện. Mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển quyện với mùi linh khí thanh khiết, tạo nên một không gian siêu thoát, nhưng cũng đầy cô lập.
Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng phát ra ánh sáng bạc dịu nhẹ, nhưng đêm nay, ánh sáng đó có vẻ mờ nhạt hơn, như phản chiếu sự mờ mịt trong tâm hồn nàng. Lạnh lẽo của kim loại trên làn da nàng, tựa như sự lạnh lẽo bao trùm trái tim đã "vô tình" từ lâu. Nàng nhìn xuống thế giới phàm trần qua một pháp khí cổ xưa, một viên ngọc trong suốt có thể thu lại vạn vật trong tầm mắt. Hình ảnh An, một phàm nhân không tu vi, không quyền lực, hiện rõ mồn một trong pháp khí. Nàng thấy An đối mặt với cha mẹ mình, ánh mắt kiên định, lời lẽ dứt khoát. Rồi sau đó, nàng thấy chàng lặng lẽ trở về căn phòng nhỏ của mình, lấy ra những khúc gỗ thô, những dụng cụ chạm khắc đơn sơ và bắt đầu công việc của mình. Chàng cẩn thận gọt giũa, tỉ mỉ chạm khắc từng đường nét, ánh mắt tập trung, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới riêng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử dõi theo từng hành động của An, nội tâm nàng dậy sóng. *Một phàm nhân, không tu vi, không quyền lực, lại có được sự kiên định và bình yên đến vậy?* Nàng thầm nghĩ, giọng nói nội tâm tràn đầy sự hoài nghi. An, trong khoảnh khắc đó, toát ra một nguồn sức mạnh nội tại mà nàng, một Tiên Tử cao quý, lại đang dần đánh mất trên con đường tu tiên vô tình của mình. Nàng đã từng tự hào về sự "vô tình" của mình, coi đó là biểu tượng của sự siêu thoát, của việc thoát khỏi phàm trần. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra đó có thể là sự đánh mất chính mình, sự "mất người" mà Tạ Trần đã nhìn thấy từ rất lâu.
Nàng khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm. *Nguyệt Quang Trâm này... nó từng ấm áp đến vậy. Giờ đây, chỉ còn là sự lạnh lẽo...* Nàng nhớ lại những ngày đầu tu luyện, khi nàng vẫn còn cảm nhận được sự ấm áp của tình người, của những ước mơ giản dị. Khi đó, Nguyệt Quang Trâm là biểu tượng của hy vọng, của ánh sáng dẫn lối. Nhưng càng tu luyện, càng đạt được sức mạnh, nàng càng cảm thấy trái tim mình hóa đá, linh khí thanh khiết dường như đã tẩy rửa đi mọi cảm xúc, mọi tình cảm phàm tục. Nàng đã có "trường sinh," nhưng nàng lại đánh mất đi "cuộc sống."
Ánh mắt nàng lại hướng về An, chàng trai vẫn miệt mài với khúc gỗ. Nàng cảm nhận được sự bình yên toát ra từ An, một sự bình yên chân thật, không phải là sự tĩnh lặng của băng giá, mà là sự tĩnh lặng của dòng suối chảy xiết nhưng vẫn tìm thấy lối đi của riêng mình. Sự kiên định của An, đối mặt với áp lực gia đình, đối mặt với sự bất ổn của một con đường không được người đời công nhận, nhưng vẫn không dao động, không từ bỏ, khiến nàng phải tự vấn.
*Liệu con đường của ta, con đường mà ta cho là cứu thế, có thực sự là con đường đúng đắn?* Câu hỏi này đã ám ảnh nàng từ khi nàng nghe Linh kể về quyết định khước từ Thiên mệnh của Tạ Trần. Nàng đã dành cả ngàn năm để mưu cầu sức mạnh, để bảo vệ Thiên Đạo, nhưng Thiên Đạo giờ đây vẫn trên bờ suy kiệt. Và cái giá nàng phải trả là sự cô độc, là một trái tim lạnh giá. Nàng đã nhìn thấy sự "mất người" ở chính mình, sự "vô vị" trong cuộc sống mà nàng từng cho là đỉnh cao của sự tồn tại.
Sự hoài nghi của Lăng Nguyệt Tiên Tử ngày càng sâu sắc. Nàng không còn tin tưởng tuyệt đối vào con đường tu tiên truyền thống, con đường của sự "vô tình" mà nàng đã theo đuổi bấy lâu. Nàng bắt đầu nhận ra rằng, có lẽ, sức mạnh không phải là tất cả. Có lẽ, "nhân tính," "tình người," "sự trọn vẹn" trong cuộc sống bình thường mới là giá trị cốt lõi mà Thiên Đạo đang thực sự cần. Nàng không chỉ đơn thuần là quan sát An, mà nàng đang học hỏi từ An, từ một phàm nhân mà nàng từng coi thường.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, làn hơi trắng xóa tan biến vào biển mây. Nàng vẫn chưa từ bỏ con đường tu tiên truyền thống, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một hạt giống đã nảy mầm. Hạt giống của sự thay đổi, của một ý niệm mới về sự tồn tại, về sự cân bằng giữa tiên giới và nhân gian. Nàng biết rằng, sự hoài nghi này sẽ dẫn đến một sự chuyển biến lớn trong nhận thức và hành động của nàng, có thể nàng sẽ tìm kiếm một con đường "nhân tính" hơn hoặc từ bỏ hoàn toàn con đường tu tiên cũ.
Dưới nhân gian, An sẽ trở thành một hình mẫu, một minh chứng sống động cho thế hệ mới về việc theo đuổi đam mê và tìm thấy sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường, không cần sức mạnh siêu phàm. Triết lý của Tạ Trần, về "Vô Vi Chi Đạo" và "Nhân Đạo," đang dần được gieo mầm và phát triển thông qua những câu chuyện như của An. Và trên Thiên Đỉnh Cung, Lăng Nguyệt Tiên Tử, với ánh mắt đượm buồn nhưng cũng đầy suy tư, bắt đầu hành trình tìm lại "dòng chảy của bản ngã" bị lãng quên trong suốt hành trình dài đằng đẵng ấy. Nàng biết, sự luân hồi của vạn vật và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, theo một cách khác biệt, và nàng, có lẽ, cũng cần phải tìm ra con đường khác biệt cho chính mình.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.