Nhân gian bất tu tiên - Chương 1406: Lời Kể Của Linh: Khước Từ Thiên Mệnh
Ánh tà dương rải những tia nắng cuối cùng qua khung cửa sổ nhỏ của quán sách, vẽ lên nền gạch cũ những vệt vàng cam ấm áp. An ngồi tại một góc quen thuộc, tay khép hờ cuốn "Dịch Kinh" đã ngả màu thời gian, ánh mắt lại xa xăm nhìn ra khoảng sân nhỏ rợp bóng cây. Nơi đó, những chiếc lá rụng khẽ khàng xoay mình trong làn gió nhẹ, như đang thì thầm về sự vô thường của vạn vật. Một làn gió thoảng qua, mang theo hương giấy cũ và mùi trà đắng dịu, quẩn quanh trong không gian tĩnh mịch. An thở dài khẽ, tiếng thở dài mang theo chút mệt mỏi, chút băn khoăn vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn sau những lời gợi mở của Tạ Trần và áp lực từ gia đình. Dù đã cố gắng tìm kiếm sự bình yên trong từng câu chữ, tâm hồn hắn vẫn như dòng nước chảy xiết, không ngừng dao động giữa những lựa chọn.
Tạ Trần, vẫn trầm mặc sau quầy sách, đang dùng một chiếc khăn vải mềm lau nhẹ từng bìa sách cũ, mỗi động tác đều toát lên sự tỉ mỉ và trân trọng. Ánh mắt y liếc nhìn An một cái, tĩnh lặng như mặt hồ thu, nhưng lại thấu hiểu đến tận cùng. Y không nói lời nào, không cần nói. Sự hiện diện của y, tự thân nó đã là một lời an ủi, một không gian để người ta tự do suy ngẫm mà không bị phán xét. Thư Đồng Tiểu An, gầy g�� với đôi mắt thông minh lấp lánh dưới mái tóc rối, đang chăm chú giúp tiên sinh sắp xếp lại những chồng sách cao ngất, thỉnh thoảng lại lén nhìn An, dường như cũng cảm nhận được nỗi niềm của vị thư sinh trẻ tuổi.
Khi buổi chiều dần buông xuống, ánh sáng trong quán bắt đầu mờ đi, một bóng hình thanh tú xuất hiện nơi ngưỡng cửa. Linh bước vào, mang theo vẻ điềm tĩnh và nụ cười hiền hậu, như một làn gió mát lành xua đi sự nặng nề trong không gian. Nàng vận một bộ y phục giản dị, màu xanh lục nhạt, mái tóc đen dài xõa tự nhiên, toát lên vẻ thông tuệ và an yên. Đôi mắt nàng sáng trong, nhìn thẳng vào An với một sự đồng cảm sâu sắc.
An khẽ khép cuốn sách lại, đặt lên bàn gỗ sờn màu, ngón tay gõ nhẹ lên bìa, tạo ra những âm thanh khô khốc trong sự yên tĩnh. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên khi thấy Linh. Linh đi đến bên An, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, động tác nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan bầu không khí trầm tư.
"An công tử, vẫn còn đang bận tâm điều gì ư?" Giọng Linh trong trẻo, mang theo một sự ân cần tự nhiên, không chút giả tạo. "Ta thấy công tử mấy ngày nay đều đến đây, nhưng dường như tâm tư lại không ở trên những trang sách."
An khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo nở trên môi. "Linh cô nương tinh ý thật. Ta… ta chỉ là đang tìm kiếm một điều gì đó, nhưng lại không biết nó nằm ở đâu, hay ta có nên tìm kiếm nó hay không." Hắn dừng lại, ánh mắt nhìn về phía Tạ Trần, người vẫn đang lặng lẽ sắp xếp sách, lưng quay về phía họ. "Lời tiên sinh Tạ Trần đã gieo vào lòng ta nhiều hạt mầm, nhưng ta vẫn chưa biết cách để chúng nảy nở."
Linh khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng lướt qua Tạ Trần rồi lại quay về phía An, như thể đã đọc được suy nghĩ của hắn. "Đó là lẽ tự nhiên thôi, An công tử. Con đường của bản ngã, không phải ai cũng dễ dàng tìm thấy. Đặc biệt là khi con đường đó lại khác biệt so với những gì thế gian vẫn thường ca tụng, vẫn thường đặt ra làm chuẩn mực." Nàng ngừng một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp. "Công tử có muốn nghe một câu chuyện không? Một câu chuyện về chính tiên sinh Tạ Trần, về con đường mà người đã chọn?"
An ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt sáng rỡ. "Chuyện về tiên sinh Tạ Trần? Ta… ta rất muốn nghe. Ta luôn cảm thấy tiên sinh ẩn chứa quá nhiều điều, nhưng lại không dám hỏi."
Linh gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên vẻ hồi ức xa xăm, như đang nhìn về một thời đại đã qua. "Chuyện về tiên sinh Tạ Trần, không nhiều người biết rõ. Người ta chỉ thấy tiên sinh là một phàm nhân, một chủ quán sách đơn thuần, sống một cuộc đời bình thường giữa thị trấn nhỏ bé này. Nhưng ít ai biết, tiên sinh đã từng được tiên môn danh tiếng nhất thời bấy giờ chọn trúng, đã từng có cơ hội trở thành tiên nhân cao quý nhất, đứng trên vạn người, trường sinh bất tử."
An mở to mắt, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Hình ảnh Tạ Trần gầy gò, thư sinh, với bộ áo vải cũ kỹ, hoàn toàn đối lập với hình dung về một "tiên nhân cao quý".
Linh tiếp tục, giọng kể truyền cảm, như đang vẽ ra một bức tranh sống động trong tâm trí An. "Thời ấy, Thiên Đạo vẫn chưa suy kiệt đến mức này, linh khí tuy đã mỏng manh nhưng vẫn còn đủ để nuôi dưỡng những dòng chảy tiên môn hùng mạnh. Tiên môn phái Tiêu Dao Cung, nổi danh với những bậc chân nhân thấu hiểu thiên cơ, đã cử người đi khắp nhân gian tìm kiếm những hạt giống tiềm năng. Và Tạ Trần, khi ấy còn là một thư sinh trẻ tuổi với trí tuệ sắc bén, khả năng nhìn thấu nhân tâm phi thường, đã được họ chọn trúng. Không phải vì y có linh căn siêu phàm, mà vì y có một tâm hồn đặc biệt, một sự nhạy cảm với 'nhân quả' mà không một ai sánh kịp."
"Tiêu Dao Cung đã nhìn thấy ở Tạ Trần một tiềm năng không giới hạn, một người có thể phá cục, thậm chí là trở thành trụ cột của Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt. Họ đã mở rộng cửa, đưa ra những lời hứa hẹn về sức mạnh, về sự bất tử, về danh vọng tột đỉnh mà phàm nhân không thể nào mơ tới." Linh dừng lại, ánh mắt nàng hướng về phía Tạ Trần, người vẫn lặng lẽ làm việc, như thể câu chuyện không liên quan đến y. "Tuy nhiên, điều mà các trưởng lão Tiêu Dao Cung không thể ngờ tới, là Tạ Trần đã khước từ."
An giật mình. "Khước từ? Tại sao? Làm sao một người có thể từ bỏ cơ hội thành tiên, cơ hội trường sinh bất tử?" Giọng hắn đầy vẻ hoài nghi, bởi đó là điều mà mọi phàm nhân đều khao khát, là mục tiêu tối thượng của biết bao tu sĩ.
Linh khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, như hiểu rõ sự ngạc nhiên của An. "Đó chính là điểm khác biệt, An công tử. Khi các trưởng lão Tiêu Dao Cung hỏi y lý do, Tạ Trần chỉ trả lời bằng một câu hỏi: 'Thành tiên để làm gì? Để trường sinh bất tử, nhưng lại đánh mất đi nhân tính, đánh mất đi ký ức, đánh mất đi cả cảm xúc của một con người bình thường sao? Đó có còn là 'sống' nữa không?'"
"Họ đã cố gắng thuyết phục y, nói rằng tu tiên là để siêu thoát, để đạt đến cảnh giới vô vi, không còn bị ràng buộc bởi phàm trần. Nhưng Tạ Trần đã nhìn thấu cái 'vô vi' đó không phải là sự giải thoát, mà là sự 'mất người'. Y nói, 'Nếu vô vi mà không có vị, không có cảm xúc, không có tình người, thì đó chỉ là sự tồn tại trống rỗng. Con người ta, sinh ra đã mang theo hỉ nộ ái ố, đó là bản chất, là sự trọn vẹn của một kiếp nhân sinh. Nếu đánh đổi tất cả những điều đó để lấy một sự trường sinh lạnh lẽo, thì thà ta sống một đời bình thường, ngắn ngủi, nhưng trọn vẹn còn hơn.'"
An chăm chú lắng nghe, gương mặt lộ rõ vẻ suy tư sâu sắc. Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói với hắn về "dòng chảy của cuộc đời," về việc không "chạy theo phù du."
"Tiên sinh Tạ Trần đã nói với các trưởng lão: 'Ta không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài. Ta chỉ trọng chữ 'sống' – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, nơi ta vẫn có thể cảm nhận được gió mát, nắng ấm, nếm được vị đắng của trà, vị ngọt của quả, và quan trọng nhất, vẫn có thể yêu thương, vẫn có thể đau khổ, vẫn có thể là chính mình. Nếu con đường tu tiên đòi hỏi ta phải từ bỏ những điều đó, vậy thì con đường đó không phải là con đường của ta.'"
"Các trưởng lão Tiêu Dao Cung, những người đã đạt đến cảnh giới cao thâm, đã sống hàng ngàn năm, đã chứng kiến biết bao sự thịnh suy, nhưng lại không thể hiểu được Tạ Trần. Họ gọi y là kẻ ngu ngốc, là kẻ từ bỏ thiên mệnh, là kẻ không biết quý trọng cơ duyên. Nhưng Tạ Trần vẫn kiên định. Y đã lựa chọn sống cuộc đời của m��t phàm nhân, mở một quán sách nhỏ, thầm lặng quan sát nhân gian, thấu hiểu nhân tình thế thái." Linh nhìn An, ánh mắt nàng đầy vẻ nghiêm túc. "Đó chính là 'Vô Vi Chi Đạo' mà tiên sinh Tạ Trần theo đuổi, không phải là sự không làm gì, mà là sự không làm những điều trái với bản tính, không cưỡng cầu, không chấp niệm vào những phù du. Y đã tìm thấy sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và bằng cách đó, y đã trở thành 'điểm neo nhân quả' của cả thế giới này."
An nuốt khan, cổ họng hắn khô khốc. Cả câu chuyện về Tạ Trần đã mở ra trong tâm trí hắn một chân trời mới, một lối thoát cho những băn khoăn bấy lâu. "Vậy ra, 'nhân tính' không phải là gánh nặng, mà là một điều đáng trân quý sao? Và 'thiên mệnh' không phải là tất cả?" Hắn hỏi, giọng nói run run.
"Chính vậy," Linh đáp, ánh mắt nàng lấp lánh như những vì sao đầu tiên ló dạng trên bầu trời hoàng hôn. "Tạ Trần tiên sinh đã chứng minh rằng, giá trị của một sinh mệnh không nằm ở việc nó có thể trường tồn bao lâu, hay đạt được sức mạnh to lớn đến mức nào. Mà nằm ở việc nó có thể sống trọn vẹn, sống đúng với bản ngã, giữ gìn những giá trị cốt lõi của con người. Đó mới là 'nhân đạo' chân chính, là con đường mà thế hệ này, và những thế hệ kế tiếp, cần phải khám phá."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, rất khẽ, nhưng đủ để Linh và An cảm nhận được sự ấm áp, sự thấu hiểu từ phía y. Ánh mắt y vẫn xa xăm, như đang nhìn về quá khứ, về cái ngày y đã đưa ra lựa chọn định mệnh ấy. Dường như y đang hồi tưởng, không phải với sự hối tiếc, mà với một sự bình an tự tại.
***
Cùng thời điểm đó, trên Thiên Đỉnh Cung cao vời vợi, màn đêm đã buông xuống, mây mù bao phủ khắp các cung điện trắng muốt. Gió lạnh thổi vù vù qua những mái ngói vàng óng, mang theo tiếng chuông gió leng keng từ các hành lang đá, tạo nên một bản hòa âm thanh tịnh nhưng cũng đầy vẻ cô tịch. Linh khí thuần khiết đến mức lạnh lẽo, nhưng không thể xua tan sự trống rỗng trong lòng Lăng Nguyệt Tiên Tử.
Nàng đứng trên đài vọng cảnh, mái tóc đen dài đến thắt lưng khẽ bay trong gió, tựa như một pho tượng tạc từ băng tuyết. Pháp khí Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng vẫn phản chiếu hình ảnh quán sách của Tạ Trần, những ánh đèn dầu lập lòe như những đốm lửa nhỏ bé giữa biển đêm mênh mông. Từng lời của Linh, từng cảm xúc của An, đều truyền đến tai nàng rõ mồn một. Nàng nghe rõ câu chuyện về Tạ Trần, về việc y đã khước từ con đường tiên đạo, từ bỏ cơ hội trường sinh bất tử, chỉ vì "nhân tính," vì muốn "sống một đời bình thường, trọn vẹn."
Nàng đã đạt đến cảnh giới cao siêu, đã sống hàng ngàn năm, đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự "mất người" của biết bao tu sĩ. Nàng đã tin rằng con đường "vô tình" là con đường duy nhất để trường sinh, để bảo vệ những gì còn sót lại của tiên giới. Nhưng giờ đây, câu chuyện về Tạ Trần như một tiếng sét đánh thẳng vào niềm tin kiên cố bấy lâu của nàng.
*“Từ bỏ… trường sinh? Chỉ vì nhân tính? Là ngu xuẩn, hay là… một loại trí tuệ mà ta chưa từng chạm tới?”* Nàng thầm thì, giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng của nàng hòa vào tiếng gió, mang theo một nỗi hoài nghi sâu sắc. Nàng đã từ bỏ biết bao nhiêu thứ để đạt được vị trí hôm nay: gia đình, tình cảm, những niềm vui giản dị của phàm trần. Nàng đã ép buộc bản thân phải "vô tình," phải lạnh lẽo như băng tuyết, để không bị cảm xúc phàm trần trói buộc, để đạt đến cảnh giới cao nhất của tiên đạo. Nhưng nàng còn lại gì? Một trái tim lạnh giá, một tâm hồn cô độc, và một sự tồn tại vô vị, không còn cảm nhận được vẻ đẹp của những dòng chảy nhỏ bé, của những cuộc đấu tranh để tìm thấy chính mình của phàm nhân.
Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói với các trưởng lão Tiêu Dao Cung, những lời mà Linh vừa kể. *“Nếu vô vi mà không có vị, không có cảm xúc, không có tình người, thì đó chỉ là sự tồn tại trống rỗng. Con người ta, sinh ra đã mang theo hỉ nộ ái ố, đó là bản chất, là sự trọn vẹn của một kiếp nhân sinh. Nếu đánh đổi tất cả những điều đó để lấy một sự trường sinh lạnh lẽo, thì thà ta sống một đời bình thường, ngắn ngủi, nhưng trọn vẹn còn hơn.”*
Từng câu, từng chữ cứa vào lòng nàng như những lưỡi dao sắc bén, khiến nàng đau đáu. Nàng đã từng tự hào về sự "vô tình" của mình, coi đó là biểu tượng của sự siêu thoát. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra đó có thể là sự đánh mất chính mình, sự "mất người" mà Tạ Trần đã nhìn thấy từ rất lâu. Nàng đã có "trường sinh," nhưng nàng lại đánh mất đi "cuộc sống."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay. Cảm giác lạnh buốt của kim loại trên làn da nàng, nhưng ánh sáng bạc từ nó có vẻ mờ nhạt hơn, như phản chiếu sự mờ mịt trong tâm hồn nàng. Một giọt sương giá đọng trên hàng mi dài của nàng, không phải là nước mắt, nhưng lại mang theo nỗi xót xa vô hạn. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, những lời nói đang ám ảnh tâm trí.
*“Ta đã đánh đổi bao nhiêu để đạt được đây… và ta còn lại gì?”* Lời nói của nàng như một lời tự vấn, một lời trách cứ bản thân. Nàng đã nghĩ rằng mình đang đi trên con đường đúng đắn, con đường của thiên mệnh, nhưng Tạ Trần, một phàm nhân mà nàng từng coi thường, lại đã tìm thấy một con đường khác, một con đường "nhân tính" hơn, trọn vẹn hơn. Một con đường mà y đã dám khước từ cả thiên mệnh, chỉ để sống cuộc đời của chính mình.
Sự thấu hiểu ngày càng tăng của Lăng Nguyệt Tiên Tử về nhân gian, về những giá trị mà Tạ Trần và Linh đang lan tỏa, đang dần làm lung lay tận gốc rễ niềm tin vào tiên đạo "vô tình" của nàng. Nàng không còn nhìn những người phàm trần bằng ánh mắt cao ngạo của một tiên nhân, mà bằng một sự đồng cảm sâu sắc. Những "câu chuyện nhỏ" như của An, của Mai, của những người dân Thôn Vân Sơn, giờ đây không còn là những chuyện vụn vặt, mà là nền tảng vững chắc cho triết lý "Vô Vi Chi Đạo" và "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đang âm thầm xây dựng.
Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn xuyên qua biển mây, về phía chân trời xa xăm, nơi những vì sao lấp lánh như những viên ngọc quý. Nàng vẫn chưa từ bỏ con đường tu tiên truyền thống, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một hạt giống đã nảy mầm, hứa hẹn một sự chuyển biến lớn lao. Một sự chuyển biến không chỉ là từ bỏ con đường tu tiên truyền thống, mà còn là tìm ra một lối đi mới, một con đường dung hòa giữa tiên giới và nhân gian, giữa sức mạnh và tình người. Hơi ấm mơ hồ từ những hình ảnh nhân gian, từ câu chuyện về Tạ Trần, đã sưởi ấm trái tim băng giá của nàng, mở ra một chân trời mới của sự thấu hiểu. Những gì nàng đã đánh đổi, có lẽ không phải là vô nghĩa, nhưng cái giá phải trả đã quá đắt. Và giờ đây, nàng biết mình cần phải tìm lại "dòng chảy của bản ngã" bị lãng quên trong suốt hành trình dài đằng đẵng ấy.
Dưới nhân gian, An sẽ dần tìm ra con đường riêng của mình, không tuân theo lối mòn, và trở thành một minh chứng cho "Nhân Đạo" trong thế hệ mới. Trên Thiên Đỉnh Cung, sự hoài nghi ngày càng sâu sắc của Lăng Nguyệt Tiên Tử báo hiệu một sự chuyển biến lớn trong nhận thức và hành động của nàng, có thể dẫn đến việc nàng từ bỏ hoặc thay đổi sâu sắc con đường tu tiên của mình, tìm kiếm một ý nghĩa "nhân tính" hơn cho sự tồn tại. Câu chuyện và triết lý của Tạ Trần, được kể lại qua các nhân vật như Linh, sẽ tiếp tục lan tỏa và định hình các giá trị cốt lõi của kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu," nơi con người tìm thấy giá trị từ bên trong, nơi sự luân hồi của vạn vật và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, theo một cách khác biệt.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.