Nhân gian bất tu tiên - Chương 1405: Con Đường Của Bản Ngã: Không Chạy Theo Phù Du
Chiều muộn, ánh tà dương như dòng mật ong óng ả, rải vàng lên con đường lát đá dẫn vào Thị Trấn An Bình. Tại quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí vẫn tĩnh lặng như mặt hồ thu, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng lá cây xào xạc bên ngoài như lời thì thầm của thời gian.
An ngồi ở một góc quen thuộc, nơi ánh nắng chiều vẫn còn vương vấn trên bậu cửa sổ. Khác với những lần trước, trên tay hắn không có lấy một quyển sách nào. Đôi mắt hắn xa xăm, nhìn ra con đường đang dần lên đèn, nơi những bóng người phàm tục hối hả trở về sau một ngày mưu sinh. Ánh mắt ấy không còn vẻ bối rối đơn thuần, mà ẩn chứa một sự giằng xé sâu sắc, một cuộc vật lộn nội tâm dữ dội hơn nhiều so với những mâu thuẫn bên ngoài. Hắn nhớ về bữa cơm tối qua, về ánh mắt đầy lo lắng của cha mẹ, về những lời lẽ tuy nhẹ nhàng nhưng nặng trĩu kỳ vọng về một tương lai "ổn định" mà họ đã vẽ ra cho hắn. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ, bị mắc kẹt giữa hai dòng nước: một dòng là sự an toàn, vững chắc theo kỳ vọng của gia đình, một dòng là tiếng gọi mơ hồ của một con đường "khác biệt" mà chính hắn cũng chưa thể hình dung rõ ràng. Lời của tiên sinh Tạ Trần, dù chỉ là những gợi mở, lại gieo vào lòng hắn một hạt mầm hoài nghi, một khao khát thoát ly khỏi những xiềng xích vô hình của định kiến. Hắn tự hỏi, liệu có tồn tại một cuộc sống mà ở đó, người ta có thể thực sự là chính mình, không bị chi phối bởi những ánh mắt phán xét hay những tiêu chuẩn xã hội?
Tạ Trần vẫn bình thản ngồi sau quầy sách cũ kỹ, đôi tay gầy gò nhưng khéo léo lau chùi từng trang sách ố vàng. Động tác của hắn chậm rãi, đều đặn, tựa như một phần của không gian tĩnh tại nơi đây. Hắn không nhìn An trực tiếp, nhưng ánh mắt sâu thẳm của hắn dường như có thể thấu hiểu mọi nỗi niềm đang cuộn xoáy trong lòng người thanh niên trẻ. Hắn biết An không đến đây để tìm kiếm một câu trả lời cụ thể, mà để tìm một không gian, một bầu không khí cho phép hắn đối diện với chính mình, với những mâu thuẫn đang giày vò hắn. Mùi giấy cũ, mùi mực nhạt phai và chút hương trà thanh đạm lan tỏa trong quán, quyện với không khí dịu mát của buổi chiều tà, tạo nên một sự bình yên đến lạ lùng, một sự bình yên dường như có khả năng xoa dịu mọi nỗi lo toan.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt lanh lợi, đang chúi mũi vào một cuốn sách minh họa cổ tích về một vị thần tiên từ bỏ tiên giới để xuống trần gian trải nghiệm cuộc sống phàm tục. Cậu bé thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên, nhìn trộm An với vẻ tò mò ngây thơ. Tiểu An vẫn chưa hiểu hết được những trăn trở của người lớn, nhưng cậu bé cảm nhận được sự nặng nề trong ánh mắt của An, và sự trầm tĩnh khác lạ của Tạ Trần. Cậu bé biết, mỗi khi tiên sinh trầm tư như vậy, chắc hẳn có một điều gì đó sâu sắc đang được suy ngẫm, hoặc một bài học nào đó sắp sửa được hé lộ.
Tạ Trần khẽ đặt chiếc khăn mềm xuống, tay hắn cầm một cuốn kinh Phật đã sờn cũ. Hắn không nhìn An, mà chỉ nhẹ nhàng mở cuốn sách ra, giọng nói trầm tĩnh vang lên, như tiếng suối chảy giữa rừng khuya, tuy nhỏ nhưng đủ sức lay động mọi cõi lòng: "Người ta thường tìm thấy bình yên khi họ ngừng chạy theo những gì người khác muốn."
An giật mình, như chợt bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ miên man. Hắn quay đầu lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ thăm dò. Hắn biết, lời nói ấy không phải là ngẫu nhiên, mà là một lời gợi mở, một cánh cửa mở ra cho những uẩn khúc trong lòng hắn. Giọng hắn trầm tư, mang theo chút bối rối và khao khát được thấu hiểu: "Vậy, làm sao để biết đâu là điều ta thực sự muốn, và đâu là điều người khác gán ghép?" Câu hỏi ấy vang vọng trong không gian tĩnh lặng, không chỉ là lời hỏi của An, mà còn là câu hỏi chung của biết bao người trẻ đang loay hoay tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời mình trong thế giới Thập Phương Nhân Gian, nơi những giá trị cũ đang dần phai nhạt và những con đường mới chưa định hình rõ ràng. Sự khao khát được sống thật với bản thân, được tự do lựa chọn con đường của mình, giờ đây không chỉ là một ý niệm xa vời mà đã trở thành một nỗi bức bách, một tiếng gọi từ sâu thẳm tâm hồn.
Tạ Trần không vội trả lời, hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và lòng kiên nhẫn vô biên. Hắn để cho câu hỏi của An lơ lửng trong không gian một lát, như để nó thấm sâu vào từng ngóc ngách của tâm hồn người thanh niên trẻ. Ánh mắt hắn vẫn trầm mặc, nhìn vào khoảng không vô định, nhưng An cảm thấy dường như Tạ Trần đang nhìn thấy một dòng chảy dài của thời gian, nơi vô số con người đã từng đặt câu hỏi tương tự. Tiếng gió bên ngoài khe cửa dường như cũng ngừng lại, lắng nghe. Mùi hương của gỗ đàn hương phảng phất từ đâu đó, nhẹ nhàng bao trùm lấy không gian, tạo nên một cảm giác vừa trang trọng, vừa gần gũi. An cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ khi được ở đây, trong quán sách nhỏ này, nơi những câu hỏi lớn của cuộc đời không bị coi là ngớ ngẩn hay viển vông, mà được đón nhận bằng sự thấu hiểu sâu sắc.
An khẽ thở dài, trong lòng vẫn còn nặng trĩu. Hắn nghĩ về cha mẹ, những người đã dành cả đời để gầy dựng sự nghiệp buôn bán nhỏ, và giờ đây, họ chỉ mong hắn có một cuộc sống ổn định, nối nghiệp gia đình, hoặc ít nhất cũng làm một chức quan nhỏ để "được mặt" với xóm làng. Đối với họ, đó là con đường duy nhất dẫn đến hạnh phúc và bình yên. Nhưng đối với An, hình ảnh những gánh hàng rong, những con số khô khan, hay những nghi lễ quan trường cứng nhắc lại gợi lên một cảm giác ngột ngạt, tù túng. Hắn muốn được khám phá, muốn được học hỏi, muốn được làm một điều gì đó có ý nghĩa hơn, dù hắn vẫn chưa biết điều đó là gì. Sự mâu thuẫn ấy như một tảng đá đè nặng lên trái tim hắn, khiến hắn cảm thấy lạc lõng ngay trong chính ngôi nhà của mình. Hắn sợ làm cha mẹ thất vọng, sợ bị coi là "ngông cuồng", nhưng hắn lại càng sợ hơn nếu phải sống một cuộc đời mà không phải là của chính mình.
Tạ Trần nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn kinh cũ. "Con người, từ khi sinh ra, đã được bao bọc bởi vô vàn kỳ vọng," Tạ Trần tiếp lời, giọng hắn trầm ấm, "từ cha mẹ, gia đình, đến xã hội, và thậm chí là từ những truyền thuyết cổ xưa về thành tiên, về trường sinh bất tử. Mỗi kỳ vọng ấy như một sợi tơ, dệt nên một tấm lưới vô hình, giam hãm cái tôi chân thật. Điều khó nhất không phải là phá vỡ tấm lưới, mà là nhận ra sự tồn tại của nó, và dũng cảm đối diện với bản thân mình." Hắn khẽ ngẩng đầu, ánh mắt cuối cùng cũng chạm vào An, nhưng không phải là một cái nhìn dò xét, mà là một sự kết nối sâu sắc, như thể hắn đang đọc được từng suy nghĩ đang lướt qua trong tâm trí An. "Cái gọi là 'điều ta thực sự muốn' không phải là thứ có thể tìm thấy bên ngoài, mà nó luôn nằm sẵn trong sâu thẳm mỗi người. Nó giống như một dòng suối ngầm, bị che lấp bởi vô vàn lớp đất đá của định kiến và sự sợ hãi. Chỉ khi ta tĩnh lặng, lắng nghe tiếng gọi từ bên trong, ta mới có thể cảm nhận được dòng chảy ấy." Ánh nắng chiều đã dần tắt hẳn, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt hắt vào từ khung cửa sổ. Không khí trong quán sách càng trở nên trang trọng và huyền ảo hơn.
An chìm vào im lặng, từng lời của Tạ Trần như một dòng nước mát lành, tưới tắm vào khu vườn tâm hồn khô cằn của hắn. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự khao khát được nhìn sâu vào bên trong chính mình, để tìm kiếm "dòng suối ngầm" mà Tạ Trần vừa nhắc đến. Hắn vẫn còn nhiều băn khoăn, nhưng trong lòng hắn, hạt mầm của sự kiên định đã bắt đầu nảy nở.
Hoàng hôn buông xuống, ánh sáng trong quán sách trở nên ấm áp hơn nhờ những ngọn đèn dầu được thắp lên. Tạ Trần đặt cuốn sách đang lau dở xuống bàn gỗ cũ kỹ, tiếng "cạch" nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh lặng. Hắn ngước nhìn An, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, cả vạn kiếp luân hồi. Hắn không trực tiếp trả lời câu hỏi còn dang dở của An, mà chọn một cách khác, một cách mà hắn vẫn thường dùng để gieo những hạt mầm triết lý vào lòng người: kể chuyện.
"Ngươi có từng nghe câu chuyện về một dòng sông không?" Tạ Trần bắt đầu, giọng hắn trầm ấm, như tiếng kể của một người đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của thế gian. "Dòng sông ấy chảy qua núi non trùng điệp, qua những cánh đồng bát ngát, mang theo phù sa bồi đắp cho vạn vật. Nó có một vẻ đẹp riêng, một nhịp điệu riêng, và một sứ mệnh riêng. Nhưng rồi, dòng sông ấy nghe những lời đồn đại về biển cả mênh mông, về sự vĩ đại và quyền năng của đại dương. Nó bắt đầu khao khát trở thành biển. Nó tự hỏi, tại sao mình phải mãi là một dòng sông nhỏ bé, quanh quẩn trong những thung lũng, trong khi ngoài kia có một chân trời rộng lớn đang chờ đợi?"
An chăm chú lắng nghe, mọi giác quan của hắn dường như tập trung vào lời kể của Tạ Trần. Hắn cảm thấy mình như đang đứng bên bờ dòng sông ấy, cảm nhận được nỗi băn khoăn, khao khát của nó. Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt Tạ Trần, khiến những đường nét thư sinh của hắn càng trở nên sâu sắc và huyền bí. Mùi hương của gỗ mục và giấy cũ trong quán sách quyện với hơi lạnh của đêm, tạo nên một không khí cổ kính, thiêng liêng.
"Để trở thành biển, dòng sông đã cố gắng thay đổi bản thân," Tạ Trần tiếp tục, "nó cố gắng chảy nhanh hơn, mạnh hơn, nuốt chửng những nhánh sông nhỏ, phá vỡ những bờ đê tự nhiên. Nó từ bỏ những khúc quanh mềm mại, những ghềnh đá rì rầm, những bãi bồi nơi chim chóc đậu chân. Nó không còn quan tâm đến những khu rừng mà nó nuôi dưỡng, những cánh đồng mà nó tưới tắm. Nó chỉ chăm chăm nhìn về phía biển, tin rằng đó là đích đến duy nhất của sự vĩ đại. Cuối cùng, dòng sông ấy cũng đến được biển cả. Nó hòa mình vào đại dương bao la, nhưng khi ấy, nó nhận ra rằng mình đã đánh mất tất cả những gì làm nên nó. Nó không còn là một dòng sông độc đáo với hành trình riêng, mà chỉ là một giọt nước nhỏ bé vô danh giữa muôn trùng sóng nước. Nó đã trở thành biển, nhưng liệu nó có còn là chính nó khi đánh mất dòng chảy riêng?"
Câu chuyện kết thúc, để lại một khoảng lặng đầy suy tư. Tạ Trần nhìn thẳng vào An, ánh mắt hắn như xuyên thấu tâm can người đối diện. "Dòng sông muốn trở thành biển, nhưng liệu nó có còn là chính nó khi đánh mất dòng chảy riêng?"
An cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Từng lời của Tạ Trần như những nhát búa gõ vào bức tường thành kiên cố trong tâm hồn hắn, những bức tường được dựng nên bởi kỳ vọng, bởi định kiến, bởi nỗi sợ hãi. Hắn chợt hiểu ra rằng, cái đích đến mà cha mẹ hắn, và cả xã hội này, đang hướng hắn tới, có thể cũng chỉ là một "biển cả" mênh mông nhưng vô vị, nơi hắn sẽ đánh mất đi "dòng chảy riêng" của mình. Hắn nhận ra rằng, sự bình yên mà hắn hằng tìm kiếm không phải là sự ổn định vật chất, hay sự công nhận từ bên ngoài, mà là sự hài hòa với chính bản thân, sự chấp nhận con người thật của mình.
"Giá trị thực sự không nằm ở ánh mắt người khác, mà ở sự trọn vẹn của chính mình," Tạ Trần nói thêm, giọng hắn vẫn bình thản nhưng chứa đựng một sức mạnh triết lý sâu sắc. "Một dòng sông có thể không vĩ đại như biển cả, nhưng vẻ đẹp của nó nằm ở hành trình chảy qua núi rừng, ở sự sống mà nó mang lại cho những nơi nó đi qua. Giá trị của một người không nằm ở việc họ đạt được những gì xã hội định nghĩa là thành công, mà nằm ở việc họ sống đúng với bản chất của mình, phát huy được những gì độc đáo nhất của bản thân." Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm từ tách trà lan tỏa, xua đi chút lạnh giá của đêm.
An hít thở sâu, trái tim hắn đập mạnh mẽ trong lồng ngực. Ánh mắt hắn sáng lên một cách lạ thường, không còn vẻ bối rối, mà thay vào đó là sự kiên định vừa chớm nở. "Vậy, sự bình yên... là chấp nhận dòng chảy của riêng mình?" Hắn hỏi, giọng nói đã không còn trầm tư nặng nề như trước, mà mang theo một chút hy vọng, một chút khao khát được giải thoát. Hắn cảm thấy như một gánh nặng vừa được trút bỏ, một con đường mới vừa được mở ra trước mắt.
Tạ Trần gật đầu nhẹ nhàng. "Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết mình đang ở đâu trong dòng chảy đó. Dù dòng sông có gặp ghềnh thác, có chảy qua những nơi khô cằn, nhưng nếu nó biết mình là gì, biết mình đang đi đâu, thì nó vẫn sẽ tìm thấy sự bình yên trong chính hành trình ấy." Hắn nhìn An, ánh mắt đầy vẻ khích lệ. "Danh vọng, quyền lực, kỳ vọng... đôi khi chúng chỉ là những gông xiềng vô hình, trói buộc con người vào một cuộc đua không hồi kết, khiến họ quên mất bản chất thật của mình. Khi ngươi ngừng chạy theo những thứ phù phiếm ấy, khi ngươi dám sống thật với bản ngã, đó mới là lúc ngươi tìm thấy sự tự do đích thực, và từ đó, bình yên sẽ tự nhiên đến."
Bất chợt, Thư Đồng Tiểu An, người vẫn đang lén lút nghe lỏm câu chuyện, không kìm được sự hào hứng. Cậu bé ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn lấp lánh dưới ánh đèn dầu. "Tiên sinh nói hay quá!" Cậu bé reo lên, giọng nói trong trẻo phá vỡ bầu không khí trang trọng, mang lại một chút hồn nhiên, đời thường. Tạ Trần và An khẽ mỉm cười, một nụ cười thấu hiểu. Lời nói của Tiểu An như một lời khẳng định cho sức mạnh của những triết lý giản dị, có thể lay động cả những tâm hồn non trẻ nhất. An cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, một cảm giác bình yên sâu sắc mà hắn chưa từng trải qua trước đây. Hắn biết, con đường phía trước có thể còn nhiều khó khăn, nhưng giờ đây, hắn đã có một la bàn, một kim chỉ nam để dẫn lối hắn tìm về "dòng chảy riêng" của chính mình.
Đêm đã khuya. Trên Thiên Đỉnh Cung, ngọn gió lạnh lẽo thổi qua những cung điện trắng muốt được xây dựng từ ngọc thạch và đá mây, tạo nên những tiếng rít khe khẽ như lời than thở của thời gian. Tiếng chuông gió leng keng từ một mái hiên nào đó, hòa với tiếng chim đêm hót líu lo, và sự im lặng tuyệt đối của một thế giới thoát tục. Mùi mây, mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển phảng phất trong không khí, cùng với linh khí thanh khiết đến lạnh lẽo, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, siêu thoát, nhưng cũng đầy ẩn ý về sự cô lập.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng trước pháp khí, nhìn xuống nhân gian qua một màn sương mờ ảo. Nàng đã chứng kiến toàn bộ cuộc đối thoại giữa Tạ Trần và An. Từng lời của Tạ Trần, từng sự biến đổi trong ánh mắt của An, đều được nàng ghi nhận một cách chi tiết. Ánh sáng từ Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng phản chiếu ánh trăng vằng vặc, lung linh huyền ảo, nhưng lại không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn nàng. Nàng thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi, nặng trĩu. Sự mệt mỏi ấy không phải do linh lực tiêu hao, mà là sự kiệt quệ của một tâm hồn đang đối mặt với những nghi vấn sâu sắc, những mâu thuẫn nội tại mà nàng đã cố gắng chôn vùi bấy lâu nay.
Những lời của Tạ Trần, dù chỉ là lời của một phàm nhân không tu hành, lại có sức lay động hơn bất kỳ đạo lý tiên gia nào nàng từng nghe. Chúng không phải là những chân lý cao siêu, những thần thông quảng đại, mà chỉ là những lời lẽ giản dị về con người, về cuộc sống, về ý nghĩa của sự tồn tại. Nhưng chính sự giản dị ấy lại có khả năng phá vỡ bức tường thành kiên cố của niềm tin mà nàng đã xây dựng suốt bao năm tháng tu luyện 'vô tình đạo'.
Nàng nhớ lại quá khứ. Nàng đã từ bỏ bao nhiêu thứ để đạt được cảnh giới hiện tại? Từ bỏ gia đình, từ bỏ tình cảm, từ bỏ những rung động trần thế, tất cả để đổi lấy sự trường sinh bất tử, để đạt đến đỉnh cao của tiên đạo. Tiên môn đã đặt lên vai nàng biết bao kỳ vọng, về một vị tiên tử thanh khiết, vô tình, có thể siêu thoát khỏi mọi ràng buộc của thế gian. Nàng đã tin rằng đó là con đường duy nhất để đạt đến chân lý, để trở thành một phần của Thiên Đạo vĩ đại. Nàng đã cố gắng trở nên vô cảm, xem vạn vật như cỏ rác, để không bị vướng bận bởi thất tình lục dục. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng, vốn là biểu tượng của sự thanh khiết và lạnh lẽo của tiên gia, giờ đây lại như một chiếc cầu nối vô hình, kết nối nàng với những cảm xúc trần tục mà nàng đã từ bỏ từ rất lâu.
Một câu hỏi lớn dần hiện lên trong tâm trí nàng, như một vết nứt nhỏ trên tảng băng vĩnh cửu của niềm tin nàng: Liệu con đường mình đang đi có thực sự là con đường của 'bản ngã'? Hay nó chỉ là một con đường được định sẵn, được gán ghép bởi những kỳ vọng của tiên môn, của Thiên Đạo, của một khái niệm "trường sinh" mà nàng chưa từng thực sự hiểu rõ ý nghĩa? Nàng đã đánh đổi quá nhiều, nhưng nàng còn lại gì? Một trái tim lạnh giá, một tâm hồn cô độc, và một sự tồn tại vô vị, không còn cảm nhận được vẻ đẹp của những dòng chảy nhỏ bé, của những cuộc đấu tranh để tìm thấy chính mình của phàm nhân.
"Dòng chảy của bản ngã... liệu tiên đạo có phải là một dòng chảy khác, hay chỉ là một ảo ảnh?" Nàng thầm thì, giọng nói trong trẻo của nàng mang theo một chút hoài nghi, một chút xót xa. Nàng nhìn xuống nhân gian qua pháp khí, nơi ánh đèn dầu từ quán sách của Tạ Trần vẫn còn lập lòe, như một ngọn hải đăng nhỏ bé giữa biển đêm mênh mông. Nàng thấy hình ảnh An, chàng thanh niên với ánh mắt kiên định vừa lóe lên, đang cố gắng đấu tranh cho 'dòng chảy khác biệt' của mình. Nàng thấy bóng dáng Tạ Trần, dù không xuất hiện trực tiếp, nhưng lời nói và triết lý của y đã gieo hạt mầm vào tâm hồn An, thúc đẩy hắn tự tìm ra con đường.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay. Cảm giác lạnh buốt của kim loại trên làn da nàng, nhưng trong sâu thẳm, một sự ấm áp mơ hồ vẫn còn vương vấn từ những hình ảnh nhân gian. "Ta đã đánh đổi bao nhiêu để đạt được đây... và ta còn lại gì?" Lời nói của nàng như một lời tự vấn, một lời trách cứ bản thân. Nàng nhận ra rằng, dù đã đạt đến cảnh giới cao siêu, nàng vẫn chưa thực sự tìm thấy sự trọn vẹn. Nàng đã có được "trường sinh", nhưng nàng lại đánh mất đi "cuộc sống".
Sự thấu hiểu ngày càng tăng của Lăng Nguyệt Tiên Tử về nhân gian báo hiệu một sự thay đổi lớn trong nhận thức của nàng. Nàng không còn nhìn những người phàm trần bằng ánh mắt cao ngạo của một tiên nhân, mà bằng một sự đồng cảm sâu sắc. Nàng nhận ra rằng, những 'câu chuyện nhỏ' như của An, của Mai, của những người dân Thôn Vân Sơn, chính là nền tảng vững chắc cho triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' và 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang âm thầm xây dựng. Và có lẽ, sự đấu tranh và quyết định của An, về một con đường không theo lối mòn, sẽ là một ví dụ mạnh mẽ cho thế hệ mới về việc định hình tương lai.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng nhìn xuyên qua biển mây, về phía chân trời xa xăm, nơi những vì sao lấp lánh như những viên ngọc quý. Nàng vẫn chưa từ bỏ con đường tu tiên truyền thống, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một hạt giống đã nảy mầm, hứa hẹn một sự chuyển biến lớn lao. Một sự chuyển biến không chỉ là từ bỏ con đường tu tiên truyền thống, mà còn là tìm ra một lối đi mới, một con đường dung hòa giữa tiên giới và nhân gian, giữa sức mạnh và tình người. Nàng không còn cô độc nữa. Hơi ấm từ Nguyệt Quang Trâm, và những hình ảnh về nhân gian, đã sưởi ấm trái tim băng giá của nàng, mở ra một chân trời mới của sự thấu hiểu. Những gì nàng đã đánh đổi, có lẽ không phải là vô nghĩa, nhưng cái giá phải trả đã quá đắt. Và giờ đây, nàng biết mình cần phải tìm lại "dòng chảy của bản ngã" bị lãng quên trong suốt hành trình dài đằng đẵng ấy. An sẽ dần tìm ra con đường riêng của mình, trở thành một ví dụ cho thế hệ mới về việc định hình tương lai không theo lối mòn, ngay cả khi phải đối mặt với khó khăn. Sự hoài nghi ngày càng sâu sắc của Lăng Nguyệt Tiên Tử báo hiệu một sự thay đổi lớn trong nhận thức của nàng, có thể dẫn đến việc nàng từ bỏ con đường tu tiên truyền thống hoặc tìm ra một lối đi mới cho chính mình và cho Thiên Đạo, nhưng theo một cách 'nhân tính' hơn. Triết lý của Tạ Trần về việc sống đúng với bản thân sẽ tiếp tục lan tỏa, hình thành nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu', nơi con người tìm thấy giá trị từ bên trong. Nàng tin rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và có lẽ, nàng cũng nên là một phần của hành trình ấy, theo một cách khác.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.