Nhân gian bất tu tiên - Chương 1404: Dòng Chảy Khác Biệt: Áp Lực Từ Cội Nguồn
Trong đêm tĩnh mịch của Thiên Đỉnh Cung, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, như một biểu tượng của sự chuyển giao. Nàng là người chứng kiến sự suy tàn của một kỷ nguyên, và cũng là người đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới, nơi giá trị của con người, của 'nhân tính', sẽ trở thành nền móng vững chắc cho một xã hội 'Bình Thường Vĩnh Cửu'. Nàng vẫn chưa biết con đường mình sẽ đi, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một hạt giống mang tên 'nhân quả của sự thấu hiểu' đã nảy mầm, hứa hẹn một sự chuyển biến lớn lao, không chỉ cho riêng nàng, mà còn cho cả thế giới này.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thị Trấn An Bình, hắt những vệt nắng chiều vàng óng lên mái ngói rêu phong của ngôi nhà truyền thống, nơi An đang ngồi vào bàn ăn. Ngôi nhà vốn ấm cúng với những bức tường gỗ đã ngả màu thời gian, những chậu hoa nhỏ treo bên bậu cửa sổ, và tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa tạo nên những âm thanh rì rào quen thuộc. Nhưng tối nay, không khí dường như đặc quánh hơn bởi một sự căng thẳng vô hình, dù tiếng chén đĩa va chạm nhẹ nhàng vẫn vang lên đều đặn, và mùi thức ăn nóng hổi, thơm lừng từ nồi canh cá kho gừng vẫn lan tỏa khắp gian bếp. Đó là món An yêu thích từ nhỏ, và mẹ hắn luôn cố gắng nấu nó mỗi khi cảm thấy hắn có điều gì đó không vui.
Cha An, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt phúc hậu nhưng có phần nghiêm nghị, đang gắp một miếng cá to vào bát của An. Đôi mắt ông hằn lên những nếp nhăn của sự từng trải, nhưng sâu thẳm trong đó là nỗi lo lắng và kỳ vọng dành cho đứa con trai duy nhất. Ông đặt đũa xuống, hắng giọng, tiếng nói tuy không lớn nhưng đủ để làm An giật mình. "An nhi à, con cũng lớn rồi, không thể cứ mãi bận bịu với những suy nghĩ viển vông được. Cha thấy con dạo này hay lui tới quán sách của Tạ Trần công tử, có lẽ đọc nhiều sách quá nên tâm trí không được vững vàng."
Mẹ An, một người phụ nữ hiền lành, tần tảo, ánh mắt đầy lo âu, vội vàng xoa dịu. "Ông nó nói gì vậy, An nhi đọc sách là điều tốt mà. Nhưng mà An nhi này," nàng quay sang nhìn con trai, giọng nói mềm mại hơn nhưng vẫn ẩn chứa sự thúc giục, "con cũng đã qua tuổi cập kê, đã đến lúc nghĩ đến chuyện sự nghiệp. Nhà ta ba đời làm thương nhân, buôn bán tơ lụa, cũng có tiếng tăm trong trấn này. Con thấy sao? Tiếp quản sản nghiệp gia đình, an cư lập nghiệp, cưới vợ sinh con, đó mới là lẽ phải của đời người."
An cúi đầu, cố gắng nuốt miếng cơm trong miệng, cảm giác như có đá đè nặng. Hắn nhìn xuống bát cơm, những vân gỗ trên mặt bàn dường như xoáy sâu vào tâm trí hắn, tạo thành những vòng xoáy hỗn độn. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho cuộc nói chuyện này, nhưng sự trực diện của nó vẫn khiến lồng ngực hắn thắt lại. Hắn cảm nhận được sự yêu thương vô bờ bến từ cha mẹ, nhưng đồng thời cũng là gánh nặng của những kỳ vọng ấy. "Con... con vẫn chưa nghĩ ra, thưa cha mẹ," hắn lí nhí, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Tay cầm đũa của hắn khẽ run lên, phản bội lại vẻ ngoài cố tỏ ra bình tĩnh. Hắn sợ làm cha mẹ thất vọng, sợ phải đối diện với sự thất vọng trong ánh mắt họ.
Cha An thở dài, đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va vào mặt gỗ khô khốc. "Con trai à, thế gian rộng lớn, nhưng con người cần có gốc rễ. Con không thể cứ mãi phiêu bạt, không có định hướng được. Mấy ngày nay, ta đã hỏi thăm chú Ba, ông ấy đang cần một người trợ lý trong nha môn. Hay là con học theo chú Ba, làm quan lại nhỏ trong trấn cũng tốt, có tiền đồ, lại an nhàn. Không cần phải bon chen quá nhiều, chỉ cần sống một cuộc đời ổn định, có vợ hiền con ngoan là đủ rồi."
Mẹ An gật đầu lia lịa, ánh mắt lấp lánh hy vọng. "Đúng vậy đó con. Quan lại tuy không giàu có như thương nhân, nhưng lại được kính trọng, có địa vị. Sau này con lập gia đình, vợ con cũng được nở mày nở mặt. Con xem, thằng Tiến con chú Tư, trước đây học hành chẳng bằng con, giờ cũng đã là thư lại trong huyện rồi. Con thông minh hơn nó nhiều, chắc chắn sẽ còn tiến xa hơn nữa."
An ngẩng đầu lên, nhìn cha mẹ. Hắn thấy được sự chân thành trong từng lời nói, sự quan tâm tận đáy lòng. Nhưng chính sự chân thành ấy lại càng khiến hắn cảm thấy nặng nề. Hắn không muốn làm quan, hắn không muốn buôn bán, hắn không muốn một cuộc đời "an nhàn" mà cha mẹ đã vạch sẵn. Những câu chuyện của Mai về sự tự điều chỉnh, về "nhân quả của sự thấu hiểu" mà Tạ Trần công tử đã gợi mở, đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm khác. Một hạt mầm của sự khám phá, của khao khát đi tìm ý nghĩa thực sự của cuộc sống, chứ không phải là một cuộc đời được sắp đặt. Hắn muốn đi đây đó, muốn nhìn ngắm thế giới, muốn hiểu rõ hơn về "dòng chảy của cuộc đời" mà Tạ Trần đã nói, chứ không phải trở thành một nhánh sông nhỏ bị định đoạt bởi dòng chính của gia đình.
Hắn lại cúi đầu, vờ như đang tập trung vào bữa ăn. Miếng cá giờ đây dường như không còn vị, mà chỉ còn sự chát đắng trong cổ họng. Hắn nhớ lại dáng vẻ điềm tĩnh của Tạ Trần, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả nhân gian. Tạ Trần không bao giờ trực tiếp đưa ra lời khuyên, nhưng mỗi lời nói, mỗi ánh mắt của y đều gợi mở một con đường, một góc nhìn mới. "Dòng chảy của cuộc đời... cách con người tự tìm thấy hướng đi của mình..." Những lời ấy cứ vang vọng trong tâm trí An, như một lời thì thầm từ tận sâu thẳm con tim hắn. Hắn muốn tìm thấy hướng đi của chính mình, chứ không phải bước theo dấu chân của người khác. Nhưng làm sao để nói điều đó với cha mẹ, những người đã hy sinh cả đời vì hắn, những người chỉ muốn hắn được hạnh phúc và an toàn? Sự giằng xé nội tâm ấy như một cơn sóng dữ, cuộn trào trong lồng ngực An, khiến hắn mất ăn mất ngủ. Bữa cơm tối kéo dài trong sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng chén đĩa chạm nhẹ và tiếng gió khẽ rít qua mái hiên, mang theo nỗi ưu tư của một người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời.
***
Đêm khuya, khi trăng đã lên cao, vắt vẻo trên đỉnh những cây cổ thụ trong thị trấn, An lén lút rời khỏi nhà. Hắn không thể ngủ được. Áp lực từ cha mẹ, những lời nói chất chứa kỳ vọng của họ, cứ như những sợi xích vô hình trói chặt lấy tâm hồn hắn. Hắn đi bộ trên con đường lát đá quen thuộc, tiếng bước chân khẽ khàng vang vọng trong đêm tĩnh mịch. Hắn không biết mình sẽ đi đâu, nhưng bản năng mách bảo hắn phải tìm đến một nơi nào đó để có thể hít thở, để có thể suy nghĩ. Và quán sách của Tạ Trần, với sự bình yên và trí tuệ của nó, luôn là điểm đến đầu tiên trong tâm trí An mỗi khi hắn bối rối.
Quán sách giờ đây chìm trong bóng đêm, nhưng một ánh đèn dầu nhỏ vẫn hắt ra từ bên trong, như một ngọn hải đăng cô độc giữa biển đêm. An không dám bước vào, chỉ lặng lẽ đứng ở cửa sổ, nhìn qua tấm rèm mỏng. Hắn thấy Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, vẫn đang ngồi bên bàn, tay cầm một quyển sách cổ, đôi mắt sâu thẳm lướt trên từng dòng chữ. Không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng khí chất của Tạ Trần lại toát lên một sự thanh tịnh và điềm đạm lạ thường, khiến mọi ồn ào của thế gian dường như đều tan biến khi ở gần y. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, và bộ áo vải bố cũ kỹ, nhã nhặn càng tôn lên vẻ thanh tao, không chút phô trương của y.
An tựa vào một góc khuất gần quán, hít thở bầu không khí tĩnh lặng nơi đây. Mùi giấy cũ, mùi mực, mùi gỗ, và thoang thoảng hương trầm dịu nhẹ hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian bình yên, tách biệt hẳn khỏi sự ồn ào và những lo toan của thế gian. Tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần, tiếng gió nhẹ thổi qua khe cửa sổ, và tiếng côn trùng kêu đêm từ vườn sau, tất cả đều trở thành một bản hòa tấu êm đềm, giúp tâm trí An tạm thời thoát khỏi những suy nghĩ hỗn độn.
"Dòng chảy của cuộc đời... ta có thể đi theo một dòng chảy khác không?" An thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp những suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu. Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, rằng mỗi người đều có một "dòng chảy" riêng, và điều quan trọng là phải tìm thấy "dòng chảy" phù hợp với chính mình, chứ không phải bị cuốn theo "dòng chảy" của người khác. Hắn nhớ lại câu chuyện của Mai về cách những người dân Thôn Vân Sơn và Thôn Mộc Diệp đã tự hòa giải mâu thuẫn nguồn nước bằng cách sẻ chia và hợp tác, cách họ đã "tự điều chỉnh" để tìm ra sự cân bằng. Đó là một "nhân quả của sự thấu hiểu", một triết lý giản dị nhưng lại có sức mạnh phi thường.
Hắn muốn có một "dòng chảy" khác, một con đường khác biệt. Hắn không muốn cuộc đời mình chỉ là sự nối tiếp của cha mẹ, hay chỉ là một mắt xích trong guồng quay của xã hội. Hắn muốn khám phá, muốn trải nghiệm, muốn tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự "sống một đời bình thường" mà Tạ Trần đã trân trọng. Nhưng khát vọng đó lại mâu thuẫn với sự hiếu thảo, với nỗi sợ làm cha mẹ thất vọng. Hắn sợ hãi sự ràng buộc của danh vọng, tiền tài, của một cuộc sống "an nhàn" mà hắn không hề khao khát. Nhưng hắn cũng không đủ dũng khí để hoàn toàn chống đối, để phá vỡ những quy tắc, những mong muốn đã được định hình từ bao đời.
An ngồi co ro, ôm đầu, ánh mắt hướng về phía quán sách, nơi ánh đèn dầu vẫn đều đặn soi sáng bóng hình Tạ Trần. Hắn biết, Tạ Trần sẽ không đưa ra giải pháp cụ thể. Y chỉ gợi mở, chỉ dẫn lối, và mỗi người phải tự mình tìm ra câu trả lời. "Hay ta chỉ có thể là một nhánh sông nhỏ, bị định đoạt bởi dòng chính?" Câu hỏi đó cứ day dứt trong tâm trí An. Hắn cảm thấy mình như đang đứng giữa một ngã ba đường, một bên là con đường quen thuộc, an toàn nhưng không phải là của hắn; một bên là con đường hoang dã, đầy thử thách nhưng lại là nơi trái tim hắn khao khát.
Đêm dần về sáng, tiếng gà gáy vang lên từ xa. An rời khỏi góc khuất, cảm thấy một chút nhẹ nhõm hơn, không phải vì đã tìm ra câu trả lời, mà vì hắn đã dám đối mặt với chính những suy tư của mình. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng ít nhất, hắn đã dám nhìn thẳng vào khát vọng của mình. Một hạt giống của sự kiên định đã nảy mầm trong tâm hồn hắn, dù vẫn còn nhỏ bé và yếu ớt. Hắn quay về nhà, lòng mang theo một quyết tâm mới, rằng hắn sẽ không để bản thân bị cuốn trôi mà không có tiếng nói. Hắn sẽ tìm cách nói lên tiếng lòng mình, dù cho kết quả có ra sao đi nữa.
***
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai ấm áp tràn ngập không gian, xua đi những màn sương đêm còn vương vấn. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây, tiếng nước chảy róc rách từ giếng làng, và mùi khói bếp nhẹ nhàng, quen thuộc của một ngày mới bắt đầu. Không khí trong nhà An có vẻ yên bình hơn đêm qua, nhưng một sự căng thẳng ngầm vẫn còn lẩn khuất, như một sợi chỉ mỏng manh chực chờ đứt đoạn.
An ra khỏi phòng, thấy cha hắn đã ngồi ở bàn, nhâm nhi chén trà nóng. Vẻ mặt ông vẫn nghiêm nghị, nhưng đôi mắt ông có chút mệt mỏi, có lẽ vì những trăn trở về tương lai của con trai. An lấy hết can đảm, hít một hơi thật sâu rồi bước đến, ngồi xuống đối diện cha mình. Tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng hắn đã chuẩn bị cho cuộc đối thoại này.
"Cha..." An bắt đầu, giọng hắn vẫn còn đôi chút run rẩy, nhưng đã kiên định hơn rất nhiều so với tối qua. "Con... con đã suy nghĩ rất nhiều về những gì cha mẹ đã nói. Con biết cha mẹ muốn điều tốt nhất cho con, và con rất cảm kích tấm lòng đó." Hắn dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt cha. "Nhưng con... con nghĩ con muốn tìm hiểu về những thứ khác. Con muốn đi đây đó, nhìn ngắm thế giới trước, không muốn vội vàng chọn một con đường."
Cha An đặt chén trà xuống, tiếng gốm sứ va chạm nhẹ nhàng nhưng lại vang dội trong không gian tĩnh lặng. Vẻ mặt ông vẫn nghiêm nghị, nhưng ánh mắt ông lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Ông không ngờ con trai mình lại dám nói ra những lời này một cách thẳng thắn như vậy. "Con trai à," ông nói, giọng điệu vẫn trầm ổn, "thế gian rộng lớn, nhưng con người cần có gốc rễ. Con không thể cứ mãi phiêu bạt được. Buôn bán hay làm quan, đó đều là những con đường ổn định, có tương lai. Con còn trẻ, chưa hiểu hết được sự khắc nghiệt của cuộc đời."
"Con biết, thưa cha," An đáp, giọng đã vững vàng hơn. "Con biết cuộc đời có nhiều khó khăn. Nhưng con tin, nếu con đi theo con đường mà trái tim con mách bảo, con sẽ tìm thấy ý nghĩa thực sự. Con muốn hiểu về con người, về những vùng đất khác nhau, về cách thế giới vận hành. Con không muốn chỉ bó hẹp mình trong một thị trấn nhỏ, dù nó có bình yên đến đâu."
Mẹ An từ bếp bước ra, tay cầm một đĩa bánh mới nướng. Nàng nghe được đoạn đối thoại của hai cha con, vẻ mặt lập tức lộ rõ sự lo lắng. Nàng vội vàng đặt đĩa bánh xuống, tiến đến bên An, nhẹ nhàng xoa đầu hắn. "An nhi của mẹ, con nói gì vậy? Con còn trẻ, suy nghĩ chưa chín chắn. Mẹ biết con muốn khám phá, nhưng đó là việc của những kẻ không có gia đình, không có trách nhiệm. Con là trụ cột của gia đình này, con phải nghĩ đến tương lai của mình, của cha mẹ." Nàng quay sang nhìn chồng, ánh mắt cầu cứu. "Ông nó xem, con trai chúng ta bị những ý nghĩ viển vông làm cho mê muội rồi."
Cha An nhìn An, ánh mắt ông giờ đây không chỉ có sự nghiêm nghị mà còn có chút do dự. Ông thấy được sự kiên định trong đôi mắt con trai, một điều mà trước đây ông chưa từng thấy. "Con muốn đi đâu? Con muốn làm gì? Con có biết rằng ngoài kia không phải lúc nào cũng có những người hiền lương như Tạ Trần công tử giúp con thấu hiểu nhân quả không? Thế giới này phức tạp hơn con tưởng nhiều."
"Con chưa biết mình sẽ đi đâu, thưa cha," An đáp, "nhưng con muốn đi. Con muốn học hỏi, muốn trải nghiệm. Con tin rằng con sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường mà con có thể 'sống một đời bình thường' theo cách con muốn, chứ không phải theo cách người khác mong đợi." Hắn nhìn cha mẹ, ánh mắt đầy thành khẩn. "Con không muốn làm cha mẹ thất vọng, nhưng con cũng không muốn sống một cuộc đời mà con không thuộc về."
Cha An im lặng, nhìn chén trà nguội lạnh trên bàn. Mẹ An thì nước mắt đã rưng rưng. Họ yêu con, muốn con có cuộc sống tốt đẹp, nhưng lại không thể hiểu được khao khát mãnh liệt trong lòng đứa con trai. Sự xung đột giữa kỳ vọng và khát vọng, giữa truyền thống và đổi mới, dường như đang diễn ra ngay trong chính ngôi nhà nhỏ bé này. An biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình dài, không chỉ là hành trình khám phá thế giới bên ngoài, mà còn là hành trình thuyết phục cha mẹ, và quan trọng hơn, là hành trình tìm thấy chính mình.
***
Trên Thiên Đỉnh Cung, nơi những cung điện trắng muốt được xây từ ngọc thạch và đá mây vươn mình giữa biển mây bồng bềnh, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng trên một sân thượng rộng lớn, ánh mắt nàng dõi về phía nhân gian qua pháp khí Nguyệt Quang Trâm. Mây mù bao phủ xung quanh, nhưng ánh nắng ấm áp của buổi sớm vẫn xuyên qua tầng mây, hắt lên những mái ngói vàng óng, tạo nên một khung cảnh thanh tịnh và siêu thoát. Tiếng gió thổi qua biển mây, tiếng chuông gió leng keng từ những tháp cao, và tiếng chim hót líu lo, tất c��� đều hòa vào một sự im lặng tuyệt đối, một vẻ đẹp thoát tục nhưng cũng đầy cô lập. Mùi mây, mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển và mùi linh khí thanh khiết hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thuần khiết, nhưng giờ đây, Lăng Nguyệt Tiên Tử lại cảm thấy nó lạnh lẽo đến lạ thường.
Qua pháp khí, nàng đã chứng kiến toàn bộ cuộc đối thoại của An với cha mẹ hắn. Nàng thấy sự giằng xé trong đôi mắt An, sự kiên định vừa chớm nở trong lời nói hắn, và cả nỗi lo lắng, sự bế tắc của cha mẹ hắn. Nàng thấy những giọt nước mắt rưng rưng của người mẹ, và vẻ mặt trầm tư của người cha. Đây không phải là một cuộc chiến tranh, không phải là một cuộc tranh giành quyền lực hay bảo vật, mà chỉ là một xung đột đời thường, một cuộc đấu tranh nội tâm của một người trẻ đang tìm kiếm con đường của mình, và áp lực từ những người thân yêu nhất.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay. Hơi ấm dịu nhẹ từ chiếc trâm lan tỏa, không phải là linh lực, cũng không phải là thần thông, mà là một cảm giác mơ hồ, một sự thức tỉnh về những giá trị mà nàng đã cố gắng chôn vùi. Chiếc trâm, vốn là biểu tượng của sự thanh khiết và lạnh lẽo của tiên gia, giờ đây lại như một chiếc cầu nối vô hình, kết nối nàng với nhân gian, với những cảm xúc trần tục mà nàng đã từ bỏ từ rất lâu.
"Con người... luôn tìm kiếm một ý nghĩa, dù chỉ là một con đường khác biệt." Nàng thầm thì, giọng nói trong trẻo của nàng mang theo một chút xao động, một chút thấu hiểu mới đang dần hình thành. "Phải chăng, 'đạo' không chỉ nằm ở sự siêu thoát, ở sự trường sinh bất tử, mà còn nằm ở chính những dòng chảy nhỏ bé này? Ở những khao khát tự do, ở những cuộc đấu tranh để tìm thấy chính mình?"
Nàng nhớ lại những giáo lý của 'vô tình đạo' mà nàng đã tu luyện bao năm qua. Để đạt đến cảnh giới tối cao, để trường sinh bất tử, nàng đã phải đoạn tuyệt thất tình lục dục, phải trở nên vô cảm, xem vạn vật như cỏ rác. Nàng đã tin rằng đó là con đường duy nhất, là chân lý vĩnh hằng. Nhưng những gì nàng chứng kiến ở nhân gian, từ câu chuyện hòa giải nguồn nước của Mai, đến sự bối rối và khao khát của An, đang dần phá vỡ bức tường thành kiên cố trong tâm hồn nàng. Cái gọi là 'vô tình' có thật sự là chân lý khi nó khiến con người trở nên cô độc, lạnh lẽo, và mất đi khả năng cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống, của tình người? Liệu sự 'bất tử' có còn ý nghĩa gì khi nó phải đánh đổi bằng chính 'nhân tính' của mình?
Nàng nhìn hình ảnh An qua pháp khí, chàng thanh niên với ánh mắt kiên định vừa lóe lên, đang cố gắng đấu tranh cho 'dòng chảy khác biệt' của mình. Nàng thấy bóng dáng của Tạ Trần, dù không xuất hiện trực tiếp, nhưng lời nói và triết lý của y đã gieo hạt mầm vào tâm hồn An, thúc đẩy hắn tự tìm ra con đường. "Sự luân hồi của vạn vật... các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống." Lăng Nguyệt Tiên Tử chợt nghĩ. Có lẽ, những gì nàng đang chứng kiến chính là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi con người không còn khao khát thành tiên, mà tìm kiếm sự trọn vẹn ngay trong chính cuộc sống phàm trần.
Sự thấu hiểu ngày càng tăng của Lăng Nguyệt Tiên Tử về nhân gian báo hiệu một sự thay đổi lớn trong nhận thức của nàng. Nàng không còn nhìn những người phàm trần bằng ánh mắt cao ngạo của một tiên nhân, mà bằng một sự đồng cảm sâu sắc. Nàng nhận ra rằng, những 'câu chuyện nhỏ' như của An, của Mai, của những người dân Thôn Vân Sơn, chính là nền tảng vững chắc cho triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' và 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang âm thầm xây dựng. Và có lẽ, sự đấu tranh và quyết định của An, về một con đường không theo lối mòn, sẽ là một ví dụ mạnh mẽ cho thế hệ mới về việc định hình tương lai.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng nhìn xuyên qua biển mây, về phía chân trời xa xăm. Nàng vẫn chưa từ bỏ con đường tu tiên truyền thống, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một hạt giống đã nảy mầm, hứa hẹn một sự chuyển biến lớn lao. Một sự chuyển biến không chỉ là từ bỏ con đường tu tiên truyền thống, mà còn là tìm ra một lối đi mới, một con đường dung hòa giữa tiên giới và nhân gian, giữa sức mạnh và tình người. Nàng không còn cô độc nữa. Hơi ấm từ Nguyệt Quang Trâm, và những hình ảnh về nhân gian, đã sưởi ấm trái tim băng giá của nàng, mở ra một chân trời mới của sự thấu hiểu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.