Nhân gian bất tu tiên - Chương 1403: Chàng Thanh Niên Lạc Lối và Âm Vang Câu Chuyện An Bình
Trong không gian thanh tịnh của Thiên Đỉnh Cung, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, như một bức tượng ngọc bích giữa biển mây. Nhưng bên trong nàng, một cuộc chiến nội tâm đang diễn ra dữ dội, một cuộc phá vỡ chấp niệm về ‘vô tình đạo’, hứa hẹn một sự chuyển biến lớn lao, không chỉ cho riêng nàng, mà có lẽ, còn cho cả thế giới tiên hiệp đang dần suy tàn này. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió lạnh lẽo lướt qua dung nhan, mang theo mùi hương của mây và sương sớm. Nhưng cái lạnh từ bên ngoài chẳng thể nào sánh được với sự lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm can, nơi những hoài nghi dần ăn mòn lý tưởng ngàn năm của tiên gia. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ run lên, hơi ấm mơ hồ từ nó như một sợi chỉ mỏng manh níu giữ nàng lại với nhân gian, với những giá trị mà nàng từng khinh rẻ. Đôi mắt phượng tuyệt mỹ của nàng mở ra, nhìn về phía chân trời xa thẳm, nơi những vì sao đêm nay dường như cũng đang nhấp nháy một cách khác lạ, như thấu hiểu sự biến động trong tâm hồn nàng.
***
Buổi chiều muộn, khi vầng dương bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng con đường lát đá dẫn vào Thị Trấn An Bình, một chàng thanh niên bước chân vào quán sách nhỏ của Tạ Trần. Hắn ta trông còn khá trẻ, độ chừng đôi mươi, khoác trên mình bộ y phục vải bố giản dị, đã phai màu theo tháng năm. Vóc dáng cao ráo, gương mặt thanh tú, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ mệt mỏi, u hoài, chất chứa một nỗi băn khoăn vô định về tương lai. Dường như những lo toan của thế tục đã sớm hằn sâu trên vầng trán nhẵn nhụi, khiến hắn trông già dặn hơn cái tuổi của mình. Bước chân hắn ngập ngừng, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình, một lời giải đáp cho những trăn trở vẫn ngày đêm giày vò.
Không gian quán sách bao trùm bởi một sự yên bình lạ thường, đối lập hoàn toàn với dòng người tấp nập bên ngoài và sự xáo động trong lòng chàng trai trẻ. Nắng chiều hắt qua khung cửa sổ gỗ, đậu lại trên những kệ sách cao chất ngất, làm nổi bật từng thớ gỗ cũ kỹ và bụi thời gian bám trên những trang giấy. Mùi giấy cũ, mực khô và thoang thoảng hương trà mộc mạc quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, khơi gợi sự tĩnh tâm. An lặng lẽ bước vào, ánh mắt hắn đảo quanh, từ những chồng sách cổ kính đến bức bình phong bằng tre, rồi dừng lại ở quầy thu ngân.
Tại đó, Tạ Trần đang ngồi. Hắn vẫn giữ nguyên vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt dưới ánh nắng dịu nhẹ. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, tôn lên khuôn mặt thanh tú và đôi mắt sâu thẳm, trong veo như hồ thu. Ánh mắt ấy không chỉ tỉnh táo, mà còn ẩn chứa một sự thấu hiểu lạ kỳ, dường như có thể xuyên thấu mọi vạn vật, mọi tâm tư. Hắn đang nhấp một chén trà xanh, đôi mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng dường như lại đang lắng nghe điều gì đó vô hình. Trang phục của Tạ Trần vẫn là bộ áo vải bố cũ kỹ, màu xám nhạt, không chút phô trương hay cầu kỳ, nhưng lại toát lên một vẻ thanh cao, thoát tục.
Gần đó, Mai và Thư Đồng Tiểu An đang ngồi đối diện nhau, gương mặt cả hai đều rạng rỡ, tràn đầy sức sống. Bà mối Mai, như thường lệ, nhiệt tình và xởi lởi, đôi tay bà múa may theo từng lời kể, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Khuôn mặt phúc hậu của bà dường như còn tươi tắn hơn ngày thường, khóe miệng luôn nở nụ cười. Tiểu An, cậu thư đồng gầy gò nhưng đôi mắt sáng ngời vẻ thông minh, đang chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa tay ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Cậu mặc chiếc áo vải thô đã sờn, nhưng tinh thần hăng hái, hiếu học thì không ai sánh bằng.
"…và thế là, hai thôn đã hiểu ra rằng, dòng nước tuy chia, nhưng lòng người không thể tách rời!" Mai nói, giọng bà vang vọng trong quán sách, nhưng không hề phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có. Bà vỗ nhẹ vào lòng bàn tay, ánh mắt đầy sự tự hào. "Sau bao ngày tranh chấp, họ cuối cùng cũng ngồi lại với nhau, cùng tìm ra cách để cả hai bên đều có nước dùng, mà không ai phải chịu thiệt thòi. Chàng trai à, cậu thấy đó, không cần pháp lực cao siêu, không cần tiên nhân hạ phàm, chỉ cần lòng người biết thấu hiểu và sẻ chia thì mọi chuyện đều có thể an bài!"
Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt toát lên vẻ ngưỡng mộ. "Thưa tiên sinh Tạ Trần," cậu bé quay sang nhìn Tạ Trần, giọng nói lanh lảnh, "đó có phải là 'nhân quả của sự cân bằng' không ạ? Con nhớ tiên sinh từng nói, vạn vật trong trời đất đều có cân bằng của nó, chỉ cần con người thuận theo tự nhiên thì mọi sự sẽ hanh thông."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn gật đầu nhẹ, không nói gì thêm, chỉ đưa ánh mắt lướt qua An, như một lời chào hỏi không lời, nhưng cũng như một sự nhận biết về sự hiện diện và những trăn trở trong lòng chàng trai trẻ.
An lặng lẽ tìm một góc khuất, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã cũ kỹ, cố gắng hòa mình vào không gian yên tĩnh của quán sách. Hắn không muốn phá vỡ bầu không khí đang bao trùm nơi đây, cũng không muốn làm phiền cuộc trò chuyện của ba người. Trong lòng An, một câu hỏi lớn vẫn đang đè nặng: "Đây chính là nơi mọi người nói về sự bình yên sao? Một nơi mà những vấn đề phức tạp nhất của nhân gian lại được giải quyết bằng những lời lẽ đơn giản đến vậy?" Hắn đã nghe danh quán sách này từ lâu, nghe về vị tiên sinh ẩn dật, người không tu tiên nhưng lại có trí tuệ siêu phàm, có thể nhìn thấu nhân quả, thấu hiểu lòng người. Hắn đến đây, không phải để tìm kiếm phép thuật hay sức mạnh, mà là để tìm một con đường, một lối thoát cho sự lạc lõng của chính mình trong thế giới đang ngày một đổi thay. Thế giới mà những giá trị cũ đang dần phai nhạt, những lý tưởng tu tiên cao xa giờ đây lại trở thành gánh nặng, còn những giá trị mới thì vẫn còn mờ mịt, khó nắm bắt.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, những tia nắng cuối cùng của ngày trải dài qua khung cửa sổ, nhuộm vàng không gian quán sách bằng một sắc màu ấm áp, huyền ảo. Ánh sáng dịu nhẹ ấy làm dịu đi phần nào sự mệt mỏi trong đôi mắt An. Mai, với bản tính xởi lởi, nhanh chóng nhận ra sự chăm chú của An. Bà nở một nụ cười thân thiện, quay sang chàng trai trẻ.
"Này chàng trai trẻ," Mai nói, giọng bà vẫn tràn đầy năng lượng, "có vẻ cậu cũng quan tâm đến câu chuyện này? Mấy ngày trước, Thôn Vân Sơn và Thôn Mộc Diệp xích mích vì nguồn nước. Cậu biết đấy, nước là nguồn sống, nên chuyện này không hề nhỏ đâu. Hai thôn tranh giành, cãi vã, suýt chút nữa là dẫn đến xô xát. Các trưởng lão trong vùng cũng phải đau đầu. Người ta cứ nghĩ phải mời tiên nhân đến phân xử, hoặc là phải dùng đến quyền lực của các quan lại mới mong giải quyết được."
Mai ngừng lại một chút, nhấp một ngụm trà, rồi kể tiếp, ánh mắt bà lấp lánh như thể đang chiêm ngưỡng một kỳ tích. "Nhưng không, chàng trai à! Trưởng Làng Sơn, một người phàm nhân chất phác, lại không làm thế. Ông ấy không dùng quyền lực, cũng chẳng cầu xin tiên nhân. Ông ấy chỉ đơn giản là đi lại giữa hai thôn, lắng nghe nỗi khổ của từng người, từng nhà. Ban đầu thì khó khăn lắm, ai cũng cố chấp, ai cũng chỉ nhìn thấy cái lợi của mình. Rồi ông ấy kể cho họ nghe về 'nhân quả của sự cân bằng', về việc nếu cứ mãi tranh giành thì cuối cùng tất cả sẽ mất mát. Ông ấy nói về sự sẻ chia, về tình làng nghĩa xóm, về việc nguồn nước là của trời đất ban cho, không phải của riêng ai. Rồi ông ấy còn gợi ý cách để khơi thông một dòng chảy phụ, đủ để cả hai thôn đều có nước mà không ảnh hưởng đến dòng chính."
Thư Đồng Tiểu An hào hứng bổ sung: "Và điều kỳ diệu là, những lời nói của Trưởng Làng Sơn, cùng với sự giúp đỡ của Lão Lý và Lão Trần – hai vị lão làng từng có mâu thuẫn nhưng đã hòa giải nhờ tiên sinh Tạ Trần – đã chạm đến trái tim của dân làng. Họ nhận ra rằng, nếu cứ tiếp tục tranh chấp, thì mùa màng sẽ thất bát, và con cháu của họ sẽ phải chịu đói khát. Họ đã cùng nhau bắt tay vào khơi thông dòng chảy phụ, cùng nhau sửa sang lại hệ thống dẫn nước. Những người dân Thôn Mộc Diệp, từng cố chấp giữ lấy nguồn nước, giờ đây lại nhiệt tình giúp đỡ Thôn Vân Sơn xây dựng hệ thống dẫn nước. Họ làm việc cùng nhau, cười nói vui vẻ, như thể chưa từng có mâu thuẫn nào xảy ra!"
An ngồi yên lặng, ánh mắt hắn từ vẻ bối rối ban đầu dần chuyển sang kinh ngạc. Hắn đã từng chứng kiến bao nhiêu cuộc tranh chấp lớn nhỏ, từ những vụ kiện tụng giành đất đai đến những cuộc ẩu đả vì lợi lộc. Luôn luôn, phải có kẻ thắng người thua, phải có người chịu thiệt thòi, hoặc phải có một thế lực bên ngoài can thiệp để dàn xếp. Nhưng câu chuyện Mai vừa kể lại vẽ ra một viễn cảnh khác hẳn. "Không cần pháp lực, không cần tiên đạo, chỉ bằng lòng người mà có thể giải quyết được sao?" Hắn tự hỏi trong lòng, một hạt giống hoài nghi về những giá trị cũ đang dần nảy mầm.
Tạ Trần, người vẫn bình thản nhấp trà, khẽ đặt chén xuống. Ánh mắt hắn lướt qua An, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn. "Dòng chảy của tự nhiên, cũng như dòng chảy của lòng người," Tạ Trần cất lời, giọng nói trầm ấm nhưng lại chứa đựng một sức nặng triết lý sâu sắc, "cần sự thuận theo và cân bằng, không thể ép buộc. Vạn vật hữu tình, ai cũng có những chấp niệm, những mong muốn riêng. Nhưng khi những chấp niệm ấy va chạm, nếu không có sự thấu hiểu, không có sự sẻ chia, thì tất yếu sẽ dẫn đến xung đột. Con người thường tìm kiếm sức mạnh từ bên ngoài để giải quyết mâu thuẫn, nhưng quên mất rằng sức mạnh lớn nhất lại nằm ở chính nội tâm, ở khả năng tự nhận thức và tự điều chỉnh của bản thân. Đó là 'nhân quả' của sự an bình."
An nghe những lời ấy, tâm hồn hắn rung động mạnh mẽ. Hắn đã từng nghĩ rằng cuộc đời này là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, nơi mạnh được yếu thua, nơi chỉ có sức mạnh mới có thể định đoạt tất cả. Hắn đã từng cố gắng tìm kiếm con đường tu luyện, mong muốn có được sức mạnh để có thể tự bảo vệ mình, để không bị dòng đời xô đẩy. Nhưng những lời của Tạ Trần, cùng với câu chuyện của Mai, lại mở ra một con đường hoàn toàn khác. Một con đường mà giá trị không nằm ở sức mạnh thần thông, mà ở trí tuệ, ở lòng nhân ái, ở khả năng thấu hiểu và sẻ chia. Hắn cảm thấy một sự bình yên lạ thường len lỏi vào tâm hồn, xua đi phần nào sự mệt mỏi và bối rối đã đeo bám hắn suốt bấy lâu. Ánh mắt An không còn vô định nữa, thay vào đó là sự suy tư sâu sắc, một tia hy vọng mới vừa được thắp lên trong lòng chàng trai trẻ. Hắn biết, mình đã tìm thấy điều gì đó quý giá hơn bất kỳ thần thông hay tiên thuật nào.
***
Đêm khuya, khi vầng trăng bạc treo lơ lửng trên nền trời thăm thẳm, soi sáng cả biển mây cuồn cuộn dưới chân Thiên Đỉnh Cung, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, lặng lẽ như một pho tượng tạc từ ngọc bích. Những cung điện trắng muốt, mái ngói vàng óng, được xây dựng từ ngọc thạch và đá mây, hiện lên lung linh, huyền ảo dưới ánh trăng. Các cầu đá treo lơ lửng, những sân thượng rộng lớn nhìn ra biển mây vô tận, tất cả đều toát lên vẻ siêu thoát, thanh tịnh. Tuy nhiên, cái vẻ thanh tịnh ấy lại ẩn chứa một sự cô lập khó tả. Tiếng gió thổi qua biển mây, tiếng chuông gió leng keng từ những tháp cao, và tiếng chim đêm hót líu lo, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự im lặng tuyệt đối của nơi đây. Mùi mây, mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển và mùi linh khí thanh khiết hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thuần khiết, nhưng cũng lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ lấp lánh, phản chiếu ánh trăng như một viên ngọc thuần khiết. Qua pháp khí quan sát, Lăng Nguyệt Tiên Tử đã dõi theo toàn bộ câu chuyện của An tại quán sách. Nàng chứng kiến cách chàng trai trẻ ấy, với vẻ ngoài mệt mỏi và bối rối, dần dần bị thu hút bởi những lời kể giản dị của Mai, bởi những triết lý sâu sắc của Tạ Trần. Nàng thấy ánh mắt An từ vô định chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là sự suy tư và một tia hy vọng vừa lóe lên.
Những lời nói của Mai, của Tạ Trần, không mang theo chút linh lực nào, không hề có thần thông hay pháp thuật. Chúng chỉ là những câu chuyện đời thường, những lời khuyên mộc mạc, nhưng lại có sức mạnh lay động tâm can con người, dẫn dắt họ đến sự hòa giải, đến sự thấu hiểu. Lăng Nguyệt Tiên Tử đã chứng kiến điều đó ở Thôn Vân Sơn, và giờ đây nàng lại chứng kiến điều đó trong trái tim của An.
"Dòng chảy của lòng người... sự tự điều chỉnh... liệu đó có phải là con đường mà thế giới đang tìm kiếm?" Lăng Nguyệt Tiên Tử thầm thì, giọng nói trong trẻo của nàng mang theo một chút xao động, một chút bối rối. Nàng nhớ lại những giáo lý của 'vô tình đạo' mà nàng đã tu luyện bao năm qua. Để đạt đến cảnh giới tối cao, để trường sinh bất tử, nàng đã phải đoạn tuyệt thất tình lục dục, phải trở nên vô cảm, xem vạn vật như cỏ rác. Nàng đã tin rằng đó là con đường duy nhất, là chân lý vĩnh hằng.
Nhưng những gì nàng chứng kiến ở nhân gian, qua lời Tạ Trần, qua những câu chuyện về sự hòa giải và thấu hiểu, lại đang dần phá vỡ bức tường thành kiên cố trong tâm hồn nàng. Cái gọi là 'vô tình' có thật sự là chân lý khi nó khiến con người trở nên cô độc, lạnh lẽo, và mất đi khả năng cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống, của tình người? Liệu sự 'bất tử' có còn ý nghĩa gì khi nó phải đánh đổi bằng chính 'nhân tính' của mình? Những câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm can nàng, như những lưỡi dao sắc bén cắt vào lớp băng giá đã bao phủ nàng bấy lâu.
Nàng nhẹ nhàng vuốt ve Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận hơi ấm dịu nhẹ từ nó lan tỏa trong lòng bàn tay. Chiếc trâm, vốn là pháp khí biểu tượng cho sự thanh khiết và lạnh lẽo của tiên gia, giờ đây lại như một chiếc cầu nối vô hình, kết nối nàng với nhân gian. Hơi ấm ấy không phải là linh lực, cũng không phải là thần thông, mà là một cảm giác mơ hồ, một sự thức tỉnh về những giá trị mà nàng đã cố gắng chôn vùi. Nó như một lời nhắc nhở rằng, dù ở cõi tiên hay chốn phàm trần, tình người, sự thấu hiểu và lòng nhân ái vẫn luôn là những điều thiêng liêng nhất.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngẩng đầu, ánh mắt nàng nhìn xa xăm về phía nhân gian, nơi những ngọn đèn lồng nhỏ bé lung linh như những hạt giống hy vọng vừa được gieo. Nàng biết, chàng trai trẻ An ấy, cùng với Mai và Tiểu An, sẽ là những người tiếp nối, những người sẽ khám phá và phát triển triết lý 'Nhân Đạo' theo những cách riêng của họ. Và có lẽ, sự hoài nghi ngày càng sâu sắc trong nàng cũng báo hiệu một sự thay đổi lớn. Một sự thay đổi không chỉ là từ bỏ con đường tu tiên truyền thống, mà còn là tìm ra một lối đi mới, một con đường dung hòa giữa tiên giới và nhân gian, giữa sức mạnh và tình người.
Trong đêm tĩnh mịch của Thiên Đỉnh Cung, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, như một biểu tượng của sự chuyển giao. Nàng là người chứng kiến sự suy tàn của một kỷ nguyên, và cũng là người đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới, nơi giá trị của con người, của 'nhân tính', sẽ trở thành nền móng vững chắc cho một xã hội 'Bình Thường Vĩnh Cửu'. Nàng vẫn chưa biết con đường mình sẽ đi, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một hạt giống mang tên 'nhân quả của sự thấu hiểu' đã nảy mầm, hứa hẹn một sự chuyển biến lớn lao, không chỉ cho riêng nàng, mà còn cho cả thế giới này.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.