Nhân gian bất tu tiên - Chương 1402: Dòng Chảy Thấu Hiểu: Nền Tảng Tự Điều Chỉnh
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhưng trong quán sách nhỏ nơi Tạ Trần tọa lạc, ánh nến vẫn lung linh, hắt lên gương mặt thanh tú của hắn một vẻ bình thản đến lạ. Bên ngoài, Thị Trấn An Bình chìm vào màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong không gian ấm cúng này, những hạt mầm triết lý vừa gieo dường như vẫn còn vương vấn trong không khí, hứa hẹn một mùa gặt bội thu cho nhân gian. Mai và Tiểu An, sau khi thuật lại câu chuyện hòa giải của Lão Lý và Lão Trần, vẫn còn tràn đầy niềm hân hoan, nhưng nụ cười trên môi họ dần nhạt đi, nhường chỗ cho một sự trầm ngâm hơn thường lệ.
Tạ Trần khẽ khàng đặt cuốn sách xuống, ánh mắt sâu thẳm của hắn lướt qua Mai, rồi dừng lại ở Tiểu An, như thể đã nhìn thấu những suy tư đang ẩn hiện trong lòng họ. Hắn không nói gì, chỉ nhấp một ngụm trà nóng, hương trà thoảng nhẹ trong không gian, mang theo một chút thiền vị. Sự im lặng của hắn không phải là sự thờ ơ, mà là một lời mời gọi, một không gian để họ tự bộc bạch.
Mai hít một hơi thật sâu, vẻ nhiệt huyết lúc trước đã dịu đi, thay vào đó là một sự lo lắng mơ hồ. “Tiên sinh,” cô cất tiếng, giọng nói trầm hơn, mang theo một chút ưu tư. “Lần này ở Thôn Vân Sơn lại có chuyện rồi… Dường như những hạt giống của lòng vị tha vừa nảy mầm, thì một cơn gió khác lại thổi đến, mang theo một mầm mống bất hòa mới.”
Tiểu An, đứng cạnh Mai, gật đầu lia lịa, đôi mắt toát lên vẻ thông minh thường thấy nay lại thoáng chút bối rối. “Đúng vậy ạ, tiên sinh. Một trận mưa lớn đầu mùa đã làm đổi hướng dòng suối chảy qua thôn. Giờ đây, nước lại chảy nhiều hơn về phía Thôn Mộc Diệp ở hạ nguồn, còn Thôn Vân Sơn lại thiếu nước trầm trọng. Dân làng cãi vã dữ lắm ạ. Họ nói rằng ��ây là ‘ý trời’, nhưng lại không thể chấp nhận được cảnh hoa màu chết khô, cuộc sống bị đảo lộn.” Cô bé kể lại, giọng điệu có phần hụt hơi, như thể đã chứng kiến một cảnh tượng đầy căng thẳng.
Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ bình thản, không chút kinh ngạc hay lo lắng. Hắn khẽ gật đầu, đặt tách trà xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ xíu phá vỡ sự tĩnh lặng. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, che lấp mọi cảnh vật, nhưng trong tâm trí hắn, hình ảnh dòng suối đổi dòng, của những con người đang tranh chấp vì nước, lại hiện lên rõ ràng.
“Mọi vật đều có dòng chảy riêng, dòng nước, dòng người, và cả dòng suy nghĩ,” Tạ Trần trầm giọng nói, âm thanh của hắn trầm ấm nhưng lại mang một sức nặng triết lý sâu xa. “Thiên địa vô thường, vạn vật biến hóa. Dòng nước thay đổi là lẽ tự nhiên, nhưng lòng người có thể định đoạt được việc nó sẽ mang đến phúc lành hay tai ương. Hãy xem dòng chảy đó sẽ tự tìm ra lối đi nào, và con người sẽ lựa chọn cách nào để hòa mình vào dòng chảy ấy.” Hắn không trực tiếp đưa ra giải pháp, mà chỉ gợi mở một góc nhìn, một triết lý về sự thuận theo tự nhiên và khả năng tự điều chỉnh của con người.
Mai và Tiểu An nhìn Tạ Trần, trong lòng dâng lên những câu hỏi chưa lời giải. Họ đã chứng kiến sức mạnh của sự thấu hiểu trong câu chuyện Lão Lý, Lão Trần, nhưng lần này, mâu thuẫn lại liên quan đến lợi ích thiết yếu, đến miếng cơm manh áo của cả một cộng đồng. Liệu ‘nhân quả của sự thấu hiểu’ có đủ sức mạnh để hóa giải một xung đột lớn đến vậy không? Sự thản nhiên của Tạ Trần không làm họ bớt lo lắng, mà ngược lại, còn khiến họ suy nghĩ nhiều hơn về ý nghĩa sâu xa trong từng lời nói của hắn. Họ biết rằng, Tạ Trần không bao giờ trực tiếp can thiệp, nhưng mỗi lời nói của hắn đều là một hạt giống tri thức, một kim chỉ nam dẫn lối cho họ trên con đường gieo mầm ‘nhân đạo’. Mai khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ phải tiếp tục quan sát, tiếp tục học hỏi từ những sự việc đang diễn ra, từ chính những con người đang sống trong thế gian này.
***
Sáng hôm sau, cái nắng gắt của buổi sớm đã bao trùm Thôn Vân Sơn. Trên một khoảng sân rộng giữa làng, không khí vốn yên bình thường ngày nay lại trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy từ xa, tiếng gà gáy thưa thớt dường như bị nuốt chửng bởi những lời qua tiếng lại gay gắt của hai nhóm dân làng. Các ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nằm san sát nhau, đường đất bụi bặm, và những ruộng lúa xanh mướt xung quanh, từng là biểu tượng của sự trù phú, nay lại đang héo úa dần vì thiếu nước, càng làm tăng thêm sự lo lắng và bất an.
Trưởng Làng Sơn, một người đàn ông trung niên với gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt kiên nghị, đang đứng giữa hai hàng người, cố gắng hết sức để xoa dịu tình hình. Từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán ông, thấm ướt vạt áo thô. Ông đã trải qua bao nhiêu biến cố của làng, nhưng hiếm khi thấy dân làng lại căng thẳng đến mức này. “Bà con nghe ta nói, việc này không thể cứ mãi tranh chấp được!” Trưởng Làng Sơn cất tiếng, giọng ông khàn đi vì cố gắng át đi những tiếng ồn ào. “Chúng ta đều là phàm nhân, sống dựa vào đất trời. Nước là nguồn sống, ai cũng cần. Phải tìm ra một lối đi chung, chứ cứ thế này thì cả hai thôn đều khổ!”
Từ phía Thôn Mộc Diệp, một người đàn ông vạm vỡ, nước da rám nắng vì dãi dầu sương gió, bước ra, giọng nói đanh thép: “Trưởng làng nói vậy là không công bằng! Nước chảy về thôn chúng tôi là trời cho, là lộc của thiên địa! Sao lại phải chia sẻ với các người? Các người không có nước thì tự đi mà tìm cách, chứ sao lại muốn cướp đi cái quyền lợi trời ban của chúng tôi?” Lời nói của hắn nhận được sự đồng tình từ những người dân Mộc Diệp, họ xì xào bàn tán, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác và cố chấp. Mùi đất ẩm và cỏ khô hòa quyện trong không khí, phảng phất chút mùi khói bếp từ những ngôi nhà gần đó, nhưng không thể xua đi cái mùi của sự căng thẳng.
Một người phụ nữ từ phía Thôn Vân Sơn, gương mặt khắc khổ vì sương gió, nước mắt lưng tròng, đáp lại bằng một giọng đầy tuyệt vọng: “Cướp đoạt? Các người nói chúng tôi cướp đoạt sao? Nếu không có nước, hoa màu chúng tôi sẽ chết hết! Cả làng sẽ đói! Các người muốn đẩy chúng tôi vào đường cùng sao? Đừng quên, trước đây chính chúng tôi đã từng giúp đỡ các người khi nạn hạn hán hoành hành!” Lời nói của nàng như một ngòi nổ, khiến những người dân Vân Sơn khác cũng bắt đầu lớn tiếng phản đối, tiếng tranh cãi lại bùng lên dữ dội.
Trưởng Làng Sơn liên tục phải can ngăn những lời qua tiếng lại, ông cảm thấy bất lực khi những lý lẽ và sự thuyết phục của mình dường như không còn tác dụng. Những giá trị của sự đồng cảm, sự sẻ chia mà Mai và Tiểu An đã gieo mầm dường như bị nhấn chìm dưới nỗi lo cơm áo gạo tiền.
Từ xa, Mai và Tiểu An xuất hiện, họ quan sát toàn bộ cảnh tượng từ một gò đất cao. Cái nắng gắt khiến họ phải nheo mắt, nhưng ánh mắt của họ vẫn không rời khỏi đám đông đang tranh cãi. Mai khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả. Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng và khó khăn trong việc tìm tiếng nói chung khi lợi ích sống còn bị đe dọa. Đây không phải là một mối thù cá nhân, mà là sự xung đột giữa hai cộng đồng, hai tập thể lớn.
Tiểu An nắm chặt tay Mai, gương mặt cô bé lộ rõ vẻ lo lắng. “Tỷ Mai, họ… họ cãi nhau dữ quá. Con suối đó chảy yếu đi nhiều rồi, tiếng nước cũng không còn trong trẻo như trước nữa.” Cô bé nói, đôi mắt to tròn nhìn cảnh tượng hỗn loạn, trong lòng không khỏi nảy sinh một câu hỏi: Liệu ‘nhân quả của sự thấu hiểu’ có thể giải quyết được một vấn đề lớn như thế này không?
Mai không trả lời, chỉ khẽ lắc đầu. Cô hiểu rằng, vấn đề lần này phức tạp hơn nhiều so với mối bất hòa giữa Lão Lý và Lão Trần. Đây là vấn đề sinh tồn, là ranh giới giữa sự sống và cái chết của hoa màu, của những gia đình. Cô nhìn về phía Trưởng Làng Sơn, thấy sự kiên trì nhưng cũng xen lẫn bất lực trong ánh mắt ông.
Đứng lẫn trong đám đông, Lão Lý và Lão Trần cũng có mặt. Ban đầu, họ chỉ đứng nghe, cúi đầu, dường như không muốn tham gia vào cuộc tranh chấp mới này. Gương mặt Lão Lý vẫn còn vẻ khắc khổ, nh��ng ánh mắt đã bớt đi sự u uất, thay vào đó là một sự trầm tĩnh sau bao biến cố. Lão Trần, râu tóc bạc phơ, cũng không còn vẻ oán hận như trước. Tuy nhiên, khi nghe những lời lẽ gay gắt, những tiếng than vãn về nước, ánh mắt họ bắt đầu trao đổi với nhau. Một ánh nhìn chứa đựng sự thấu hiểu, sự đồng cảm và cả một chút day dứt. Họ đã từng trải qua những năm tháng dài chìm đắm trong sự hận thù, và giờ đây, họ không muốn chứng kiến cảnh đó lặp lại trong chính ngôi làng của mình. Mặc dù chưa nói lời nào, nhưng Mai, với sự nhạy cảm của mình, đã nhận ra sự dao động trong lòng hai ông lão. Có lẽ, những hạt mầm thiện lương đã gieo trong họ đang bắt đầu đâm chồi, và họ sẽ không thể đứng ngoài cuộc quá lâu.
***
Buổi chiều muộn, khi nắng đã dịu bớt, một làn gió nhẹ mơn man qua những ngọn cây, mang theo hơi ẩm từ con suối và mùi đất sau một ngày dài phơi mình dưới nắng. Không khí ở Thôn Vân Sơn vẫn còn vương vấn sự căng thẳng, nhưng đã bớt đi phần nào sự gay gắt của buổi sáng. Mai và Tiểu An, sau khi rời khỏi g�� đất, đã đi lại giữa các nhóm dân làng, không trực tiếp can thiệp vào cuộc tranh cãi, mà chỉ bắt đầu trò chuyện một cách khéo léo.
Mai, với sự thông minh và sắc sảo của mình, bắt đầu kể lại câu chuyện hòa giải của Lão Lý và Lão Trần cho những người dân hiếu kỳ. Cô không dùng lời lẽ hoa mỹ hay thuyết giảng đạo lý cao siêu, mà chỉ đơn giản là thuật lại sự việc, nhấn mạnh vào cái “nhân quả của sự thấu hiểu” và “lợi ích của sự sẻ chia”. “Chuyện của Lão Lý, Lão Trần đó, ban đầu cũng tưởng không thể hòa giải được,” Mai nói, giọng cô dịu dàng nhưng đầy sức thuyết phục. “Hai gia đình tưởng chừng sẽ mãi mãi là kẻ thù, nhưng cuối cùng, chỉ cần một chút nhường nhịn, một chút thấu hiểu, một chút thiện ý mà Lão Lý đã chủ động sửa chiếc chuông gió, thì mọi mâu thuẫn lại êm ấm. Dòng nước cũng như lòng người vậy, càng cưỡng ép, càng dễ vỡ. Nếu chúng ta cố chấp giữ lấy tất cả, liệu có ai thực sự được lợi?”
Tiểu An, với sự lanh lợi và trong trẻo của mình, cũng phụ họa thêm: “Đúng vậy ạ! Tiên sinh Tạ Trần thường nói, vạn vật đều có dòng chảy của nó. Dòng nước kia đổi hướng là lẽ tự nhiên, nhưng cách chúng ta đối xử với nó, cách chúng ta đối xử với nhau mới là điều quan trọng. Nếu chúng ta biết chia sẻ, biết tìm cách dung hòa, thì dù dòng chảy có thay đổi, cuộc sống của chúng ta vẫn có thể bình yên.”
Những lời nói của Mai và Tiểu An, tuy không trực tiếp giải quyết vấn đề, nhưng đã gieo những hạt giống tư tưởng vào lòng người. Trưởng Làng Sơn, sau khi nghe được những lời này và quan sát phản ứng của dân làng, như được tiếp thêm sức mạnh. Ông nhận ra rằng, để giải quyết mâu thuẫn này, không thể chỉ dựa vào quyền uy hay sự phân định đúng sai một cách cứng nhắc, mà cần phải khơi gợi được sự đồng cảm và ý thức cộng đồng.
Trưởng Làng Sơn, được Mai gợi ý, bắt đầu tổ chức các buổi gặp gỡ riêng lẻ, không còn là những cuộc đối đầu công khai. Ông kiên nhẫn lắng nghe từng bên, từ Thôn Vân Sơn đến Thôn Mộc Diệp, ghi nhận những khó khăn, những lo lắng của họ. Gương mặt ông vẫn đẫm m�� hôi, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự quyết tâm. Ông không đưa ra phán quyết, mà chỉ khéo léo đề xuất các giải pháp dựa trên sự cân bằng và lâu dài. “Chúng ta sống ở đây bao đời,” Trưởng Làng Sơn nói với một nhóm dân làng Mộc Diệp, giọng ông trầm ấm. “Đâu thể vì một dòng nước mà trở mặt, mà nhìn nhau bằng ánh mắt thù địch. Nếu hôm nay thôn này thắng, mai kia thôn khác thua, thì ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng? Cuối cùng, chúng ta đều là những người con của mảnh đất này, đều cần nương tựa vào nhau để sinh tồn.”
Trong một buổi gặp gỡ khác, Lão Lý, được Trưởng Làng Sơn mời đến, đã đứng ra chia sẻ kinh nghiệm của mình. Gương mặt khắc khổ của ông hiện lên sự chân thành. “Khi ta còn trẻ, ta cũng cứng đầu lắm,” Lão Lý nói, ánh mắt xa xăm nhớ về quá khứ. “Ta cứ nghĩ phải giành lấy cho bằng được, phải phân định đúng sai, phải trừng phạt kẻ đã làm hại mình. Nhưng giờ nhìn lại, những gì ta mất đi vì sự cố chấp còn nhiều hơn những gì ta giành được. Nỗi hận thù không làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn, mà chỉ làm cho nó thêm nặng nề. Sau bao nhiêu năm, ta mới hiểu ra, sự bình yên trong tâm hồn mới là điều quý giá nhất.” Lão Lý nhìn sang Lão Trần, người cũng có mặt, và Lão Trần khẽ gật đầu, ánh mắt ông cũng ánh lên sự đồng tình.
Lời nói của Lão Lý và Lão Trần, từ những người đã trải qua và hiểu được cái giá của sự cố chấp, có sức nặng hơn bất kỳ lời thuyết giảng nào. Dân làng bắt đầu lắng nghe, ánh mắt họ dần dần bớt đi sự nghi ngờ, thay vào đó là sự suy tư. Họ bắt đầu nhìn nhận vấn đề không chỉ từ lợi ích cá nhân hay của thôn mình, mà từ góc độ rộng lớn hơn, của cả một cộng đồng, của sự sinh tồn lâu dài. Họ bắt đầu suy nghĩ về giải pháp lâu dài thay vì chỉ lợi ích trước mắt. Dưới sự dẫn dắt kiên trì của Trưởng Làng Sơn, cùng với những câu chuyện về ‘nhân quả’ và ‘thấu hiểu’ mà Mai và Tiểu An đã khéo léo lan truyền, hai thôn đã dần đi đến một thỏa thuận. Họ quyết định cùng nhau khơi thông một nhánh suối phụ, xây dựng một hệ thống dẫn nước đơn giản nhưng công bằng, đảm bảo cả Thôn Vân Sơn và Thôn Mộc Diệp đều có đủ nước cho mùa màng. Hình ảnh những người dân hai thôn cùng nhau cầm cuốc, cầm xẻng, cùng nhau làm việc dưới ánh nắng chiều tà, tiếng nói chuyện hòa nhã thay cho những lời tranh cãi gay gắt, đã trở thành một cảnh tượng ấm áp, đầy hy vọng. Những nụ cười nhẹ nhõm, những cái vỗ vai động viên, những lời cảm ơn chân thành đã xóa tan đi những đám mây u ám của sự bất hòa.
***
Đêm khuya, trên Thiên Đỉnh Cung, không khí vẫn thanh tịnh và siêu thoát như thường lệ. Các cung điện trắng muốt, được xây dựng từ ngọc thạch và đá mây, lấp lánh dưới ánh trăng sáng vằng vặc, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Tiếng gió thổi qua biển mây, mang theo mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển và linh khí thanh khiết, xen lẫn với tiếng chuông gió leng keng và sự im lặng tuyệt đối, càng làm nổi bật vẻ cô lập của nơi đây.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng trước pháp khí quan sát của Thiên Đỉnh Cung. Ánh sáng xanh nhạt từ pháp khí hắt lên dung nhan tuyệt mỹ của nàng, làm nổi bật vẻ lạnh lùng như băng tuyết thường thấy. Tuy nhiên, đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường chứa đựng sự uy nghiêm, giờ đây lại ánh lên vẻ kinh ngạc và day dứt khó tả.
Qua pháp khí, nàng đã chứng kiến trọn vẹn quá trình hòa giải ở Thôn Vân Sơn. Nàng thấy cảnh hai thôn, sau bao nhiêu tranh chấp gay gắt, cuối cùng lại cùng nhau bắt tay vào khơi thông lại dòng chảy phụ. Nàng thấy Trưởng Làng Sơn, với gương mặt đẫm mồ hôi nhưng rạng rỡ, chỉ huy dân làng làm việc. Nàng thấy những người dân Thôn Mộc Diệp, từng cố chấp giữ lấy nguồn nước, giờ đây lại nhiệt tình giúp đỡ Thôn Vân Sơn xây dựng hệ thống dẫn nước. Nàng thấy những nụ cười, những cái vỗ vai, và sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp hai thôn khi dòng nước bắt đầu chảy đều đặn vào những ruộng lúa khô cằn.
Trong khoảnh khắc đó, một sự rung động mạnh mẽ xé toạc lớp băng giá trong tâm can nàng. Nàng đã chứng kiến bao nhiêu cuộc chiến tranh giành tài nguyên, bao nhiêu máu xương đổ xuống vì lợi ích cá nhân, ngay cả trong giới tu tiên cũng không thiếu. Nhưng ở đây, những phàm nhân không có pháp lực, không có thần thông, lại có thể tự giải quyết một mâu thuẫn lớn đến vậy, không bằng sức mạnh mà bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu và lòng vị tha.
“Không cần thần thông, không cần pháp lực… chỉ là lòng người sao?” Lăng Nguyệt Tiên Tử thì thầm, giọng nói trong trẻo của nàng mang theo một chút hoài nghi, một chút xao động. Những lời nàng thốt ra tựa như một câu hỏi vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Thiên Đỉnh Cung, hướng về chính bản thân nàng.
Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, nhớ lại những câu chuyện về ‘nhân quả của sự thấu hiểu’, về ‘Vô Vi Chi Đạo’. Nàng đã từng coi đó là những triết lý hão huyền của phàm nhân, không thể sánh được với con đường ‘vô tình đạo’ mà nàng đang theo đuổi, con đường dẫn đến sức mạnh và sự trường sinh. Nhưng giờ đây, những gì nàng chứng kiến đã làm lung lay sâu sắc niềm tin đó.
“Vậy con đường ‘vô tình’ mà ta theo đuổi… có thật sự là chân lý?” Nàng tự hỏi, ánh mắt vô định nhìn vào hư không. Lý tưởng tu tiên của nàng, rằng phải đoạn tuyệt thất tình lục dục, phải trở nên vô cảm để đạt đến cảnh giới tối cao, dường như đang dần sụp đổ trước sức mạnh của tình người, của lòng nhân ái mà nàng vừa chứng kiến.
Nàng khẽ đưa tay chạm vào Nguyệt Quang Trâm đang cài trên búi tóc. Một hơi ấm nhẹ nhàng lan tỏa từ chiếc trâm, như một lời nhắc nhở dịu dàng về giá trị của nhân gian, về những cảm xúc sâu kín mà nàng đã cố gắng chôn vùi. Chiếc trâm, vốn là biểu tượng của sự thanh khiết và lạnh lẽo, giờ đây lại mang theo một chút hơi ấm của nhân tính.
Lăng Nguyệt Tiên Tử quay lưng lại với pháp khí quan sát, ánh mắt nhìn xa xăm vào biển mây cuồn cuộn dưới chân. Nội tâm nàng dậy sóng, những câu hỏi, những hoài nghi cứ dồn dập ập đến. Con đường phía trước của nàng, vốn dĩ đã được định sẵn, nay lại trở nên mờ mịt. Sự thành công của Trưởng Làng Sơn trong việc giải quyết mâu thuẫn bằng trí tuệ và lòng nhân ái báo hiệu rằng các thế hệ mới đang dần học cách tự điều chỉnh và xây dựng một xã hội không cần đến quyền năng thần bí. Sự dao động ngày càng sâu sắc của Lăng Nguyệt Tiên Tử, đặc biệt là khi Nguyệt Quang Trâm phát ra hơi ấm, cho thấy nàng đang tiến rất gần đến một sự thay đổi lớn trong nhận thức và có thể sẽ từ bỏ hoặc biến đổi con đường tu tiên của mình. Vai trò ngày càng tăng của Mai và Tiểu An trong việc truyền tải triết lý ‘Nhân Đạo’ cho thấy họ sẽ là những người kế tục quan trọng trong việc định hình kỷ nguyên mới.
Trong không gian thanh tịnh của Thiên Đỉnh Cung, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, như một bức tượng ngọc bích giữa biển mây. Nhưng bên trong nàng, một cuộc chiến nội tâm đang diễn ra dữ dội, một cuộc phá vỡ chấp niệm về ‘vô tình đạo’, hứa hẹn một sự chuyển biến lớn lao, không chỉ cho riêng nàng, mà có lẽ, còn cho cả thế giới tiên hiệp đang dần suy tàn này.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.