Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1401: Hạt Mầm Đồng Cảm: Tiếng Vọng Hòa Giải Lan Xa

Ánh tà dương xuyên qua những đám mây mù bao phủ Thiên Đỉnh Cung, nhuộm đỏ một phần bầu trời, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng chất chứa bi thương. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng dậy, bước đến ban công đá, nhìn xuống biển mây cuồn cuộn. Bên dưới lớp mây dày đặc ấy là nhân gian, nơi những con người nhỏ bé đang sống, yêu thương, hận thù, và rồi lại tha thứ. Nơi 'nhân quả' đan xen chằng chịt, tạo nên những câu chuyện muôn màu muôn vẻ. Nàng nhớ lại Tạ Trần, vị thư sinh phàm nhân với đôi mắt thấu suốt vạn sự. Hắn không tu tiên, không có sức mạnh phi thường, nhưng lại có khả năng nhìn thấu 'nhân quả', nhìn thấu lòng người. Hắn không giảng đạo bằng lời lẽ hoa mỹ, mà bằng những hành động nhỏ bé, bằng sự thấu hiểu sâu sắc nhất. Phải chăng, hắn chính là 'điểm neo nhân quả', là người đang gieo những hạt mầm cho một kỷ nguyên mới, nơi 'Thiên Đạo' không còn là duy nhất, mà 'nhân đạo' sẽ trỗi dậy? Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng vẫn phát sáng, nhưng giờ đây, ánh sáng ấy dường như đã bớt đi vẻ lạnh lẽo, mà thay vào đó là một chút ấm áp, một chút bối rối. Con đường tu luyện của nàng, con đường 'vô tình đạo' mà nàng đã kiên định theo đuổi, dường như đang dần rạn nứt. Một sự thay đổi lớn đang đến, không chỉ với nhân gian, mà còn với cả những người trên tiên giới, những người đã từng tin rằng mình siêu thoát khỏi mọi ràng buộc. Sự dao động trong nội tâm nàng, như tiếng chuông gió buổi chiều, khe khẽ ngân vang, báo hiệu một bước ngoặt quan trọng trên con đường của Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng, một tiên tử từng lạnh lùng như băng tuyết, đang đứng trước ngưỡng cửa của sự lựa chọn: tiếp tục con đường vô tình, hay đón nhận sự ấm áp của 'nhân tính', điều mà nàng vừa chứng kiến có sức mạnh lay động lòng người hơn bất kỳ tiên pháp nào.

***

Bình minh hé rạng trên Thôn Vân Sơn, vạn vật như vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ rải vàng trên những mái nhà gỗ và đá nhỏ, xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường đất ẩm ướt. Tiếng chim hót ríu rít từ những lùm cây cổ thụ ven suối, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi sớm. Đâu đó văng vẳng tiếng gà gáy xa xa, và tiếng trẻ con nô đùa khúc khích từ phía cuối làng, phá tan sự tĩnh mịch, mang lại sức sống cho không gian. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi cỏ non vương chút vị thanh khiết, và thoang thoảng mùi khói bếp từ những mái nhà mới nhóm lửa, quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Bầu không khí trong lành, thanh tĩnh, mang theo hơi sương sớm, khiến cho tâm hồn con người như được gột rửa.

Trên hiên một căn nhà nhỏ, Lão Lý đang ngồi đan một cái giỏ mây, đôi tay gân guốc thoăn thoắt đưa từng sợi tre. Tóc ông bạc phơ, gương mặt khắc khổ in hằn dấu vết thời gian, nhưng ánh mắt lại chứa đựng vẻ thanh thản lạ thường. Cách đó không xa, Lão Trần tỉ mẩn lau chùi chiếc chuông gió đã được sửa chữa, từng đường nét trên chiếc chuông gỗ cũ kỹ được ông cẩn thận lau sạch bụi bẩn. Chiếc chuông ấy, tuy vẫn còn hơi xộc xệch, nhưng mỗi khi làn gió nhẹ lướt qua, nó lại ngân lên tiếng kêu trong trẻo, mang theo một âm điệu hòa nhã, khác hẳn với sự nặng nề, u uất của nó trước đây. Hai ông lão, từng là tử thù, giờ đây ngồi gần nhau đến lạ, không trò chuyện, nhưng cũng không còn vẻ căng thẳng, đối địch như mọi khi. Sự yên bình bao trùm quanh họ, như một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng, khiến bất cứ ai đi qua cũng phải dừng lại ngắm nhìn.

Dân làng, những người quen thuộc với mối hiềm khích kéo dài hàng thập kỷ giữa hai gia đình, đi qua đều không khỏi ngạc nhiên. Họ ghé mắt nhìn, thì thầm to nhỏ, rồi lại lắc đầu như thể không tin vào mắt mình. Lão Lý và Lão Trần, những cái tên gắn liền với sự đối đầu, nay lại có thể cùng tồn tại trong một không gian yên bình đến vậy? Đó là một cảnh tượng hiếm có, một điều mà họ chưa từng hình dung.

Mai và Thư Đồng Tiểu An, dáng người nhỏ nhắn trong bộ áo vải thô cũ, đang đi dạo ngang qua. Mai, với vẻ mặt phúc hậu và nụ cười rạng rỡ, nắm tay Tiểu An, đôi mắt tinh anh của cô bé không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh. Tiểu An vẫn giữ vẻ gầy gò, nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh, hiếu kỳ. Họ nhận thấy những ánh mắt tò mò, những lời bàn tán xôn xao của dân làng. Khi đi ngang qua nhà Tiểu Lão Bà, một người phụ nữ lưng còng, tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt sáng quắc, đang ngồi trước hiên nhà vặt rau, Tiểu Lão Bà không nhịn được mà lên tiếng.

“Ôi trời đất ơi, hai ông Lý, Trần kia… lại ngồi gần nhau rồi! Chuyện gì thế này?” Tiểu Lão Bà chống gậy, cố gắng đứng dậy, đôi mắt mở to nhìn về phía Lão Lý và Lão Trần, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Giọng bà vang vọng, thu hút sự chú ý của những người xung quanh. ��Suốt mấy chục năm nay, có khi nào họ chịu nhìn mặt nhau đâu? Bây giờ lại… lại như vậy! Có phải ta đã già rồi nên mắt mờ, nhìn nhầm không?”

Mai mỉm cười nhẹ nhàng, tiến lại gần Tiểu Lão Bà, giọng nói dịu dàng nhưng rõ ràng, đủ để những người xung quanh cũng có thể nghe thấy. “Bà ơi, thật ra là… ông Lý đã sửa chuông gió cho ông Trần đó. Chuyện là vầy nè…”

Mai bắt đầu kể lại câu chuyện một cách khéo léo, nhấn mạnh vào hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa của Lão Lý. Cô kể về việc chiếc chuông gió bị hỏng, về lời đề nghị của cô để Lão Lý giúp đỡ, và sự do dự ban đầu của ông. Nhưng quan trọng hơn, Mai nhấn mạnh vào khoảnh khắc Lão Lý lặng lẽ sửa chuông, và lời cảm ơn tuy nhỏ bé nhưng chân thành của Lão Trần. Cô không quên thêm vào những chi tiết về sự cởi mở dần dần của hai ông, về cái chạm tay hòa giải đầy cảm xúc.

Tiểu An đứng cạnh Mai, đôi mắt trong veo nhìn khắp lượt những gương mặt đang chăm chú lắng nghe. Cô bé cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một sự tò mò pha lẫn với ngưỡng mộ và hy vọng. Đến đoạn Mai tạm dừng, Tiểu An, với giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự thấu hiểu, tiếp lời, như một học trò đang truyền đạt lại lời dạy của sư phụ.

“Tiên sinh Tạ Trần nói,” Tiểu An khẽ nói, ánh mắt lấp lánh sự tinh anh, “một hành động nhỏ xuất phát từ sự thấu hiểu có thể hóa giải những oán hận lớn lao. Người ta thường chấp niệm vào những gì đã mất, vào những lỗi lầm đã qua, mà quên mất rằng lòng vị tha và sự cảm thông mới là chìa khóa để phá bỏ gông cùm của quá khứ.” Cô bé nhìn vào đôi mắt của Tiểu Lão Bà, rồi nhìn sang những người dân khác, “Tiên sinh nói, 'nhân quả' không chỉ là báo ứng, mà còn là sự nối kết giữa thiện ý và kết quả tốt đẹp. Lão Lý đã gieo hạt thiện ý, và giờ đây, hạt giống ấy đang nảy mầm trong lòng Lão Trần, và cả trong lòng mọi người ạ.”

Tiểu Lão Bà nghe xong, đôi mắt nhăn nheo chợt mở lớn, bà gật gù liên tục, như thể vừa vỡ lẽ một điều gì đó trọng đại. “Ài, vậy ra là vậy! Cái thằng nhóc Tạ Trần đó, nhìn thì gầy gò thư sinh, nhưng lời nói của nó lại thấu tình đạt lý đến vậy. Nghe con bé nói, ta mới hiểu ra. Bao năm nay, chúng ta cứ nghĩ phải dùng lý lẽ, phải phân định đúng sai, nhưng quên mất rằng lòng người mới là quan trọng nhất.”

Những người dân xung quanh cũng bắt đầu bàn tán xôn xao, những ánh mắt nghi ngờ dần biến thành sự suy tư. Họ nhìn lại Lão Lý và Lão Trần, những người vẫn đang lặng lẽ làm việc, và giờ đây, trong mắt họ, hình ảnh hai ông lão không còn là biểu tượng của mối thù truyền kiếp, mà là một minh chứng sống động cho sức mạnh của lòng vị tha. Hạt mầm của sự đồng cảm, do Mai và Tiểu An khéo léo gieo rắc, đã bắt đầu nảy nở trong lòng Thôn Vân Sơn, mang theo một luồng sinh khí mới, một hy vọng mới cho một kỷ nguyên hòa giải.

***

Buổi chiều tại Quán Trà Vọng Giang, nắng dịu rải vàng khắp các bàn ghế mộc mạc làm từ gỗ lâu năm. Dòng sông Giang Thủy cuộn chảy êm đềm bên dưới ban công, tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ đá như một khúc nhạc nền thư thái. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ven sông, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của khách hàng và tiếng pha trà lách cách, tạo nên một bầu không khí yên bình, dễ chịu. Mùi trà thơm ngát quyện với mùi nước sông tươi mát và hương hoa cỏ dại ven bờ, xoa dịu tâm hồn mọi lữ khách.

Trên một góc quán, Người Kể Chuyện, dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, đang say sưa kể lại câu chuyện hòa giải của Lão Lý và Lão Trần. Chiếc quạt giấy trên tay ông ta không ngừng phe phẩy, từng lời kể được thêm thắt những chi tiết sinh động, những biểu cảm đầy kịch tính, khiến cho câu chuyện trở nên hấp dẫn hơn bao giờ hết. Ông ta không chỉ kể lại sự kiện, mà còn thổi hồn vào từng khoảnh khắc, từng ánh mắt, từng cử chỉ của hai ông lão, nhấn mạnh vào sự chuyển biến nội tâm đầy xúc động.

“...Thế là, các vị à, chỉ bằng một cái chuông gió hỏng, một vật tưởng chừng vô tri, vô giác, và một lời cảm ơn chân thành, không chút giả dối, những vết rạn nứt kéo dài hàng chục năm trời đã được hàn gắn! Tưởng chừng như là một giấc mộng, một điều không tưởng, nhưng nó đã xảy ra ngay tại Thôn Vân Sơn bé nhỏ của chúng ta!” Người Kể Chuyện dõng dạc, ánh mắt lấp lánh như thể chính ông ta đã chứng kiến tận mắt. Ông ta tạm dừng, hớp một ngụm trà, để cho không khí lắng đọng, và để những lời vừa rồi thấm sâu vào tâm trí người nghe.

Khách trong quán trà, từ những thương nhân giàu có đến những thư sinh nghèo, từ những lão nông chất phác đến những kẻ du hiệp giang hồ, đều chăm chú lắng nghe. Người Đánh Cờ, một lão già gầy gò với bộ râu dài bạc phơ, đang cầm một quân cờ trên tay, chuẩn bị hạ xuống bàn cờ vây trước mặt. Tuy nhiên, khi nghe đến đoạn cao trào, ông ta khựng lại, quân cờ vẫn lơ lửng giữa không trung, đôi mắt tập trung nhìn về phía Người Kể Chuyện, quên cả ván cờ đang dang dở.

“Có phải đây chính là ‘nhân quả của sự thấu hiểu’ mà người ta vẫn nói không?” Người Kể Chuyện tiếp tục, giọng ông ta trầm bổng, đầy chất vấn. “Không cần phép thuật cao siêu, không cần thần thông quảng đại, không cần những lời tuyên cáo hùng hồn hay những bản án phân định đúng sai. Chỉ cần một hành động nhỏ xuất phát từ đáy lòng, một sự cảm thông chân thành, một khoảnh khắc buông bỏ chấp niệm, là đủ để hóa giải những oán hận tưởng chừng như không bao giờ nguôi.”

Một tiếng thở dài vang lên từ một vị khách trung niên, ông ta gật đầu lia lịa, đôi mắt đăm chiêu. “Đúng vậy, đúng vậy! Bao năm nay, chúng ta cứ nghĩ oán thù phải dùng oán thù mà trả, gút mắc phải dùng quyền uy mà gỡ. Nhưng xem ra, đôi khi, cái mạnh mẽ nhất lại nằm ở sự mềm mỏng, cái uy lực nhất lại nằm ở sự dung thứ.”

Người Đánh Cờ, sau một lúc suy ngẫm, cuối cùng cũng hạ quân cờ xuống bàn, tạo ra một tiếng “cạch” nhỏ. Ông ta vuốt râu, đôi mắt tinh anh nhìn về phía Người Kể Chuyện, rồi lại liếc nhìn ván cờ, như thể đang tìm kiếm một sự liên hệ giữa hai điều. “Nước cờ này... à không, câu chuyện này thật đáng để suy ngẫm. Không cần pháp thuật cao siêu, chỉ cần lòng người thôi sao?” Giọng ông ta trầm ngâm, như thể đang tự vấn chính mình, và cũng là đang chất vấn cả một triết lý tồn tại bấy lâu nay.

Một thư sinh trẻ tuổi, nét mặt còn non nớt nhưng ánh mắt đầy nhiệt huyết, lên tiếng: “Vãn bối từng nghe tiên sinh Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình nói rằng, 'nhân đạo' chính là nền tảng của vạn vật. Khi con người ta đánh mất 'nhân tính', đánh mất sự cảm thông, thì dù có tu luyện đến cảnh giới nào đi chăng nữa, cũng chỉ là một cỗ máy vô tri. Câu chuyện này, chẳng phải là minh chứng sống động nhất cho lời của tiên sinh đó sao?”

Lời của thư sinh vang lên, khiến cả quán trà chợt im lặng trong giây lát. Tên “Tạ Trần” không còn xa lạ gì với những người thường lui tới quán trà này, bởi những câu chuyện về vị thư sinh phàm nhân nhưng có khả năng nhìn thấu nhân tâm, thấu hiểu ‘nhân quả’ đã dần lan truyền trong dân gian. Những người đã từng nghe qua về Tạ Trần đều gật gù tán đồng, còn những người chưa từng nghe thì tỏ vẻ tò mò, muốn tìm hiểu thêm về vị “tiên sinh” đặc biệt này.

Người Kể Chuyện mỉm cười hài lòng. “Chính là vậy! Cái gọi là ‘phá cục’ đâu phải cứ phải dùng sức mạnh nghiêng trời lệch đất? Đôi khi, ‘phá cục’ lại là phá vỡ những ‘chấp niệm’ cố hữu trong lòng người, phá vỡ những bức tường hận thù do chính chúng ta dựng nên. Câu chuyện của Lão Lý và Lão Trần chính là một ví dụ điển hình cho ‘nhân quả của sự thấu hiểu’, một ‘phương pháp mới’ mà có lẽ, nhân gian chúng ta đang rất cần trong thời buổi Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt này.”

Những lời ông ta nói, không chỉ là một câu chuyện giải trí, mà còn là một hạt mầm triết lý đư��c gieo vào lòng người. Mùi trà thơm vẫn thoang thoảng, tiếng nước sông vẫn chảy, nhưng trong lòng những người khách, một sự thay đổi nhỏ đã bắt đầu diễn ra. Họ không chỉ nghe một câu chuyện, mà còn nghe một lời thức tỉnh, một lời gợi mở về một con đường mới để giải quyết những mâu thuẫn, những gút mắc trong cuộc sống. Và có lẽ, đây chính là khởi đầu cho một sự chuyển biến lớn hơn, một sự chuyển dịch tư duy từ việc sùng bái sức mạnh tiên pháp sang việc trân trọng giá trị của ‘nhân đạo’.

***

Tối muộn tại Thiên Đỉnh Cung, vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời đêm thăm thẳm, soi sáng những cung điện trắng muốt, mái ngói vàng óng được xây dựng từ ngọc thạch và đá mây. Các cầu đá treo lơ lửng giữa không trung, sân thượng rộng lớn nhìn ra biển mây cuồn cuộn như những dải lụa trắng xóa, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa siêu thoát. Tiếng gió thổi qua biển mây, mang theo hơi lạnh của độ cao, hòa cùng tiếng chuông gió leng keng từ một góc ban công, và tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vườn thượng uyển, tạo nên một bản hòa tấu thanh tịnh nhưng cũng ẩn chứa sự cô độc. Mùi mây ẩm ướt, mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển và mùi linh khí thanh khiết đặc trưng của tiên giới tràn ngập không gian, mang lại cảm giác bình yên, nhẹ nhàng, nhưng cũng đầy ẩn ý về sự cô lập.

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi trong chính điện, ánh trăng bạc xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rải lên người nàng một vầng sáng mờ ảo. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, bạch y thuần khiết không một tì vết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại chứa đựng sự trầm tư sâu sắc. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng, vật phẩm mà nàng luôn cảm nhận sự lạnh lẽo thuần khiết của tiên khí, giờ đây lại mang theo một chút hơi ấm kỳ lạ, một sự ấm áp rất “người” mà nàng chưa từng cảm thấy trước đây.

Nàng vừa kết thúc việc quan sát thông qua một pháp khí cổ xưa, một bảo vật của Thiên Đỉnh Cung, có khả năng phản chiếu những gì đang diễn ra ở nhân gian. Nàng đã chứng kiến trọn vẹn câu chuyện hòa giải của Lão L�� và Lão Trần đã lan truyền nhanh chóng như thế nào. Từ những lời bàn tán xôn xao ở Thôn Vân Sơn, đến những lời kể say sưa của Người Kể Chuyện tại Quán Trà Vọng Giang, và cả những suy tư của những người phàm trần về “nhân quả của sự thấu hiểu” và “nhân đạo”.

Mỗi lời kể, mỗi ánh mắt, mỗi biểu cảm của người phàm, đều như những mũi kim châm vào trái tim băng giá của nàng, khiến nó rung động, khiến nó đau xót một cách mơ hồ. Sự mâu thuẫn giữa lý tưởng ‘vô tình đạo’ mà nàng đã tu luyện hàng trăm năm và những cảm xúc ‘nhân tính’ mà nàng đang trải nghiệm ngày càng sâu sắc, như hai dòng chảy đối nghịch đang giằng xé nội tâm nàng.

“Vô tình đạo… liệu có thật sự là con đường cứu thế? Hay chính nhân tính, thứ mà chúng ta khinh rẻ, mới là chìa khóa?” Nàng thầm thì, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự hoài nghi, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của chính điện. Nàng đã dành cả cuộc đời để đoạn tuyệt mọi cảm xúc, mọi ràng buộc trần thế, tin rằng đó là cách duy nhất để siêu thoát, để bảo vệ bản thân khỏi sự “mất người” mà nàng đã chứng kiến quá nhiều ở những tu sĩ khác. Nàng đã nhìn thấy những đồng môn vì một chút tình cảm phàm tục mà rơi vào ma chướng, vì một chút chấp niệm mà hồn phách tan biến, trở thành những cỗ máy vô tri, không còn chút nhân tính.

Nhưng những gì nàng vừa chứng kiến lại hoàn toàn trái ngược. Một hành động nhỏ của lòng vị tha, một sự thấu hiểu chân thành, lại có thể hàn gắn những vết thương lòng sâu sắc hơn bất kỳ loại linh đan diệu dược hay tiên pháp nào. Sức mạnh đó không đến từ linh khí hùng hậu, không đến từ công pháp cao siêu, mà đến từ chính cái gọi là ‘nhân tính’ – thứ mà tiên giới đã luôn coi là nguồn gốc của mọi phiền não, là vật cản trên con đường trường sinh.

Nàng nhớ lại những lời của các trưởng lão: “Cảm xúc là xiềng xích, nhân tính là chấp niệm. Chỉ khi đoạn tuyệt mọi ràng buộc, mới có thể đạt đến cảnh giới vô thượng.” Nàng đã tin điều đó một cách tuyệt đối. Nhưng giờ đây, niềm tin ấy đang lung lay dữ dội. Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, phải chăng không phải vì con người quá tham lam muốn thành tiên, mà chính vì con người đã quá lâu quên đi giá trị của ‘nhân đạo’? Phải chăng chính sự vô tình, sự đoạn tuyệt cảm xúc đã khiến cho Thiên Đạo trở nên cằn cỗi, mất đi sự sống động, sự cân bằng vốn có của nó?

Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như một vì sao nhỏ trong lòng bàn tay. Hơi ấm từ nó lan tỏa, không phải là sự nóng bỏng của sức mạnh, mà là sự ấm áp của sự sống, của sự kết nối. Nàng đã luôn coi Nguyệt Quang Trâm là biểu tượng cho sự lạnh lẽo, cao quý của mình, nhưng giờ đây, nó lại như đang thì thầm với nàng về một khả năng khác, một con đường khác.

Sự hoài nghi ngày càng sâu sắc, như một dòng nước ngầm chảy xiết trong tâm trí nàng. Nàng không còn chắc chắn về con đường mình đang đi. Liệu việc từ bỏ mọi cảm xúc có thực sự là giải thoát, hay chỉ là tự mình nhốt mình vào một cái lồng vàng son của sự cô độc? Liệu cái giá của sự “mất người” để thành tiên có phải là quá đắt, một cái giá mà nhân loại không nên phải trả?

Nàng nhắm mắt lại, hình ảnh Tạ Trần lại hiện lên rõ nét trong tâm trí. Vị thư sinh phàm nhân ấy, không tu luyện, không cầu danh vọng, chỉ sống một đời bình thường, nhưng lại có khả năng nhìn thấu nhân tâm, thấu hiểu 'nhân quả' một cách sâu sắc đến kinh ngạc. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói, mỗi hành động hắn làm, đều mang theo một triết lý sâu xa, lay động lòng người. Hắn không phá vỡ Thiên Đạo bằng sức mạnh, mà bằng cách gieo những hạt mầm 'nhân đạo' vào lòng nhân gian, phá vỡ những 'chấp niệm' cố hữu, thay đổi nhận thức của con người.

Lăng Nguyệt Tiên Tử mở mắt, ánh mắt nàng không còn sự lạnh lùng của băng tuyết, mà thay vào đó là sự phức tạp của những cảm xúc đan xen. Nàng đã từng nghĩ rằng tiên giới là nơi duy nhất có thể tìm thấy chân lý, nhưng giờ đây, nàng lại thấy chân lý đang dần hé lộ ngay trong những câu chuyện nhỏ bé của phàm nhân. Sự thay đổi lớn đang đến, không chỉ với nhân gian, mà còn với cả những người trên tiên giới, những người đã từng tin rằng mình siêu thoát khỏi mọi ràng buộc. Sự dao động trong nội tâm nàng, như tiếng chuông gió buổi chiều, khe khẽ ngân vang, báo hiệu một bước ngoặt quan trọng trên con đường của Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng, một tiên tử từng lạnh lùng như băng tuyết, đang đứng trước ngưỡng cửa của sự lựa chọn: tiếp tục con đường vô tình, hay đón nhận sự ấm áp của ‘nhân tính’, điều mà nàng vừa chứng kiến có sức mạnh lay động lòng người hơn bất kỳ tiên pháp nào.

***

Chiều tối buông xuống Thị Trấn An Bình, mang theo làn gió nhẹ mơn man qua những con phố. Ánh hoàng hôn rực rỡ nhuộm đỏ ráng trời, vẽ nên một bức tranh huyền ảo trên những mái nhà cổ kính. Quán sách nhỏ của Tạ Trần nằm yên bình giữa lòng thị trấn, ánh đèn dầu đã được thắp sáng, hắt ra một vầng sáng ấm áp, mời gọi. Bên trong, mùi giấy cũ, mực viết và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh lặng, đầy chất thơ.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, mái tóc đen dài buộc gọn bằng dải lụa đơn giản, đang ngồi bên bàn đọc sách. Áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, tôn lên vẻ thanh tú của khuôn mặt. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng khí chất trầm tĩnh, sâu sắc toát ra từ hắn lại có sức hút lạ thường.

Cửa quán khẽ mở, Mai và Thư Đồng Tiểu An bước vào, mang theo một luồng gió tươi mới và sự hồ hởi. Mai, với nụ cười thường trực trên môi, đôi mắt lấp lánh niềm vui, và Tiểu An, vẻ mặt thông minh, đôi mắt toát lên sự ngưỡng mộ, cả hai đều tràn đầy năng lượng. Họ vừa trở về từ Thôn Vân Sơn và những vùng lân cận, nơi câu chuyện hòa giải của Lão Lý và Lão Trần đã trở thành đề tài nóng hổi.

“Tiên sinh, tiên sinh!” Mai reo lên, giọng nói vui vẻ, nhiệt huyết. Cô vội vã đặt giỏ đồ xuống bàn, tiến lại gần Tạ Trần. “Câu chuyện của Lão Lý và Lão Trần giờ đây được mọi người nhắc đến như một phép màu vậy! Ai cũng muốn học hỏi cách hòa giải bằng lòng đồng cảm, không còn ai nhắc đến chuyện phải phân định đúng sai, phải trừng phạt hay trả thù nữa.”

Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng bừng. “Đúng vậy ạ! Ở Thôn Vân Sơn, con đã thấy những người hàng xóm từng bất hòa nay đã bắt đầu chào hỏi nhau, thậm chí còn giúp đỡ nhau việc đồng áng. Có một bác nông dân còn nói, 'Hóa ra bấy lâu nay, chúng ta cứ giữ khư khư cái giận trong lòng, mà không biết rằng chỉ cần một chút thiện ý, một lời nói chân thành là có thể xóa bỏ hết thảy.' Con đã giải thích cho họ về ‘nhân quả của sự thấu hiểu’ mà tiên sinh dạy đó ạ.” Giọng cô bé trong trẻo, tự tin, như thể đang thuật lại một bài học quý giá mà mình đã thuộc nằm lòng.

Tạ Trần lắng nghe, đôi môi hắn khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ, rất đỗi bình thản và hài lòng. Đó không phải là nụ cười của sự đắc thắng, mà là nụ cười của sự thấu hiểu sâu sắc, của một người đã nhìn thấy những hạt mầm mình gieo đang bắt đầu nảy nở. Hắn khẽ gật đầu, đặt cuốn sách đang đọc xuống, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn ��ang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch.

“Hạt giống đã gieo, giờ là lúc nó nảy mầm,” Tạ Trần trầm giọng nói, giọng nói trầm, điềm tĩnh, ít khi cao giọng, nhưng lại mang một sức nặng triết lý sâu xa. “Con người vốn dĩ có thiện lương, chỉ là đôi khi bị che lấp bởi những chấp niệm, bởi những mông lung, bởi những định kiến. Khi màn sương của chấp niệm tan đi, cái thiện lương ấy sẽ lại hiện rõ, và đó chính là lúc ‘nhân đạo’ được hiển lộ.”

Hắn quay lại nhìn Mai và Tiểu An, ánh mắt đầy sự tin tưởng. “Các con đã làm rất tốt. Không cần phải dùng những lời lẽ hoa mỹ, không cần phải thuyết giảng cao siêu. Chỉ cần kể lại câu chuyện, chỉ cần chỉ ra cái ‘nhân quả’ của một hành động nhỏ bé nhưng chân thành, là đủ để lay động lòng người. Đó chính là ‘Vô Vi Chi Đạo’, là sức mạnh của sự không làm, nhưng lại tạo ra sự chuyển biến to lớn.”

Mai và Tiểu An nhìn Tạ Trần, trong lòng dâng lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Họ hiểu rằng, những gì họ đang làm không chỉ là kể một câu chuyện, mà là đang gieo mầm cho một kỷ nguyên mới, nơi giá trị của con người, của lòng nhân ái được đề cao hơn bất kỳ phép thuật hay thần thông nào. Họ là những người truyền tải, những người gieo hạt, và mỗi câu chuyện hòa giải, mỗi hành động đồng cảm đều là một bằng chứng cho thấy ‘nhân đạo’ đang dần trỗi dậy.

Ánh nến trong quán sách lung linh, hắt lên gương mặt thư sinh của Tạ Trần, khiến hắn trông càng thêm thanh thoát. Ngoài kia, bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn Thị Trấn An Bình, nhưng trong quán sách nhỏ này, một ngọn lửa hy vọng đang bùng cháy, một ngọn lửa của sự thấu hiểu và lòng vị tha. Sự lan tỏa của câu chuyện hòa giải của Lão Lý và Lão Trần báo hiệu rằng triết lý ‘nhân quả của sự thấu hiểu’ và ‘Vô Vi Chi Đạo’ sẽ dần được chấp nhận và trở thành nền tảng cho các giá trị xã hội trong kỷ nguyên ‘Nhân Gian Bình Thường Vĩnh Cửu’. Mai và Tiểu An, thông qua việc truyền tải câu chuyện và triết lý, đang dần phát triển thành những người tiên phong, những người ‘gieo hạt’ cho một kỷ nguyên mới, nơi trí tuệ và lòng nhân ái là trọng tâm.

Tạ Trần mỉm cười lần nữa, một nụ cười ẩn chứa biết bao điều, biết bao sự suy tư về dòng chảy ‘vô thường’ của thế sự. Hắn tin rằng, vạn vật đều có sự luân hồi, và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng tìm kiếm sự trọn vẹn mà không cần phải 'thành tiên'. Con đường phía trước còn dài, nhưng những hạt mầm đã được gieo, và chúng đang bắt đầu đâm chồi nảy lộc, hứa hẹn một mùa gặt bội thu cho ‘nhân gian’.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free