Nhân gian bất tu tiên - Chương 1400: Hàn Gắn Vết Thương Năm Tháng: Thỏa Thuận Của Lòng Vị Tha
Ánh nắng chiều vàng óng như rót mật lên Thị Trấn An Bình, xuyên qua tán lá bàng cổ thụ trước quán sách, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch cũ kỹ. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố màu xanh xám, vẫn ngồi sau bàn trà quen thuộc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ tỉnh táo, suy tư, nhìn ra khoảng sân vắng. Bên cạnh hắn, Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt lại sáng rực sự thông minh, vẫn còn trầm tư về những lời tiên sinh đã giảng giải chiều hôm trước, về cái gọi là "nhân quả" của sự thấu hiểu. Chiếc lá khô mà T�� Trần đã dùng làm vật dẫn dắt cho câu chuyện vẫn nằm yên trên mặt bàn, như một lời nhắc nhở hữu hình về những giá trị vô hình.
"Tiên sinh, con đã suy nghĩ rất nhiều về những gì người nói," Tiểu An khẽ lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Về việc một hành động nhỏ, xuất phát từ thiện ý và lòng trắc ẩn, lại có thể hóa giải một mâu thuẫn lớn. Con cứ nghĩ, những chuyện đại sự phải cần đến sức mạnh phi thường, hoặc những lời lẽ đao to búa lớn."
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa làm dịu đi cái lạnh lẽo trong không gian. Hắn đặt chén trà xuống, không vội trả lời ngay, mà để ánh mắt lướt qua những giá sách cao ngất, nơi cất giữ vô vàn tri thức của nhân gian. "Sức mạnh phi thường, Tiểu An, đôi khi chỉ là ảo ảnh. Những lời lẽ đao to búa lớn, đôi khi chỉ khuấy động thêm sóng gió. Con người thường bị cuốn vào cái gọi là 'quy mô', mà quên mất 'bản chất'. Vạn vật trong càn khôn này, từ hạt cát nhỏ bé đến tinh tú xa xăm, đều tuân theo một quy luật chung: quy luật của sự tương tác, của 'nhân quả'."
Đúng lúc đó, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ ngoài cửa. Mai, với dáng vẻ thanh thoát và nụ cười tinh tế thường trực trên môi, bước vào. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh ngọc nhã nhặn, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng, toát lên vẻ duyên dáng mà không kém phần hoạt bát. Vừa nhìn thấy Tạ Trần và Tiểu An, nàng đã không giấu được sự phấn khởi.
"Tiên sinh, Tiểu An, con vừa từ Thôn Vân Sơn về đây!" Giọng Mai trong trẻo, mang theo niềm vui khó tả. Nàng khẽ thở một hơi, đôi má ửng hồng vì đi bộ. "Có một tin tốt lành, một điều mà có lẽ cả làng Vân Sơn đã mong đợi từ rất lâu."
Tiểu An lập tức hướng ánh mắt tò mò về phía Mai, dường như đã lờ mờ đoán được điều gì đó. Tạ Trần chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt khích lệ nàng kể tiếp.
Mai đặt giỏ mây xuống góc phòng, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần. "Sáng nay, con và Tiểu An lại đến thăm Lão Lý và Lão Trần. Bầu trời ở Thôn Vân Sơn trong xanh lạ thường, không khí trong lành, thoảng mùi đất và cỏ cây sau cơn mưa đêm qua. Tiếng chim hót ríu rít từ những tán cây cổ thụ quanh nhà Lão Trần, và tiếng suối róc rách từ con suối nhỏ chảy qua làng tạo nên một bản hòa tấu êm đềm đến lạ."
Nàng ngừng một chút, như để sắp xếp lại dòng cảm xúc. "Con nhìn thấy Lão Trần đang ngồi trên hiên nhà, một tay chống cằm, ánh mắt đăm chiêu nhìn chiếc chuông gió đang khẽ đung đưa trong gió sớm. Tiếng chuông gió kêu khe khẽ, trong trẻo, ngân nga như một lời thì thầm của ký ức. Có vẻ như ông ấy đã ngồi đó từ rất lâu, suy nghĩ về điều gì đó rất xa xôi."
"Con và Tiểu An khẽ khàng lại gần. Lúc đó, Lão Lý cũng vừa đi ra từ căn nhà đối diện, trên tay cầm một giỏ rau tươi rói. Ban đầu, ông ấy vẫn giữ thói quen cũ, định lảng tránh ánh mắt Lão Trần. Nhưng con bé đã khéo léo lên tiếng trước, phá vỡ sự im lặng căng thẳng ấy."
Mai bắt chước giọng điệu tinh nghịch của mình lúc đó: "'Ôi, chuông gió của bác Trần hôm nay kêu trong trẻo quá! Con nghe nói, đây là tác phẩm của bác Lý phải không ạ? Chắc là bác Lý đã sửa rất khéo tay rồi ạ!'"
"Nghe con bé nói vậy, Lão Trần giật mình, rồi quay sang nhìn Lão Lý. Ánh mắt hai người chạm nhau, không còn là sự lảng tránh hay căm ghét như trước, mà là một thoáng ngượng nghịu, xen lẫn một chút gì đó rất khó tả. Lão Trần khẽ hắng giọng, rồi bằng một giọng nói trầm khẽ, gần như chỉ là tiếng thì thầm, ông ấy nói: '...Cảm ơn ông Lý.'"
Tạ Trần gật đầu nhẹ, đôi mắt sáng lên vẻ thấu hiểu. "Một lời cảm ơn sau bao nhiêu năm, đâu chỉ là lời nói suông."
Mai tiếp lời, giọng càng thêm xúc động. "Đúng vậy, tiên sinh! Nghe Lão Trần nói vậy, Lão Lý ban đầu chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn còn tránh né. Nhưng rồi, ông ấy lại bất ngờ tiến lại gần hơn một bước, đặt giỏ rau xuống, rồi đưa tay ra. Con và Tiểu An đều nín thở theo dõi. Lão Lý đã khẽ đặt bàn tay thô ráp của mình lên vai Lão Trần, một cái chạm rất nhẹ, nhưng dường như lại chứa đựng cả một đời người, cả bao nhiêu nỗi niềm. Không một lời nào được thốt ra thêm, nhưng con bé cảm thấy như cả một đời oán giận, cả bao nhiêu 'chấp niệm' đã tan biến trong khoảnh khắc đó."
Tiểu An, vẫn lắng nghe chăm chú, giờ đây đôi mắt mở to, gương mặt hiện rõ vẻ bừng tỉnh. "Tiên sinh, vậy là, chỉ cần một lời cảm ơn, một cái chạm... là có thể hóa giải được sao? Con cứ nghĩ phải có một phiên tòa, một lời xin lỗi long trọng, hay một sự đền bù nào đó mới đủ."
Tạ Trần mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự bao dung. Hắn đặt chiếc lá khô lên lòng bàn tay, khẽ xoa nhẹ. "Tiểu An, con nhìn chiếc lá này. Nó nhỏ bé, yếu ớt, dễ dàng bị gió cuốn đi. Nhưng nó cũng là một phần của cây cổ thụ vĩ đại. Một chiếc lá rụng xuống, mục nát, sẽ trở thành dinh dưỡng cho đất, giúp cây khác sinh sôi. Mỗi hành động của chúng ta cũng vậy, dù nhỏ bé đến đâu, nó đều có một 'nhân', và sẽ sinh ra một 'quả'. Không phải pháp luật, không phải quyền lực, mà là sự cảm thông và lòng vị tha mới có thể thực sự hàn gắn những vết thương sâu sắc nhất của nhân gian. Pháp luật có thể phân định đúng sai, nhưng không thể xoa dịu trái tim. Quyền lực có thể ép buộc, nhưng không thể tạo ra sự tự nguyện."
Hắn khẽ nhắm mắt, như đang nh��n sâu vào dòng chảy vô hình của 'nhân quả'. "Cái mà Lão Lý và Lão Trần đã trải qua, không phải là một sự kiện đơn lẻ. Nó là kết quả của một chuỗi 'nhân quả' mà chúng ta đã gieo trồng. Mai đã gieo 'nhân' của sự tinh tế và kiên nhẫn. Con, Tiểu An, đã gieo 'nhân' của sự tò mò và lòng muốn học hỏi. Và Lão Lý, khi sửa chiếc chuông gió, đã gieo 'nhân' của sự quan tâm tiềm ẩn, của tình bạn cũ chưa hề tắt. Giờ đây, 'quả' đã chín. Quả của sự thấu hiểu, của sự hòa giải. Đó chính là 'nhân quả của sự thấu hiểu'. Nó không phải là một phép thuật, mà là một quy luật của lòng người, của 'nhân đạo'. Nó là minh chứng cho thấy, ngay cả khi 'Thiên Đạo' đang suy yếu, thì 'nhân đạo' vẫn tồn tại, vẫn có thể tự hàn gắn và phát triển."
Tạ Trần mở mắt, nhìn Mai và Tiểu An. "Và đây, cũng là một phần của 'phá cục'. Khi con người từ bỏ những 'chấp niệm' của oán hận, của quyền lợi cá nhân, để hướng về sự cảm thông, về lòng vị tha, đó chính là lúc những sợi dây 'nhân quả' tiêu cực bị cắt đứt, và những sợi dây 'nhân quả' tích cực được hình thành. Một kỷ nguyên mới, nơi giá trị của con người, của nhân tính, được đặt lên hàng đầu, đang dần hé mở từ những hành động nhỏ bé như vậy."
Lời của Tạ Trần không chỉ là một bài giảng, mà còn là một lời tiên tri, một lời dẫn lối. Trong không khí tĩnh lặng của quán sách, với ánh nắng chiều vàng ruộm xuyên qua ô cửa, những triết lý sâu sắc ấy như thấm đẫm vào từng thớ gỗ, từng trang sách cũ. Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng bừng. Mai thì mỉm cười, ánh mắt long lanh như vừa chứng kiến một phép màu. Nàng hiểu rằng, cái mà nàng đã làm, cái mà Tạ Trần đã hướng dẫn, không chỉ là hòa giải hai ông lão, mà là gieo một hạt giống cho một tương lai rộng lớn hơn.
***
Cùng lúc đó, trên Thiên Đỉnh Cung, nơi những cung điện trắng muốt được xây dựng từ ngọc thạch và đá mây lơ lửng giữa biển mây, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang ngồi trong điện Ngọc Linh. Nàng mặc một tiên bào trắng thuần, không họa tiết, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo của dung nhan tuyệt mỹ. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, để lộ vầng trán thanh tú. Đôi mắt phượng sắc bén, thường ngày chứa đựng sự uy nghiêm và lạnh lùng, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi mệt mỏi khó tả, như thể đã gánh chịu quá nhiều trọng trách và chứng kiến quá nhiều sự vô thường của thế gian.
Xung quanh nàng là một sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng gió thổi qua biển mây rì rào như một bản nhạc thiêng liêng, và tiếng chuông gió bằng pha lê treo ngoài hiên khẽ ngân lên những âm thanh trong trẻo đến nao lòng. Mùi linh khí thanh khiết hòa quyện cùng hương hoa thoang thoảng từ vườn thượng uyển, tạo nên một bầu không khí siêu thoát, thanh tịnh. Nhưng trong lòng nàng, lại không hề có sự thanh tịnh ấy.
Trong tay nàng, Nguyệt Quang Trâm khẽ phát sáng. Đó không chỉ là một pháp khí cường đại, mà còn là một vật dẫn, cho phép nàng quan sát những gì diễn ra ở nhân gian, dù cách biệt bởi ngàn vạn dặm mây khói. Nàng đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ở Thôn Vân Sơn, từ lúc Mai và Tiểu An xuất hiện, đến khoảnh khắc Lão Lý đặt tay lên vai Lão Trần.
Ánh sáng từ Nguyệt Quang Trâm phản chiếu lên đôi mắt nàng, khiến chúng trở nên lung linh một cách kỳ lạ. Nàng thấy rõ sự ngượng nghịu ban đầu, sự do dự, rồi cái gật đầu của Lão Lý. Nàng nghe thấy lời "Cảm ơn ông Lý" nhỏ bé, khẽ khàng nhưng chứa đầy sức nặng của Lão Trần. Và nàng cảm nhận được cái chạm tay kia, một cái chạm đơn giản, không mang bất kỳ phép thuật hay linh lực nào, nhưng lại có sức mạnh hơn vạn lời nói, hơn vạn phép thuật.
Một dòng cảm xúc lạ lẫm, vừa ấm áp vừa đau xót, dâng lên trong lòng Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng đã tu luyện 'vô tình đạo' từ thuở thiếu thời, tin rằng chỉ có đoạn tuyệt mọi cảm xúc, mọi ràng buộc trần thế, mới có thể đạt đến cảnh giới tiên đạo tối cao, mới có thể thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử. Nàng đã chứng kiến vô số tu sĩ vì vướng bận tình cảm mà rơi vào kiếp nạn, vì 'chấp niệm' mà đánh mất bản thân, cuối cùng 'mất người' mà trở thành những cỗ máy vô tri. Nàng luôn tin rằng, cảm xúc là sợi xích trói buộc con người vào cõi phàm trần, là vật cản trên con đường trường sinh bất lão.
Thế nhưng, những gì nàng chứng kiến từ Lão Lý và Lão Trần lại đang thách thức toàn bộ niềm tin của nàng. Một cái chạm, một lời nói nhỏ, một ánh mắt giao hòa... lại có thể hàn gắn vết thương lòng kéo dài bao nhiêu năm, xoa dịu những nỗi đau mà những phép tắc, những quy định của tiên môn không bao giờ làm được. Sức mạnh đó không đến từ linh khí, không đến từ bí thuật, mà đến từ chính 'nhân tính' sâu thẳm trong lòng người phàm.
Nàng khẽ vuốt ve Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận sự lạnh lẽo của pháp khí, nhưng trong lòng nàng, một dòng ấm áp kỳ lạ đang lan tỏa. Nó không phải là cảm giác cường đại khi đột phá cảnh giới, cũng không phải là sự tự mãn khi đạt được thành công. Đó là một cảm giác rất "người", rất mong manh, nhưng lại có sức lay động mãnh liệt.
"Nhân tính... Liệu nó có thực sự mạnh mẽ đến vậy?" Nàng thầm thì, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự hoài nghi. Những lời lẽ này, nếu để các trưởng lão trong môn phái nghe thấy, hẳn sẽ bị coi là đại nghịch bất đạo. Bởi trong mắt họ, 'nhân tính' là nguồn gốc của mọi phiền não, là thứ cần phải loại bỏ trên con đường tu tiên.
Nhưng Lăng Nguyệt Tiên Tử không thể phủ nhận những gì mình đã thấy. Nàng đã nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt của Lão Lý, sự nhẹ nhõm trên gương mặt Lão Trần. Đó là một sự hàn gắn thực sự, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của oán hận, điều mà bất kỳ tiên pháp nào cũng không thể mang lại một cách trọn vẹn như thế. Cái giá của sự "mất người" để thành tiên, liệu có phải là quá đắt? Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, phải chăng chính là vì đã quá lâu, con người đã quên đi giá trị của 'nhân đạo'?
Ánh tà dương xuyên qua những đám mây mù bao phủ Thiên Đỉnh Cung, nhuộm đỏ một phần bầu trời, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng chất chứa bi thương. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng dậy, bước đến ban công đá, nhìn xuống biển mây cuồn cuộn. Bên dưới lớp mây dày đặc ấy là nhân gian, nơi những con người nhỏ bé đang sống, yêu thương, hận thù, và rồi lại tha thứ. Nơi 'nhân quả' đan xen chằng chịt, tạo nên những câu chuy���n muôn màu muôn vẻ.
Nàng nhớ lại Tạ Trần, vị thư sinh phàm nhân với đôi mắt thấu suốt vạn sự. Hắn không tu tiên, không có sức mạnh phi thường, nhưng lại có khả năng nhìn thấu 'nhân quả', nhìn thấu lòng người. Hắn không giảng đạo bằng lời lẽ hoa mỹ, mà bằng những hành động nhỏ bé, bằng sự thấu hiểu sâu sắc nhất. Phải chăng, hắn chính là 'điểm neo nhân quả', là người đang gieo những hạt mầm cho một kỷ nguyên mới, nơi 'Thiên Đạo' không còn là duy nhất, mà 'nhân đạo' sẽ trỗi dậy?
Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng vẫn phát sáng, nhưng giờ đây, ánh sáng ấy dường như đã bớt đi vẻ lạnh lẽo, mà thay vào đó là một chút ấm áp, một chút bối rối. Con đường tu luyện của nàng, con đường 'vô tình đạo' mà nàng đã kiên định theo đuổi, dường như đang dần rạn nứt. Một sự thay đổi lớn đang đến, không chỉ với nhân gian, mà còn với cả những người trên tiên giới, những người đã từng tin rằng mình siêu thoát khỏi mọi ràng buộc. Sự dao động trong nội tâm nàng, như tiếng chuông gió buổi chiều, khe khẽ ngân vang, báo hiệu một bước ngoặt quan trọng trên con đường của Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng, một tiên tử từng lạnh lùng như băng tuyết, đang đứng trước ngưỡng cửa của sự lựa chọn: tiếp tục con đường vô tình, hay đón nhận sự ấm áp của 'nhân tính', điều mà nàng vừa chứng kiến có sức mạnh lay động lòng người hơn bất kỳ tiên pháp nào.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.