Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1399: Chân Lý Từ Điều Nhỏ Nhoi: Nhân Quả Của Sự Thấu Hiểu

Dưới lớp mây mù vẫn còn vương vấn trên đỉnh núi Sương Phù, nơi biệt viện của Lăng Nguyệt Tiên Tử tọa lạc, không khí trở nên tịch mịch lạ thường. Nàng vẫn ngồi đó, bên bàn cờ vây đã tàn cuộc, quân cờ trắng vừa được nàng đặt xuống như một dấu ấn cho sự thay đổi trong nội tâm. Ánh mắt phượng sắc bén, thường ngày lạnh lùng như băng tuyết, nay lại mang theo một tia ưu tư khó tả, sâu thẳm như hồ thu ẩn mình dưới rặng thông già. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào chiếc Nguyệt Quang Trâm đang cài trên mái tóc đen nhánh, cảm nhận hơi ấm quen thuộc tỏa ra từ pháp khí, nhưng tâm trí nàng lại ngập tràn những suy tư khác, những rung động vi tế mà nàng cảm nhận được từ thế giới phàm trần, từ Thôn Vân Sơn xa xôi.

"Sức mạnh của phàm nhân... thật khó lường," nàng thì thầm, giọng nói nội tâm chỉ mình nàng nghe thấy, âm điệu trầm lắng, không còn cái vẻ cao ngạo thường thấy. Cái "sức mạnh" mà nàng nói đến không phải là thần thông quảng đại, không phải là năng lực dời non lấp bể, mà là một thứ quyền năng vô hình, mềm mại nhưng lại có thể uốn nắn những tảng băng trong trái tim, hóa giải những mâu thuẫn tưởng chừng như không thể hàn gắn. Nàng đã chứng kiến vô số lần tiên nhân dùng pháp lực để thay đổi thế gian, nhưng chưa bao giờ thấy một vật phẩm phàm tục, một hành động giản dị, lại có thể làm tan chảy sự đóng băng trong tâm hồn con người như những gì Mai và Tiểu An đang làm.

Hàng ngàn năm tu luyện, nàng luôn được dạy rằng tình cảm là xiềng xích, là chấp niệm, là thứ sẽ cản trở con đường đại đạo. Để đạt đến cảnh giới vô thượng, phải đoạn tuyệt hồng trần, phải trở nên vô cảm, vô ngã. Nàng đã tin điều đó một cách tuyệt đối, đã gạt bỏ mọi hỉ nộ ái ố, xem chúng như những hạt bụi bám víu trên trường bào trắng muốt của tiên nhân. Nhưng giờ đây, những hạt bụi ấy, qua câu chuyện của hai lão tiều phu, lại hiện lên như những viên ngọc quý, lấp lánh thứ ánh sáng mà tiên nhân không thể nào có được. Sự "mất người" mà Tạ Trần từng nhắc đến, cái giá của việc đạt được sức mạnh, dường như đang hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết trong chính nàng.

Nàng đứng dậy, tà áo bạch y khẽ bay theo làn gió thoảng. Bước chân nàng nhẹ như không, tiến ra lan can, đôi mắt hướng về phía chân trời, nơi ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng. "Liệu có phải... sự chấp niệm vào 'đạo' đã khiến ta quên mất... những điều cơ bản nhất?" Câu hỏi ấy lại vang vọng, không chỉ là một nghi vấn, mà là một sự chất vấn sâu sắc đối với toàn bộ con đường mà nàng đã đi. Nàng đã quá tập trung vào việc "thành tiên", vào việc tìm kiếm sức mạnh và sự bất tử, mà quên đi cái giá phải trả: sự đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính của chính mình. Sự thoát ly khỏi "vô thường" của nhân gian, liệu có phải là một hình thức cô lập khác, một sự tù túng ẩn mình dưới danh nghĩa giải thoát?

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhắm mắt lại, hít thở một hơi thật sâu, cảm nhận làn không khí trong lành của sớm mai. Trong tâm trí nàng, hình ảnh Tạ Trần lại hiện lên, với đôi mắt sâu thẳm và lời nói trầm tĩnh về "sống một đời bình thường", về giá trị của nhân tính. Lúc ấy, nàng cho rằng đó là những lời lẽ của một phàm nhân yếu đuối, không hiểu được khát vọng siêu việt. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến câu chuyện của Lão Lý và Lão Trần, nàng dần thấu hiểu. Sự hàn gắn của hai ông lão không chỉ là câu chuyện của tình bạn, mà còn là một minh chứng cho sức mạnh của sự thấu hiểu, của lòng nhân ái, của khả năng tha thứ và kết nối. Đó là những giá trị mà tiên nhân thường đánh đổi để lấy sức mạnh, nhưng lại là nền tảng vững chắc nhất cho sự tồn tại của nhân gian. Một hạt mầm của sự thay đổi đã được gieo vào tâm hồn nàng, một lời hứa hẹn cho một kỷ nguyên mới, nơi ranh giới giữa tiên và phàm sẽ không còn là bức tường ngăn cách, mà là một cây cầu của sự thấu hiểu và hòa hợp. Nàng mở mắt, ánh mắt đã không còn quá lạnh lẽo, mà mang một nét suy tư, một sự chấp nhận đang dần hình thành.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa đủ để xuyên qua màn sương mỏng, trải vàng trên những mái nhà gỗ đơn sơ của Thôn Vân Sơn, Mai và Tiểu An đã có mặt. Không khí nơi đây mang một vẻ thanh bình đến lạ, như một bức tranh thủy mặc vừa được vẽ nên. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ khe núi đá, và xa xa là tiếng gà gáy eo óc gọi bình minh. Mùi đất ẩm sau đêm sương hòa quyện với hương cỏ cây dại, và thoang thoảng đâu đó là mùi khói bếp ấm áp từ những ngôi nhà đã thức giấc. Cả thôn làng dường như vẫn còn ngái ngủ, nhưng sự sống đã bắt đầu cựa quậy.

Mai, với nụ cười tươi tắn và đôi mắt lấp lánh vẻ tinh nghịch, nắm tay Tiểu An, rảo bước trên con đường đất nhỏ dẫn vào thôn. Tiểu An, với vẻ mặt gầy gò nhưng đôi mắt thông minh, vẫn còn chút băn khoăn về những gì đã xảy ra ngày hôm trước. Cậu bé quay sang nhìn Mai, khẽ hỏi: "Chị Mai, liệu hôm nay hai bác ấy có thực sự nói chuyện với nhau không ạ? Hôm qua chỉ là những ánh mắt thôi."

Mai mỉm cười trấn an: "Cứ từ từ thôi, Tiểu An. Mọi việc đều cần thời gian. Chuyện tình cảm của con người đâu thể vội vàng như việc tu luyện phép thuật của tiên nhân được." Giọng Mai nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt ẩn chứa sự kiên định và một chút bí hiểm. Cô bé nhìn về phía gốc cây thị cổ thụ khổng lồ đứng sừng sững ở đầu thôn, nơi những buổi gặp mặt trước đó đã diễn ra.

Dưới gốc cây thị ấy, Lão Lý đang ngồi tỉ mỉ đẽo gọt một khúc gỗ mục thành hình một con chim nhỏ. Những vụn gỗ vương vãi quanh chân ông, mùi gỗ tươi thoang thoảng trong không khí. Dáng người ông gầy gò, lưng còng, nhưng đôi tay lại vô cùng khéo léo và vững vàng. Ánh mắt tinh anh của ông tập trung hoàn toàn vào tác phẩm đang hình thành, dường như quên mất mọi sự xung quanh. Không xa đó lắm, dưới một bóng cây bàng rủ lá, Lão Trần đang ngồi vá lại tấm lưới đánh cá đã sờn rách. Ông cũng gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ, nhưng động tác lại dứt khoát, quen thuộc. Hai ông lão vẫn giữ một khoảng cách nhất định, không ai nói với ai lời nào, nhưng bầu không khí không còn căng thẳng như những ngày đầu. Nó giống như hai dòng sông chảy song song, vẫn giữ khoảng cách, nhưng đã không còn muốn va chạm.

Mai và Tiểu An khẽ khàng tiến lại gần. "Chào hai bác ạ! Bác Lý, bác Trần vẫn khỏe chứ ạ?" Mai cất tiếng chào, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi sớm.

Lão Lý ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi ngạc nhiên khi thấy hai đứa trẻ. Ông khẽ gật đầu, khuôn mặt khắc khổ nở một nụ cười nhàn nhạt: "Ừ, khỏe. Hai đứa lại đến chơi à?" Giọng ông khàn khàn, nhưng không còn vẻ khó chịu.

Lão Trần cũng liếc nhìn sang, rồi lại cúi xuống với tấm lưới của mình, nhưng khóe môi ông cũng khẽ nhếch lên một chút, một dấu hiệu nhỏ cho thấy sự hiện diện của Mai và Tiểu An không còn khiến ông khó chịu.

Mai vui vẻ đáp lời: "Dạ vâng, chúng cháu đến để xem hai bác có cần giúp gì không ạ. Với lại, hôm nay trời đẹp quá, không khí trong lành, thật là thích hợp để nghe chuyện cũ!" Cô bé khéo léo lướt mắt tìm kiếm, rồi dừng lại ở một tảng đá nhỏ gần chỗ Lão Lý. Trên đó, chiếc chuông gió cũ kỹ, kỷ vật đã khơi gợi bao nhiêu ký ức, đang nằm im lìm. Một vết nứt nhỏ chạy dọc theo thân chuông, làm hỏng đi vẻ đẹp vốn có của nó.

Mai giả vờ ngạc nhiên, thốt lên: "Ôi, bác Trần ơi, chiếc chuông gió của bác bị hỏng rồi ạ! Sao lại thế này?" Cô bé đi đến, cầm chiếc chuông lên, cẩn thận quan sát. "Vết nứt này... nếu không sửa ngay, chắc sẽ không còn ngân nga được nữa mất."

Lão Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía chiếc chuông gió với một nét tiếc nuối. Ông khẽ thở dài: "Ài, hôm qua gió lớn quá, chắc là bị va vào đâu đó. Chuyện cũ rồi, sửa làm gì nữa." Giọng ông có chút cam chịu, nhưng cũng ẩn chứa sự hoài niệm.

Mai liền quay sang Lão Lý, đôi mắt lấp lánh như vừa phát hiện ra một điều gì đó quan trọng. "Bác Lý ơi, cháu thấy chiếc chuông gió của bác Trần bị hỏng một chút. Cháu nghĩ chỉ có tay nghề của bác Lý mới sửa được nó thôi ạ. Cháu nghe nói bác là thợ mộc giỏi nhất vùng này mà. Bác xem giúp bác Trần được không ạ?" Giọng cô bé đầy vẻ ngưỡng mộ và tin tưởng, như thể Lão Lý là vị cứu tinh duy nhất có thể giải quyết vấn đề nan giải này.

Lão Lý đang đẽo gỗ bỗng khựng lại. Đôi mắt tinh anh của ông liếc nhanh về phía chiếc chuông gió trong tay Mai, rồi lại lướt qua Lão Trần đang ngồi vá lưới. Một sự do dự hiện rõ trên khuôn mặt ông. Ngón tay thô ráp của ông khẽ siết chặt con dao đẽo gỗ. Mấy chục năm qua, ông và Lão Trần đã tránh mặt nhau, hoặc chỉ trao đổi những lời lẽ lạnh nhạt. Việc ông giúp Lão Trần sửa chữa một vật phẩm, dù nhỏ bé, cũng là một hành động phá vỡ bức tường im lặng đã được dựng lên bấy lâu nay.

Lão Trần nghe vậy cũng hơi bất ngờ, ông ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào ánh mắt của Lão Lý trong khoảnh khắc. Không có sự thù địch, không có sự trách móc, chỉ có một chút ngượng nghịu và một thoáng hoài niệm thoáng qua. Ông vội vàng cúi xuống, tránh đi ánh mắt của Lão Lý, nhưng đôi tai ông lại vểnh lên, chờ đợi câu trả lời.

Mai không hề thúc giục, chỉ kiên nhẫn nhìn Lão Lý, ánh mắt chân thành và đầy hy vọng. Tiểu An cũng đứng bên cạnh, im lặng quan sát, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.

Cuối cùng, Lão Lý khẽ thở dài một tiếng, một tiếng thở dài mang theo bao nhiêu là nỗi niềm chất chứa. Ông đặt con dao đẽo gỗ xuống đất, chậm rãi đứng dậy. Dáng người còng xuống, ông bước đến chỗ Mai, cầm lấy chiếc chuông gió. Ngón tay thô ráp của ông lướt nhẹ trên vết nứt, như đang kiểm tra một vết thương cũ. "Vết nứt này... cũng không quá khó sửa," ông lẩm bẩm, giọng nói không còn vẻ khó chịu, mà thay vào đó là một sự trầm ngâm. Ông liếc nhìn Lão Trần một lần nữa, lần này ánh mắt dừng lại lâu hơn, như muốn tìm kiếm một điều gì đó. Lão Trần vẫn cúi đầu, nhưng khóe mắt ông lại khẽ giật giật, một dấu hiệu nhỏ cho thấy ông đang lắng nghe.

"Vậy bác giúp bác Trần sửa nhé, bác Lý?" Mai khẽ hỏi, giọng nói như thổi một làn gió mát vào không khí.

Lão Lý không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu. Ông quay người, bước về phía một góc nhỏ dưới gốc cây thị, nơi có một vài dụng cụ mộc đơn giản. Ông trải một mảnh vải cũ ra, cẩn thận đặt chiếc chuông gió lên, rồi bắt đầu chuẩn bị đồ nghề. Hành động của ông chậm rãi, nhưng dứt khoát, như thể ông đã đưa ra một quyết định quan trọng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn đứng trên đỉnh Sương Phù, đã không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Nàng chứng kiến sự do dự, sự ngượng nghịu, và cuối cùng là sự chấp thuận của Lão Lý. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức cảm xúc vi tế đang dần tan chảy trong không gian quanh hai ông lão. Một hành động nhỏ, một lời đề nghị khéo léo, một sự chấp thuận lặng lẽ... nhưng lại có sức mạnh hơn bất kỳ thần thông nào. "Một cái cây thị... và một chiếc chuông gió cũ... lại có thể làm được điều mà tiên pháp không thể," nàng tự nhủ, trong ánh mắt nàng không còn sự hoài nghi, mà thay vào đó là một sự chiêm nghiệm sâu sắc, một sự thừa nhận về sức mạnh của những điều nhỏ bé, của "nhân tình." Nàng đã từng nghĩ rằng để vá trời cứu vãn Thiên Đạo cần phải có sức mạnh vĩ đại, nhưng giờ đây, nàng lại thấy, có lẽ, nó cần bắt đầu từ việc vá lành những vết rạn trong lòng người.

***

Mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả Thôn Vân Sơn. Không khí buổi sáng đã nhường chỗ cho sự ấm áp của nắng ban trưa. Tiếng chim hót vẫn rộn ràng, tiếng suối vẫn róc rách, nhưng giờ đây, còn có thêm những âm thanh lách cách nhẹ nhàng từ góc cây thị cổ thụ, nơi Lão Lý đang tập trung sửa chữa chiếc chuông gió.

Lão Lý ngồi xổm, đôi mắt tinh anh nheo lại, tập trung cao độ vào vết nứt trên thân chuông. Đôi tay thô ráp của ông, quen với việc cầm rìu và đẽo gỗ, nay lại trở nên tỉ mỉ và khéo léo đến lạ thường. Ông dùng một miếng keo tự chế từ nhựa cây rừng, cẩn thận phết vào vết nứt, rồi dùng một sợi dây mỏng quấn chặt, cố định lại. Từng động tác của ông đều thể hiện sự chuyên nghiệp và kinh nghiệm dày dặn của một người thợ mộc tài hoa. Mùi nhựa cây thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi đất và cỏ.

Không xa đó, Lão Trần vẫn ngồi vá lưới, nhưng ánh mắt ông thỉnh thoảng lại liếc về phía Lão Lý. Vẻ mặt ông phức tạp, một sự pha trộn giữa ngượng nghịu, tò mò, và một chút xúc động khó tả. Ông không nói gì, cũng không tiến lại gần, nhưng sự chú ý của ông hoàn toàn hướng về hành động của Lão Lý. Chiếc chuông gió đó, không chỉ là một vật kỷ ni���m, mà còn là một phần ký ức về tình bạn của hai người.

Mai và Tiểu An ngồi cách đó một quãng, quan sát mọi việc diễn ra. Mai mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt tinh tế của cô bé dường như có thể đọc được những cảm xúc ẩn giấu trong ánh mắt của hai ông lão. Tiểu An thì vẫn còn chút băn khoăn, nhưng cậu bé cảm nhận được sự dịu đi rõ rệt trong không khí. "Chị Mai, bác Lý đang sửa cho bác Trần kìa. Liệu có được không chị?" Tiểu An thì thầm, giọng nói mang theo sự tò mò của trẻ thơ.

Mai quay sang, khẽ véo má Tiểu An: "Cứ từ từ thôi Tiểu An. Chuyện tình cảm của con người đâu thể vội vàng được. Điều quan trọng là bác Lý đã chịu ra tay giúp, và bác Trần đã chấp nhận sự giúp đỡ đó. Đó đã là một bước tiến rất lớn rồi." Cô bé dừng lại một chút, ánh mắt nhìn về phía hai ông lão: "Đôi khi, một hành động nhỏ, một sự quan tâm vô ngôn, lại có giá trị hơn vạn lời nói, con hiểu không?"

Tiểu An gật đầu, nhưng vẫn còn chút mơ hồ. Cậu bé quay lại nhìn Lão Lý, người đang cẩn thận mài dũa một mảnh gỗ nhỏ để làm lại phần chuông đã bị mẻ. Động tác của Lão Lý vô cùng chậm rãi, như thể ông đang đặt cả tâm huyết của mình vào đó. Không chỉ là sửa chữa một vật phẩm, mà còn là sửa chữa một phần ký ức, một phần của tình bạn đã bị rạn nứt.

Trên đỉnh Sương Phù, Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bộ bạch y thanh thoát, vẫn đứng đó, như một bức tượng ngọc giữa cõi trần. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng thu trọn cảnh tượng dưới Thôn Vân Sơn. Nàng thấy Lão Lý tỉ mẩn với chiếc chuông gió, thấy Lão Trần âm thầm quan sát, thấy Mai và Tiểu An kiên nhẫn chờ đợi. Nàng cảm nhận được luồng khí tức ấm áp đang lan tỏa, không phải là linh khí của trời đất, mà là "nhân khí," một loại năng lượng thuần túy từ trái tim con người.

"Sức mạnh của phàm nhân... không nằm ở sự hủy diệt, mà ở sự hàn gắn," nàng tự nhủ, giọng nói nội tâm mang theo sự ngạc nhiên và một chút kính phục. Nàng đã quen với việc tu sĩ dùng pháp lực để phá vỡ, để kiến tạo, để thay đổi thế gian theo ý muốn của mình. Nhưng những gì nàng đang chứng kiến lại ho��n toàn khác. Đó là một sức mạnh mềm mại, một sự kiên nhẫn bền bỉ, một lòng trắc ẩn có thể lay động những tâm hồn chai sạn nhất.

Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về "nhân quả." Không phải là nhân quả của nghiệp báo luân hồi, mà là nhân quả của những hành động nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày. Một hành động thiện ý nhỏ, dù không được đáp lại ngay lập tức, cũng sẽ gieo một hạt giống tốt lành trong lòng người khác, và theo thời gian, hạt giống ấy có thể nảy mầm, đơm hoa kết trái.

Hơn một giờ đồng hồ trôi qua, Lão Lý cuối cùng cũng hoàn tất việc sửa chữa. Ông cẩn thận kiểm tra lại chiếc chuông gió một lần nữa, rồi nhẹ nhàng đặt nó xuống đất, ngay cạnh chỗ Lão Trần đang ngồi. Ông không nói một lời nào, chỉ khẽ gật đầu một cái, rồi quay lưng bước về chỗ cũ, tiếp tục công việc đẽo gỗ dang dở của mình, như thể không có chuyện gì xảy ra.

Lão Trần, vẫn đang cúi đầu vá lưới, bỗng giật mình. Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc chuông gió đang nằm im lìm cạnh m��nh. Vết nứt đã được lấp đầy, mảnh gỗ bị mẻ cũng đã được thay thế. Trông nó gần như mới, nhưng lại mang theo một vẻ cổ kính, một dấu ấn của thời gian và của sự hàn gắn. Ông đưa tay run rẩy chạm vào chiếc chuông, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn về phía Lão Lý.

Lão Lý vẫn đang đẽo gỗ, nhưng ông cũng liếc nhìn sang Lão Trần. Ánh mắt hai ông lão giao nhau trong một thoáng, lần này không còn sự ngượng nghịu hay tránh né. Đó là một ánh mắt giao hòa, một sự thấu hiểu vô ngôn, một lời xin lỗi và một lời chấp nhận không cần phải nói thành lời. Chỉ trong khoảnh khắc ấy, Mai và Tiểu An cảm nhận được một luồng khí tức ấm áp lan tỏa, như thể một tảng băng đã tan chảy. Lão Lý khẽ quay mặt đi, tiếp tục công việc, nhưng đôi vai ông lại như trút được gánh nặng. Lão Trần nhìn chiếc chuông gió, rồi khẽ nhếch môi cười, một nụ cười mộc mạc, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu là cảm xúc.

Lăng Nguyệt Tiên Tử ở trên cao khẽ cau mày. Nàng cảm nhận được rõ ràng sự chuyển biến trong không khí, một sự thay đổi vi tế nhưng vô cùng mạnh mẽ. Sự đồng cảm trong lòng nàng ngày càng sâu sắc. Nàng đã từng nghĩ rằng để cứu rỗi Thiên Đạo, cần phải có những trận chiến kinh thiên động địa, những phép thuật vô song. Nhưng giờ đây, nàng lại thấy, có lẽ, sự cứu rỗi nằm ở những hành động nhỏ bé, ở những trái tim biết yêu thương và hàn gắn. Câu hỏi về "đạo" và "tình" lại càng trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí nàng, không còn là sự hoài nghi, mà là một sự đối mặt trực tiếp.

***

Khi ánh nắng chiều vàng nhạt bắt đầu tràn vào quán sách nhỏ của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những kệ sách cao ngất và những trang giấy cũ kỹ, Tiểu An hớt hải chạy về. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng của quán sách vẫn vương vấn trong không khí, mang lại một cảm giác yên tĩnh và tri thức. Tạ Trần đang ngồi bên bàn, tay cầm một cuốn sách cổ, đôi mắt sâu thẳm lướt trên từng dòng chữ.

"Tiên sinh! Tiên sinh!" Tiểu An gọi, giọng còn hổn hển. Cậu bé chạy đến bên bàn, đôi mắt toát lên vẻ băn khoăn và một chút ngạc nhiên.

Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu nhìn Tiểu An, mỉm cười nhẹ. "Có chuyện gì mà con lại gấp gáp như vậy?" Giọng anh trầm tĩnh, điềm đạm, như một dòng suối mát giữa trưa hè.

Tiểu An vội vàng kể lại toàn bộ câu chuyện về việc Lão Lý đã sửa chiếc chuông gió cho Lão Trần. Cậu bé thuật lại từng chi tiết, từ sự do dự của Lão Lý, ánh mắt phức tạp của Lão Trần, cho đến khoảnh khắc giao hòa vô ngôn cuối cùng. Sau khi kể xong, Tiểu An nhìn Tạ Trần với vẻ mặt đầy thắc mắc. "Tiên sinh, con vẫn không hiểu. Bác Lý sửa chiếc chuông gió cho bác Trần, chuyện đó nhỏ quá. Làm sao có thể hóa giải mâu thuẫn lớn kéo dài hàng chục năm của họ được ạ? Con nghĩ phải có một điều gì đó lớn lao hơn chứ?"

Tạ Trần nhìn Tiểu An, ánh mắt anh sâu như vực thẳm, nhưng lại ẩn chứa sự thấu hiểu. Anh khẽ thở dài, rồi nhặt một chiếc lá rụng trên bàn, đưa cho Tiểu An xem. "Tiểu An, con nhìn thấy hành động, nhưng chưa thấy được nhân quả ẩn chứa. Con nghĩ xem, tại sao Lão Lý lại đồng ý sửa chiếc chuông gió đó? Có phải vì Mai yêu cầu, hay vì ông ấy thực s��� muốn giúp Lão Trần?"

Tiểu An cầm chiếc lá, suy nghĩ một lát rồi đáp: "Chắc là cả hai ạ. Mai đã khéo léo gợi ý, nhưng con thấy bác Lý cũng có vẻ muốn làm điều đó, chỉ là còn ngượng nghịu thôi."

"Đúng vậy," Tạ Trần gật đầu. "Cái ngượng nghịu đó là bức tường cuối cùng của chấp niệm, của cái tôi đã bị tổn thương. Nhưng bên trong bức tường ấy, vẫn còn một hạt giống. Hạt giống của tình bạn cũ, của sự quan tâm, của sự tha thứ. Chiếc chuông gió không phải là phép thuật, mà nó là một vật dẫn, một cái cớ để hạt giống ấy có thể nảy mầm." Anh nhẹ nhàng đặt chiếc lá xuống, rồi nhìn thẳng vào mắt Tiểu An.

"Tiểu An, con vẫn còn bám víu vào khái niệm 'lớn' và 'nhỏ'. Con nghĩ rằng một vấn đề lớn thì phải được giải quyết bằng một hành động lớn. Nhưng con quên mất rằng, một cái cây cổ thụ vĩ đại cũng bắt đầu từ một hạt mầm nhỏ bé. Một cơn lũ lớn cũng khởi nguồn từ những giọt mưa li ti." Tạ Trần ngừng lại, nhấp một ngụm trà. "Cái mà con gọi là 'nhỏ' ở đây, chính là một hành động xuất phát từ sự thấu hiểu, thiện ý, và lòng trắc ẩn. Nó không phải là một phép thuật, mà là một quy luật của lòng người, một quy luật của 'nhân quả'."

"Mỗi hành động của chúng ta, dù lớn hay nhỏ, đều là một 'nhân'. Và mỗi 'nhân' đều sẽ sinh ra một 'quả'. Khi Lão Lý sửa chiếc chuông gió, ông ấy không chỉ sửa một vật phẩm, mà còn sửa lại một phần ký ức, một phần tình cảm đã rạn nứt. Hành động đó, cái 'nhân' đó, đã gieo vào lòng Lão Trần một hạt giống khác: sự nghi ngờ về oán hận, và một tia hy vọng về sự hòa giải. Đó chính là 'nhân quả' của sự thấu hiểu. Nó không phải là một phép thuật, mà là một quy luật của lòng người, nó là sự vận hành của 'nhân đạo'."

Tạ Trần quay sang chiếc Nhân Quả Luân Bàn vô hình mà anh luôn nhìn thấy, như thể đang chỉ cho Tiểu An thấy những sợi dây liên kết vô hình. "Con thấy không, vạn vật trong nhân gian đều liên kết với nhau bằng những sợi dây nhân quả vô hình. Một lời nói, một hành động, một suy nghĩ, dù nhỏ bé đến mấy, cũng có thể tạo ra những làn sóng, những biến chuyển không ngờ. Chuyện của Lão Lý và Lão Trần không phải là một sự kiện cô lập, mà nó là một phần của dòng chảy nhân quả rộng lớn hơn. Nó là một minh chứng cho thấy, ngay cả khi Thiên Đạo đang suy yếu, thì 'nhân đạo' vẫn tồn tại, vẫn có thể tự hàn gắn và phát triển."

Tiểu An lắng nghe từng lời Tạ Trần nói, vẻ mặt dần dần hiện lên sự bừng tỉnh. Đôi mắt cậu bé mở to, nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ. "Vậy ra, những điều nhỏ bé lại có thể tạo nên những điều vĩ đại, phải không tiên sinh? Như một hạt mầm có thể mọc thành cây cổ thụ?"

Tạ Trần mỉm cười, khẽ gật đầu. "Đúng vậy. Cái gọi là 'vĩ đại' không phải lúc nào cũng là những gì nhìn thấy được bằng mắt thường, hay đo đếm được bằng sức mạnh. Nó có thể là một sự thay đổi nhỏ trong trái tim con người, một sự hàn gắn trong một mối quan hệ. Đó chính là nền tảng của một kỷ nguyên mới, nơi giá trị của con người, của nhân tính, được đặt lên hàng đầu."

Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đã ngả màu cam đỏ, bao phủ lên Thị Trấn An Bình một vẻ bình yên đến lạ. "Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Tiểu An, con và Mai, chính là những người đang gieo những hạt mầm đầu tiên cho kỷ nguyên ấy. Con đường phía trước còn dài, nhưng chỉ cần giữ vững lòng nhân ái và sự thấu hiểu, thì mọi mâu thuẫn đều có thể được hóa giải, và mọi vết rạn đều có thể được hàn gắn."

Lời nói của Tạ Trần vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán sách, không chỉ gieo vào lòng Tiểu An một sự thấu hiểu sâu sắc, mà còn như một lời tiên tri, một lời dẫn lối cho một tương lai nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Ngoài kia, đêm dần buông xuống, những ánh đèn lồng đầu tiên đã bắt đầu thắp sáng, rọi chiếu con đường, như hy vọng đang dần hé mở cho một thế giới mới.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free