Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1398: Ánh Mắt Giao Hòa Dưới Nắng Sớm: Bước Đầu Của Sự Thấu Hiểu

Sáng sớm tinh mơ, khi màn sương đêm còn vương vấn trên những ngọn cây, và ánh bình minh đầu tiên vừa lướt qua đỉnh núi, rọi những tia vàng nhạt xuyên qua tán lá cổ thụ, Thôn Vân Sơn thức giấc trong một vẻ đẹp mộc mạc và an yên. Những đốm sáng lung linh nhảy múa trên mặt đất ẩm ướt, vẽ nên những họa tiết lạ mắt trên nền cỏ xanh non còn đọng sương. Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong rừng vẳng lại, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu của thiên nhiên. Xa xa, tiếng gà gáy eo óc, tiếng trẻ con nô đùa đã bắt đầu vọng đến từ những mái nhà lợp ngói âm dương, cùng tiếng người dân lao động thức dậy, chuẩn bị cho một ngày mới. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ cây và hoa dại thoang thoảng, xen lẫn chút khói bếp lờ mờ bay lên từ những căn nhà tranh vách đất, tạo nên một cảm giác ấm cúng và thanh bình khó tả.

Dưới gốc cây cổ thụ già cỗi, nơi buổi trà chiều hôm qua đã diễn ra, Mai và Tiểu An đã tề tựu từ sớm. Nàng Mai khéo léo bày biện một bữa sáng đơn giản nhưng ấm áp. Một nồi cháo đậu xanh còn bốc hơi nghi ngút, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ, vài đĩa bánh nếp nhỏ xinh và một ấm trà sen thơm lừng. Tiểu An, với đôi mắt lanh lợi, không ngừng chạy tới chạy lui, phụ giúp Mai sắp xếp chén đĩa, gương mặt nhỏ nhắn hân hoan như đang tham gia vào một nghi lễ trọng đại. Cậu bé gầy gò, trong chiếc áo vải thô cũ, nhưng lại toát lên một vẻ thông minh và hiếu học, luôn tò mò quan sát mọi vật xung quanh.

Một lúc sau, từ hai phía con đường mòn dẫn vào làng, Lão Lý và Lão Trần cũng chầm chậm xuất hiện. Cả hai ông lão đều bước đi với vẻ do dự, ánh mắt họ lần lượt lướt qua cái bàn nhỏ dưới tán cây, nơi bức tranh cũ và hai chiếc chuông gió vẫn được đặt ngay ngắn, như một lời nhắc nhở vô hình. Họ ngồi xuống, mỗi người một bên, cách nhau một khoảng vừa đủ, không quá gần gũi, nhưng cũng không còn vẻ căng thẳng và xa cách như những ngày đầu. Cái khoảng cách ấy, dù vẫn tồn tại, nhưng đã được nới lỏng đi rất nhiều, nhường chỗ cho một sự ngượng nghịu pha lẫn chút tò mò.

Mai thấy hai ông lão đã an tọa, liền cất tiếng, giọng nàng dịu dàng và ấm áp, tựa như làn gió sớm mơn man qua mặt hồ tĩnh lặng. "Hai ông ơi, con có mang ít cháo đậu xanh nóng hổi. Mời hai ông dùng bữa sáng ạ." Nàng khẽ đẩy chén cháo về phía mỗi người, mùi thơm của đậu xanh, của gạo nếp như xoa dịu đi chút ngượng ngùng trong không gian. "Ăn sáng xong, con lại muốn nghe các ông kể thêm về bức tranh này. Hôm qua con còn nhiều điều thắc mắc lắm, về những câu chuyện ẩn chứa đằng sau từng nét vẽ, về những kỷ niệm mà hai chiếc chuông gió này đã chứng kiến." Mai nhìn họ với ánh mắt chân thành, không chút giả dối, như một đứa cháu nhỏ đang mong chờ được nghe chuyện cổ tích từ ông bà.

Tiểu An, nghe lời Mai, cũng lanh lẹ tiếp lời, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu kỳ. Cậu bé chỉ vào bức tranh, nơi một cái cây to lớn, cổ kính hiện lên sừng sững. "Ông Lý ơi, cái cây trong tranh này có phải là cây đa ở đầu làng không ạ? Con thấy nó giống lắm!" Cậu bé hỏi, giọng trong tr��o, không hề nhận ra sự nhạy cảm của câu hỏi đối với hai ông lão.

Lão Lý, nghe Tiểu An hỏi, ánh mắt ông từ từ rời khỏi chén cháo, hướng về phía bức tranh. Ông nhìn vào cái cây trong tranh, rồi lại ngước lên nhìn tán cây cổ thụ mà họ đang ngồi dưới. Một sự ngập ngừng hiện rõ trong ánh mắt và cử chỉ của ông. Giọng ông khàn khàn, hơi run nhẹ, như thể đã lâu lắm rồi không được dùng để trò chuyện thân mật. "Ừm... không phải cây đa... là cây bồ đề cổ thụ..." Ông nói, rồi lại cúi xuống chén cháo, như để che giấu cảm xúc đang dâng trào. Trong khoảnh khắc ấy, Mai cảm nhận được một luồng cảm xúc phức tạp từ Lão Lý, một sự hoài niệm sâu xa về quá khứ, về cái cây đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của ông và Lão Trần. Cái cây bồ đề ấy, không chỉ là một cái cây, mà là một điểm neo của ký ức, một biểu tượng của tình bạn thuở ấu thơ.

Khi Lão Lý vừa dứt lời, Lão Trần, người vẫn im lặng nãy giờ, bỗng nhiên khẽ động đậy. Ông thoáng liếc nhìn Lão Lý, ánh mắt nhanh chóng lướt qua, nhưng đủ để Mai và Tiểu An cảm nhận được một luồng điện nhẹ xẹt qua giữa hai người. Lão Trần khẽ hắng giọng, rồi chỉnh lại một cách vô thức, giọng ông cũng khàn khàn không kém, nhưng lại mang theo chút vẻ cố chấp, như thể không muốn thừa nhận sự yếu mềm của mình. "Là cây thị... thị cổ thụ đó..." Ông nói, rồi cũng lại cúi đầu xuống, tránh đi ánh mắt của mọi người, đặc biệt là ánh mắt của Lão Lý. Cử chỉ và lời nói ấy, tuy nhỏ bé, nhưng lại là một bước tiến vĩ đại. Sau bao nhiêu năm im lặng, họ cuối cùng đã "đối thoại trực tiếp", dù chỉ là để tranh cãi về tên một cái cây. Sự tranh cãi ấy, không phải là một cuộc cãi vã, mà là một sự tương tác, một sự thừa nhận ngầm về sự tồn tại của đối phương, và về một quá khứ chung mà họ vẫn còn nhớ rõ đến từng chi tiết.

Trong khoảnh khắc Lão Lý nói, một cơn gió nhẹ bất ngờ thổi qua, làm những tán lá cây cổ thụ xào xạc, và chiếc chuông gió bằng đồng trên bàn khẽ rung lên, phát ra một âm thanh leng keng trong trẻo. Lão Trần, theo bản năng, đưa tay ra, định giữ lấy chiếc chuông đồng để nó kh��ng rơi. Ngón tay thô ráp của ông khẽ chạm vào kim loại đã hoen gỉ, và trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt ông ngước lên, vô tình gặp ánh mắt của Lão Lý.

Đó là một khoảnh khắc ngắn ngủi, chỉ diễn ra trong tích tắc, nhưng lại chứa đựng cả một dòng chảy cảm xúc. Trong ánh mắt Lão Lý, Mai nhìn thấy sự ngạc nhiên, rồi một tia tiếc nuối và hoài niệm hiện lên rõ ràng. Ông nhớ lại, chính chiếc chuông đồng ấy, ông đã tự tay làm, đã trao cho Lão Trần như một lời thề ước về tình bạn. Còn trong ánh mắt Lão Trần, là sự bối rối, một chút giật mình khi bị bắt gặp, rồi cũng là một thoáng tiếc nuối, và một điều gì đó sâu thẳm hơn, một sự quan tâm vô thức. Bàn tay của Lão Trần khựng lại giữa không trung, rồi ông nhanh chóng rụt về, như thể vừa chạm phải một vật nóng. Ông lại cúi đầu, nhưng lần này, khuôn mặt ông hiện rõ một sự giằng xé nội tâm, giữa niềm kiêu hãnh đã xây dựng bấy lâu và nỗi nhớ về một tình bạn đã từng bền chặt như keo sơn.

Mai mỉm cười nhẹ, không nói gì. Nàng hiểu rằng, chính những khoảnh khắc nhỏ bé, những cử chỉ vô thức, những ánh mắt giao hòa chớp nhoáng này, mới là khởi đầu của sự thấu hiểu. Nó không cần những lời lẽ hoa mỹ, không cần những cam kết to lớn, mà chỉ cần một sự nhận diện, một sự thừa nhận về quá khứ chung. Lão Lý và Lão Trần tiếp tục ăn cháo trong im lặng, nhưng không khí đã ấm áp hơn rất nhiều. Vị cháo đậu xanh thơm ngon, vị trà sen dịu mát, cùng với sự hiện diện của Mai và Tiểu An, đã tạo nên một không gian nơi những trái tim chai sạn có thể bắt đầu mềm yếu trở lại. Tiếng chim hót vẫn líu lo, tiếng suối vẫn róc rách, như thể thiên nhiên cũng đang cùng họ chứng kiến và chia sẻ khoảnh khắc hàn gắn mong manh này.

***

Buổi trưa cùng ngày, ánh nắng vàng dịu len lỏi qua khe cửa sổ, rải những vệt sáng ấm áp lên những chồng sách cũ kỹ trong quán sách của Tạ Trần. Nơi đây, thời gian dường như trôi chậm hơn, bị níu giữ bởi mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng, xen lẫn một chút hương trầm thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thanh bình, mang lại cảm giác học thức và sâu lắng. Tiếng gi�� nhẹ thoảng qua cửa sổ, làm rung rinh những trang sách đang mở, tạo nên những âm thanh xào xạc đều đều, như một bản nhạc nền êm ái cho những tâm hồn tìm kiếm tri thức.

Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò của một thư sinh, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản. Làn da trắng nhợt của anh, do ít tiếp xúc với nắng gió, càng làm nổi bật vẻ thanh tú trên khuôn mặt. Anh cầm một cuốn sách cũ đã úa màu thời gian, nhưng ánh mắt sâu thẳm, tỉnh táo lại không dán vào từng dòng chữ mà hướng ra ngoài cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy một phần Thôn Vân Sơn thấp thoáng sau những rặng cây. Anh không đọc, mà đang suy tư, đang cảm nhận những luồng sóng vô hình của "nhân quả" đang vận hành trong cõi nhân gian.

Mai trở về từ buổi sáng, mang theo một nụ cười nhẹ trên môi, nhưng đôi mắt nàng lại ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Nàng bước vào quán sách, tiếng bước chân nhẹ nhàng không phá vỡ sự tĩnh lặng. "Tiên sinh," nàng cất tiếng, giọng nói dịu nhẹ, "hôm nay Lão Lý và Lão Trần đã nói chuyện với nhau rồi ạ!" Nàng dừng lại m���t chút, như thể vẫn còn ngạc nhiên trước sự kiện nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa này. "Dù chỉ là về một cái cây trong tranh, nhưng họ đã... đối thoại trực tiếp." Nàng nhấn mạnh hai chữ "đối thoại trực tiếp", như muốn truyền tải hết tầm quan trọng của khoảnh khắc ấy. Nàng đứng đó, vẻ mặt pha lẫn niềm vui và sự băn khoăn, chờ đợi phản ứng từ Tạ Trần.

Tạ Trần khẽ mỉm cười. Nụ cười của anh không hề khoa trương, chỉ là một nét cong nhẹ trên khóe môi, nhưng lại chứa đựng cả sự thấu hiểu và trí tuệ sâu sắc. Anh khẽ gật đầu, đặt cuốn sách xuống bàn một cách nhẹ nhàng. Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng suối chảy qua đá, mang theo sự uyên thâm của ngàn năm triết lý. "Mỗi lời nói, dù nhỏ bé, đều là một hạt mầm." Anh nhìn Mai, ánh mắt dường như có thể nhìn thấu tâm can nàng, cũng như nhìn thấu những chấp niệm sâu thẳm trong lòng Lão Lý và Lão Trần. "Quan trọng là hạt mầm ấy có được gieo vào đất tốt và chăm sóc đúng cách hay không."

Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một câu nói, mà là một chân lý, một triết lý sâu sắc về "nhân quả" và sự tương tác giữa con người. Mai lắng nghe, trong lòng nàng chợt sáng tỏ. Nàng hiểu rằng, công sức của nàng và Tiểu An không chỉ là hàn gắn một mối quan hệ, mà là gieo một hạt mầm của lòng thấu hiểu và yêu thương vào mảnh đất cằn cỗi của những chấp niệm. Nàng lại tiếp lời, giọng nói mang theo chút trăn trở. "Con cảm thấy... họ vẫn còn thương nhớ nhau nhiều lắm, chỉ là... không biết cách nói ra. Những năm tháng xa cách, những hiểu lầm chồng chất, đã biến sự thương nhớ thành nỗi uất hận, thành sự cố chấp."

Tạ Trần nhấp một ngụm trà sen ấm nóng, hương thơm thanh khiết của trà lan tỏa nhẹ nhàng trong không gian. Anh không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn giữ vẻ thâm sâu như thường lệ. Trong tâm trí anh, câu chuyện của Lão Lý và Lão Trần không chỉ là một bi kịch cá nhân, mà là một ví dụ điển hình cho sự "mất người" trong cõi nhân gian. Cái giá của sự kiêu hãnh, cái giá của những chấp niệm, đã khiến con người đánh mất đi những điều cơ bản nhất: tình bạn, sự thấu hiểu, và khả năng bày tỏ cảm xúc chân thật. Anh thấy rõ "nhân quả" đang vận hành, từ một lời nói vô tình, một hành động bộc phát, mà dẫn đến những hệ quả đau lòng kéo dài hàng chục năm.

Nhưng đồng thời, anh cũng nhìn thấy ánh sáng của "phá cục". Sự xuất hiện của Mai và Tiểu An, sự kiên nhẫn và lòng nhân ái của họ, chính là những tác nhân đang từng bước gỡ rối những nút thắt của định mệnh. Cái cây thị, bức tranh cũ, hai chiếc chuông gió hoen gỉ, tất cả đều là những "điểm neo nhân quả" nhỏ bé, nhưng lại có sức mạnh khơi gợi lại những ký ức đẹp, những cảm xúc chân thành đã bị chôn vùi. Tạ Trần biết rằng, con đường phía trước của hai ông lão vẫn còn dài, có thể sẽ có những khoảnh khắc bùng nổ cảm xúc, những thử thách mới, nhưng hạt mầm đã được gieo. Và quan trọng hơn, chính những câu chuyện đời thường như thế này, những hành trình hàn gắn từ những điều nhỏ nhặt nhất, mới thực sự là nền tảng cho một "kỷ nguyên Nhân Đạo" mà anh hằng mong đợi. Một kỷ nguyên mà con người không cần đến sức mạnh phi phàm, không cần "thành tiên" để tìm thấy sự trọn vẹn, mà chỉ cần "sống một đời bình thường", giữ trọn nhân tính của mình, và thấu hiểu giá trị của sự kết nối giữa người với người.

Anh nhìn Mai, ánh mắt anh ẩn chứa một sự hài lòng sâu sắc. Nàng và Tiểu An, những người trẻ của thế hệ mới, đang từng bước học cách gieo những hạt mầm ấy, học cách chăm sóc chúng bằng sự tinh tế, kiên nhẫn và lòng nhân ái. Họ chính là minh chứng sống động cho triết lý "vô vi" của anh, một sự dẫn dắt không cần can thiệp trực tiếp, nhưng lại định hướng vạn vật theo một quy luật tự nhiên, một quy luật của tình người.

***

Trên Thiên Đỉnh Cung, nơi các cung điện trắng muốt xây từ ngọc thạch và đá mây vươn mình giữa tầng không, mái ngói vàng óng ánh phản chiếu ánh tà dương, Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đối diện với một bàn cờ vây đã bày sẵn. Các cầu đá treo lơ lửng, nối liền các tòa tháp, và sân thượng rộng lớn mở ra một biển mây trắng xóa vô tận, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ cô lập. Tiếng gió thổi qua biển mây rì rào như những lời thì thầm của vũ trụ, hòa cùng tiếng chuông gió leng keng treo trên mái hiên và tiếng chim hót líu lo đâu đó, tạo nên một bản giao hưởng của sự thanh tịnh và siêu thoát. Mùi mây, mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển và mùi linh khí thanh khiết tràn ngập không gian, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ lùng, nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi và cô đơn của kẻ đứng trên đỉnh cao.

Nàng Lăng Nguyệt, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, thường ngày vẫn mặc bạch y thanh tao, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng thường chứa đựng sự uy nghiêm, nhưng giờ đây, chúng lại nhìn xa xăm về phía Thôn Vân Sơn, nơi có một luồng khí tức cảm xúc đang dần trở nên rõ ràng hơn, ấm áp hơn, vượt qua cả những tầng mây dày đặc. Nàng không đặt quân cờ, mà chỉ lẳng lặng quan sát, cảm nhận những rung động vi tế từ thế giới phàm trần.

Trong nội tâm nàng, một dòng suy nghĩ cuộn chảy không ngừng, một sự chất vấn sâu sắc về con đường tu tiên mà nàng đã theo đu��i bấy lâu. "Một cái cây thị... có thể nối liền hai trái tim đã lạnh giá hàng chục năm?" Nàng tự hỏi, giọng nói nội tâm mang theo sự ngạc nhiên và một chút hoài nghi. Nàng đã chứng kiến vô số kỳ tích của tu tiên, nhưng chưa bao giờ một vật phẩm phàm tục như vậy lại có thể tạo nên một sự chuyển biến lớn lao đến thế trong lòng người. "Sức mạnh của phàm nhân... thật khó lường." Nàng thừa nhận, trong giọng điệu có sự tôn trọng nhưng cũng còn chút bỡ ngỡ. Sức mạnh của tiên gia là hủy diệt và kiến tạo, là thay đổi thiên địa. Nhưng sức mạnh của phàm nhân, lại nằm ở sự chữa lành, sự kết nối, những điều mà tiên nhân thường xem nhẹ.

Nàng đưa tay chạm nhẹ vào chiếc Nguyệt Quang Trâm đang cài trên tóc, cảm nhận một chút hơi ấm quen thuộc từ vật phẩm linh thiêng ấy. Nhưng hơi ấm ấy, so với luồng cảm xúc ấm áp và bền bỉ từ Thôn Vân Sơn, lại có vẻ lạnh lẽo và đơn độc hơn rất nhiều. Nàng chợt nhận ra, sự chấp niệm vào "đạo", vào con đường tu tiên, đã khiến nàng mất đi rất nhiều. Nàng đã từng nghĩ rằng, để đạt được đại đạo, phải từ bỏ "thất tình lục dục", phải trở nên vô cảm, vô ngã. Nhưng giờ đây, nàng lại thấy những phàm nhân, với đầy đủ hỉ nộ ái ố, lại có thể tạo ra những điều kỳ diệu mà tiên nhân không thể.

"Liệu có phải... sự chấp niệm vào 'đạo' đã khiến ta quên mất... những điều cơ bản nhất?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí nàng, như tiếng chuông chùa giữa thinh không. Nàng đã quá tập trung vào việc "thành tiên", vào việc tìm kiếm sức mạnh và sự bất tử, mà quên đi cái giá phải trả: sự "mất người", sự đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính của chính mình. Những tu sĩ đạt đến cảnh giới cao, thường trở nên lạnh lùng, xa cách, vì họ tin rằng đó là con đường duy nhất để thoát khỏi "vô thường" của nhân gian. Nhưng liệu sự thoát ly ấy có thực sự là giải thoát, hay chỉ là một hình thức cô lập khác?

Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về "sống một đời bình thường", về giá trị của nhân tính. Lúc ấy, nàng cho rằng đó là những lời lẽ của một phàm nhân yếu đuối, không hiểu được khát vọng siêu việt. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến câu chuyện của Lão Lý và Lão Trần, nàng dần thấu hiểu. Sự hàn gắn của hai ông lão không chỉ là câu chuyện của tình bạn, mà còn là một minh chứng cho sức mạnh của sự thấu hiểu, của lòng nhân ái, của khả năng tha thứ và kết nối. Đó là những giá trị mà tiên nhân thường đánh đổi để lấy sức mạnh, nhưng lại là nền tảng vững chắc nhất cho sự tồn tại của nhân gian.

Mây mù vẫn bao phủ đỉnh núi, gió nhẹ thổi qua, làm tà áo bạch y của nàng khẽ bay. Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn xuống bàn cờ vây, những quân cờ đen trắng im lìm như số phận của vạn vật. Nàng nhẹ nhàng đưa tay, cầm lấy một quân cờ trắng, rồi đặt nó xuống bàn một cách dứt khoát. Nhưng không phải là để bắt đầu một ván cờ tranh đấu, mà như một sự sắp đặt của duyên phận, một sự thừa nhận về vai trò của nàng trong ván cờ lớn hơn của "nhân quả" và "thiên đạo". Quân cờ ấy, không phải là một nước đi để chiến thắng, mà là một lời hứa, một sự tham gia, một bước chân từ bỏ sự lạnh lùng của tiên đạo để hòa mình hơn vào dòng chảy ấm áp của nhân gian. Nàng không biết con đường phía trước sẽ dẫn nàng đi đâu, nhưng nàng biết rằng, trái tim nàng đã bắt đầu cảm nhận được sự ấm áp của "tình", và sự hoài nghi về "đạo" đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự chuyển biến này, dù nhỏ bé, nhưng lại là một hạt mầm của sự thay đổi, một lời hứa hẹn cho một kỷ nguyên mới, nơi ranh giới giữa tiên và phàm sẽ không còn là bức tường ngăn cách, mà là một cây cầu của sự thấu hiểu và hòa hợp.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free