Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1397: Bữa Trà Chiều Dưới Tán Cây Cổ Thụ: Khởi Đầu Của Sự Lắng Nghe

Ánh trăng vằng vặc đêm qua đã lui về phía tây, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của ngày mới luồn qua khe cửa, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền gạch cũ kỹ của quán sách Tạ Trần. Mùi giấy cũ, mực và trà vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây đã hòa cùng chút hương đất ẩm và sương sớm, mang theo một vẻ tinh khôi, thanh thoát lạ lùng. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven đường như đánh thức vạn vật, dệt nên một bản hòa tấu dịu nhẹ, báo hiệu một ngày mới an lành.

Tạ Trần, vẫn giữ thói quen dậy sớm, đã ngồi bên bàn trà, tay nâng chén ngọc bích, mắt dõi theo làn hơi mỏng manh lượn lờ trên mặt trà. Y không có vẻ gì là vội vã, động tác chậm rãi, ung dung, tựa hồ như mọi sự hối h�� của thế gian đều không thể chạm tới được y. Ánh mắt y vẫn sâu thẳm như hồ thu, ẩn chứa muôn vàn suy tư, nhưng lại không hề có chút ưu phiền hay sầu muộn. Y đã nghe Mai kể lại câu chuyện về bức tranh và chuông gió đêm qua, đã chứng kiến tia hy vọng nhen nhóm trong đôi mắt của nàng, và y biết rằng, đó chỉ mới là khởi đầu. Con đường hàn gắn những vết thương lòng sâu nặng đâu thể một sớm một chiều mà lành lặn.

Không lâu sau, Mai và Tiểu An bước vào, ánh sáng ban mai dường như còn vương trên mái tóc và vạt áo của họ, mang theo một năng lượng tươi mới. Mai vẫn trong bộ trang phục đơn giản, màu sắc nhã nhặn, nhưng sự tinh tế trong từng đường kim mũi chỉ vẫn toát lên vẻ thanh lịch. Khuôn mặt nàng tuy còn chút dấu vết của sự mệt mỏi sau đêm dài trằn trọc, nhưng đôi mắt đã ánh lên một tia quyết tâm rạng rỡ. Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, mặc chiếc áo vải thô cũ đã được giặt sạch sẽ, ánh mắt cậu bé tò mò xen lẫn háo hức.

"Tiên sinh," Mai khẽ gọi, giọng nói của nàng vẫn giữ sự dịu dàng thường lệ, nhưng ẩn chứa một sự kiên định lạ thường, "chúng con đã suy nghĩ rất nhiều sau những lời chỉ dẫn của người đêm qua. Quả thực, bức tranh và chuông gió đã chạm vào sâu thẳm tâm can của hai ông lão, nhưng vết thương lòng đã quá sâu, không dễ gì mà xóa nhòa trong chốc lát." Nàng ngừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, rồi tiếp lời, "Chúng con nghĩ rằng, để hàn gắn, có lẽ cần một không gian nơi họ có thể nhớ lại những điều đẹp đẽ nhất, không phải những vết thương. Một nơi mà ký ức ngọt ngào có thể tự do trỗi dậy, lấn át đi những nỗi đau cũ."

Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống, một tiếng động nhỏ như tiếng gió thoảng qua. "Đúng vậy. Chấp niệm về quá khứ, đôi khi là xiềng xích vô hình trói buộc con người. Muốn tháo gỡ, không thể dùng sức mạnh mà phải dùng sự mềm mại của tình cảm và ký ức."

Tiểu An vội vàng lên tiếng, khuôn mặt rạng rỡ như một đóa hoa vừa hé nở. "Vậy chúng ta sẽ làm một bữa tiệc trà, dưới gốc cây cổ thụ ấy, đúng không ạ? Gốc cây mà hai ông từng chơi đùa, nơi tình bạn của họ đã bắt đầu." Cậu bé quay sang nhìn Mai, ánh mắt tràn đầy sự háo hức. "Con đã nghĩ, chúng ta có thể chuẩn bị những món bánh ngọt mà ngày xưa trẻ con ở Thôn Vân Sơn hay thích, và pha một ấm trà thơm lừng. Chắc chắn, hương vị và khung cảnh sẽ gợi lại những kỷ niệm đẹp đẽ cho hai ông."

Mai mỉm cười xoa đầu Tiểu An, ánh mắt đầy trìu mến. "Đúng là như vậy. Chúng con đã phác thảo một chút ý tưởng." Nàng lấy ra một mảnh giấy đã được vẽ vội vàng, trên đó là hình ảnh một chiếc bàn trà nhỏ dưới tán cây cổ thụ, với hai bóng người già ngồi đối diện nhau. "Chúng con sẽ cố gắng tạo ra một buổi gặp mặt thân mật nhất có thể, không áp lực, không ép buộc. Chỉ là một buổi trò chuyện, một buổi ôn lại kỷ niệm, để họ có thể tự mình tìm thấy con đường đến với nhau."

Tạ Trần nhìn vào bản phác thảo đơn sơ, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu tâm huyết và sự chân thành của hai người trẻ. Y khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người. "Một ý tưởng không tồi. Đôi khi, điều quan trọng không phải là nói gì, mà là tạo ra không gian để những điều chưa nói có thể tự tìm thấy đường ra. Con người, vốn dĩ là sinh linh của cảm xúc. Những cảm xúc bị chôn vùi quá lâu, cần một chất xúc tác nhẹ nhàng để được giải phóng. Các con đang làm rất tốt."

Y nhấp thêm một ngụm trà, hương trà ấm nóng lan tỏa trong vòm miệng, làm dịu đi cái lạnh buổi sớm. "Thiên Đạo đang suy kiệt, linh khí mỏng manh, nhưng nhân tâm vẫn còn đó, vẫn lay động bởi những điều nhỏ bé, chân thực nhất. Các con, thế hệ 'Nhân Đạo' mới, đang dần tìm thấy sức mạnh thực sự của mình. Sức mạnh ấy không nằm ở phép thuật phi phàm, mà nằm ở sự thấu hiểu, ở lòng nhân ái, ở khả năng hàn gắn những vết rạn nứt trong cõi nhân gian này."

Mai và Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần, lòng họ như được tiếp thêm sức mạnh và niềm tin. Những lời y nói không phải là mệnh lệnh, mà là sự gợi mở, là ánh sáng dẫn lối cho họ trên con đường mà họ đã chọn. "Tiên sinh, con sẽ cố gắng h���t sức." Mai nói, ánh mắt kiên định.

"Hãy nhớ," Tạ Trần tiếp lời, ánh mắt y nhìn xa xăm, như xuyên thấu qua những bức tường của quán sách, hướng về Thôn Vân Sơn xa xôi. "Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Các con đang là một phần của hành trình đó, đang đặt nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hành trình này, không chỉ là của Lão Lý và Lão Trần, mà còn là của chính các con, là bài học quý giá về nhân quả, về sự vô thường của mọi thứ, và về chấp niệm của lòng người." Y khẽ thở dài, rồi lại mỉm cười. "Đi đi, các con. Hãy để những ký ức đẹp đẽ được hồi sinh."

Mai và Tiểu An cúi đầu chào Tạ Trần, trong lòng trào dâng một cảm xúc vừa kính trọng, vừa biết ơn. Họ hiểu rằng, những gì Tạ Trần nói không chỉ là lời khuyên cho việc hàn gắn hai ông lão, mà còn là bài học sâu sắc về cuộc đời, về ý nghĩa của sự "sống một đời bình thường" trong một thế giới đang dần "mất người". Với niềm tin và hy vọng tràn đầy, họ rời khỏi quán sách, hướng về Thôn Vân Sơn, nơi những vết thương lòng đang chờ được xoa dịu.

***

Buổi trưa tại Thôn Vân Sơn, ánh nắng vàng ươm trải đều trên những mái ngói rêu phong và những con đường đất nhỏ. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, mùi cỏ cây xanh mát và thoang thoảng mùi khói bếp từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa trưa. Tiếng chim hót líu lo từ rừng cây ven làng, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, cùng với tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên, và xa xa là tiếng trẻ con nô đùa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh yên bình, thanh tĩnh, gần gũi với thiên nhiên đến lạ thường.

Mai và Tiểu An bước đi trên con đường đất, mỗi bước chân đều mang theo sự cẩn trọng và lòng chân thành. Họ biết rằng, việc thuyết phục hai ông lão cố chấp này không phải là điều dễ dàng.

Đầu tiên, họ đến nhà Lão Lý. Căn nhà gỗ nhỏ của ông nằm khuất sau hàng tre xanh, có một vườn rau xanh tốt được chăm sóc cẩn thận. Lão Lý đang ngồi bên hiên nhà, cặm cụi đan một chiếc giỏ tre. Dáng người ông gầy gò, lưng hơi còng, nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, ẩn chứa một sự sắc sảo của người từng trải. Râu tóc ông đã bạc phơ, nhưng được chải chuốt gọn gàng, bộ quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, không một vết bẩn.

"Lão Lý, chúng con đến thăm ông." Mai cất tiếng chào, giọng nói dịu dàng, lễ phép. Tiểu An đứng cạnh Mai, cúi đầu chào ông lão.

Lão Lý ngẩng đầu lên, ánh mắt ông lướt qua Mai và Tiểu An, rồi lại quay về chiếc giỏ tre đang đan dở. "À, là hai đứa... Có chuyện gì mà đến đây giờ này?" Giọng ông khàn khàn, có chút vẻ khó chịu, như thể sự xuất hiện của họ đã làm gián đoạn sự yên tĩnh của ông.

Mai khẽ tiến lại gần hơn, trên tay nàng cầm một chiếc hộp gỗ đã được lau chùi sạch sẽ. Bên trong, bức tranh vẽ hai đứa trẻ dưới gốc cây cổ thụ và hai chiếc chuông gió bằng đồng và sắt nằm cạnh nhau, đã được Mai buộc lại bằng một sợi chỉ đỏ mới tinh, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ hoen gỉ, cổ kính của chúng. "Lão Lý, chúng con muốn mời ông một bữa trà chiều dưới gốc cây cổ thụ lớn cuối làng. Chỉ là một bữa trà nhỏ, để ôn lại chuyện xưa thôi ạ."

Lão Lý cau mày, đôi mắt ông ánh lên vẻ bực bội. "Trà bánh gì chứ, ta không có hứng thú. Chuyện xưa thì có gì đáng để nhắc lại? Lão già này chỉ muốn yên tĩnh mà sống qua ngày, không muốn dính dáng đến những chuyện thị phi." Ông nói, tay vẫn thoăn thoắt đan giỏ, nhưng động tác đã có chút gượng gạo. Rõ ràng, lời nói của Mai đã chạm vào một điểm nhạy cảm nào đó trong ông.

Mai không vội vã, nàng từ tốn đặt chiếc hộp gỗ lên chiếc bàn trà nhỏ bên cạnh Lão Lý. Vừa đặt xuống, chiếc hộp gỗ hơi nghiêng, để lộ ra bức tranh và hai chiếc chuông gió. Tiếng chuông gió nhỏ va vào nhau một tiếng "leng keng" rất khẽ, như một lời thì thầm từ quá khứ.

Lão Lý thoáng giật mình, ánh mắt ông vô thức liếc nhìn vào chiếc hộp. Khi đôi mắt ông chạm vào bức tranh và hai chiếc chuông gió, động tác đan giỏ của ông bỗng ngừng hẳn. Khuôn mặt ông, vốn dĩ đã nhăn nheo vì tuổi tác, giờ đây càng thêm phức tạp, vừa có sự ngạc nhiên, vừa có chút đau đớn, và cả một nỗi nhớ nhung khó tả. Ông nhìn chằm chằm vào những kỷ vật, như thể chúng đang kể lại cho ông nghe một câu chuyện đã bị lãng quên từ rất lâu rồi.

"Bức tranh này... và hai chiếc chuông này..." Lão Lý lẩm bẩm, giọng nói run run.

Mai nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nàng dịu dàng như gió xuân, không hề có ý ép buộc. "Chỉ là muốn mời ông ôn lại chuyện xưa, dưới gốc cây cổ thụ mà hai ông từng chơi đùa. Bức tranh này... có lẽ sẽ giúp ích. Nó kể về một tình bạn đẹp, về những kỷ niệm vô tư của tuổi thơ."

Tiểu An lúc này cũng nhanh nhẹn chạy đến, đặt một đĩa bánh nướng thơm phức lên bàn. "Chúng con đã cố gắng làm những loại bánh mà ngày xưa trẻ con ở đây hay ăn đấy ạ. Mùi vị có giống với hồi đó không, Lão Lý?" Cậu bé hỏi với vẻ mặt hồn nhiên.

Lão Lý không nói gì, ông chỉ đưa tay ra, chạm nhẹ vào bức tranh. Ngón tay thô ráp của ông lướt trên những nét vẽ đã phai màu, rồi chạm vào hai chiếc chuông gió. Ông nhắm mắt lại, một hình ảnh xa xưa ùa về trong tâm trí ông: hai đứa trẻ hồn nhiên, cười đùa dưới tán cây cổ thụ, trao nhau những chiếc chuông gió như lời thề ước về một tình bạn vĩnh cửu. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của ông.

Mai và Tiểu An im lặng, kiên nhẫn chờ đợi. Họ biết rằng, lúc này, lời nói không còn quan trọng bằng sự cảm nhận. Sau một lúc lâu, Lão Lý khẽ thở dài, mở mắt ra. Ánh mắt ông đã dịu đi rất nhiều, không còn vẻ cau có, khó chịu như ban đầu. "Được rồi... ta sẽ đi." Ông nói khẽ, giọng nói vẫn còn chút ngập ngừng, nhưng đã không còn sự từ chối.

Mai và Tiểu An mừng rỡ, cúi đầu cảm ơn Lão Lý. Tiểu An nhanh chóng giúp Lão Lý dọn dẹp quanh nhà, tạo sự tin tưởng và gần gũi. Lão Lý nhìn cậu bé, đôi mắt ông ánh lên một sự ấm áp hiếm hoi.

Tiếp theo, Mai và Tiểu An đến nhà Lão Trần. Căn nhà của Lão Trần cũng đơn sơ không kém, nằm gần cuối làng, có một mảnh vườn nhỏ trồng đủ loại rau củ. Lão Trần là một người chất phác, cần cù, có kinh nghiệm sống phong phú. Tuy không có học thức cao nhưng ông thấu hiểu lẽ đời. Ông đang cặm cụi sửa lại hàng rào bị đổ. Dáng người ông vạm vỡ hơn Lão Lý, khuôn mặt rắn rỏi, nhưng cũng đã hằn sâu dấu vết của thời gian.

"Lão Trần, chúng con đến thăm ông." Mai chào hỏi.

Lão Trần ngẩng đầu lên, thấy Mai và Tiểu An, ông khẽ nhíu mày. "Hai đứa đến đây làm gì? Có chuyện gì à?" Giọng ông có chút lạnh nhạt, nhưng không quá gay gắt.

Mai cũng từ tốn đặt chiếc hộp gỗ lên chiếc bàn đá trước sân nhà Lão Trần. Bức tranh và chuông gió lại một lần nữa xuất hiện. "Lão Trần, chúng con muốn mời ông một bữa trà chiều dưới gốc cây cổ thụ cuối làng. Chỉ là để ôn lại chuyện xưa, không có gì khác."

Lão Trần nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ, ánh mắt ông dừng lại trên bức tranh. Khuôn mặt ông biến sắc, từ vẻ lạnh nhạt ban đầu chuyển sang sự khó chịu, rồi lại pha lẫn chút hoài niệm. "Chuyện xưa thì có gì đáng để nhắc lại... Người xưa đã không còn muốn nhắc đến, ta còn nhắc lại làm gì?" Ông nói, giọng điệu có chút mỉa mai, nhưng bàn tay ông lại vô thức nắm chặt lấy chiếc chuông gió bằng sắt.

Tiểu An nhanh nhảu nói: "Nhưng Lão Trần ơi, đây là kỷ vật mà hai ông đã trao cho nhau, là lời hứa về một tình bạn vĩnh cửu mà. Lão Lý đã đồng ý đến rồi, ông ấy cũng nói muốn ôn lại chuyện xưa."

Lời nói của Tiểu An như một luồng gió thổi qua trái tim Lão Trần. Ông thoáng giật mình, ánh mắt ông nhìn Tiểu An, rồi lại nhìn vào chiếc chuông gió trong tay. "Lão Lý... đồng ý rồi ư?" Giọng ông có chút ngạc nhiên, và một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm.

Mai thấy vậy, liền tiếp lời: "Chỉ là một bữa trà nhỏ thôi ạ, Lão Trần. Không có gì nặng nề cả. Chỉ là để hai ông cùng nhau nhớ lại những kỷ niệm đẹp đẽ đã bị chôn vùi. Có lẽ, những kỷ niệm ấy sẽ giúp hai ông tìm lại được những điều đã mất."

Lão Trần im lặng, đôi mắt ông dán chặt vào bức tranh, rồi lại nhìn sang chiếc chuông gió. Ông nhớ lại những ngày tháng tuổi thơ vô tư, khi ông và Lão Lý là đôi bạn thân thiết nhất, cùng nhau trèo cây, bắt cá, cùng nhau chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn. Những kỷ niệm ấy, đã bị ông chôn chặt trong lòng quá lâu, giờ đây bỗng chốc ùa về, sống động như mới ngày hôm qua.

Sau một hồi đấu tranh nội tâm, Lão Trần khẽ thở dài, ánh mắt ông đã mềm đi rất nhiều. "Được rồi... ta sẽ đến." Ông nói, giọng nói tuy vẫn còn chút gượng gạo, nhưng đã không còn sự cố chấp.

Mai và Tiểu An cảm thấy nhẹ nhõm, lòng họ tràn đầy hy vọng. Họ biết rằng, việc thuyết phục được hai ông lão đã là một thành công lớn. Giờ đây, chỉ còn chờ đợi buổi trà chiều dưới gốc cây cổ thụ, nơi những kỷ niệm đẹp đẽ sẽ được hồi sinh, và những vết thương lòng sẽ bắt đầu được hàn gắn. Lăng Nguyệt Tiên Tử, từ xa trên Thiên Đỉnh Cung, cảm nhận được luồng cảm xúc phức tạp nhưng ấm áp từ Thôn Vân Sơn. Nàng nhìn xuống, ánh mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây đã không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết, mà đã ẩn chứa một sự suy tư sâu sắc. Nàng hiểu rằng, những 'nhân quả' nhỏ bé này, lại chính là nền tảng cho sự 'vô thường' của Thiên Đạo, và cũng là khởi đầu cho một 'nhân đạo' mới.

***

Chiều tà, ánh nắng đã dịu đi rất nhiều, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên khắp Thôn Vân Sơn. Dưới gốc cây cổ thụ già cỗi, tán lá xum xuê vươn rộng như một chiếc ô khổng lồ, che phủ cả một khoảng đất rộng. Gốc cây sần sùi, rêu phong, chứng kiến bao thế hệ lớn lên và già đi, giờ đây lại trở thành nhân chứng cho một cuộc gặp gỡ đặc biệt. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, như những lời thì thầm của thời gian, tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng kêu rả rích, cùng tiếng suối chảy róc rách gần đó, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây xanh tươi, xen lẫn mùi hoa dại thoang thoảng, mang đến một cảm giác thư thái, dễ chịu.

Mai và Tiểu An đã chuẩn bị mọi thứ tươm tất. Một chiếc bàn gỗ nhỏ được đặt ngay ngắn dưới gốc cây, trên đó bày biện những tách trà sứ trắng tinh khôi, một ấm trà đất nung tỏa hương thơm ngát, và đĩa bánh ngọt đủ màu sắc, trông thật hấp dẫn. Giữa bàn, bức tranh cũ kỹ và hai chiếc chuông gió được đặt một cách trang trọng, như những nhân chứng im lặng của một tình bạn đã bị thời gian làm phai nhạt. Mai, với bộ trang phục đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ tinh tế, đang cẩn thận pha trà. Từng động tác của nàng đều chậm rãi, nhẹ nhàng, như thể đang dâng hiến một thứ trân quý. Tiểu An, với đôi mắt sáng ngời, đang sắp xếp lại những chiếc bánh, khuôn mặt cậu bé tràn đầy sự háo hức và một chút lo lắng.

Không lâu sau, Lão Lý xuất hiện. Ông vẫn trong bộ quần áo cũ kỹ, nhưng đã được chỉnh tề hơn. Dáng người còng xuống, bước chân chậm rãi, nhưng ánh mắt ông khi nhìn về phía gốc cây cổ thụ lại ánh lên một sự phức tạp khó tả, vừa có chút e dè, vừa có chút mong chờ. Ông nhìn thấy Lão Trần đã ngồi sẵn ở đó, đối diện với chiếc bàn trà.

Lão Trần, khuôn mặt rắn rỏi, ngồi thẳng lưng, ánh mắt ông dán chặt vào chiếc bàn gỗ nhỏ. Ông cũng đã thay một bộ quần áo sạch sẽ hơn. Khi Lão Lý đến gần, ông chỉ khẽ liếc nhìn, rồi lại quay đi, không nói một lời. Sự im lặng căng thẳng bao trùm không gian, dù chỉ là trong chốc lát. Khoảng cách vật lý giữa họ chỉ là một chiếc bàn gỗ, nhưng khoảng cách tâm lý, dường như vẫn còn xa vời vợi. Niềm kiêu hãnh và vết thương lòng cũ vẫn còn hiện hữu, tạo nên một bức tường vô hình giữa hai người bạn già.

Mai khẽ thở dài trong lòng, nàng cảm nhận được sự căng thẳng đang lơ lửng trong không khí. Nhưng nàng biết, đây là khoảnh khắc quan trọng nhất. Nàng rót hai chén trà nóng hổi, hương trà thơm ngát bay lên, xua đi phần nào sự ngột ngạt. "Mời Lão Lý, mời Lão Trần dùng trà ạ." Nàng đặt chén trà trước mặt mỗi người, rồi lại trở về chỗ ngồi, mỉm cười trấn an Tiểu An.

Tiểu An thấy không khí có vẻ nặng nề, liền nhanh nhảu phá vỡ sự im lặng. "Lão Lý, Lão Trần, hai ông có nhớ không? Ngày xưa, hai ông thường thi xem ai trèo cây nhanh hơn, phải không ạ? Lão Lý luôn thắng, nhưng Lão Trần lại là người biết tìm những quả ngon nhất trên cao. Con đã thấy những ghi chú này ở phía sau bức tranh đấy ạ." Cậu bé chỉ vào bức tranh, nơi có vài dòng chữ nguệch ngoạc đã phai màu.

Lời nói của Tiểu An như một làn gió mát thổi qua. Lão Lý khẽ giật mình, ông ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng qua Lão Trần. Một nụ cười nhạt nhòa, hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt ông, rồi nhanh chóng biến mất. Lão Trần cũng khẽ động đậy, ánh mắt ông dán chặt vào bức tranh, như đang cố gắng đọc lại những dòng chữ đã bị lãng quên. Một hồi ức xa xưa bỗng ùa về trong tâm trí ông, về những buổi chiều hè nắng vàng, hai đứa trẻ trần truồng chân đất, cùng nhau leo trèo trên tán cây cổ thụ này, cười vang cả một vùng trời.

Mai thấy vậy, liền tiếp lời, giọng nàng dịu dàng hơn, như đang kể m��t câu chuyện cổ tích. "Và hai chiếc chuông này, là lời hứa sẽ mãi là bạn bè, dù có đi đâu về đâu, tiếng chuông sẽ nhắc nhở nhau. Lão Lý có nhớ không, chiếc chuông đồng là của ông, Lão Trần có nhớ không, chiếc chuông sắt là của ông. Hai ông đã tự tay làm ra chúng, và trao cho nhau dưới gốc cây này, phải không ạ?"

Lão Lý khẽ đưa tay, chạm vào chiếc chuông đồng. Ánh mắt ông xa xăm, như đang nhìn về một quá khứ không thể quay lại. Ông nhớ lại ngày đó, hai đứa trẻ đã hứa hẹn biết bao điều, nào là sẽ cùng nhau xây dựng làng, nào là sẽ cùng nhau đi khám phá thế giới. Những lời hứa trẻ con ngây thơ, nhưng lại chứa đựng một tình cảm chân thành, thuần khiết.

Lão Trần cũng nắm chặt chiếc chuông sắt trong tay. Ngón tay thô ráp của ông siết chặt lấy kim loại đã hoen gỉ, như muốn níu giữ lấy một điều gì đó đã vuột mất. Ông nhớ lại, chính ông đã nói với Lão Lý rằng: "Dù có chuyện gì xảy ra, tiếng chuông này sẽ nhắc nhở chúng ta về tình bạn của mình. Đừng bao giờ quên nhé, Lý."

Không ai nói một lời nào, nhưng không khí đã bớt căng thẳng hơn. Hai ông lão im lặng thưởng trà, vị trà ấm nóng và vị ngọt nhẹ của bánh như làm dịu đi những vết thương lòng. Đôi mắt họ thỉnh thoảng dừng lại trên bức tranh và chiếc chuông gió, rồi lại lén nhìn đối phương. Một khoảnh khắc, Lão Lý ho nhẹ một tiếng. Lão Trần bất giác đưa tay định lấy ấm trà để rót thêm cho bạn mình, nhưng rồi lại rụt về, động tác hơi gượng gạo. Một cử chỉ nhỏ, nhưng lại mang theo bao nhiêu sự giằng xé nội tâm, giữa mong muốn quan tâm và niềm kiêu hãnh cố chấp.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, ẩn mình trong làn sương mỏng trên đỉnh núi xa xăm, ánh mắt nàng dõi theo mọi cử động dưới gốc cây cổ thụ. Nàng cảm nhận rõ ràng luồng cảm xúc phức tạp, đan xen giữa hoài niệm, day dứt, và cả một chút ấm áp mong manh đang lan tỏa từ hai ông lão. Nàng đã chứng kiến vô số sinh linh tu tiên, thăng cấp, đạt được sức mạnh phi phàm, nhưng chưa bao giờ nàng cảm nhận được một thứ sức mạnh nào lại kỳ diệu và sâu sắc như thứ tình cảm phàm trần này. Nó không chói lòa như linh quang, không dữ dội như thi��n kiếp, mà ấm áp, bền bỉ, và có khả năng chữa lành những vết rạn nứt sâu thẳm nhất trong tâm hồn con người. Nàng suy ngẫm về sự khác biệt giữa 'đạo' và 'tình', giữa sự lạnh lùng của tu tiên và sự ấm áp của nhân gian. Chấp niệm của hai ông lão, tưởng chừng là một gánh nặng, nhưng cũng chính là sợi dây vô hình níu giữ họ lại với những ký ức, với tình bạn.

Mai nhìn hai ông lão, nàng biết rằng, con đường hòa giải vẫn còn dài, nhưng cánh cửa đã hé mở. Sự mềm lòng ban đầu của Lão Lý và Lão Trần cho thấy những hạt giống của tình bạn vẫn còn đó, chỉ chờ được tưới tắm bằng sự thấu hiểu và kiên nhẫn. Nàng và Tiểu An, những người trẻ của kỷ nguyên 'Nhân Đạo', đang dùng trí tuệ và lòng nhân ái của mình để giải quyết những xung đột đời thường, chứng minh rằng, không cần đến sức mạnh phi phàm, con người vẫn có thể tìm thấy sự bình yên và trọn vẹn trong cõi nhân gian này. Tiếng chuông gió khẽ kêu leng keng khi một làn gió nhẹ thổi qua, như một lời thì thầm từ quá khứ, hứa hẹn một tương lai nơi những vết thương sẽ ��ược chữa lành, và tình bạn sẽ lại nở hoa dưới tán cây cổ thụ già cỗi.

Mai khẽ mỉm cười. Đây không phải là một giải pháp tức thì, mà là một khởi đầu, một bước tiến nhỏ nhưng đầy ý nghĩa trên con đường hàn gắn những trái tim tổn thương. Và nàng hiểu rằng, chính những khoảnh khắc như thế này, chính những hành động nhỏ bé này, mới thực sự định hình nên một kỷ nguyên Nhân Gian mới, nơi con người không còn khao khát thành tiên, mà chỉ mong được sống một đời bình thường, trọn vẹn với nhân tính của mình.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free