Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1396: Bức Tranh Cũ Của Tình Bằng Hữu: Kỷ Vật Chôn Vùi

Mai ngồi đó, nhìn Lão Trần, lắng nghe tiếng gió xào xạc qua hàng tre, cảm nhận cái lạnh của đêm và sự ấm áp của ngọn lửa bếp. Nàng biết, con đường để hàn gắn hai tâm hồn này còn rất dài, nhưng ít nhất, những vết thương lòng đã được phơi bày ra ánh sáng dịu dàng, không gay gắt. Và đó chính là bước khởi đầu cho một hành trình chữa lành.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp trên đỉnh núi, nhuộm vàng những mái nhà rêu phong của Thôn Vân Sơn, Mai và Tiểu An đã thức dậy. Không khí trong lành mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ dại còn đọng sương đêm và cả mùi khói bếp vương vất từ những căn nhà đã nổi lửa sớm. Tiếng chim hót líu lo từ những vòm cây cổ thụ, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ qua khe đá, tạo nên một bản giao hưởng êm đềi của tự nhiên. Xa xa, tiếng gà gáy eo óc, và đâu đó vọng lại tiếng trẻ con cười đùa, reo hò khi đuổi bắt nhau trên con đường đất nhỏ. Bầu không khí nơi đây vẫn vậy, yên b��nh, thanh tĩnh, một vẻ đẹp nguyên sơ gần gũi với đất trời, dường như thời gian trôi qua thật chậm rãi.

Sau bữa sáng đạm bạc với Tôn Đại Thúc, Mai nhìn về phía nhà Lão Lý, nơi ông lão đang lúi húi trước sân, dường như đang cố gắng sắp xếp lại vài thứ đã cũ. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc, một tia hy vọng vừa nhen nhóm sau đêm dài suy tư. Tiểu An, với đôi mắt lanh lợi, dường như cũng đọc được suy nghĩ của nàng. Cậu bé gầy gò, trong chiếc áo vải thô đã sờn cũ, khẽ kéo vạt áo Mai, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sự quan tâm: "Tiểu thư, chúng ta đi giúp Lão Lý được không? Có lẽ ông ấy đang cần người phụ giúp."

Mai mỉm cười nhẹ, gật đầu. "Phải, chúng ta đi thôi. Có lẽ ông ấy sẽ cần một bàn tay giúp đỡ, không chỉ dọn dẹp, mà còn là để... tìm kiếm."

Họ bước qua con đường đất quen thuộc, đến nhà Lão Lý. Vừa thấy Mai và Tiểu An, Lão Lý hơi giật mình, ánh mắt vẫn còn vương vấn chút đề phòng. Nhưng Mai, với nụ cười chân thành và giọng nói nhẹ nhàng, đã xua tan đi phần nào sự cảnh giác ấy. "Lão Lý, đ�� cháu giúp ông dọn dẹp mấy thứ này nhé. Trông ông có vẻ đang bận rộn."

Ông lão gãi đầu, vẻ mặt hơi ngượng ngùng. "À, cái này... chỉ là mấy thứ lặt vặt thôi, đồ cũ kỹ, có gì đáng xem đâu mà các con phải bận tâm." Dù nói vậy, ông vẫn không từ chối. Mai hiểu rằng, đôi khi sự giúp đỡ không cần lời nói, mà cần hành động. Nàng và Tiểu An bắt đầu phụ ông lão dọn dẹp căn gác xép nhỏ phía sau nhà, nơi chất chứa đủ thứ đồ đạc cũ kỹ, từ những nông cụ hoen gỉ đến những chiếc rương gỗ đã mục ruỗng.

Vừa bước vào, một mùi ẩm mốc nồng nặc và bụi bặm của thời gian xộc thẳng vào mũi. Không khí đặc quánh, nặng nề, dường như cả thời gian cũng bị mắc kẹt lại trong không gian chật hẹp này. Những tia nắng yếu ớt cố gắng len lỏi qua khe cửa sổ cũ kỹ, chỉ đủ soi sáng một vài hạt bụi đang nhảy múa trong không trung. Mai hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự nặng nề của những ký ức vô hình đang bao trùm nơi đây. Nàng bắt đầu tỉ mỉ lau dọn, di chuyển từng vật dụng. Mỗi món đồ cũ kỹ đều như một câu chuyện, m���t mảnh ghép của quá khứ. Tiểu An bên cạnh cũng hăng hái giúp sức, cậu bé dùng một chiếc khăn ẩm để lau bụi, đôi mắt không ngừng quan sát, học hỏi.

Mai đưa tay xuống đáy một chiếc rương gỗ lớn, nơi có vẻ như đã rất lâu rồi không ai chạm đến. Những vật dụng phía trên đã được dọn sạch, để lộ ra một góc khuất chật hẹp, đầy mạng nhện và bụi bẩn. Nàng cảm thấy một vật rắn chắc, nhỏ hơn một chút so với những món đồ lặt vặt khác. Với sự tò mò và một cảm giác mơ hồ, nàng nhẹ nhàng lôi nó ra. Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ, hình chữ nhật, bề mặt đã sờn mòn, phủ đầy một lớp bụi dày đặc, gần như hòa lẫn vào màu gỗ. Chiếc hộp có vẻ được làm thủ công, không hề tinh xảo, nhưng lại mang một vẻ đẹp mộc mạc, cổ kính. Nó không có khóa hay chốt cài, chỉ đơn giản là một chiếc nắp đậy vừa khít.

Lão Lý, đang loay hoay với một bó củi khô, nhìn thấy Mai đang cầm chiếc hộp, ông hơi nhíu mày. "Ấy, cái hộp đó... ta cũng không nhớ là có nó ở đây nữa. Chắc là đồ bỏ đi từ lâu rồi." Giọng ông lão có chút thờ ơ, nhưng ánh mắt lại thoáng qua một tia gì đó khó gọi tên, như là sự ngạc nhiên, hay một chút hoài niệm bị chôn vùi.

Mai không nói gì, chỉ nhẹ nhàng phủi đi lớp bụi trên chiếc hộp. Bằng đôi bàn tay khéo léo, nàng cẩn thận mở nắp hộp. Một mùi hương thoang thoảng của gỗ cũ và giấy úa bay ra, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của căn gác. Bên trong, nằm gọn ghẽ trên một lớp vải lụa đã phai màu, là ba vật phẩm: một bức tranh vẽ tay đã ố vàng, và hai chiếc chuông gió nhỏ, một bằng đồng, một bằng sắt. Bức tranh không quá lớn, vẽ cảnh hai đứa trẻ đang chơi đùa dưới gốc cây đa cổ thụ, gần một con suối nhỏ. Nét vẽ tuy còn non nớt nhưng lại tràn đầy sức sống và sự hồn nhiên. Hai đứa trẻ trong tranh, một đứa bé trai gầy gò đang cầm một chiếc chuông gió đồng, và đứa còn lại, có vẻ là một bé gái, đang ôm một chiếc chuông gió sắt. Cả hai đều có nụ cười rạng rỡ, ánh mắt trong veo. Bên cạnh bức tranh là hai chiếc chuông gió, một chiếc bằng đồng đã hoen gỉ xanh xám, và một chiếc bằng sắt cũng đã han rỉ nặng nề, nhưng hình dáng v���n còn rõ nét, khớp với hình ảnh trong bức tranh.

Tiểu An tò mò cúi xuống nhìn, đôi mắt toát lên vẻ thông minh. "Tiểu thư, đây là...?"

Mai nâng niu bức tranh và hai chiếc chuông gió, ánh mắt nàng ngưng đọng. Một cảm giác quen thuộc ùa đến, như thể nàng đã từng nhìn thấy chúng ở đâu đó. Nàng cảm nhận được một dòng chảy của cảm xúc mạnh mẽ từ những vật phẩm này, một câu chuyện đã bị lãng quên từ rất lâu, đang chờ được kể lại. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là những món đồ cũ, mà là những mảnh ghép của một quá khứ, một sợi dây liên kết vô hình giữa hai con người đã từng rất thân thiết. Có lẽ, đây chính là "chiếc chìa khóa" mà Tạ Trần đã ám chỉ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thôn Vân Sơn. Ánh sáng vàng cam yếu ớt chiếu rọi lên những mái nhà, lên con đường đất và cả những hàng tre xào xạc trong gió. Không khí bắt đầu se lạnh dần, mang theo hơi ẩm của đất và cỏ. Mai đã cẩn thận đặt bức tranh vẽ hai đứa trẻ và hai chiếc chuông gió lên một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, đ�� bạc màu vì nắng mưa, đặt giữa sân nhà Lão Lý. Bên cạnh bàn, một chiếc đèn dầu nhỏ đã được thắp sáng, ánh lửa lập lòe nhảy múa, tạo nên những bóng hình chập chờn trên vách tường. Tiểu An đứng cạnh Mai, đôi mắt chăm chú quan sát, không khí căng thẳng bao trùm.

Lão Lý và Lão Trần, cả hai ông lão, đều đã được Mai mời đến. Ban đầu, họ vẫn giữ khoảng cách, ánh mắt đầy cảnh giác và cả sự cố chấp. Lão Lý ngồi một bên, Lão Trần ngồi đối diện, lưng hơi cúi, tránh né ánh mắt của đối phương. Mai đứng giữa, trái tim nàng đập nhẹ, nàng biết rằng khoảnh khắc này vô cùng quan trọng.

Nàng hít một hơi thật sâu, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chân thành, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi chiều tà. "Lão Lý, Lão Trần, cháu tìm thấy cái này trong căn gác của Lão Lý. Cháu nghĩ, có lẽ nó có thể nhắc nhở hai ông về một điều gì đó... đã bị lãng quên."

Nàng nhẹ nhàng đẩy bức tranh và hai chiếc chuông gió về phía hai ông lão. Lão Lý, ban đầu giật mình, ánh mắt lướt qua những vật phẩm, rồi dừng lại ở chiếc chuông gió đồng. "Cái gì thế này? Đồ bỏ đi từ lâu rồi, có gì đáng xem đâu!" Ông lão cố gạt đi bằng một giọng nói có vẻ cộc cằn, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào chiếc chuông, bàn tay đã vô thức vươn ra, run run chạm vào nó. Những ngón tay gầy guộc vuốt ve những vết hoen gỉ xanh xám trên bề mặt đồng, như đang cố gắng cảm nhận lại một kỷ niệm đã xa.

Rồi, một giọng nói run run khác vang lên, từ phía Lão Trần. Ông lão, với đôi mắt đỏ hoe và vẻ mặt khắc khổ, nhìn chằm chằm vào chiếc chuông gió sắt. "Chuông... chuông gió...?" Giọng ông như nghẹn lại, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. Ánh mắt ông vẫn chưa dám nhìn Lão Lý, nhưng lại đầy những ký ức đang trỗi dậy. Ông cũng đưa tay ra, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc chuông sắt đã han rỉ, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của kim loại.

Cả hai ông lão, mỗi người một chiếc chuông gió trong tay, dường như đều bị cuốn vào dòng chảy của thời gian. Rồi, ánh mắt họ cùng lúc hướng về bức tranh cũ kỹ. Bức tranh ấy, với nét vẽ đơn sơ nhưng đầy cảm xúc, đã tái hiện lại hình ảnh của chính họ, khi còn là những đứa trẻ vô tư, hồn nhiên, chưa hề biết đến những hiểu lầm, những tổn thương sẽ chia cắt họ trong tương lai. Nụ cười rạng rỡ của hai đứa trẻ trong tranh, một đứa cầm chuông đồng, một đứa ôm chuông sắt, như đang chiếu rọi vào tâm hồn đã chai sạn của hai ông lão.

Trong ánh sáng lập lòe của đèn dầu và sắc vàng của hoàng hôn, những dòng nước mắt vô thanh bắt đầu lăn dài trên gương mặt khắc khổ của cả Lão Lý và Lão Trần. Không có tiếng khóc nức nở, không có lời than vãn, chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ, chậm rãi rơi xuống, mang theo bao nhiêu nuối tiếc, bao nhiêu nỗi đau đã bị chôn vùi suốt hàng chục năm trời. Họ không nói với nhau một lời nào, nhưng ánh mắt họ, dẫu vẫn còn chút ngập ngừng, giờ đây đã không còn sự thù địch, mà thay vào đó là sự bàng hoàng, sự xúc động và một nỗi hoài niệm sâu sắc.

Mai đứng đó, trái tim nàng cũng se lại. Nàng cảm nhận được sức nặng của những giọt nước mắt ấy, sức mạnh của ký ức đã bị lãng quên, giờ đây bỗng chốc trỗi dậy, phá vỡ bức tường cố chấp và kiêu hãnh mà hai ông lão đã dựng lên. Tiểu An bên cạnh, đôi mắt mở to, cũng cảm nhận được sự đặc biệt của khoảnh khắc này. Cậu bé hiểu rằng, không phải mọi vết thương đều cần lời nói để chữa lành, đôi khi, chỉ một kỷ vật cũ, một hình ảnh xưa, cũng đủ để mở ra cánh cửa của lòng người. Những giọt nước mắt ấy, dù không kèm lời nói, đã là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy, sâu thẳm trong tâm hồn, Lão Lý và Lão Trần vẫn còn giữ một phần tình bạn thuở ấu thơ, một phần của chính mình đã bị lãng quên.

***

Cùng lúc đó, trên Thiên Đỉnh Cung, nơi các cung điện trắng muốt được xây dựng từ ngọc thạch và đá mây lấp lánh dưới ánh hoàng hôn, Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi tĩnh lặng trong chính điện của mình. Những cầu đá treo lơ lửng, những sân thượng rộng lớn nhìn ra biển mây cuồn cuộn bên dưới, tất cả đều chìm trong một vẻ đẹp siêu thoát, thanh tịnh. Tiếng gió thổi qua biển mây, mang theo hơi sương lạnh lẽo, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng chuông gió leng keng từ những tháp cao, hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản hòa tấu vừa thanh thoát vừa cô tịch. Mùi hương mây, mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển và mùi linh khí thanh khiết tràn ngập không gian.

Nàng, với dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, bạch y nhẹ nhàng buông xuống, cài trên mái tóc đen nhánh là Nguyệt Quang Trâm, phát ra ánh sáng bạc dịu nhẹ, như một vì sao nhỏ giữa trời đêm. Lăng Nguyệt Tiên Tử nhắm mắt, dường như đang nhập định, nhưng không phải để tu luyện, mà để cảm nhận. Nàng không cần dùng đến thần thức hay tiên pháp để thấu thị, mà chỉ đơn thuần là cảm nhận những dòng chảy cảm xúc, những làn sóng nhân quả đang lay động từ nhân gian xa xôi.

Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung động, phát ra một âm thanh trong trẻo, gần như không thể nghe thấy. Đó là tín hiệu của sự kết nối, của những sợi dây nhân quả đang được thắt chặt hoặc nới lỏng. Nàng cảm nhận được sự giao thoa giữa nỗi đau và sự hoài niệm, giữa cố chấp và lòng trắc ẩn đang diễn ra ở Thôn Vân Sơn. Nàng cảm nhận được những giọt nước mắt vô thanh của hai ông lão, không phải bằng thị giác, mà bằng sự thấu cảm sâu sắc từ sâu thẳm linh hồn.

Một nụ cười rất khẽ, gần như không thể nhận ra, thoáng hiện trên đôi môi hồng nhạt của nàng. Nụ cười ấy không phải là sự vui vẻ, mà là sự thấu hiểu, một sự chấp nhận, một sự đồng cảm đã vượt qua giới hạn của tiên phàm. Nàng, một tiên tử đã đứng ngoài tam giới, đã từng coi thường những cảm xúc phàm tục, giờ đây lại cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong tâm hồn. Lời gợi ý của Tạ Trần về "những hạt giống đã gieo từ quá khứ", và cách Mai kiên nhẫn "lắng nghe" từng hạt giống ấy nảy mầm thành nỗi đau, đã mở ra một con đường mới trong tâm hồn nàng. Con đường mà nàng, một tiên tử đã từng đứng ngoài mọi sự, giờ đây cũng muốn bước vào, không phải để can thiệp bằng tiên pháp, mà bằng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.

Nàng từ từ mở mắt, đôi mắt phượng sắc bén từng chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi, giờ đây đã dịu đi đôi chút, chứa đựng một ánh sáng của sự thấu hiểu mới m���. Nàng nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm. Nàng biết rằng, cái gọi là 'mất người' không chỉ là đánh mất cảm xúc, mà còn là đánh mất đi khả năng thấu hiểu những chiều sâu ấy, những vết thương lòng từ quá khứ đã ăn sâu vào hiện tại. Và giờ đây, nàng đang dần tìm lại được khả năng ấy, từng chút một. Sự chuyển biến nội tâm của Lăng Nguyệt Tiên Tử cho thấy nàng đang dần rời bỏ sự lạnh lùng của tiên đạo để hòa mình hơn vào cảm xúc phàm trần, không còn chỉ là người quan sát lạnh lùng mà đã có sự đồng cảm sâu sắc với nhân tính.

***

Đêm đã khuya, ánh trăng vằng vặc treo trên bầu trời, soi rọi khắp Thị Trấn An Bình, khiến những mái ngói rêu phong và những con đường đá cuội hiện lên một vẻ đẹp huyền ảo, tĩnh mịch. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, mùi giấy cũ, mực và trà thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và an yên. Bên ngoài, tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán cây, thỉnh thoảng có tiếng bước chân xa xa của một vài người l��� khách về muộn, hoặc tiếng chó sủa vu vơ, rồi tất cả lại chìm vào sự tĩnh lặng sâu lắng.

Tạ Trần ngồi bên bàn trà, nhâm nhi chén trà nóng, hơi khói lượn lờ trong không khí. Y không đọc sách, chỉ đơn giản là lắng nghe, cảm nhận sự tĩnh mịch của đêm và chờ đợi. Không lâu sau, Mai và Tiểu An trở về, khuôn mặt họ vẫn còn vương vấn chút mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại sáng lên một tia hy vọng. Họ ngồi xuống đối diện Tạ Trần, Mai khẽ thở dài một tiếng, rồi bắt đầu kể lại câu chuyện về kỷ vật và phản ứng của Lão Lý, Lão Trần.

"Tiên sinh," Mai mở lời, giọng nói vẫn còn chút bàng hoàng và xúc động, "cháu đã tìm thấy một chiếc hộp gỗ cũ trong căn gác của Lão Lý. Bên trong có một bức tranh vẽ hai đứa trẻ và hai chiếc chuông gió, một bằng đồng, một bằng sắt." Nàng dừng lại một chút, như để sắp xếp lại những cảm xúc đang trỗi dậy trong lòng. "Khi cháu đưa chúng ra, cả Lão Lý và Lão Trần... đã khóc. Họ không nói với nhau một lời nào, nhưng ánh mắt họ, và những giọt nước mắt ấy, đã nói lên tất cả. Cháu thấy h�� nhớ lại những chuyện cũ, những ký ức về tình bạn thuở ấu thơ. Nhưng..." Mai khẽ nhíu mày, "họ vẫn chưa nói chuyện với nhau, vẫn còn một bức tường vô hình ngăn cách."

Tiểu An gật đầu xác nhận, ánh mắt cậu bé lộ rõ vẻ suy tư. "Đúng vậy, tiên sinh. Họ chỉ nhìn nhau, rồi lại nhìn bức tranh, rồi lại quay đi. Có vẻ như ký ức đã làm mềm lòng họ, nhưng sự cố chấp và tổn thương vẫn còn quá lớn, không cho phép họ đối diện trực tiếp với nhau."

Tạ Trần chỉ im lặng lắng nghe, ánh mắt sâu thẳm của y ánh lên vẻ thấu hiểu, như thể y đã biết trước mọi chuyện sẽ diễn ra như thế. Y không ngắt lời, không phán xét, chỉ để cho Mai và Tiểu An tự mình kể lại, tự mình chiêm nghiệm. Sau khi Mai kết thúc câu chuyện, Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống, tạo ra một âm thanh nhỏ trong không gian tĩnh lặng.

"Thời gian và ký ức, đôi khi là liều thuốc chữa lành tốt nhất," Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng nói ấm áp nhưng đầy uyên thâm. "Nhưng cần một chiếc chìa khóa để mở nó ra. Các con đã tìm thấy chiếc chìa khóa ấy. Nó ��ã chạm đến những vết thương lòng đã bị chôn vùi, đã gợi lại những điều tốt đẹp nhất của quá khứ. Đó đã là một bước tiến rất lớn."

Y khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người. "Một dòng sông bị đóng băng cần thời gian để tan chảy, dù có tia nắng đầu tiên chiếu rọi. Ký ức đã mở ra một cánh cửa trong lòng hai ông lão, báo hiệu một quá trình hàn gắn cảm xúc sẽ diễn ra chậm rãi nhưng chắc chắn. Sự thấu hiểu của các con về sức mạnh của ký ức và kết nối con người sẽ là bài học quý giá cho thế hệ 'Nhân Đạo' trong việc giải quyết các xung đột tương lai."

Tạ Trần đặt chén trà xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng soi rọi khắp thị trấn, biến mọi vật trở nên thanh thoát và huyền ảo. Y biết rằng, con đường để hai ông lão thực sự hàn gắn vẫn còn dài, nhưng hạt giống đã được gieo, và chiếc chìa khóa đã được tìm thấy. Đây không phải là một giải pháp tức thì, mà là một khởi đầu cho một quá trình chữa lành cần sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và thời gian. Và đó chính là ý nghĩa của "nhân đạo" mà y muốn kiến tạo: không phải sức mạnh phi phàm, mà là sức mạnh của lòng người. Luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free