Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1395: Lời Thầm Kín Từ Dĩ Vãng: Mai Lắng Nghe Nỗi Lòng Cũ

Ánh bình minh mỏng manh len lỏi qua ô cửa sổ bằng gỗ, rải những vệt vàng nhạt lên nền gạch cũ kỹ của quán sách. Mùi mực tàu thoang thoảng quyện lẫn hương gỗ mục và chút ẩm mốc của những trang sách cũ, tạo nên một không khí trầm mặc, dường như thời gian cũng muốn nán lại nơi đây. Tạ Trần, thân hình gầy gò thư sinh, vẫn ngồi đó, bên bàn trà đơn sơ, tay nâng một quyển cổ tịch đã ố vàng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, tựa hồ chứa đựng cả bể trầm luân nhân thế, thỉnh thoảng lại lướt qua Mai và Tiểu An đang ngồi đối diện, tựa như đã nhìn thấu mọi nỗi niềm đang giằng xé trong lòng hai người.

Mai, với vẻ mặt trầm tư, ánh mắt thông minh thường ngày nay nhuốm một nỗi bối rối khó tả. Nàng khẽ thở dài, bàn tay mân mê mép áo vải thô giản dị. Dù đã tìm ra được gốc rễ của mâu thuẫn giữa Lão Lý và Lão Trần, nhưng cái cảm giác bất lực khi không biết phải làm gì để gỡ rối những nút thắt cảm xúc đã ăn sâu vào tâm hồn hai ông lão vẫn đè nặng lên nàng. Bên cạnh Mai, Tiểu An cũng không giấu được vẻ lo lắng. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, nhưng giờ đây lại hiện lên sự băn khoăn.

"Tiên sinh," Mai khẽ lên tiếng, giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự khắc khoải. "Con đã lắng nghe lời Lăng Nguyệt Tiên Tử dạy, rằng vết thương lòng cần được lắng nghe, không phải phán xét. Con cũng đã thử, đã kiên nhẫn khơi gợi những ký ức cũ. Nhưng dù đã biết được rằng đó là một nỗi sợ bị bỏ rơi, một hiểu lầm từ thuở ấu thơ, con vẫn không biết phải làm sao để họ mở lòng, để họ thật sự nói ra nỗi lòng sâu kín nhất." Nàng dừng lại, nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt như chất chứa vạn câu hỏi. "Lắng nghe... nhưng lắng nghe thế nào đây, khi họ không chịu nói ra toàn bộ sự thật, mà cứ dùng sự cố chấp để che giấu v��t thương?"

Tiểu An, nghe Mai nói, cũng gật đầu lia lịa. Cậu bé vốn thông minh, nhanh nhạy, đã suy nghĩ rất nhiều trong suốt quãng đường từ Thôn Vân Sơn trở về. "Tiên sinh," Tiểu An tiếp lời, giọng trong trẻo nhưng đầy nghiêm túc. "Con nghĩ, hay là chúng ta thử nói chuyện riêng với từng người, thay vì cố gắng hòa giải cả hai cùng lúc? Có lẽ, khi chỉ có một mình, họ sẽ dễ dàng trút bỏ gánh nặng hơn chăng?" Cậu bé nhìn Mai, rồi nhìn Tạ Trần, khuôn mặt hiện rõ vẻ mong đợi một lời giải đáp.

Tạ Trần không vội trả lời. Hắn khẽ đặt quyển sách xuống, động tác chậm rãi, ung dung tự tại như mây trời. Đôi mắt hắn rời khỏi trang giấy ố vàng, hướng về Mai và Tiểu An. Trong khoảnh khắc ấy, không gian quán sách dường như lắng đọng. Hắn không nói nhiều, mà chỉ khẽ nhấp một ngụm trà loãng, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi.

"Đôi khi," Tạ Trần trầm giọng, thanh âm của hắn tựa hồ tiếng suối chảy róc rách giữa thâm sơn cùng cốc, không vội vã, không gấp gáp, nhưng lại thấm sâu vào lòng người. "Để một vết thương lành l���i, cần phải để nó được phơi bày ra ánh sáng trước đã... nhưng ánh sáng ấy phải là sự dịu dàng, không phải gay gắt." Hắn tạm dừng, ánh mắt lướt qua Mai, rồi lại dừng lại ở Tiểu An, như muốn mỗi lời nói của mình đều được thấu hiểu tường tận. "Con người thường tự xây nên những bức tường thành kiên cố quanh trái tim mình, để bảo vệ khỏi những tổn thương cũ, và cả những nỗi sợ hãi mới. Bức tường ấy, càng cố gắng phá vỡ bằng sức mạnh, lại càng trở nên vững chãi hơn. Chỉ có sự chân thành, sự thấu hiểu, và một chút kiên nhẫn, mới có thể khơi một khe hở nhỏ, để ánh sáng dịu dàng của lòng đồng cảm len lỏi vào bên trong."

Hắn nhấp thêm một ngụm trà, rồi nói tiếp, "Lời gợi ý của Tiểu An không phải không có lý. Mỗi người mang một vết thương, một câu chuyện. Khi đứng cạnh nhau, có thể cái tôi, cái chấp niệm sẽ trỗi dậy, ngăn cản họ bộc bạch. Nhưng khi chỉ có một mình, đối diện với một tấm lòng chân thành, không phán xét, thì những gánh nặng ấy, có thể sẽ tìm được lối thoát." Tạ Trần khẽ gật đầu, ��nh mắt vẫn giữ sự bình thản nhưng lại ẩn chứa một trí tuệ vượt thời gian. "Nhân quả không chỉ là sự báo ứng, mà còn là những sợi dây vô hình kết nối mọi hành động, mọi cảm xúc từ quá khứ đến hiện tại. Vết thương của Lão Lý và Lão Trần, là một phần của sợi dây nhân quả ấy. Để gỡ rối, phải bắt đầu từ nơi sợi dây bị thắt chặt nhất, và lắng nghe lời thầm kín của từng nút thắt."

Mai lắng nghe từng lời của Tạ Trần, như thể mỗi âm tiết đều là một tia sáng soi rọi vào tâm trí nàng. Nàng ngẫm nghĩ, rồi khẽ gật đầu. "Con hiểu rồi, tiên sinh. Ánh sáng dịu dàng... không gay gắt." Nàng nhìn Tiểu An, đôi mắt đã dần lấy lại sự kiên định. "Chúng ta sẽ làm theo lời tiên sinh và Tiểu An. Chúng ta sẽ nói chuyện riêng với từng ông lão, không phán xét, chỉ lắng nghe."

Tạ Trần không nói thêm. Hắn chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự tin tưởng và một chút u hoài, như thể hắn đang nhìn thấy tương lai, nhìn thấy những hạt giống của Nhân Đạo đang nảy mầm từ những hành động nhỏ bé và chân thành này. Hắn lại nâng quyển sách lên, tiếp tục đắm chìm vào thế giới của những con chữ cổ kính, nhưng tâm trí vẫn dõi theo từng bước chân của Mai và Tiểu An, những người trẻ đang chập chững bước trên con đường kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi giá trị nhân tính được đặt lên trên tất cả. Mùi giấy cũ và mực vẫn thoang thoảng, như một lời nhắc nhở về sự trường tồn của tri thức và những giá trị vĩnh cửu.

***

Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng vàng nhạt như rót mật xuống Thôn Vân Sơn, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nằm rải rác bên triền đồi, đường đất uốn lượn như một dải lụa mềm mại. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ chảy qua làng như một bản nhạc dịu êm. Đâu đó, tiếng gà gáy thưa thớt, tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng vọng lại, mang theo hơi thở của một cuộc sống chất phác, bình dị. Mùi đất ẩm, mùi cỏ non và mùi khói bếp phảng phất trong không khí, tạo nên một cảm giác thân thuộc, gần gũi với thiên nhiên.

Mai, với chiếc áo vải thô cũ kỹ, cùng Tiểu An và Tôn Đại Thúc, bước trên con đường làng quen thuộc. Tôn Đại Thúc, gương mặt khắc khổ, bàn tay chai sạn vì năm tháng gắn bó với đất đai, vẫn đội chiếc nón rơm quen thuộc, đi phía trước dẫn đường. Ông không nói nhiều, nhưng ánh mắt hiền từ luôn ẩn chứa sự quan tâm, lo lắng cho tình làng nghĩa xóm. Ông đã giúp Mai sắp xếp để có thể trò chuyện riêng với Lão Lý.

Họ đến nhà Lão Lý, một ngôi nhà nhỏ đơn sơ, cánh cửa gỗ đã bạc màu vì nắng mưa. Lão Lý, người đàn ông lớn tuổi, khắc khổ, ánh mắt thường xuyên né tránh, đang ngồi đan sọt tre trước hiên nhà. Khi thấy Mai và Tôn Đại Thúc, ông khẽ ngẩng đầu, ánh mắt vẫn còn chút đề phòng, nhưng không còn gay gắt như những lần trước.

"Lý gia gia," Mai cất giọng nhẹ nhàng, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện ông. "Hôm nay cháu và Tiểu An đến thăm gia gia, không có ý làm phiền đâu ạ."

Lão Lý khẽ gật đầu, tay vẫn thoăn thoắt đan sọt, nhưng động tác đã chậm lại đôi chút. Mùi tre tươi phảng phất trong không khí, hòa lẫn v��i mùi khói bếp còn vương vấn.

Mai không vội đi vào vấn đề chính. Nàng chỉ đơn thuần hỏi han về cuộc sống của ông, về mùa màng, về những công việc thường ngày. Nàng lắng nghe ông than thở về thời tiết thất thường, về những nỗi lo cơm áo gạo tiền, về những chuyện vặt vãnh trong làng. Tiểu An cũng góp lời, kể cho ông nghe những chuyện vui ở quán sách, những câu chuyện về Tạ Trần tiên sinh mà cậu bé vẫn thường được nghe. Cứ thế, không khí dần trở nên thoải mái hơn. Lão Lý, ban đầu chỉ đáp lời cụt lủn, dần dần cũng cởi mở hơn, giọng nói bớt đi sự cộc cằn. Ông ngẩng đầu nhìn Mai, ánh mắt vẫn còn chút ưu tư, nhưng sự đề phòng đã vơi đi nhiều.

"Cháu nghe nói ngày xưa hai bác thân nhau lắm, có phải không ạ?" Mai khéo léo gợi mở, giọng nàng vẫn giữ sự mềm mại, không một chút phán xét. Nàng không nhắc đến đất đai, không nhắc đến mâu thuẫn hiện tại, mà chỉ đơn thuần hỏi về một quá khứ xa xăm.

Lời của Mai như chạm vào một vết thương âm ỉ đã bị che giấu từ lâu. Lão Lý đột nhiên dừng tay, chiếc s��t tre còn dang dở nằm im trên lòng ông. Ánh mắt ông nhìn xa xăm, xuyên qua những hàng tre xanh mướt trước mặt, về một nơi nào đó trong ký ức. Gương mặt khắc khổ của ông đột nhiên chùng xuống, những nếp nhăn hằn sâu thêm. Môi ông mấp máy, như muốn nói điều gì đó, nhưng lại nghẹn lại.

"Thân lắm chứ..." Giọng Lão Lý nghẹn ngào, khẽ khàng, như tiếng gió thoảng qua. "Thân lắm chứ... cho đến cái ngày đó..." Ông ngừng lại, hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng nén lại một cảm xúc mãnh liệt. "Nó bỏ ta lại một mình giữa trời mưa, vì một chuyện chẳng đáng là bao... Ta cứ nghĩ nó sẽ quay lại, nhưng nó không về... Nó quên ta rồi..."

Giọng ông càng lúc càng nhỏ dần, cuối cùng chỉ còn là tiếng thì thầm, lạc đi trong tiếng suối chảy. Mai im lặng lắng nghe. Nàng không ngắt lời, không hỏi thêm, chỉ đơn thuần để Lão Lý trút bỏ gánh nặng trong lòng. Nàng nhìn thấy đôi mắt ông hoe đỏ, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má gầy gò. Nỗi sợ hãi bị bỏ rơi, nỗi cô độc đã đeo bám ông suốt bao năm tháng, giờ đây như một dòng suối ngầm vỡ òa, tuôn trào ra ngoài.

"Hồi đó... trời mưa to lắm," Lão Lý tiếp tục, giọng run rẩy. "Chúng ta rủ nhau vào rừng bắt cá. Nó nói có việc gấp, dặn ta chờ ở gốc cây đa đầu làng. Ta chờ mãi, chờ mãi... từ trưa đến tối mịt, trời mưa như trút nước. Ai cũng về hết rồi, chỉ còn ta một mình. Ta cứ nghĩ nó sẽ quay lại, sẽ tìm ta... nhưng nó không về. Ta sợ lắm, sợ ma, sợ sói... Ta chạy về nhà, người ướt như chuột lột, sốt li bì mấy ngày. Cha mẹ hỏi, ta không dám nói nó bỏ ta, chỉ nói ta tự đi lạc. Từ đó, ta không bao giờ tin ai nữa. Ai rồi cũng sẽ bỏ ta lại một mình thôi."

Ông lão siết chặt chiếc sọt tre trong tay, những ngón tay gân guốc run rẩy. "Cái ngày đó... nó đã bỏ ta. Nó đã quên ta rồi." Trong lời nói của Lão Lý, không còn là sự tranh giành đất đai, mà là nỗi đau của một đứa trẻ bị bỏ rơi, một vết sẹo tâm hồn không thể nào lành lại. Nỗi sợ hãi cô độc, sự tủi thân đã ăn sâu vào xương tủy, trở thành một phần không thể tách rời của ông, định hình cách ông nhìn nhận thế giới và đối xử với Lão Trần.

Mai vẫn ngồi đó, kiên nhẫn lắng nghe, cảm nhận từng hơi thở, từng nhịp đập của nỗi đau trong lời kể của Lão Lý. Nàng nhận ra, sự cố chấp hiện tại của ông không phải là vì vài mét đất, mà là sự phản kháng của một trái tim đã quá nhiều lần bị tổn thương, một khao khát được công nhận, được quan tâm mà ông không biết cách bày tỏ. Ánh nắng chiều dần tắt, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Tiếng suối vẫn róc rách, nhưng trong tâm trí Mai, tiếng suối ấy như hòa lẫn với tiếng nức nở âm thầm của một tâm hồn đang tìm kiếm sự hàn gắn.

***

Đêm buông xuống, Thôn Vân Sơn chìm trong màn sương mỏng, mang theo hơi lạnh se se. Ánh trăng dịu dàng treo lơ lửng trên đỉnh núi, rọi những vệt sáng bạc xuống những mái nhà tranh, tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo, tĩnh mịch. Tiếng chim đêm thỉnh thoảng cất lên, cùng tiếng côn trùng rả rích, tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên. Mùi đất ẩm và mùi khói bếp đã tàn lụi quyện vào nhau, mang đến một cảm giác yên bình đến nao lòng.

Sau khi tạm biệt Lão Lý, Mai và Tiểu An, cùng Tôn Đại Thúc, đã đi bộ đến nhà Lão Trần. Ngôi nhà của Lão Trần cũng đơn sơ không kém, nằm khuất sau một hàng tre xanh mướt. Lão Trần, người đàn ông lớn tuổi, dáng người hơi gù, vẻ mặt u uất thường trực, đang ngồi bên bếp lửa, khẽ khàng hơ tay cho ấm.

"Trần gia gia," Mai cất giọng nhẹ nhàng, mang theo sự chân thành, bước vào. "Cháu và Tiểu An đến thăm gia gia. Trời tối rồi, gia gia đã dùng bữa chưa ạ?"

Lão Trần ngẩng đầu lên. Ánh mắt ông vẫn còn chút bướng bỉnh, nhưng khi nhìn thấy Mai, vẻ mặt ông cũng dịu đi đôi chút. "Cứ ngồi đi. Ta ăn rồi." Giọng ông vẫn cứng cỏi, nhưng sự lạnh lùng đã bớt đi phần nào so với những lần trước. Mùi gỗ cháy và một chút mùi khoai nướng phảng phất trong không khí.

Mai và Tiểu An ngồi xuống bên bếp lửa, hơi ấm từ than hồng lan tỏa, xua đi cái lạnh của đêm. Mai vẫn áp dụng cách tiếp cận tương tự như với Lão Lý. Nàng không nói nhiều, chỉ khẽ khàng hỏi thăm về cuộc sống, về những kỷ niệm cũ mà Tôn Đại Thúc đã kể. Nàng kể về những câu chuyện vui, về những điều Tạ Trần tiên sinh đã dạy về lòng nhân ái, về sự thấu hiểu.

Lão Trần, ban đầu vẫn cố chấp, chỉ đáp lời qua quýt. Nhưng trước sự kiên nhẫn và chân thành của Mai, ông cũng dần dần thả lỏng. Ông nhìn ngọn lửa bập bùng, ánh mắt xa xăm, như thể đang nhìn thấy những ký ức cũ hiện về trong ngọn lửa ấy.

"Cháu thấy bác Lý cũng rất buồn vì chuyện của hai bác." Mai khẽ khàng nói, giọng nàng đầy sự đồng cảm, nhưng không phán xét. Nàng muốn mở ra một cánh cửa để Lão Trần bày tỏ nỗi lòng của mình.

Nghe đến Lão Lý, Lão Trần đột nhiên khựng lại. Ánh mắt ông quay về phía Mai, ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt đã đỏ hoe. "Buồn sao?" Ông bật thốt, giọng nói đầy sự tủi hờn và uất ức. "Nó có biết ta đã đau khổ thế nào khi nó quay lưng đi không? Nó có biết ta đã bị oan ức ra sao không? Ta cũng có lý do của riêng ta chứ... Nó chưa bao giờ hỏi, chưa bao giờ tìm hiểu..."

Ông lão bỗng nhiên đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. Dáng người gầy gò của ông run lên. "Cái ngày đó, ta không phải bỏ nó. Mẹ ta bệnh nặng, ta phải về nhà ngay lập tức để tìm thuốc. Ta đã nói với nó rằng ta sẽ quay lại, ta đã dặn nó chờ. Nhưng nó không chờ, nó bỏ đi mất. Rồi sau đó, nó không bao giờ nhìn mặt ta nữa. Nó tin rằng ta đã bỏ rơi nó, đã quên nó. Nó không cho ta cơ hội để giải thích."

Lời nói của Lão Trần chứa đựng sự uất nghẹn, nỗi đau của một người bị hiểu lầm, bị kết tội oan suốt bao năm tháng. Ông quay lại, nhìn Mai, đôi mắt đỏ ngầu. "Ta cũng là con người, ta cũng có cảm xúc. Ta cũng sợ hãi, cũng đau đớn khi bị một người bạn thân thiết quay lưng. Nó đã lạnh nhạt với ta, coi ta như kẻ thù. Ta cố gắng giải thích, nhưng nó không nghe. Cứ thế, năm tháng trôi qua, vết thương ấy ngày càng sâu, trở thành một bức tường ngăn cách giữa chúng ta. Ta cũng cô độc, cũng tủi thân chứ!"

Ông lão thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở dài như trút bỏ bao nhiêu gánh nặng đã đè nén trong lòng. Mai im lặng lắng nghe. Nàng không chỉ nghe bằng tai, mà còn nghe bằng cả trái tim, bằng sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng cảm nhận được sự đ���i xứng trong nỗi đau của hai ông lão. Một người sợ bị bỏ rơi, một người đau khổ vì bị hiểu lầm và bị bỏ rơi trong sự hiểu lầm ấy. Cả hai đều là nạn nhân của một sự kiện, một sự thiếu sót trong giao tiếp và thấu hiểu.

Tiểu An, ngồi cạnh Mai, cũng im lặng. Cậu bé thông minh cũng đã nhận ra sự phức tạp của cảm xúc con người, không phải chỉ có đúng sai, mà còn có những tầng lớp của nỗi đau, của sự tổn thương mà người ngoài khó lòng nhìn thấu.

Trên Thiên Đỉnh Cung, nơi mây trắng bồng bềnh bao phủ, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó. Nàng không còn ẩn mình trong hư ảo, mà hiện thân rõ ràng, bạch y nhẹ nhàng phấp phới trong gió. Trên tay nàng, Nguyệt Quang Trâm phát ra ánh sáng bạc dịu nhẹ, như phản chiếu ánh trăng trên đỉnh núi. Nàng nhìn xuống Thôn Vân Sơn, nơi ánh lửa bếp nhà Lão Trần vẫn còn le lói. Nàng đã chứng kiến toàn bộ cuộc trò chuyện của Mai với Lão Lý và Lão Trần.

Ánh mắt nàng, từng lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây đã có một sự ấm áp khó tả, một sự đồng cảm sâu sắc. Nàng hiểu rằng, cái g��i là 'mất người' không chỉ là đánh mất cảm xúc, mà còn là đánh mất đi khả năng thấu hiểu những chiều sâu ấy, những vết thương lòng từ quá khứ đã ăn sâu vào hiện tại. Lời gợi ý của Tạ Trần về 'những hạt giống đã gieo từ quá khứ', và cách Mai kiên nhẫn 'lắng nghe' từng hạt giống ấy nảy mầm thành nỗi đau, đã mở ra một con đường mới trong tâm hồn nàng. Con đường mà nàng, một tiên tử đã từng đứng ngoài mọi sự, giờ đây cũng muốn bước vào, không phải để can thiệp bằng tiên pháp, mà bằng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.

Sự thấu hiểu sâu sắc của Mai về bản chất cảm xúc con người, về cách những tổn thương từ quá khứ định hình hiện tại, sẽ là nền tảng cho việc giải quyết không chỉ mâu thuẫn này mà còn nhiều vấn đề phức tạp hơn trong tương lai của kỷ nguyên Nhân Gian. Quá trình chuyển đổi của Lăng Nguyệt Tiên Tử, từ người quan sát lạnh lùng đến người có sự đồng cảm sâu sắc, báo hiệu nàng sẽ dần chủ động hơn trong việc can thiệp vào các vấn đề nhân gian, không còn chỉ là người đứng ngoài cuộc. Câu chuyện của Lão Lý và Lão Trần cho thấy rằng nhiều xung đột bề ngoài tưởng chừng đơn giản lại có gốc rễ từ những tổn thương tâm lý sâu sắc, là một bài học đắt giá cho thế hệ 'Nhân Đạo' mới đang tìm kiếm sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường.

Mai ngồi đó, nhìn Lão Trần, lắng nghe tiếng gió xào xạc qua hàng tre, cảm nhận cái lạnh của đêm và sự ấm áp của ngọn lửa bếp. Nàng biết, con đường để hàn gắn hai tâm hồn này còn rất dài, nhưng ít nhất, những vết thương lòng đã được phơi bày ra ánh sáng dịu dàng, không gay gắt. Và đó chính là bước khởi đầu cho một hành trình chữa lành.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free