Nhân gian bất tu tiên - Chương 1394: Lời Gợi Mở Của Linh: Lắng Nghe Vết Thương Lòng
Bóng đêm dần buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày. Mai và Tiểu An đứng giữa Thôn Vân Sơn, trước miệng giếng cổ lạnh lẽo, những lời thì thầm về vết thương lòng từ thuở ấu thơ còn vương vấn trong không khí. Nàng và Tiểu An hiểu rằng, cuộc tranh chấp đất đai này không phải là một vấn đề vật chất đơn thuần, mà là một vết thương lòng đã âm ỉ quá lâu, cần được hàn gắn bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái, chứ không phải bằng những lời lẽ phân bua khô khan. Nhưng hiểu là một chuyện, biết phải làm gì lại là một chuyện khác.
Họ trở về Thị Trấn An Bình khi màn đêm đã phủ kín. Ánh đèn lồng leo lét chiếu rọi con đường đất quen thuộc dẫn đ��n quán sách của Tạ Trần, nơi luôn là chốn dung chứa những tâm hồn lạc lối tìm kiếm lời giải đáp. Mùi giấy cũ và mực in, hòa quyện với chút hương trà thoang thoảng, tạo nên một không khí ấm cúng, tĩnh lặng, tựa như một ốc đảo giữa dòng đời vội vã. Mai và Tiểu An bước vào, bóng hình gầy gò của Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên bàn trà cũ kỹ, tay cầm cuốn Cổ Thư "Vô Vi Chi Đạo", đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ thấu triệt vạn vật.
Gương mặt Mai lộ rõ vẻ bối rối, thất vọng, pha lẫn một chút bất lực. Nàng ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện Tạ Trần, cảm giác nặng trĩu trong lòng như một tảng đá đè nén. Tiểu An gầy gò, đôi mắt thông minh giờ đây cũng ánh lên vẻ lo âu, rụt rè ngồi cạnh Mai, chiếc áo vải thô cũ kỹ càng làm nổi bật sự nhỏ bé của cậu bé giữa không gian rộng lớn của tri thức.
"Tiên sinh," Mai mở lời, giọng nàng khẽ khàng, chất chứa sự mệt mỏi. "Chúng con đã tìm ra nguyên nhân. Gốc rễ của mọi chuyện không phải là đất đai, mà là một vết thương lòng từ thuở ấu thơ, một nỗi sợ hãi bị bỏ rơi đã âm ỉ suốt mấy chục năm qua."
Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn chăm chú vào trang sách đang mở. Ngón tay thon dài của hắn lướt nhẹ trên những dòng chữ cổ xưa, tựa như đang chạm vào dòng chảy của thời gian. Sự điềm tĩnh của hắn đôi khi khiến người khác cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng chính sự điềm tĩnh ấy lại mang đến một cảm giác an toàn kỳ lạ.
"Khi chúng con nhận ra điều đó, mọi thứ dường như sáng tỏ hơn," Mai tiếp tục, cố gắng sắp xếp lại dòng suy nghĩ hỗn độn của mình. "Mảnh đất kia đối với Lão Lý không chỉ là tấc đất, mà là một biểu tượng, một điểm tựa để ông ấy không bị bỏ rơi một lần nữa. Còn Lão Trần, sự cố chấp của ông ấy có lẽ là một cách để khỏa lấp lỗi lầm trong quá khứ, một sự tự dằn vặt vô thức." Nàng thở dài, một tiếng thở dài nặng nề. "Nhưng tiên sinh à, chúng con đã tìm ra nguyên nhân, lại không biết phải làm sao. Vết thương lòng đó... làm sao để chữa lành? Làm sao để hóa giải một nỗi sợ đã ăn sâu vào tâm khảm, một hiểu lầm đã che mờ lý trí suốt h��n nửa thế kỷ?"
Tiểu An vội vàng xen vào, giọng có chút gấp gáp: "Đúng vậy, tiên sinh. Chúng con đã cố gắng khuyên giải họ trong buổi hòa giải, nhưng họ cứ khăng khăng bảo vệ quan điểm của mình, không ai chịu nhượng bộ. Họ không nói về chuyện cũ, chuyện đó dường như là một điều cấm kỵ, một nút thắt mà không ai dám chạm vào. Họ chỉ càng cố chấp hơn khi chúng con nhắc đến." Cậu bé siết chặt hai bàn tay nhỏ bé, gương mặt gầy gò hiện rõ vẻ thất vọng. "Con cảm thấy... con cảm thấy như có một bức tường vô hình ngăn cách họ với những người xung quanh, và cả với chính bản thân họ nữa."
Tạ Trần khép lại cuốn Cổ Thư, đặt nó nhẹ nhàng xuống bàn. Mùi giấy cũ như đặc quánh thêm trong không khí. Hắn ngước nhìn Mai và Tiểu An, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, phản chiếu nỗi niềm của họ nhưng không hề vướng bận. "Gốc rễ đã hiện, nhưng cành lá vẫn che khuất. Các ngươi đã thấy được ‘quả’, cũng đã tìm được ‘nhân’. Nhưng giữa nhân và quả, còn có ‘duyên’." Giọng hắn trầm ấm, đều đều, từng lời như g�� vào tâm trí người nghe. "Con người, thường bị mắc kẹt trong những vòng lặp của chính mình. Nỗi sợ hãi, sự tổn thương, khi không được gọi tên, không được đối diện, sẽ hóa thành chấp niệm, thành một phần của bản ngã, thậm chí còn mạnh mẽ hơn cả bản ngã ban đầu."
Mai lắng nghe từng lời của Tạ Trần, cảm thấy như có một luồng sáng nhẹ nhàng len lỏi vào tâm trí. "Vậy chúng con phải làm gì, tiên sinh? Làm sao để họ chịu đối diện với vết thương đó?"
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Đối diện, không phải là ép buộc. Chữa lành, không phải là phán xét. Con người, khi bị tổn thương, thường dựng lên những bức tường phòng thủ. Các ngươi đã thử phá vỡ bức tường ấy bằng lý lẽ, bằng sự thật. Nhưng có những bức tường, càng cố phá, nó càng kiên cố. Bởi lẽ, nó được xây bằng nỗi sợ, bằng những giọt nước mắt vô hình mà không ai từng lau khô." Hắn dừng lại, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh trăng non đã bắt đầu treo lơ lửng trên cành cây. "Điều cần làm, đôi khi, không phải là nói, mà là lắng nghe. Không phải là phân tích, mà là thấu hiểu. Lắng nghe những gì họ không nói ra, thấu hiểu những gì họ cố che giấu. Mỗi vết thương đều có câu chuyện của riêng nó. Và câu chuyện ấy, chỉ có thể được kể khi người kể cảm thấy an toàn."
Mai trầm ngâm, những lời của Tạ Trần như những hạt mưa thấm dần vào đất khô hạn trong tâm hồn nàng. An toàn... lắng nghe... thấu hiểu... Những từ ngữ đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người. Nàng chợt nhận ra, mình đã quá tập trung vào việc tìm kiếm "giải pháp" mà quên mất "cảm xúc".
Tiểu An, dù chưa hiểu hết sự sâu sắc trong lời của Tạ Trần, nhưng cũng cảm nhận được một luồng không khí khác. Cậu bé nhìn Mai, đôi mắt toát lên vẻ dò hỏi.
Tạ Trần đặt một ngón tay lên cuốn Cổ Thư. "Vô Vi, không phải là không làm gì. Mà là làm theo lẽ tự nhiên, thuận theo dòng chảy. Các ngươi đã gieo nhân, giờ hãy kiên nhẫn đợi duyên. Duyên không phải là sự sắp đặt, mà là sự kết nối. Kết nối những tâm hồn bị chia cắt, kết nối những ký ���c bị lãng quên." Hắn nhấp một ngụm trà, hương trà lan tỏa dịu nhẹ. "Nhân quả vận hành, không chỉ là hành động và kết quả. Mà còn là cảm xúc và sự cộng hưởng. Hãy để lòng nhân ái của các ngươi là cây cầu, để những vết thương lòng kia có thể tìm thấy con đường trở về với sự bình yên."
Mai đứng dậy, trong lòng đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều, dù vẫn còn đôi chút mơ hồ. Nàng cúi đầu tạ ơn Tạ Trần. Tiểu An cũng nhanh chóng học theo. Cả hai rời khỏi quán sách, bước ra con phố đã chìm hẳn vào màn đêm. Mùi giấy cũ và mực in dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho không khí đêm mát lạnh.
Mai bước đi trong yên lặng, đầu óc vẫn luẩn quẩn những lời của Tạ Trần. "Lắng nghe những gì họ không nói ra, thấu hiểu những gì họ cố che giấu." Nàng cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa đóng kín, biết rằng phía sau là một kho báu cảm xúc, nhưng lại không có chìa khóa để mở. Sự bế tắc vẫn còn đó, nhưng đã có một tia hy vọng le lói.
Khi họ rẽ vào một con hẻm vắng phía sau quán sách, nơi ánh đèn đường không thể vươn tới, chỉ có ánh trăng mờ nhạt soi rọi những bức tường cũ kỹ, Mai chợt dừng lại. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều còn vương vấn, hòa cùng hương hoa dại thoang thoảng từ những khu vườn nhỏ ẩn mình trong bóng tối, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh đến lạ. Mai tựa vào bức tường rêu phong, hít thở một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu. Trăng đã nhô cao hơn, chiếu rọi một vầng sáng bạc lên mái ngói cổ kính, làm nổi bật những đường nét uốn lượn của kiến trúc.
Bất chợt, một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo một cảm giác thanh khiết đến lạ. Trước mắt Mai, một bóng hình bạch y mờ ảo dần hiện rõ, như được dệt nên từ ánh trăng và sương khói. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây dường như có thêm một tia sáng khác, không còn vẻ vô cảm như trước. Nàng không di chuyển, chỉ đứng yên lặng, nhưng sự hiện diện của nàng đã lấp đầy cả con hẻm nhỏ.
Giọng nói của Lăng Nguyệt Tiên Tử vang lên, trong tr��o như tiếng suối reo giữa rừng sâu, nhưng lại mang một uy nghi không thể cưỡng lại, như một làn gió mát xuyên qua tâm trí Mai, xua đi những u ám trong lòng nàng. "Ngươi đã thấy gốc rễ. Giờ hãy lắng nghe tiếng lòng. Vết thương không cần phán xét, mà cần được thấu hiểu. Đó là cách của ngươi, phàm nhân."
Mai bàng hoàng, trái tim nàng đập mạnh trong lồng ngực. Nàng chưa từng nghĩ Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ chủ động xuất hiện và nói với nàng. Sự hiện diện của vị tiên tử luôn bí ẩn, xa cách, tựa như một bức tượng ngọc bích tuyệt mỹ nhưng vô tri. Nhưng giờ đây, giọng nói của nàng ấy lại chất chứa một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự đồng cảm mà Mai chưa từng cảm nhận được từ một tiên nhân. Nàng chợt hiểu rằng, Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đã từng quan sát mọi chuyện từ xa, đã chứng kiến toàn bộ quá trình nàng và Tiểu An tìm hiểu về Thôn Vân Sơn, về những vết thương lòng của Lão Lý và Lão Trần.
"Lắng nghe... thấu hiểu..." Mai thì thầm, những từ ngữ ấy vang vọng trong tâm trí nàng, không còn là những lời triết lý xa vời từ Tạ Trần, mà đã trở thành một mệnh lệnh trực tiếp, một kim chỉ nam rõ ràng từ chính một người đã từng ở trên cao nhìn xuống, giờ đây lại chọn cách hạ mình để gợi mở. Nàng nhìn chằm chằm vào bóng hình bạch y, muốn nói điều gì đó, muốn hỏi thêm, nhưng Lăng Nguyệt Tiên Tử không cho nàng cơ hội.
Bóng hình bạch y mờ ảo ấy khẽ rung động, rồi tan biến vào màn đêm, như một giấc mộng chợt đến rồi chợt đi. Chỉ còn lại ánh trăng bạc vẫn vương trên những tán cây, và mùi hoa dại thoang thoảng trong gió. Nhưng những lời nói của nàng ấy thì vẫn đọng lại, rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Mai cảm thấy một luồng năng lượng mới, một sự quyết tâm bùng cháy trong lòng. Những lời "vô vi" của Tạ Trần đã gieo mầm, và giờ đây, lời gợi mở trực tiếp của Lăng Nguyệt Tiên Tử đã tưới tẩm, khiến hạt giống ấy nảy mầm.
Nàng quay trở lại quán sách, nơi Tạ Trần vẫn ngồi đó, tay đã đặt lên tách trà đã nguội. Hắn nhìn nàng, ánh mắt như đã biết trước mọi chuyện. Mai không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, trong lòng dấy lên một cảm giác ấm áp và tự tin lạ thường. Đôi mắt nàng đã có thêm tia sáng, không còn vẻ bối rối, bất lực của trước đó nữa. Lời gợi ý trực tiếp của Lăng Nguyệt Tiên Tử báo hiệu nàng sẽ có vai trò chủ động và 'hữu tình' hơn trong các vấn đề nhân gian, không chỉ là người quan sát, mà là một người tham gia. Đó là một sự chuyển biến lớn trong hành trình thấu hiểu 'nhân tính' của một tiên tử.
Vài ngày sau, Mai và Tiểu An, giờ đây đã mang một tinh thần hoàn toàn khác, cùng Tôn Đại Thúc trở lại Thôn Vân Sơn. Ánh nắng chiều dịu dàng trải vàng trên những mái nhà gỗ và đá nhỏ, con suối nhỏ vẫn róc rách chảy qua làng, tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng gà gáy, tiếng trẻ con nô đùa, tạo nên một bức tranh thanh bình, yên ả. Mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và khói bếp lan tỏa trong không khí, mang đến một cảm giác gần gũi, thân thuộc.
Họ tìm thấy Lão Lý đang ngồi trước hiên nhà, cặm cụi sửa lại hàng rào tre đã mục nát. Bàn tay chai sạn của ông lão thoăn thoắt buộc từng sợi lạt, gương mặt khắc khổ tập trung vào công việc. Ánh mắt ông vẫn mang nặng ưu tư, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía nhà Lão Trần cách đó không xa, như thể có một sợi dây vô hình níu kéo ông lại với những ký ức không vui.
"Lý gia gia, chiều nay gia gia lại sửa hàng rào ạ?" Mai cất tiếng hỏi, giọng nàng nhẹ nhàng, không một chút áp lực. Nàng cùng Tiểu An và Tôn Đại Thúc chậm rãi tiến lại gần, giữ một khoảng cách vừa phải.
Lão Lý ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ đề phòng ban đầu dần dịu đi khi thấy Mai, Tiểu An và Tôn Đại Thúc. Ông khẽ gật đầu, tiếp tục công việc của mình.
"Lý gia gia, ngày xưa gia gia có thích bắt cá ở suối không ạ? Con nghe nói gia gia là người bắt cá giỏi nhất làng mình đấy," Mai tiếp tục, nụ cười trên môi chân thành, không chút giả dối. Nàng đã nhớ lại những lời kể của Bà Lão Bán Nước và những người già khác trong làng, cẩn thận chọn lọc những câu chuyện không liên quan đến đất đai hay mâu thuẫn.
Lão Lý ngạc nhiên, dừng tay lại. Đôi mắt ông nhìn Mai một cách khó hiểu, dường như ông không ngờ nàng lại hỏi một chuyện như vậy. Một thoáng hoài niệm lướt qua trong ánh mắt ông, rồi ông khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa nhưng hiếm hoi. "Làm gì có... Giỏi nhất là thằng Trần kia kìa. Nó còn lén ta đi câu cá ở Hồ Nguyệt Ảnh, bị mẹ nó đánh cho mấy trận tơi bời." Giọng ông lão bỗng trở nên mềm mỏng hơn, xen lẫn chút kỷ niệm xa xăm. Ông kể về những trò nghịch ngợm thời thơ ấu, về những buổi chiều trốn học đi bắt cá, về những lần bị người lớn mắng mỏ. Trong câu chuyện, Lão Trần hiện lên không phải là kẻ thù, mà là một người bạn thân thiết, một người đồng hành trong những năm tháng niên thiếu.
Tiểu An, thông minh và nhạy bén, cũng nhanh chóng tiếp lời. Cậu bé nhìn thấy Lão Trần đang ngồi đan sọt trước hiên nhà mình, cách đó không xa. "Trần gia gia," Tiểu An gọi vọng sang, giọng trong trẻo. "Gia gia còn nhớ lần gia gia bị ngã từ cây cao xuống không? Con nghe nói là gia gia đã bị thương khá nặng, nhưng hôm sau lại leo cây tiếp đấy ạ!"
Lão Trần, vốn gầy gò và cộc cằn, đang cúi mình đan sọt, nghe thấy tiếng Tiểu An thì ngẩng đầu lên. Ánh mắt ông đầy v��� đề phòng, nhưng khi nghe nhắc đến chuyện cũ, một tia hoài niệm không giấu được lóe lên. "Làm gì có ai... ta tự đứng dậy, có làm sao đâu." Giọng ông vẫn cứng cỏi, nhưng Mai và Tiểu An đều nhận ra, ông không hề phủ nhận chuyện bị ngã, chỉ là cố gắng che giấu cảm xúc thật. Có lẽ, trong ký ức của ông, không ai đỡ ông dậy, vì người đáng lẽ phải ở đó, đã bỏ chạy.
Mai và Tiểu An kiên nhẫn lắng nghe, không hề thúc giục hay phán xét. Họ không hỏi thêm về sự kiện Lão Trần bị ngã, cũng không đề cập đến việc Lão Lý bỏ chạy trong rừng. Thay vào đó, họ chỉ đơn thuần đặt ra những câu hỏi về những ký ức đẹp đẽ, những trò vui, những kỷ niệm vô tư của tuổi thơ. Tôn Đại Thúc, với gương mặt khắc khổ và bàn tay chai sạn, ngồi cạnh, thỉnh thoảng lại gật gù, thêm vào một vài câu chuyện cười duyên dáng về thời trẻ của hai ông lão, khiến không khí dần trở nên thoải mái hơn. Ông lão nông dân chất phác này, dù không nói nhiều lời triết lý, nhưng bằng sự chân thành và tình cảm mộc mạc, đã trở thành một cầu nối quan trọng. "Đ��t có linh, người có tình," Tôn Đại Thúc khẽ nói, ánh mắt nhìn Mai đầy vẻ tin tưởng. "Sống sao cho phải đạo làm người, là phải biết lắng nghe nhau."
Lão Lý và Lão Trần, ban đầu vẫn giữ thái độ đề phòng, nhưng dần dần, sự chân thành và kiên nhẫn của Mai và Tiểu An đã khiến họ thả lỏng. Những câu chuyện về tuổi thơ, về những ngày tháng vô tư đã khơi gợi trong họ những cảm xúc đã bị chôn vùi từ lâu. Họ không còn nhắc đến đất đai, không còn những lời lẽ gay gắt. Chỉ còn lại những mảnh ký ức vụn vặt, những nụ cười hiếm hoi, và đôi mắt thoáng qua vẻ hoài niệm, tiếc nuối. Mai quan sát từng biểu cảm nhỏ nhặt trên gương mặt hai ông lão, ghi nhớ từng chi tiết. Nàng nhận ra, dưới lớp vỏ cứng cỏi của sự cố chấp, là một dòng chảy cảm xúc yếu ớt, đang chờ đợi được khơi thông.
Trên Thiên Đỉnh Cung, nơi mây trắng bồng bềnh bao phủ, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, trên tay nàng là Nguyệt Quang Trâm, vật phẩm linh thiêng phát ra ánh sáng bạc dịu nhẹ. Nàng nhìn xuống Thôn Vân Sơn, nơi những chấm nhỏ bé của Mai, Tiểu An và hai ông lão đang di chuyển. Ánh mắt nàng, từng lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây đã có một sự ấm áp khó tả. Nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình, từ sự bối rối của Mai đến những lời gợi mở của mình, và giờ là sự kiên nhẫn của Mai khi lắng nghe những vết thương lòng của phàm nhân.
Nàng chợt hiểu rằng, 'mất người' không chỉ là đánh mất cảm xúc, mà còn là đánh mất đi khả năng thấu hiểu những chiều sâu ấy, những sợi dây nhân quả vô hình nhưng lại có sức mạnh định đoạt vận mệnh của cả một đời người. Việc Mai áp dụng phương pháp 'lắng nghe và thấu hiểu' không chỉ là một cách giải quyết mâu thuẫn, mà còn là một hành trình hàn gắn những tổn thương cảm xúc, một cách để 'nhân tính' được phục hồi và phát triển. Lời gợi ý của Tạ Trần về 'những hạt giống đã gieo từ quá khứ' và giờ đây là phương pháp của Mai, đã mở ra một con đường mới. Con đường mà nàng, một tiên tử đã từng đứng ngoài mọi sự, giờ đây cũng muốn bước vào, không phải để can thiệp bằng tiên pháp, mà bằng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Ánh sáng bạc từ Nguyệt Quang Trâm trên tay nàng như phản chiếu ánh mắt đang dần ấm áp của nàng, một minh chứng cho sự chuyển biến sâu sắc trong tâm hồn Lăng Nguyệt Tiên Tử, từ một người quan sát vô tình đến một hữu tình giả, sẵn sàng phá vỡ giới hạn của sự vô vi để góp phần kiến tạo một Nhân Đạo vững bền.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.