Nhân gian bất tu tiên - Chương 1393: Gốc Rễ Âm Ỉ: Nỗi Sợ Hãi và Hiểu Lầm Cũ
Đêm buông xuống Thị Trấn An Bình, mang theo hơi lạnh từ trận mưa rào vừa dứt, gột rửa những bụi trần vương vấn, để lại một không khí trong lành, thoảng mùi đất ẩm và cỏ cây. Trong quán sách của Tạ Trần, ánh đèn dầu leo lét hắt ra một quầng sáng ấm áp, làm nổi bật những hàng kệ sách chất đầy tri thức. Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy, thân hình gầy gò ẩn mình trong chiếc áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, chăm chú lật giở từng trang sách cổ. Mùi giấy cũ và mực, quyện với hương trà thanh đạm, tạo nên một không gian tĩnh mịch, an yên đến lạ.
Mai và Tiểu An trở về, bước chân có phần nặng nề, đánh tan sự tĩnh lặng hiếm hoi ấy. Vẻ mặt của họ vẫn còn vương v��n sự thất vọng và bối rối sau buổi hòa giải bất thành ở Thôn Vân Sơn. Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh thường thấy, giờ đây lại ẩn chứa chút u sầu. Cậu bé gầy gò, chiếc áo vải thô cũ kỹ càng làm cậu trông nhỏ bé hơn trước sự phức tạp của thế giới. Mai, dù đã cố gắng giữ vẻ kiên định, ánh mắt nàng vẫn lộ rõ sự trắc ẩn và một nỗi hoang mang nhẹ. Nàng đặt nhẹ cuốn sổ ghi chép xuống bàn, tiếng bìa sách va vào mặt gỗ khô khan vang lên khe khẽ trong không gian tĩnh mịch.
“Tiên sinh,” Mai cất tiếng, giọng nói có chút khàn đi vì mệt mỏi, “con không hiểu vì sao họ lại cố chấp đến vậy. Đất đai rõ ràng có thể chia đôi, mọi lẽ phải đều đã được phân tích rành rọt, nhưng Lão Lý và Lão Trần không ai chịu nhường một phân, một tấc. Mọi nỗ lực hòa giải đều như đổ sông đổ biển.”
Tạ Trần không ngẩng đầu ngay, vẫn lướt mắt qua một dòng chữ Hán Việt cổ kính. Ánh đèn dầu hắt lên gương mặt thanh tú của hắn, làm những đường nét thêm phần sắc sảo. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nóng ấm lan tỏa trong không khí, như xua đi cái lạnh lẽo của đêm khuya.
“Đất đai chỉ là cái cớ,” Tạ Trần cuối cùng cũng cất lời, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối róc rách giữa thung sâu. Hắn nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Mai, rồi lướt qua Tiểu An, như muốn xuyên thấu tận cùng tâm can của họ. “Đôi khi, thứ mà con người tranh chấp không phải là vật hữu hình, mà là một bóng ma ẩn sâu trong lòng, một vết sẹo cũ kỹ từ quá khứ, hay một chấp niệm đã ăn sâu vào tâm trí, vào cả dòng máu của họ. Con cần nhìn xuyên qua tấm màn che phủ đó, tìm về những hạt giống đã gieo từ rất lâu, trước cả khi tấc đất này trở thành vấn đề.”
Tiểu An gãi đầu, vẻ mặt vẫn còn bối rối. “Nhưng tiên sinh, chúng con đã hỏi han rất nhiều người trong làng, kể cả Tôn Đại Thúc. Ai cũng nói chuyện đất đai này đã kéo dài mấy chục năm, từ đời ông cố của họ. Có chăng là họ cố chấp vì muốn giữ lại di sản tổ tiên?”
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa nhiều tầng ý nghĩa. “Di sản t�� tiên có nhiều loại. Có di sản là đất đai, ruộng vườn. Lại có di sản là lời nguyền, là oan khuất, là những hiểu lầm đã được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Sự cố chấp ấy, nó cũng có nguồn gốc của nó. Nó không phải tự nhiên mà sinh ra, cũng không phải chỉ vì một tấc đất.” Hắn lại cầm cuốn sách lên, ngón tay thon dài khẽ miết nhẹ lên trang giấy ố vàng. “Các con đã đi đúng hướng khi tìm hiểu ‘gốc rễ’ của vấn đề, nhưng có lẽ, các con vẫn đang nhìn vào cái cây đã mọc, mà chưa đào sâu xuống để tìm hạt mầm ban đầu.”
Lời của Tạ Trần không trực tiếp đưa ra giải pháp, nhưng lại mở ra một không gian suy nghĩ mênh mông, rộng lớn trong tâm trí Mai. Nàng cảm thấy như có một tấm màn che đang dần được vén lên, hé lộ những điều mà trước đây nàng chưa từng nghĩ tới. “Vậy… chúng con phải làm gì tiếp theo, tiên sinh?” nàng hỏi, giọng nói đã bình tĩnh hơn, nhưng vẫn còn một chút dò xét.
“Đôi khi, để nhìn rõ một bức tranh, cần phải lùi lại một bước, hoặc nhìn từ một góc độ khác,” Tạ Trần đáp, ��nh mắt hắn lại hướng về phía cửa sổ, nơi màn đêm đã đặc quánh. “Các con đã tìm hiểu về những gì họ nói, về những gì họ tin. Giờ, hãy tìm hiểu về những gì họ *chưa nói*, về những gì đã bị lãng quên, về những ‘nhân quả’ đã ẩn mình trong bóng tối của lịch sử. Mỗi câu chuyện đều có nhiều lớp. Và sự cố chấp ấy, nó cũng có nguồn gốc của nó.”
Hắn nhìn Mai và Tiểu An, ánh mắt đầy vẻ khích lệ, nhưng cũng ẩn chứa một sự nghiêm nghị. “Sự thất bại của phương pháp hòa giải trực tiếp cho thấy cần có một cách tiếp cận sâu sắc hơn, có thể là đào sâu vào lịch sử hoặc tâm lý của hai gia đình. Có lẽ, những mâu thuẫn này không chỉ đơn thuần là vấn đề đất đai mà còn liên quan đến những hiềm khích cũ đã bị lãng quên hoặc che giấu, cho thấy những câu chuyện ‘nhỏ’ của phàm nhân cũng có thể có chiều sâu lịch sử.”
Cách đó không xa, trên mái nhà quán sách, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn ẩn mình trong bóng tối, lắng nghe từng lời của Tạ Trần. Gió đêm se lạnh thổi qua, làm vạt bạch y của nàng khẽ lay động, nhưng nàng không hề cảm thấy lạnh. Ánh mắt nàng dõi về phía Thôn Vân Sơn xa xôi, một sự băn khoăn sâu sắc hiện rõ trên gương mặt vốn lạnh lùng như băng tuyết. Nàng chợt nhận ra rằng, những mâu thuẫn của phàm nhân không hề đơn giản, và giải pháp cho chúng cũng không thể chỉ là những phép tắc hay sức mạnh của tiên gia. Từng lời của Tạ Trần như một dòng chảy triết lý, rót vào tâm trí nàng những suy nghĩ mới. Nàng đã từng nghĩ rằng, phàm nhân là những kẻ yếu đuối, dễ bị thao túng, nhưng giờ đây nàng thấy họ lại sở hữu một sự kiên cường đáng sợ trong những “chấp niệm” của mình. Sự thất bại của buổi hòa giải, sự bất lực của Tôn Đại Thúc và các trưởng lão, tất cả đều minh chứng cho sự phức tạp của “nhân tính”. Nàng bắt đầu tự hỏi, liệu bản thân nàng, một tiên tử đã tu luyện ngàn năm, có thực sự thấu hiểu được “nhân tính” hay không. Hay nàng cũng đang dần “mất người” theo một cách khác, cách mà thế giới tu tiên đã định hình nàng? Lời của Tạ Trần như một tia sét đánh trúng tâm trí nàng. Nàng nhận ra rằng, sự bế tắc của phàm nhân mà nàng vừa chứng kiến sẽ thúc đẩy nàng tìm kiếm những hiểu biết sâu hơn về ‘nhân tính’. Có lẽ, đã đến lúc nàng không chỉ là người quan sát nữa, mà phải chủ động tìm hiểu, phải tự mình trải nghiệm những “nhân quả” này. Đêm dần khuya, quán sách của Tạ Trần chìm vào sự tĩnh lặng. Mai và Tiểu An ra về, mang theo một nỗi thất vọng nhưng cũng nhen nhóm một tia hy vọng mới, một hướng đi mới. Hành trình kiến tạo một “Kỷ Nguyên Nhân Gian” không cần thành tiên, họ hiểu rằng, sẽ không bao giờ dễ dàng, nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt với những “nhân quả” phức tạp nhất, bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái mà Tạ Trần đã gieo vào lòng họ. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải qua những phép thuật xa vời, mà qua những giá trị bình dị nhất của nhân gian.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh vừa rọi qua rặng tre xanh mướt, nhuộm vàng đỉnh núi xa xa, Mai và Tiểu An đã cùng Tôn Đại Thúc có mặt tại Thôn Vân Sơn. Bầu trời trong xanh, không một gợn mây, hứa hẹn một ngày đẹp trời, nhưng trong lòng Mai và Tiểu An lại chất chứa một nỗi trăn trở khác, một sự thôi thúc phải tìm kiếm những điều còn ẩn giấu.
Thay vì đến thẳng khu đất tranh chấp hay tìm gặp Lão Lý, Lão Trần, họ đi theo lời gợi ý của Tạ Trần, hướng về Quán Trà Vọng Giang. Đây là một quán trà nhỏ nằm ven sông, với kiến trúc đơn sơ, mái ngói rêu phong, bàn ghế tre mộc mạc. Mùi trà thơm thoang thoảng quyện cùng mùi đất ẩm và hơi nước từ con sông chảy róc rách bên hiên. Quán trà là nơi tụ họp quen thuộc của những người già trong làng, nơi họ kể cho nhau nghe những câu chuyện xưa cũ, về những ngày tháng đã qua. Tiếng gió xào xạc qua tán lá cây cổ thụ cạnh quán, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình, trái ngược hoàn toàn với sự căng thẳng của buổi hòa giải hôm qua.
Tôn Đại Thúc, gương mặt khắc khổ, bàn tay chai sạn vì năm tháng lao động, dáng vẻ lam lũ của một người nông dân, dẫn Mai và Tiểu An vào quán. Chiếc nón rơm cũ kỹ vẫn ��ội trên đầu ông, che đi một phần ánh nắng. Ông cúi chào một vài vị cao niên đang ngồi nhâm nhi trà nóng, trò chuyện rôm rả.
“Chào các cụ, các bà,” Tôn Đại Thúc cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mệt mỏi vì sự bế tắc của chuyện làng. “Đây là Mai và Tiểu An, những người trẻ từ Thị Trấn An Bình. Họ muốn tìm hiểu về chuyện làng ta, đặc biệt là những câu chuyện xưa cũ, những ký ức của các cụ.”
Một bà lão lưng còng, tóc bạc phơ, đang nhấm nháp miếng trầu, ánh mắt hiền từ nhưng xa xăm, nhìn Mai và Tiểu An với vẻ tò mò. Đó là Bà Lão Bán Nước, người nổi tiếng trong làng với trí nhớ tuyệt vời về những chuyện đã qua. “Ài, người trẻ bây giờ cũng quan tâm chuyện cũ sao?” bà cười móm mém, tiếng cười khà khà vang lên trong không gian quán trà. “Nước mát đây! Uống vào giải khát!” bà mời mọc, dù không bán nước trong quán trà. Đó là câu cửa miệng của bà, đã in sâu vào ký ức của người dân làng.
Mai khéo léo ngồi xuống cạnh bà lão, không vội vàng hỏi về tranh chấp đất đai, mà bắt đầu bằng những câu chuyện vu vơ về cuộc sống ở Thị Trấn An Bình, rồi dần dần lái sang chuyện làng Vân Sơn. “Thưa bà, con nghe nói làng mình có nhiều chuyện hay lắm. Đặc biệt là những câu chuyện về tình làng nghĩa xóm, về những người đã cùng nhau xây dựng nên ngôi làng này.”
Bà Lão Bán Nước nghe vậy, ánh mắt xa xăm như lướt qua cả một dòng thời gian. “Ài, chuyện hay thì nhiều, chuyện buồn cũng không ít. Làng mình vốn yên bình, người dân sống nương tựa vào nhau. Nhưng rồi, cũng có những lúc, những chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt lại làm rạn nứt tình nghĩa.” Bà khẽ nhả bã trầu, rồi tiếp tục. “Cái thằng Lý với thằng Trần đó… xưa kia thân nhau như hình với bóng, cùng nhau lớn lên, cùng nhau chăn trâu cắt cỏ, cùng tắm sông, bắt cá. Nhà Lý nghèo hơn, thằng Trần hay chia sẻ miếng cơm, tấm áo. Thằng Lý cũng không phải loại người vong ân bội nghĩa, lúc thằng Trần bị bệnh, nó cũng thức đêm chăm sóc…”
Một ông cụ khác, râu tóc bạc phơ, ngồi đối diện, chen vào: “Phải đó, tôi còn nhớ như in, hồi đó thằng Lý với thằng Trần còn nhỏ xíu, chừng bảy, tám tuổi gì đó. Một lần chúng nó đi chăn trâu, rồi ham chơi chạy vào rừng sâu. Đến tối mịt không thấy về, cả làng huy động đi tìm. Mãi đến nửa đêm mới tìm thấy. Thằng Trần thì run rẩy, mặt xanh như tàu lá, còn thằng Lý thì co ro một góc, sốt cao mê man. Từ bữa đó về, thằng Lý ốm liệt giường cả tháng trời. Sau này lớn lên, tình cảm chúng nó vẫn tốt lắm, nhưng không hiểu sao, tự nhiên từ một đận, hai đứa cứ xa cách dần, rồi thành ra đối đầu như bây giờ.”
Tiểu An lắng nghe từng lời, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, cố gắng ghép nối các mảnh thông tin rời rạc. Cậu bé phụ giúp Mai bằng cách hỏi thêm các chi tiết nhỏ, về việc hai người lớn lên như thế nào, về những biến cố trong làng mà họ có thể liên quan. Mai ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ của mình, những nét chữ thanh mảnh lướt trên trang giấy. Nàng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, dù là nhỏ nhất, bởi lời của Tạ Trần đã gieo vào nàng một niềm tin rằng, đôi khi, chân tướng của sự việc lại ẩn mình trong những điều tưởng chừng vô nghĩa nhất.
Trên một cây cổ thụ lớn gần đó, cành lá rậm rạp che khuất tầm mắt người phàm, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn ẩn mình trong bóng tối, lắng nghe mọi cuộc trò chuyện. Vạt bạch y của nàng khẽ bay trong gió nhẹ, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, búi cao đơn giản, không hề bị vướng víu bởi cành cây. Gương mặt nàng dần lộ vẻ trầm tư, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây không còn sự lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là một sự băn khoăn, một sự cố gắng để thấu hiểu. Nàng như đang cố gắng hiểu những sợi dây phức tạp của nhân duyên, những mối quan hệ chằng chịt của phàm nhân, mà nàng, một tiên tử đã tu luyện ngàn năm, lại thấy chúng còn khó lường hơn cả những trận pháp tiên gia thâm ảo nhất. Từng lời kể của những người già như những sợi chỉ mảnh, dệt nên một tấm thảm ký ức, và nàng đang cố gắng giải mã từng sợi chỉ ấy, tìm kiếm một cái gì đó, một sự thật ẩn sâu mà nàng chưa từng chạm tới trong thế giới của tiên đạo. Sự "mất người" mà Tạ Trần đã nói, nàng cảm thấy nó đang dần hiện hữu trong chính mình, khi nàng nhận ra sự vô cảm của mình trước những cảm xúc phức tạp này.
***
Nắng đã tắt, nhường chỗ cho một buổi chiều muộn dịu mát. Không khí se lạnh, một lớp sương mỏng bắt đầu giăng mắc, phủ lên cảnh vật một vẻ mờ ảo, huyền hoặc. Mai và Tiểu An, sau khi thu thập kha khá thông tin từ quán trà, quyết định đi dạo quanh khu đất tranh chấp, nơi có Giếng Cổ Phong Ấn. Giếng cổ nằm khuất sau một bụi tre già, miệng giếng được xây bằng đá ong đã phủ rêu phong, tỏa ra một mùi ẩm mốc và lạnh lẽo đặc trưng. Không khí xung quanh giếng trầm mặc, u ám, như thể nơi đây đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của thời gian. Tiếng gió thổi vi vút qua bụi tre, tạo nên những âm thanh xào xạc bí ẩn.
Mai đứng lặng bên giếng, ánh mắt nhìn xa xăm về phía khu đất tranh chấp đang chìm dần vào bóng tối, rồi lại hướng về phía miệng giếng đen ngòm. Trong đầu nàng, những mảnh ký ức và câu chuyện đã nghe từ Bà Lão Bán Nước và các cụ già khác cứ thế hiện lên, đan xen vào nhau, tạo thành một bức tranh phức tạp nhưng mơ hồ. Nàng đang cố gắng sắp xếp chúng, tìm kiếm một sợi dây liên kết vô hình.
“Tiểu An,” Mai thì thầm, giọng nói nàng khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh mịch. Ánh mắt nàng chợt sáng lên, một tia sáng trí tuệ lóe lên trong đôi mắt kiên định. “Anh có nhớ Bà Lão Bán Nước từng kể về chuyện Lão Lý và Lão Trần bị lạc trong rừng lúc nhỏ không? Và chính tại cái giếng này, Bà Lão Bán Nước đã nhắc đến một sự kiện… bà nói rằng Lão Trần đã bỏ chạy trước, để lại Lão Lý một mình đối mặt với bầy sói đói khát… rồi sau đó Lão Lý bị ốm rất nặng, suýt chết?”
Tiểu An gật đầu, đôi mắt toát lên vẻ thông minh giờ đây cũng đầy vẻ suy tư. Cậu bé gầy gò, chiếc áo vải thô cũ kỹ, đứng bên cạnh Mai, như một cái bóng nhỏ bé nhưng kiên cường. “Vâng, con nhớ. Bà lão kể rằng đó là một trận ốm thập tử nhất sinh. Nhưng chuyện đó đã xảy ra từ rất lâu rồi mà? Hơn năm mươi năm rồi còn gì. Chẳng lẽ vì chuyện đó mà họ lại tranh chấp đất đai đến bây giờ?”
Mai không trả lời ngay. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào phiến đá lạnh lẽo của miệng giếng, cảm nhận sự ẩm ướt và lạnh lẽo thấm vào đầu ngón tay. “Không phải chỉ là bị ốm, Tiểu An. Có lẽ đó không chỉ là nỗi đau về thể xác. Có lẽ là nỗi sợ hãi tột cùng của một đứa trẻ khi bị bỏ rơi giữa hiểm nguy, cảm giác bị phản bội, bị tổn thương khi người bạn thân nhất, người mà nó tin tưởng nhất, lại không ở bên, lại bỏ chạy để mặc nó đối mặt với cái chết. Đó là nỗi sợ hãi bị bỏ rơi, một vết thương lòng sâu sắc hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.”
Nàng đứng lặng, ánh mắt nhìn xa xăm về phía khu đất tranh chấp, rồi lại về phía Giếng Cổ Phong Ấn. Một tia sáng lóe lên trong tâm trí cô khi cô kết nối các sự kiện và cảm xúc. “Và họ đã không bao giờ thực sự nói chuyện về nó, không bao giờ hàn gắn vết thương ấy. Họ chỉ chôn chặt trong lòng, để nó âm ỉ cháy, biến thành một chấp niệm, một sự cố chấp không thể lý giải bằng lý lẽ thông thường. Có lẽ, đối với Lão Lý, mảnh đất này không chỉ là đất đai. Nó là minh chứng cho sự tồn tại của ông ấy, là thứ mà ông ấy phải gi�� lại bằng mọi giá, để không bị ‘bỏ rơi’ một lần nữa, để chứng tỏ giá trị của mình, để khẳng định rằng mình không phải là kẻ yếu đuối bị bỏ mặc.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng trên đỉnh đồi gần đó, ẩn mình giữa những tán cây cổ thụ, nhận thấy sự thay đổi trong ánh mắt của Mai. Nàng cảm nhận được một luồng ‘nhân quả’ vô hình đang dần hiện rõ, một sợi dây kết nối mạnh mẽ hơn bất kỳ linh khí nào. Những lời của Mai như một tiếng chuông cảnh tỉnh trong tâm trí nàng. Nàng đã từng chứng kiến vô số trận chiến, vô số sinh tử, nhưng chưa bao giờ nàng cảm nhận được sự đau đớn và phức tạp của lòng người sâu sắc đến vậy. Nỗi sợ hãi bị bỏ rơi, cảm giác bị phản bội, những vết thương lòng từ thuở ấu thơ, chúng cứ thế âm ỉ, lớn dần theo năm tháng, biến thành những chấp niệm, những mâu thuẫn tưởng chừng vô lý ở hiện tại. Nàng chợt hiểu rằng, sự ‘mất người’ không chỉ là đánh mất cảm xúc, mà còn là đánh mất đi khả năng thấu hiểu những chiều sâu ấy, những sợi dây nhân quả vô hình nhưng l���i có sức mạnh định đoạt vận mệnh của cả một đời người. Việc Mai khám phá ra gốc rễ của mâu thuẫn là ‘một hiểu lầm cũ và nỗi sợ bị bỏ rơi’ sẽ là chìa khóa để giải quyết xung đột, cho thấy rằng việc hàn gắn cảm xúc mới là cách thực sự xây dựng một ‘Nhân Đạo’ vững bền. Sự thấu hiểu sâu sắc của Lăng Nguyệt Tiên Tử về những vết thương lòng từ quá khứ và cách chúng định hình hiện tại sẽ thúc đẩy nàng có những hành động mang tính ‘nhân tính’ hơn trong tương lai, có thể là sự can thiệp để giúp đỡ hàn gắn các mối quan hệ. Lời gợi ý của Tạ Trần về ‘những hạt giống đã gieo từ quá khứ’ củng cố triết lý về nhân quả và sự ảnh hưởng sâu xa của quá khứ đến hiện tại, một chủ đề sẽ tiếp tục được khai thác trong kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Mai và Tiểu An đứng đó, giữa bóng đêm dần buông, trước miệng giếng cổ lạnh lẽo, nhận ra rằng cuộc tranh chấp đất đai này không phải là một vấn đề vật chất đơn thuần, mà là một vết thương lòng đã ��m ỉ quá lâu, cần được hàn gắn bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái, chứ không phải bằng những lời lẽ phân bua khô khan.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.