Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 139: Sắc Lệnh Phản Phệ: Khi Giáo Điều Bẻ Gãy Niềm Tin

Người dân tụ tập thành nhóm nhỏ, xì xào bàn tán, ánh mắt đầy tò mò và suy tư. Không còn là sự sợ hãi và tuân phục tuyệt đối như trước đây, mà là một sự hoài nghi, một sự phẫn nộ ngấm ngầm đang dần hình thành. Một vài tu sĩ, trong bộ đạo bào tinh xảo, đi ngang qua, nghe được những lời bàn tán này, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu, thậm chí là tức giận. Họ không thể chấp nhận rằng một phàm nhân lại dám công khai nghi ngờ quyền uy của tiên môn. Tuy nhiên, cũng có một vài ánh mắt suy tư, không khỏi bị lay động bởi những câu chuyện chân thực, đầy cảm xúc từ miệng phàm nhân. Hạt giống hoài nghi đã được gieo, không chỉ trong giới tu sĩ trẻ, mà còn trong chính những tu sĩ trưởng thành, những người đã quá quen thuộc với sự an bài của Thiên Đạo.

Họ bắt đầu nhận ra rằng, sự cô lập Tạ Trần không làm anh yếu đi, mà ngược lại, khiến anh trở thành biểu tượng mạnh mẽ hơn cho phàm nhân và nguồn cảm hứng cho những tu sĩ hoài nghi. Bách Lý Hùng và nhóm phàm nhân, với niềm tin vững chắc vào Tạ Trần, sẽ không chỉ là những kẻ đứng sau, mà sẽ trở thành một lực lượng đáng kể, ủng hộ Tạ Trần và thách thức quyền uy của tiên môn, tạo ra một “hội phàm nhân” có tổ chức hơn. Sự phân hóa trong giới tu sĩ, cùng với sự trỗi dậy của ý chí phàm nhân, đang tạo nên một cục diện mới, một cơn sóng ngầm đang dần cuộn trào, báo hiệu một cuộc chiến lớn hơn, không chỉ là cuộc chiến giữa tiên và phàm, mà là cuộc chiến về ý nghĩa của sự tồn tại, về bản chất của “Thiên Đạo”. Thiên Đạo, vốn đã suy yếu, giờ đây phải đối mặt với một “lỗi” lớn – Tạ Trần – kẻ mà nó đã cố gắng xóa bỏ, nhưng lại vô tình biến thành một “điểm neo nhân quả” không thể lung lay, một chất xúc tác cho sự biến đổi không thể đảo ngược. Những hành động của anh đang làm lung lay nền tảng và quy tắc của nó ngay từ buổi đầu Thượng Cổ, buộc nó phải có những hành động trực tiếp và mạnh mẽ hơn để “chấn chỉnh” Tạ Trần, hoặc chấp nhận sự sụp đổ của chính mình.

Tạ Trần, dù bị cô lập, vẫn là trung tâm của mọi sự chú ý, mọi cuộc tranh luận. Anh đã trở thành một “dị số” ngay từ buổi đầu của Thiên Đạo Thượng Cổ, và sự tồn tại của anh, mỗi lời nói, mỗi hành động, đều đang định hình lại vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian. Cuộc chiến không phải là ai mạnh hơn, mà là ai có thể giữ vững được “nhân tính” của mình giữa một thế giới đang dần “mất người”. Hạt giống dị biệt đã được gieo, và giữa phong ba bão táp của bản án “nghịch thiên”, những mầm non hoài nghi và hy vọng đang kiên cường nảy mầm.

***

Sáng sớm tại Thôn Vân Sơn, một màn sương mỏng vẫn còn vương vấn trên những ngọn núi xanh biếc, ôm lấy ngôi làng nhỏ trong một vẻ đẹp thanh tĩnh đến lạ. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ hòa cùng tiếng gà gáy thưa thớt, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của nhân gian. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi cỏ non và chút khói bếp thoảng qua từ những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ, vấn vít trong không khí trong lành, xua tan đi những u ám của đêm dài.

Trước cửa quán sách cũ kỹ, Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố màu xanh xám giản dị, đứng lặng lẽ, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi những dải mây trắng lững lờ trôi. Khuôn mặt thanh tú của anh, dù không biểu lộ nhiều cảm xúc, vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư thường thấy. Anh không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, làn da trắng nhợt phản chiếu sự ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng khí chất lại thanh thoát đến lạ. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không cầu kỳ. Anh hít một hơi sâu, cảm nhận sự yên bình của chốn này, một sự bình yên mà tiên giới có lẽ đã đánh mất từ lâu.

Trong sân, Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, đang cẩn thận pha chế một thang thuốc cho một lão bà bị cảm lạnh. Gương mặt nàng dịu dàng, thanh lịch, toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả. Đôi tay nàng thoăn thoắt, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, cho thấy sự tinh thông trong nghề y. Nàng khẽ mỉm cười trấn an lão bà, giọng nói ấm áp như suối nguồn: “Lão bà cứ an tâm dùng thuốc này, ba ngày là sẽ khỏe lại thôi.” Sự tận tâm của nàng không chỉ mang lại sức khỏe mà còn xoa dịu tâm hồn những người dân nơi đây. Những người dân khác, dù biết rằng tiên môn đã ban “bản án nghịch thiên” cho Tạ Trần, vẫn không hề xa lánh. Họ đến chào hỏi, ánh mắt đầy sự biết ơn và một niềm tin không lay chuyển.

Một người đàn ông trung niên, gánh trên vai một gánh củi tươi, đi ngang qua quán sách, dừng lại cúi chào Tạ Trần. “Đại nhân Tạ Trần, hôm nay trời đẹp quá. Ngài uống trà không? Ta vừa hái ít chè tươi trên núi.” Hắn đặt gánh củi xuống, lấy ra một bó chè xanh mướt, ánh mắt chất phác.

Tạ Trần khẽ gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười nhạt. “Đa tạ hảo ý của huynh. Cứ để ở đây là được.”

Một cô bé con, tay ôm chặt một giỏ trứng gà, rụt rè tiến lại gần, đặt giỏ trứng xuống bậc cửa. “Sư phụ Tạ Trần, đây là trứng nhà cháu. Mẹ cháu bảo ngài cứ ăn đi, đừng lo gì cả.” Đôi mắt bé con trong veo, nhưng ẩn chứa sự kiên định lạ thường.

Mộ Dung Tuyết nhìn cảnh tượng đó, trong lòng khẽ thở dài, nhưng cũng cảm thấy ấm áp. Nàng hiểu rằng, dù tiên môn có ban ra hàng vạn lời lẽ cay nghiệt, có gán cho Tạ Trần bao nhiêu tội danh “nghịch thiên”, nhưng lòng người phàm vẫn có cán cân riêng của họ. Nàng quay sang Tạ Trần, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng. “Dù tiên môn có nói gì, lòng người phàm vẫn biết ai mới thực sự vì họ.” Giọng nàng trầm ấm, như muốn xoa dịu những áp lực vô hình đang đè nặng lên vai Tạ Trần. Nàng biết Tạ Trần không cần sự an ủi, nhưng nàng vẫn muốn bày tỏ sự đồng cảm.

Chỉ vài khắc sau, một thanh niên nhanh nhẹn chạy đến, hơi thở hổn hển. Hắn là người được Bách Lý Hùng phái đến. Hắn cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, vẻ mặt đầy kiên định. “Bẩm Đại nhân Tạ Trần, Bách Lý Hùng thủ lĩnh có lời nhắn gửi. Ngài chính là ánh sáng của chúng tôi. Kẻ nào dám động đến ngài, chúng tôi sẽ không ngồi yên! Thủ lĩnh đang tập hợp các đội dân binh, sẵn sàng cùng ngài đối mặt với mọi thử thách.” Hắn đưa ra một cuộn da dê, bên trong là một bản đồ chi tiết của vùng đất xung quanh, cùng với những ký hiệu bí ẩn mà chỉ Bách Lý Hùng và những người thân cận mới hiểu. Đây không chỉ là lời hứa suông, mà là một hành động cụ thể, một sự khẳng định liên minh.

Tạ Trần đưa tay đỡ lấy những món quà nhỏ từ người dân, cảm nhận sự ấm áp từ những vật phẩm đơn sơ, mộc mạc nhưng chất chứa tình người. Anh khẽ nhắm mắt, cảm nhận những sợi “nhân quả” vô hình, không phải từ pháp lực hay thần thông, mà từ những lựa chọn và hành động của chính mình, đang siết chặt anh với những con người bình dị này. Những sợi dây này không phải là xiềng xích, mà là cầu nối, là sự gắn kết sâu sắc hơn bất kỳ loại phép thuật nào. Anh đã trở thành một “điểm neo nhân quả” không thể lung lay, không phải bởi sức mạnh, mà bởi sự “sống” và “nhân tính” mà anh đã giữ trọn. Ánh mắt anh thâm thúy nhìn về phía chân trời, nơi các tông môn đang sôi sục, nơi những lời lẽ giáo điều đang được thốt ra, nhưng cũng nơi những hạt mầm hoài nghi đang được gieo rắc. Anh biết rằng, bản án “nghịch thiên” của tiên môn, dù khắc nghiệt, lại vô tình giúp anh củng cố vị thế của mình, biến anh thành một biểu tượng mạnh mẽ hơn cho sự thay đổi. Sự gắn kết giữa anh và phàm nhân, đặc biệt là Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết, đang dần hình thành một liên minh mạnh mẽ, một thách thức tiềm tàng đối với quyền lực tiên môn.

***

Giữa trưa, tại Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, không khí ngột ngạt và căng thẳng đến cực độ. Kiến trúc hùng vĩ của giảng đường, với những cột đá chạm khắc tinh xảo và mái ngói lưu ly xanh biếc, dường như cũng không thể xua đi sự nặng nề bao trùm. Hàng trăm tu sĩ trẻ, trong những bộ đạo bào tinh xảo với màu sắc khác nhau biểu trưng cho từng tông môn, ngồi ngay ngắn trên những bồ đoàn. Tuy nhiên, thay vì vẻ mặt trang nghiêm thường thấy, nhiều người lại lộ rõ sự hoang mang, thậm chí là bất mãn. Phía trên bục cao, nơi ánh sáng từ những ô cửa sổ lớn chiếu rọi, Liễu Thanh Phong đứng sừng sững, khuôn mặt hắn đỏ bừng vì phẫn nộ, đôi mắt sáng như sao giờ đây chỉ còn ánh lên sự căm ghét và kiên định đến cực đoan. Hắn mang theo thanh kiếm Bích Lạc, đặt ngang trước người, như một biểu tượng của sự chính trực không thể lay chuyển.

“Kẻ phàm nhân Tạ Trần đó là ác mộng của Thiên Đạo! Hắn đã phá hủy trật tự, gieo rắc hỗn loạn. Kẻ nào dung túng hắn là kẻ thù của chính đạo!” Giọng Liễu Thanh Phong vang vọng khắp giảng đường, cao vút và đầy uy lực, nhưng cũng chứa đựng sự cuồng nộ đến đáng sợ. Hắn vung tay mạnh mẽ, ánh mắt quét qua từng gương mặt tu sĩ trẻ bên dưới, như muốn khắc sâu từng lời vào tâm trí họ. “Hắn không tu hành, không có linh căn, lại dám coi thường tiên đạo, dùng những mưu kế thô bỉ để lay chuyển lòng người! Hắn là một dị số, một ung nhọt cần phải bị loại bỏ để Thiên Đạo được vẹn toàn!”

Vài trưởng lão tông môn bảo thủ, với vẻ mặt uy nghiêm và ánh mắt lạnh lùng, ngồi ở hàng ghế đầu, gật gù tán đồng. Họ đều là những người đã tu luyện hàng trăm năm, khí chất cao ngạo, nhưng gương mặt lại mang vẻ “mất người” rõ rệt. Những lời lẽ của Liễu Thanh Phong, dù giáo điều và cực đoan, lại được họ xem như chân lý không thể lay chuyển. Họ tin rằng, chỉ có sự tuyệt đối tuân thủ Thiên Đạo, tuyệt đối loại bỏ mọi “dị số”, mới có thể cứu vãn Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt.

Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt của Thái Huyền Tông, ngồi lẫn trong đám đệ tử. Ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng giờ đây lại phủ một lớp sương mờ của sự hoang mang. Hắn siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Trái tim hắn nặng trĩu. Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói tại Thôn Vân Sơn, những lời không hoa mỹ nhưng lại chứa đựng đạo lý sâu sắc về “nhân tính” và “sống một đời bình thường”. H��n nhớ lại vẻ mặt đau khổ của những phàm nhân bị bệnh dịch hành hạ, và cả niềm hy vọng bùng cháy trong ánh mắt họ khi Tạ Trần xuất hiện. Hắn cảm thấy một sự sai lệch khủng khiếp trong những lời hùng hồn của Liễu Thanh Phong.

“Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?” Liễu Thanh Phong tiếp tục, giọng nói chứa đầy sự khinh miệt. “Đại nghĩa của chúng ta là vá trời, là giữ gìn trật tự. Còn hắn, chỉ là một kẻ phá hoại, một con sâu làm rầu nồi canh!” Hắn giơ cao kiếm Bích Lạc, kiếm khí lạnh lẽo tỏa ra, khiến không ít tu sĩ trẻ rùng mình.

Dương Quân ngẩng đầu nhìn quanh, thấy không ít tu sĩ trẻ khác cũng đang trao đổi ánh mắt hoài nghi. Một vài người thì thầm to nhỏ, vẻ mặt bối rối. Sự kiên định ban đầu mà họ được dạy dỗ về “chính đạo” và “tà đạo” đang lung lay dữ dội. Họ đã nghe những lời đồn đại về Tạ Trần, về việc anh đã cứu sống cả Thôn Vân Sơn, về việc anh không yêu cầu bất kỳ điều gì, chỉ đơn thuần là muốn “sống”. Những hành động đó, đối lập hoàn toàn với hình ảnh “kẻ nghịch thiên” mà Liễu Thanh Phong đang cố gắng khắc họa.

Một tu sĩ trẻ khác, khuôn mặt vẫn còn non nớt, khẽ hỏi người bên cạnh: “Sư huynh, nếu Tạ Trần là ‘ác mộng của Thiên Đạo’, vậy tại sao hắn lại cứu sống vô số phàm nhân? Chẳng lẽ, Thiên Đạo muốn phàm nhân phải chết sao?” Lời thì thầm của hắn, dù nhỏ, lại như một hạt giống nghi ngờ được gieo vào mảnh đất đã sẵn lòng đón nhận.

Dương Quân nghe thấy, trong lòng dấy lên một cơn bão. Hắn cúi thấp đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những vân gỗ trên bồ đoàn. Hắn đã từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường tu tiên, tin vào sự vĩ đại của các tông môn, tin vào sự an bài của Thiên Đạo. Nhưng những lời của Tạ Trần, những hành động của anh, và giờ là sự cực đoan của Liễu Thanh Phong, đang làm tan chảy từng tảng băng trong niềm tin đó. Thiên Đạo đang tìm cách ‘sửa chữa’ lỗi lầm của nó, và Tạ Trần là một ‘lỗi’ lớn. Nhưng liệu cách ‘sửa chữa’ này có thực sự đúng đắn? Liệu cái giá phải trả có quá đắt, đến nỗi phải từ bỏ cả “nhân tính”? Sự hoài nghi của các tu sĩ trẻ, bắt đầu từ những câu hỏi nhỏ, sẽ dần lớn mạnh, tạo thành một làn sóng ngầm phản đối trong giới tu tiên, dẫn đến sự chia rẽ lớn hơn trong tương lai. Hắn cảm thấy một sự rạn nứt không thể hàn gắn đang dần hình thành trong giới tu sĩ, một sự phản phệ với chính những giáo điều mà họ đã từng tin tưởng tuyệt đối.

***

Chiều tối, trong phòng luyện công cá nhân của Lăng Nguyệt Tiên Tử tại Thái Huyền Tông, một bầu không khí yên bình bao trùm, nhưng bên trong lại là những cơn sóng ngầm của tư tưởng. Kiến trúc phòng luyện công đơn giản nhưng tinh tế, với vách đá nhẵn nhụi, một vài bức bích họa cổ xưa phác họa cảnh tiên nhân du ngoạn. Mùi hương trầm thoang thoảng, thanh khiết, quyện với chút linh khí mỏng manh từ đá linh thạch đặt ở bốn góc phòng, tạo nên một không gian tĩnh lặng, tách biệt khỏi sự ồn ào bên ngoài.

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi xếp bằng trên một bồ đoàn làm từ cỏ linh, đôi mắt phượng sắc bén khẽ nhắm lại. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng, vốn lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây ẩn chứa một vẻ mệt mỏi sâu sắc. Nàng mặc bạch y thuần khiết, không họa tiết, tôn lên dáng người cao ráo, thanh thoát. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản. Tuy nhiên, dù bên ngoài yên tĩnh, tâm thần nàng lại không hề ngơi nghỉ, đang theo dõi những gợn sóng cảm xúc và tư tưởng lan tỏa khắp Thái Huyền Tông sau bài diễn thuyết của Liễu Thanh Phong.

Nàng đã nghe rõ từng lời của Liễu Thanh Phong, từng câu chữ gay gắt, từng lời lẽ giáo điều. Nàng cũng cảm nhận được sự hoang mang, thậm chí là phản kháng ngầm từ các tu sĩ trẻ, những hạt giống nghi ngờ đang được gieo vào tâm trí họ. Trong thinh lặng, nàng nhớ lại ánh mắt của Tạ Trần, sự bình thản đến lạnh nhạt khi đối diện với cái chết, và những lời nói không phép thuật nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người, khơi gợi suy tư. “Sống một đời bình thường”, “giữ trọn nhân tính” – những khái niệm giản dị ấy, dưới góc nhìn của Tạ Trần, bỗng trở nên vĩ đại hơn bất kỳ thần thông hay đạo pháp nào.

Lăng Nguyệt day day thái dương, cảm thấy một vết nứt sâu hơn đang hình thành trong niềm tin của mình vào con đường tu tiên truyền thống. Sự “mất người” trong lời lẽ của Liễu Thanh Phong, sự cuồng nộ và giáo điều đến mức cực đoan của hắn, càng làm nổi bật “nhân tính” trong hành động của Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến sự suy yếu của Thiên Đạo, sự mờ nhạt của linh khí, và giờ đây là sự “mất người” trong chính những người tu sĩ. Liễu Thanh Phong, và những trưởng lão tông môn bảo thủ khác, họ không còn là người, mà chỉ là những cái vỏ rỗng, chấp niệm vào một Thiên Đạo đã mục ruỗng.

Nàng khẽ thở dài, trong lòng thầm hỏi: ‘Giáo điều... đến mức nào thì trở thành xiềng xích? Thiên Đạo... liệu có thực sự cần sự tàn nhẫn này để tồn tại?’ Câu hỏi này không chỉ là một nghi vấn, mà là một thách thức triết lý sâu sắc ngay từ thuở khai sinh Thiên Đạo, từ những ngày đầu tiên của Thượng Cổ. Nàng nhớ lại Cổ Thư ‘Vô Vi Chi Đạo’ mà Tạ Trần đã từng nhắc đến, một cuốn sách nói về sự thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu, không chấp niệm. Liệu đó có phải là con đường mà Thiên Đạo đã bỏ quên, hay cố tình chối bỏ?

Nàng khẽ mở mắt, ánh nhìn xuyên qua màn đêm, hướng về phía Thôn Vân Sơn, nơi Tạ Trần đang yên bình. Lăng Nguyệt nhận ra, Tạ Trần không chỉ là một “dị số” đơn thuần. Anh là một “điểm neo nhân quả” đang vô hình định hình lại vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian. Bản án “nghịch thiên” của tiên môn, thay vì cô lập anh, lại vô tình khiến anh trở thành một biểu tượng mạnh mẽ hơn cho sự thay đổi, một chất xúc tác cho những tư tưởng mới mẻ và cấp tiến. Thiên Đạo đang phản ứng phức tạp hơn với “dị số” Tạ Trần, không chỉ là “xóa bỏ” mà còn là sự “tái cân bằng” từ bên trong, báo hiệu những thử thách lớn hơn đang đến.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ đưa tay lên chạm vào Nguyệt Quang Trâm cài trên búi tóc, cảm nhận sự lạnh lẽo của ngọc thạch. Ánh mắt nàng nhìn thẳng vào hư không, không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là một sự quyết đoán mới mẻ, dù vẫn còn mơ hồ. Nàng biết, mình không thể chỉ là người quan sát nữa. Hạt giống hoài nghi đã nảy mầm trong nàng, và nó cần được tưới đẫm bằng sự thật. Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ có những hành động cụ thể để điều tra hoặc can thiệp vào sự kiện liên quan đến Tạ Trần, không còn chỉ là người đứng ngoài cuộc. Cơn sóng ngầm đã bắt đầu cuộn trào, và nàng, một tiên tử từng kiên định với đạo lý tiên gia, giờ đây cũng bị cuốn vào vòng xoáy ấy, tìm kiếm một câu trả lời cho ý nghĩa của sự tồn tại giữa một kỷ nguyên đang tàn lụi và một kỷ nguyên mới đang chực chờ khai sinh.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free