Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 138: Hạt Giống Dị Biệt: Cô Lập Giữa Phong Ba, Nghi Hoặc Nảy Mầm

Bản án “nghịch thiên” đã được tuyên, như một thanh kiếm vô hình treo lơ lửng trên đầu Tạ Trần, cắt đứt mọi liên hệ hữu hình giữa hắn và giới tu tiên. Trong thoáng chốc, tên của Tạ Trần, vốn dĩ đã là một ngoại lệ, nay càng trở thành một từ cấm kỵ, một điều sỉ nhục trong miệng các tu sĩ cổ hủ. Tuy nhiên, kỳ lạ thay, sau những lời phán quyết nghiêm khắc ấy, Thôn Vân Sơn lại không hề chìm vào cảnh hoang tàn, u ám như người ta vẫn tưởng. Trái lại, một sự yên bình dị thường bao trùm lấy ngôi làng nhỏ, một vẻ đẹp chân thực, mộc mạc mà đã lâu lắm rồi người dân nơi đây mới cảm nhận được.

Sáng sớm, mặt trời non trẻ vừa hé rạng phía chân trời, trải những tia nắng vàng óng ả lên đỉnh núi, xuyên qua những tán lá xanh non tơ, rải rác xuống những mái nhà tranh đơn sơ của Thôn Vân Sơn. Gió nhẹ mơn man, mang theo hơi ẩm từ con suối nhỏ uốn lượn quanh làng, và mùi hương thanh khiết của đất đai, của cỏ cây đang vươn mình đón ngày mới. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, cùng với tiếng gà gáy giòn tan từ xa vọng lại, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống, xua tan đi sự tĩnh mịch của đêm dài. Ngay cả tiếng trẻ con nô đùa, rộn ràng trên con đường đất nhỏ dẫn vào làng, cũng mang một vẻ trong trẻo, vô tư lự, hoàn toàn đối lập với những lời lẽ nặng nề từ tiên môn.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ màu xám nhạt, thân hình vẫn gầy gò nhưng dáng vẻ thanh thoát, không chút vẻ lo âu hay sợ hãi. Hắn cùng Mộ Dung Tuyết đang đi dọc theo những luống thảo dược tươi tốt, được chăm sóc cẩn thận dưới sự chỉ dẫn của hắn. Làn da trắng nhợt của Tạ Trần, do ít tiếp xúc với nắng gió, càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ thu, ẩn chứa một trí tuệ sắc bén và khả năng nhìn thấu vạn vật. Hắn khẽ đưa tay chạm nhẹ vào một chiếc lá xanh, cảm nhận sự mềm mại, mát lạnh của sương sớm còn đọng lại, và cả những gợn sóng “nhân quả” phức tạp đang cuộn trào quanh mình, dù vô hình nhưng vẫn hiện hữu rõ ràng trong nhận thức của hắn. Cả khu vườn, từng bị tàn phá bởi “Huyết Trùng Thảo”, giờ đây đã hồi sinh mạnh mẽ, những mầm sống xanh tươi vươn mình, phản ánh sự hồi phục kỳ diệu.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch, gương mặt dịu dàng toát lên vẻ thông minh, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một nỗi lo lắng khó tả. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn ra xa, nơi không một bóng dáng tu sĩ nào dám bén mảng đến nữa. Sự cô lập, dù không hữu hình, nhưng lại hiện diện rõ ràng trong không gian tĩnh lặng này. Nàng khẽ thở dài, giọng nói nhỏ nhẹ mang theo chút ưu tư: “Bản án của tiên môn... họ đã làm thật. Không một tu sĩ nào dám đến đây nữa. Chẳng lẽ chúng ta... bị cô lập hoàn toàn rồi sao?”

Tạ Trần không quay đầu lại, ánh mắt vẫn dõi về phía chân trời, nơi những cánh đồng lúa non đang lay động trong gió. “Điều đó không quan trọng,” hắn đáp, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, như thể những lời lẽ của tiên môn chỉ là những tiếng gió thoảng qua. “Phàm nhân vẫn cần sống. Và chúng ta vẫn ở đây, không cần đến sự công nhận của họ.” Hắn khẽ nhếch mép cười nhạt, một nụ cười đầy thấu hiểu và châm biếm, bởi vì hắn biết rõ, sự công nhận của giới tu tiên thường đi kèm với cái giá phải trả là sự đánh đổi nhân tính, là sự từ bỏ bản chất “con người” để đổi lấy sức mạnh hư ảo.

Đúng lúc đó, Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, cùng gương mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp, bước đến. Ánh mắt kiên nghị của vị lãnh đạo phàm nhân này không hề lộ vẻ lo sợ, mà chỉ tràn đầy sự quyết tâm và lòng trung thành. Hắn đã chứng kiến sự hồi sinh của Thôn Vân Sơn, đã thấy Tạ Trần không màng danh lợi, không cầu sức mạnh, chỉ một lòng vì phàm nhân. Trong mắt hắn, Tạ Trần không phải là “kẻ nghịch thiên” như tiên môn gán ghép, mà là một vị thần hộ mệnh, một vị cứu tinh.

“Tiên sinh,” Bách Lý Hùng cất giọng trầm hùng, đầy khí phách, “tiên môn có thể quay lưng, nhưng lòng dân không quay lưng. Chúng ta sẽ bảo vệ người. Chúng ta sẽ chứng minh rằng người không hề ‘nghịch thiên’, mà là cứu thế!” Lời nói của hắn không chỉ là sự khẳng định cá nhân, mà còn là tiếng nói của toàn bộ người dân Thôn Vân Sơn, của những phàm nhân đã được Tạ Trần cứu rỗi. Họ không hiểu “Thiên Đạo” là gì, không quan tâm “linh khí suy kiệt” ra sao, họ chỉ biết rằng Tạ Trần đã mang lại sự sống cho họ, mang lại cho họ một cuộc đời bình thường, an yên. Niềm tin kiên cố của họ vào Tạ Trần, một phàm nhân khác biệt, đã vô tình trở thành một “điểm neo nhân quả” khác, một đối trọng vô hình với sự cô lập mà tiên môn đang cố gắng áp đặt.

Tạ Trần khẽ gật đầu với Bách Lý Hùng, một nụ cười ấm áp hiếm hoi nở trên môi. Hắn tiếp tục hướng dẫn Mộ Dung Tuyết cách chăm sóc một loại linh thảo đặc biệt, từng chút một hồi sinh sức sống cho khu vườn. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một cây lúa non, cảm nhận sự sống đang trỗi dậy, và cả những gợn sóng “nhân quả” phức tạp đang cuộn trào quanh mình. Hắn biết, bản án của tiên môn đã đẩy hắn vào một con đường đơn độc, nhưng cũng chính sự đơn độc ấy lại là chất xúc tác để phàm nhân đoàn kết lại, để những hạt giống hoài nghi về Thiên Đạo được gieo mầm trong tâm trí những người còn lại. Sự cô lập không làm hắn yếu đi, mà ngược lại, khiến hắn trở thành một biểu tượng mạnh mẽ hơn cho phàm nhân, một nguồn cảm hứng cho những tu sĩ hoài nghi về con đường truyền thống. Hắn biết, một lực lượng mới đang ngấm ngầm hình thành, một “hội phàm nhân” không hề sợ hãi tiên môn, sẵn sàng đứng lên bảo vệ “điểm neo nhân quả” của mình.

***

Cùng lúc đó, tại Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Mây mù bao phủ toàn bộ tông môn, tạo nên một cảm giác se lạnh đặc trưng, khiến những tòa kiến trúc bằng gỗ đồ sộ càng thêm uy nghiêm và xa cách. Trong giảng đường chính, nơi hàng trăm đệ tử ngoại môn đang tụ tập, mùi hương trầm nhẹ thoang thoảng, xen lẫn mùi giấy, mực và gỗ, tạo nên một không gian nghiêm cẩn, học thuật. Tuy nhiên, sự nghiêm cẩn ấy lại bị phá vỡ bởi một luồng sóng ngầm của sự bối rối và hoài nghi đang lan tỏa trong tâm trí các tu sĩ trẻ.

Trên bục giảng, một trưởng lão với mái tóc bạc phơ, gương mặt khắc khổ, đang cố gắng củng cố niềm tin của các đệ tử vào Thiên Đạo và sự đúng đắn của bản án “nghịch thiên” dành cho Tạ Trần. Giọng nói của ông ta vang dội khắp giảng đường, mang theo sự uy nghiêm và quyền lực của một người đã tu luyện hàng trăm năm, đã chứng kiến biết bao thăng trầm của nhân gian và tiên giới. “Kẻ nghịch thiên Tạ Trần đã làm suy yếu Thiên Đạo, bản án cô lập là cần thiết để bảo vệ vạn vật!” Ông ta nhấn mạnh, ánh mắt quét qua từng gương mặt non trẻ, cố gắng dập tắt mọi mầm mống hoài nghi. “Thiên Đạo là nền tảng của vạn vật, là nguồn gốc của linh khí, là quy tắc tối thượng mà chúng ta phải tuân theo. Bất cứ ai dám chống lại Thiên Đạo, bất cứ ai dám phá vỡ trật tự này, đều là tội nhân, là kẻ thù của cả nhân gian và tiên giới!”

Ở một góc khuất của giảng đường, Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, trong bộ bạch y tinh khiết, đang lặng lẽ quan sát. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng chứa đựng sự uy nghiêm, nhưng ẩn sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi, một sự giằng xé nội tâm mà ít ai có thể nhận ra. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản, càng tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo của nàng. Nàng không nói gì, chỉ khẽ vuốt ve chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, một bảo vật gia truyền của tông môn, cảm nhận hơi ấm từ nó, như thể đang tìm kiếm một sự an ủi, một câu trả lời cho những câu hỏi đang cuộn trào trong tâm trí.

Nàng đã cảm nhận được sự “rạn nứt” của Thiên Đạo, đã chứng kiến những biểu hiện của sự “mất người” trong giới tu sĩ. Lời nói của trưởng lão, lẽ ra phải là chân lý không thể lay chuyển, giờ đây lại vang lên trong tai nàng như một tiếng vọng rỗng tuếch, không còn sức nặng. “Cái giá của sự ‘bảo vệ’ này... liệu có đúng đắn?” Nàng thầm nhủ trong lòng, khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm. “Và những vết rạn kia... chúng đang nói lên điều gì? Liệu Thiên Đạo thực sự cần được bảo vệ bằng cách hy sinh nhân tính, hy sinh sinh mạng của phàm nhân?”

Trong đám đệ tử trẻ, Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên sự nhiệt huyết và lý tưởng, đang thể hiện rõ sự bối rối. Hắn không hoàn toàn đồng tình với những lời giáo điều của trưởng lão. Hắn đã nghe về Tạ Trần, nghe về cách Tạ Trần cứu Thôn Vân Sơn, và điều đó đã gieo vào lòng hắn một hạt giống hoài nghi. “Thưa trưởng lão,” Dương Quân rụt rè cất lời, nhưng ánh mắt hắn lại kiên định, “nếu Thiên Đạo đòi hỏi chúng ta phải bỏ mặc phàm nhân đang chịu khổ, vậy đạo lý tu tiên mà chúng ta theo đuổi... có ý nghĩa gì?”

Câu hỏi của Dương Quân khiến cả giảng đường chìm vào sự im lặng đột ngột. Trưởng lão cau mày, hiển nhiên không hài lòng với sự chất vấn này. Những tu sĩ trẻ khác cũng bắt đầu xì xào bàn tán. Một tu sĩ trẻ khác, khuôn mặt còn non nớt nhưng ánh mắt đã ánh lên sự suy tư, khẽ thì thầm với bạn mình: “Nghe nói, Tạ Trần đó đã cứu cả một thôn khỏi dịch bệnh mà tiên môn bó tay... lẽ nào hắn ta lại là kẻ xấu?”

Những lời thì thầm ấy, dù nhỏ, nhưng lại mang sức nặng của sự thật, của những điều mà tiên môn đang cố gắng che giấu. Dương Quân cúi đầu, nhưng trong lòng đã gieo mầm câu hỏi, không còn hoàn toàn chấp nhận lời trưởng lão. Hắn cảm thấy một sự mâu thuẫn sâu sắc giữa những gì được giảng dạy và những gì hắn đã chứng kiến, đã nghe kể. Hắn bắt đầu suy nghĩ về bản chất của tu tiên, về cái giá của quyền năng, và về ý nghĩa thực sự của việc “cứu vớt chúng sinh”. Hạt giống hoài nghi này, được Tạ Trần vô tình gieo trồng, sẽ dẫn đến sự chia rẽ nội bộ lớn hơn trong giới tu tiên, làm suy yếu khối liên minh của tiên môn và mở ra cơ hội cho những tư tưởng mới, những con đường mới được khám phá.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ vuốt ve chiếc Nguyệt Quang Trâm, ánh mắt lướt qua những gương mặt non trẻ đầy hoài nghi, đặc biệt là Dương Quân. Nàng hiểu rằng, lời phán xét của tiên môn có thể cô lập Tạ Trần về mặt hình thức, nhưng lại không thể cô lập được tư tưởng của hắn. Trái lại, nó còn khuếch đại tư tưởng đó, biến Tạ Trần thành một biểu tượng, một chất xúc tác cho sự thay đổi. Nàng cảm nhận được một luồng sóng ngầm đang cuộn trào trong giới tu sĩ trẻ, một sự chấn động của những niềm tin cũ đang dần sụp đổ. Điều này không làm nàng vui mừng, nhưng cũng không khiến nàng tuyệt vọng. Nàng biết, Thiên Đạo đang tìm cách “sửa chữa” lỗi lầm của nó, và Tạ Trần, với vai trò là một “lỗi” lớn, đang buộc nó phải đối mặt với sự thật rằng sự kiệt quệ của nó không chỉ đến từ linh khí cạn kiệt, mà còn từ sự cứng nhắc, bảo thủ của chính nó.

***

Cổng thành Vọng Nguyệt, nơi giao thương sầm uất của Thành Vô Song, chiều tà luôn là thời điểm náo nhiệt nhất. Những tia nắng cuối cùng của ngày dần tắt, nhuộm đỏ những phiến đá xanh kiên cố của cổng thành, nơi những phù văn trận pháp cổ xưa vẫn còn khắc sâu, như những vết sẹo của thời gian. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng lính gác hô hoán, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động của đời sống phàm trần. Mùi bụi, mùi ngựa, mùi kim loại từ các cỗ xe, và cả mùi thức ăn từ những quán hàng rong ven đường, quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu khứu giác đặc trưng của một thành phố lớn.

Tuy nhiên, giữa sự náo nhiệt ấy, có một chủ đề đang được bàn tán xôn xao hơn bao giờ hết: bản án “nghịch thiên” mà tiên môn vừa ban bố. Nhiều người phàm nhân, đặc biệt là những người từng được Tạ Trần giúp đỡ trực tiếp hoặc nghe danh anh qua những câu chuyện truyền miệng, lại tỏ ra bênh vực, thậm chí ca ngợi hành động của anh. Những lời bàn tán này, vô tình, đã gieo mầm hy vọng và sự nghi ngờ vào tâm trí của những người phàm, và cả một số tu sĩ đi ngang qua.

Một thương nhân béo tốt, với bộ râu dài và nụ cười xởi lởi, đang thì thầm với bạn hàng của mình, ánh mắt lấp lánh sự tò mò. “Nghe nói, kẻ nghịch thiên đó lại là người cứu sống cả Thôn Vân Sơn khỏi dịch bệnh quái ác mà tiên môn bó tay… Tiên môn bây giờ chỉ biết ra lệnh, chứ có làm được gì đâu?” Giọng hắn nhỏ nhẹ, nhưng đủ để lọt vào tai những người xung quanh.

Bên cạnh đó, một phụ nữ trung niên, gầy gò, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng giờ đây lại ánh lên niềm hy vọng, khẽ nức nở: “Nếu không có ‘kẻ nghịch thiên’ đó, con trai ta đã chết vì bệnh. Bản án đó... e rằng không đúng. Hắn là thần hộ mệnh của chúng ta.” Lời nói của nàng, giản dị và chân thành, như một mũi dao đâm thẳng vào những giáo điều khô khan của tiên môn. Nó chứng minh rằng, đối với phàm nhân, hành động mới là quan trọng, chứ không phải lời nói hay danh xưng.

Cách đó không xa, một người kể chuyện rong, với giọng nói trầm bổng, đầy chất văn, đang thu hút một đám đông nhỏ. Hắn không nói thẳng về Tạ Trần, nhưng những lời lẽ của hắn lại mang đầy ẩn ý, khiến người nghe phải suy ngẫm. “Đạo trời vốn là vô thường, lòng người khó đoán... Nhưng ai là người phàm, ai là tiên? Ai cứu người, ai đẩy người vào chỗ chết? Ai mới là chân chính?” Hắn ngừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt, như thể đang thách thức họ tự tìm ra câu trả lời. Những lời lẽ này, dù không trực tiếp nhắc đến, nhưng ai cũng hiểu hắn đang nói về Tạ Trần, về sự đối lập giữa hành động của một phàm nhân và sự thờ ơ của tiên môn.

Người dân tụ tập thành nhóm nhỏ, xì xào bàn tán, ánh mắt đầy tò mò và suy tư. Không còn là sự sợ hãi và tuân phục tuyệt đối như trước đây, mà là một sự hoài nghi, một sự phẫn nộ ngấm ngầm đang dần hình thành. Một vài tu sĩ, trong bộ đạo bào tinh xảo, đi ngang qua, nghe được những lời bàn tán này, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu, thậm chí là tức giận. Họ không thể chấp nhận rằng một phàm nhân lại dám công khai nghi ngờ quyền uy của tiên môn. Tuy nhiên, cũng có một vài ánh mắt suy tư, không khỏi bị lay động bởi những câu chuyện chân thực, đầy cảm xúc từ miệng phàm nhân. Hạt giống hoài nghi đã được gieo, không chỉ trong giới tu sĩ trẻ, mà còn trong chính những tu sĩ trưởng thành, những người đã quá quen thuộc với sự an bài của Thiên Đạo.

Họ bắt đầu nhận ra rằng, sự cô lập Tạ Trần không làm anh yếu đi, mà ngược lại, khiến anh trở thành biểu tượng mạnh mẽ hơn cho phàm nhân và nguồn cảm hứng cho những tu sĩ hoài nghi. Bách Lý Hùng và nhóm phàm nhân, với niềm tin vững chắc vào Tạ Trần, sẽ không chỉ là những kẻ đứng sau, mà sẽ trở thành một lực lượng đáng kể, ủng hộ Tạ Trần và thách thức quyền uy của tiên môn, tạo ra một “hội phàm nhân” có tổ chức hơn. Sự phân hóa trong giới tu sĩ, cùng với sự trỗi dậy của ý chí phàm nhân, đang tạo nên một cục diện mới, một cơn sóng ngầm đang dần cuộn trào, báo hiệu một cuộc chiến lớn hơn, không chỉ là cuộc chiến giữa tiên và phàm, mà là cuộc chiến về ý nghĩa của sự tồn tại, về bản chất của “Thiên Đạo”. Thiên Đạo, vốn đã suy yếu, giờ đây phải đối mặt với một “lỗi” lớn – Tạ Trần – kẻ mà nó đã cố gắng xóa bỏ, nhưng lại vô tình biến thành một “điểm neo nhân quả” không thể lung lay, một chất xúc tác cho sự biến đổi không thể đảo ngược. Những hành động của anh đang làm lung lay nền tảng và quy tắc của nó ngay từ buổi đầu Thượng Cổ, buộc nó phải có những hành động trực tiếp và mạnh mẽ hơn để “chấn chỉnh” Tạ Trần, hoặc chấp nhận sự sụp đổ của chính mình.

Tạ Trần, dù bị cô lập, vẫn là trung tâm của mọi sự chú ý, mọi cuộc tranh luận. Anh đã trở thành một “dị số” ngay từ buổi đầu của Thiên Đạo Thượng Cổ, và sự tồn tại của anh, mỗi lời nói, mỗi hành động, đều đang định hình lại vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian. Cuộc chiến không phải là ai mạnh hơn, mà là ai có thể giữ vững được “nhân tính” của mình giữa một thế giới đang dần “mất người”. Hạt giống dị biệt đã được gieo, và giữa phong ba bão táp của bản án “nghịch thiên”, những mầm non hoài nghi và hy vọng đang kiên cường nảy mầm.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free