Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 137: Thiên Sứ Đọa Lạc: Bản Án Nghịch Thiên Từ Tiên Môn

Mây mù giăng mắc, phủ trùm lấy Thái Huyền Tông tựa một tấm màn tang trắng, khiến không khí sáng sớm càng thêm phần nặng nề và u ám. Giảng Đường Ngoại Môn, vốn thường ngày vang vọng tiếng giảng bài và thảo luận rộn ràng, giờ đây chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Mùi giấy, mực và gỗ cũ kỹ hòa lẫn với một chút hương trầm thanh nhẹ, nhưng không thể xua đi cái khí lạnh lẽo đang len lỏi khắp mọi ngóc ngách. Các đệ tử cốt cán, cùng vài vị trưởng lão tề tựu, sắc mặt ai nấy đều mang vẻ ngưng trọng, ánh mắt đổ dồn về phía trung tâm.

Liễu Thanh Phong bước vào, dáng người cao gầy nay trông càng thêm tiều tụy, làn da tái mét như người bệnh nặng. Đôi mắt vốn sáng như sao, giờ đây lại rực lên một thứ ánh sáng cuồng loạn, xen lẫn sự phẫn nộ và sợ hãi tột cùng. Thanh kiếm Bích Lạc bên hông hắn khẽ va vào nhau khi hắn di chuyển, tạo nên những tiếng kim loại khô khốc, xé tan sự im lặng. Hắn không còn giữ được vẻ chính trực thường ngày, thay vào đó là một sự tự phụ méo mó, bị bóp méo bởi nỗi ám ảnh về trật tự và Thiên Đạo. Hắn đập mạnh bàn tay xuống chiếc bàn gỗ đã ngả màu thời gian, một tiếng "rầm" khô khốc vang lên, khiến không ít đệ tử giật mình.

"Các vị Trưởng lão! Các sư huynh đệ!" Giọng hắn khản đặc, như vừa trải qua một cơn bạo bệnh. "Hắn... hắn đã làm điều không tưởng! Kẻ phàm nhân Tạ Trần đó, hắn đã nghịch thiên, làm suy yếu bản nguyên của Thiên Đạo!" Hắn chỉ tay về hướng Thôn Vân Sơn, nơi linh khí vẫn còn vương vấn chút dấu vết của sự xáo trộn. "Con cảm nhận được, một luồng linh khí suy yếu rõ rệt từ phương đó! Hắn ta phải bị trừng trị, phải bị xóa bỏ! Phải trừng trị kẻ dị số đó!"

Lời lẽ của Liễu Thanh Phong như những nhát dao đâm vào không khí vốn đã căng như dây đàn. Hắn kể lại chi tiết về sự kiện Thôn Vân Sơn, nhưng dưới lăng kính méo mó của sự cuồng tín. Hắn gọi dịch bệnh "Huyết Trùng Thảo" là một "thử thách" của Thiên Đạo, một "sự thanh lọc" cần thiết để duy trì sự cân bằng. "Chúng ta, những tu sĩ, đã cố gắng can thiệp bằng những phép tắc của Thiên Đạo, nhưng thất bại! Đó là ý trời, là số mệnh mà phàm nhân phải gánh chịu để Thiên Đạo được vẹn toàn!" Hắn gào lên, đôi mắt long lên sòng sọc. "Thế nhưng, Tạ Trần, cái kẻ phàm nhân ti tiện đó, hắn dám dùng tà pháp không rõ nguồn gốc, dùng những mánh khóe của nhân gian để cứu vớt đám phàm nhân thấp kém! Hắn không chỉ làm trái ý trời, mà còn khiến Thiên Đạo rung chuyển, tạo nên vết rạn lớn! Hắn là kẻ nghịch thiên, là mầm họa cho toàn bộ tu hành giới! Hắn là sâu mọt gặm nhấm căn cơ của Đại Đạo!"

Hắn mô tả "sự hồi sinh" của Thôn Vân Sơn không phải là một kỳ tích, mà là một "sự đảo nghịch nhân quả," một "phản bội" đối với quy luật tự nhiên mà Thiên Đạo đã đặt ra. "Cái gọi là 'giải pháp nhân văn' của hắn chính là tà đạo! Cứu một làng, nhưng lại làm tổn hại đến cả càn khôn! Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Cái đại nghĩa mà chúng ta, những người tu hành, phải dùng cả sinh mệnh để bảo vệ!"

Các trưởng lão, tóc bạc phơ, râu dài, khoác đạo bào uy nghiêm, gương mặt khắc khổ, ánh mắt đầy sự thận trọng và quyền uy, xì xào bàn tán. Họ cũng cảm nhận được sự dịch chuyển tinh vi của linh khí, nhưng không bi quan như Liễu Thanh Phong. Một vị trưởng lão vuốt bộ râu bạc, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh: "Bản nguyên Thiên Đạo... đâu dễ dàng bị một phàm nhân làm suy yếu đến vậy. Có lẽ đó là một biến động nhỏ, một sự điều chỉnh..."

"Không! Không phải điều chỉnh!" Liễu Thanh Phong cắt ngang, tiếng nói như xé toạc mây mù. "Đó là sự tổn hại! Đó là vết thương! Đó là sự suy tàn! Hắn là một cái gai! Hắn là một cái bướu! Hắn là kẻ muốn phá hủy tất cả! Phải hành động ngay! Nếu không, sự suy yếu này sẽ lan rộng, hủy hoại trật tự mà chúng ta đã dày công bảo vệ!" Hắn không thể chấp nhận rằng một phàm nhân có thể làm được điều mà các bậc tiên nhân không thể, và còn gây ra hậu quả "nghịch thiên" như vậy. Đối với hắn, việc Tạ Trần thành công không chỉ là một sự sỉ nhục, mà là một sự đe dọa đến toàn bộ trật tự mà hắn tin tưởng. Cái gọi là "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử" giờ đây trở nên thật nực cười trước cảnh tượng hồi sinh của Thôn Vân Sơn và sự suy yếu linh khí mà hắn vừa cảm nhận được. Hắn tin rằng nếu không trừng trị Tạ Trần, niềm tin vào Thiên Đạo của các tu sĩ sẽ lung lay, và thế giới sẽ rơi vào hỗn loạn.

Trong số các đệ tử lắng nghe, Dương Quân đứng lẫn trong đám đông, bàng hoàng đến tột độ. Ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, đôi mắt sáng của hắn, vốn tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây lại đong đầy sự hoang mang. Hắn đã tận mắt chứng kiến sự khổ sở của phàm nhân ở Thôn Vân Sơn, chứng kiến sự bất lực của tu sĩ, và sau đó là sự hồi sinh kỳ diệu dưới sự dẫn dắt của Tạ Trần. Hắn biết rõ Liễu Thanh Phong đang bóp méo sự thật, đang cố tình thổi phồng những gì Tạ Trần đã làm thành một tội ác tày trời.

Từng lời của Liễu Thanh Phong như những nhát búa giáng mạnh vào niềm tin bấy lâu nay của Dương Quân vào "chính đạo" và "Thiên Đạo". "Cứu người là sai sao? Cứu rỗi một vùng đất đang chết mòn là tội ác sao?" Hắn tự hỏi trong thâm tâm. "Nếu Thiên Đạo muốn phàm nhân chịu chết, vậy Thiên Đạo đó có còn là Thiên Đạo nhân từ mà ta hằng ngưỡng mộ?" Hắn nhớ lại khuôn mặt gầy gò, đôi mắt tĩnh lặng nhưng đầy thấu hiểu của Tạ Trần, nhớ lại những lời nói trầm tĩnh, sâu sắc của anh. Tạ Trần không hô hào khẩu hiệu, không phô trương pháp thuật, chỉ đơn giản là dùng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân gian để giải quyết vấn đề. Ngược lại, Liễu Thanh Phong, người khoác trên mình đạo bào của tiên môn, lại tràn đầy sự hận thù và cố chấp. Sự đối lập này khiến Dương Quân cảm thấy lạnh lẽo thấu xương. Hắn cúi đầu, bàn tay nắm chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Niềm tin của hắn vào tiên môn, vào sự công bằng và chính nghĩa mà hắn theo đuổi, đang bắt đầu lung lay tận gốc rễ. Hắn cảm thấy mình như đang đứng giữa hai bờ vực, một bên là lý tưởng khô khan, đầy quyền năng nhưng thiếu đi nhân tính, một bên là sự chân thực, ấm áp nhưng lại bị coi là "nghịch thiên." Sự cực đoan của tiên môn, được thể hiện rõ qua lời buộc tội của Liễu Thanh Phong, đã vượt quá sức tưởng tượng của hắn. Một hạt giống hoài nghi, vừa cay đắng vừa khó hiểu, đã bắt đầu nảy mầm trong trái tim vốn tràn đầy lý tưởng của Dương Quân.

***

Cùng lúc đó, tại một đỉnh núi khác của Thái Huyền Tông, nơi linh khí tập trung dày đặc nhất, phòng luyện công riêng tư của Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn chìm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Căn phòng được làm bằng đá kiên cố, với những trận pháp khắc sâu trên tường và sàn nhà, mang đến một không khí thanh tịnh và cô lập. Nắng nhạt yếu ớt xuyên qua lớp mây mù dày đặc, rải rác những vệt sáng mờ ảo trên sàn đá, nơi nàng đang ngồi tĩnh tọa trên một bồ đoàn cũ kỹ. Mùi linh khí thanh khiết hòa quyện với mùi đá lạnh lẽo, tạo nên một cảm giác cô tịch khó tả.

Dung nhan tuyệt mỹ của nàng, lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y, giờ đây càng thêm thoát tục. Đôi mắt phượng sắc bén, chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu, khẽ mở ra. Nàng đã nghe thấy những lời buộc tội Tạ Trần từ Giảng Đường Ngoại Môn, dù ở khoảng cách xa, nhưng với tu vi của nàng, những lời lẽ đầy phẫn nộ và cuồng loạn của Liễu Thanh Phong vẫn vọng đến rõ ràng như tiếng chuông. Nhưng điều khiến nàng thực sự bất an không phải là lời lẽ đó, mà là sự hỗn loạn trong luồng linh khí của Thiên Đạo mà nàng liên tục cảm nhận được.

Nàng cố gắng tập trung vào hơi thở, vào chu kỳ vận hành của linh khí trong cơ thể, nhưng tâm thần nàng không thể an tĩnh. Hình ảnh Tạ Trần lại hiện về trong tâm trí nàng – dáng vẻ thư sinh gầy gò, đôi mắt sâu thẳm nhìn thấu vạn vật, và những lời nói trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng của anh. Nàng nhớ lại cuộc đối thoại ngắn ngủi với Tạ Trần, khi anh từ chối con đường tu tiên, từ chối việc trở thành "công cụ vá trời" của Thiên Đạo. Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, anh trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực của phàm nhân. Những lời ấy, giờ đây, lại vang vọng trong tâm trí nàng, đối lập hoàn toàn với sự cuồng tín của Liễu Thanh Phong.

Nàng nhớ lại sự cố chấp đến mù quáng của Liễu Thanh Phong, và cảm giác "vết rạn" tinh vi mà nàng đã cảm nhận được từ Thiên Đạo sau sự kiện Thôn Vân Sơn. Vết rạn ấy không phải là một biến động dữ dội, mà là một sự suy yếu nhẹ nhàng, một sự sai lệch vi diệu trong bản nguyên linh khí, nhưng lại tối trọng, như một vết nứt nhỏ trên một khối băng khổng lồ, báo hiệu một sự sụp đổ tiềm tàng. Nếu Thiên Đạo thực sự "bất biến" như họ vẫn tin, làm sao một hành động của phàm nhân lại có thể gây ra chấn động lớn đến vậy?

"Thiên Đạo... thực sự là bất biến?" Nàng thầm hỏi, giọng nói nội tâm chỉ là một làn sóng suy tư. "Hay là... đang tự hủy hoại chính mình khi từ chối sự thay đổi?" Câu hỏi này xoáy sâu vào tận cùng niềm tin của nàng. Suốt bao năm tu luyện, nàng luôn tin vào sự vĩnh hằng của Thiên Đạo, vào đạo lý tu tiên là con đường duy nhất để đạt đến chân lý. Nhưng giờ đây, sự kiện Thôn Vân Sơn, và đặc biệt là Tạ Trần, đã gieo vào tâm trí nàng một hạt mầm hoài nghi không thể lay chuyển.

Nàng lại nghĩ đến Liễu Thanh Phong. Hắn ta gào thét, lên án Tạ Trần với tất cả sự căm phẫn. Nhưng liệu đó có phải là sự bảo vệ "chính đạo" thực sự, hay chỉ là nỗi sợ hãi tột cùng trước một điều nằm ngoài tầm kiểm soát của hắn? "Liễu Thanh Phong... cuồng tín hay là sợ hãi?" Nàng tự vấn. Phải chăng, sự cuồng tín của hắn chỉ là chiếc mặt nạ che đậy nỗi sợ hãi sâu thẳm rằng những gì hắn tin tưởng bấy lâu nay đang sụp đổ? Nỗi sợ hãi rằng trật tự đã định có thể bị phá vỡ, rằng sự thật không phải lúc nào cũng nằm trong tay kẻ mạnh?

Nàng khẽ đưa tay chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng. Chiếc trâm tỏa ra một hơi ấm lạnh kỳ lạ, một sự đối lập khó hiểu, như chính tâm trạng của nàng lúc này. Nó là biểu tượng cho sự thanh cao, thoát tục của nàng, nhưng cũng là vật chứng cho sự mâu thuẫn nội tại. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mây mù vẫn bao phủ, che khuất chân trời. Thế giới bên ngoài, cũng như tâm hồn nàng, đang chìm trong một màn sương mờ mịt của sự bất định.

Nàng thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhàng nhưng chất chứa cả ngàn vạn suy tư. Cái "dị số" Tạ Trần này, không chỉ là một biến số mà Thiên Đạo muốn loại bỏ, mà có lẽ, chính là một chìa khóa để "phá cục" đã định, phá vỡ cái khuôn khổ đã xiềng xích cả tiên lẫn phàm. Sự việc này đã gieo mầm hoài nghi sâu sắc vào tâm trí nàng, không chỉ về Thiên Đạo, mà còn về ý nghĩa thực sự của việc tu tiên, về cái giá của quyền năng và sự bất tử. Niềm tin của nàng vào Thiên Đạo, vào đạo lý tu tiên vốn được coi là chân lý vĩnh hằng, giờ đây đã xuất hiện một vết rạn tinh vi, và vết rạn ấy ngày càng lan rộng, khiến nàng không còn có thể giữ được sự lạnh lùng vô cảm như trước.

***

Chiều tối buông xuống, mang theo những đám mây đen vần vũ, nặng trĩu như muốn đè nén cả đất trời. Gió lạnh thổi mạnh, rít qua các cột đá đồ sộ của Đại Điện Thái Huyền Tông, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của linh hồn. Từ xa, tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ khác của tông môn, nhưng không mang lại sự an yên mà chỉ càng làm tăng thêm vẻ bi tráng, uy nghiêm cho không khí vốn đã căng thẳng đến đỉnh điểm. Mùi hương trầm thanh khiết, thường ngày có tác dụng định thần, nay cũng trở nên gắt gao, hòa lẫn với mùi linh khí thanh mát nhưng lạnh lẽo, bao trùm lấy không gian rộng lớn của Đại Điện.

Hàng chục vị Trưởng lão của Thái Huyền Tông và các tông môn bảo thủ khác tề tựu đông đủ, gương mặt ai nấy đều khắc khổ, ánh mắt đầy thận trọng và quyền uy. Họ ngồi thẳng tắp trên những bồ đoàn cao cấp, tạo thành một hàng ngang uy nghi, đối diện với một nhóm các đệ tử và trưởng lão cấp thấp hơn. Trong số đó có cả Liễu Thanh Phong, đứng trang nghiêm nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự cuồng loạn và đắc ý không thể che giấu. Dương Quân đứng lẫn trong đám đông đệ tử, đầu cúi thấp, hai bàn tay nắm chặt đến trắng bệch. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng lại lộ rõ một sự bất an tột độ.

Một vị Trưởng lão cao tuổi nhất, với bộ râu bạc phơ dài đến ngực và cặp mày trắng như sương, chậm rãi đứng dậy. Đạo bào màu lam thẫm của ông khẽ lay động theo làn gió lạnh. Giọng ông trầm thấp, vang vọng khắp Đại Điện, mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của hàng ngàn năm tu hành và của cả một tông môn.

"Thiên Đạo suy yếu, nhân tâm bất ổn." Ông cất lời, tiếng nói vang vọng như sấm rền, khiến lòng người không khỏi chấn động. "Từ khi linh khí suy kiệt, phàm nhân và tu sĩ sống xen lẫn, trật tự càn khôn dần lung lay. Nhưng nay, một biến cố lớn đã xảy ra, đe dọa đến tận căn cơ của Đại Đạo."

Ông dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong Đại Điện, rồi dừng lại ở hướng Thôn Vân Sơn, dù không trực tiếp nhìn thấy. "Kẻ phàm nhân Tạ Trần, vốn dĩ là một dị số của nhân gian, nhưng lại dám dùng tà pháp, mưu đồ nghịch thiên, làm rạn nứt căn cơ của Đại Đạo. Hắn đã can thiệp vào vận mệnh của Thiên Đạo, dùng 'nhân quả' để thách thức 'quy tắc'. Hành động của hắn tại Thôn Vân Sơn, dù bề ngoài mang danh cứu rỗi, nhưng thực chất lại là một sự phá hoại thầm lặng, một nhát dao đâm vào bản nguyên của Thiên Đạo, khiến vết rạn vốn đã có nay càng thêm sâu sắc."

Lời lẽ của ông không hề gay gắt như Liễu Thanh Phong, nhưng lại mang một sự phán xét lạnh lùng và tuyệt đối. "Hắn không chỉ làm suy yếu Thiên Đạo, mà còn gieo rắc sự hỗn loạn vào lòng người, khiến phàm nhân lầm tưởng rằng có thể đối kháng với ý trời, khiến tu sĩ hoài nghi về con đường chính đạo. Điều này, không thể chấp nhận!"

Ông giơ cao một tấm sắc lệnh bằng ngọc giản màu vàng, trên đó phù văn cổ xưa lấp lánh linh quang. "Nay, Thái Huyền Tông cùng các tông môn chính đạo đồng lòng phán quyết: Tạ Trần là kẻ nghịch thiên, là mầm họa cho toàn bộ tu hành giới! Từ giờ phút này, toàn bộ tu hành giới phải tẩy chay, cô lập Tạ Trần. Không một tông môn, không một tu sĩ nào được phép tương trợ hắn, không được phép cung cấp bất kỳ tài nguyên hay che chở cho hắn. Ai cố tình làm trái, ai dám che chở kẻ nghịch thiên, sẽ bị coi là đồng lõa, sẽ bị tu hành giới phán quyết cùng tội!"

Khi vị Trưởng lão đọc xong sắc lệnh, một luồng linh khí hùng mạnh từ tất cả các Trưởng lão đồng loạt hội tụ, hóa thành một đạo phù văn khổng lồ, sáng rực như mặt trời, bay thẳng lên bầu trời tối đen, xé tan lớp mây mù dày đặc. Đạo phù văn này mang theo ý chí của hàng ngàn tu sĩ, của cả một thế giới đã định hình, lan tỏa khắp càn khôn, đến tận các tông môn lớn nhỏ, mang theo bản án "nghịch thiên" của Tạ Trần.

Liễu Thanh Phong đứng đó, nụ cười đắc ý nhưng ẩn chứa sự độc địa hiện rõ trên khuôn mặt. Mắt hắn ánh lên vẻ thỏa mãn. Hắn tin rằng cuối cùng, trật tự đã được lập lại, Thiên Đạo đã được bảo vệ. Hắn là người đã vạch trần kẻ dị số, là người đã bảo vệ chân lý.

Dương Quân cúi đầu thấp hơn nữa, bàn tay nắm chặt đến mức khớp xương kêu răng rắc. Trong lòng hắn, một thứ gì đó vừa vỡ vụn. Hắn cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương, không phải từ gió lạnh bên ngoài, mà từ sự tàn nhẫn và mù quáng của "chính đạo". Lý tưởng của hắn sụp đổ, niềm tin của hắn tan tành. Hắn nhìn Liễu Thanh Phong, kẻ đang nở nụ cười đắc thắng, và nhận ra sự cực đoan đã biến một người thành một kẻ cố chấp đến đáng sợ. Hắn tự hỏi, liệu con đường tu tiên này có thực sự là con đường chính nghĩa, hay chỉ là một xiềng xích trói buộc nhân tính?

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt nàng lại lộ rõ sự bất an tột độ. Nàng chứng kiến sự phán xét này, chứng kiến sự cuồng tín, sự cố chấp, và sự sợ hãi đằng sau vẻ uy nghiêm của các Trưởng lão. Nàng cảm nhận được sức mạnh của đạo phù văn bay lên trời, mang theo một ý chí cưỡng ép, muốn bóp méo cả chân lý. Nàng biết, vết rạn trong Thiên Đạo không phải do Tạ Trần tạo ra, mà là do chính Thiên Đạo đã tự rạn nứt khi từ chối sự thay đổi, từ chối sự sống. Và giờ đây, các tu sĩ, những người bảo vệ Thiên Đạo, lại đang làm sâu sắc thêm vết rạn ấy bằng chính sự mù quáng của mình. Nàng không biết liệu bản án này sẽ đẩy Tạ Trần vào vực sâu, hay lại là một bước ngoặt để "phá cục" thực sự. Điều nàng biết là, sau ngày hôm nay, không ai có thể quay lại như trước.

***

Đêm khuya, ánh trăng treo lơ lửng trên bầu trời Thôn Vân Sơn, chiếu rọi một vầng sáng dịu dàng xuống ngôi làng đã hồi sinh. Gió nhẹ nhàng mơn man qua những ngọn cây, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ tươi, và thoang thoảng mùi khói bếp còn vương vấn trong không khí. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, và đâu đó xa xa là tiếng trẻ con nô đùa trong giấc mơ, tất cả tạo nên một bức tranh yên bình, thanh tĩnh, đối lập hoàn toàn với không khí căng thẳng và phán xét vừa diễn ra tại Thái Huyền Tông. Đây là cuộc sống mà Tạ Trần đã gìn giữ, là nhân gian mà anh trân trọng.

Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, ánh trăng chiếu rọi khuôn mặt gầy gò, thanh tú của anh. Đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vô thường của thế gian. Anh khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa trong vòm miệng, mang theo vị đắng nhẹ. Anh cảm nhận được. Một làn sóng linh khí hỗn loạn, mang theo một ý chí cô lập và phán xét cực đoan, đang lan tỏa khắp càn khôn. Đó không phải là một đòn tấn công trực diện, mà là một áp lực vô hình, một bản án được tuyên bố bởi toàn bộ giới tu hành bảo thủ, nhằm mục đích đẩy anh vào đường cùng. Anh biết rõ, bản án "nghịch thiên" kia đã chính thức được tuyên, và anh đã trở thành "kẻ thù" chung của tiên môn.

Tạ Trần không hề tỏ ra ngạc nhiên, cũng không có vẻ sợ hãi hay tức giận. Ánh mắt anh vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Anh chỉ khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút mệt mỏi, nhưng không hề có sự hối tiếc. Anh đã biết trước điều này sẽ xảy ra, từ cái khoảnh khắc anh quyết định không trở thành công cụ của Thiên Đạo, không đi theo con đường "vá trời" mà họ đã định.

"Bản án nghịch thiên..." Anh thầm nhủ trong lòng, tiếng nói nội tâm trầm lắng. "Vậy ra, cứu rỗi một Thôn Vân Sơn, bảo vệ sự sống của những phàm nhân vô tội, lại là tội ác tày trời trong mắt các ngươi." Anh khẽ nhếch mép cười nhạt, một nụ cười đầy châm biếm và thấu hiểu. Anh hiểu rằng, cái gọi là "chính đạo" của tiên môn, thực chất chỉ là sự bảo vệ cái "trật tự" đã định sẵn của Thiên Đạo, bất chấp cái giá phải trả là sự sống và nhân tính của phàm nhân. Họ sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi một con đường khác, một khả năng khác ngoài con đường tu tiên mà họ đã tôn sùng.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những mái nhà tranh yên bình của Thôn Vân Sơn chìm trong ánh trăng bạc. Những cánh đồng lúa xanh tốt, những cây trái đơm hoa kết trái, tất cả đều là minh chứng cho sự lựa chọn của anh. Anh không hối tiếc. Anh không muốn trở thành tiên, không muốn đạt được sức mạnh mà phải đánh đổi bằng cảm xúc, ký ức và nhân tính của mình. Anh chỉ muốn "sống một đời bình thường," giữ trọn bản chất con người, và dùng trí tuệ để giải quyết những vấn đề của nhân gian.

"Thiên Đạo à, ngươi muốn kiểm tra ta? Hay là muốn ta phải quỳ phục?" Anh thầm hỏi, ánh mắt nhìn thẳng vào hư không, như thể đang đối thoại với một thực thể vô hình. Anh hiểu rằng, sự suy yếu của Thiên Đạo không phải do anh gây ra, mà là do sự kiệt quệ của chính nó, do sự cứng nhắc và độc đoán của nó khi từ chối sự biến đổi, sự luân hồi của vạn vật. Anh, một "điểm neo nhân quả," chỉ đơn giản là một hạt giống gieo vào vết rạn đó, thúc đẩy quá trình mà Thiên Đạo đã cố gắng trì hoãn.

Đúng lúc đó, một cái bóng mờ, đen kịt, lạnh lẽo chợt hiện lên thoáng qua trong tầm mắt Tạ Trần, đứng lặng lẽ ở một góc khuất trong căn phòng. Đó là Bạch Vô Thường, một thực thể vô hình, không rõ mặt mũi, chỉ có đôi mắt sáng rực như những điểm lửa trên nền tối, phát ra khí tức lạnh lẽo, vô cảm. Hắn đứng đó, quan sát Tạ Trần với sự lạnh lùng tuyệt đối, như một lời cảnh báo vô thanh từ chính Thiên Đạo. Sự xuất hiện của hắn là một lời nhắc nhở rằng Thiên Đạo đang dõi theo từng bước đi của anh, và sẽ không ngần ngại can thiệp mạnh mẽ hơn nếu anh tiếp tục con đường "nghịch thiên" của mình.

Tạ Trần không nao núng. Anh không quay đầu lại, vẫn giữ nguyên tư thế nhấp trà, ánh mắt tĩnh lặng. Anh chỉ khẽ nhếch mép cười nhạt thêm lần nữa, một nụ cười đầy thách thức. Bạch Vô Thường, sau khi hoàn thành nhiệm vụ "cảnh báo" của mình, lặng lẽ tan biến vào không khí, để lại một làn khí lạnh lẽo thoáng qua.

Anh biết, sự tẩy chay và cô lập của tiên môn sẽ đẩy anh vào những tình huống khó khăn mới, buộc anh phải tìm kiếm những đồng minh khác hoặc phát huy khả năng "điểm neo nhân quả" theo những cách chưa từng có. Anh biết, bản án "nghịch thiên" này sẽ gây ra làn sóng phản ứng trái chiều, tạo ra sự chia rẽ trong các tông môn và có thể là cơ hội cho các thế lực khác, như Ma Chủ Cửu U, lợi dụng. Nhưng anh cũng biết, đây chính là bước đầu tiên trong việc "khẳng định vai trò điểm neo nhân quả" của anh, dù là theo hướng tiêu cực từ phía tiên môn. Anh đã trở thành một "kỳ nhân" bị xa lánh, nhưng lại có sức ảnh hưởng sâu rộng đến vận mệnh của thế giới.

Tạ Trần đặt chén trà xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ lần cuối, nơi Thôn Vân Sơn vẫn chìm trong ánh trăng yên bình. Anh không muốn thành tiên, anh chỉ muốn sống. Và nếu Thiên Đạo không cho anh sống một cách bình thường, anh sẽ tự mình phá cục. Dù phải gánh vác bản án "nghịch thiên," anh vẫn kiên định với con đường của mình, bởi vì, anh tin rằng, đó mới là con đường của "nhân gian." Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu, và Tạ Trần, một phàm nhân, đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free