Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 140: Hạt Mầm Bất Tu: Trí Tuệ Phàm Nhân Giữa Thiên Tai Thượng Cổ

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ đưa tay lên chạm vào Nguyệt Quang Trâm cài trên búi tóc, cảm nhận sự lạnh lẽo của ngọc thạch. Ánh mắt nàng nhìn thẳng vào hư không, không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là một sự quyết đoán mới mẻ, dù vẫn còn mơ hồ. Nàng biết, mình không thể chỉ là người quan sát nữa. Hạt giống hoài nghi đã nảy mầm trong nàng, và nó cần được tưới đẫm bằng sự thật. Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ có những hành động cụ thể để điều tra hoặc can thiệp vào sự kiện liên quan đến Tạ Trần, không còn chỉ là người đứng ngoài cuộc. Cơn sóng ngầm đã bắt đầu cuộn trào, và nàng, một tiên tử từng kiên định với đạo lý tiên gia, giờ đây cũng bị cuốn vào vòng xoáy ấy, tìm kiếm một câu trả lời cho ý nghĩa của sự tồn tại giữa một kỷ nguyên đang tàn lụi và một kỷ nguyên mới đang chực chờ khai sinh.

Cũng trong đêm ấy, khi vầng trăng Thượng Cổ vẫn còn treo lơ lửng trên đỉnh Trường Bạch Sơn, ban phát thứ ánh sáng bạc nhợt nhạt xuống nhân gian, một cơn đại vũ đã trút xuống Thôn Vân Sơn. Trận mưa dai dẳng suốt đêm, không dứt, khiến dòng suối nhỏ chảy qua làng vốn hiền hòa bỗng hóa thành mãnh thú gầm gừ. Đến rạng sáng, khi những tia nắng yếu ớt đầu tiên cố gắng xuyên qua tầng mây dày đặc, Thôn Vân Sơn hiện ra trong một cảnh tượng hoang tàn và hỗn loạn.

Nước bùn đỏ ngầu tràn vào từng ngóc ngách, nhấn chìm những mái nhà gỗ đơn sơ, những mảnh vườn rau xanh tốt, và cả những thửa ruộng lúa đang thì con gái. Tiếng gầm của dòng nước xoáy cuộn hòa lẫn tiếng kêu la, tiếng khóc than của người dân. Họ chạy vội vã trong bùn lầy, cố gắng cứu vãn chút tài sản ít ỏi còn sót lại, những gương mặt lấm lem bùn đất nhuốm đầy vẻ tuyệt vọng. Mùi đất ẩm nồng, mùi bùn tanh tưởi và hơi nước lạnh lẽo bao trùm cả thôn làng, tạo nên một bức tranh bi thảm của một nhân gian đang oằn mình chống chọi với tai ương.

Một nhóm tu sĩ từ các tiểu tông môn gần đó, vốn được phái đến để "giám sát" Thôn Vân Sơn sau bản án của Tạ Trần, giờ đây cũng đang cuống cuồng. Họ vận dụng pháp thuật, cố gắng dùng linh khí để ngăn dòng lũ, nhưng tất cả đều vô ích. Những bức tường linh lực mỏng manh dựng lên chỉ chống đỡ được trong chốc lát rồi bị dòng nước phá tan tành. Những đạo phù chú được niệm ra chỉ tạo nên những gợn sóng yếu ớt trên mặt nước cuồn cuộn.

"Trời ơi! Cứu chúng tôi với! Tiên nhân sao không giúp được gì?", một lão phụ run rẩy ôm đứa cháu nhỏ, khóc nấc.

Một vị tu sĩ trẻ, trán lấm tấm mồ hôi, gương mặt trắng bệch vì kiệt sức, bất lực nhìn dòng nước chảy xiết: "Dòng nước này quá mạnh, pháp thuật của chúng ta không đủ khống chế! Thiên Đạo đang suy yếu, linh khí hỗn loạn! Chúng ta... chúng ta không thể làm gì hơn!" Lời nói của hắn đầy sự tuyệt vọng, không chỉ vì bất lực trước thiên tai, mà còn vì sự lung lay trong niềm tin vào đạo pháp mà hắn đã dành cả đời để theo đuổi. Những lời lẽ của Tạ Trần, về sự suy kiệt của Thiên Đạo, về linh khí mỏng manh, về cái giá của tu hành, bỗng trở nên chân thực đến đáng sợ.

Trong cảnh hỗn loạn ấy, Tạ Trần đứng trên một gò đất cao, tách biệt khỏi đám đông hoảng loạn, nhưng cũng không can dự vào những nỗ lực vô vọng của các tu sĩ. Thân hình anh gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, càng làm nổi bật vẻ đối lập với khung cảnh thiên tai hùng vĩ. Khuôn mặt thanh tú của anh trầm tĩnh đến lạ lùng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như đang nhìn thấu mọi sự vận hành của dòng chảy, của địa hình, của "nhân quả". Anh không mặc giáp trụ, không có pháp khí, chỉ khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, nhưng khí chất lại vững vàng như một ngọn núi.

Mộ Dung Tuyết đứng cạnh anh, gương mặt dịu dàng toát lên vẻ lo lắng, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối vào Tạ Trần. Nàng nhìn những người dân đang gồng mình chống chọi, những đứa trẻ co ro trong vòng tay mẹ, lòng nàng quặn thắt. Nàng muốn giúp, nhưng lại biết rằng pháp thuật y đạo của nàng chỉ có thể chữa lành vết thương, chứ không thể ngăn được dòng lũ. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, đứng bên kia Tạ Trần, tay nắm chặt thanh đao đã cùn. Hắn không nói gì, chỉ dõi theo từng ánh mắt, từng cử chỉ của Tạ Trần, chờ đợi hiệu lệnh.

Tạ Trần không vội vàng. Anh lắng nghe tiếng gầm gừ của dòng nước, tiếng khóc than của người dân, tiếng gió rít qua những khe núi. Anh cũng lắng nghe những lời thỉnh cầu, những câu nói bất lực của các tu sĩ. Anh như một “điểm neo” giữa dòng xoáy của tự nhiên và sự hỗn loạn của nhân tâm. Sau một lúc lâu, anh khẽ thở dài, hơi thở trắng xóa trong không khí ẩm lạnh.

"Dòng nước có quy luật của nó," Tạ Trần cất giọng, trầm tĩnh nhưng đủ vang vọng giữa tiếng ồn ào. "Nó không phải là kẻ thù, mà là một phần của tự nhiên. Chúng ta không thể chống lại nó một cách vô ích, mà phải thuận theo, phải dẫn dắt nó."

Bách Lý Hùng lập tức quay sang Tạ Trần: "Tạ công tử, xin người chỉ giáo!"

Tạ Trần đưa tay chỉ về phía thượng nguồn, nơi dòng nước đang đổ về mạnh nhất, và sau đó chỉ về phía hạ lưu, nơi dòng chảy có thể được phân tán. "Hãy nhìn kìa, dòng nước này tuy mạnh, nhưng nó vẫn đi theo những đường rãnh đã định. Chúng ta không thể dùng pháp thuật để 'khống chế' nó, vì bản thân pháp thuật cũng là một sự can thiệp cưỡng ép vào quy luật. Điều chúng ta cần làm là 'dẫn' nó, 'phân tán' nó. Nước sẽ tìm con đường thấp nhất để chảy. Vậy thì, hãy tạo ra những con đường đó cho nó."

Anh quay sang Bách Lý Hùng: "Đại ca, hãy tập hợp những người khỏe mạnh nhất. Chúng ta cần đào một con kênh thoát nước lớn, dẫn dòng chảy từ phía Tây sang phía Đông, nơi có một thung lũng sâu hơn. Đồng thời, hãy dùng đất đá, gỗ mục, và cả những thân cây đổ để đắp những con đê chắn tạm, không phải để ngăn hoàn toàn dòng nước, mà là để 'làm chậm' nó, 'chuyển hướng' nó."

"Còn Mộ Dung cô nương," Tạ Trần nhìn về phía Mộ Dung Tuyết, "nàng hãy chăm sóc những người bị thương, những đứa trẻ, những người yếu ớt. Sức lực của họ cần được giữ gìn."

Mộ Dung Tuyết gật đầu, lòng nàng cảm thấy ấm áp. Lời nói của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, mà là sự sắp xếp hợp lý, nhân văn. Bách Lý Hùng không chần chừ, lập tức quay người, giọng nói trầm hùng vang khắp thôn: "Dân làng đâu! Nghe lời Tạ công tử! Chúng ta hãy tự cứu lấy mình!"

Những lời nói của Tạ Trần không có chút linh lực nào, nhưng lại mang một sức mạnh thuyết phục kỳ lạ. Người dân, vốn đã tuyệt vọng, bỗng nhìn thấy một tia hy vọng. Các tu sĩ chứng kiến cảnh đó, ban đầu còn hoài nghi, nhưng rồi cũng bị cuốn vào. Một vài tu sĩ trẻ tuổi, đã từng chứng kiến bài luận đạo của Liễu Thanh Phong và những hoài nghi đã nảy mầm trong lòng, giờ đây cũng bắt đầu quan sát Tạ Trần với một ánh mắt khác.

***

Dưới sự chỉ dẫn của Tạ Trần, hàng trăm phàm nhân đã cùng nhau hành động. Không có pháp thuật hoa lệ, không có thần thông diệu kỳ, chỉ có sức người, ý chí kiên cường và trí tuệ thấu hiểu quy luật tự nhiên. Bách Lý Hùng dẫn đầu đội ngũ đàn ông khỏe mạnh, tay cầm cuốc xẻng, rìu gỗ, đào những con kênh mới trên nền đất bùn lầy. Tiếng cuốc xẻng va chạm vào đá, tiếng hò reo cổ vũ hòa cùng tiếng nước chảy, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và ý chí.

Tạ Trần không trực tiếp cầm cuốc, nhưng anh di chuyển liên tục, đôi mắt tinh anh quét khắp mọi nơi. Anh chỉ ra những điểm yếu của dòng chảy, nơi cần đắp đê cao hơn, nơi cần đào sâu hơn. "Dòng nước này như một sinh linh," anh nói với Bách Lý Hùng, "nó sẽ đi theo con đường ít kháng cự nhất. Nhiệm vụ của chúng ta là làm cho con đường chúng ta muốn nó đi trở nên 'ít kháng cự' hơn."

Mộ Dung Tuyết, với y phục màu xanh ngọc của y sư, dịu dàng và thanh lịch, không ngừng chăm sóc những người bị thương. Nàng dùng những bài thuốc dân gian, những phương pháp y thuật truyền thống để cầm máu, giảm đau, và sưởi ấm cho những người bị nhiễm lạnh. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng lúc này, sự tận tâm và lòng trắc ẩn đã lấn át tất cả. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo," nàng thầm nhủ, lời nói của mình lại vang vọng trong tâm trí. Nàng hiểu rằng, trong giờ phút này, hành động của nàng, của Tạ Trần, mới thực sự là "đạo".

Các tu sĩ ban đầu còn đứng nhìn với ánh mắt xem thường, cho rằng những việc làm của phàm nhân chỉ là "tiểu xảo", không thể địch lại sức mạnh thiên địa. Nhưng rồi, khi họ thấy dòng nước lũ dần dần được kiểm soát, khi những con kênh mới bắt đầu dẫn dòng chảy đi nơi khác, khi những con đê chắn tạm bằng đất đá và gỗ mục lại có hiệu quả hơn bất kỳ bức tường linh lực nào, sự hoài nghi trong họ bắt đầu biến thành sự chấn động.

Dương Quân, tu sĩ trẻ với khí chất nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết, đã không còn đứng cùng với các tu sĩ khác. Hắn lặng lẽ đứng từ xa, trên một hẻm núi nhỏ gần Hắc Phong Sơn, nơi hắn có thể bao quát toàn bộ Thôn Vân Sơn. Ánh mắt hắn sáng rực, tràn đầy sự mâu thuẫn. Hắn đã chứng kiến sự bất lực của các tiền bối, những người đã tu luyện hàng trăm năm, có thể dời núi lấp biển, nhưng lại bó tay trước một trận lũ. Và hắn cũng chứng kiến Tạ Trần, một phàm nhân không có chút tu vi nào, chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu, lại có thể dẫn dắt người dân vượt qua tai ương.

"Trí tuệ phàm nhân... hơn hẳn thần thông tiên gia?" Dương Quân thầm thì, giọng nói lạc đi. "Lẽ nào, đạo của chúng ta đã sai lầm ngay từ đầu?" Câu hỏi này không chỉ là một nghi vấn, mà là một vết nứt sâu sắc trong niềm tin của hắn, một hạt giống hoài nghi được gieo từ bài diễn thuyết của Liễu Thanh Phong, giờ đây đang nảy mầm mạnh mẽ.

Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, lặng lẽ quan sát từ xa. Ông không tham gia vào việc đào kênh đắp đê, nhưng mỗi khi Tạ Trần đi ngang qua, ông lại gật đầu tán thưởng, đôi mắt đầy vẻ bao dung và trí tuệ. Trên tay ông vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ, nhưng lúc này, nó lại như một vật phẩm chứa đựng sự hiểu biết về quy luật tự nhiên, về sự sống và cái chết. Ông lão đã sống đủ lâu để biết rằng, đôi khi, sự giản dị lại là sức mạnh vĩ đại nhất.

Đến chiều tà, khi trời đã quang mây tạnh, nắng yếu ớt xuyên qua những kẽ lá, soi rọi xuống Thôn Vân Sơn, một cảnh tượng kỳ diệu đã diễn ra. Dòng lũ đã được kiểm soát hoàn toàn. Nước rút đi, để lộ ra những con đường làng, những ngôi nhà dù lấm lem bùn đất nhưng vẫn đứng vững. Không có ai bị chết đuối, chỉ có một vài người bị thương nhẹ. Tiếng khóc than đã thay bằng tiếng reo hò vui mừng, tiếng cảm tạ Tạ Trần vang vọng khắp nơi.

"Tạ công tử nói đúng! Sức người có hạn, nhưng trí tuệ lại vô biên!" Bách Lý Hùng đứng cạnh Tạ Trần, nắm tay anh thật chặt.

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên sự trầm tĩnh vốn có. Anh không hề tìm kiếm sự ca tụng, chỉ đơn giản là đã làm điều mình cho là đúng. Anh biết rằng, hành động này không chỉ cứu một thôn làng, mà còn củng cố niềm tin của phàm nhân vào chính bản thân họ, vào khả năng tự cứu lấy mình mà không cần dựa dẫm vào tiên gia. Đây chính là "nhân quả" mà anh đã gieo trồng, một "nhân quả" sẽ định hình lại vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian, ngay từ buổi đầu của Thiên Đạo Thượng Cổ. Dương Quân quay lưng bước đi, bóng dáng hắn in trên nền trời chiều tà, mang theo những suy tư nặng trĩu. Hắn cần một câu trả lời, không phải từ giáo điều, mà từ sự thật.

***

Đêm khuya, tại Thái Huyền Tông, ánh trăng sáng vằng vặc đổ xuống, bao phủ kiến trúc hùng vĩ của tông môn trong một màn bạc lạnh lẽo. Trong căn phòng luyện công cá nhân của Lăng Nguyệt Tiên Tử, mùi hương trầm thanh khiết vẫn thoang thoảng, quyện với chút linh khí mỏng manh từ đá linh thạch đặt ở bốn góc phòng. Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nhưng tâm trí nàng không hề yên tĩnh.

Nàng vừa nhận được báo cáo chi tiết về thảm họa lũ lụt ở Thôn Vân Sơn và cách Tạ Trần đã giải quyết nó. Từng câu chữ trong báo cáo như những nhát dao cứa vào niềm tin của nàng. Các tu sĩ vận dụng pháp thuật, linh khí, thần thông, nhưng đều bất lực. Ngược lại, một phàm nhân, không tu vi, chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu quy luật tự nhiên, lại có thể cứu vãn cả một thôn làng.

"Trí tuệ phàm nhân... hơn hẳn thần thông tiên gia?" Lăng Nguyệt Tiên Tử thầm thì, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự bàng hoàng. "Lẽ nào, đạo của chúng ta đã sai lầm ngay từ đầu Thượng Cổ này?" Những lời nói của Tạ Trần, những suy tư trong Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo', giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự "mất người" trong giới tu sĩ, sự chấp niệm vào sức mạnh mà bỏ quên trí tuệ, sự cưỡng cầu mà bỏ quên thuận theo tự nhiên – tất cả những điều đó đang hiện hữu rõ ràng trước mắt nàng.

Nàng nhớ lại những lời Liễu Thanh Phong đã nói, về sự "dị số nghịch thiên" của Tạ Trần. Nhưng giờ đây, ai mới thực sự là "nghịch thiên"? Kẻ thuận theo tự nhiên để cứu người, hay kẻ cố chấp vào pháp thuật mà bất lực trước thiên tai?

Cùng lúc đó, tại một điện khác của Thái Huyền Tông, nơi dành cho các trưởng lão tông môn, Liễu Thanh Phong giận dữ đập mạnh tay xuống bàn đá. Tiếng "rầm" vang lên khô khốc, làm rung động cả căn phòng. Gương mặt hắn thanh tú, nhưng giờ đây lại vặn vẹo vì phẫn nộ, đôi mắt sáng như sao lóe lên những tia lửa giận dữ.

"Hỗn xược! Hỗn xược tột cùng!" Liễu Thanh Phong gầm lên, giọng nói đầy sự cố chấp và khinh thường. "Cái tên phàm tục đó lại dám can thiệp vào vận mệnh thiên địa! Hắn đang phỉ báng đạo lý tu tiên Thượng Cổ! Hắn đang thách thức Thiên Đạo! Hắn không chỉ là 'dị số', hắn là một 'ác ma' đang gieo rắc sự hoài nghi vào tâm trí phàm nhân, khiến họ chối bỏ sự vĩ đại của tiên môn!"

Hắn không thể chấp nhận được sự thật rằng những tu sĩ tài ba của hắn lại bất lực trước một trận lũ, trong khi một phàm nhân lại thành công. Đối với hắn, đó không chỉ là thất bại của pháp thuật, mà là sự sỉ nhục đối với toàn bộ hệ thống tu tiên, đối với Thiên Đạo mà hắn tôn thờ. Sự tức giận của hắn không phải vì dân làng được cứu, mà vì cách họ được cứu, vì sự nổi bật của Tạ Trần.

Lăng Nguyệt Tiên Tử mở mắt, ánh mắt nàng phức tạp nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi trăng sáng vằng vặc. Nàng khẽ thở dài, trong lòng đã có một quyết định. Nàng sẽ phải tìm hiểu sâu hơn về Tạ Trần, về "phàm đạo" mà anh đang đi. Nàng không thể để những giáo điều mù quáng che mờ lý trí của mình nữa. Hạt giống hoài nghi đã nảy mầm thành một cây non, và nó cần được chăm sóc.

Trên bầu trời đêm, một bóng đen kịt lướt qua, không một tiếng động, không một gợn sóng. Đó là Bạch Vô Thường, đại diện của Thiên Đạo. Một ánh mắt vô cảm, không rõ từ đâu, quét qua Thái Huyền Tông, rồi lướt về phía Thôn Vân Sơn. Thiên Đạo đang ngày càng chú ý hơn đến "dị số" Tạ Trần. Sự thành công của Tạ Trần không chỉ cứu giúp phàm nhân mà còn gieo mầm chia rẽ sâu sắc trong giới tu sĩ, báo hiệu một cuộc khủng hoảng niềm tin lớn hơn sắp tới. Bạch Vô Thường như đang cân nhắc, liệu "dị số" này là một sai lầm cần xóa bỏ, hay là một biến số cần được "thử thách" để tái cân bằng lại Thiên Đạo đã mục ruỗng này.

Trong phòng, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng dậy, ánh mắt nàng kiên định. Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' mà Tạ Trần từng nhắc đến, giờ đây trở thành kim chỉ nam cho nàng. Nàng muốn tìm hiểu, muốn đối thoại, muốn nhìn rõ con đường mà Tạ Trần đang đi, con đường mà có lẽ, đã bị Thiên Đạo Thượng Cổ bỏ quên. Cuộc chiến không còn chỉ là giữa tiên và phàm, mà là giữa giáo điều và trí tuệ, giữa chấp niệm và buông bỏ, giữa một kỷ nguyên đang tàn và một tương lai vô định đang chờ được khai sinh.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free