Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1388: Góc Kể Chuyện: Hạt Giống Nhân Tính Nảy Mầm

Ánh sáng đầu ngày len lỏi qua ô cửa sổ bằng giấy dầu, phủ một lớp vàng nhạt lên những giá sách cao ngất trong quán của Tạ Trần. Không khí sáng sớm vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh từ đêm qua, nhưng đã được xua tan dần bởi sự ấm áp của ánh dương. Tạ Trần ngồi ngay ngắn bên bàn trà, nhịp nhàng gõ nhẹ ngón tay lên mép chén sứ men xanh. Hơi trà bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương thanh thoát của trà Long Tỉnh, lan tỏa khắp không gian tĩnh mịch. Đêm qua, cuộc đối thoại với Lăng Nguyệt Tiên Tử đã để lại những dư âm sâu sắc, không chỉ trong tâm trí nàng mà còn trong không khí quán sách, như một làn gió vô hình đã thổi bay đi lớp bụi cũ kỹ của những triết lý xưa cũ. Tạ Trần, với vẻ ngoài thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Y không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt đều chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, như thể y đã nhìn thấu vạn vật, xuyên suốt thời gian.

Đối diện y, Mai đang ngồi, tay vẫn cầm một cây bút lông nhỏ, đôi mắt tinh anh và rạng rỡ thường ngày giờ lại ánh lên vẻ đăm chiêu, chất chứa những suy tư. Mấy vệt màu vẽ còn vương trên đầu ngón tay nàng, như dấu vết của một giấc mơ chưa kịp phai. Nàng khẽ thở dài, rồi lại hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng gom góp đủ dũng khí để bày tỏ một điều gì đó trọng đại. Tiểu An, thư đồng nhỏ gầy gò với đôi mắt thông minh, đang thoăn thoắt sắp xếp lại mấy chồng sách cũ kỹ trên kệ. Thằng bé thoăn thoắt, đôi khi lại liếc nhìn về phía Mai, dường như cảm nhận được sự bất an nhẹ nhàng từ tỷ tỷ của mình. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng trà chảy nhẹ nhàng từ ấm xuống chén, và tiếng gió khẽ lay động tán cây cổ thụ ngoài sân, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của buổi sớm.

Mai đặt cây bút xuống, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần. "Tiên sinh," giọng nàng trầm hẳn, không còn vẻ hồn nhiên thường thấy, "sau những gì con đã chứng kiến hôm qua, và cả những lời tiên sinh đã nói với Lăng Nguyệt Tiên Tử... con cảm thấy trong lòng có điều gì đó đang cháy bỏng." Nàng dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm điều gì đó trong khoảng không vô định. "Lão Ngư Dân, ông ấy không chỉ buồn vì mẻ cá, mà còn vì sự cô độc, vì cảm giác không ai thấu hiểu. Và con tin rằng, không chỉ riêng ông ấy, mà rất nhiều người khác trong thị trấn này, trong nhân gian này, cũng đang mang trong lòng những nỗi niềm tương tự."

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, không vội đáp lời, chỉ nhìn Mai bằng ánh mắt khuyến khích. Y biết, Mai đang đứng trước một ngưỡng cửa mới, nơi nàng sẽ không chỉ đơn thuần là một họa sĩ tài năng, mà còn là một người kiến tạo.

"Con nghĩ," Mai tiếp tục, giọng nói dần trở nên mạnh mẽ hơn, "nếu mỗi người có thể kể câu chuyện của mình, những nỗi buồn, những niềm vui, những ước mơ thầm kín... họ sẽ tìm thấy sự đồng cảm, tìm thấy sự kết nối. Khi ấy, nỗi buồn sẽ vơi đi một nửa, và niềm vui sẽ nhân lên gấp bội." Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy khát vọng. "Con muốn tạo ra một nơi như vậy, một 'Góc Kể Chuyện' nhỏ bé trong thị trấn. Nơi mà ai cũng có thể đến, không phân biệt sang hèn, không phân biệt tu vi hay phàm tục, chỉ cần họ muốn chia sẻ, muốn lắng nghe."

Tạ Trần đặt chén trà xuống, một nụ cười nhạt thoáng hiện trên đôi môi y. "Ý tưởng không tồi, Mai. Một ý tưởng mang đầy hơi thở của Nhân Đạo." Y nhìn sâu vào mắt nàng. "Nhưng liệu người phàm có sẵn lòng mở lòng? Con người vốn dĩ thường quen giấu đi những góc khuất của bản thân, e sợ sự phán xét, e sợ sự yếu đuối bị phơi bày. Để họ cởi bỏ lớp vỏ bọc ấy, cần một sự tin tưởng rất lớn, và cả một sự dũng cảm không nhỏ."

Những lời của Tạ Trần không phải là hoài nghi, mà là một phép thử, một lời nhắc nhở về những thách thức tiềm ẩn. Mai gật đầu, vẻ mặt càng thêm kiên định. "Con biết. Nhưng con tin vào sức mạnh của sự chân thành. Con tin rằng, nếu ta lắng nghe bằng cả trái tim, nếu ta tạo ra một không gian an toàn, thì rồi họ sẽ mở lòng. Và con cũng tin rằng, mỗi câu chuyện, dù nhỏ bé đến đâu, cũng đều có giá trị riêng của nó, có thể chạm đến tâm hồn người khác."

Tiểu An, sau khi sắp xếp xong chồng sách cuối cùng, vội vàng chạy đến bên cạnh Mai. Đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu kỳ của thằng bé giờ đây tràn đầy sự ngưỡng mộ. "Tiên sinh nói đúng, Mai tỷ tỷ! Có thể ban đầu mọi người sẽ ngại ngùng. Nhưng con tin vào tỷ tỷ! Tỷ tỷ đã giúp Lão Ngư Dân hôm qua, nhất định cũng có thể giúp nhiều người khác." Thằng bé nắm chặt tay, vẻ mặt đầy quyết tâm. "Con sẽ giúp Mai tỷ tỷ! Con sẽ giúp tỷ tỷ vẽ bảng, con sẽ giúp tỷ tỷ bày biện, con sẽ giúp tỷ tỷ mang trà mời mọi người!"

Mai mỉm cười nhìn Tiểu An, lòng nàng ấm áp hẳn lên. "Cảm ơn đệ, Tiểu An." Nàng quay lại nhìn Tạ Trần, một lần nữa khẳng định ý chí của mình. Nàng lấy một mảnh giấy nhỏ và cây bút lông, bắt đầu phác thảo ý tưởng của mình: một cái bảng vẽ tay, vài chiếc ghế đơn sơ, một không gian mở. Những nét vẽ của nàng, dù chỉ là phác thảo, cũng đã chứa đựng sự ấm áp và mời gọi.

Tạ Trần nhìn Mai, rồi nhìn sang Tiểu An, đôi mắt y hiện lên một tia hài lòng. "Sự chân thành của con, Mai, chính là sức mạnh lớn nhất. Con đường 'Nhân Đạo' không cần pháp lực uyên thâm, không cần thần thông quảng đại, chỉ cần những hạt giống của lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu được gieo trồng." Y khẽ gật đầu, như một lời chấp thuận thầm lặng. "Cứ làm đi. Đôi khi, những điều nhỏ bé nhất lại có thể tạo nên những biến chuyển vĩ đại nhất. Hơn nữa, việc kể chuyện, lắng nghe, và thấu hiểu cũng là một loại 'tu luyện' vậy. Tu luyện để giữ trọn nhân tính, để không 'mất người'."

Mai cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh. Nàng biết, tiên sinh không chỉ ủng hộ ý tưởng của mình, mà còn nhìn thấy được ý nghĩa sâu xa hơn trong đó. Đây không chỉ là một dự án nhỏ, mà là một viên gạch đầu tiên trên con đường kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người được đề cao. Nàng cặm cụi phác thảo, từng nét bút đều chứa đựng sự hào hứng và quyết tâm. Mùi mực mới hòa lẫn với mùi trà và mùi giấy cũ, tạo nên một không gian đặc biệt, nơi những ý tưởng lớn lao đang dần thành hình từ những điều bình dị nhất. Tạ Trần vẫn ngồi đó, nhấp trà, ánh mắt y nhìn về phía xa xăm, như đã nhìn thấy trước viễn cảnh của một thị trấn, nơi những câu chuyện được kể, những trái tim được kết nối, và Thiên Đạo, có lẽ, sẽ không còn là một chấp niệm duy nhất.

***

Buổi chiều cùng ngày, khi ánh nắng đã dịu bớt, vàng óng như mật rót trên những mái nhà ngói âm dương của Thị Trấn An Bình, Mai và Tiểu An đã bắt tay vào thực hiện ý tưởng của mình. Thị trấn vốn đã nhộn nhịp vừa phải, với tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, tiếng chân người qua lại trên con đường lát đá. Mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường hòa quyện với mùi gỗ mục và đất ẩm, tạo nên một hương vị đặc trưng của cuộc sống phàm trần. Dù ồn ào, nhưng không khí ở đây vẫn giữ được một vẻ yên bình lạ thường, một sự thân thiện tự nhiên không cần cố gắng.

Mai chọn một góc khuất, nằm chếch về phía cuối quảng trường nhỏ của thị trấn, ngay dưới tán một cây cổ thụ già cỗi. Nơi đây không quá ồn ào nhưng vẫn đủ để mọi người dễ dàng nhìn thấy. Nàng cùng Tiểu An khiêng ra vài chiếc ghế gỗ đã cũ, sờn màu thời gian nhưng vẫn còn chắc chắn. Một cái bàn nhỏ cũng được đặt giữa các ghế, với mặt bàn hơi cong vênh nhưng được lau chùi sạch sẽ. Mai dùng những tấm ván gỗ thừa, cặm cụi vót nhọn, rồi dùng vôi trắng vẽ lên đó dòng chữ nắn nót, đầy tâm huyết: "Góc Kể Chuyện". Chữ viết tuy đơn sơ nhưng lại ẩn chứa một sự chân thành khó tả, như một lời mời gọi thầm lặng gửi đến mọi người.

"Chỉ cần một không gian nhỏ thôi, Tiểu An," Mai nói, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, "Quan trọng là tấm lòng của chúng ta, và sự chân thành mà chúng ta muốn trao đi." Nàng nhìn tấm bảng, rồi nhìn quanh không gian nhỏ bé mình vừa tạo ra, trong lòng dấy lên một chút lo lắng. Liệu mọi người có thực sự đến không? Liệu ý tưởng này có quá viển vông chăng? Nhưng rồi nàng xua đi những hoài nghi đó, thay vào đó là một niềm tin kiên định. Tạ Trần tiên sinh đã nói, sự chân thành chính là sức mạnh lớn nhất.

Tiểu An thoăn thoắt giúp Mai. Thằng bé gầy gò, nhưng lại rất nhanh nhẹn và khéo léo. Tay nó thoăn thoắt buộc một chiếc đèn lồng giấy lên cành cây cổ thụ. Chiếc đèn lồng màu vàng nhạt, tuy chưa thắp sáng nhưng đã hứa hẹn mang đến một sự ấm áp khi màn đêm buông xuống. Mùi vôi trắng trên tấm bảng mới vẽ, mùi gỗ cũ từ những chiếc ghế, và mùi hương tự nhiên của cây cỏ hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí rất riêng cho "Góc Kể Chuyện". Tiểu An còn cẩn thận trải một tấm chiếu nhỏ dưới gốc cây, mời gọi mọi người có thể ngồi thoải mái hơn.

"Tỷ tỷ, liệu có ai đến không?" Tiểu An khẽ hỏi, trong giọng nói có chút lo lắng trẻ con, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ háo hức. Thằng bé vừa nói vừa sắp xếp lại mấy lọ hoa dại Mai vừa hái, đặt lên bàn.

Mai mỉm cười trấn an Tiểu An. "Sẽ có chứ. Chỉ cần chúng ta kiên nhẫn. Ai cũng có câu chuyện của riêng mình, và ai cũng cần một nơi để kể, để lắng nghe." Nàng tin vào điều đó. Nàng tin rằng, giữa những bộn bề của cuộc sống, giữa những toan tính mưu sinh, con người vẫn luôn khao khát được kết nối, được thấu hiểu. Đây không phải là một pháp thuật cao siêu, không phải là một thần thông quảng đại, mà là một sức mạnh vô hình, tiềm ẩn trong mỗi trái tim nhân gian.

Một vài người qua đường tò mò dừng lại. Họ liếc nhìn tấm bảng "Góc Kể Chuyện", nhìn Mai và Tiểu An đang cặm cụi, rồi lại nhìn những chiếc ghế trống trơn. Một số người khẽ xì xào bàn tán, có lẽ là thắc mắc về mục đích của hai tỷ đệ. Một lão gia béo tốt đi ngang qua, ánh mắt khinh khỉnh đảo qua một lượt, rồi hừ một tiếng, vội vã bước đi. Một cô nương trẻ tuổi khác lại dừng lại lâu hơn một chút, ánh mắt tò mò nhưng pha chút e dè, cuối cùng cũng bước tiếp, có lẽ vì sự ngượng ngùng khi phải là người đầu tiên.

Mai không lấy đó làm nản lòng. Nàng biết, việc phá vỡ sự e dè, sự ngại ngùng của con người là một quá trình. Nàng ngồi xuống một chiếc ghế, hít thở sâu, cảm nhận làn gió nhẹ mơn man qua mái tóc, cảm nhận hơi ấm còn vương của nắng chiều. Trong lòng nàng, hình ảnh Lão Ngư Dân hiện lên, và rồi nàng lại nghĩ đến Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đã chứng kiến những điều này. Nàng tự hỏi, liệu nàng Tiên tử lạnh lùng ấy có đang quan sát mình lúc này không?

Từ xa, trên mái nhà của một ngôi nhà đối diện, khuất sau những chậu cây cảnh, một bóng người thanh thoát trong bộ bạch y khẽ ẩn mình. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ và đôi mắt phượng sắc bén, đang lặng lẽ quan sát mọi động thái của Mai và Tiểu An. Nàng không phát ra bất kỳ linh khí nào, như thể hòa mình vào không khí hoàng hôn đang buông xuống. Trong đôi mắt nàng, không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết mà thay vào đó là một sự phức tạp khó tả. Nàng đã nghe cuộc đối thoại giữa Mai và Tạ Trần sáng nay, và những lời nói của Tạ Trần vẫn còn văng vẳng trong tâm trí nàng: "Sức mạnh đó không cần Thiên Đạo ban tặng, không cần linh khí nuôi dưỡng, nó tự nhiên tồn tại trong mỗi chúng ta." Nàng nhìn những chiếc ghế gỗ đơn sơ, tấm bảng vẽ tay nguệch ngoạc, và chiếc đèn lồng giấy đang chờ được thắp sáng. Tất cả đều quá đỗi bình thường, quá đỗi nhỏ bé so với những gì nàng từng theo đuổi. Nhưng lạ thay, trong sự bình thường ấy, nàng lại cảm nhận được một luồng năng lượng khác, một sức mạnh vô hình đang dần len lỏi, một hạt giống đang chờ ngày nảy mầm. Lòng nàng vẫn đầy hoài nghi, nhưng sự tò mò lại càng lúc càng lớn. Nàng muốn xem, cái gọi là 'Góc Kể Chuyện' này, cái 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần nói đến, rốt cuộc sẽ mang lại điều gì cho nhân gian.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, rồi dần chuyển sang sắc tím thẫm. Không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo hơi sương đêm và mùi cỏ cây thoang thoảng. Chiếc đèn lồng giấy do Tiểu An treo đã được thắp sáng, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, phá tan sự u ám của bóng đêm, tạo nên một vầng hào quang nhỏ bé nhưng đầy mời gọi cho "Góc Kể Chuyện". Mai và Tiểu An vẫn kiên nhẫn ngồi đó, chờ đợi. Thỉnh thoảng, một cơn gió nhẹ lướt qua, làm chiếc đèn lồng đung đưa khe khẽ, tạo nên những bóng hình nhảy múa trên tấm bảng gỗ. Tiếng xì xào của người dân thị trấn dần thưa thớt, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của đêm.

Sự chờ đợi ban đầu thật dài. Nhiều người vẫn đi qua, liếc nhìn, rồi lại vội vã bước đi, như thể họ e ngại một điều gì đó vô hình. Mai cảm thấy một chút thất vọng len lỏi trong lòng, nhưng nàng nhanh chóng gạt bỏ nó. Nàng hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm. "Ai cũng có một câu chuyện," nàng lẩm bẩm, như tự trấn an chính mình.

Bỗng nhiên, một bóng người béo tròn, nhanh nhẹn không ngờ, xuất hiện từ phía con hẻm nhỏ. Đó là Bà Mối Mai, với chiếc kính gọng vàng lấp lánh trên sống mũi, mái tóc búi cao gọn gàng và nụ cười tươi rói thường trực. Bà bước thẳng đến "Góc Kể Chuyện", không chút e dè, sự xuất hiện của bà như một luồng gió mới, phá tan sự ngại ngùng đang bao trùm.

"Ôi dào, cái góc này hay ho thật!" Bà Mối Mai nói, giọng bà nhanh như gió, vang lên rõ ràng trong màn đêm tĩnh mịch. "Hai đứa nhỏ này có ý tưởng lạ lùng quá. Để ta xem nào..." Bà đảo mắt nhìn tấm bảng "Góc Kể Chuyện", rồi cười phá lên. "Để ta kể cho mà nghe, cái thời ta còn son trẻ, se duyên cho bao nhiêu cặp đôi trai gái trong thị trấn này... Có những mối tình éo le lắm, tưởng chừng như không thành, vậy mà qua tay ta, lại nên vợ nên chồng hết!"

Bà Mối Mai không đợi ai mời, đã tự nhiên ngồi phịch xuống một trong những chiếc ghế gỗ cũ, kéo chiếc khăn tay ra quạt phành phạch. Câu chuyện của bà bắt đầu, với giọng điệu vui vẻ, phá tan sự ngại ngùng ban đầu. Bà kể về một chàng thư sinh nghèo yêu cô tiểu thư con nhà phú hộ, về những lần bà phải lén lút đưa thư, về những buổi hẹn hò lén lút dưới ánh trăng. Câu chuyện của bà đầy ắp những chi tiết th�� vị, những tình huống dở khóc dở cười, khiến Mai và Tiểu An phải bật cười khúc khích.

Tiểu An nhanh nhẹn mang ra hai chén trà thảo mộc nóng hổi, mời Bà Mối Mai. Mùi trà thơm nhẹ lan tỏa trong không khí, hòa quyện với mùi sương đêm và mùi giấy cũ từ những trang sách.

Dần dần, tiếng cười và giọng kể chuyện của Bà Mối Mai đã thu hút sự chú ý của những người qua đường. Một người phụ nữ trung niên, gánh trên vai gánh rau củ, ban đầu chỉ đứng lắng nghe từ xa, rồi tò mò đến gần hơn, cuối cùng cũng đặt gánh rau xuống, tìm một chỗ ngồi.

"Chuyện của ta thì không ly kỳ như của bà mối," người phụ nữ trung niên e dè nói, giọng nàng nhỏ nhẹ. "Nhưng ta nhớ hồi xưa, có lần... chồng ta đi đánh cá ngoài biển, gặp bão lớn, tưởng chừng như không về được. Ta cứ đứng đợi ở bến thuyền, ngày này qua ngày khác, lòng như lửa đốt. Đến khi ông ấy trở về, cả người ướt sũng, nhưng vẫn ôm chặt mẻ cá vào lòng... lúc ấy ta chỉ biết ôm chầm lấy ông ấy mà khóc, không còn nghĩ đến mẻ cá nữa." Nàng ngưng lại, ánh mắt xa xăm, rồi khẽ cười. "Đó là lần đầu tiên ta biết, tình yêu không chỉ là những lời nói ngọt ngào, mà còn là sự lo lắng, là nỗi sợ hãi mất đi nhau."

Mai lắng nghe chăm chú, đôi mắt nàng lấp lánh sự đồng cảm. Nàng khẽ lấy cây bút lông, phác họa những nét biểu cảm trên khuôn mặt người phụ nữ: sự lo lắng, niềm vui vỡ òa, và nụ cười hiền lành. Tiểu An cũng ngồi cạnh, đôi mắt toát lên vẻ say mê, như thể đang được nghe một câu chuyện cổ tích.

"Thấy không, Tiểu An?" Mai khẽ nói nhỏ với thằng bé, "Ai cũng có một câu chuyện."

Và cứ thế, một người rồi lại một người khác, họ bắt đầu đến gần "Góc Kể Chuyện". Ban đầu chỉ là những người già, những người phụ nữ, nhưng rồi cả những người đàn ông cũng tò mò ghé lại. Họ không còn e dè nữa, như thể lời kể của Bà Mối Mai và người phụ nữ trung niên đã phá tan lớp băng giá vô hình. Có người chỉ im lặng lắng nghe, đôi mắt đăm chiêu theo từng câu chuyện. Có người lại mạnh dạn chia sẻ những mẩu chuyện nhỏ về cuộc sống thường ngày của mình: về một lần l��c đường trong rừng, về một giấc mơ kỳ lạ, về nỗi nhớ quê hương, về niềm vui khi đứa cháu đầu lòng chào đời.

Không có những thần thông biến hóa, không có những pháp bảo kỳ lạ, chỉ có những câu chuyện đời thường, những cảm xúc chân thật, nhưng lại có một sức mạnh lay động lòng người đến lạ kỳ. Ánh đèn lồng ấm áp hắt lên những khuôn mặt, mỗi khuôn mặt đều mang một vẻ riêng, nhưng trong khoảnh khắc đó, tất cả đều chung một cảm xúc – sự kết nối.

Trên mái nhà đối diện, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, như một bức tượng bạch ngọc hòa mình vào màn đêm. Ánh mắt nàng dõi theo từng cử chỉ của Mai, từng nụ cười, từng giọt nước mắt của những người đang kể chuyện. Nàng nhìn thấy những khuôn mặt rạng rỡ khi được chia sẻ, nhìn thấy sự đồng cảm trong ánh mắt của người lắng nghe. Nàng nhìn thấy Bà Mối Mai đang kể chuyện một cách say sưa, người phụ nữ trung niên với nụ cười hiền lành, và cả Mai, đang vẽ phác những cảm xúc đó vào cuốn sổ tay của mình.

Trong đầu nàng, những lời của T�� Trần lại vang vọng: "Sức mạnh không phải chỉ là khả năng phá hủy, mà còn là khả năng kiến tạo; không phải chỉ là khả năng thống trị, mà còn là khả năng kết nối... Sức mạnh đó không cần Thiên Đạo ban tặng, không cần linh khí nuôi dưỡng, nó tự nhiên tồn tại trong mỗi chúng ta."

Nàng đã từng coi thường những giá trị phàm tục này, coi chúng là yếu đuối, là những ràng buộc cản trở con đường tu tiên. Nhưng giờ đây, nàng lại cảm thấy một luồng ấm áp kỳ lạ đang lan tỏa trong lồng ngực. Cái sức mạnh của sự kết nối, của lòng trắc ẩn, của sự thấu hiểu này, không hề yếu ớt. Trái lại, nó mạnh mẽ đến nỗi có thể lay chuyển cả một tâm hồn đã từng chai sạn như nàng. Nàng cảm thấy mình như đang đứng trước một ngã rẽ, một bên là con đường tu tiên đầy quyền năng nhưng cô độc, một bên là con đường 'Nhân Đạo' bình dị nhưng đầy ấm áp và ý nghĩa.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhắm mắt lại. Nàng không còn chắc chắn về con đường mình đã chọn, về giá trị của tu vi và sức mạnh pháp thuật. Những giáo điều cũ của tiên môn đang lung lay trong tâm trí nàng. Nàng hiểu rằng, sự thay đổi trong nhận thức của nàng sẽ không chỉ dừng lại ở suy nghĩ, mà sẽ dẫn đến những hành động cụ thể để tìm hiểu sâu hơn về 'Nhân Đạo', thậm chí là bảo vệ nó, thay vì chỉ quan sát.

Dưới ánh đèn lồng, "Góc Kể Chuyện" vẫn tiếp tục. Tiếng kể chuyện trầm bổng, tiếng cười khúc khích, tiếng thở dài nhẹ nhõm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của nhân gian. Mai nhìn những khuôn mặt đang say sưa kể chuyện, lòng nàng tràn đầy hy vọng. Nàng biết, đây chỉ là khởi đầu. Những hạt giống của lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu đã được gieo, và chúng sẽ nảy mầm, đâm chồi, tạo nên một khu vườn nhân tính tươi tốt trong Kỷ Nguyên Nhân Gian này. Và mỗi câu chuyện được kể, mỗi trái tim được kết nối, chính là một bước đi nhỏ, nhưng vững chắc, trên con đường tìm kiếm sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free