Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1387: Sức Mạnh Vô Hình: Cuộc Đối Thoại Giữa Tiên Và Phàm

Đêm đã xuống sâu, trùm lên Thị Trấn An Bình một tấm màn nhung huyền hoặc, chỉ còn những ánh đèn lồng yếu ớt lấp lánh như những đốm lửa ma trơi giữa cõi phàm trần. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí vẫn giữ nguyên sự tĩnh lặng thường nhật. Hoàng hôn đã buông xuống từ lâu, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Gió thu se lạnh luồn qua khe cửa, khẽ lay động những trang giấy đã ngả vàng của các cuốn cổ thư trên giá. Tạ Trần ngồi sau quầy sách làm bằng gỗ mun cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm tựa vực thẳm cổ xưa đang lướt qua một quyển y thư cũ kỹ, nhưng tâm trí y lại không hoàn toàn đặt vào những dòng chữ Hán Nôm rắc rối.

Hương trầm thoang thoảng quyện với mùi giấy cũ và mực tàu, tạo nên một thứ không khí vừa trang trọng vừa ấm cúng, đặc trưng của quán sách. Bên cạnh y, Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt thông minh, đang cẩn thận sắp xếp lại những cuốn sách cũ trên giá, mỗi động tác đều nhẹ nhàng như sợ làm vỡ đi sự yên bình đang bao trùm. Thỉnh thoảng, Tiểu An lại ngước nhìn Tạ Trần, có lẽ cậu bé đang chờ đợi một câu hỏi, một lời chỉ dẫn, hoặc chỉ đơn thuần là muốn cảm nhận sự hiện diện trầm tĩnh của tiên sinh mình.

Tạ Trần đặt cuốn sách xuống bàn, phát ra một tiếng động rất khẽ, như một lời thở dài vô hình của thời gian. Y nhấp một ngụm trà nóng đã nguội bớt, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng lại xoa dịu phần nào sự suy tư đang cuộn xoáy trong lòng. Ánh mắt y lướt qua khung cửa sổ gỗ lim đã sờn cũ, nhìn ra ngoài màn đêm thăm thẳm. Mặc dù không gian tĩnh lặng, nhưng trong tâm trí Tạ Trần, hình ảnh Mai và Lão Ngư Dân vẫn hiện rõ mồn một. Cái cách cô bé phàm nhân nhỏ bé ấy, bằng sự tinh tế và lòng trắc ẩn thuần khiết, đã chạm đến một tâm hồn đang tan vỡ, đã thắp lên ngọn lửa hy vọng trong đáy sâu tuyệt vọng. Đó không phải là pháp thuật, không phải là linh khí, nhưng lại là một thứ “sức mạnh” vượt xa mọi thần thông mà giới tu tiên vẫn hằng theo đuổi. Nó là khả năng kết nối, là sự thấu hiểu, là lòng trắc ẩn – những giá trị mà nhân gian này đang dần định hình để trở thành nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên không còn tiên đạo.

"Tiểu An," Tạ Trần khẽ gọi, giọng y trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, "con nghĩ sao về... bức tranh của Mai?"

Tiểu An giật mình, đặt cuốn sách đang cầm xuống, hơi ngập ngừng. "Thưa tiên sinh, con... con thấy nó rất đẹp. Lão Ngư Dân đã khóc." Cậu bé ngước đôi mắt to tròn nhìn Tạ Trần, ánh lên vẻ hiếu kỳ và ngưỡng mộ. "Nhưng con vẫn chưa hiểu hết. Vì sao một bức tranh... lại có thể khiến một người lớn như Lão Ngư Dân bật khóc, lại có thể khiến ông ấy không còn buồn nữa, dù mẻ cá vẫn không đầy?"

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, đặt chén trà xuống, ánh mắt y nhìn xa xăm như xuyên thấu lớp màn đêm dày đặc. "Đó không chỉ là một bức tranh, Tiểu An. Đó là một tấm gương. Mai đã dùng trái tim mình để nhìn thấu nỗi lòng của Lão Ngư Dân, dùng tài năng của mình để phản chiếu nỗi buồn, sự kiên cường và tình yêu của ông ấy dành cho dòng sông. Khi Lão Ngư Dân nhìn vào bức tranh, ông ấy không chỉ thấy hình ảnh của mình, mà còn thấy một phần tâm hồn mình được người khác thấu hiểu, được người khác trân trọng. Con người ta, đôi khi không cần một giải pháp vật chất cho mọi vấn đề, mà cần một sự sẻ chia, một sự đồng cảm."

Y ngừng lại, khẽ thở dài. "Giới tu tiên thường tìm kiếm sức mạnh từ bên ngoài, từ linh khí, từ pháp thuật, từ những bí cảnh, thiên tài địa bảo. Họ tin rằng sức mạnh đó có thể giải quyết mọi thứ, có thể bảo vệ chúng sinh. Nhưng họ lại quên mất một điều cơ bản nhất: sức mạnh chân chính có khi lại nằm ở bên trong mỗi con người, ở khả năng kết nối với đồng loại, ở lòng trắc ẩn. Sức mạnh đó không thể hô phong hoán vũ, không thể trường sinh bất lão, nhưng nó có thể xoa dịu nỗi đau, hàn gắn vết thương lòng, và nuôi dưỡng hy vọng."

Tiểu An trầm tư, đôi lông mày nhỏ nhắn khẽ nhíu lại. "Nhưng tiên sinh, nếu không có s��c mạnh để chống lại Ma Tộc, thì sao có thể bảo vệ nhân gian?"

Tạ Trần lắc đầu. "Đó là một câu hỏi mà rất nhiều người đang trăn trở, Tiểu An. Nhưng con hãy nghĩ xem, nếu mỗi người trong nhân gian này đều có thể thấu hiểu nhau, đều có thể sẻ chia và đồng cảm, thì liệu có còn chỗ cho những hận thù, những tranh chấp, những cuộc chiến không? Có khi, sự thấu hiểu có thể ngăn chặn một cuộc chiến trước khi nó bắt đầu. Nó không diệt trừ cái ác, mà là nuôi dưỡng cái thiện, để cái ác không còn chỗ dung thân. Hơn nữa, con đã thấy, tu vi càng cao, người ta càng dễ 'mất người', đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Sức mạnh đó, dù lớn đến đâu, có đáng không?"

Tiểu An không nói gì, chỉ cúi đầu suy nghĩ. Cậu bé cảm nhận được sự sâu sắc trong lời nói của tiên sinh, nhưng vẫn còn quá nhỏ để có thể lĩnh hội hết mọi tầng ý nghĩa. Tạ Trần cũng không thúc giục, y biết, những hạt giống triết lý cần thời gian để nảy mầm và trưởng thành. Y lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm càng lúc càng đặc quánh. Trong khoảnh khắc đó, y cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo nhưng thuần khiết, khác hẳn với không khí phàm trần đang bao trùm. Đó là hơi thở của tiên gia, của kẻ thoát tục, của người đã từ bỏ phàm trần.

Một làn gió lạnh thoảng qua khe cửa, mang theo một hương thơm thanh khiết đặc trưng của tiên gia, như mùi tuyết đọng trên đỉnh núi cao, hay sương sớm vương trên cánh hoa ngàn năm. Tiểu An giật mình, ngẩng đầu lên, đôi mắt cậu bé mở to khi nhìn thấy một bóng người dần hiện rõ dưới ánh đèn lồng yếu ớt treo trước cửa quán sách. Đó là một nữ tử, thân hình cao ráo, thanh thoát, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý khó tả. Nàng mặc bộ bạch y trắng thuần, không họa tiết, nhưng lại phát sáng mờ ảo trong đêm tối, như một vầng trăng cô độc vừa đáp xuống nhân gian. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản, tôn lên dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, chứa đựng sự uy nghiêm nhưng cũng ẩn chứa một nỗi mệt mỏi và cô độc sâu thẳm, nhìn thẳng vào Tạ Trần.

Tiểu An chưa từng thấy một người nào có khí chất như vậy. Cậu bé sợ hãi, theo bản năng lui lại phía sau quầy sách, nép mình vào bóng tối, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi vị tiên tử kia.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đúng vậy, chính là nàng. Nàng đứng đó, giữa ngưỡng cửa quán sách phàm tục, như một bức tranh thủy mặc lạc lõng giữa chợ đời. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần và Tiểu An đối thoại, đã nghe rõ từng lời y nói. Lời của Tạ Trần như những mũi kim châm vào sâu thẳm tâm can nàng, lay động những giáo điều đã hóa đá trong nàng suốt hàng ngàn năm.

"Ngươi... rốt cuộc muốn gì?" Lăng Nguyệt Tiên Tử cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo sự chất vấn và hoài nghi rõ rệt. Nàng bước vào quán, mỗi bước đi đều nhẹ như gió, không hề tạo ra tiếng động. Ánh mắt phượng sắc bén của nàng quét qua Tạ Trần, như muốn nhìn thấu tâm can y. "Những hành động của cô bé phàm nhân kia, những lời ngươi nói, đó là 'sức mạnh' gì mà khiến một người tu luyện như ta cũng phải dao động, phải hoài nghi con đường đã chọn?"

Tạ Trần không hề tỏ ra ngạc nhiên hay sợ hãi trước sự xuất hiện đột ngột của nàng. Y vẫn ngồi đó, trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, môi khẽ nở một nụ cười nhạt. "Chào mừng Tiên tử ghé thăm. Đêm đã khuya, chắc hẳn Tiên tử đã đi một chặng đường dài. Mời Tiên tử dùng trà."

Y không trả lời trực tiếp câu hỏi của nàng, mà chỉ khẽ gật đầu về chiếc bàn gỗ đặt giữa quán, nơi có hai chiếc ghế đã sẵn sàng. Tạ Trần rót một chén trà nóng từ ấm trà vẫn còn âm ấm, hương trà thơm dịu lan tỏa, xua đi phần nào cái lạnh lẽo mà Lăng Nguyệt Tiên Tử mang theo. Y đẩy chén trà về phía nàng, động tác tự nhiên, không chút khách sáo hay e dè.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không lập tức ngồi xuống. Nàng đứng đó, đôi mắt phượng vẫn nhìn chăm chú vào Tạ Trần, như đang tìm kiếm một dấu vết, một kẽ hở trong sự điềm tĩnh của y. Nàng đã quen với sự kính sợ, sự cung phụng từ phàm nhân, hoặc sự dè chừng từ các tu sĩ khác. Nhưng Tạ Trần thì khác. Y đối xử với nàng như một vị khách bình thường, không quá thân thiết, cũng không quá xa cách. S��� bình thản đó, trong mắt nàng, lại là một sự thách thức ngầm, một sự tự tin đến mức ngạo mạn.

"Ngươi vẫn chưa trả lời ta, Tạ Trần," nàng nói, giọng nàng có chút lạnh lùng hơn, "Ta hỏi ngươi, thứ sức mạnh mà ngươi nói đó là gì? Nó có thể chống lại Ma Tộc sao? Có thể bảo vệ nhân gian này khỏi sự tàn phá của linh khí suy kiệt, khỏi sự hủy diệt của Thiên Đạo sao?"

Tạ Trần khẽ thở dài, nhưng vẫn giữ nụ cười nhẹ trên môi. "Chỉ là sự thấu hiểu, Tiên tử. Sự thấu hiểu giữa người với người. Nó không phải sức mạnh để hủy diệt, mà là sức mạnh để hàn gắn. Nó không phải pháp thuật để ngăn chặn một đạo binh, mà là một hạt giống để ngăn chặn những đạo binh không bao giờ hình thành. Mời Tiên tử ngồi."

Như một lời mời không thể từ chối, nhưng không hề mang tính ép buộc, Lăng Nguyệt Tiên Tử cuối cùng cũng khẽ gật đầu. Nàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, động tác vẫn đầy thanh nhã nhưng trong lòng lại dâng lên một sự phức tạp khó tả. Nàng nhấp một ngụm trà, vị trà ấm áp lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo trong lòng nàng một cách lạ lùng. Hương thơm của trà, của giấy cũ, của gỗ mục, tất cả đều là những mùi hương phàm tục mà nàng đã bỏ quên từ rất lâu, giờ đây lại mang đến một cảm giác vừa xa lạ vừa thân thuộc đến bất ngờ.

Đêm đã trôi qua được một phần ba. Bên ngoài quán sách, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng gió xào xạc qua những tán lá cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của màn đêm. Ánh đèn dầu lờ mờ treo trong quán sách hắt bóng đổ dài trên sàn nhà gỗ, khiến không gian trở nên huyền ảo và sâu lắng. Tạ Trần và Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đối diện nhau, giữa họ là chiếc bàn gỗ nhỏ và hai chén trà đã vơi đi một nửa. Tiểu An đã ngủ gục trên một đống sách cũ ở góc quán, hoàn toàn không hay biết về cuộc đối thoại đang diễn ra giữa một phàm nhân và một tiên tử.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đặt chén trà xuống, đôi mắt phượng sắc bén của nàng vẫn nhìn thẳng vào Tạ Trần, nhưng sự lạnh lùng ban đầu đã vơi đi, thay vào đó là vẻ trầm tư, thậm chí là một chút bối rối. "Ngươi nói sự thấu hiểu là sức mạnh. Nhưng nếu không có tu vi, không có pháp lực, làm sao chống lại Ma Tộc, làm sao bảo vệ chúng sinh? Ngươi nghĩ, sự thấu hiểu có thể ngăn được một đạo binh sao? Khi Ma Tộc tàn sát nhân gian, khi linh khí cạn kiệt, khi Thiên Đạo sụp đổ, liệu những lời nói ấm áp của ngươi có thể hóa giải được cơn thịnh nộ của vạn vật?"

Giọng nàng vẫn trong trẻo, nhưng không còn mang tính chất chất vấn gay gắt như lúc ban đầu, mà thay vào đó là sự hoài nghi sâu sắc, một nỗi trăn trở đã đeo đẳng nàng suốt những ngày qua. Nàng từng là một trong những tu sĩ mạnh nhất, từng lãnh đạo hàng vạn tiên binh chống lại Ma Tộc. Nàng đã chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh, sự vô vọng của kẻ yếu. Với nàng, sức mạnh là tất cả, là điều kiện tiên quyết để sinh tồn và bảo vệ.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt y sâu thẳm như vũ trụ bao la. "Sự thấu hiểu có thể ngăn một cuộc chiến trước khi nó bắt đầu, Tiên tử. Nó không diệt trừ cái ác, mà là nuôi dưỡng cái thiện, để cái ác không còn chỗ dung thân. Ngươi đã chứng kiến Mai. Cô bé không có tu vi, không có pháp lực, nhưng bằng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn của mình, cô bé đã hóa giải một cuộc tranh cãi nhỏ trong làng, đã xoa dịu nỗi đau của Lão Ngư Dân. Những hành động nhỏ bé đó, dù không thể ngăn cản một đạo binh Ma Tộc, nhưng lại là nền tảng vững chắc để xây dựng một nhân gian mà ở đó, Ma Tộc không còn lý do để tồn tại, hoặc không còn tìm thấy sự đồng tình."

Y nhấp một ngụm trà, tiếp tục: "Hãy nghĩ về bản chất của Ma Tộc, Tiên tử. Chúng ta thường cho rằng chúng là hiện thân của cái ác thuần túy. Nhưng liệu có phải tất cả những gì chúng ta gọi là 'ác' đều không thể thấu hiểu? Hay chúng ta đã quá bận rộn với việc đối đầu, với việc dùng sức mạnh để đàn áp, mà quên đi việc tìm hiểu nguồn gốc của sự 'ác' đó? Nếu sự thấu hiểu có thể làm tan chảy một phần nhỏ của băng giá trong tâm hồn Ma Tộc, thì đó cũng đã là một 'sức mạnh' vĩ đại rồi. Sức mạnh của sự kết nối, sự đồng cảm, chính là bức tường thành vững chắc nhất, không thể bị phá hủy bởi bất kỳ pháp thuật hay tu vi nào."

Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng, ánh mắt nàng nhìn xa xăm, xuyên qua tấm cửa sổ, hướng về phía màn đêm thăm thẳm. Nàng vô thức đưa bàn tay lên, khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm đang cài trên búi tóc. Chiếc trâm ngọc bích lạnh lẽo, sáng lấp lánh dưới ánh đèn dầu, là biểu tượng cho thân phận, cho tu vi, cho những năm tháng dài đằng đẵng nàng đã sống trong thế giới tiên đạo. Nàng nhớ lại những lần cầm kiếm chiến đấu, những lần dùng pháp thuật quét sạch kẻ thù. Mỗi lần như vậy, nàng đều cảm thấy sức mạnh cuộn trào, cảm thấy mình đang bảo vệ nhân gian. Nhưng giờ đây, những cảm giác đó lại trở nên trống rỗng, vô vị.

"Sức mạnh đó... có khi lại khiến người 'mất người'," nàng khẽ lặp lại lời Tạ Trần đã nói với Tiểu An, giọng nàng trầm thấp, như một lời thì thầm với chính mình. "Ta đã chứng kiến rất nhiều tu sĩ, càng tu luyện cao, càng mất đi nhân tính. Họ trở nên vô cảm, vô tình, chỉ còn lại sự theo đuổi quyền năng tuyệt đối. Thậm chí, ta... ta cũng cảm thấy mình đang dần trở nên như vậy. Hàng ngàn năm tu luyện, ta đã đạt được những gì? Ngoại trừ sự cô độc và một quyền năng trống rỗng, ta có thực sự 'sống' không? Hay ta chỉ đang tồn tại, một cách vô vị, vô tình?"

Nàng nhìn xuống chén trà trong tay, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong làn khói bốc lên mờ ảo. "Ngươi nói đúng, Tạ Trần. Ta đã từng tin rằng sức mạnh là chân lý duy nhất. Ta đã từng nghĩ, chỉ có tu vi cao cường mới có thể bảo vệ nhân gian. Nhưng những gì ta chứng kiến ở Mai, ở Lão Ngư Dân... nó làm ta hoài nghi tất cả. Một tu sĩ có thể trường sinh, có thể hô phong hoán vũ, nhưng nếu không còn cảm xúc, không còn ký ức, không còn nhân tính, thì sự tồn tại đó có ý nghĩa gì? Một cuộc sống như vậy, có đáng không?"

Tạ Trần chỉ lắng nghe, không cắt ngang. Y hiểu rằng, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang đấu tranh với chính bản thân nàng, với những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí nàng suốt hàng ngàn năm. Đây là một cuộc xung đột nội tâm dữ dội, giữa ánh sáng của một kỷ nguyên mới và bóng tối của một kỷ nguyên đang tàn lụi.

"Tu vi cao cường có khi lại khiến người 'mất người'," Tạ Trần nhẹ nhàng tiếp lời, ánh mắt y nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, không một chút phán xét, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. "Đó là cái giá mà giới tu tiên đã phải trả. Khi con người ta quá tập trung vào việc thoát ly phàm trần, thoát ly khỏi những ràng buộc của thân xác, của cảm xúc, họ cũng vô tình thoát ly khỏi bản chất làm người của mình. Họ nghĩ rằng đó là sự siêu thoát, nhưng thực chất, đó lại là sự đánh mất chính mình. Sức mạnh đó, dù có vẻ vĩ đại đến đâu, nếu nó đánh đổi bằng nhân tính, thì có đáng không, Tiên tử?"

Y khẽ nhấp trà, không đợi nàng trả lời. "Con đường 'Nhân Đạo' mà ta theo đuổi, không phải là phủ nhận sức mạnh, mà là định nghĩa lại bản chất của sức mạnh. Sức mạnh không phải chỉ là khả năng phá hủy, mà còn là khả năng kiến tạo; không phải chỉ là khả năng thống trị, mà còn là khả năng kết nối; không phải chỉ là khả năng trường sinh, mà còn là khả năng sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. Khi con người ta tìm thấy sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường, khi họ biết yêu thương, biết sẻ chia, biết thấu hiểu, thì đó chính là sức mạnh chân chính. Sức mạnh đó không cần Thiên Đạo ban tặng, không cần linh khí nuôi dưỡng, nó tự nhiên tồn tại trong mỗi chúng ta."

Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói gì, nàng chỉ im lặng lắng nghe. Vẻ lạnh lùng trên mặt nàng đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc. Nàng cảm thấy một luồng ấm áp kỳ lạ đang len lỏi vào tận cùng trái tim đã đóng băng của mình. Những lời của Tạ Trần, dù không có chút pháp lực nào, nhưng lại có sức mạnh lay động tâm hồn nàng hơn bất kỳ thần thông nào mà nàng từng biết. Nàng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, nơi nàng thấy được sự bình yên, sự thấu hiểu, và một trí tuệ vượt xa mọi giới hạn của phàm trần.

"Vậy... ngươi nói, sự trọn vẹn không cần thành tiên?" nàng khẽ hỏi, giọng nàng nhỏ dần, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng.

Tạ Trần gật đầu. "Thành tiên, vốn dĩ là một chấp niệm. Một chấp niệm về sự bất tử, về quyền năng tối thượng, về việc thoát ly khỏi vòng luân hồi sinh tử. Nhưng nếu chúng ta có thể sống một đời trọn vẹn, chân thực, cảm nhận mọi hỉ nộ ái ố của nhân gian, thì dù sinh lão bệnh tử, dù chỉ là một kiếp người ngắn ngủi, đó cũng đã là một sự siêu thoát rồi. Chẳng phải giá trị của sự sống nằm ở sự cảm nhận, ở những mối liên kết, ở những ký ức, chứ không phải ở thời gian kéo dài bao lâu sao?"

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhắm mắt lại, bàn tay nàng vẫn vô thức nắm chặt Nguyệt Quang Trâm. Trong đầu nàng, những hình ảnh về những năm tháng tu luyện, về những trận chiến, về sự cô độc của quyền năng tối thượng, và cả hình ảnh Mai đang xoa dịu Lão Ngư Dân, những nụ cười, những giọt nước mắt, tất cả đều hiện lên rõ ràng, đan xen vào nhau. Nàng cảm thấy mình như đang đứng trước một ngã rẽ lớn, một bên là con đường tu tiên đầy quyền năng nhưng vô cảm, một bên là con đường 'Nhân Đạo' bình dị nhưng đầy ấm áp và ý nghĩa. Sự dao động trong tâm trí nàng đã đạt đến đỉnh điểm.

Nàng biết, cuộc đối thoại này, không chỉ là giữa nàng và Tạ Trần, mà còn là cuộc đối thoại giữa hai thế giới, hai triết lý. Và nàng, Lăng Nguyệt Tiên Tử cao ngạo, lạnh lùng, giờ đây lại cảm thấy mình đang bị kéo mạnh về phía thế giới phàm trần, về phía những giá trị mà nàng đã từng coi thường. Nàng mở mắt ra, nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt nàng không còn sự chất vấn, mà là một sự tìm kiếm chân thành, một sự khát khao hiểu biết. Cuộc tìm kiếm chân lý của nàng, giờ đây, mới thực sự bắt đầu, không phải trên đỉnh núi cao, không phải trong bí cảnh sâu thẳm, mà ngay tại quán sách nhỏ bé này, giữa lòng nhân gian. Nàng hiểu rằng, sự chuyển biến trong nhận thức của nàng sẽ không chỉ dừng lại ở suy nghĩ, mà sẽ dẫn đến những hành động cụ thể để tìm hiểu sâu hơn về 'Nhân Đạo', thậm chí là bảo vệ nó, thay vì chỉ quan sát. Và đây, chỉ là khởi đầu của một mối quan hệ phức tạp, sâu sắc hơn giữa nàng và Tạ Trần, định hình cho tương lai của cả Kỷ Nguyên Nhân Gian.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free