Nhân gian bất tu tiên - Chương 1386: Ánh Mắt Đồng Cảm: Mai Và Nỗi Buồn Của Người Đánh Cá
Gió nhẹ luồn qua những tán lá xanh non ven bờ sông, mang theo hơi ẩm mát lành và chút hương hoa dại vương vấn. Ánh nắng chiều tà đổ vàng óng ả lên mặt nước lấp lánh, nhuộm hồng những đám mây trôi lững lờ trên nền trời biếc. Tại Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc gỗ đơn giản nhưng thanh nhã, nép mình dưới bóng cây cổ thụ, Tạ Trần, Mai và Tiểu An đang chậm rãi dạo bước. Tiếng nước sông chảy róc rách như một khúc nhạc nền êm đềm, hòa cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ. Hương trà thoang thoảng từ quán xen lẫn mùi nước sông trong lành, khiến tâm hồn như được gột rửa.
Mai, với nét mặt trong sáng và đôi mắt lấp lánh tinh tế, vẫn đang say sưa kể về những điều cô bé muốn làm với nghệ thuật của mình. Cuốn sổ và cây bút chì quen thuộc luôn nằm gọn trong tay, như thể chúng là một phần không thể thiếu của cô bé. "Con muốn vẽ những câu chuyện của mọi người, tiên sinh ạ," Mai cất giọng dịu dàng, ánh mắt nhìn xa xăm về phía dòng sông. "Để họ biết rằng nỗi buồn của họ cũng đáng được lắng nghe, rằng họ không hề đơn độc. Đôi khi, một bức vẽ, một vài nét phác thảo, có thể nói lên nhiều điều hơn vạn lời nói." Cô bé chỉ tay ra xa, về phía những ngôi nhà thấp thoáng dưới rặng cây xanh rì, rồi lại hướng về những con thuyền nhỏ đang neo đậu bên bờ. "Con muốn nắm bắt cái khoảnh khắc mong manh khi một người cảm thấy được thấu hiểu, cái khoảnh khắc mà sự cô đơn tan biến, dù chỉ trong chốc lát. Con muốn nghệ thuật của con là một cây cầu, nối liền những trái tim đang lạc lõng."
Tiểu An đứng cạnh, đôi mắt toát lên vẻ thông minh nhưng vẫn còn ngây thơ, chăm chú lắng nghe từng lời của Mai. Cậu bé thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Mai, rồi lại nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự xác nhận. "Nhưng... nhưng những nỗi buồn đó, có khi nào chúng quá lớn, quá nặng nề để có thể vẽ ra không, Mai tỷ?" Tiểu An hỏi, giọng có chút bối rối. Cậu bé vẫn chưa thể hoàn toàn lý giải được những cảm xúc phức tạp của người lớn.
Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, khẽ mỉm cười. Nụ cười của y không tươi tắn, nhưng lại mang một vẻ mãn nguyện sâu sắc. Đôi mắt y sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo và thấu hiểu, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Y đã chứng kiến biết bao thăng trầm của Thiên Đạo, biết bao sự đổi thay của nhân gian, và giờ đây, y thấy ở Mai một tia hy vọng, một mầm non của kỷ nguyên mới. "Đó là một con đường rất đẹp, Mai," Tạ Trần trầm giọng, lời nói súc tích nhưng đầy ý nghĩa. "Một con đường mà ít ai dám chọn, bởi lẽ nó đòi hỏi sự dũng cảm để đối diện với nỗi đau của người khác, và cả sự kiên nhẫn để chuyển hóa nó thành vẻ đẹp. Nhiều người mải miết truy cầu sức mạnh, truy cầu sự trường sinh, mà quên mất rằng chính sự thấu hiểu và kết nối giữa những con người mới là thứ tạo nên giá trị vĩnh cửu của sự tồn tại. Con đường ấy, Mai, chính là con đường của 'Nhân Đạo', một 'Đạo' không cần linh khí, không cần pháp thuật, nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người sâu sắc hơn vạn pháp."
Y dừng lại, ánh mắt dõi theo một chiếc lá khô đang nhẹ nhàng rơi xuống mặt sông, trôi dạt theo dòng nước. "Trong thế giới mà Thiên Đạo đang dần suy kiệt, nơi linh khí ngày càng mỏng manh, con người cần tìm thấy ý nghĩa và sức mạnh từ những giá trị khác. Và chính những giá trị như lòng trắc ẩn, sự thấu hiểu, và khả năng kết nối cảm xúc này, sẽ là nền móng vững chắc cho kỷ nguyên mới. Con không chỉ là một nghệ sĩ, Mai. Con đang là một người kiến tạo. Con đang vẽ nên không chỉ những bức tranh, mà là những sợi dây vô hình, gắn kết nhân tâm, vá víu những mảnh vỡ trong cuộc sống bình thường của phàm nhân. Đó chính là 'Vô Vi Chi Đạo' mà ta hằng mong muốn." Tạ Trần gật đầu nhẹ, trong lòng dâng lên một sự tin tưởng mạnh mẽ vào thế hệ trẻ như Mai. Y biết, con đường y đã chọn, con đường không thành tiên, con đường sống một đời bình thường, đang dần kết trái, qua chính những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa của cô bé.
Khi ánh chiều dần tắt, nhuộm tím đỏ cả một góc trời, ba người tiếp tục cuộc hành trình dọc bờ sông. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo chút hơi lạnh của buổi hoàng hôn. Mùi nước sông nồng hơn, quyện với mùi ẩm mốc của những bến thuyền cũ kỹ. Sương mù bắt đầu lảng bảng từ phía xa, bao phủ lấy những ngọn cây, tạo nên một khung cảnh có chút âm u, huyền ảo. Họ đi qua những khúc quanh co, những lối mòn nhỏ, cho đến khi một hình ảnh quen thuộc đập vào mắt Mai. Đó là Bến Phà Lão Quỷ, một bến gỗ tạm bợ, với chiếc thuyền phà cũ kỹ và một túp lều nhỏ của người lái phà, thường xuyên chìm trong sương khói và sự tĩnh lặng.
Tại một góc khuất ven sông, nơi ít người qua lại, một Lão Ngư Dân đang ngồi thất thần bên con thuyền cũ kỹ của mình. Lưng ông còng hẳn xuống, mái tóc bạc trắng lưa thưa bị gió thổi bay lòa x��a. Khuôn mặt ông hằn rõ những nếp nhăn của thời gian và nắng gió, làn da đen sạm như vỏ cây cổ thụ. Đôi tay chai sần, thô ráp, đặt hờ hững trên chiếc lưới rách nát mà ông đang cố vá. Ánh mắt ông vô hồn nhìn ra mặt sông cuồn cuộn chảy, không một chút gợn sóng cảm xúc, nhưng lại chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm, không chỉ vì mẻ cá trống rỗng mà còn vì một điều gì đó nặng nề hơn, một nỗi buồn đã ăn sâu vào cốt tủy. Mùi ẩm mốc từ chiếc thuyền cũ và mùi khói bếp than thoảng bay từ túp lều nhỏ càng làm tăng thêm vẻ tiêu điều, hiu quạnh của khung cảnh.
Mai cảm nhận được điều đó ngay lập tức. Trái tim cô bé khẽ nhói lên, như thể nỗi buồn của ông lão đang tìm thấy tiếng vọng trong tâm hồn mình. Cô bé bước đến gần, nhẹ nhàng quỳ xuống ngang tầm mắt ông, không một chút e dè hay sợ hãi. Tiểu An, vẫn còn chút e ngại trước nỗi buồn sâu nặng của người lạ, nắm chặt tay Tạ Trần, đôi mắt lo lắng nhìn về phía Mai. Tạ Trần đứng từ xa quan sát, ánh mắt trầm tĩnh, y biết rằng Mai cần không gian riêng để kết nối.
"Ông ơi," Mai cất giọng dịu dàng, "Ông có vẻ buồn lắm. Có phải vì mẻ cá không như ý hôm nay không ạ?" Cô bé hỏi, ánh mắt đầy sự đồng cảm.
Lão Ngư Dân giật mình, đôi mắt vô hồn khẽ chớp, như vừa thoát khỏi một giấc mộng dài. Ông nhìn Mai, rồi lại nhìn về phía dòng sông. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực ông, mang theo tất cả sự mệt mỏi và chán chường của cuộc đời. "Cá... cá thì có lúc được lúc không, con bé ạ," ông nói, giọng khàn đặc và run rẩy, như tiếng gió rít qua khe cửa cũ. "Biển cả vô thường, cũng như lòng người vậy. Ngày nay biển cho, ngày mai biển lấy, đó là lẽ thường tình của người làm nghề chài lưới. Nhưng cái nỗi buồn trong lòng này," ông đưa tay lên ngực, "nó cứ đeo bám mãi, không gỡ ra được."
Ông lại thở dài, đôi mắt mờ đục nhìn ra mặt sông, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đang dần chìm nghỉm. "Nghề này, đời này, nó mai một dần rồi con bé ạ. Ngày xưa, cả làng ta sống nhờ con sông này. Tiếng hò reo, tiếng chèo khua nước, tiếng cá quẫy đuôi... giờ đâu còn nữa. Những con thuyền dần mục nát, những người trẻ thì bỏ làng lên phố, tìm kiếm những cái gọi là 'tiên đồ' mà chúng ta, những phàm nhân chân đất này, chẳng hiểu nổi." Ông dừng lại, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo, thấm vào râu bạc trắng. "Ta cứ ngồi đây, nhìn con sông, nhìn những chiếc lưới cũ, nhìn những kỷ niệm. Ta sợ, sợ một ngày nào đó, không còn ai nhớ đến nghề này nữa, không còn ai nhớ đến những câu chuyện của dòng sông này nữa. Ta sợ mình bị lãng quên, sợ cái nghề mà ông cha ta truyền lại, nó sẽ hoàn toàn biến mất, như những con cá hiếm hoi cuối cùng vậy."
Nỗi sợ bị lãng quên, nỗi cô đơn khi chứng kiến nghề truyền thống dần mai một, những kỷ niệm với con sông, tất cả hòa quyện lại thành một gánh nặng vô hình đè nặng lên trái tim ông. Giọng ông lão càng lúc càng nhỏ dần, mang theo sự tuyệt vọng, sự bất lực trước dòng chảy nghiệt ngã của thời gian và xã hội. Nước sông vẫn chảy, tiếng mái chèo khua nước từ một chiếc thuyền nhỏ khác vọng lại xa xa, tiếng gió thổi hiu hiu, nhưng tất cả chỉ càng làm nổi bật lên sự cô đ��n của ông lão giữa bến phà hoang vắng.
Mai không nói nhiều. Cô bé chỉ lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt trong sáng nhưng đầy thấu hiểu không rời khỏi khuôn mặt khắc khổ của Lão Ngư Dân. Cô bé quan sát từng nếp nhăn trên trán ông, từng vết chai sạn trên bàn tay, từng cái chớp mắt nặng trĩu nỗi niềm. Mùi nước sông và mùi ẩm mốc từ chiếc thuyền cũ dường như trở nên đậm đặc hơn, như đang kể câu chuyện về một cuộc đời gắn liền với sông nước. Mai nhẹ nhàng rút cuốn sổ và cây bút chì ra khỏi túi. Cô bé không hề hỏi thêm bất cứ điều gì, chỉ bắt đầu phác họa. Những nét vẽ của Mai không chỉ đơn thuần tái hiện hình ảnh Lão Ngư Dân đang ngồi vá lưới bên con thuyền cũ kỹ. Từng nét chì như có linh hồn, lột tả được nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt ông, sự kiên cường ẩn chứa trong dáng vẻ khắc khổ, và cả tình yêu thầm lặng mà ông dành cho con sông, cho cái nghề đã nuôi sống ông qua bao thế hệ. Mùi giấy mới và mùi chì than thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi nước sông, tạo nên một sự kết hợp kỳ lạ nhưng rất đỗi chân thực.
Thời gian như ngừng trôi. Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, bầu trời chuyển sang một màu tím đỏ u tịch, rồi dần chìm vào màn đêm đen kịt. Chỉ còn ánh sáng yếu ớt của những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên cao, và tiếng côn trùng kêu rả rích trong lùm cây. Không khí trở nên se lạnh hơn, nhưng một luồng hơi ấm kỳ lạ lại lan tỏa từ Mai, từ sự tập trung tuyệt đối của cô bé. Tạ Trần đứng đó, im lặng quan sát, ánh mắt y sáng ngời một niềm tin. Y biết, Mai đang làm được một điều mà hàng vạn tu sĩ với thần thông quảng đại cũng không thể làm được: chạm đến tận cùng tâm hồn một phàm nhân, và xoa dịu nó bằng lòng trắc ẩn thuần khiết nhất. Tiểu An đứng cạnh tiên sinh, ánh mắt vẫn còn chút hiếu kỳ nhưng cũng đầy ngưỡng mộ. Cậu bé cảm nhận được sự đặc biệt trong khoảnh khắc này, một sự đặc biệt không đến từ phép thuật, mà đến từ một thứ cảm xúc rất "người".
Khi bức tranh hoàn thành, Mai nhẹ nhàng nâng cuốn sổ lên, đưa về phía Lão Ngư Dân. "Ông ơi," cô bé nói, giọng vẫn dịu dàng như làn gió thoảng. "��ây là bức tranh con vẽ ông. Con không thể mang cá về cho ông, cũng không thể ngăn dòng chảy của thời gian, nhưng con có thể lắng nghe nỗi buồn của ông, và lưu giữ lại hình ảnh này."
Lão Ngư Dân ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn vào bức tranh. Ông sững sờ. Trong bức vẽ, ông không chỉ thấy hình ảnh của chính mình, mà còn thấy cả nỗi lòng mình, cả những kỷ niệm với con sông, cả nỗi sợ hãi về sự mai một. Từng nét chì khắc họa một cách chân thực đến đau lòng vẻ cô đơn, sự kiên cường, và tình yêu vĩnh cửu của ông dành cho sông nước. Ông cảm thấy như nỗi lòng mình, những điều mà ông không thể nói thành lời, đã được cô bé này thấu hiểu hoàn toàn. Đôi tay chai sần run rẩy đưa ra đón lấy cuốn sổ. Ông nhìn bức tranh, rồi lại nhìn Mai, đôi môi mấp máy nhưng không thành tiếng. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ, thấm ướt chòm râu bạc trắng. Đây không phải là những giọt nước mắt tuyệt vọng, mà là những giọt nước mắt của sự cảm động, của sự được thấu hiểu, của sự giải thoát.
"Ông không đơn độc đâu," Mai nói tiếp, giọng cô bé chứa đựng một sức mạnh kỳ lạ, "Nỗi buồn của ông, con thấy rõ. Bức tranh này là của ông, như một lời nhắc nhở rằng ông vẫn có giá trị, và nỗi lòng ông vẫn được lắng nghe. Dù nghề cá có mai một, nhưng câu chuyện của ông, tình yêu của ông với dòng sông này, sẽ không bao giờ bị lãng quên. Nó sẽ sống mãi trong từng nét vẽ, trong từng câu chuyện mà con kể, và trong trái tim những người biết trân trọng giá trị của cuộc sống bình thường."
Lão Ngư Dân không thể kìm nén được nữa. Ông khóc nấc lên, những tiếng sụt sịt khe khẽ hòa cùng tiếng nước sông chảy. Ông ôm chặt cuốn sổ vào lòng, như thể đó là một báu vật quý giá nhất. "Con bé... con bé đã nhìn thấu ta..." ông nghẹn ngào nói, "Cảm ơn con... cảm ơn con rất nhiều. Lần đầu tiên, ta cảm thấy nỗi buồn của mình được một người khác sẻ chia, được một người khác trân trọng đến vậy. Không cần cá đầy thuyền, không cần tiền bạc chất đống, chỉ cần có người hiểu được nỗi lòng này, là đủ rồi."
Tạ Trần đứng t�� xa, môi y khẽ nở một nụ cười mãn nguyện. Ánh mắt y tràn đầy sự tán thưởng. Y biết, Mai đã không chỉ vẽ một bức tranh, cô bé đã vẽ nên một cây cầu nối liền những tâm hồn, đã thắp lên một ngọn lửa ấm áp trong trái tim đang lạnh lẽo của Lão Ngư Dân. Đây chính là 'nhân tính' thuần khiết, một 'kỹ năng' vượt xa mọi phép thuật, mọi thần thông. Đó là khả năng kết nối và hàn gắn, là nền tảng vững chắc cho 'Nhân Đạo', một kỷ nguyên không còn tiên đạo, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Khả năng của Mai trong việc thấu hiểu và xoa dịu nỗi đau của người khác chắc chắn sẽ trở thành một yếu tố quan trọng trong việc xây dựng và củng cố Kỷ Nguyên Nhân Gian, chứng minh rằng lòng trắc ẩn là một sức mạnh vĩ đại.
Đêm đã xuống sâu. Trong Rừng Thanh Phong, nơi những cây cổ thụ vươn mình sừng sững, tạo nên một bức tường thành tối đen giữa trời và đất, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, bất động. Nàng đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Từ nơi ẩn mình giữa những tán lá dày đặc, nàng nhìn thấy ánh ho��ng hôn buông xuống, nhìn thấy hình ảnh Lão Ngư Dân cô đơn, và rồi nhìn thấy Mai, một cô bé phàm nhân nhỏ bé, bằng sự tinh tế và lòng trắc ẩn của mình, đã xoa dịu một tâm hồn đang tan vỡ. Nàng nhìn thấy bức tranh Mai vẽ, dù chỉ là những nét chì đơn giản, nhưng lại mang một sức mạnh cảm xúc mãnh liệt, khiến Lão Ngư Dân phải bật khóc. Nàng cảm nhận được một thứ "sức mạnh" phi thường toát ra từ hành động đó – một sức mạnh của sự kết nối, thấu hiểu, và lòng trắc ẩn, hoàn toàn khác với linh khí hay tu vi mà nàng đã tu luyện suốt hàng ngàn năm.
Gió lạnh rít qua kẽ lá, làm tà áo bạch y của nàng khẽ bay phần phật, nhưng nàng không hề cảm thấy lạnh. Trong lòng nàng, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Nàng từng là một trong những tu sĩ mạnh nhất, từng tin rằng sức mạnh tối thượng nằm ở tu vi, ở khả năng bay lượn trên mây, khả năng hô phong hoán vũ. Nhưng giờ đây, nàng lại chứng kiến một sức mạnh khác, một sức mạnh không cần đến linh khí, không cần đến pháp thuật, nhưng lại có thể lay động lòng người sâu sắc đến vậy.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đưa tay chạm vào lồng ngực, cảm nhận sự dao động mạnh mẽ trong tâm trí mình. Nàng tự hỏi, liệu đây có phải là 'đạo' mới mà Tạ Trần đang theo đuổi? "Thứ sức mạnh này... không có linh khí, nhưng lại có thể lay động lòng người sâu sắc đến vậy sao?" Nàng thầm thì, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự băn khoăn. "Nó không chỉ an ủi một người, mà còn có thể chữa lành một tâm hồn, xoa dịu nỗi sợ hãi bị lãng quên. Liệu con đường ta đang đi có thực sự là chân lý, hay chỉ là một ảo ảnh của quyền năng, một sự chấp niệm mù quáng vào sức mạnh hão huyền? Hàng ngàn năm tu luyện, ta đã đạt được những gì? Ngoại trừ sự cô độc và một quyền năng trống rỗng, ta có thực sự 'sống' không? Hay ta chỉ đang tồn tại, một cách vô vị, vô tình?"
Nỗi nghi ngờ trong lòng nàng ngày càng lớn, đe dọa lung lay cả những giáo điều nàng đã tin tưởng suốt hàng ngàn năm. Những hành động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa của thế hệ mới như Mai đang dần chứng minh giá trị của 'Vô Vi Chi Đạo' và là nền tảng vững chắc cho sự phát triển của văn minh phàm nhân, nơi cảm xúc và sự kết nối được đề cao. Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy mình như đang đứng trước một ngã rẽ lớn, một bên là con đường tu tiên đầy quyền năng nhưng vô cảm, một bên là con đường 'Nhân Đạo' bình dị nhưng đầy ấm áp và ý nghĩa. Sự dao động trong tâm trí nàng báo hiệu một sự thay đổi lớn hơn trong vai trò của nàng, có thể nàng sẽ chủ động tìm hiểu sâu hơn về 'Nhân Đạo' và thậm chí từ bỏ một phần giáo điều cũ để tìm kiếm chân lý mới. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng nhìn về phía bờ sông đã chìm trong bóng tối, nơi ánh sáng yếu ớt từ chiếc lồng đèn của Lão Ngư Dân vừa được thắp lên, ấm áp và kiên định, như một lời nhắc nhở về một giá trị vĩnh cửu mà nàng đã bỏ lỡ. Nàng biết, cuộc tìm kiếm chân lý của mình, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.