Nhân gian bất tu tiên - Chương 1385: Hòa Khí Làng Quê: Nét Nhạy Cảm Của Mai Gỡ Rối
Ánh hoàng hôn buông dần, nhuộm vàng cả thị trấn An Bình, nhưng trong quán sách của Tạ Trần, một ngọn đèn dầu đã được thắp lên, soi rõ những trang giấy còn vương hơi ấm của Mai. Lời khẳng định của Tạ Trần về "nhân tính" trong cô bé vẫn còn vang vọng, như một lời sấm truyền nhẹ nhàng, một lời tiên tri về kỷ nguyên mới. Mai siết chặt cuốn sổ phác thảo, ánh mắt long lanh như chứa đựng cả một bầu trời sao, nơi những khát vọng, những hoài bão về một thế giới được kết nối bằng tình người đang dần thành hình.
"Nó là nền tảng của một kỷ nguyên mới, Mai. Một kỷ nguyên mà trong đó, giá trị của con người không nằm ở việc họ có thể bay lượn trên mây hay hô m��a gọi gió, mà nằm ở khả năng yêu thương, thấu hiểu và tạo ra sự bình yên từ chính trái tim mình. Con chính là một trong những ngọn hải đăng cho kỷ nguyên đó, một minh chứng sống động cho thấy sự trọn vẹn không cần thành tiên." Giọng Tạ Trần trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, gieo vào lòng Mai những hạt giống của niềm tin và sự kiên định. Cô bé cảm thấy một dòng chảy ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, không phải linh khí cuộn trào, mà là một sức mạnh nội tại, một sự an nhiên tự tại, mạnh mẽ hơn bất kỳ loại công pháp tu luyện nào. Lời khẳng định của y về 'nhân tính' trong Mai báo hiệu cho sự trỗi dậy mạnh mẽ của một nền văn minh phàm nhân, nơi các giá trị con người được đặt lên hàng đầu, không cần đến tu vi hay linh khí. Mai sẽ trở thành một hình mẫu, một biểu tượng cho thế hệ mới, những người sẽ định hình kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu' bằng chính những giá trị nhân văn của họ.
Từ xa, trên đỉnh một ngọn đồi nhỏ cách Thị Trấn An Bình không xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó. Bóng nàng thanh tho��t in trên nền trời hoàng hôn rực rỡ, nhưng trong lòng nàng lại là một cơn bão tố. Nàng cảm nhận được luồng khí tức đặc biệt từ quán sách của Tạ Trần, một luồng khí tức không phải linh khí, không phải pháp lực, mà là một thứ gì đó ấm áp, bền bỉ và vô cùng sâu sắc. Nó là thứ nàng chưa từng biết đến trong suốt hàng ngàn năm tu luyện. Luồng khí tức ấy khiến trái tim nàng rung động mãnh liệt, một sự rung động chưa từng có, đi kèm với sự hoang mang tột độ. Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ tiếp tục bị ảnh hưởng sâu sắc bởi triết lý 'Nhân Đạo' và những biểu hiện của nó trong thế giới phàm nhân, có thể dẫn đến một sự thay đổi lớn trong vai trò và quyết định của nàng trong tương lai gần. Nàng, một tiên tử từng xem thường phàm trần, giờ đây lại cảm thấy chính mình đang đứng trước một ngã rẽ định mệnh, nơi những giá trị cũ đang dần sụp đổ, và những giá trị mới đang lặng lẽ trỗi dậy, định hình nên một Kỷ Nguyên Nhân Gian hoàn toàn khác. Nàng khẽ đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập lạ thường của trái tim, một thứ cảm xúc mà n��ng tưởng chừng đã chai sạn sau bao nhiêu năm tháng truy cầu đại đạo vô tình. Vô tình, vô nghĩa, nàng chợt nghĩ. Có lẽ, cái gọi là vô tình, chính là "mất người".
***
Sáng hôm sau, một buổi sáng trong xanh và tươi mát, ánh nắng vàng nhạt trải đều trên những mái nhà ngói cổ kính của Thị Trấn An Bình. Gió nhẹ mơn man qua những tán cây cổ thụ, mang theo hương thơm dịu của đất và cỏ. Tiếng rao hàng của những người bán rong vang vọng đâu đó, tiếng xe ngựa lọc cọc trên con đường đất, tiếng bước chân vội vã của những người đi chợ sớm, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm của cuộc sống thường nhật.
Tạ Trần, Mai và Tiểu An bước ra khỏi quán sách, hòa mình vào dòng người. Mai vẫn còn chút suy tư về những gì Tạ Trần đã nói đêm qua, về "nhân tính" và "ngọn hải đăng". Cô bé ngước nhìn bầu trời trong xanh không một gợn mây, cảm thấy một sự nhẹ nhõm và tràn đầy năng lượng. Những lời của tiên sinh không chỉ là lời khuyên, mà là một sự khai mở, mở ra một chân trời mới cho những ước mơ của cô.
Tạ Trần bước đi chậm rãi, đôi mắt sâu thẳm của y quan sát mọi thứ xung quanh với một sự điềm tĩnh cố hữu. Y không nói nhiều, nhưng mỗi khi ánh mắt y dừng lại ở một chi tiết nào đó – một người thợ rèn đang nện búa trên đe, những tia lửa bắn tung tóe trong không khí; một người bán hàng đang cười nói vui vẻ với khách, tay thoăn thoắt cân đong hàng hóa; hay một bà cụ đang tỉ mỉ chọn từng cọng rau tươi – Mai lại cảm thấy như có một điều gì đó được hé lộ. Cô bé hiểu rằng, tiên sinh đang dạy cô cách nhìn sâu hơn vào cuộc sống, không chỉ bằng mắt, mà bằng cả trái tim và linh hồn.
"Cuộc sống muôn màu, Mai." Tạ Trần khẽ nói, giọng y trầm ấm như tiếng suối reo, không hề cao giọng nhưng đủ để lọt vào tai Mai và Tiểu An. "Đôi khi, những câu chuyện ý nghĩa nhất lại nằm trong những điều nhỏ bé nhất, chỉ cần ta đủ kiên nhẫn để lắng nghe và đủ tinh tế để nhìn thấu."
Mai gật đầu, đôi mắt to tròn, lanh lợi của cô bé ánh lên vẻ suy tư. "Tiên sinh nói đúng. Con vẫn đang học cách nhìn sâu hơn, không chỉ bằng mắt, mà b���ng cả trái tim." Cô bé không còn chỉ nhìn vào hình dáng bên ngoài của sự vật, mà cố gắng cảm nhận dòng chảy của cảm xúc, những mối liên hệ vô hình giữa con người với con người, giữa con người với vạn vật. Đó chính là những sợi chỉ nhân quả mà Tạ Trần vẫn thường nhắc đến, không phải là thứ có thể nhìn thấy bằng mắt thường hay cảm nhận bằng linh khí, mà là thứ chỉ có thể thấu hiểu bằng trí tuệ và sự đồng cảm.
Tiểu An đi theo sau, tay cầm một quyển sách đã cũ, nhưng ánh mắt cậu bé không hề dán vào trang giấy mà chăm chú quan sát mọi thứ như Mai. Cậu bé cố gắng bắt chước cách Tạ Trần và Mai quan sát, cố gắng cảm nhận những điều vô hình mà hai người kia đang cảm nhận. Thư Đồng Tiểu An gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, mặc chiếc áo vải thô đã sờn, nhưng tinh thần học hỏi thì không hề thiếu. Cậu bé biết, tiên sinh không chỉ dạy chữ, dạy đạo lý, mà còn dạy cách sống, cách làm người. Bài học này, có lẽ còn quý giá hơn vạn cuốn sách.
Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự hài lòng. Tạ Trần thấy ở Mai một sự nhạy cảm bẩm sinh, một khả năng bẩm sinh để hòa mình vào dòng chảy của nhân gian, để cảm nhận những rung động nhỏ nhất của cuộc đời. Đây không phải là tu vi, cũng không phải là phép thuật, mà là một dạng trí tuệ khác, một sự thấu cảm sâu sắc đối với "nhân quả" đang vận hành. Y biết, thế giới này không cần thêm những vị tiên lạnh lùng, xa cách, mà cần những con người như Mai, những người có thể dùng trái tim để hàn gắn những vết thương, dùng sự đồng cảm để kết nối những tâm hồn. Mai không chỉ là một nghệ sĩ, mà còn là một cầu nối, một người sẽ định hình nên "bình thường vĩnh cửu" mà y hằng mong mỏi. Y cảm nhận được rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và Mai chính là một trong những đại diện tiêu biểu nhất cho thế hệ đó.
Họ đi qua những con ngõ nhỏ, nơi mùi thơm của bánh mì mới nướng hòa lẫn với mùi thuốc bắc từ một tiệm y quán cổ. Những đứa trẻ con đang chơi đùa với những con diều giấy đủ màu sắc, tiếng cư��i trong trẻo vang vọng khắp không gian. Tạ Trần dừng lại trước một tiệm gốm nhỏ, nơi người thợ đang tỉ mỉ nhào nặn đất sét, tạo nên những tác phẩm tinh xảo. Y nhìn Mai, ánh mắt ý bảo cô bé hãy quan sát. Mai hiểu ý, cô bé đứng lặng lẽ, đôi mắt không rời khỏi đôi tay khéo léo của người thợ, cảm nhận sự kiên nhẫn, sự tập trung và cả tình yêu mà người thợ đặt vào từng sản phẩm của mình. Cô bé thấy được "linh hồn" của đất, của nước, của lửa, và của con người hòa quyện vào nhau, tạo nên một vật phẩm giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Cô bé bắt đầu phác thảo nhanh vài nét vào cuốn sổ, cố gắng nắm bắt không chỉ hình ảnh người thợ, mà cả dòng cảm xúc, sự cần mẫn toát ra từ đôi tay chai sạn ấy.
Tiểu An cũng nhìn theo, rồi cậu bé quay sang Tạ Trần, hỏi nhỏ: "Tiên sinh, cái này... có phải là 'chân lý của nghệ thuật nằm ở sự chân thành và tình người' như tiên sinh đã nói không ạ?"
Tạ Trần khẽ gật đầu, môi y nở một nụ cười ẩn ý. "Đúng vậy, Tiểu An. Mỗi vật phẩm, mỗi hành động, mỗi câu chuyện đều chứa đựng một chân lý riêng. Quan trọng là ta có đủ tĩnh lặng để cảm nhận, đủ nhạy bén để thấu hiểu hay không." Y biết, Tiểu An đang tiến bộ, không chỉ là một người học trò chăm chỉ, mà còn là một người có khả năng cảm nhận sâu sắc những giá trị nhân văn.
Họ tiếp tục hành trình, rời khỏi sự nhộn nhịp vừa phải của thị trấn để đi về phía những con đường đất dẫn ra ngoại ô, nơi những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài vô tận. Tạ Trần muốn Mai được tiếp xúc với nhiều khía cạnh hơn của cuộc sống, để cô bé có thể vẽ nên những bức tranh không chỉ đẹp về mặt hình thức, mà còn sâu sắc về mặt nội dung, chạm đến những sợi dây cảm xúc sâu thẳm nhất của con người. Y tin rằng, khả năng quan sát tinh tế và lòng nhân ái của Mai sẽ trở thành một 'kỹ năng' quan trọng, giúp cô bé trở thành một nhân vật có ảnh hưởng trong việc duy trì hòa khí và phát triển 'Nhân Đạo' trong kỷ nguyên mới.
***
Họ đi bộ một quãng đường khá dài, băng qua những con đường mòn phủ đầy cỏ dại, lác đác những bông hoa dại khoe sắc thắm. Càng rời xa Thị Trấn An Bình, khung cảnh càng trở nên yên bình và gần gũi với thiên nhiên hơn. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tiếng gà gáy vang vọng từ những mái nhà tranh ẩn mình giữa những lùm cây. Mùi đất ẩm sau một đêm sương, mùi cỏ xanh tươi hòa lẫn với mùi khói bếp thoang thoảng, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đầy quen thuộc và an lành.
Cuối cùng, họ đặt chân đến Thôn Vân Sơn, một ngôi làng nhỏ ẩn mình dưới chân núi, nơi những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nằm san sát nhau, bao quanh bởi những cánh đồng lúa đang thì con gái. Không khí ở đây trong lành và thanh tĩnh đến lạ, dường như mọi lo toan, bộn bề của thế giới bên ngoài đều bị bỏ lại sau lưng.
Khi họ đến gần giếng làng, nơi có một cây đa cổ thụ rợp bóng mát, một cảnh tượng bất ngờ đập vào mắt họ. Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió, tay chân chai sạn, đang chỉ trỏ vào một luống rau trong vườn, vẻ mặt đầy bực bội. Đối diện v��i ông là Thợ Rèn Mãnh, vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, mặt mày dính đầy nhọ than, tay vẫn còn cầm chiếc búa, vẻ mặt cũng không kém phần khó chịu.
"Con gà nhà ông lại phá vườn rau của tôi!" Lão Nông, đội chiếc nón lá đã bạc màu, gân cổ cãi. "Sắp đến mùa thu hoạch rồi mà nhìn xem, thiệt hại bao nhiêu! Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống! Giờ ông tính sao đây?" Giọng ông the thé, chứa đựng sự tức giận và tiếc nuối. Ông khom lưng chỉ vào những cọng rau cải bị dập nát, thân cây non bị gãy đổ, như thể đó là tài sản vô giá bị kẻ khác xâm phạm. Đôi mắt ông hằn lên những tia đỏ ngầu, thể hiện sự cố chấp và bực bội đã tích tụ từ lâu.
Thợ Rèn Mãnh nghe vậy, bỗng trở nên nóng nảy, tay siết chặt chiếc búa, tưởng chừng có thể nện xuống bất cứ lúc nào. "Rau của ông thì sao? Con gà của tôi cũng bị cái hàng rào mới của ông làm xước lông, mất giá trị rồi đây này! Đừng có đổ lỗi lung tung! Sắt thép cũng có linh hồn của nó, huống chi là một con gà! Ông có biết con gà đó là giống quý hiếm tôi phải mất bao công sức mới nuôi được không?" Hắn vung tay chỉ vào hàng rào gỗ mới tinh bên cạnh vườn rau, có một vết xước khá rõ, và một vài sợi lông gà trắng muốt còn vương lại. Vẻ mặt hắn cau có, đầy vẻ cảm thấy quyền lợi bị xâm phạm, không chịu nhượng bộ một lời.
Bà Lão Bán Trầu, lưng còng, miệng nhai trầu đỏ quạch, răng đen, đang ngồi trên một phiến đá gần đó, chứng kiến toàn bộ sự việc. Nàng lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng can ngăn. "Thôi thôi hai ông, chuyện bé xé ra to làm gì! Ai nhường ai một chút đi chứ! Ăn miếng trầu cho đỏ môi, nghe chuyện đời cho thông thái, chứ cãi nhau làm gì cho mất hòa khí làng xóm!" Giọng bà khàn khàn, nhưng lời lẽ lại đầy vẻ lo lắng cho sự bình yên của xóm làng. Bà lão đưa tay lên miệng, nhả bã trầu xuống đất, đôi mắt hiếu kỳ nhìn chằm chằm vào hai người đàn ông, nhưng cũng không quên liếc nhìn về phía Mai, Tạ Trần và Tiểu An vừa mới đến.
Hai người đàn ông không hề lắng nghe lời can ngăn của bà lão, tiếng nói ngày càng lớn, lời qua tiếng lại, tưởng chừng như sắp lao vào đánh nhau. Không khí yên bình của Thôn Vân Sơn bỗng chốc trở nên căng thẳng.
Mai, Tạ Trần và Tiểu An dừng lại cách đó một quãng, quan sát cảnh tượng trước mắt. Mai cau mày, đôi mắt to tròn lướt qua Lão Nông, Thợ Rèn Mãnh, rồi nhìn xuống vườn rau, hàng rào, và cả con gà đang lẩn khuất dưới gốc cây đa, vẻ mặt đầy suy tư. Cô bé cố gắng "nhìn thấu" những gì đang thực sự diễn ra, không chỉ nghe những lời tranh cãi bề ngoài.
Tạ Trần đứng cạnh Mai, khuôn mặt y vẫn bình thản như mặt hồ thu, không một chút biểu cảm. Y để Mai tự quan sát, tự cảm nhận. Y biết, đây là một bài học thực tế quý giá cho Mai, một cơ hội để cô bé áp dụng khả năng "nhân quả" của mình vào việc giải quyết những vấn đề đời thường. Những xung đột như thế này, dù nhỏ bé, nhưng lại là những vết nứt trong mối quan hệ con người, nếu không được hàn gắn kịp thời, có thể dẫn đến những rạn nứt lớn hơn, phá vỡ sự "bình thường vĩnh cửu" mà y đang cố gắng vun đắp. Y cũng cảm nhận được ánh mắt từ xa của Lăng Nguyệt Tiên Tử, nàng hẳn cũng đang quan sát mọi chuyện. Tạ Trần khẽ mỉm cười. Những sự kiện nhỏ như thế này, chính là những lát cắt cụ thể nhất về giá trị của Kỷ Nguyên Nhân Gian, nơi mà sự thấu hiểu và lòng nhân ái có thể hóa giải mọi mâu thuẫn, thay vì những đao kiếm hay pháp thuật. Đây chính là minh chứng cho sự phát triển của xã hội không tiên đạo, nơi trí tuệ, lòng nhân ái và sự đồng cảm được sử dụng để giải quyết các vấn đề đời thường, làm nổi bật 'rising_action' của arc.
Trên đỉnh đồi xa xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó. Nàng đã chứng kiến rất nhiều trận chiến long trời lở đất, những cuộc tranh giành quyền lực đẫm máu trong giới tu tiên. Nhưng cảnh tranh cãi nhỏ nhoi giữa hai phàm nhân này lại khiến nàng bận tâm một cách kỳ lạ. Nàng cảm nhận được sự cố chấp, sự nóng nảy, và cả nỗi sợ hãi mất mát ẩn sâu trong mỗi người. Những cảm xúc này, nàng từng nghĩ chỉ là hời hợt, yếu đuối. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy Mai chăm chú quan sát, Lăng Nguyệt lại cảm thấy một điều gì đó khác. Nàng băn khoăn liệu sự 'nhân tính' và 'đồng cảm' mà nàng chứng kiến có phải là một dạng sức mạnh mới, vượt trội hơn cả tu vi tiên đạo hay không. Sự chuyển biến trong nàng ngày càng rõ rệt, nàng bắt đầu tự hỏi, liệu những gì nàng đã theo đuổi suốt bao nhiêu thiên niên kỷ, có thực sự là chân lý tuyệt đối?
***
Mai tiến lại gần hơn, đôi chân nhỏ nhắn bước đi nhẹ nhàng trên con đường đất. Cô bé không vội nói gì mà chỉ chăm chú quan sát. Ánh nắng trưa muộn đã dịu bớt, gió nhẹ mơn man qua những tán cây, mang theo tiếng nước giếng kéo lên kẽo kẹt từ xa. Mùi đất ẩm sau khi Lão Nông tưới rau vẫn còn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi nước trong lành bốc lên từ giếng.
Đôi mắt Mai đảo qua từng chi tiết: từ những cọng rau bị dập nát, đến vết xước trên hàng rào gỗ mới tinh, rồi đến con gà đang rụt rè mổ thóc dưới gốc cây đa. Cô bé không chỉ nhìn bằng thị giác, mà còn cảm nhận bằng cả trực giác nhạy bén của mình. Cô bé thấy được nỗi bực bội của Lão Nông, sự nóng nảy của Thợ Rèn Mãnh, nhưng sâu thẳm hơn, cô bé còn cảm nhận được sự hiểu lầm và n��i lo lắng ẩn sau những lời tranh cãi gay gắt ấy.
Ánh mắt Mai dừng lại ở một cành cây khô, nằm vắt vẻo trên tán cây đa cổ thụ, một đầu của nó vừa vặn hướng về phía hàng rào gỗ. Cô bé nhận thấy một vết nứt nhỏ trên cành cây, như thể nó vừa bị gãy lìa. Rồi cô bé lại nhìn kỹ hơn vào vết xước trên hàng rào. Vết xước đó không hề đồng đều, mà có một đường cong nhẹ, không giống như vết cào của một con vật. Tiếp đó, cô bé cúi xuống, nhìn thấy một vài sợi lông gà trắng muốt còn vương trên hàng rào, nhưng không phải dính chặt, mà như bị dính hờ. Và cuối cùng, ánh mắt cô bé chợt lóe lên khi nhìn thấy một vũng nước nhỏ đọng lại trên lối đi mòn cạnh vườn rau, gần vị trí hàng rào.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Mai. Cô bé hít một hơi thật sâu, dồn nén những suy nghĩ thành lời, giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo nhưng lại có một sức mạnh thuyết phục kỳ lạ, khiến hai người đàn ông đang tranh cãi cũng phải ngừng lại để lắng nghe.
"Lão Nông ơi, hình như cành cây kia mới là thủ phạm làm xước hàng rào." Mai khẽ chỉ tay lên cành cây khô trên tán đa. "Con gà của Thợ Rèn Mãnh chỉ vô tình bị giật mình thôi ạ."
Lão Nông và Thợ Rèn Mãnh ngẩng đầu nhìn theo tay Mai. Quả nhiên, có một cành cây khô đã bị gãy, một đầu của nó hướng thẳng xuống hàng rào. Vết xước trên hàng rào cũng ăn khớp với hình dáng của cành cây đó. Hai người đàn ông nhìn nhau, vẻ bực bội trên mặt dần chuyển sang ngạc nhiên.
Mai tiếp tục, ánh mắt chân thành nhìn Thợ Rèn Mãnh. "Còn lông gà bị ướt, chắc là do lúc Lão Nông tưới rau, nước bắn vào, khiến nó sợ hãi chạy lung tung. Chứ nó không cố ý phá hoại đâu ạ. Có lẽ, khi cành cây gãy, rơi xuống làm xước hàng rào, con gà đang ở gần đó bị tiếng động lớn làm giật mình, hoảng loạn chạy vào vườn rau đang được Lão Nông tưới nước. Nước bắn vào lông, làm ướt nó, khiến nó càng sợ hãi hơn và vô tình dẫm nát vài cọng rau."
Lời giải thích của Mai như một dòng suối mát lành, gột rửa đi mọi sự hiểu lầm. Hai người đàn ông đứng sững sờ, nhìn nhau rồi nhìn lại những chi tiết mà Mai đã chỉ ra. Mọi thứ đều khớp một cách hoàn hảo. Vết xước không phải do gà cào, mà là do cành cây khô. Con gà bị ướt lông không phải do ngã, mà do nước tưới rau. Và việc nó chạy vào vườn rau, chỉ là một phản ứng tự nhiên khi bị giật mình. Chuyện chỉ là một sự trùng hợp, một chuỗi sự kiện ngẫu nhiên, không hề có ý đồ phá hoại.
Vẻ bực bội, khó chịu trên khuôn mặt của Lão Nông và Thợ Rèn Mãnh dần tan biến, thay vào đó là sự ngượng ngùng và một chút xấu hổ. Lão Nông khẽ gãi đầu, nhìn xuống luống rau đã dập nát, rồi lại nhìn sang Thợ Rèn Mãnh.
"À... ra là vậy." Lão Nông lẩm bẩm, giọng ông không còn the thé nữa mà pha chút ngượng nghịu. "Tôi... tôi lại cứ nghĩ..."
Thợ Rèn Mãnh cũng cúi đầu, tay buông thõng chiếc búa. "Vậy ra không phải con gà của tôi cố ý gây sự. Tôi... tôi đã trách lầm ông rồi, Lão Nông ạ."
Bà Lão Bán Trầu ngồi cạnh đó, miệng nhai trầu, cười tủm tỉm. "Thấy chưa! Ta đã bảo mà, chuyện bé xé ra to làm gì! Nhờ có cô bé này mà mọi chuyện mới sáng tỏ. Ăn miếng trầu cho đỏ môi, nghe chuyện đời cho thông thái!" Bà lão nhìn Mai với ánh mắt đầy thán phục.
Lão Nông và Thợ Rèn Mãnh nhìn Mai, ánh mắt đầy sự cảm kích. Họ không ngờ một cô bé nhỏ nhắn lại có thể nhìn thấu mọi chuyện một cách rõ ràng đến vậy, lại còn có thể giải thích một cách hợp tình hợp lý, khiến họ phải tâm phục khẩu phục. Sự cố chấp và cái tôi cá nhân của họ đã bị phá vỡ bởi sự thật đơn giản và lòng nhân ái của Mai. Hai người đàn ông quay sang nhau, vẻ mặt đã dịu đi rất nhiều. Lão Nông chủ động đưa tay ra, Thợ Rèn Mãnh cũng nắm lấy, một cái bắt tay giảng hòa, gỡ bỏ mọi hiểu lầm. Tiếng cười nhẹ nhõm vang lên, hòa cùng tiếng chim hót và tiếng suối chảy, mang lại sự bình yên trở lại cho Thôn Vân Sơn.
Tạ Trần đứng từ xa quan sát toàn bộ quá trình, môi y khẽ nở một nụ cười mãn nguyện. Y không cần phải can thiệp, không cần phải dùng bất kỳ pháp thuật hay quyền năng nào. Chính Mai, bằng sự quan sát tinh tế và lòng nhân ái của mình, đã tự mình giải quyết được một vấn đề tưởng chừng như nhỏ nhặt nhưng lại có thể phá vỡ hòa khí làng quê. Đây chính là "nhân tính" thuần khiết, là khả năng "thấu hiểu" và "kết nối" mà y hằng mong muốn. Y biết, khả năng quan sát tinh tế và lòng nhân ái của Mai sẽ trở thành một 'kỹ năng' quan trọng, giúp cô bé trở thành một nhân vật có ảnh hưởng trong việc duy trì hòa khí và phát triển 'Nhân Đạo' trong kỷ nguyên mới. Mai đang trưởng thành, không chỉ trong nghệ thuật, mà còn trong cách đối nhân xử thế, trở thành một người kết nối thực sự.
Tiểu An đứng cạnh Tạ Trần, đôi mắt mở to nhìn Mai, rồi nhìn hai người đàn ông đang cười nói vui vẻ. Cậu bé cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một bài học sống động về cách giải quyết mâu thuẫn bằng sự hiểu biết và lòng tốt.
Xa xôi trên đỉnh đồi, Lăng Nguyệt Tiên Tử chứng kiến tất cả. Nàng nhìn thấy sự chuyển biến trong biểu cảm của Lão Nông và Thợ Rèn Mãnh, từ giận dữ đến ngượng ngùng, rồi đến hòa giải. Nàng cảm nhận được luồng khí tức ấm áp lan tỏa từ Mai, một luồng khí tức không hề có chút linh khí nào, nhưng lại có thể xoa dịu những trái tim đang nóng gi���n, hàn gắn những rạn nứt trong mối quan hệ con người. Đây không phải là pháp thuật, cũng không phải là thần thông, mà là một thứ sức mạnh khác, một sức mạnh của "nhân tính".
Nàng trầm tư, băn khoăn. Trong thế giới tu tiên, mọi tranh chấp đều được giải quyết bằng sức mạnh, bằng đao kiếm, bằng những trận chiến sinh tử. Còn ở đây, một cô bé phàm nhân lại có thể dùng sự nhạy bén và lòng trắc ẩn để gỡ rối một cách êm đẹp. Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ ngày càng bị thuyết phục bởi giá trị của 'nhân tính' và có thể sẽ có những hành động cụ thể để ủng hộ hoặc bảo vệ những giá trị này trong tương lai. Nàng bắt đầu hoài nghi sâu sắc về những giá trị mà mình đã từng tôn sùng, về con đường tu tiên vô tình vô nghĩa. Liệu, chân lý tối thượng, có phải nằm ở chính những điều bình dị, nhân văn này? Liệu "sức mạnh" thực sự, có phải là thứ có thể kết nối và hàn gắn, chứ không phải là thứ hủy diệt và chia cắt? Gió nhẹ thổi qua tà áo bạch y của nàng, mang theo hương đất, hương cỏ, hương của cuộc sống bình dị, làm lòng n��ng càng thêm xao động.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.