Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1384: Nhân Tính Vĩnh Cửu: Tạ Trần Nhìn Thấu Mai

Gió đêm mát mẻ thổi qua, mang theo hương đất ẩm và mùi của những loại cây cỏ dại ven đường, tạo nên một không khí tĩnh mịch, có chút hiu quạnh. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, ẩn mình trong màn sương mỏng vừa buông xuống, bóng hình thanh thoát, bạch y hòa vào ánh trăng, tựa như một tiên nữ lạc bước chốn trần gian. Từ vị trí của nàng, quán sách của Tạ Trần chỉ còn là một đốm sáng ấm áp, nhỏ nhoi giữa màn đêm thăm thẳm. Thế nhưng, từng lời nói, từng câu đối thoại giữa Mai và T�� Trần, nàng lại cảm nhận được rõ mồn một, như thể chúng đang vang vọng ngay bên tai nàng, xuyên thấu qua mọi chướng ngại vật hữu hình. Không phải bằng thần thông, mà bằng một sự nhạy cảm kỳ lạ mà nàng chưa từng có.

Từng lời của Mai về việc muốn nghệ thuật chạm vào lòng người, không phải để phô trương sức mạnh, từng lời của Tạ Trần về "chân lý không nằm ở sự phô trương, mà nằm ở sự chân thành, ở khả năng kết nối những tâm hồn," như những giọt nước lạnh lẽo nhỏ giọt vào tảng băng vĩnh cửu trong trái tim nàng. Tảng băng ấy, đã được hình thành qua hàng ngàn năm tu luyện, qua vô số những trận chiến sinh tử, qua những giáo điều khắc nghiệt của tiên môn, nơi sức mạnh là thước đo tối thượng, nơi linh khí là vương đạo. Nàng nhớ lại những bức tranh lụa cổ xưa trong các tiên phủ, thường miêu tả những cảnh tiên nhân bay lượn, pháp khí rực rỡ, hay những thần thú hùng vĩ. Những tác phẩm ấy, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng chỉ khiến người ta cảm thán về sự uy quyền, về sức mạnh siêu phàm. Chúng không hề chạm vào nỗi buồn hay niềm vui của một phàm nhân. Chúng không thể an ủi một trái tim tan vỡ, hay khơi dậy một niềm hy vọng bé nhỏ.

"Chạm đến trái tim... không phải sức mạnh..." Lăng Nguyệt Tiên Tử độc thoại nội tâm, giọng nói trầm lắng, gần như không nghe thấy, nhưng lại vang vọng mãnh liệt trong tâm trí nàng. "Liệu đây có phải là con đường mà thế giới đang tìm kiếm? Một con đường mà ta, một kẻ đã quen với việc truy cầu sức mạnh tột cùng, lại chưa từng thực sự hiểu được?" Nàng khẽ đưa tay chạm vào Nguyệt Quang Trâm trên tóc, hơi ấm quen thuộc từ linh khí còn sót lại trong nó vẫn còn đó. Từng là biểu tượng của cảnh giới, của sự thuần khiết tu vi, giờ đây, nó như một lời nhắc nhở mỉa mai về con đường mà nàng đã đi qua. Con đường của nàng, có chăng đã khiến nàng "mất người" quá nhiều? Nàng đã hy sinh bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu ký ức, bao nhiêu khoảnh khắc đời thường chỉ để đổi lấy sức mạnh, để rồi giờ đây đứng trước một phàm nhân như Mai, lại cảm thấy mình thiếu sót đến lạ lùng. Cái "tài năng" của Mai, cái khả năng thấu cảm và biểu đạt cảm xúc, không hề có chút linh lực hay pháp thuật nào, nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người còn hơn cả vạn pháp môn tiên gia. Đó là một sức mạnh vô hình, một sức mạnh của "nhân đạo" mà nàng chưa từng nghĩ tới. Nó không phá hủy, không thống trị, mà là sự chữa lành, sự kết nối. Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn về phía quán sách, nơi ánh đèn lồng lung linh như một ngọn hải đăng nhỏ bé giữa biển đêm. Nàng cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra trong lòng mình, một sự thay đổi mà Thiên Đạo suy yếu cũng không thể ngăn cản. Từ những hạt mầm "nhân tính" đang nảy nở trong Thị Trấn An Bình này, một nền nghệ thuật phàm nhân mới đang dần hình thành, tập trung vào cảm xúc và câu chuyện con người, sẽ trở thành một trụ cột quan trọng của Kỷ Nguyên Nhân Gian. Và nàng, Lăng Nguyệt Tiên Tử, từng là một người đứng trên đỉnh cao của tiên giới, giờ đây lại cảm thấy mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự "thức tỉnh" mới. Ước mơ của Mai, không chỉ là ước mơ của một họa sĩ, mà còn là một minh chứng cho thấy các thế hệ mới đang khám phá và phát triển triết lý Nhân Đạo theo những cách riêng, mở ra một con đường mà Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ ngày càng bị ảnh hưởng, có thể dẫn đến một sự thay đổi lớn trong nhận thức và hành động của nàng trong tương lai. Nàng đứng đó, giữa màn đêm và ánh trăng, chìm sâu vào suy tư, để những hạt mầm của sự hoài nghi và hy vọng len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn, từ từ thay đổi những định kiến đã ăn sâu vào nàng suốt bao kỷ nguyên.

***

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm tĩnh mịch, mang theo ánh nắng vàng ươm dịu nhẹ rải khắp Thị Trấn An Bình. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ nhỏ của quán sách, chiếu rọi lên những chồng sách cũ kỹ, phủ một lớp bụi vàng lấp lánh trong không khí. Hương thơm của giấy cũ, mực và một chút trầm hương thoang thoảng dịu nhẹ, hòa quyện với mùi sương mai ẩm ướt còn vương vấn từ đêm qua, tạo nên một không khí thanh bình và trầm lắng.

Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò của y được bao bọc trong bộ áo vải bố màu xám nhạt, giản dị nhưng toát l��n vẻ thanh thoát. Trong tay y là một cuốn sách cổ bìa đã sờn, nhưng ánh mắt y lại không tập trung vào những dòng chữ Hán cổ mà lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Đôi mắt sâu thẳm của y phản chiếu sắc trời trong xanh, nhưng trong đó lại ẩn chứa những suy tư miên man về cuộc trò chuyện đêm qua với Mai. Y đã nhìn thấy ở Mai, một sự trong sáng và kiên định với 'nhân tính' mà nhiều tu sĩ, dù có tu luyện đến cảnh giới tối cao, cũng đã đánh mất từ lâu.

Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng lanh lợi, đang cặm cụi lau dọn những kệ sách cao. Đôi mắt toát lên vẻ thông minh của cậu bé tò mò nhìn Tạ Trần, dường như cảm nhận được sự trầm ngâm bất thường của tiên sinh. Tiếng chổi tre xào xạc của Tiểu An, tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, và tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sáng sớm. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện thầm kín. Y cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc khi nhận thấy những hạt mầm của triết lý 'Nhân Đạo' mà y hằng ấp ủ, đang dần nảy nở, đang được những thế hệ trẻ như Mai tiếp nhận và phát triển theo những cách riêng của họ. Nó không phải là một giáo điều cứng nhắc, mà là một sự thức tỉnh tự nhiên, một sự trở về với bản nguyên của con người.

Tiểu An ngừng tay, đặt chiếc chổi sang một bên, khẽ đi đến bên quầy. Cậu bé ngẩng đầu, đôi mắt trong veo nhìn Tạ Trần. "Tiên sinh, đêm qua con nghe Mai tỷ nói về ước mơ của tỷ ấy... là muốn vẽ những bức tranh chạm đến lòng người. Con vẫn chưa hiểu lắm, tại sao tiên sinh lại nói đó là một loại sức mạnh ạ?" Giọng Tiểu An trong trẻo, mang theo sự tò mò và khát khao học hỏi.

Tạ Trần nhẹ nhàng gấp cuốn sách lại, đặt nó xuống bàn. Mùi giấy cũ và mực bay lên thoang thoảng. Y nhìn Tiểu An, ánh mắt đầy bao dung và thấu hiểu. "Ước mơ của Mai, Tiểu An, không phải là thứ có thể đo đếm bằng linh khí hay sức mạnh của thần thông. Nó là một loại sức mạnh khác, mạnh mẽ hơn nhiều." Y dừng lại một chút, như để Tiểu An có thời gian suy ngẫm, rồi tiếp tục, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, như dòng suối róc rách chảy qua khe đá. "Ngươi thấy đó, tu sĩ chúng ta, khi truy cầu trường sinh bất tử, khi theo đuổi cảnh giới cao siêu, thường dễ dàng đánh mất những thứ gọi là cảm xúc, ký ức, thậm chí là nhân tính. Họ trở nên thờ ơ với hỉ nộ ái ố của phàm trần, coi đó là chướng ngại trên con đường tu đạo. Nhưng Mai thì khác."

Tạ Trần khẽ day day ngón tay lên cuốn sách cũ, ánh mắt xa xăm. "Sức mạnh của Mai, Tiểu An, là sự chân thành, là khả năng chạm đến trái tim người khác, là thứ mà tiên nhân thường dễ dàng đánh mất khi theo đuổi trường sinh bất tử. Đó là ánh sáng của nhân tính. Nó không tạo ra sự hủy diệt, không mang lại sự sợ hãi, mà là sự kết nối, sự chữa lành. Nó khiến người ta cảm thấy được thấu hiểu, được an ủi, được yêu thương. Ngươi nghĩ xem, giữa một phép thuật có thể san bằng núi sông, và một câu chuyện có thể an ủi một linh hồn tan vỡ, cái nào thực sự mang lại sự bình yên và hạnh phúc cho nhân gian?"

Tiểu An cúi đầu suy nghĩ, lông mày khẽ chau lại, cố gắng lĩnh hội những lời sâu sắc của Tạ Trần. Cậu bé vốn thông minh, nhưng nh��ng khái niệm về 'nhân tính' và 'sức mạnh' không liên quan đến linh khí vẫn còn quá mới mẻ đối với một đứa trẻ lớn lên trong thế giới vẫn còn tàn dư của tiên đạo. Tiếng gió nhẹ thổi qua cửa sổ, làm lay động vài trang sách cũ. Tạ Trần khẽ mỉm cười, gấp sách lại. "Thế giới này đang thay đổi, Tiểu An. Những giá trị cũ đang dần phai nhạt, và những giá trị mới đang nảy nở. Mai chính là một trong những mầm non đầu tiên của kỷ nguyên mới đó. Nàng đang gìn giữ và phát triển thứ mà cả thế giới này đang cần." Y nhìn Tiểu An đang chăm chú làm việc, trong lòng tràn ngập niềm tin vào thế hệ tương lai, những con người sẽ định hình nên một kỷ nguyên hoàn toàn khác, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng sức mạnh siêu nhiên, mà bằng chính trái tim và trí tuệ của mình.

***

Buổi chiều, ánh nắng vàng dịu như rót mật xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và những con đường lát đá cổ kính. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi thơm của hoa dại ven đường và tiếng cười nói rộn ràng của những đứa trẻ đang nô đùa trên quảng trường. Bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một thị trấn nhỏ, nơi con người sống chậm rãi và gần gũi với nhau. Tiếng rao hàng của những người bán rong vang vọng xa gần, hòa cùng tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng bước chân đều đặn của người qua lại.

Mai đi bộ trên con đường lát đá, trên tay là cuốn sổ phác thảo đã có thêm vài nét vẽ mới. Cô bé mặc một bộ y phục bằng vải thô màu xanh nhạt, giản dị nhưng toát lên vẻ thanh thoát và một chút nghệ sĩ. Đôi mắt Mai ánh lên vẻ thấu cảm và trí tuệ nghệ thuật, luôn quan sát mọi vật xung quanh với một sự tò mò và yêu mến. Cô bé không vội vã, từng bước chân chậm rãi, như đang tận hưởng từng khoảnh khắc bình dị của cuộc sống. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ các quán hàng nhỏ len lỏi trong không khí, khiến người ta cảm thấy ấm lòng.

Mai dừng lại bên một gánh hàng nước mía vắng vẻ, dưới gốc cây bàng cổ thụ. Bà lão bán nước, lưng đã còng, mái tóc bạc phơ như sương tuyết, đang ngồi buồn thiu trên chiếc ghế gỗ thấp. Đôi mắt bà đượm vẻ cô đơn, nhìn xa xăm về phía con đường vắng hoe. Chiếc gánh nước mía của bà bày biện đơn sơ, những cốc nước mía vàng óng ế ẩm nằm im lìm. Mai cảm thấy một sự đau lòng dấy lên trong lòng. Cô bé bước đến, nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện bà lão.

"Bà ơi, bà có sao không ạ?" Mai hỏi, giọng nói dịu dàng, đầy sự quan tâm chân thành.

Bà lão giật mình, ngước nhìn Mai, ánh mắt ngỡ ngàng rồi dần chuyển sang vẻ mệt mỏi. "Ai chà, ngày nay người ta chỉ thích trà pha sẵn, nước lọc. Mấy gánh nước mía, nước sâm của lão đây ế ẩm quá, chả biết kiếm đâu ra tiền đong gạo... Tuổi già rồi, chỉ sợ một mai nằm xuống cũng không ai hay biết, cũng chẳng có ai trò chuyện cùng..." Giọng bà lão run run, chứa đựng nỗi buồn và sự cô độc của một người đã đến tuổi xế chiều mà vẫn phải mưu sinh vất vả. Mùi nước mía ngọt lịm dường như cũng không thể xua tan được nỗi buồn đang bao trùm lên bà.

Mai nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay gầy guộc, run rẩy của bà lão. Bàn tay bà lạnh toát và nhăn nheo, hằn lên dấu vết của thời gian và lao động. "Bà đừng buồn quá, bà cứ kể cho con nghe đi. Con vẽ bà nhé, để lưu giữ lại những cảm xúc này, để mọi người thấy được câu chuyện của bà." Mai nói, ánh mắt kiên định và đầy thấu cảm. Cô bé rút bút chì và cuốn sổ phác thảo ra, bắt đầu phác họa những nét đầu tiên. Từng nét bút nhẹ nhàng lướt trên trang giấy, như đang cố gắng nắm bắt từng nếp nhăn trên khuôn mặt bà, từng tia buồn trong đôi mắt đã mờ đục.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn ẩn mình trên mái nhà của một tửu lâu gần đó, lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Nàng mặc bạch y, hòa mình vào màu của những đám mây trắng, gần như vô hình. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng dõi theo từng cử chỉ của Mai, từng nét vẽ trên cuốn sổ. Nàng nhìn thấy sự kiên nhẫn không giới hạn của Mai, sự đồng cảm sâu sắc toát ra từ tận đáy lòng cô bé. Đó là một ánh sáng thuần khiết c��a nhân tính, một sự dịu dàng mà Lăng Nguyệt chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào, thậm chí cả ở chính mình. Những tu sĩ nàng từng gặp, dù là cao nhân ẩn thế hay tông chủ một phái, đều mang trong mình một khí chất lạnh lùng, xa cách, bởi họ đã quen với việc đặt mình lên trên vạn vật, coi nhẹ những hỉ nộ ái ố của phàm trần.

"Thứ sức mạnh này... không phải pháp thuật, không phải linh khí..." Lăng Nguyệt Tiên Tử thầm thì trong tâm trí, giọng nói nội tâm của nàng cũng mang theo sự băn khoăn. "Nhưng lại khiến người khác cảm thấy ấm áp, được an ủi, được thấu hiểu... Nó là gì?" Nàng cảm thấy một sự ghen tị vô hình dấy lên trong lòng, một sự ghen tị không phải với sức mạnh hay địa vị, mà với khả năng kết nối cảm xúc, khả năng mang lại sự bình yên cho người khác mà Mai đang sở hữu. Khả năng này, nàng biết, mình không có.

Mai tiếp tục phác thảo, thi thoảng ngẩng đầu nhìn bà lão, đôi mắt tràn ngập sự lắng nghe. Bà lão, ban đầu còn ngần ngại, dần dần buông lỏng bản thân, bắt đầu kể về cuộc đời mình, về những khó kh��n, về nỗi nhớ con cái ở xa, về những ngày tháng cô đơn. Giọng bà lão không còn run rẩy nữa, mà trở nên trầm hơn, như trút hết nỗi lòng. Bà ngước nhìn Mai, ánh mắt dần dịu đi, cảm thấy một sự an ủi lạ kỳ đang lan tỏa trong lòng. Những lời than thở biến thành những câu chuyện đời thường, những ký ức về một thời đã qua. Mai không nói nhiều, chỉ lắng nghe, và để những nét bút tự kể câu chuyện đó. Lăng Nguyệt khẽ cau mày, một luồng cảm xúc khó hiểu dấy lên trong lòng, một sự rung động mà nàng đã lâu không cảm nhận được. Nàng, một tiên tử từng đứng trên đỉnh cao, lại đang học hỏi từ một phàm nhân về thứ gọi là "lòng người".

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả Thị Trấn An Bình trong sắc vàng cam rực rỡ, lãng đãng. Ánh nắng chiều tà chiếu xiên qua khung cửa sổ quán sách của Tạ Trần, tạo nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ và những kệ sách. Bên ngoài, gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi se lạnh của buổi tối, làm lay động những tán lá cây bàng già cỗi. Mùi hương của đất ẩm và những loại cây cỏ dại ven ��ường trở nên rõ nét hơn, hòa cùng mùi mực và giấy cũ đặc trưng của quán.

Mai bước vào quán sách, trên tay vẫn cầm cuốn sổ phác thảo, nhưng giờ đây nó đã được bổ sung thêm bức chân dung bà lão bán nước. Cô bé trông có vẻ bình yên và tràn đầy cảm hứng. Thư Đồng Tiểu An đang thu dọn đồ đạc, ngẩng đầu nhìn thấy Mai thì nở một nụ cười tươi tắn.

"Tiên sinh, con đã vẽ xong rồi ạ," Mai nói, giọng nói vẫn dịu dàng nhưng pha lẫn một sự kiên định mới mẻ. Cô bé đặt cuốn sổ lên bàn, mở ra trang vẽ bà lão bán nước.

Tạ Trần ngồi sau quầy, ánh mắt thấu hiểu và tán thưởng nhìn Mai. Y khẽ đặt tay lên cuốn sổ phác thảo, cảm nhận được hơi ấm còn vương vấn trên từng trang giấy. "Thế nào rồi, Mai?"

Mai hít một hơi thật sâu, đôi mắt trong veo nhìn Tạ Trần. "Bà lão đã kể cho con nghe rất nhiều chuyện. Bà ấy rất cô đơn, tiên sinh ạ, nhưng sau khi con vẽ và lắng nghe, bà ấy dường như đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Con muốn những bức tranh của con không chỉ là hình ảnh, mà là những câu chuyện, những cảm xúc. Con muốn mọi người nhìn vào đó và thấy được chính mình, thấy được sự đồng cảm, thấy rằng họ không đơn độc." Giọng cô bé nhỏ nhẹ nhưng đầy chân thành, từng lời như chạm vào sâu thẳm tâm hồn người nghe. "Con muốn xoa dịu những nỗi buồn, kết nối những trái tim, để không ai phải cảm thấy lạc lõng trong thế giới này."

Tiểu An ngồi bên cạnh, chăm chú lắng nghe từng lời của Mai, đôi mắt mở to, như đang học một bài học quan trọng về cuộc đời mà không một cuốn sách nào có thể dạy. Cậu bé cảm nhận được một luồng khí tức ấm áp lan tỏa từ Mai, một thứ không phải linh khí, mà là một cảm giác bình yên và thân thuộc.

Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Mai, ánh mắt y sâu thẳm như đại dương, nhưng giờ đây lại lấp lánh sự tin tưởng và khuyến khích. Y khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ, giọng nói trầm ấm, đầy thuyết phục vang lên trong không gian tĩnh lặng của quán sách, hòa cùng tiếng gió xào xạc bên ngoài. "Mai, thứ con đang làm... chính là thứ quý giá nhất trên đời. Đó là 'nhân tính' thuần khiết nhất, một sự trong sáng và kiên định mà nhiều tu sĩ, dù có tu vi cao đến đâu, cũng đã đánh mất nó từ lâu. Họ đã quá bận rộn với việc truy cầu sức mạnh, trường sinh, mà quên đi mất giá trị cốt lõi của việc làm người. Con đang gìn giữ và phát triển thứ mà cả thế giới này đang cần, thứ sẽ là nền tảng của một kỷ nguyên mới."

Mai nghe những lời đó, đôi mắt sáng rực lên, cảm thấy một sự khẳng định mạnh mẽ cho con đường mình đã chọn. "Nó... có thực sự quan trọng như vậy sao, tiên sinh? Con chỉ nghĩ đơn giản là con muốn vẽ để xoa dịu nỗi buồn của mọi người, để họ không bị 'mất người' giữa dòng đời khắc nghiệt." Cô bé siết chặt cuốn sổ phác thảo, cảm thấy một sự kiên định mới mẻ và một mục đích rõ ràng hơn trong lòng.

Tạ Trần khẽ gật đầu, môi y nở một nụ cười mỉm. "Nó là nền tảng của một kỷ nguyên mới, Mai. Một kỷ nguyên mà trong đó, giá trị của con người không nằm ở việc họ có thể bay lượn trên mây hay hô mưa gọi gió, mà nằm ở khả năng yêu thương, thấu hiểu và tạo ra sự bình yên từ chính trái tim mình. Con ch��nh là một trong những ngọn hải đăng cho kỷ nguyên đó, một minh chứng sống động cho thấy sự trọn vẹn không cần thành tiên. Lời khẳng định của y về 'nhân tính' trong Mai báo hiệu cho sự trỗi dậy mạnh mẽ của một nền văn minh phàm nhân, nơi các giá trị con người được đặt lên hàng đầu, không cần đến tu vi hay linh khí. Mai sẽ trở thành một hình mẫu, một biểu tượng cho thế hệ mới, những người sẽ định hình kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu' bằng chính những giá trị nhân văn của họ."

Từ xa, trên đỉnh một ngọn đồi nhỏ cách Thị Trấn An Bình không xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó. Bóng nàng thanh thoát in trên nền trời hoàng hôn rực rỡ, nhưng trong lòng nàng lại là một cơn bão tố. Nàng cảm nhận được luồng khí tức đặc biệt từ quán sách của Tạ Trần, một luồng khí tức không phải linh khí, không phải pháp lực, mà là một thứ gì đó ấm áp, bền bỉ và vô cùng sâu sắc. Nó là thứ nàng chưa từng biết đến trong suốt hàng ngàn năm tu luyện. Luồng khí tức ấy khiến trái tim nàng rung động mãnh liệt, một sự rung động chưa từng có, đi kèm với sự hoang mang tột độ. Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ tiếp tục bị ảnh hưởng sâu sắc bởi triết lý 'Nhân Đạo' và những biểu hiện của nó trong thế giới phàm nhân, có thể dẫn đến một sự thay đổi lớn trong vai trò và quyết định của nàng trong tương lai gần. Nàng, một tiên tử từng xem thường phàm trần, giờ đây lại cảm thấy chính mình đang đứng trước một ngã rẽ định mệnh, nơi những giá trị cũ đang dần sụp đổ, và những giá trị mới đang lặng lẽ trỗi dậy, định hình nên một Kỷ Nguyên Nhân Gian hoàn toàn khác.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free