Nhân gian bất tu tiên - Chương 1383: Ước Mơ Của Họa Sĩ: Nét Vẽ Chạm Hồn
Hoàng hôn đã dần buông mình hoàn toàn, thay thế bằng màn đêm tĩnh mịch. Ánh sáng yếu ớt của những chiếc đèn lồng bắt đầu thắp sáng các con phố, tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo, mơ màng. Sau khi chứng kiến cảnh tượng của Mai, Lăng Nguyệt Tiên Tử quay đầu, ánh mắt vô tình chạm phải quán sách của Tạ Trần, nằm khuất mình ở một góc phố không quá xa. Qua ô cửa kính mờ, nàng thấy Tạ Trần đang ngồi sau quầy, tay cầm một cuốn sách cổ, vẻ mặt bình thản như mặt hồ thu, không chút gợn sóng. Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt thanh tú, gầy gò của hắn, khiến đôi mắt sâu thẳm càng thêm bí ẩn. Hắn vẫn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, đơn giản và không phô trương, hoàn toàn hòa mình vào không khí trầm mặc của quán sách.
Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm của hắn như xuyên thấu qua không gian, qua lớp kính mờ, chạm vào nàng. Không có chút giật mình, không chút ngạc nhiên, chỉ có một sự bình thản đến lạ lùng. Hắn đã nhận ra sự hiện diện của nàng, và nàng biết, hắn cũng biết nàng đã chứng kiến điều gì. Một nụ cười nhẹ, gần như không thấy, thoáng qua trên môi Tạ Trần, một nụ cười đầy sự hiểu biết và chấp thuận. Nụ cười ấy không phải là sự đắc thắng, mà là một sự khẳng định nhẹ nhàng, rằng con đường hắn chọn, con đường của nhân gian, không hề sai lầm.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, người từng coi trọng sức mạnh và linh khí hơn bất cứ thứ gì, giờ đây cảm thấy một sự "thức tỉnh" mãnh liệt bên trong. Giá trị của nhân tính, của sự thấu cảm, bỗng trở nên rõ ràng và vĩ đại hơn bất kỳ thần thông nào mà nàng từng học được. Nàng chợt hiểu ra, Mai không cần linh lực để chữa lành, không cần đạo pháp để lay động lòng người. Cô bé chỉ cần một trái tim biết cảm thông, một đôi mắt biết lắng nghe, và một đôi tay biết sẻ chia. Đó chính là "pháp" của nhân gian, một thứ "pháp" mà Thiên Đạo suy yếu cũng không thể tước đoạt, một thứ "pháp" mà tu sĩ "mất người" sẽ vĩnh viễn không thể sở hữu.
Nàng khẽ chạm tay vào Nguyệt Quang Trâm trên tóc, cảm nhận hơi ấm quen thuộc của linh khí còn sót lại trong nó. Từng là vật định tình, là biểu tượng cho sức mạnh và sự thuần khiết của tu sĩ, giờ đây, hơi ấm ấy dường như mang một ý nghĩa mới. Nó không còn là nhắc nhở về tu vi hay cảnh giới, mà là một lời nhắc nhở về chính bản thân nàng, về nhân tính mà nàng đã từng suýt đánh mất trên con đường tu luyện vô tận.
"Hắn đã thấy trước điều này sao?" nàng độc thoại nội tâm, giọng nói trầm lắng vang vọng trong tâm trí. "Phải chăng đây chính là con đường mà hắn muốn nhân gian đi theo? Một con đường không có tiên, nhưng đầy ắp tình người... một con đường mà 'chân lý không nằm ở sức mạnh', mà nằm ở sự thấu hiểu, ở khả năng đồng cảm?"
Sự trao đổi ánh mắt không lời giữa nàng và Tạ Trần chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng lại chứa đựng một sự giao thoa sâu sắc về tư tưởng. Nàng cảm thấy một sự bối rối, một sự hỗn loạn trong những tín niệm cũ k�� của mình. Suốt bao năm qua, nàng đã sống trong một thế giới mà sức mạnh là thước đo duy nhất. Nhưng giờ đây, Tạ Trần và những người như Mai đang chỉ cho nàng thấy một thước đo khác, một thước đo tinh tế hơn, sâu sắc hơn, và có lẽ, chân thật hơn.
Sự trọn vẹn mà Tạ Trần theo đuổi, không phải là sự bất tử của tiên nhân, mà là sự trọn vẹn của một kiếp người, với đủ hỉ nộ ái ố, với đủ yêu thương và sẻ chia. Lăng Nguyệt Tiên Tử đã từng coi đó là sự yếu đuối, sự từ bỏ. Nhưng giờ đây, đứng giữa Thị Trấn An Bình, nhìn thấy những hạt mầm của "nhân đạo" đang nảy nở, nàng bắt đầu hiểu.
Ánh mắt của Tạ Trần, dù bình thản, nhưng lại như một tấm gương phản chiếu chính nội tâm đang dậy sóng của nàng. Nàng không còn chắc chắn về con đường mình đã chọn, không còn tin tuyệt đối vào giá trị của linh khí và thần thông. Một tương lai không có tiên, nhưng đầy ắp tình người, bỗng nhiên không còn là một viễn cảnh đáng sợ, mà là một khả năng đầy hứa hẹn. Nàng đứng đó, chìm sâu vào suy tư, giữa làn gió mát mẻ và ánh đèn lồng lay động, để những dòng suy nghĩ mới mẻ len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn, từ từ thay đổi những định kiến đã ăn sâu vào nàng suốt bao kỷ nguyên.
***
Mặt trời đã ngả về tây, ánh dương cam nhạt xuyên qua những ô cửa sổ đã cũ kỹ của quán sách, vẽ nên những vệt sáng vàng vọt trên nền gạch lát. Quán sách của Tạ Trần, một kiến trúc cổ kính với mái ngói rêu phong và những kệ sách cao chất ngất, lúc này mang một vẻ tĩnh lặng mà ấm cúng. Những cuốn sách cũ kỹ, được xếp ngay ngắn, tỏa ra mùi giấy và mực đặc trưng, hòa quyện với mùi hương trà thoang thoảng từ ấm trà trên quầy của Tạ Trần, tạo nên một bầu không khí an yên, dễ chịu.
Trong một góc quen thuộc, nơi ánh sáng chiều tà đậu lại lâu hơn cả, Mai đang ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp, dáng người thanh tú hơi cúi xuống, say sưa lật giở cuốn sổ phác thảo đã sờn cũ của mình. Đôi mắt sáng lấp lánh sự tinh nghịch và thông minh của cô bé giờ đây tập trung cao độ, đôi môi mím chặt, thỉnh thoảng lại khẽ nhếch lên như đang trò chuy��n với những nét vẽ vô hình. Tiếng bút chì sột soạt trên trang giấy mỏng, nhẹ nhàng như tiếng thì thầm của gió, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên ắng trong góc quán.
Bên cạnh Mai, trên một chiếc ghế khác, Thư Đồng Tiểu An đang chăm chú đọc một quyển sách bách khoa về lịch sử địa phương. Khuôn mặt gầy gò của cậu bé, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, thỉnh thoảng lại ngẩng lên, liếc nhìn những nét vẽ tinh tế đang dần hiện hình trong sổ của Mai. Sự hiếu kỳ hiện rõ trong ánh mắt của Tiểu An, cậu bé dường như bị cuốn hút bởi thế giới mà Mai đang kiến tạo bằng những đường nét đơn giản.
Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy, tay cầm một cuốn kinh thư cổ điển, lật từng trang một cách chậm rãi. Bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, ôm lấy thân hình gầy gò của hắn, khiến hắn trông càng thêm thanh thoát. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, tôn lên vẻ thư sinh của hắn. Ánh mắt sâu thẳm của Tạ Trần thỉnh thoảng lại dừng lại ở Mai, không phải để dò xét, mà là để cảm nhận. Hắn nhìn thấy sự biến chuyển trong tâm tư của cô bé, sự trưởng thành trong cách cô bé nhìn nhận thế giới, và sự kiên định trong con đường mà cô bé đang chọn. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, như một dòng sông âm thầm dõi theo những hạt mầm đang nảy nở bên bờ.
Mai đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn đọng lại sự mơ màng của thế giới nghệ thuật. Cô bé thở ra một hơi dài, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.
"Tiên sinh," Mai khẽ gọi, giọng nói trong trẻo vang lên giữa không gian tĩnh mịch, "con vẫn không ngừng nghĩ về người phụ nữ đó. Nỗi buồn của cô ấy... nó có một vẻ đẹp riêng, một sự chân thật mà con muốn ghi lại."
Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, ánh mắt hiền hòa nhìn về phía Mai. "Ồ? Nỗi buồn mà con nói, có gì đặc biệt?"
Mai khẽ gật đầu, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ trên trang giấy. "Nó không phải là nỗi buồn của sự tuyệt vọng, tiên sinh. Nó là nỗi buồn của sự mất mát, của những kỷ niệm không thể níu giữ. Nhưng sâu thẳm trong đó, con lại thấy một sự kiên cường, một niềm hy vọng mong manh. Giống như một bông hoa dại, dù bị mưa gió vùi dập, vẫn cố gắng vươn mình đón nắng."
Tiểu An, không nén nổi sự hiếu kỳ, khẽ cất lời, giọng nói non nớt nhưng đầy vẻ chăm chú: "Tỷ tỷ Mai vẽ thật đẹp! Nhưng tại sao tỷ lại vẽ nỗi buồn? Không phải niềm vui sẽ đẹp hơn sao?"
Mai mỉm cười quay sang Tiểu An, ánh mắt dịu dàng. "Tiểu An, niềm vui thì dễ thấy, dễ vẽ. Nó như ánh nắng ban trưa, rực rỡ nhưng đôi khi lại chói chang. Còn nỗi buồn, nó như ánh trăng đêm, dịu dàng, trầm mặc, nhưng lại ẩn chứa bao điều sâu sắc. Nỗi buồn, khi được thấu hiểu, có thể giúp ta mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn." Cô bé lại nhìn về phía Tạ Trần, ánh mắt như muốn tìm kiếm sự đồng điệu. "Con muốn tác phẩm của mình không chỉ là hình ảnh, mà là một câu chuyện, một lời sẻ chia."
Tạ Trần gật đầu nhẹ, khóe môi khẽ cong lên. "Con đã nhìn thấy được bản chất của vạn vật, Mai. Mọi thứ trên đời đều có hai mặt, niềm vui và nỗi buồn, ánh sáng và bóng tối. Chính sự cân bằng đó mới tạo nên sự trọn vẹn của cuộc sống. Người họa sĩ chân chính không chỉ vẽ cái đẹp hiển hiện, mà còn phải cảm nhận được cái đẹp ẩn sâu trong những điều tưởng chừng như không trọn vẹn." Hắn nhìn cuốn sổ phác thảo của Mai, những đường nét mạnh mẽ nhưng đầy cảm xúc, và trong lòng dấy lên một sự mãn nguyện. Hắn biết, hạt mầm "nhân đạo" đang được ươm mầm và phát triển theo những cách tự nhiên nhất, đa dạng nhất.
***
Thời gian trôi đi, ánh sáng vàng cam của buổi chiều tà dần chuyển sang sắc tím sẫm của hoàng hôn. Những chiếc đèn lồng trong quán sách đã được thắp lên, tỏa ra ánh sáng ấm áp, xua đi bóng tối đang bao trùm. Mùi hương của giấy cũ, mực in, và trà nóng càng thêm đậm đà, tạo nên một cảm giác an nhiên hiếm có.
Mai khẽ khép cuốn sổ phác thảo lại, ánh mắt vẫn còn lấp lánh những suy tư. Cô bé đứng dậy, cầm cuốn sổ tiến lại gần quầy sách của Tạ Trần, đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ đã bóng loáng vì thời gian. Tiểu An cũng theo sau, đôi mắt to tròn vẫn chăm chú nhìn vào cuốn sổ, như muốn tìm hiểu thêm những điều bí ẩn bên trong.
"Tiên sinh," Mai cất giọng, âm sắc có chút bối rối nhưng cũng đầy kiên định, "con không muốn dùng nét vẽ để thể hiện sự hùng vĩ hay sức mạnh, như những công pháp tu tiên mà con từng thấy. Con muốn nó chạm vào lòng người, khiến họ cảm thấy được thấu hiểu, được an ủi." Cô bé khẽ ngừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Tạ Trần, như muốn truyền tải trọn vẹn tâm ý của mình. "Con không muốn vẽ những trận chiến long trời lở đất, những phép thuật diệu kỳ. Con muốn vẽ nụ cười của một đứa trẻ khi nhận được món quà nhỏ, giọt nước mắt của người mẹ khi chia ly, ánh mắt kiên nghị của một người phàm đối mặt với nghịch cảnh. Con muốn ghi lại những khoảnh khắc bình dị nhất, chân thật nhất của cuộc sống."
Tạ Trần lắng nghe từng lời của Mai, ánh mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tán thưởng rõ rệt. Nụ cười nhẹ trên môi hắn càng thêm sâu sắc. Hắn nhìn Mai, nhìn thấy một thế hệ mới đang tự mình định nghĩa lại giá trị của cuộc sống, một cách tự nhiên và đầy bản năng. "Chân lý của nghệ thuật, cũng như chân lý của cuộc sống, vốn dĩ không nằm ở sự phô trương, Mai ạ," Tạ Trần trầm giọng, lời nói của hắn như dòng suối mát lành thấm vào tâm hồn. "Nó nằm ở sự chân thành, ở khả năng kết nối những tâm hồn. Con đường của con... là một con đường đúng đắn."
Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, hương thơm lan tỏa trong không khí. "Thuở xưa, người ta thường ca ngợi sức mạnh của tu tiên, sức mạnh có thể dời non lấp biển, trường sinh bất lão. Nhưng con đường đó, đôi khi lại khiến con người ta 'mất người'. Họ quên đi những cảm xúc, những ký ức, những mối liên kết tạo nên bản chất của nhân loại. Con đường của con, Mai, là con đường của nhân tính, của sự thấu cảm. Nó không cần linh khí, không cần thần thông, nhưng lại có thể lay động những thứ sâu sắc nhất trong lòng người."
Tiểu An đứng cạnh, chăm chú lắng nghe, đôi mắt mở to. Cậu bé vốn chỉ biết đến những câu chuyện về tiên nhân, thần thông trong sách vở, nhưng qua lời của Mai và Tạ Trần, cậu bé bắt đầu hiểu rằng có những giá trị còn vĩ đại hơn cả sức mạnh. "Vậy ra, vẽ nỗi bu���n cũng là một cách để an ủi sao, tiên sinh?" Tiểu An hỏi, giọng nói đầy vẻ tò mò.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Đúng vậy, Tiểu An. Khi một người nhìn thấy nỗi buồn của mình được thấu hiểu, được thể hiện qua nét vẽ, họ sẽ không còn cảm thấy cô đơn nữa. Đó là một dạng chữa lành, một dạng kết nối. Nó mạnh mẽ hơn bất kỳ loại đan dược hay thần chú nào." Hắn quay sang Mai, ánh mắt đầy tin tưởng. "Con đang làm một việc vô cùng ý nghĩa, Mai. Con đang dùng nghệ thuật của mình để giữ gìn và phát triển 'nhân tính' trong một thế giới đang dần quên đi nó. Đây chính là một trụ cột quan trọng của Kỷ Nguyên Nhân Gian."
Mai nghe những lời đó, trong lòng dấy lên một niềm xúc động khó tả. Cô bé luôn cảm thấy mình khác biệt, khi không bị cuốn hút bởi con đường tu tiên mà lại say mê những câu chuyện đời thường, những cảm xúc chân thật. Giờ đây, những lời của Tạ Trần đã khẳng định con đường của cô bé không chỉ đúng đắn, mà còn là một phần không thể thiếu của một kỷ nguyên mới. Cô bé cảm thấy một dòng nhiệt huyết d��ng trào, những ý tưởng mới mẻ về các tác phẩm nghệ thuật chợt bùng lên trong tâm trí. Cô bé muốn vẽ nhiều hơn nữa, muốn ghi lại tất cả những mảnh ghép cảm xúc của nhân gian, để chúng không bị lãng quên trong dòng chảy vô thường của thời gian. Đó sẽ là những tác phẩm không phô trương sức mạnh, mà chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn.
***
Ngoài Thị Trấn An Bình, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm vạn vật trong một màu đen huyền bí. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên bầu trời, tỏa ra thứ ánh sáng bạc mờ ảo, hắt xuống những con đường vắng vẻ, tạo nên những bóng hình ma mị. Gió đêm mát mẻ thổi qua, mang theo hương đất ẩm và mùi của những loại cây cỏ dại ven đường, tạo nên một không khí tĩnh mịch, có chút hiu quạnh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, ẩn mình trong màn sương mỏng vừa buông xuống, bóng hình thanh thoát, bạch y hòa vào ánh trăng, tựa như một tiên nữ lạc bước chốn trần gian. Từ vị trí của nàng, quán sách của Tạ Trần chỉ còn là một đốm sáng ấm áp, nhỏ nhoi giữa màn đêm thăm thẳm. Thế nhưng, từng lời nói, từng câu đối thoại giữa Mai và Tạ Trần, nàng lại cảm nhận được rõ mồn một, như thể chúng đang vang vọng ngay bên tai nàng, xuyên thấu qua mọi chướng ngại vật hữu hình. Không phải bằng thần thông, mà bằng một sự nhạy cảm kỳ lạ mà nàng chưa từng có.
Từng lời của Mai về việc muốn nghệ thuật chạm vào lòng người, không phải để phô trương sức mạnh, từng lời của Tạ Trần về "chân lý không nằm ở sự phô trương, mà nằm ở sự chân thành, ở khả năng kết nối những tâm hồn," như những giọt nước lạnh lẽo nhỏ giọt vào tảng băng vĩnh cửu trong trái tim nàng. Tảng băng ấy, đã được hình thành qua hàng ngàn năm tu luyện, qua vô số những trận chiến sinh tử, qua những giáo điều khắc nghiệt của tiên môn, nơi sức mạnh là thước đo tối thượng, nơi linh khí là vương đạo.
Nàng nhớ lại những bức tranh lụa cổ xưa trong các tiên phủ, thường miêu tả những cảnh tiên nhân bay lượn, pháp khí rực rỡ, hay những thần thú hùng vĩ. Những tác phẩm ấy, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng chỉ khiến người ta cảm thán v�� sự uy quyền, về sức mạnh siêu phàm. Chúng không hề chạm vào nỗi buồn hay niềm vui của một phàm nhân. Chúng không thể an ủi một trái tim tan vỡ, hay khơi dậy một niềm hy vọng bé nhỏ.
"Chạm đến trái tim... không phải sức mạnh..." Lăng Nguyệt Tiên Tử độc thoại nội tâm, giọng nói trầm lắng, gần như không nghe thấy, nhưng lại vang vọng mãnh liệt trong tâm trí nàng. "Liệu đây có phải là con đường mà thế giới đang tìm kiếm? Một con đường mà ta, một kẻ đã quen với việc truy cầu sức mạnh tột cùng, lại chưa từng thực sự hiểu được?"
Nàng khẽ đưa tay chạm vào Nguyệt Quang Trâm trên tóc, hơi ấm quen thuộc từ linh khí còn sót lại trong nó vẫn còn đó. Từng là biểu tượng của cảnh giới, của sự thuần khiết tu vi, giờ đây, nó như một lời nhắc nhở mỉa mai về con đường mà nàng đã đi qua. Con đường của nàng, có chăng đã khiến nàng "mất người" quá nhiều? Nàng đã hy sinh bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu ký ức, bao nhiêu khoảnh khắc đời thường chỉ để đổi lấy sức mạnh, để rồi giờ đây đứng trước một phàm nhân như Mai, lại cảm thấy mình thiếu sót đến lạ lùng.
Cái "tài năng" của Mai, cái khả năng thấu cảm và biểu đạt cảm xúc, không hề có chút linh lực hay pháp thuật nào, nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người còn hơn cả vạn pháp môn tiên gia. Đó là một sức mạnh vô hình, một sức mạnh của "nhân đạo" mà nàng chưa từng nghĩ tới. Nó không phá hủy, không thống trị, mà là sự chữa lành, sự kết nối.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn về phía quán sách, nơi ánh đèn lồng lung linh như một ngọn hải đăng nhỏ bé giữa biển đêm. Nàng cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra trong lòng mình, một sự thay đổi mà Thiên Đạo suy yếu cũng không thể ngăn cản. Từ những hạt mầm "nhân tính" đang nảy nở trong Thị Trấn An Bình này, một nền nghệ thuật phàm nhân mới đang dần hình thành, tập trung vào cảm xúc và câu chuyện con người, sẽ trở thành một trụ cột quan trọng của Kỷ Nguyên Nhân Gian. Và nàng, Lăng Nguyệt Tiên Tử, từng là một người đứng trên đỉnh cao của tiên giới, giờ đây lại cảm thấy mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự "thức tỉnh" mới. Ước mơ của Mai, không chỉ là ước mơ của một họa sĩ, mà còn là một minh chứng cho thấy các thế hệ mới đang khám phá và phát triển triết lý Nhân Đạo theo những cách riêng, mở ra một con đường mà Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ ngày càng bị ảnh hưởng, có thể dẫn đến một sự thay đổi lớn trong nhận thức và hành động của nàng trong tương lai. Nàng đứng đó, giữa màn đêm và ánh trăng, chìm sâu vào suy tư, để những hạt mầm của sự hoài nghi và hy vọng len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn, từ từ thay đổi những định kiến đã ăn sâu vào nàng suốt bao kỷ nguyên.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.