Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1382: Linh Nguyệt Cảm Thán: Khắc Họa Nhân Tâm Mới

Sau khi bóng dáng thiếu nữ Mai khuất dần vào màn đêm, mang theo những cuốn sách cũ và nụ cười rạng rỡ, Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà cuối cùng. Hắn biết, hạt giống mà hắn đã gieo, hạt giống của một Kỷ Nguyên Nhân Gian không cần đến tiên, đã nảy mầm trong tâm hồn thuần khiết của những người như Mai. Hành trình còn rất dài, nhưng những bước đi đầu tiên đã được định hình, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng chính vẻ đẹp bình dị của cuộc sống, bằng sự thấu cảm sâu sắc mà con người dành cho nhau. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, dù Tạ Trần không thốt ra lời nào, nhưng ánh mắt của hắn vẫn dõi theo hướng Mai vừa đi, như nhìn thấy một tương lai mà không cần đến ánh hào quang của tiên nhân, nhân gian vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn, một Kỷ Nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu. Tiểu An, vẫn đang miệt mài sắp xếp lại những cuốn sách, thỉnh thoảng lại liếc nhìn vị tiên sinh, trong lòng cậu bé cũng dấy lên những suy nghĩ non nớt về ý nghĩa của những câu chuyện, những nét vẽ mà Mai đã kể.

***

Hoàng hôn buông xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái nhà ngói cũ và con đường lát đá ong. Ánh tà dương cuối cùng cố gắng níu giữ chút sắc màu rực rỡ, trước khi nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y đơn giản, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng, bước chân nhẹ nhàng trên con đường nhộn nhịp. Nàng không phô trương linh lực, cố gắng hòa mình vào dòng người qua lại, nhưng vẻ thanh thoát và khí chất lạnh lùng như băng tuyết vẫn khiến nàng trở thành một sự tồn tại khác biệt giữa chốn phàm trần.

Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua từng gương mặt, từng cử chỉ của phàm nhân. Nàng cảm nhận được sự mỏng manh của linh khí xung quanh, một nỗi trống rỗng không tên đang dần ăn mòn thế giới này. Thiên Đạo suy yếu, linh mạch khô cạn, đó là sự thật hiển nhiên mà mỗi tu sĩ đều phải đối mặt. Nhưng đồng thời, nàng cũng nhận thấy một sự "sống động" khác, một sức sống mãnh liệt của nhân gian đang trỗi dậy, mặc kệ sự suy tàn của linh khí. Những tiếng rao hàng vang vọng, tiếng cười nói giòn tan của trẻ thơ, tiếng bước chân vội vã của người lữ khách, mùi thức ăn thơm lừng từ những quán ven đường, mùi gỗ mục và đất ẩm sau cơn mưa chiều… Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy chân thật, một bức tranh sống động về cuộc đời mà nàng đã lãng quên từ rất lâu, khi còn mải mê truy cầu đạo pháp.

Trong lòng Lăng Nguyệt vẫn còn vương vấn sự bối rối về con đường mà Tạ Trần đã chọn. Hắn, một người từng được coi là kỳ tài hiếm có, lại chủ động từ bỏ cơ hội thành tiên, chọn làm một phàm nhân giữa cõi hồng trần. Điều đó đối với nàng, một người đã dành cả đời để tu luyện, để vươn tới cảnh giới cao nhất, là một sự thách thức, m��t câu hỏi lớn không lời đáp. Nàng đến đây, không phải để tìm kiếm một phép màu, mà là để tìm một câu trả lời, hoặc ít nhất là để quan sát, để hiểu được điều gì đã khiến một người như Tạ Trần có thể buông bỏ tất cả.

Lăng Nguyệt đã từng chứng kiến biết bao tu sĩ "mất người" trên con đường truy cầu trường sinh. Linh khí càng dồi dào, tu vi càng cao thâm, con người lại càng dễ đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Nàng tự hỏi, liệu mình có đang đi trên con đường đó không? Sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt phượng của nàng không chỉ là sự mệt mỏi của một tu sĩ đã sống quá lâu, mà còn là nỗi mệt mỏi khi phải đối mặt với một tương lai mơ hồ, khi Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt. Nếu Thiên Đạo thực sự tan rã, thì ý nghĩa của việc tu luyện, của sức mạnh mà nàng đã dày công gây dựng, sẽ là gì? Chẳng phải tất cả sẽ trở thành hư vô sao?

Nàng lặng lẽ bước qua một nhóm người đang tụ tập nghe kể chuyện, qua một gánh hàng rong đang mời chào, qua những ngôi nhà gỗ đơn sơ nhưng ấm cúng. Mỗi gương mặt, m��i ánh mắt nàng bắt gặp đều mang một vẻ gì đó rất riêng, rất "người". Không có sự cao ngạo của tu sĩ, không có sự lo toan về linh khí, chỉ có những nỗi lo cơm áo gạo tiền, những niềm vui nhỏ bé từ cuộc sống thường nhật. Nàng chợt nhận ra, sự "sống động" này không đến từ linh khí, mà đến từ chính trái tim của mỗi con người, từ những mối liên kết vô hình giữa họ. Đây có phải là "nhân tính" mà Tạ Trần luôn nhắc đến không? Một thứ sức mạnh không thể đo đếm bằng linh thạch, không thể nhìn thấy bằng thần niệm, nhưng lại có thể duy trì cả một thế giới?

Nàng khẽ chạm tay vào Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc. Vật phẩm này đã theo nàng hàng ngàn năm, chứng kiến biết bao thăng trầm của thế giới tu tiên. Từng là biểu tượng cho sức mạnh, cho địa vị, giờ đây nó lại trở nên vô nghĩa trước sự thật nghiệt ngã của Thiên Đạo. Nàng đã quen với việc dùng thần niệm để bao quát mọi thứ, để phán đoán mọi nguy cơ. Nhưng ở nơi đây, nàng chọn cách cảm nhận bằng chính giác quan của một phàm nhân. Nàng muốn hiểu, muốn thực sự "nhìn" bằng đôi mắt trần tục, "nghe" bằng đôi tai phàm tục. Sự hoài nghi trong nàng vẫn còn đó, liệu một thế giới không tiên có thực sự tồn tại, hay chỉ là một ảo ảnh mong manh? Liệu Tạ Trần có thực sự tìm ra một con đường khác, hay chỉ đang tự lừa dối mình? Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong tâm trí Lăng Nguyệt, tựa như những áng mây chiều đang dần tan biến, để lại khoảng không vô định. Nàng tiếp tục bước đi, bước chân không nhanh không chậm, như một lữ khách đang tìm kiếm một bến bờ mới giữa dòng chảy của thời gian.

***

Ánh nắng chiều muộn vẫn còn vương lại trên những tán cây xanh, tạo nên một vẻ đẹp dịu dàng cho Thị Trấn An Bình. Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau một hồi lang thang, bỗng bị thu hút bởi một cảnh tượng ở góc phố, không xa quán sách của Tạ Trần. Đó là một thiếu nữ với vẻ ngoài thanh tú, đôi mắt sáng và bàn tay khéo léo – nàng nhận ra ngay đó chính là Mai, người mà nàng đã thoáng thấy vài lần trước đây. Mai đang ngồi cạnh một người phụ nữ trẻ, người phụ nữ kia đang nức nở, đôi vai run rẩy, những lời kể đứt quãng hòa lẫn tiếng thổn thức.

"Ôi trời ơi... con của thiếp... nó đi rồi... thiếp không biết phải làm sao nữa... mọi thứ sụp đổ hết rồi..." người phụ nữ trẻ gục mặt vào lòng bàn tay, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác, thấm đẫm vạt áo. Nỗi đau mất con là một vực thẳm mà bất kỳ sinh linh nào cũng khó lòng vượt qua, và nỗi đau ấy, dù không có linh khí để khuếch đại, vẫn đủ sức xé nát trái tim người mẹ.

Mai không nói nhiều. Nàng chỉ lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt trong veo tràn đầy sự thấu hiểu. Đôi bàn tay nhỏ bé của cô không ngừng nghỉ, khẽ đặt lên tấm giấy trắng những nét vẽ đơn giản nhưng đầy cảm xúc. Từng đường nét, từng mảng màu, dường như đều được cô bé dùng cả trái tim để phác họa, phản ánh nỗi buồn sâu thẳm, sự mất mát và tuyệt vọng của người phụ nữ. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng từ xa, nàng không sử dụng thần niệm, nhưng từng chi tiết của cảnh tượng này lại hiện rõ trong tâm trí nàng, như thể có một sợi dây vô hình đang kết nối nàng với cảm xúc của những người kia. Nàng thấy Mai khẽ nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của người phụ nữ, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự ấm áp vô bờ.

"Tỷ tỷ cứ nói đi," Mai nhẹ nhàng thì thầm, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, "Muội ở đây nghe. Nỗi đau này, muội có thể cảm nhận được... Hãy để muội vẽ lại nó, để tỷ tỷ thấy rằng, nỗi đau không phải là thứ để giấu đi, mà là một phần của cuộc sống, và có người đang cùng tỷ tỷ gánh vác."

Khi bức vẽ hoàn thành, Mai khẽ đặt nó vào lòng bàn tay run rẩy của người phụ nữ. Đó là một bức phác họa đơn giản, chỉ là một bóng người mẹ đang ôm lấy một bóng hình nhỏ bé khuất sau làn sương mờ, nhưng lại chứa đựng toàn bộ nỗi lòng tan nát. Người phụ nữ trẻ từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp của nàng nhìn chằm chằm vào bức tranh. Trong ánh mắt ấy, Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn thấy một sự thay đổi kỳ lạ. Không còn là sự tuyệt vọng tột cùng, mà là một tia hy vọng mong manh, một chút nhẹ nhõm, như thể gánh nặng trong lòng đã được sẻ chia. Nàng nhìn Mai, rồi khẽ gật đầu, một cái gật đầu không lời nhưng chứa đựng biết bao lòng biết ơn.

Mai khẽ mỉm cười, một nụ cười không có chút kiêu ngạo nào của người ban ơn, mà là sự đồng cảm thuần túy, sự sẻ chia chân thành. Nàng không cố gắng xoa dịu bằng lời nói sáo rỗng, không ban phát linh dược chữa trị thể xác, mà nàng đã chạm đến tận cùng trái tim, xoa dịu nỗi đau tâm hồn bằng chính sự thấu cảm của mình.

Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đây không phải là thần thông, không phải là linh lực, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu lòng người, kết nối những trái tim đang tổn thương. Nàng từng biết đến những đạo pháp có thể dời sông lấp biển, những linh đan có thể cải tử hoàn sinh, nhưng nàng chưa từng thấy một "pháp" nào có thể chữa lành vết thương lòng một cách sâu sắc và tinh tế như thế này. Đây không phải là sự tu luyện, mà là một "tài năng" hoàn toàn mới của nhân gian. Một khả năng bẩm sinh để thấu hiểu, để sẻ chia, để biến nỗi đau thành một thứ gì đó hữu hình, rồi từ đó giúp người khác tìm thấy s��� an ủi.

"Đây là... sự đồng cảm? Một khả năng mới của phàm nhân sao?" nàng độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí nàng. "Nó không phải thần thông, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu lòng người... Một dạng 'pháp' mà ta chưa từng thấy, chưa từng nghĩ đến..." Sự nhận thức này như một đòn giáng mạnh vào những tín niệm đã ăn sâu vào nàng suốt hàng ngàn năm qua. Nàng từng cho rằng linh khí và tu vi là tất cả. Nhưng Mai, một thiếu nữ phàm trần, lại chứng minh điều ngược lại. Cô bé không cần linh khí, không cần thần thông, vẫn có thể lay động lòng người, vẫn có thể mang lại hy vọng.

Nàng chợt nhớ đến những tu sĩ đã "mất người", những người càng tu luyện càng lạnh lẽo, càng xa rời nhân tính. Trong khi đó, Mai lại đang "tìm người", đang kết nối sâu sắc hơn với bản chất con người. Phải chăng đây chính là con đường mà Tạ Trần đã nhìn thấy? Một con đường mà "chân lý không nằm ở sức mạnh", mà nằm ở sự thấu hiểu, ở khả năng đồng cảm. Nàng chìm vào suy tư, quên mất cả thời gian, quên mất mình đang đứng giữa ch��n phàm trần ồn ào. Cảnh tượng giản dị ấy đã khắc sâu vào tâm trí nàng, gieo vào lòng nàng một hạt mầm của sự nghi ngờ và tò mò, về một thế giới mà nàng chưa từng biết đến, một thế giới không cần đến tiên.

***

Hoàng hôn đã dần buông mình hoàn toàn, thay thế bằng màn đêm tĩnh mịch. Ánh sáng yếu ớt của những chiếc đèn lồng bắt đầu thắp sáng các con phố, tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo, mơ màng. Sau khi chứng kiến cảnh tượng của Mai, Lăng Nguyệt Tiên Tử quay đầu, ánh mắt vô tình chạm phải quán sách của Tạ Trần, nằm khuất mình ở một góc phố không quá xa. Qua ô cửa kính mờ, nàng thấy Tạ Trần đang ngồi sau quầy, tay cầm một cuốn sách cổ, vẻ mặt bình thản như mặt hồ thu, không chút gợn sóng. Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt thanh tú, gầy gò của hắn, khiến đôi mắt sâu thẳm càng thêm bí ẩn. Hắn vẫn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, đơn giản và không phô trương, hoàn toàn hòa mình vào không khí trầm mặc của quán sách.

Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm của hắn như xuyên thấu qua không gian, qua lớp kính mờ, chạm vào nàng. Không có chút giật mình, không chút ngạc nhiên, chỉ có một sự bình thản đến lạ lùng. Hắn đã nhận ra sự hiện diện của nàng, và nàng biết, hắn cũng biết nàng đã chứng kiến điều gì. Một nụ cười nhẹ, gần như không thấy, thoáng qua trên môi Tạ Trần, một nụ cười đầy sự hiểu biết và chấp thuận. Nụ cười ấy không phải là sự đắc thắng, mà là một sự khẳng định nhẹ nhàng, rằng con đường hắn chọn, con đường của nhân gian, không hề sai lầm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, người từng coi trọng sức mạnh và linh khí hơn bất cứ thứ gì, giờ đây cảm thấy một sự "thức tỉnh" mãnh liệt bên trong. Giá trị của nhân tính, của sự thấu cảm, bỗng trở nên rõ ràng và vĩ đại hơn bất kỳ thần thông nào mà nàng từng học được. Nàng chợt hiểu ra, Mai không cần linh lực để chữa lành, không cần đạo pháp để lay động lòng người. Cô bé chỉ cần một trái tim biết cảm thông, một đôi mắt biết lắng nghe, và một đôi tay biết sẻ chia. Đó chính là "pháp" của nhân gian, một thứ "pháp" mà Thiên Đạo suy yếu cũng không thể tước đoạt, một thứ "pháp" mà tu sĩ "mất người" sẽ vĩnh viễn không thể sở hữu.

Nàng khẽ chạm tay vào Nguyệt Quang Trâm trên tóc, cảm nhận hơi ấm quen thuộc của linh khí còn sót lại trong nó. Từng là vật định tình, là biểu tượng cho sức mạnh và sự thuần khiết của tu sĩ, giờ đây, hơi ấm ấy dường như mang một ý nghĩa mới. Nó không còn là nhắc nhở về tu vi hay cảnh giới, mà là một lời nhắc nhở về chính bản thân nàng, về nhân tính mà nàng đã từng suýt đánh mất trên con đường tu luyện vô tận.

"Hắn đã thấy trước điều này sao?" nàng độc thoại nội tâm, giọng nói trầm lắng vang vọng trong tâm trí. "Phải chăng đây chính là con đường mà hắn muốn nhân gian đi theo? Một con đường không có tiên, nhưng đầy ắp tình người... một con đường mà 'chân lý không nằm ở sức mạnh', mà nằm ở sự thấu hiểu, ở khả năng đồng cảm?"

Sự trao đổi ánh mắt không lời giữa nàng và Tạ Trần chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng lại chứa đựng một sự giao thoa sâu sắc về tư tưởng. Nàng cảm thấy một s��� bối rối, một sự hỗn loạn trong những tín niệm cũ kỹ của mình. Suốt bao năm qua, nàng đã sống trong một thế giới mà sức mạnh là thước đo duy nhất. Nhưng giờ đây, Tạ Trần và những người như Mai đang chỉ cho nàng thấy một thước đo khác, một thước đo tinh tế hơn, sâu sắc hơn, và có lẽ, chân thật hơn.

Sự trọn vẹn mà Tạ Trần theo đuổi, không phải là sự bất tử của tiên nhân, mà là sự trọn vẹn của một kiếp người, với đủ hỉ nộ ái ố, với đủ yêu thương và sẻ chia. Lăng Nguyệt Tiên Tử đã từng coi đó là sự yếu đuối, sự từ bỏ. Nhưng giờ đây, đứng giữa Thị Trấn An Bình, nhìn thấy những hạt mầm của "nhân đạo" đang nảy nở, nàng bắt đầu hiểu.

Ánh mắt của Tạ Trần, dù bình thản, nhưng lại như một tấm gương phản chiếu chính nội tâm đang dậy sóng của nàng. Nàng không còn chắc chắn về con đường mình đã chọn, không còn tin tuyệt đối vào giá trị của linh khí và thần thông. Một tương lai không có tiên, nhưng đầy ắp tình người, bỗng nhiên không còn là một viễn cảnh đáng sợ, mà là một khả năng đầy h���a hẹn. Nàng đứng đó, chìm sâu vào suy tư, giữa làn gió mát mẻ và ánh đèn lồng lay động, để những dòng suy nghĩ mới mẻ len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn, từ từ thay đổi những định kiến đã ăn sâu vào nàng suốt bao kỷ nguyên.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free